Tiếng Việt
NovelToon NovelToon

Cố Tiểu Thư, Em Khó Theo Đuổi Đến Vậy Sao?

1. Mở Đầu

Cố Nhã Anh Thư– cái tên đang phủ sóng khắp những tạp chí nghệ thuật lẫn mạng xã hội, là hiện thân hoàn hảo của hai thế giới tưởng chừng không giao nhau: âm nhạc cổ điển và ánh đèn thời thượng. Ở tuổi còn rất trẻ, cô đã được công nhận là một nghệ sĩ piano xuất sắc, với kỹ thuật điêu luyện cùng khả năng truyền tải cảm xúc hiếm có. Mỗi lần những ngón tay thon dài của cô lướt trên phím đàn, khán phòng như lặng đi, chỉ còn lại những giai điệu sâu lắng, dẫn dắt người nghe vào thế giới nội tâm đầy tinh tế và bí ẩn của cô. Thế nhưng, rời khỏi sân khấu, Cố Nhã Anh Thư lại mang một diện mạo hoàn toàn khác. Trên Instagram, cô là một mẫu ảnh nổi tiếng với hàng triệu người theo dõi, sở hữu thần thái cuốn hút khó cưỡng. Không cần phô trương, từng ánh nhìn, từng góc nghiêng của cô đều toát lên khí chất riêng biệt — vừa thanh tao, vừa xa cách, khiến người ta không thể ngừng dõi theo. Những bộ ảnh của cô không đơn thuần là thời trang, mà giống như những câu chuyện được kể bằng ánh sáng và cảm xúc. Sinh ra trong một gia tộc quyền lực, cô không cần dựa vào danh tiếng để khẳng định bản thân. Ngược lại, chính tài năng và sự nỗ lực bền bỉ đã giúp cô đứng vững giữa hai lĩnh vực tưởng chừng đối lập. Cố Nhã Anh Thư không ồn ào, không phô trương, nhưng mỗi bước đi đều vững chắc và đầy tính toán. Cô giống như một bản nhạc cổ điển – càng lắng nghe, càng phát hiện ra những tầng sâu không dễ chạm tới. Và cũng chính vì thế, giữa thế giới thương lưu đầy toan tính và hào nhoáng, cô tồn tại như một ngoại lệ – một đóa hoa vừa dịu dàng, vừa kiêu hãnh, khiến bất kỳ ai từng gặp qua cũng khó lòng quên được.
Buổi hòa nhạc tối nay không phải là một sự kiện được sắp xếp ngẫu nhiên. Đó là đêm diễn kỷ niệm 10 năm thành lập quỹ nghệ thuật do Cố gia đứng sau bảo trợ — nơi đã nâng đỡ và đào tạo nhiều tài năng trẻ trong giới âm nhạc. Với tư cách là gương mặt tiêu biểu thành công nhất bước ra từ chính quỹ này, Cố Nhã Anh Thư được chọn làm người biểu diễn chính, như một cách khẳng định vị thế của cô trong giới nghệ thuật lẫn tầng lớp thượng lưu. Hơn thế, đêm diễn này còn trùng với ngày sinh nhật của cô — một cột mốc đánh dấu tuổi 22 và cũng là bước chuyển quan trọng trong sự nghiệp. Không còn chỉ là một nghệ sĩ piano tài năng, Cố Nhã Anh Thư từ đêm nay chính thức bước vào một sân chơi lớn hơn, nơi danh tiếng, ánh đèn và cả những ánh nhìn không thể né tránh sẽ luôn dõi theo cô. Vì vậy, buổi biểu diễn này không chỉ đơn thuần là âm nhạc. Mà là sự xuất hiện… của cô trước cả một thế giới.
NovelToon
NovelToon
NovelToon
NovelToon
Ánh đèn trong khán phòng chậm rãi dịu xuống. Doãn Cảnh Họa Thần ngồi ở hàng ghế VIP, lưng tựa nhẹ vào ghế, ánh mắt thờ ơ lướt qua sân khấu như thể tất cả những gì đang diễn ra chỉ là một phần của buổi xã giao tẻ nhạt. Với anh, buổi hòa nhạc này vốn dĩ không nằm trong kế hoạch — nếu không phải đối tác nhiều lần ngỏ ý, anh cũng sẽ không xuất hiện. Cho đến khi cái tên ấy vang lên. “Cố Nhã Anh Thư.” Anh không lập tức phản ứng, nhưng ánh mắt vốn hững hờ kia khẽ dừng lại. Một giây sau, cô bước ra dưới ánh đèn. Chiếc váy dài màu trắng ôm lấy dáng người mảnh mai, từng bước đi nhẹ nhưng vững. Không vội vàng, không phô trương, nhưng lại khiến toàn bộ không gian như chậm lại. Cô ngồi xuống trước cây đàn piano, sống lưng thẳng, ánh mắt hạ xuống phím đàn — hoàn toàn không để tâm đến bất kỳ ai phía dưới. Trong đó, có cả anh. Ngón tay cô chạm xuống phím. Giai điệu đầu tiên vang lên. Nhẹ. Sâu. Và đủ để kéo sự chú ý của một người vốn không dễ bị thu hút. Doãn Cảnh Họa Thần khẽ nheo mắt, ánh nhìn dừng lại trên người cô lâu hơn dự định. Không phải vì âm nhạc — mà là vì cảm giác rất lạ, rất hiếm khi xuất hiện. Cô không nhìn anh. Thậm chí… không biết đến sự tồn tại của anh. Điều đó, lại khiến anh không thể rời mắt. Bản nhạc tiếp tục, từng nốt như thấm dần vào không gian tĩnh lặng. Nhưng với anh, thứ duy nhất rõ ràng lúc này không phải là âm thanh, mà là hình ảnh người con gái đang ngồi trên sân khấu kia — bình thản, tách biệt, và hoàn toàn nằm ngoài mọi thứ anh từng kiểm soát. Ngón tay anh khẽ gõ lên thành ghế, chậm rãi. Ánh mắt càng lúc càng trầm xuống. Cho đến khi, một suy nghĩ hình thành — rõ ràng, dứt khoát, không cần cân nhắc. Anh sẽ không chỉ nhìn cô từ xa như thế này. Khóe môi Doãn Cảnh Họa Thần khẽ cong lên một đường rất nhẹ, gần như không ai nhận ra.
Doãn Cảnh Hạo Thần
Doãn Cảnh Hạo Thần
Thú vị
Anh thấp giọng, như nói với chính mình
Doãn Cảnh Hạo Thần
Doãn Cảnh Hạo Thần
Xem ra....phải làm quen một chút rồi.
Cắt.

2.Gặp Gỡ

__________
Hậu trường sau buổi biểu diễn vẫn còn náo nhiệt, nhưng khoảng không quay cô lại yên tĩnh hơn hẳn.Cô đứng cạnh ba mẹ, nét lạnh nhạt thường ngày đã dịu đi rõ rệt. Khi đối diện với họ, ánh mắt cô mềm xuống, mang theo chút ngoan ngoãn rất hiếm khi lộ ra trước người ngoài.
Cố Nhã Anh Thư
Cố Nhã Anh Thư
Ba...//cô khẽ gọi,giọng nhẹ//
Cố Nhã Anh Thư
Cố Nhã Anh Thư
Hôm nay con biểu diễn có ổn không ạ?
Cố Thừa Cảnh Viễn nhìn con gái, ánh mắt trầm ổn nhưng không giấu được ý cười.
Cố Thừa Cảnh Viễn
Cố Thừa Cảnh Viễn
Không chỉ là ổn
Ông đưa tay vỗ nhẹ lên vai cô, động tác không quá phô trương nhưng đủ thân mật.
Cố Thừa Cảnh Viễn
Cố Thừa Cảnh Viễn
Con làm rất tốt//mỉm cười//
Tô Uyển Tĩnh Nghi đứng bên cạnh đã sớm mỉm cười, nhẹ nhàng chỉnh lại mái tóc cho cô.
Tô Uyển Tĩnh Nghi
Tô Uyển Tĩnh Nghi
Đoạn cao trào cuối cùng, con xử lý còn tinh tế hơn cả mẹ nghĩ.
Cô khẽ cúi đầu, để mặc mẹ chạm vào mình, giọng nói nhỏ lại.
Cố Nhã Anh Thư
Cố Nhã Anh Thư
Con vẫn còn nhiều chỗ cần phải học...
Tô Uyển Tĩnh Nghi
Tô Uyển Tĩnh Nghi
Ở trước mặt ba mẹ mà còn khiêm tốn như vậy?//bà bật cười, ánh mắt đầy cưng chiều//
Tô Uyển Tĩnh Nghi
Tô Uyển Tĩnh Nghi
Con gái của mẹ hôm nay là người tỏa sáng nhất//xoa đầu cô//
Cô không đáp lại chỉ khẽ cong môi một chút, nụ cười rất nhẹ nhưng đủ cho thấy tâm trạng của cô.Đúng lúc đó,một giọng nói trầm thấp vang lên từ phía sau.
Doãn Cảnh Hạo Thần
Doãn Cảnh Hạo Thần
Cố Tổng.
3 người đồng thời quay lại
Doãn Cảnh Họa Thần, đứng cách đó không xa, dáng người cao lớn, khí chất trầm ổn. Anh không vội tiến lại gần ngay, mà dừng lại ở một khoảng cách vừa phải, đủ lịch sự - cũng đủ thể hiện sự tôn trọng. Ông nhìn anh, ánh mắt thoáng nhận ra.
Cố Thừa Cảnh Viễn
Cố Thừa Cảnh Viễn
Doãn Tổng.
Doãn Cảnh Hạo Thần
Doãn Cảnh Hạo Thần
Không ngờ hôm nay lại có dịp gặp Cố Tổng ở đây.
Giọng ông không cao, nhưng mang theo chút ôn hòa hiếm thấy.
Cố Thừa Cảnh Viễn
Cố Thừa Cảnh Viễn
Không ngờ Doãn Tổng cũng quan tâm đến những sự kiện như thế này.
Anh khẽ mỉm cười, không phủ nhận cũng không giải thích nhiều.
Doãn Cảnh Hạo Thần
Doãn Cảnh Hạo Thần
Bình thường thì không//cười +ánh mắt nhìn cô//
Anh dừng lại một nhịp, ánh mắt thoáng lướt qua cô, rồi mới tiếp lời.
Doãn Cảnh Hạo Thần
Doãn Cảnh Hạo Thần
Nhưng tối nay... rất đáng để đến.
Câu nói không mang tính xã giao thông thường,nhưng giọng điệu lại đủ chừng mực để không gây khó chịu. Anh hơi nghiêng đâu về phía bà,thái độ đúng mực.
Doãn Cảnh Hạo Thần
Doãn Cảnh Hạo Thần
Cố Phu Nhân, đã nghe danh từ lâu. Hôm nay mới được diện kiến, quả thực không phụ kì vọng.
Tô Uyển Tĩnh Nghi
Tô Uyển Tĩnh Nghi
Doãn tổng quá lời rồi//khẽ cười, đáp lại nhẹ nhàng//
Lúc này, ánh mắt anh mới hướng đến cô
Doãn Cảnh Hạo Thần
Doãn Cảnh Hạo Thần
Tôi là Doãn Cảnh Hạo Thần.//anh lên tiếng, giọng trầm ổn//
Doãn Cảnh Hạo Thần
Doãn Cảnh Hạo Thần
Buổi biểu diễn của Cố tiểu thư rất ấn tượng.
Cố Nhã Anh Thư
Cố Nhã Anh Thư
Cảm ơn Doãn Tổng//cô nhìn anh ánh mắt bình tĩnh, giữ đúng khoảng cách//
Chỉ ngắn gọn, đúng mực vậy thôi, nhưng trong ánh mắt anh thêm một tầng ý vị khác - sâu hơn, và không dễ đoán.
Không khí giữa họ còn chưa kịp lắng xuống, một người đàn ông mặc vest xám bước đến, dừng lại cách anh một khoảng vừa đủ.
Lục Thừa Vĩnh Khang
Lục Thừa Vĩnh Khang
Doãn Tổng//giọng nói thấp, mang theo sự kính trọng // cuộc hẹn với bên Vương Thị sắp bắt đầu,đã đến lúc phải đi rồi ạ.
Anh khẽ nghiêng đầu, ánh mắt thoáng chuyển đi như thể bị kéo trở lại với guồng quay quen thuộc của mình, anh không lập tức rời đi mà quay sang ông, giọng nói vẫn giữ nguyên sự điềm tĩnh và tôn trọng.
Doãn Cảnh Hạo Thần
Doãn Cảnh Hạo Thần
Cố Tổng, hôm nay không tiện làm phiền thêm. Khi khác, tôi xin được đích thân đến thăm hỏi.
Cố Thừa Cảnh Viễn
Cố Thừa Cảnh Viễn
Cố Tổng bận rộn, không cần khách sáo//gật đầu nhẹ, ánh mắt bình thản//
Sau Cùng, ánh mắt anh mới dừng lại trước cô.
Doãn Cảnh Hạo Thần
Doãn Cảnh Hạo Thần
Cố tiểu thư, hy vọng lần sau em sẽ không chỉ nhìn thấy tôi ở dưới khán đài. //giọng mang theo ẩn ý//
Một câu nói nhẹ, không áp đặt, nhưng lại để lại dư âm khó giải thích. Không đợi cô đáp, anh khẽ gật đầu chào, sau đó xoay người rời đi. Bóng lưng cao lớn nhanh chóng hòa vào dòng người, để lại phía sau một khoảng trống rất nhỏ… nhưng lại đủ khiến người ta chú ý. Cô khẽ nhíu mày. Ánh mắt cô dõi theo hướng anh rời đi trong một thoáng, rồi quay sang ba mẹ mình, giọng nói vẫn giữ nguyên sự bình tĩnh, nhưng ẩn chứa chút nghi hoặc:
Cố Nhã Anh Thư
Cố Nhã Anh Thư
Ba, mẹ… người vừa rồi là ai vậy ạ?
Cố Thừa Cảnh Viễn
Cố Thừa Cảnh Viễn
Doãn Cảnh Họa Thần, tổng giám đốc Doãn thị.
Cố Nhã Anh Thư
Cố Nhã Anh Thư
Doãn thị… con có nghe qua.
Tô Uyển Tĩnh Nghi
Tô Uyển Tĩnh Nghi
Ừ, trong giới kinh doanh, cậu ấy khá có tiếng. Tuổi còn trẻ nhưng làm việc rất quyết đoán.
Cố Nhã Anh Thư
Cố Nhã Anh Thư
Con thấy cách anh ta nói chuyện hơi...//ngập ngừng//
Cố Thừa Cảnh Viễn
Cố Thừa Cảnh Viễn
Người như cậu ấy, nói chuyện thường có ẩn ý. Không cần quá để tâm, nhưng cũng đừng xem nhẹ.
Cố Nhã Anh Thư
Cố Nhã Anh Thư
Vâng… con hiểu rồi ạ.
Tô Uyển Tĩnh Nghi
Tô Uyển Tĩnh Nghi
Không thoải mái thì cứ giữ khoảng cách, có ba mẹ ở đây.
Cố Nhã Anh Thư
Cố Nhã Anh Thư
Dạ, con biết rồi.
Đêm đã muộn. Ánh đèn sân khấu tắt dần, khán phòng cũng trở nên trống trải hơn bao giờ hết. Cố Nhã Anh Thư ngồi trong xe, đầu tựa nhẹ vào cửa kính. Ngoài kia, những ánh đèn đường lướt qua từng chút một, phản chiếu trong đôi mắt vốn luôn bình tĩnh của cô. Mọi thứ lẽ ra nên kết thúc ở đây. Một buổi biểu diễn thành công. Một đêm hoàn hảo. … nếu như không có sự xuất hiện của người đàn ông đó. “Doãn Cảnh Họa Thần…” Cô khẽ lặp lại cái tên trong đầu, không rõ vì sao lại nhớ rõ đến vậy. Chỉ là một người xa lạ. Chỉ là một cuộc gặp ngắn ngủi. Vậy mà ánh nhìn của anh… và cách anh nói chuyện, lại khiến cô không thể hoàn toàn bỏ qua. Cố Nhã Anh Thư khẽ nhíu mày, như muốn gạt đi suy nghĩ không cần thiết.
Cố Nhã Anh Thư
Cố Nhã Anh Thư
Chắc chỉ là trùng hợp thôi.//thở dài//
Cô tự nhủ. Rồi quay mặt ra ngoài cửa sổ, không nghĩ thêm nữa.
___________
Cùng lúc đó, ở một nơi khác.
Doãn Cảnh Hạo Thần
Doãn Cảnh Hạo Thần
Điều tra giúp tôi,Cố Nhã Anh Thư.Lịch trình, công việc tất cả những gì liên quan đến cô ấy. //Giọng nói trầm thấp vang lên trong không gian yên tĩnh.//
Ở đầu dây bên kia, thư ký chỉ đáp lại một câu ngắn gọn.
Lục Thừa Vĩnh Khang
Lục Thừa Vĩnh Khang
Vâng, Doãn tổng.
Doãn Cảnh Họa Thần đứng trước cửa kính lớn, ánh đèn thành phố phản chiếu lên gương mặt anh — trầm tĩnh, khó đoán. Ánh mắt anh hạ xuống, như đang nhớ lại một điều gì đó. Rồi khẽ nói, gần như là một lời khẳng định:
Doãn Cảnh Hạo Thần
Doãn Cảnh Hạo Thần
Chúng ta… sẽ còn gặp lại.
Đêm đó, hai con người ở hai thế giới khác nhau— đều mang theo cùng một cái tên trong suy nghĩ. Nhưng không ai biết rằng, đó chỉ mới là bắt đầu.
Cắtt!!

3. Rung Động

_________
Buổi sáng tại Cố gia vẫn luôn yên tĩnh như thường lệ. Ánh nắng sớm xuyên qua lớp rèm mỏng trong phòng ăn, phản chiếu lên bộ tách trà sứ trắng đặt trước mặt Tô Uyển Tĩnh Nghi. Cố Nhã Anh Thư từ trên lầu bước xuống, mái tóc đen dài được buộc thấp gọn gàng phía sau. Hôm nay cô có lịch chụp từ sớm nên trang phục cũng đơn giản hơn bình thường.
NovelToon
Tô Uyển Tĩnh Nghi
Tô Uyển Tĩnh Nghi
Hôm qua mẹ đã nói nghỉ thêm một ngày rồi mà.//nhìn cô và mỉm cười//
Cố Nhã Anh Thư
Cố Nhã Anh Thư
Bên studio đã chốt lịch từ trước rồi ạ.//ngồi cạnh bà, nhấp một ngụm trà//
Tô Uyển Tĩnh Nghi
Tô Uyển Tĩnh Nghi
Con lúc nào cũng tự ép mình bận như vậy.//hơi nhíu mày//
Cố Nhã Anh Thư
Cố Nhã Anh Thư
Không phải mẹ từng nói người làm nghệ thuật càng nổi tiếng càng phải nghiêm túc sao?//cô bật cười nhẹ//
Cố Thừa Cảnh Viễn đặt tập tài liệu báo cáo tài chính xuống. Ánh mắt ông nhìn con gái luôn mang theo cảm giác rất trầm ổn.
Cố Thừa Cảnh Viễn
Cố Thừa Cảnh Viễn
Ba chưa từng muốn con phải sống quá áp lực.
Cố Nhã Anh Thư
Cố Nhã Anh Thư
Con biết.//cô khẽ lắc đầu//
Cố Nhã Anh Thư
Cố Nhã Anh Thư
Nhưng những gì con đang có bây giờ…Con muốn là do chính mình cố gắng mà có được.//Cô hơi cong khóe môi//
Trong giới này, ai cũng biết cô là con gái duy nhất của Cố gia. Nhưng từ lúc bắt đầu chơi piano chuyên nghiệp cho đến khi nổi tiếng trên Instagram— Cố Nhã Anh Thư gần như chưa từng nhắc đến gia thế của mình. Những hợp đồng cô nhận, những buổi diễn cô đứng trên sân khấu-đều là tự mình bước từng bước mà có được.
Tô Uyển Tĩnh Nghi
Tô Uyển Tĩnh Nghi
Con gái mẹ từ nhỏ đã cứng đầu.
Cố Nhã Anh Thư
Cố Nhã Anh Thư
Con chỉ không muốn sau này người khác nhắc đến con lại nói rằng tất cả đều nhờ Cố gia thôi.//cô bật cười//
Không khí yên lặng vài giây. Sau đó, Cố Thừa Cảnh Viễn thấp giọng
Cố Thừa Cảnh Viễn
Cố Thừa Cảnh Viễn
Cho dù không có Cố gia.Con vẫn sẽ rất giỏi.
Cố Nhã Anh Thư
Cố Nhã Anh Thư
//Cô hơi khựng lại,rồi khẽ cười//
Cố Nhã Anh Thư
Cố Nhã Anh Thư
Được Cố tổng khen như vậy.Xem ra hôm nay tâm trạng ba khá tốt.
Tô Uyển Tĩnh Nghi
Tô Uyển Tĩnh Nghi
Con bé này.//bà bật cười thành tiếng//
Dù được yêu thương hết mực— nhưng Cố Nhã Anh Thư chưa từng lớn lên trong sự dựa dẫm. Ngược lại, chính vì có một gia đình quá mức ưu tú phía sau— nên cô luôn muốn bản thân phải cố gắng nhiều hơn người khác.
_________
Lam Studio sáng nay đặc biệt bận rộn. Đèn chụp liên tục thay đổi góc sáng, stylist và make-up artist di chuyển không ngừng giữa các khu vực hậu trường.
Anh Tuấn ( nhiếp ảnh gia)
Anh Tuấn ( nhiếp ảnh gia)
//Anh tuấn vừa xem ảnh vừa nói// Okay, nghỉ mười phút rồi chụp tiếp.
Đúng lúc ấy, nhân viên studio bất ngờ bước vào.
Hoàng Nguyên ( nhân viên ánh sáng)
Hoàng Nguyên ( nhân viên ánh sáng)
Mọi người ơi, có người gửi nước đến.
Cả studio lập tức xôn xao. Từ nhiếp ảnh gia, trợ lý, make-up artist cho đến nhân viên ánh sáng đều có phần riêng.
Băng Hà ( chuyên viên makeup)
Băng Hà ( chuyên viên makeup)
Trời, ai giàu dữ vậy?Còn có cả note nữa này.
Trên tờ giấy nhỏ chỉ có một dòng chữ rất ngắn:“Cảm ơn mọi người hỗ trợ cô ấy, hãy nghỉ ngơi uống nước." Không ký tên. Chỉ duy nhất ly nước đặt cạnh chỗ của Cố Nhã Anh Thư là khác biệt.Ít đá. Không quá ngọt.Bên dưới còn có thêm một dòng chữ nhỏ hơn:“Em nên nghỉ ngơi đúng lúc, đừng cố quá.”Kèm theo một tài khoản liên lạc.
Hoàng Nguyên ( nhân viên ánh sáng)
Hoàng Nguyên ( nhân viên ánh sáng)
Người này theo đuổi có trình độ thật.//anh bật cười//
Cố Nhã Anh Thư không đáp.Nhưng ánh mắt cô lại vô thức dừng trên tờ note lâu hơn bình thường.
__________
Chiều tối, trên đường trở về Cố gia, cô đã cầm vào điện thoại.Cô chậm rãi nhấn vào tài khoản kia.
Cố Nhã Anh Thư
Cố Nhã Anh Thư
💬:Ly nước ở studio hôm nay là anh gửi?
Tin nhắn nhanh chóng được trả lời.
Doãn Cảnh Hạo Thần
Doãn Cảnh Hạo Thần
💬:Em thấy thế nào?
Cố Nhã Anh Thư
Cố Nhã Anh Thư
💬:Tại sao lại gửi cho cả studio?
Doãn Cảnh Hạo Thần
Doãn Cảnh Hạo Thần
💬:Như vậy em sẽ không khó xử.
Cố Nhã Anh Thư
Cố Nhã Anh Thư
💬:Doãn tổng rất biết cách làm người khác bất ngờ.
Doãn Cảnh Hạo Thần
Doãn Cảnh Hạo Thần
💬:Ít nhất em đã chịu chủ động nhắn tin cho anh.
Tim cô vô thức hẫng nhẹ một nhịp. Một lúc sau, bình tĩnh lại cô cũng không quan tâm đến những dòng tin nhắn đấy nữa, mà sửa soạn chuẩn bị cho buổi tiệc tối nay.
📍 Khách sạn Vân Đình — Tầng 88, Sky Lounge Aurelia 🕰️ 7:10 PM
Chiếc Rolls-Royce màu đen chậm rãi dừng trước sảnh chính khách sạn Vân Đình. Ánh đèn vàng rực rỡ phản chiếu lên mặt đá cẩm thạch sang trọng, nhân viên lễ tân cùng quản lý khách sạn đã đứng đợi sẵn từ sớm. Tài xế nhanh chóng mở cửa xe. Cố Thừa Cảnh Viễn bước xuống trước, khí chất trầm ổn của người đứng đầu Cố thị gần như lập tức thu hút ánh nhìn xung quanh. Ngay sau đó là Tô Uyển Tĩnh Nghi. Cuối cùng— Cố Nhã Anh Thư nhẹ nhàng bước xuống xe. Chiếc váy lụa champagne ôm lấy thân hình mảnh mai nhưng thanh nhã, mái tóc đen dài được uốn xoăn thả nhẹ ra phía sau khiến khí chất cô vừa dịu dàng vừa mang theo cảm giác trưởng thành hơn tuổi. Không ít người xung quanh vô thức nhìn sang. Có người nhận ra cô là nghệ sĩ piano nổi tiếng gần đây. Cũng có người nhận ra cô chính là thiên kim duy nhất của Cố gia.
NovelToon
NovelToon
NovelToon
vest của bố n9
NovelToon
váy của mẹ n9
NovelToon
váy của n9
Tô Uyển Tĩnh Nghi
Tô Uyển Tĩnh Nghi
Tối nay nếu mệt thì cứ nói với mẹ.//bà chỉnh phần tóc ở vai cho cô//
Cố Nhã Anh Thư
Cố Nhã Anh Thư
Mẹ à, con chỉ đến dùng bữa thôi.//cô khẽ cười//
Tô Uyển Tĩnh Nghi
Tô Uyển Tĩnh Nghi
Nhưng mẹ thấy tối nay sẽ có rất nhiều người muốn làm quen với con.
Cố Nhã Anh Thư
Cố Nhã Anh Thư
Vậy con tự xử lý được mà.//cười nhẹ//
Cố Thừa Cảnh Viễn lúc này mới chậm rãi lên tiếng:
Cố Thừa Cảnh Viễn
Cố Thừa Cảnh Viễn
Trong giới này, lời nói của con đôi khi còn quan trọng hơn cả thân phận.
Cố Nhã Anh Thư
Cố Nhã Anh Thư
Con hiểu.Cho nên trước khi nói điều gì.Con luôn nghĩ kỹ.//Cô gật đầu.//
Ánh mắt Cố Thừa Cảnh Viễn hiếm hoi xuất hiện ý cười rất nhạt. Ông chưa từng lo con gái mình không đủ thông minh để đứng trong những bữa tiệc như thế này. Ngược lại— đôi khi ông còn cảm thấy Anh Thư quá mức tỉnh táo so với tuổi hai mươi hai.
Đúng lúc ấy, Lý tổng cùng Lý phu nhân vừa bước xuống từ bậc thềm phía trên.
Lý Giang Viễn( Lý Tổng)
Lý Giang Viễn( Lý Tổng)
Cố tổng cuối cùng cũng chịu xuất hiện rồi.//ông bật cười lớn//
Cố Thừa Cảnh Viễn
Cố Thừa Cảnh Viễn
Hôm nay đông người hơn tôi nghĩ //ông bắt tay với Lý tổng //
Lý Giang Viễn( Lý Tổng)
Lý Giang Viễn( Lý Tổng)
Nếu biết Cố tiểu thư cũng đến, chắc còn đông hơn nữa.//cười//
Lý phu nhân nhìn sang Cố Nhã Anh Thư đầy thích thú
Trương Quỳnh Hương( Lý Phu Nhân)
Trương Quỳnh Hương( Lý Phu Nhân)
Cuối cùng cũng gặp được chiêm ngưỡng nhan sắc này ngoài đời rồi, quả đúng như lời đồn.//mỉm cười//
Cố Nhã Anh Thư
Cố Nhã Anh Thư
Cháu chào Lý Phu Nhân, người quá lời rồi ạ.// lễ phép, cúi đầu chào//
Trương Quỳnh Hương( Lý Phu Nhân)
Trương Quỳnh Hương( Lý Phu Nhân)
Khó trách gần đây giới trẻ nhắc đến cháu nhiều như vậy.//bà bật cười//
Lý tổng nhìn cô rồi hỏi vui
Lý Giang Viễn( Lý Tổng)
Lý Giang Viễn( Lý Tổng)
Nghe nói gần đây có vài thương hiệu lớn muốn mời cháu làm đại diện?
Cố Nhã Anh Thư
Cố Nhã Anh Thư
Có vài lời mời ạ.//bình tĩnh đáp//
Lý Giang Viễn( Lý Tổng)
Lý Giang Viễn( Lý Tổng)
Vậy sao cháu không nhận?
Cố Nhã Anh Thư
Cố Nhã Anh Thư
Vì cháu vẫn muốn tập trung nhiều hơn cho piano.
Lý Giang Viễn( Lý Tổng)
Lý Giang Viễn( Lý Tổng)
Ở tuổi cháu mà giữ được sự tỉnh táo này không dễ đâu.// hơi bất ngờ.//
Tô Uyển Tĩnh Nghi
Tô Uyển Tĩnh Nghi
Danh tiếng đến quá nhanh đôi khi cũng không phải chuyện tốt.//cười//
Ngay cả Cố Thừa Cảnh Viễn cũng vô thức nhìn sang con gái mình. Ông không thích đưa con gái vào giới thương mại quá sớm. Nhưng dường như— Anh Thư đã trưởng thành hơn ông nghĩ rất nhiều.
Trương Quỳnh Hương( Lý Phu Nhân)
Trương Quỳnh Hương( Lý Phu Nhân)
Tôi bắt đầu hiểu vì sao Cố tổng và Cố phu nhân lại cưng chiều con gái như vậy rồi.//mỉm cười//
Tô Uyển Tĩnh Nghi
Tô Uyển Tĩnh Nghi
Bởi vì con bé rất đáng để yêu thương.//hơi cong khóe môi//
Cố Nhã Anh Thư
Cố Nhã Anh Thư
//cô chỉ biết nhìn mẹ cười bất lực//
Không khí trước sảnh khách sạn nhanh chóng trở nên thoải mái hơn. Sau vài câu trò chuyện, Lý tổng mới đưa tay ra hiệu
Lý Giang Viễn( Lý Tổng)
Lý Giang Viễn( Lý Tổng)
Đi thôi, mọi người đều đang đợi bên trong rồi.//hướng tay về phía cửa chính//
Cố Nhã Anh Thư chậm rãi bước cạnh bố mẹ. Không dựa vào ai. Nhưng cũng không hề khiến người khác cảm thấy cô đang cố tỏ ra mạnh mẽ. Cô giống như một đóa hoa được bảo vệ rất tốt— nhưng vẫn đủ bản lĩnh để tự mình đứng giữa thế giới hào nhoáng này.
Vừa bước vào đại sảnh tầng cao nhất của Vân Đình— Cố Nhã Anh Thư đã nhìn thấy Doãn Cảnh Họa Thần. Người đàn ông ấy đứng cạnh cửa kính sát trần, bộ vest đen càng khiến khí chất lạnh nhạt và điềm tĩnh trên người anh trở nên nổi bật hơn hẳn giữa đám đông. Bên cạnh vẫn có người liên tục chủ động bắt chuyện. Nhưng ánh mắt anh lại gần như dừng lại ngay khi nhìn thấy cô.
Doãn Cảnh Họa Thần chậm rãi bước tới. Anh không trực tiếp nhìn Cố Nhã Anh Thư trước. Mà lịch sự gật đầu với Cố Thừa Cảnh Viễn và Tô Uyển Tĩnh Nghi.
NovelToon
Doãn Cảnh Hạo Thần
Doãn Cảnh Hạo Thần
Ngài Cố, Cố phu nhân.//hơi cúi đầu//
Cố Thừa Cảnh Viễn
Cố Thừa Cảnh Viễn
Doãn tổng.//bình thản đáp//
Tô Uyển Tĩnh Nghi
Tô Uyển Tĩnh Nghi
Hôm nay lại gặp cậu rồi.//dịu dàng đáp//
Lúc này, Doãn Cảnh Họa Thần mới nhìn sang Cố Nhã Anh Thư.Ánh mắt anh rất sâu. Nhưng giọng nói vẫn giữ đúng chừng mực:
Doãn Cảnh Hạo Thần
Doãn Cảnh Hạo Thần
Cố tiểu thư//cười//
Cố Nhã Anh Thư
Cố Nhã Anh Thư
Doãn tổng//cúi nhẹ đầu//
Không biết có phải ảo giác hay không— nhưng Lý phu nhân luôn cảm thấy mỗi lần hai người nhìn nhau, bầu không khí xung quanh đều trở nên khác đi một chút. Sau vài câu xã giao, mọi người nhanh chóng ngồi vào bàn ăn riêng bên trong. Lý tổng và Cố Thừa Cảnh Viễn ngồi đối diện nhau để tiện trao đổi công việc. Tô Uyển Tĩnh Nghi và Lý phu nhân ngồi cạnh nhau. Mà vị trí bên cạnh Cố Nhã Anh Thư— không biết từ lúc nào đã là của Doãn Cảnh Họa Thần.
Phục vụ lần lượt mang món lên.Ngay lúc một món hải sản chuẩn bị được đặt xuống trước mặt cô—Doãn Cảnh Họa Thần đã rất tự nhiên lên tiếng:
Doãn Cảnh Hạo Thần
Doãn Cảnh Hạo Thần
Đổi món khác đi
Kiều Linh( phục vụ)
Kiều Linh( phục vụ)
Vâng?//hơi khựng lại//
Doãn Cảnh Hạo Thần
Doãn Cảnh Hạo Thần
Cô ấy không ăn hải sản.
Không khí trên bàn hơi chững vài giây.Lý tổng bật cười ngay lập tức:
Lý Giang Viễn( Lý Tổng)
Lý Giang Viễn( Lý Tổng)
Doãn tổng quan sát kỹ thật đấy.//nhấp một ngụm rượu, cười//
Cố Nhã Anh Thư quay sang nhìn anh.Ánh mắt bình tĩnh.
Cố Nhã Anh Thư
Cố Nhã Anh Thư
Doãn tổng tìm hiểu người khác kỹ như vậy sao?//nhìn//
Doãn Cảnh Hạo Thần
Doãn Cảnh Hạo Thần
Chỉ với người anh để ý.//không né tránh ánh mắt của cô//
Lý phu nhân lập tức bật cười.Ngay cả Tô Uyển Tĩnh Nghi cũng phải cúi đầu cười nhẹ. Cố Nhã Anh Thư lại rất bình tĩnh nâng ly lên
Cố Nhã Anh Thư
Cố Nhã Anh Thư
Vậy có lẽ sau này anh nên cẩn thận hơn.//uống nước//
Doãn Cảnh Hạo Thần
Doãn Cảnh Hạo Thần
Tại sao?//hơi nhướng mày//
Cố Nhã Anh Thư
Cố Nhã Anh Thư
Bởi vì nếu đối phương không thích anh…Thì việc anh biết quá nhiều sẽ rất nguy hiểm.
Không khí chợt im lặng vài giây rất nhỏ. Lý tổng suýt bật cười thành tiếng. Ai cũng nghĩ kiểu đàn ông như Doãn Cảnh Họa Thần sẽ khiến phụ nữ khó lòng chống đỡ. Nhưng Cố Nhã Anh Thư lại hoàn toàn không bị cuốn theo nhịp của anh. Doãn Cảnh Họa Thần nhìn cô rất lâu. Không giận. Ngược lại khóe môi anh còn cong lên nhàn nhạt.
Doãn Cảnh Hạo Thần
Doãn Cảnh Hạo Thần
Vậy em nghĩ.Hiện tại anh có nguy hiểm không?
Cố Nhã Anh Thư
Cố Nhã Anh Thư
Em nghĩ Doãn tổng rất biết cách khiến người khác hiểu lầm.//đặt ly nước xuống//
Doãn Cảnh Hạo Thần
Doãn Cảnh Hạo Thần
Hiểu lầm điều gì?
Cố Nhã Anh Thư
Cố Nhã Anh Thư
Rằng anh rất dịu dàng.
Doãn Cảnh Họa Thần bật cười rất khẽ.Rồi anh tự nhiên kéo hộp khăn giấy lại gần tay cô hơn một chút.
Doãn Cảnh Hạo Thần
Doãn Cảnh Hạo Thần
Ít nhất em vẫn chưa từ chối nói chuyện với anh.
Cố Nhã Anh Thư nhìn hành động của anh vài giây.Rồi bình thản đáp:
Cố Nhã Anh Thư
Cố Nhã Anh Thư
Bởi vì em là người lịch sự.
Lý Giang Viễn( Lý Tổng)
Lý Giang Viễn( Lý Tổng)
Không được rồi.Cố tổng, con gái ngài thật sự rất khó đối phó.//bật cười//
Cố Thừa Cảnh Viễn nhấp một ngụm rượu.Đáy mắt hiếm hoi xuất hiện ý cười rất nhạt.
Cố Thừa Cảnh Viễn
Cố Thừa Cảnh Viễn
Con bé từ nhỏ đã như vậy.//trầm tư//
Trong lúc mọi người trò chuyện, phục vụ vô tình làm đổ vài giọt sốt xuống cạnh tay Cố Nhã Anh Thư.Doãn Cảnh Họa Thần gần như lập tức đưa khăn tay cho cô.
Doãn Cảnh Hạo Thần
Doãn Cảnh Hạo Thần
Cẩn thận.
Cố Nhã Anh Thư
Cố Nhã Anh Thư
Cảm ơn.//nhận lấy khăn//
Doãn Cảnh Hạo Thần
Doãn Cảnh Hạo Thần
không cần khách sáo với anh
Cố Nhã Anh Thư
Cố Nhã Anh Thư
Doãn tổng//ngước mắt nhìn anh//
Doãn Cảnh Hạo Thần
Doãn Cảnh Hạo Thần
Ừm?
Cố Nhã Anh Thư
Cố Nhã Anh Thư
Anh luôn quan tâm người khác kỹ như vậy.Hay chỉ đang muốn thể hiện trước mặt ba mẹ em?
Lý tổng trực tiếp ho sặc một tiếng. Tô Uyển Tĩnh Nghi cúi đầu che ý cười. Ngay cả Cố Thừa Cảnh Viễn cũng phải liếc sang con gái mình.
Nhưng Doãn Cảnh Họa Thần lại cực kỳ bình tĩnh. Anh nhìn thẳng vào cô. Ánh mắt sâu đến mức khiến người khác khó lòng né tránh.
Doãn Cảnh Hạo Thần
Doãn Cảnh Hạo Thần
Anh chưa từng cần cố thể hiện điều gì trước ai.
Doãn Cảnh Hạo Thần
Doãn Cảnh Hạo Thần
Huống chi...Nếu là em.Anh càng không muốn làm qua loa.
Tim Cố Nhã Anh Thư khẽ hẫng một nhịp rất nhỏ.Nhưng ngoài mặt— cô vẫn bình tĩnh đến đáng sợ.
Cố Nhã Anh Thư
Cố Nhã Anh Thư
Doãn tổng nói chuyện như vậy…Rất dễ khiến người khác tưởng thật.
Doãn Cảnh Họa Thần nhìn cô vài giây.Rồi bật cười rất khẽ
Doãn Cảnh Hạo Thần
Doãn Cảnh Hạo Thần
Anh đang rất nghiêm túc.//cười//
Không khí trên bàn ăn dường như chậm lại trong khoảnh khắc ấy. Mà ánh mắt của Doãn Cảnh Họa Thần—từ đầu đến cuối vẫn chưa từng rời khỏi cô quá lâu.
cắtt!!!

Download MangaToon APP on App Store and Google Play

novel PDF download
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play