【DROP】Please Notice Me, My Superstar [ Jeff X Cell ]
─Chap 1─
T/g
kiểu ý là đang ghiền cái cặp này mà kiếm thấy ít người viết quá nên phải tự làm tự ăn 🥰
T/g
cái này là theo góc nhìn thứ nhất của Jeff nghe mng
Người ta thường bảo, mỗi con người sinh ra đều mang trong mình một khoảng trống khó có thể lấp đầy
Có kẻ dùng tiền bạc để đổ vào đó
Lại có kẻ dùng những mối quan hệ hời hợt để tự lừa dối bản thân rằng mình đang hạnh phúc
Khoảng trống ấy là một vực thẳm đen ngòm
Cho đến ngày tôi tìm thấy em
Kể từ giây phút đó, tôi hiểu rằng trên thế giới này
Sự tồn tại của tôi không định nghĩa bằng nhịp tim hay nhịp thở, mà định nghĩa bằng khoảng cách giữa tôi và Cell
15 m là khoảng cách an toàn để quan sát
2 m là khoảng cách để cùng bước đi dưới một tán ô...
Và không 1 milimet nào cả...yeh đó là mục tiêu cuối cùng của tôi.
Giờ ra chơi chiều nay
hành lang vắng lặng hơn thường lệ. Tôi đi ngang qua chỗ ngồi của Cell khi em đang xuống sân tập thể dục. Ánh mắt tôi quét nhanh qua ngăn bàn lộn xộn của em. Một chiếc khăn tay hơi bẩn vì lau mồ hôi nằm lăn lóc ở đó...
Tim tôi đập thình thịch 💓
Tôi nhìn quanh, bàn tay run rẩy vì phấn khích đưa vào ngăn bàn, chộp lấy chiếc khăn rồi giấu gọn vào túi quần
Cảm giác vải chạm vào da thịt khiến tôi run bắn người
Một chút hơi ấm của em, một chút mùi hương từ cơ thể em…
Quá là quý giá.
tôi thề là tôi sẽ đem nó đi đóng khung treo lên ngay cái bàn học của tôi.
Một giọng nói vang lên khiến sống lưng tôi lạnh toát
Là Ze—tên lớp trưởng lúc nào cũng kè kè bên em.
Jeff
À, Cell bỏ quên tập tài liệu ôn tập, t định mang xuống sân cho nó thôi. Mà hình như nó cầm theo rồi
Ze
ủa nó đi tập xuống sân tập thể dục rồi mà đem xuống chi?
Ze
Mà thôi, làm gì làm đi. del quan tâm
Khi Ze quay lưng đi, nụ cười trên môi tôi vụt tắt.
Đôi mắt tôi dán chặt vào sau gáy hắn. Hắn đúng thứ cản trở con đường tôi đến với Cell
M chạm vào em, m cười đùa với em, và giờ m dám nghi ngờ t?
Có lẽ ngày mai, Ze sẽ "vô tình" ngã cầu thang
hoặc bị ai đó tố cáo gian lận trong kỳ thi sắp tới
Bất cứ điều gì, miễn là hắn biến mất khỏi tầm mắt của Cell
Buổi chiều, cơn mưa rào bất chợt đổ xuống sân trường. Học sinh nháo nhào chạy tìm chỗ trú. Cell đứng dưới sảnh, nhìn màn mưa trắng xóa với vẻ mặt lo lắng.
Em không mang ô
Đây rồi. Cơ hội của tôi!
Tôi mở chiếc ô đen tuyền của mình, bước đến đứng cạnh em. Tôi không nói gì, chỉ lặng lẽ che cho em một nửa tán ô. Cell giật mình, quay sang thấy tôi, em thở phào một cái rồi cười rộ lên...
Cell
ay! trời ơi, vị cứu tinh của t, cho t đi chung nha?
Khi chúng tôi bước đi cùng nhau dưới tán ô chật hẹp, vai chúng tôi chạm vào nhau...
Mỗi lần va chạm là một luồng điện xẹt qua cơ thể tôi.
Tôi cố ý nghiêng ô về phía em, để vai mình ướt đẫm nước mưa lạnh buốt, nhưng bên trong lòng tôi lại đang bốc cháy🔥
Cell
Ê, nhà mở hướng ngược lại mà, đưa t về v có phiền m quá k?
Jeff
hả.. không, không hề phiền
Jeff
Vì m, t có thể đi đến bất cứ đâu mà...
Cell
... Con vk lại bắt đầu ăn nói cringe rồi đấy
Tôi không đáp, chỉ siết chặt cán ô hơn
Omg, em ấy vừa gọi tôi là gì? 'Con vk'?
Thôi tôi hiểu rồi thì ra em ấy cũng có tình cảm với tôi đây mà!
Có lẽ tôi phải tỏ tình em ấy sớm thôi. chắc chắn em ấy sẽ đồng ý, rồi chúng tôi cưới nhau, rồi ...
Cell
M có ổn k v, t kêu m chắc chục lần rồi đó
Jeff
j... k có j đâu. Mà kêu t lm j
Cell
Đến nhà t rồi . t thấy m định đi nữa nên kêu m lại đó ku
Cánh cửa khép lại, cắt đứt tầm nhìn của tôi. Tôi đứng đó, trong bóng tối, khẽ thì thầm vào khoảng không
Jeff
Ngủ đi, sâu vào để tối tôi còn đến thăm em...
T/g
chứ t viết mà t cũng thấy gớm quá bây 💔
─chap 2─
T/g
c.ơn mng đã ủng hộ nha😭
Thế giới vào ban ngày quả là một vở kịch kệch cỡm...
Nơi tôi phải đóng vai một kẻ bình thường giữa đám đông tầm thường
Nhưng khi bóng tối đã bao trùm...
Khi ánh đèn đường leo lét không đủ sức soi rọi mọi góc khuất
Đó mới là lúc tôi thực sự sống...
Tôi đứng trước cửa nhà Cell
Tay vân vê chiếc chìa khóa dự phòng mà tôi đã lén đánh tráo và sao chép một tháng trước...
Tiếng ổ khóa xoay nhẹ nhàng
Tôi bước vào nhà, lướt qua phòng khách rồi bước lên cầu thang
Tiếng gỗ khẽ rên rỉ dưới chân giống như tiếng nhạc nền cho một cuộc hành hương về phía thánh đường vậy...
Cửa phòng em không khóa...
Jeff
Em lúc nào cũng ngây thơ như vậy...
Tôi bước lại gần giường, ngồi xuống .Sức nặng của tôi khiến nệm lún xuống
Trong bóng tối, em thấy một bóng người ngồi ngay cạnh mình...
Ngay khi em định ngồi dậy
Tôi nhanh chóng bịt miệng em lại... Nhìn thấy sự kinh hoàng tột độ trong đôi mắt em
Tim tôi lại đập nhanh không thể tả ❤️🔥
Đôi mắt em lại từ từ khép lại... sự kinh hoàng ban đầu bây giờ lại yên ắng đến lạ
Jeff
HM... ngủ ngoan đi...
Tôi cuối xuống hôn lên trán em...
Jeff
nhìn em như vầy thật đẹp đẽ làm sao~
Bỗng nhiên, chiếc điện thoại của Cell trên bàn sáng lên
📱:"Cell Bel , mai đi học sớm nhé, t có chuyện quan trọng muốn nói riêng với m"
Ánh sáng xanh từ màn hình hắt lên khuôn mặt tối sầm của tôi...
Cơn giận dữ bùng phát như một cơn sóng thần, nhấn chìm mọi sự hưởng thụ trước đó
Jeff
chuyện quan trọng... nói riêng cơ à...
Tôi cầm chiếc điện thoại của em lên
Dễ dàng mở khóa bằng ngày sinh nhật của em mà tôi đã biết từ lâu..
Tôi nhấn vào tin nhắn của Ze, ngón tay run lên vì khao khát muốn đập nát cái thứ kim loại này
Tôi không xóa tin nhắn. Tôi làm một việc thú vị hơn nhiều...
Tôi nhắn lại bằng giọng điệu của Cell:
📱:"T cũng có chuyện muốn nói. Mai gặp nhau ở nhà kho cũ sau trường lúc 6 giờ sáng nha. Đừng nói cho ai bt😋"
Gửi xong, tôi đặt điện thoại về chỗ cũ
Jeff
Ngày mai, sẽ không còn ai làm phiền chúng ta nữa, Cell yêu dấu của tôi ạ
Tôi rời khỏi căn phòng theo cách tôi đã đến, để lại một không gian tĩnh lặng đến rợn người
Gió đêm thổi qua tán cây, nghe như tiếng cười khẩy của tử thần...
Sáng mai, nhà kho cũ sẽ là nơi kết thúc của một kẻ ngáng đường
Và là khởi đầu cho một chương mới trong tình yêu "vĩnh cửu" của tôi...💓
T/g
T/g đã thành trái bí rồi ạ💔
T/g
ý là thích ôg Ze ấy mà chap sau là ổg hết đất diễn r😇
─Chap 3─
Bên trong nhà kho cũ, mùi ẩm mốc bị lấn át bởi một mùi hương bạc hà thanh khiết tỏa ra từ người tôi
Tôi đứng đó, bóng tối bao phủ lấy thân hình cao gầy của chính mình...
Dưới chân tôi, một chiếc bao tải lớn nằm im lìm, và bên cạnh nó là một cây rìu đốn củi
Với phần lưỡi bằng thép sáng choang, sắt bén, phản chiếu ánh sáng yếu ớt của buổi sớm
Tôi đã xóa sạch tin nhắn trên máy Cell tối qua sau khi gửi đi từ máy e
Đối với Cell, tối qua là một giấc ngủ không mộng mị
Nhưng đối với Ze..., đó là lời triệu tập của tử thần
Cánh cửa nhà kho mở ra. Ze bước vào
Hắn nhìn thấy tôi, gương mặt biến sắc ngay lập tức...
Ze
Sao m lại... nhắn tin cho t? m lm quái j...
Ze
M... m định làm gì? Bỏ cái đó xuống... chúng ta có thể nói chuyện mà... đk?
Tôi bước ra khỏi bóng tối, tay phải thản nhiên nhấc cây rìu lên
Jeff
Tao có gì để nói với mày hả Ze?
Jeff
M có biết là tối qua, t đã ngồi cạnh giường Cell suốt 2 tiếng đồng hồ k?
Jeff
T đã ngắm nhìn em ấy ngủ, một vẻ đẹp tinh khiết vậy mà m đã dám dùng đôi mắt trần tục của mình để xúc phạm em ấy...
Jeff
M còn định chạm vào em ấy nữa đúng không?
Ze
*aihoi?* Nhưng mà... khoan...
Tôi tiến lên một bước, lưỡi rìu vung lên một vòng tròn hoàn hảo trong không trung...
Jeff
phải...và bây giờ t phải loại bỏ cái thứ ngáng đường như m
Tôi thấy Ze quay đầu bỏ chạy, nhưng nỗi sợ khiến hắn vấp ngã ngay ngưỡng cửa...
Tôi thưởng thức nỗi sợ hãi tột cùng đang hiện rõ trên từng thớ thịt của hắn..
Jeff
Cell không cần một người như m. Em ấy chỉ cần t...
Jeff
Một mình t là đủ để lấp đầy thế giới của em ấy rồi
Jeff
Sự tồn tại của m...là không cần thiết... sự tồn tại của m là...
Tiếng thép xé gió và tiếng va chạm khô khốc vang lên...
ấm nóng... Trượt dài xuống như những vệt nước mưa sẫm màu
Nhìn cơ thể hắn dần mất đi sự sống...
Một sự thỏa mãn đến run rẩy... 💓
Gương mặt rạng rỡ như ánh bình minh
Tôi đã tắm rửa kỹ càng, mùi 🩸 đã được thay thế bằng hương bạc hà thanh khiết mà e yêu thích
Tôi ngồi xuống phía sau Cell
Nhìn cái gáy trắng ngần của em mà lòng tràn ngập sự chiếm hữu...
Jeff
Cell...tối qua m ngủ ngon không?
Tôi thấy Cell khẽ giật mình liền quay lại nhìn tôi
Cell
T ngủ say vl m ạ. Nhưng sáng nay dậy thấy cổ hơi đau, hình như có vết đỏ 💔
Jeff
Trời ơi... để t sức dầu cho m
KGZAnim
Thk Ze nay nó nghỉ nữa à?
Cell quay lại nhìn chỗ trống của Ze...gương mặt hiện lên sự lo lắng
Ngay lập tức, tôi nắm chặt lấy bàn tay em dưới gầm bàn
Kaza
Thk đấy nó nghỉ quài chứ j đâu mà lo
Jeff
thôi thì mai nó đi học chứ gì đâu
Tiếng chuông báo hiệu giờ nghỉ vang lên giòn giã... tôi liền đứng dậy nắm lấy tay em rồi kéo đi
Cell
Con vk đã ns v thì đừng có trách a nhớ
Jeff
Hốc đi, m mà ốm đi là t xót lắm
Jeff
Chỉ chu đáo với mình m thôi...
Vén một lọn tóc mai lòa xòa trên trán em...
Rồi vô tình chạm nhẹ vào vết đỏ trên cổ em...
Tôi cảm nhận được em khẽ run lên, nhưng tôi lại cười tươi hơn
Jeff
Sữa si cô la của m nè, húp đi cho tỉnh
Tôi chống cằm nhìn em ăn...
Ánh mắt tràn ngập sự si mê
Tôi lấy từ túi áo ra một chiếc khăn giấy, nhẹ nhàng lau đi vết sữa dính trên khóe môi em...
Jeff
Ê m, chiều nay ấy, chúng mình đi xem phim nhé?
Cell
Nhưng mà t có hẹn vs thk Ze bel... tuần trc r m
Đôi mắt nheo lại một chút nhưng nụ cười vẫn không tắt...
Jeff
Mà còn là cái bộ phim mà m thích nữa
Dưới ánh nắng rực rỡ của căn tin
Chúng tôi trông giống hệt một cặp đôi học đường đầy hạnh phúc vậy...
T/g
chap này dài ớn mng ơi 😝
T/g
nhờ mng mà có động lực hẳng luông💓
Download MangaToon APP on App Store and Google Play