[RhyCap] Song Sinh
#1
Đầu tháng chín, sân trường vẫn còn mùi nắng cũ.
Lớp 11A3 đang ồn thì cô chủ nhiệm dẫn một cậu con trai bước vào.
GIÁO VIÊN
Lớp mình có bạn mới.
Cả lớp im vài giây rồi bắt đầu xì xào.
#ĐỨCDUY
Mình là Hoàng Đức Duy.
#ĐỨCDUY
Mong sẽ được các bạn giúp đỡ trong thời gian tới.
Quang Anh ngồi cạnh cửa sổ, chống cằm nhìn ra sân bóng.
Cậu chỉ ngẩng lên khi nghe tiếng kéo ghế ngay cạnh.
#ĐỨCDUY
Cho mình ngồi đây nhé?
Đức Duy ngồi xuống, cười nhẹ.
Cô chủ nhiệm đứng trên bục giảng gõ nhẹ thước xuống bàn.
GIÁO VIÊN
Rồi, mở sách trang mười hai.
GIÁO VIÊN
Bạn mới chưa quen thì lát ra chơi lớp trưởng đưa đi nhận sách.
Tiếng lật sách loạt xoạt khắp lớp.
Đức Duy cúi xuống tìm vở, rồi khựng lại.
#ĐỨCDUY
Chết, mình chưa có sách.
Quang Anh đẩy cuốn của mình sang giữa bàn, giọng bình thản.
#ĐỨCDUY
Cậu tên Quang Anh đúng không?
#QUANGANH
Biết rồi còn hỏi.
#ĐỨCDUY
Thì muốn nghe chính chủ trả lời.
Mấy phút đầu, Quang Anh vẫn tưởng cậu bạn mới sẽ ngồi im.
#ĐỨCDUY
Nét chữ cậu đẹp thật.
#ĐỨCDUY
Cậu có hay nói chuyện không?
#ĐỨCDUY
Vậy chắc hôm nay mình xui.
Quang Anh quay sang nhìn.
Đức Duy đang cười, mắt cong cong, không có vẻ gì là ngại.
Không hiểu sao cậu lại thấy buồn cười.
Quang Anh cúi đầu tháo dây giày.
Rhyder đang nằm sofa chen vào.
#RHYDER
Ổng nói vậy thôi chứ ngồi kể nãy giờ.
MẸ HẰNG
Lớp 11 rồi, cũng lớn rồi.
MẸ HẰNG
Có bạn mới cũng tốt.
#2
Tiết đầu kết thúc bằng tiếng trống ngắn và dứt khoát.
Cả lớp như được tháo nút.
Ghế kéo loạt xoạt, tiếng gọi nhau vang lên từ mấy dãy bàn.
Quang Anh khép sách lại, định đứng dậy ra hành lang cho thoáng thì nghe bên cạnh có tiếng gọi.
#ĐỨCDUY
Phòng thiết bị ở đâu nhỉ?
#ĐỨCDUY
Cô bảo ra chơi đi nhận sách mà mình chưa nhớ.
#QUANGANH
Đi thẳng hết hành lang, rẽ trái.
#QUANGANH
Không phải lúc nãy cô nói lớp trưởng đưa cậu đi nhận sách à?
#ĐỨCDUY
Nên mình tự đi nhận.
Cậu ấy nói rất tự nhiên, như thể hai người đã quen nhau từ trước.
Quang Anh nhìn theo một lúc rồi mới bước ra ngoài.
Hành lang giờ ra chơi luôn đông hơn tưởng tượng.
Pháp Kiều đang tựa lan can, tay cầm hộp sữa.
#PHÁPKIỀU
Bạn mới nói chuyện với mày à?
Pháp Kiều nghiêng đầu nhìn cậu.
#PHÁPKIỀU
Bình thường mày đâu trả lời người lạ nhiều vậy.
Quang Anh chưa kịp đáp thì một lon nước mát áp vào má làm cậu giật mình.
Rhyder đứng bên cạnh, vẻ mặt tỉnh bơ.
Rhyder bật nắp lon nước của mình.
#RHYDER
Người mới nhìn được đấy.
#PHÁPKIỀU
Thấy chưa, không phải mình tao nói.
#QUANGANH
Bộ hôm nay hai đứa rảnh lắm hả?
#PHÁPKIỀU
Đương nhiên rồi.
#PHÁPKIỀU
Rảnh để quan sát mày.
#QUANGANH
Quan sát cái gì?
#PHÁPKIỀU
Xem ai nãy giờ đứng ở hành lang mà mắt cứ nhìn về dãy B.
Nhưng cái giọng kéo dài kia nghe là biết không tin.
Khi Đức Duy quay lại, trên tay ôm chồng sách còn mới.
Thành An đi phía sau, vừa đi vừa dặn chuyện lịch trực lớp.
Cậu ấy vừa tới cửa lớp thì lỡ tay làm rơi một quyển.
Quang Anh đứng gần nhất, cúi xuống nhặt lên trước.
Đức Duy nhận lấy, tay chạm khẽ vào đầu ngón tay cậu.
Một chuyện rất nhỏ thôi, nhưng Quang Anh vẫn thấy mình khựng lại một nhịp.
#ĐỨCDUY
Mình tưởng lạc luôn.
#QUANGANH
Trường này cũng không lớn lắm.
#QUANGANH
Với người mới thì lớn.
Nói rồi cậu ấy nhìn quanh lớp.
#QUANGANH
Mà ai cũng quen nhau từ trước.
#QUANGANH
Phần lớn học cùng từ lớp mười.
Đức Duy kéo ghế ngồi xuống, giọng nhỏ hơn.
#ĐỨCDUY
Thế chắc mình phải làm quen từ đầu.
Quang Anh cúi xuống lật vở.
#QUANGANH
Rồi sẽ quen thôi.
#ĐỨCDUY
Cậu giúp mình chứ?
#ĐỨCDUY
Ít nhất đừng để mình ngồi cạnh một người mà cả buổi không biết nói chuyện với ai.
Cậu ấy nói câu đó mà mặt tỉnh bơ.
Quang Anh nhìn mấy giây rồi bật cười.
#QUANGANH
Cậu nói nhiều thật.
#ĐỨCDUY
Vậy là cậu đồng ý rồi?
Cái kiểu cười rất nhanh, nhưng làm người đối diện khó mà không để ý.
Cô giáo vừa vào đã yêu cầu cả lớp viết một đoạn ngắn về mùa hè vừa qua.
Phòng học lập tức im hơn hẳn.
Mấy dòng đầu gần như không cần nghĩ.
Mùa hè của cậu chẳng có gì đặc biệt vài buổi đi học thêm, vài chiều sang nhà bà ngoại, đôi lúc bị Rhyder giành quạt rồi cãi nhau.
Đang viết, cậu nghe tiếng bút gõ nhè nhẹ bên cạnh.
Đức Duy ngồi chống cằm, tờ giấy gần như còn trắng.
#ĐỨCDUY
Mình không biết viết gì.
#QUANGANH
Viết thật là được.
#ĐỨCDUY
Thế thì mùa hè của mình chỉ toàn đóng thùng với chuyển nhà.
#ĐỨCDUY
Nhất là lúc phải tạm biệt mấy đứa bạn cũ.
Cậu nói xong thì cúi xuống viết.
Không hiểu sao, Quang Anh lại thấy câu đó ở lại trong đầu lâu hơn bình thường.
Trời trưa đổ nắng thẳng xuống sân trường.
Từng nhóm học sinh kéo nhau xuống cầu thang, tiếng nói chuyện hòa thành một mảng ồn ào quen thuộc.
Quang Anh vừa đeo cặp lên vai thì Đức Duy gọi.
Hai người cùng đi xuống cầu thang.
Chỉ có tiếng giày chạm bậc thang.
Ra đến sân, Đức Duy mới lên tiếng.
#ĐỨCDUY
Lúc nãy… cảm ơn nhé.
#ĐỨCDUY
Với cả… nói chuyện với mình.
#ĐỨCDUY
Ngày đầu chuyển trường dễ ngượng lắm.
#ĐỨCDUY
Có người chịu ngồi cạnh mình, thấy đỡ hơn nhiều.
Đi thêm mấy bước, cậu mới hỏi:
#QUANGANH
Cậu sẽ quen nhanh thôi.
#ĐỨCDUY
Nhưng chắc tại ngồi cạnh cậu nên mình thấy bớt lạ.
Nắng trưa hắt qua tán phượng, rơi thành những mảng sáng nhỏ trên vai áo.
Ở cổng trường, Pháp Kiều đang đứng đợi Rhyder, thấy Quang Anh đi cùng Đức Duy thì nhướng mày rất rõ.
Quang Anh giả vờ không thấy.
#ĐỨCDUY
Thôi, mình về đây.
Đức Duy giơ tay chào rồi quay người đi về phía bên kia đường.
Quang Anh đứng lại thêm một chút.
Quang Anh giật mình, bước nhanh lại.
#RHYDER
Ngày đầu mà đã tiễn người ta tới cổng.
Nhưng khóe miệng thằng em trai vẫn nhếch lên rất rõ.
Trên đường về, Quang Anh chợt nhận ra một chuyện.
Cậu vốn không nhớ tên người khác nhanh đến thế.
Vậy mà chỉ mới một buổi sáng, trong đầu cậu đã quen với cái tên Đức Duy rồi.
#3
Buổi tối, nhà Quang Anh ăn cơm muộn hơn mọi hôm một chút.
Mẹ vừa bưng tô canh ra bàn vừa nhìn hai anh em.
MẸ HẰNG
Hôm nay đi học thấy sao?
Rhyder ngồi xuống trước, cầm đũa ngay.
MẸ HẰNG
Câu này nghe quen quá.
Quang Anh kéo ghế, ngồi đối diện.
#QUANGANH
Thì bình thường thật.
MẸ HẰNG
Lớp có gì mới không?
Rhyder ngẩng đầu lên, nói ngay:
#QUANGANH
Mày nói hộ tao luôn đi.
Quang Anh khựng lại một nhịp.
#RHYDER
Cả buổi nói chuyện với người ta còn gì.
Mẹ nhìn hai đứa một lúc rồi chỉ cười, không hỏi thêm.
Ăn xong, Quang Anh mang vở lên phòng.
Căn phòng tầng hai mở hé cửa sổ.
Gió tối lùa vào, thổi nhẹ rèm cửa.
Đèn đường ngoài ngõ hắt lên một vệt sáng mờ trên bàn học.
Cậu vừa mở sách toán thì điện thoại rung.
#ĐỨCDUY
💬 Thành An cho mình số cậu.
Quang Anh nhìn màn hình mấy giây.
Tin nhắn tiếp theo hiện lên gần như ngay lập tức.
#ĐỨCDUY
💬 Câu số 4 trang 17 cậu làm tới đâu rồi?
Bên kia trả lời rất nhanh.
#ĐỨCDUY
💬 Mình ngồi nãy giờ mà không ra.
#QUANGANH
💬 Cậu đọc đề kỹ chưa?
#ĐỨCDUY
💬 Đọc ba lần vẫn thấy nó dài.
Quang Anh bật cười thành tiếng.
Ngay lúc đó cửa phòng bị đẩy ra.
Rhyder ôm gối đứng dựa cửa.
#RHYDER
Không gì mà cầm điện thoại cười?
Rhyder bước vào, mắt liếc qua màn hình.
Rhyder kéo ngăn bàn, lấy sạc xong vẫn chưa đi.
#QUANGANH
Không lẽ hỏi thời tiết.
#RHYDER
Nhìn mặt anh nãy giờ không giống đang làm toán.
Quang Anh ngồi yên vài giây rồi cầm điện thoại lên.
Tin nhắn mới lại hiện ra.
#ĐỨCDUY
💬 Mình hỏi thật nhé.
#ĐỨCDUY
💬 Lúc sáng mình nói nhiều quá, cậu có thấy phiền không?
Quang Anh nhìn dòng chữ ấy lâu hơn mấy tin nhắn trước.
Ngoài cửa sổ có tiếng xe máy chạy ngang đầu ngõ.
Bên kia im khoảng nửa phút.
#ĐỨCDUY
💬 Tại mình hay bị bảo nói nhiều.
#QUANGANH
💬 Là nhiều thật.
#ĐỨCDUY
💬 Nhưng cậu vẫn trả lời mà.
Quang Anh chống cằm nhìn màn hình.
Không hiểu sao cậu lại trả lời ngay.
#QUANGANH
💬 Chắc tại hôm nay tâm trạng tốt.
Một lúc sau, tin nhắn hiện lên.
#ĐỨCDUY
💬 Vậy mai mình tiếp tục nói nhé.
Lần này Quang Anh không nhắn ngay.
Cậu đặt điện thoại xuống bàn, mở vở ra, định làm tiếp bài toán.
Nhưng nhìn mấy con số một lúc mà đầu óc chẳng tập trung nổi.
Điện thoại rung thêm một cái..
Quang Anh nhìn dòng chữ đó, rất lâu sau mới nhắn lại.
Sáng hôm sau, cậu xuống nhà muộn hơn thường lệ năm phút.
Mẹ đang rót sữa, ngẩng lên.
MẸ HẰNG
Hôm nay dậy trễ à?
Rhyder đang buộc dây giày, ngẩng đầu lên cười.
Quang Anh cầm ổ bánh mì đập nhẹ vào vai em.
Con đường buổi sáng vẫn còn mát.
Vừa tới cổng trường, Quang Anh đã thấy một bóng người đứng cạnh bồn hoa.
Mấy hàng cây ven đường còn đọng chút hơi sương.
Cậu ấy đang cúi đầu nhìn điện thoại.
Nghe tiếng bước chân mới ngẩng lên.
#ĐỨCDUY
Bình thường giờ này mình tới rồi.
Đức Duy bước tới đi song song bên cạnh.
#ĐỨCDUY
Tối qua nhờ cậu mà mình làm xong bài đấy.
#ĐỨCDUY
Mình ngủ ngon hơn hôm qua.
#ĐỨCDUY
Vì hôm qua trước lúc ngủ mình không còn thấy mình là người lạ nữa.
Câu nói ấy đến rất nhẹ, nhưng khiến bước chân Quang Anh chậm lại.
Đúng lúc đó, Pháp Kiều từ phía sau lao tới, vỗ mạnh vai cậu.
#PHÁPKIỀU
Ê! Hai người đi chung luôn rồi à?
Rhyder đi phía sau nhướng mày.
#RHYDER
Tiến triển nhanh đấy.
#QUANGANH
Tiến triển cái gì?
Đức Duy đứng cạnh, cười khẽ.
#ĐỨCDUY
Chắc là nói chuyện về bài tập.
Pháp Kiều nhìn hai người, cười đầy ẩn ý.
Quang Anh thở ra, kéo quai cặp.
#QUANGANH
Vào lớp đi, trống sắp đánh rồi.
Nhưng lúc quay người bước lên cầu thang, cậu vẫn nghe rõ tiếng bước chân của Đức Duy đi ngay bên cạnh.
Chỉ vừa đủ để tự nhiên như thể từ đầu đã vậy.
Download MangaToon APP on App Store and Google Play