[SonDillan] Bóng Đêm Của Lời Nguyền
1 | Những Ngày Nắng Trong Veo
Tháng Tư ở Đà Lạt luôn mang theo cái se lạnh đặc trưng, nhưng nắng vẫn len lỏi qua từng kẽ lá thông, rải những vệt vàng óng ả lên con đường dốc dẫn về phía ngoại ô. Trên chiếc xe máy cũ, Đỗ Nam Sơn vững chãi cầm lái, phía sau là Phan Đức Nhật Hoàng đang vòng tay ôm chặt lấy eo anh, đầu tựa vào bờ vai rộng, miệng không ngừng ngân nga một giai điệu không tên
Lúc này, họ chỉ là hai chàng trai trẻ với trái tim đầy nhiệt huyết và một tình yêu khiến người ta phải ghen tị
Sơn không phải là con quỷ mang đôi mắt đỏ rực của tương lai, anh chỉ là một sinh viên kiến trúc với đôi bàn tay thô ráp vì phác thảo, nhưng lại vô cùng dịu dàng mỗi khi chạm vào mái tóc của Nhật Hoàng
Phan Đức Nhật Hoàng
Sơn này, sau này anh ra trường, anh định sẽ xây nhà ở đâu?
Hoàng khẽ hỏi, giọng cậu trong trẻo như tiếng chuông gió, tan vào trong gió đại ngàn
Sơn khẽ cười, ánh mắt nhìn về phía chân trời xa tắp
Đỗ Nam Sơn
Ở đâu cũng được, miễn là căn nhà đó có cửa sổ lớn hướng về phía Đông để em ngắm nắng, và có một góc ban công nhỏ để em trồng mấy chậu sen đá mà em thích. Quan trọng nhất là... trong căn nhà đó phải có em
Nhật Hoàng nghe xong, gương mặt trắng ngần bỗng ửng hồng. Cậu siết vòng tay chặt hơn, cảm nhận rõ nhịp tim đập đều đặn của Sơn qua lớp áo khoác mỏng. Với Hoàng, Sơn chính là cả thế giới, là bến đỗ bình yên nhất sau những mệt mỏi của cuộc sống. Cậu chưa bao giờ nghĩ rằng, đôi bàn tay đang che chở cho mình lúc này, có một ngày lại trở thành nỗi khiếp sợ của cả thế gian
Họ dừng chân tại một quán cà phê nhỏ nằm chênh vênh bên sườn đồi
Sơn chu đáo kéo ghế cho Hoàng, rồi tự tay lau sạch chiếc thìa nhỏ trước khi đưa cho cậu. Ánh mắt anh nhìn Hoàng luôn chứa đựng một sự bao dung vô bờ bến
Đỗ Nam Sơn
Hoàng này, nếu sau này có chuyện gì xảy ra, dù thế giới này có quay lưng với anh, em có sợ anh không?
Sơn bất chợt hỏi, một câu hỏi bâng quơ nhưng lại mang theo một linh cảm xa xăm nào đó mà chính anh cũng không giải thích được
Nhật Hoàng ngước lên, đôi mắt trong veo không một chút tạp niệm nhìn thẳng vào anh
Phan Đức Nhật Hoàng
Anh nói gì lạ vậy? Em chỉ sợ anh không cần em nữa thôi. Còn dù anh có biến thành gì, hay cả thế giới này có ghét bỏ anh, thì em vẫn sẽ đứng về phía anh. Em hứa đấy!
Sơn đưa tay véo nhẹ chóp mũi của Hoàng, lòng tràn ngập cảm giác ngọt ngào. Anh không hề hay biết rằng, ở một cõi xa xăm nào đó, những sợi xích của lời nguyền huyết thống đang bắt đầu rục rịch chuyển động, chờ đợi thời cơ để nuốt chửng sự bình yên này
Buổi chiều hôm ấy, nắng tắt dần trên những đỉnh đồi, nhưng trong lòng hai người, ngọn lửa tình yêu vẫn đang cháy lên rực rỡ nhất, ấm áp nhất, trước khi bóng tối vĩnh cửu thực sự kéo đến
2 | Điềm Báo Từ Bóng Tối
Mọi chuyện bắt đầu thay đổi vào một đêm mưa bão cuối tháng Năm
Sơn đột ngột lên cơn sốt cao, cả cơ thể anh nóng như lửa đốt, nhưng đôi bàn tay lại lạnh toát như băng đá
Nhật Hoàng lo lắng đến phát khóc, cậu chạy đôn chạy đáo thay khăn chườm, nấu cháo, nhưng cơn sốt của Sơn vẫn không hề thuyên giảm
Trong cơn mê man, Sơn bắt đầu thốt ra những lời mê sảng bằng một ngôn ngữ cổ quái mà Hoàng không thể hiểu nổi. Đôi khi, anh vùng vẫy như đang chống chọi với một con quái thú vô hình nào đó trong tâm trí
Đỗ Nam Sơn
Tránh xa ra... Hoàng... đừng lại gần anh...
Sơn lẩm bẩm, hơi thở nặng nề và gấp gáp
Hoàng không sợ hãi, cậu nắm chặt lấy bàn tay đang run rẩy của Sơn, áp nó vào má mình
Phan Đức Nhật Hoàng
Em ở đây, Sơn à. Đừng sợ, em vẫn ở đây với anh
Đúng lúc đó, một tia chớp xé toạc bầu trời đêm, soi sáng gương mặt của Sơn. Trong một khoảnh khắc cực ngắn, Nhật Hoàng bàng hoàng nhận ra tròng tử của Sơn bỗng chốc biến thành một vệt màu đỏ thẫm như máu, rồi lại biến mất ngay lập tức. Tim cậu đập lệch một nhịp, một cảm giác ớn lạnh dọc sống lưng
Cơn sốt qua đi vào sáng hôm sau, Sơn tỉnh dậy và dường như không nhớ gì về những chuyện đã xảy ra đêm qua. Anh vẫn dịu dàng, vẫn cười nói với cậu, nhưng Nhật Hoàng nhận ra có gì đó đã khác. Sức mạnh của Sơn dường như lớn hơn trước rất nhiều, và anh bắt đầu có xu hướng sợ ánh sáng mặt trời gay gắt
Đỗ Nam Sơn
Anh không sao thật mà, chỉ là cảm cúm thôi, em đừng lo quá
Sơn trấn an khi thấy Hoàng cứ nhìn mình đăm đăm
Nhật Hoàng chỉ gật đầu, nhưng sâu trong lòng, cậu cảm nhận được một sự bất an đang lớn dần. Cậu bắt đầu tìm kiếm trong những cuốn sách cũ ở thư viện về những biểu hiện kỳ lạ đó, và những gì cậu tìm thấy bắt đầu mở ra một cánh cửa dẫn về một lời nguyền cổ xưa của dòng họ Đỗ—một dòng họ đã bị nguyền rủa phải mang thân xác quỷ dữ để đổi lấy sự trường sinh
Khoảng thời gian hạnh phúc bình dị bắt đầu xuất hiện những vết nứt đầu tiên. Sơn bắt đầu xa lánh cậu vào những đêm trăng tròn, còn Nhật Hoàng thì lặng lẽ chuẩn bị cho một cuộc chiến mà cậu biết chắc mình sẽ là người chịu thiệt thòi nhất
Cậu không sợ chết, cậu chỉ sợ nhìn thấy người mình yêu đánh mất chính bản thân mình
donutt
2 bạn này cười xinhh
donutt
mong nhãn hàng mời 2 ẻm hoài lunn
3 | Những Vết Nứt Âm Thầm
Sau đêm cơn sốt lạ lùng ấy, nhịp sống của cả hai dường như quay trở lại quỹ đạo cũ, nhưng đó chỉ là cái vỏ bọc yên bình bên ngoài. Sơn vẫn dậy sớm nấu bữa sáng cho Nhật Hoàng, vẫn đưa đón cậu đến trường, nhưng anh bắt đầu nhận ra những thay đổi đáng sợ bên trong cơ thể mình
Khứu giác của Sơn trở nên nhạy bén một cách cực đoan. Anh có thể ngửi thấy mùi gỉ sắt từ một vết xước nhỏ trên tay của người lạ cách đó cả chục mét, và điều tồi tệ nhất là mùi hương đó... bỗng chốc trở nên hấp dẫn đối với anh. Mỗi lần như vậy, Sơn lại phải nghiến chặt răng, cố gắng nuốt xuống cái cảm giác cồn cào trong cổ họng
Một buổi chiều, khi hai người đang cùng nhau chuẩn bị bữa tối trong căn bếp nhỏ. Nhật Hoàng sơ ý để dao cắt trúng ngón tay khi đang thái hành
Hoàng khẽ kêu lên một tiếng
Ngay lập tức, Sơn xuất hiện bên cạnh cậu. Tốc độ của anh nhanh đến mức Hoàng không kịp nhìn thấy anh di chuyển như thế nào. Sơn nắm chặt lấy tay Hoàng, ánh mắt anh dán chặt vào giọt máu đỏ tươi đang rỉ ra. Đồng tử của Sơn hơi giãn ra, một màu hổ phách đậm dần chuyển sang ánh kim loại lạ lẫm
Phan Đức Nhật Hoàng
Sơn... anh làm em đau
Hoàng khẽ nhăn mặt vì cái nắm tay quá chặt của anh
Sơn giật mình bừng tỉnh, anh vội buông tay ra như thể vừa chạm vào lửa nóng. Anh lùi lại vài bước, hơi thở trở nên dồn dập, gương mặt tái nhợt đi vì sợ hãi chính bản thân mình
Đỗ Nam Sơn
Anh xin lỗi... Hoàng, để anh... anh đi lấy băng cá nhân cho em
Sơn quay lưng chạy vội vào phòng tắm, để lại Nhật Hoàng đứng ngơ ngác trong bếp. Cậu nhìn theo bóng lưng anh, rồi nhìn xuống vết thương nhỏ trên tay mình. Ánh mắt của Sơn lúc nãy không phải là sự lo lắng đơn thuần, đó là ánh mắt của một kẻ đang thèm khát—một thứ gì đó rất bản năng và nguyên thủy
donutt
K ai cả, tui thấy tui có thể offline bất cứ lúc nào
donutt
Thiếu máu, đề kháng yếu,... Bla bla
donutt
Combo hay tắm khuya nữa😔
donutt
Skhoe đang rất báo động, nhưng tui là 1 cô nàng thư giãn
Download MangaToon APP on App Store and Google Play