Boruto cậu thật sự làm được sao?
- Từ từ, đợi một lát!!!
- Anh hai xong chưa, anh làm cái gì mà lâu...
Tiếng ồn ào đang vang lên ngay tức khắc liền vụt tắt. Một chớp sáng lóa lên tức khắc bốn thân ảnh trước mặt liền biến mất.
- Orochimaru đại nhân...
Kabuto vừa đến thăm Orochimaru sẵn tiện vàn về thiết bị khoa học tân tiến nhưng không thấy người đâu, ngược lại "bộ máy" tiên tiến do người kia tạo ra lại nhấp nháy liên tục.
- Kabuto, có chuyện gì...
Orochimaru vừa bị con trai Mitsuki của mình nhờ chút việc, vừa làm xong quay lại thì liền nhìn thấy Kabuto chưa kịp hỏi thăm đã nhìn thấy thành phẩm của mình có chút kỳ lạ.
- À...
Orochimaru như hiểu ra gì đó liền cảm thán một tiếng, ngay cả Kabuto bên cạnh cũng phải thở dài đẩy nhẹ gọng kính, cái đám nhóc này thật là...
- Ngài tính sao?
Kabuto có chút buồn cười, điều quan trọng bây giờ là...cần nói thế nào với phụ huynh của bọn trẻ đây.
- Ngày mai là biết!
Xem ra Orochiamaru không quá lo lắng mặc dù thành viên tham gia cũng có con trai của gã. Biết sao đây, nếu có Mitsuki ở đó gã cảm thấy an tâm hơn là lo lắng. Dù sao đứa nhóc này cũng là một đứa trẻ hoàn hảo của gã và người đó. Chưa kể còn có thằng nhóc Isshin nhà Hatake nữa mà.
Nhớ đến gương mặt gian manh kia, Orochiamru lại có chút ê ẩm. Tìm lại thân thể của người đã mất dưới đáy biển chưa bao giờ là dễ dàng cả. Nhưng mà...gã chưa từng có ý định bỏ cuộc, dù là một phần trăm cơ hội gã cũng phải nắm lấy.
Cứ thế Kabuto và Orochimaru tâm sự với nhau một chút, xem chừng không quá có nhiều thái độ với việc ngày mai phải đối mặt với mấy vị phụ huynh có con "bị lạc".
.........
Sáng hôm sau...
- AAA, BORUTO VÀ MENMA, HAI CÁI THẰNG NHÓC NÀY!!!!
Naruto mới sáng sớm đã không thấy hai đứa con đâu. Đi đến phòng để tìm thì chỉ nhận được một lá thư ngắn gọn.
"Bọn con đi du lịch đây, phụ thân và ba ba đừng lo!" bên cạnh còn kèm thêm hai gương mặt nhỏ được phác họa và hình trái tim to bự.
Nhưng mà đừng nghĩ như vậy là được nhá, Naruto càng nhìn càng tức đến muốn bóc khói trên đầu. Hay lắm! Hai tên nhóc con này hay lắm! Dám hợp tác cùng Kurama lừa gạt cậu cùng Sasuke. Chưa kể còn bỏ thuốc ngủ nữa! Hay..hai đứa nhóc này quá hay rồi!!!
Nhớ đến kẻ đồng phạm còn lại, Naruto không khỏi càng thêm siết chặt nắm đấm. KURAMA ÔNG CHỜ ĐÓ CHO TÔI!!! KHI TRỞ VỀ TÔI NHẤT ĐỊNH SẼ DẠY CHO ÔNG MỘT BÀI HỌC!!!
Ở một bên, Sasuke tuy không có quá nhiều biểu hiện nhưng sắc mặt âm u khiến người khác không dám lại gần. Duy chỉ có Naruto là vô tư ở bên tức tối chuyện con trẻ của cả hai.
Cả hai còn đang nghĩ cách xử lý hai anh em phản nghịch thì cửa bên ngoài có ai đó khẽ gõ. Cũng nhờ vậy mới biết chuyến phiêu lưu lần này còn có thêm hai tên nhóc khác!
Kabuto và Orochimaru nhìn nhau ra hiệu ánh mắt, chưa đầy đủ lắm. Nếu mà...
Còn chưa kịp suy nghĩ thì giọng nói của tên phiền phức nhất đã xuất hiện.
- THẰNG NHÓC ISSHIN NÀY!!!
Uchiha Obito hùng hỗ xông vào nhà của Sasuke và Naruto. Cảnh cửa thân thương bị tên phá hoại nào đó đụng một cái thật mạnh. Sasuke ở một bên nhìn thấy mà không khỏi cau mày nhưng mà thứ cần quan tâm không phải là tên Obito đáng ghét này.
- Obito, cậu bình tĩnh đi!
Kakashi sắc mặt cũng không tốt lắm. Dù bây giờ vẫn còn đang đeo khăn che mặt nhưng đôi mắt sắc bén kia cũng đủ thể hiện tâm trạng của y như thế nào.
Isshin, tên nhóc này khá lắm!
- Được rồi, xem như là đông đủ đi! Nếu vậy ta cũng nói sơ chút!
Orochimaru nhấp một ngụm trà. Xem ra tâm trạng rất thư thả giống như một trong những đứa nhóc tham gia vào trò quậy phá không phải là con của gã. Nhưng mà thái độ như vậy cũng không lạ gì với bản tính của gã lắm. Dù sao gã cũng chắc chắn bọn trẻ sẽ an toàn, do đó cũng không quá mức lo lắng.
- Về thiết bị đó ta rất tâm đắc! Nói sao nhỉ, nó là một bước tiến rất lớn!
Orochimaru mỉm cười, hiện tại so với trước đây gương mặt của gã trông dịu dàng hơn rất nhiều. Khiến người ta cũng không còn run sợ như hồi đó. Chỉ suy có Naruto vẫn chưa ưa được cái khuôn mặt này lắm. Ngó qua chồng mình là Sasuke, liền không khỏi có phần phụng phịu trong lòng. Cảm nhận được chút biến đổi của người thương, Sasuke nhẹ nhàng vuốt lấy mu bàn tay của cậu như trấn an, sau đó lẳng lặng nghe Orochimaru nói.
- Nó không gây hại lớn gì cho người sử dụng mà có lẽ còn mang đến cho bọn họ một món quà nhỏ!
Cái vẻ thần bí này càng nhìn càng cảm thấy một khuôn với Orochimaru trước đây khiến Obito bình thường luôn giỡn hớt quái dị cũng phải cau có khó chịu.
- Đừng có vòng vo nữa!
Obito chán ghét nói. Nói gì mà vòng vo lắm thế?! Vô thẳng chủ đề mà nói!
Không quan tâm thái độ khó chịu của người kia, Orochiamru mỉm cười tiếp tục.
- Trở về quá khứ, một món quà rất tốt, không phải sao?!
.........
- Cái quỷ...gì vậy...
Boruto có chút choáng váng đầu óc, hồi nãy như có một vụ nổ xảy ra. Mà không...nói vụ nổ cũng không đúng. Chỉ là bây giờ đầu óc cậu nhóc choáng quá.
- Menma...Menma?!
Vội vã nhìn xung quanh tìm kiếm những người còn lại nhưng mà tại sao chỉ có Mitsuki và Isshin ở bên cạnh. Còn Menma? Em trai của cậu nhóc đâu chứ?!
- Hình như có tiếng gì đó?
Isshin và Mitsuki cũng lần lượt tỉnh dậy, ngay tức khắc bên tai liền như có hàng tá âm thanh đang lẫn lộn vào nhau khiến người ta nhức tai. Vả lại bọn họ cũng không rõ bản thân đang ở đâu nữa.
- Không thấy Menma!
Boruto cau mày, sau đó vội vã tìm kiếm xung quanh nhưng vô ích. Rõ ràng Menma lúc nãy ở bên cạnh cậu nhóc mà tại sao bây giờ lại không thấy nữa? Cảm giác lo lắng dâng lên, Boruto không khỏi lo sợ em trai gặp chuyện.
- Menma vẫn ổn!
Ngay khi cảm thấy bản thân sắp bùng nổ, Isshin bên cạnh chậm rãi lên tiếng. Ánh mắt của anh vẫn luôn nhìn chầm vào sợi dây thắt đeo trên cổ tay mình. Đó là sợi dây liên kết chakra mà anh làm cho Menma nó có thể báo hiệu cho anh biết Menma hiện tại có an toàn hay không?!
- Vậy thì em ấy ở đâu chứ?!
Boruto có chút thả lỏng khi nghe người kia nói nhưng cũng không thể chủ quan được, cũng là lúc này những âm thanh lại càng thêm lớn, giống như những vụ nổ liên tục xảy ra?!
Bọn họ...là xuyên đến đâu vậy?!
.........
- Háo Sắc Tiên Nhân, đứa trẻ này...
Trên đường cùng Jiraiya trở về làng Lá, Naruto vậy mà vô tình nhặt đươc một đứa trẻ tầm một tuổi nằm khóc giữa đường?! Này, ai lại vô trách nhiệm thế hả?!
Naruto nhìn đứa nhóc ban nãy còn khóc vậy mà khi thấy cậu liền ức ức mấy tiếng rồi chậm chạp bò đến bám lấy chân cậu thì luống cuồng không thôi. Ặc, cậu không giỏi chăm trẻ con đâu, bây giờ phải làm sao?! Mà...mà sao đứa trẻ này cũng có râu mèo vậy?! Ặc...nhưng mà tóc đen...trông giống cái tên Uchiha Sasuke...
Vừa nghĩ đến người kia, trong lòng Naruto liền ngập tràn một đống suy nghĩ.
Jiraiya xoa cằm, nhìn đứa trẻ này ông cứ cảm thấy như hai người hợp lại nhưng mà cái suy nghĩ hoang đường như vậy khiến ông không muốn tin tưởng lắm. Biết đâu...là cái bẫy thì sao?!
- Này, coi chừng là...cái tên ngốc này!!
Chưa kịp dứt lời Naruto đã chuẩn bị bế đứa bé lên. Jiraiya thật sự rất khâm phục cậu có thể ngu ngơ như vậy mà không chút phòng bị.
- Hả, sao vậy?
Naruto khó hiểu nhìn ông chỉ nhận lại một khuôn mặt hết nói.
- Thôi...ta nghĩ nên đem đứa trẻ này về làng!
Jiraiya phẩy phẩy tay, xem ra không có cái bẫy nào cả.
- À vâng...
Naruto có chút không quen khi ẵm bồng đứa trẻ trên tay. Đó giờ cậu không tiếp xúc quá gần với trẻ con nào nhỏ như vậy. Đứa nhỏ vừa vào vòng tay cậu đã lập tức tìm chỗ êm ái rồi ngủ ngáy. Nhìn cái má phúng phính râu mèo của em bé Naruto cảm giác có chút là lạ. Đứa trẻ này...có liên quan đến cậu sao?! Tại sao lại có râu mèo chứ?!
Có phải...em ấy cũng là...
Vội vã lắc đầu, không...không phải vậy đâu!
Đứa trẻ này không nên bị đối xử như vậy...bất kỳ một đứa trẻ nào cũng không nên phải gánh chịu sự đau khổ đó!
Cứ thế Menma phiên bản nhỏ cùng Jiraiya và Naruto rời đi.
Xem ra mọi chuyện ngày càng thú vị nha~
.........
- Naruto?! Mới ba năm con ngươi cũng đẻ rồi sao?
Vừa trở về làng ngay tức đã tìm đến văn phòng Hokage nhưng thay vì nhận được những lời khen về sự thay đổi thì Naruto chỉ nhìn thấy Tsunade trừng mắt tỏ vẻ kinh ngạc mà trêu chọc cậu.
- Bà mói cái gì vậy hả bà già kia!!! Tôi là nam thì làm sao mà đẻ được chứ?!
- Cậu đừng có la làng!!
- Ức...ức oa!!!
Sakura đánh một cú đau điếng lên đầu của Naruto. Cái tên ngốc này, ôm em bé mà la lớn như vậy, bé con bị cậu dọa cho sợ rồi kìa!
Nói ra thì cũng trùng hợp, Jiraiya và Naruto vừa về làng thì đã gặp được Sakura, do đó cả ba mới cùng đi chung với nhau, trên đường Sakura cũng tò mò về đứa trẻ trên tay cậu không thôi thậm chí còn cảm thấy...đứa bé này quen quen...
- Aa, tớ xin lỗi!!! Bé con...bé con nín nín nha!
Naruto nhanh chóng dỗ dành, hết bế tư thế này rồi tới tư thế kìa nhằm xoa dịu đứa nhỏ.
Tsunade nhìn một màn như vậy liền có chút buồn cười. Thật là, bà có muốn chọc tên nhóc này đâu?! Tại cậu toàn làm mấy chuyện khiến bà cảm thấy buồn cười ấy chứ?!
- Được rồi, các người mau kể rõ chuyện đi!
Nhìn về phía Jiraiay, bà không...trông cậy tài kể chuyện của thằng nhóc Naruto này lắm. Để cậu kể thì chừng nào mới xong chứ?!
Mà Naruto hiện tại nào có tâm trạng để ý ánh nhìn của Tsunafe, cậu còn đang sốt sắn dỗ dành bé con cơ nếu không nhất định lại ầm ỉ một trận!
- Ừm thì...
Jiraya nhanh chóng kể lại toàn bộ câu chuyện, như nhận ra ông còn gì đó muốn nói, Tsunade liền tính bảo Naruto và Sakura ra ngoài thì lập tức nhận được thư của làng Cát.
- Gaara có chuyện gì sao?!
Nghe tên cậu bạn của mình trở thành Kage khiến Naruto vừa hâm mộ vừa có chút ganh tỵ thiện ý. Nhưng mà khi nghe thấy chuyện có liên quan đến Akastuki cậu liền lập tức lo lắng.
- Không..nhưng mà...
Tsunade cau mày...ba kẻ lạ mặt xuất hiện ở làng Cát sao?! Và đứa trẻ này nữa...
Việc này có gì đó không ổn...liệu có phải....
Tsunade mạnh dạn suy đoán mà nhìn về phía Menma trên tay Naruto. Đứa nhỏ sau khi được dỗ dành liền ngoan ngoãn tiếp tục ngủ trên tay cậu.
- Không sao, vẫn ổn! Hai người các ngươi ra ngoài đi!
Đuổi khéo người xong, Tsunade liền quay sang Jiraiya hỏi chuyện.
- Ông có gì giấu tôi à?
Tsunde thừa biết cái tính của ông bạn này.
- Nào nào, đừng có làm như tôi là người xấu thế?
Vẫn thói nào tất nấy, không trêu chọc Tsunade liền khiến Jiraiya cảm thấy không vui và hậu quả là ăn trọn một cú lườm đáng sợ.
- Được rồi, tôi chỉ muốn nói là...khụ, tôi có cảm giác đứa trẻ trên tay Naruto...có gì đó rất giống Uchiha Sasuke!
Nhắc đến tên đứa trẻ kia, Jiraiya có chút không tốt lắm. Naruto đã từng vì người kia mà thương tổn rất nhiều, làm thầy của cậu dĩ nhiên cũng có cái nhìn không được tốt về đứa trẻ ấy.
- Và?!
Tsunade biết rõ, Jiraiya không chỉ có ý này bởi lẽ...bà cũng có thể đoán được chút ít...
- Đứa trẻ này...cũng có gì đó rất giống Naruto, tôi chỉ đang nghĩ...nhưng mà nó thật sự không hợp lẽ thường chút nào cũng như việc đứa trẻ này xuất hiện ở đây không hợp lý!
.........
Hé hé toai lại tiếp tục đào hố đâyyy
Dĩ nhiên cp 9 iu thích không ai khác là SASUNARU ❤
Truyện có một số chi tiết giống và khác nguyên tác, lời thoại cũng vậy nhưng đa số là do tui sáng tạo. Do đó mong rằng mọi người sẽ đọc truyện với tâm thế vui vẻ, không quá toxic bất kỳ nhân vật nào!!!
...XIN CHÂN THÀNH CẢM ƠN...
Trên đường trở về nhà vô tình lạo bắt gặp Shimamaru cùng Choji đang đánh nhau với kẻ nào đó, vốn dĩ có em bé trên tay Naruto cũng không thể vừa ôm bé vừa đánh đấm nhưng cái tên mặt lạnh kia lại ngang nhiên chỉa mũi giáo về hướng cậu với ý đồ công kích.
- Phiền phức thật đấy...
Shikamaru không khỏi chép miệng, cái tên mặt trắng này là từ đâu đến vậy chứ?! Hết kiếm cơm với người này rồi lại kiếm với người khác?! Ài...khoảng thời gian yên ổn của anh...
- Này cái tên khốn kia! Ngươi đánh nhau cũng nên coi ngó chứ?!
Naruto nghiến răng, em bé trên tay cậu cũng may không bị dọa sơ nếu không cậu tuyệt đối sẽ không tha cho cái tên Sai đáng ghét này!
- Ồ, một kẻ hậu đậu như cậu cũng sẽ chăm sóc trẻ nhỏ sao?! Đứa trẻ bất hạnh quá nhỉ?
Sai trưng ra nụ cười bản thân cho là phải phép nhưng thật chất trong mắt mọi người lại chướng mắt vô cùng. Nếu không có Shikamaru ngăn lại nhất định cả hai sẽ ồn ào một phen cho mà xem.
- Cái tên khốn này...
Naruto nghiến răng, ai phái tên này đến phá cậu vậy hả?! Khốn kiếp thật mà, nhìn cái mặt trông ứa gan chết đi dược!!! AAAAA!!!
Ôm bé con về nhà trong sự hậm hực, nhưng mà nhìn đến cái khuôn mặt như búng ra sữa kia đáy lòng Naruto liền cảm thấy lâng lâng.
A, hóa ra trẻ con lại đáng yêu như vậy!
Cậu cứ không ngừng ôm ấp đứa trẻ cho đến lúc chán chê rồi mới chịu đặt bé con xuống chiếc giường nhỏ của mình, miệng không khỏi lẩm bẩm rầu rĩ.
- Nệm hơi cưng một chút, bé con à chịu đựng xíu nhen...
Nhìn đứa bé này, Naruto càng thêm nhớ đến khuôn mặt đáng ghét của người nào đó, tâm trạng cứ như một vòng tuần hoàn không ngừng thay đổi rồi lặp lại.
Nằm cạnh Menma , Naruto để hai tay sau đầu sau đó nhìn chằm lên trần nhà. Đôi mắt nhắm lại liền sẽ nhớ đến những chuyện đã xảy ra ba năm trước. Ở Thung Lũng Tận Cùng những lời Sasuke nói chưa bao giờ Naruto có thể quên được. Ba năm cậu rèn luyện cùng thầy của mình, ba năm ý chí đưa người kia trở về chưa từng thuyên giảm. Những lời nói đó...ánh mắt đó...sự thù hận thiêu đốt đó mỗi đêm Naruto đều không khỏi nhớ đến.
Rõ ràng cả hai người...cùng một loại không phải sao?! Cậu...có thể cảm nhận được nỗi đau của Sasuke...nhìn thấy hắn đau, rõ ràng cậu cũng...đau cơ mà...
Chìm đắm trong suy nghĩ của chính mình, đáy mắt Naruto càng thêm rũ xuống. Bất giác có gì đó mềm mềm chạm vào tay, Naruto hơi nghiêng đầu liền nhìn thấy Menma lăn lăn về phía mình. Bé con cười chúm chím, mắt sáng rực chớp chớp nhìn cậu, miệng đôi lúc còn thổi bong bóng như muốn nói gì đó.
Nhìn một màn như vậy, tâm trạng cậu như có chút kẹo ngọt dỗ dành, cậu bế Menma lên đặt lên bụng của mình mà bé con không chỉ không sợ hãi đã vậy còn cười khúc khích. Nhìn cái gương mặt này lại càng thêm yêu thích.
- Nhóc con à, nói cho anh biết đi, rốt cuộc em từ đâu đến vậy?!
Naruto như tên ngốc nhìn đứa nhỏ hỏi. Chỉ là Menma hiện tại chưa biết nói nên chỉ có thể chớp chớp mắt, sau đó vung tay muốn chạm lên mặt cậu nhưng vì tay quá ngắn nên không chạm đến. Hừ hừ cái mũi nhỏ, bé con không vui rồi!.
Tâm trạng được xoa dịu hẳn đi, Naruto càng thêm yêu thích đứa bé này thế là ôm bé đến sát má mình không ngừng cọ cọ.
Nhưng mà...
Naruto vội vã bật dậy, hành động nhanh chóng đó lập tức hù cho Menma một phen. Bé có hỉnh hỉnh cái mũi, miệng khẽ chu lên đang muốn òa khóc thì Naruto đã ôm bé chạy như bay đến tìm gặp thầy Kakashi.
Aaa, cậu đâu có rành nuôi trẻ con đâu chứ?! Vả lại còn phải mua thêm những dụng cụ dành cho em bé nữa, mấy cái này cậu làm gì mà rành chứ?!!!
Naruto ba chân bốn cẳng ôm Menma chạy đi tìm thầy của mình. Menma hình như cũng mất hứng khóc luôn, mắc cho người kia ôm mình chạy khắp nơi.
- Naruto, em giỡn với thầy đó hả...
Kakashi không khỏi đập trán, cái thằng nhóc này đem em bé đến hỏi y cách chăm trẻ? Là sao nữa đây, thằng nhóc này đang muốn đùa giỡn y có phải không? Em không rành chứ thầy cũng có rành đâu chứ?! Kakashi mắt cá chết chất vấn!
- Không có không có, em thật sự không biết phải trông trẻ thế nào!!!
Naruto thật tâm nhìn Kakashi. Bản thân cậu locòn chưa xong nữa...cậu không rõ cách chăm sóc con nít đâu!!!
Nhìn cái mặt mếu của cậu Kakashi thở dài không thèm nhìn cậu than vãn nữa mà chuyển sang đối tượng tóc đen kia. Xoa xoa cằm, y cảm thấy gươnh mặt này thật sự rất quen nha chưa kể cón có 4 sợi râu mèo nữa.
Kakashi nhìn Naruto nói năng không ngừng rồi lại nhìn Menma chớp hai mắt to tròn. Trong đầu dấy lên một suy nghĩ kỳ dị.
- Này Naruro, em đừng nói đứa bé này là con của em thật nhé!
- Thầy cũng giống bà già hả?!!!
Naruto đang nói liền tức giận phải bó lun mấy thứ định phun ra từ miệng. Thiệt là, sao ai cũng nghĩ bé con này là con của cậu hết vậy hả?!!!
Ba năm nay cậu đi chung với Háo Sắc Tiên Nhân có làm cái gì đâu chứ?!! Naruto cảm thấy oan uổng, cực kỳ cực kỳ cực kỳ oan uổng!!!
- Rồi rồi rồi, không chọc em nữa!
Kakashi nhún vai nhưng mà thật ra y còn một suy nghĩ khác cơ. Đứa bé này ngoại trừ giống Naruto còn giống với một học trò khác của y chỉ là...suy nghĩ này thật sự vượt mức tưởng tượng, y không dám nghĩ nó đúng đâu...
- Thầy cũng không rành phải trong trẻ em thế nào, thôi thì thầy biết cái gì thì sẽ nói cho em được chứ?!
Nhìn Naruto mè nheo không ngừng, Kakashi cũng đành hết cách, thôi vậy biết được gì thì chỉ bấy nhiêu, ai bảo thầy không nhìn được cái mặt sầu não của thằng bé này đâu chứ?!
- Oa, em cảm ơn thầy nhiều lắm thầy Kakashi!!!!
Naruto hai mắt long lanh nếu như không phải đamg ôm Menma cậu nhất định sẽ bổ nhào đến ôm lấy Kakashi bày tỏ lòng cảm kích.
- Mà khoan đã, em đã đặt tên cho đứa trẻ chưa?!
Nhớ ra điều cần thiết, Kakashi liền hỏi.
- À ừm tên hả...
Naruto lúng túng hình như đúng thật là cậu chưa đặt tên cho Menma.
- Vả lại, em tính sẽ nuôi thằng bé sao?
Nuôi dưỡng một đứa trẻ chưa bao giờ là dễ dàng cả. Huống chi Naruto chỉ mới là đứa nhóc 15 tuổi, việc nuôi dưỡng em bé đối với cậu thật sự không phải chuyện đơn giản.
- Ừm...đúng vậy!
Naruto cũng đã suy nghĩ về vấn đề này do đó liền nhanh nhảu trả lời. Cậu không biết vì sao chỉ là cảm thấy đứa bé này có gì đó như liên kết với bản thân mình khiến cậu nảy sinh ham muốn bảo vệ đứa trẻ. Cậu cũng biết bản thân có thể sẽ làm không tốt nhưng mà...cậu cũng không nỡ bỏ rơi đứa trẻ này...
Có lẽ vì nhìn thấy bóng dáng của bản thân khi còn nhỏ do đó...cậu liền không ngăn được sự đồng cảm dành cho đứa bé bị bỏ rơi này, nhìn em ấy một cảm xúc dâng kên khiến bản thân như chim mẹ muốn bao bọc trứng non của mình.
Nhìn vẻ mặt của Naruto, Kakashi như hiểu ra tất cả. Y khẽ thở dài sau đó liền nghe Naruto nói tiếp.
- Còn tên hả...tên gì ta...a, hay là Mebma đi!!!
Nhìn ngoại hình của bé con trông giống măng khô lắm, do đó Naruto vô cùng tự tin với cái tên mình đặt.
- Em đùa thầy hả Naruro?
Kakashi mắt cá chết nhìn cậu, sao truyền thống đặt tên của gia đình này toàn liên quan đến Ramen không thế?!
- Rất hay mà!
Naruto vô.cùng tự hào vì cái tên mình đã đặt cho bé con! Hừ hừ, tên hay như vậy mà, lại còn dễ nhớ nữa!
- Mà không phải em không thích ăn măng sao? Sao lạo đặt là Menma?
Kakashi chóng cằm nhìn cậu có phần rò mò. Mỗi lần ăn Ramen thằng nhóc này liền đòi chả cá Naruto thay vì măng Menma, do đó Kakashi liền không khỏi thắc mắc
- Menma cũng rất hay mà, chỉ là em không thích ăn thôi!
Naruto bĩu môi, cậu cảm thấy cái tên này rất hay lại còn dễ gọi, còn việc không thích ăn cũng đâu có liên quan.
- Được rồi được rồi, vậy thì đặt là Menma đi!
Hết cách với cậu, Kakashi cũng chịu thua, thôi tên nhóc nhà cậu vui là được!!!
- Hì hì, Menma Menma Menma!!!
Naruto ôm bé con đưa lên cao sau đó cứ thế hôn chốc chốc lên má bé, Menma cũng rất vui vẻ dù không hiểu gì cũng cười đặc biệt rạng rỡ.
Nhìn một màn này, đáy mắt Kakashi thêm phần dịu dàng. Nếu như mọi người còn sống...
Suy nghĩ sau đó bị đứt mạch...trên đời này làm gì có chữ nếu chứ...
Orochimaru đại nhân, có gì sao?
Kabuto nhìn Orochimaru cứ mãi suy ngẫm gì đó liền không khỏi tò mò, cả ngày hôm nay sau khi nhận được thư hồi âm gã liền bày ra khuôn mặt như vậy.
- À, cảm thấy có gì đó rất thú vị...
Orochiamru cười cười, linh cảm của gã mách bảo sắp đến sẽ có chuyện gì đó thú vị lắm đây. Làng Cát...Nhất Vĩ...Akastuki...ba kẻ lạ mặt xuất hiện...
Sẽ là gì đây?!
- Orochiamru!
Ở phía xa, một giọng nói lạnh lùng vang vọng, đôi mắt đen híp dài, khuôn mặt bị ẩn trong bóng đêm nhưng dù chỉ nghe tông giọng cũng biết rằng kẻ kia đang vô cùng khó chịu và gắt gỏng.
- Nào nào, Sasuke-kun muốn gì sao?
Orochimaru mỉm cười, bản thân vô cùng hài lòng với "vật chứa" mới của mình.
- Ta muốn tập luyện!
Vẫn là cái thái độ ngông nghênh không thèm xem ai ra gì đó khiến Kabuto đối với Sasuke càng thêm chán ghét nhưng ngược lại Orochimaru lại vô cùng bình thản đối với sự xấc xược kia thậm chỉ là.m có phần thưởng thức.
Ban đầu gã ta cho rằng đứa nhóc này sẽ không thể vượt qua cái bóng quá lớn của người anh trai thiên tài kia nhưng mà sau ba năm gã ta phải công nhận một điều, Sasuke thật sự đã khiến gã mở mang tầm mắt.
Nhìn bóng lưng cô độc đó quay đi, Orochimaru liếm nhẹ khóe môi. Sắp tới sẽ có thêm nhiều thứ đáng để nói. Thật đáng mong chờ làm sao!
.........
- Cậu thật sự muốn lật bài sao?
Isshin dựa lưng vào vách tường nhìn cậu nhóc tóc vàng trước mắt mình, đứa nhỏ này kém anh hai tuổi, nhưng tính cách lại không hoạt bát lắm...quả nhiên là thừa hưởng gien của sư phụ Sasuke.
- Sớm muộn mà thôi!
Boruto nhún vai, không ngờ rằng cả ba vậy mà lại xuyên không đến làng Cát thậm chí còn trợ giúp đánh đuổi hai thành viên của Akastuki. Dù không muốn thừa nhận cho lắm nhưng năng lực của Isshin thật sự không tồi chút nào. Tốt đến mức khiến người ta chán ghét!
Mitsuki ở một bên không nói gì chỉ im lặng, mà dù cho có nói thì cậu nhóc cũng sẽ ủng hộ quyết định của Boruto mà thôi.
- Tùy cậu!
Isshin không quan tâm Boruto nữa mà chuyển sang sợi dây liên kết trên tay mình. Em ấy vẫn ổn...
Cạch!
Cánh cửa mở ra, Gaara và hai anh chị của mình từ ngoải tiến vào. Nhớ lại chuyện ngày hôm qua, Temari và Kankuro liền không khỏi trầm mặc
Xém một chút em trai của họ đã bị rút đi Nhất Vĩ. Nếu không phải...
Nhìn chầm vào ba người lạ mặt phía trước, họ vẫn không thể hoàn toàn tin tưởng những người này nhưng nói thế nào đi nữa chính họ quả thật đã cứu Gaara một mạng. Vả lại đứa nhóc tóc vàng này...trông có giống tên ngốc Uzumaki Naruto của làng Lá không chứ?!
Ngày hôm qua trong khi đối đầu với Deidara của Akastuki, vì bảo vệ dân làng cho nên Gaara đã bị Deidara gài bẫy, trong lúc tình thế ngàn cân treo sợi tóc đó, bất giác một không gian kỳ lạ xuất hiện, ngay sau đó chớp nhoáng một cái Gaara đã được cứu thoát, còn hai người Akastuki kia sau khi giao đấu một hồi cũng nhanh chóng rời đi. Cũng không biết là vì đánh không lại hay là có âm mưu gì khác?
- Tôi muốn biết xuất thân của ba người!
Dù là người mang ơn nhưng Gaara cũng không thể chủ quan mà cho phép kẻ lạ mặt lởn vởn trong làng của mình. Ba người này có thể nhìn ra là ninja chỉ là họ không đeo băng trán. Nhìn chầm vào Boruto, Gaara dù không nói ra nhưng ánh mắt đã thể hiện rất rõ ràng, đứa nhóc này...trông rất giống cậu ấy, thậm chí cả râu mèo cũng có...điều này càng khiến Gaara thêm nghi hoặc.
- Nếu chúng tôi nói chỉ vô tình đi ngang qua đây các người có tin không?
Mitsuki mỉm cười, khuôn mặt thật sự có thể chọc giận người khác.
Về phần ba người Gaara thì Temari và Kankuro ở bên đã luôn trong tư thế phòng bị. Trong cái thế giới ninja tàn nhẫn này không chắc ai là bạn ai là thù. Cứu giúp nhau chưa chắc đã là bạn...đấu đá với nhau cũng chưa chắc sẽ là thù...
- Kazekage đại nhân, chúng tôi nghĩ bản thân muốn nói chuyện riêng với ngài!
Boruto lên tiếng, ánh mắt nhìn chầm về phía người đối diện.
- Gaara, không thể...
Temari cau mày, cảm thấy như vậy không hợp lẽ chút nào. Lỡ như ba tên này có ý đồ bất chính thì sao? Đánh mắt sang isshin vẫn luôn một mặt lãnh đạm. Cô có thể cảm nhận được trong ba người nayg Isshin chắc chắn là kẻ khó đối phó nhất.
- Không sao, hai người cứ ra ngoài đợi em!
Gaara nhẹ giọng trấn an anh chị mình. Nếu như muốn hại y thì ngày hôm qua họ cũng chẳng phải tốn sức làm gì cả. Chưa kể...nếu thật sự nổ ra y cũng chưa chắc sẽ là người thua cuộc.
Temari và Kankuro bất lực nhìn nhau, hết cách họ chỉ đành làm theo lời em trai, dĩ nhiên họ không quên nhắc nhở nếu có chuyện gì thì phải lập tức gọi người vào.
Cánh cửa đóng lại, Gaara im lặng nhìn cả ba ngưòi chờ đợi câu chuyện của họ.
- Có lẽ hơi khó tin nhưng mà...
- Ba bọn tôi là người đến từ tương lai...nghe có vẻ rất khó tin nhưng mà đây hoàn toàn là sự thật!
Boruto nhìn Gaara chậm rãi giải thích.
- Dựa vào điều gì ta có thể tin các ngươi?
Gaara thoáng nhíu mày, tuy dung mạo đúng là rất giống Naruto nhưng vẫn có nét gì đó xa lạ thêm cả cái khí chất toát ra trên người của Boruto càng khiến y phải suy nghĩ. Dù bản thân chỉ là thanh niên mười lăm tuổi có vẻ cũng không cách ba người trước mặt là bao nhưng vốn là kẻ trải qua thăng trầm cũng như nắm giữ chức trách của một Kage khiến Gaara trông có phần già dặn kinh nghiệm hơn.
Ba đứa nhóc nhìn nhau, sau đó quyết định kể ra một chút tương lai sau này cho người trước mặt biết.
Một lát sau...
- Akastuki...Madara...đại chiến ninja lần thứ 4?
Những chuyện ba đứa trẻ này mang đến không chỉ là những câu chuyện bông đùa giỡn hớt mà nó liên quan đến cả thế giới ninja rộng lớn này. Do đó Gaara càng không thể lơ là được.
- Tại sao các người lại tin tưởng ta?
Gaara lần nữa chất vấn. Có thể nhìn ra cả ba người đều không phải là người của làng Cát. Nếu vậy...
- Chúng tôi muốn thay đổi một số chuyện trong quá khứ, nhưng mà vấn đề này chúng tôi không tiện tiết lộ!
Biruto nhìn chầm Gaara, chính là ánh mắt này...ánh mắt của một Uchiha lãnh khốc.
Gaara suy ngẫm một hồi, sau đó gật nhẹ đầu. Vẫn còn nhiều thứ chưa xác minh ngưng mà cậu nghĩ nên báo việc này đến với Hokage của làng Lá. Sau đó...là các Kage khác.
Chỉ là...
Việc liên minh ninja chưa bao giờ là dễ dàng. Họ không có sự tin tưởng tuyệt đối dành cho đối phương mà chỉ có thể nghi kỵ dè chừng lẫn nhau. Nếu nói ra những thông tin này chưa chắc những người khác sẽ tin tưởng.
Do đó hiện tại việc cần thiết là báo với Kage của làng Lá bởi dù sao so với những kẻ khác y tin tưởng Tsunade và làng Lá hơn. Bởi lẽ...ngôi làng đó có Uzumaki Naruto...người đã truyền ý chí kiên cường đến với y.
- Ta sẽ sắp xếp chỗ ở cho các ngươi!
- Chúng tôi còn thêm một yêu cầu!
Boruto nhìn chầm Gaara, họ không chỉ muốn thay đổi thế giới này sớm một chút mà họ còn muốn giúp cho đường tình của các phụ huynh không gian khổ.
- Chúng tôi muốn đến làng Lá!
Gaara hơi nhướn mày, quả nhiên ba người này có mối liên kết với Konoha..
Download MangaToon APP on App Store and Google Play