[RhyCap] 2 Phiên Bản Của Anh
#1
Đèn phòng tắt gần hết, chỉ còn ánh sáng từ màn hình điện thoại hắt lên gương mặt Duy.
Cậu nằm ngửa trên giường, một tay đặt lên trán, tay còn lại lướt nhẹ qua khung chat quen thuộc. Tin nhắn cuối cùng vẫn còn đó — từ người lạ mà cậu đã nói chuyện suốt mấy tuần nay.
Không tên.
Không ảnh.
Chỉ có một dấu chấm xám lạnh lẽo.
Hoàng Đức Duy
💬 Hôm nay em lại bị sếp mắng
Tin nhắn gửi đi, dấu “đã xem” hiện lên gần như ngay lập tức.
Cậu khẽ nhíu mày.Nhanh thật.
Ba giây.
Năm giây.
Rồi một dòng chữ hiện ra.
Hoàng Đức Duy
💬 Không hẳn. Ông đó kiểu… soi từng tí một. Làm cái gì cũng không vừa mắt
Duy tiếp tục gõ, như thể trút hết bực bội còn sót lại trong ngày.
Hoàng Đức Duy
💬 Khó tính,nói chuyện thì lạnh tanh. Em nghĩ chắc không ai chịu nổi ông đó lâu đâu
Lần này, thời gian chờ lâu hơn.
Mười giây.
Hai mươi giây.
Duy chống tay ngồi dậy, hơi nghiêng đầu nhìn màn hình. Không hiểu sao, cậu lại thấy… có chút mong chờ.
Cuối cùng, tin nhắn cũng hiện lên.
???
💬 Vậy em còn ở đó làm gì?
Duy chớp mắt.Ngón tay cậu khựng lại một nhịp, rồi chậm rãi gõ.
Hoàng Đức Duy
💬 Chưa tìm được chỗ khác
Cậu dừng lại. Xoá đi. Gõ lại.
Hoàng Đức Duy
💬 Hoặc là lười
Hoàng Đức Duy
Không phải gì?
Tim cậu bất giác đập lệch một nhịp.
???
💬 Vì em vẫn đang chờ một lý do để ở lại
Duy không trả lời ngay.Cậu nhìn chằm chằm vào dòng chữ đó, trong đầu đột nhiên trống rỗng.
Một lý do để ở lại?Nghe vô lý thật.Nhưng không hiểu sao… lại đúng đến khó chịu.
Duy khẽ cười, lần này nhẹ hơn.
Hoàng Đức Duy
💬 Anh nói chuyện kiểu gì vậy?
Cậu nằm xuống lại, kéo chăn lên một chút.
Hoàng Đức Duy
💬 Không phải. Chỉ là… nghe giống đang dụ dỗ
Một khoảng lặng rất ngắn.Rồi—
???
💬 Nếu là dụ dỗ thì sao?
Ngón tay Duy dừng lại trên màn hình.Cậu nhìn câu đó lâu hơn bình thường.
Trong đầu thoáng qua hình ảnh ban sáng — cánh cửa phòng giám đốc khép hờ, giọng nói trầm thấp, lạnh đến mức không có chút cảm xúc nào:
Duy cắn nhẹ môi.Rồi cúi xuống gõ.
Hoàng Đức Duy
Thì chắc em sẽ bị dụ thật
Tin nhắn vừa gửi đi, tim cậu đập nhanh hơn một chút,vì… cảm giác này.
Duy nhìn màn hình, chờ.
Một phút.
Hai phút.
Cậu vừa định tắt điện thoại thì—
Duy khựng lại.Ánh mắt cậu dừng trên màn hình, lâu hơn bình thường.
Cậu kéo chăn cao hơn, che nửa khuôn mặt.
Hoàng Đức Duy
💬Anh đang khen em à?
???
💬 Nhưng chỉ khi em nghe lời
Duy nhìn chằm chằm vào câu đó.Trong đầu cậu bỗng thoáng qua một suy nghĩ kỳ lạ — nếu người kia đứng trước mặt, chắc ánh mắt cũng sẽ… giống như vậy.
Bình tĩnh.Nhưng không cho phép từ chối.
Duy lắc đầu, tự cười chính mình.Nghĩ gì linh tinh vậy chứ.
???
💬 Đừng để người khác làm em buồn
Duy sững lại.Một cảm giác rất nhẹ lướt qua ngực, không rõ là gì.
Cậu nhìn dòng chữ đó thật lâu.
Hoàng Đức Duy
💬Nếu chính người đó làm em buồn thì sao?
Bên kia không trả lời.Màn hình vẫn sáng.Nhưng khung chat… im lặng.
Duy chớp mắt, hơi nhíu mày.
Lạ thật.Đây là lần đầu tiên người kia không trả lời ngay.
Cậu nhìn dấu “đang nhập…” xuất hiện rồi biến mất.
Hoàng Đức Duy
💬 Nghe dễ vậy thôi à?
???
💬 Ừ Em làm được không?
Duy không trả lời ngay.Cậu nhìn màn hình, rồi chậm rãi tắt đi.
Căn phòng trở lại yên tĩnh.
Nhưng trong đầu cậu, giọng nói trầm thấp ban sáng và những dòng chữ vừa rồi… đột nhiên chồng lên nhau một cách kỳ lạ.
Duy nhắm mắt.Một lúc sau, cậu lại mở điện thoại.Khung chat vẫn còn đó.Cậu gõ một câu rất ngắn.
Hoàng Đức Duy
💬 Chắc không
Tin nhắn gửi đi.Màn hình sáng lên lần nữa.Nhưng lần này, Duy không chờ câu trả lời.
Cậu úp điện thoại xuống, kéo chăn trùm kín đầu.
Trong bóng tối, khóe môi cậu khẽ cong lên.
Một thứ mà chính cậu cũng không kiểm soát được.
Ngoài kia, thành phố đã ngủ.Còn ở một nơi nào đó có một người vừa đọc tin nhắn cuối cùng đó, và không còn im lặng được nữa.
#2
Đèn phòng tắt gần hết, chỉ còn ánh sáng từ màn hình điện thoại hắt lên gương mặt Duy.
Cậu nằm ngửa trên giường, một tay đặt lên trán, tay còn lại lướt nhẹ qua khung chat quen thuộc. Tin nhắn cuối cùng vẫn còn đó — từ người lạ mà cậu đã nói chuyện suốt mấy tuần nay.
Không tên.
Không ảnh.
Chỉ có một dấu chấm xám lạnh lẽo.
Hoàng Đức Duy
💬 Hôm nay em lại bị sếp mắng
Tin nhắn gửi đi, dấu “đã xem” hiện lên gần như ngay lập tức.
Cậu khẽ nhíu mày.Nhanh thật.
Ba giây.
Năm giây.
Rồi một dòng chữ hiện ra.
Hoàng Đức Duy
💬 Không hẳn. Ông đó kiểu… soi từng tí một. Làm cái gì cũng không vừa mắt
Duy tiếp tục gõ, như thể trút hết bực bội còn sót lại trong ngày.
Hoàng Đức Duy
💬 Khó tính,nói chuyện thì lạnh tanh. Em nghĩ chắc không ai chịu nổi ông đó lâu đâu
Lần này, thời gian chờ lâu hơn.
Mười giây.
Hai mươi giây.
Duy chống tay ngồi dậy, hơi nghiêng đầu nhìn màn hình. Không hiểu sao, cậu lại thấy… có chút mong chờ.
Cuối cùng, tin nhắn cũng hiện lên.
???
💬 Vậy em còn ở đó làm gì?
Duy chớp mắt.Ngón tay cậu khựng lại một nhịp, rồi chậm rãi gõ.
Hoàng Đức Duy
💬 Chưa tìm được chỗ khác
Cậu dừng lại. Xoá đi. Gõ lại.
Hoàng Đức Duy
💬 Hoặc là lười
Hoàng Đức Duy
Không phải gì?
Tim cậu bất giác đập lệch một nhịp.
???
💬 Vì em vẫn đang chờ một lý do để ở lại
Duy không trả lời ngay.Cậu nhìn chằm chằm vào dòng chữ đó, trong đầu đột nhiên trống rỗng.
Một lý do để ở lại?Nghe vô lý thật.Nhưng không hiểu sao… lại đúng đến khó chịu.
Duy khẽ cười, lần này nhẹ hơn.
Hoàng Đức Duy
💬 Anh nói chuyện kiểu gì vậy?
Cậu nằm xuống lại, kéo chăn lên một chút.
Hoàng Đức Duy
💬 Không phải. Chỉ là… nghe giống đang dụ dỗ
Một khoảng lặng rất ngắn.Rồi—
???
💬 Nếu là dụ dỗ thì sao?
Ngón tay Duy dừng lại trên màn hình.Cậu nhìn câu đó lâu hơn bình thường.
Trong đầu thoáng qua hình ảnh ban sáng — cánh cửa phòng giám đốc khép hờ, giọng nói trầm thấp, lạnh đến mức không có chút cảm xúc nào:
Duy cắn nhẹ môi.Rồi cúi xuống gõ.
Hoàng Đức Duy
Thì chắc em sẽ bị dụ thật
Tin nhắn vừa gửi đi, tim cậu đập nhanh hơn một chút,vì… cảm giác này.
Duy nhìn màn hình, chờ.
Một phút.
Hai phút.
Cậu vừa định tắt điện thoại thì—
Duy khựng lại.Ánh mắt cậu dừng trên màn hình, lâu hơn bình thường.
Cậu kéo chăn cao hơn, che nửa khuôn mặt.
Hoàng Đức Duy
💬Anh đang khen em à?
???
💬 Nhưng chỉ khi em nghe lời
Duy nhìn chằm chằm vào câu đó.Trong đầu cậu bỗng thoáng qua một suy nghĩ kỳ lạ — nếu người kia đứng trước mặt, chắc ánh mắt cũng sẽ… giống như vậy.
Bình tĩnh.Nhưng không cho phép từ chối.
Duy lắc đầu, tự cười chính mình.Nghĩ gì linh tinh vậy chứ.
???
💬 Đừng để người khác làm em buồn
Duy sững lại.Một cảm giác rất nhẹ lướt qua ngực, không rõ là gì.
Cậu nhìn dòng chữ đó thật lâu.
Hoàng Đức Duy
💬Nếu chính người đó làm em buồn thì sao?
Bên kia không trả lời.Màn hình vẫn sáng.Nhưng khung chat… im lặng.
Duy chớp mắt, hơi nhíu mày.
Lạ thật.Đây là lần đầu tiên người kia không trả lời ngay.
Cậu nhìn dấu “đang nhập…” xuất hiện rồi biến mất.
Hoàng Đức Duy
💬 Nghe dễ vậy thôi à?
???
💬 Ừ Em làm được không?
Duy không trả lời ngay.Cậu nhìn màn hình, rồi chậm rãi tắt đi.
Căn phòng trở lại yên tĩnh.
Nhưng trong đầu cậu, giọng nói trầm thấp ban sáng và những dòng chữ vừa rồi… đột nhiên chồng lên nhau một cách kỳ lạ.
Duy nhắm mắt.Một lúc sau, cậu lại mở điện thoại.Khung chat vẫn còn đó.Cậu gõ một câu rất ngắn.
Hoàng Đức Duy
💬 Chắc không
Tin nhắn gửi đi.Màn hình sáng lên lần nữa.Nhưng lần này, Duy không chờ câu trả lời.
Cậu úp điện thoại xuống, kéo chăn trùm kín đầu.
Trong bóng tối, khóe môi cậu khẽ cong lên.
Một thứ mà chính cậu cũng không kiểm soát được.
Ngoài kia, thành phố đã ngủ.Còn ở một nơi nào đó có một người vừa đọc tin nhắn cuối cùng đó, và không còn im lặng được nữa.
#3
Tiếng bàn phím vang lên liên tục giữa không gian yên ắng của phòng làm việc tầng mười hai.
Duy cúi đầu chỉnh lại bảng số liệu lần thứ ba, mắt đã bắt đầu mỏi nhừ từ tối qua tới giờ.
Tiếng cửa mở.Cả phòng gần như đồng loạt im lặng.
Quang Anh bước vào.Áo sơ mi đen, tay áo xắn lên vừa đủ, gương mặt lạnh đến mức không ai dám nhìn lâu. Anh không nói gì, chỉ đi ngang qua từng bàn làm việc.
Không khí lập tức nặng xuống.
Từ ngày vào công ty tới giờ, cậu chưa từng thấy người đàn ông này cười nổi một lần.
Khó tính.
Gia trưởng.
Áp lực.
Chưa kể ánh mắt đó… cứ như lúc nào cũng đang đánh giá người khác.
Nguyễn Quang Anh
File báo cáo quý
Cậu lập tức đứng dậy, cầm tập tài liệu bước tới. Nhưng vừa đưa qua, Quang Anh chỉ lật vài trang đã dừng lại.
Không khí yên tĩnh đến khó thở.Duy bắt đầu thấy bất an.
Nguyễn Quang Anh
Tại sao số liệu này lệch?
Hoàng Đức Duy
Dạ… em kiểm tra lại rồi, chắc không—
Quang Anh ngẩng lên.Chỉ một ánh mắt thôi cũng đủ khiến người ta nghẹn họng.
Nguyễn Quang Anh
Cậu làm việc bằng cảm giác à?
Mấy nhân viên xung quanh lập tức cúi thấp đầu hơn.
Hoàng Đức Duy
Em xin lỗi, để em sửa lại
Quang Anh khép tập tài liệu lại.
Nguyễn Quang Anh
Trước khi đưa cho tôi, kiểm tra bằng đầu óc
Quang Anh nhìn cậu thêm vài giây rồi quay người rời đi.
Tiếng cửa đóng lại.Cả phòng mới dám thở.
Một chị đồng nghiệp khẽ nghiêng đầu sang.
Ổn cái quái gì.Cậu ngồi xuống ghế, bực tới mức muốn đập luôn cái bàn phím trước mặt.
Từ đầu tuần tới giờ bị gọi lên ba lần.Lỗi nhỏ cũng bị soi.Làm trễ năm phút bị nhắc.Đi mua cà phê về muộn cũng bị nhìn bằng ánh mắt như phạm tội.
Hoàng Đức Duy
Kiểu người gì vậy không biết
Đến giờ nghỉ trưa, Duy cầm điện thoại đi xuống căn tin, vừa ăn vừa mở khung chat quen thuộc.
Người kia đang online.Không hiểu sao chỉ cần nhìn thấy dấu chấm xanh thôi, tâm trạng cậu cũng dịu xuống một chút.
Duy chống cằm, gõ mạnh lên bàn phím.
Hoàng Đức Duy
💬 Em sắp nghỉ việc thật rồi
Hoàng Đức Duy
💬 Anh không tưởng tượng nổi đâu. Ông sếp em đúng kiểu ác mộng
Hoàng Đức Duy
💬 Khó tính kinh khủng
Hoàng Đức Duy
💬 Kiểu người mà chắc cuộc sống chỉ có công việc thôi ấy. Không cười, không nhẹ nhàng nổi một câu
???
💬 Có khi người ta chỉ muốn tốt cho em
Cậu sặc nước ngay lập tức.
Hoàng Đức Duy
Tốt kiểu gì trời…
Hoàng Đức Duy
💬 Anh đang bênh ông ta à?
Ba dấu chấm hiện lên rồi biến mất.Rất lâu sau mới có tin nhắn mới.
???
💬 Nếu sếp em dịu dàng hơn…Em sẽ thích người đó sao?
Duy khựng tay.Cậu nhìn màn hình vài giây, khó hiểu vì sao mặt mình lại hơi nóng lên.
Hoàng Đức Duy
💬 Anh hỏi kỳ vậy?
Nguyễn Quang Anh
💬Trả lời đi
Ngoài cửa kính, trời trưa nắng đến chói mắt.
Trong đầu cậu bỗng hiện lên gương mặt lạnh tanh của Nguyễn Quang Anh.Rồi lập tức thấy vô lý.
Dịu dàng?
Ông ta á?
Không thể nào.
Hoàng Đức Duy
💬 Không đời nào
Seen.Một khoảng im lặng kéo dài.
Hoàng Đức Duy
💬 Nhìn mặt thôi đã thấy khó ở rồi
Lần này, bên kia không trả lời nữa.
Duy nhíu mày.Lạ thật.Hôm nay người này im lặng nhiều bất thường.
Cậu vừa định nhắn tiếp thì phía sau đột nhiên vang lên giọng nói quen thuộc.
Nguyễn Quang Anh
Giờ nghỉ kết thúc rồi
Duy giật mình quay lại.Quang Anh đứng phía sau từ lúc nào.Khoảng cách quá gần khiến cậu đứng bật dậy theo phản xạ.
Điện thoại suýt rơi khỏi tay.
Quang Anh nhìn cậu.Ánh mắt lạnh, bình tĩnh như thường ngày.Nhưng không hiểu sao… Duy lại có cảm giác ánh mắt đó vừa dừng trên màn hình điện thoại của mình vài giây.
Nguyễn Quang Anh
Lên làm việc
Quang Anh xoay người rời đi.
Duy đứng chết trân tại chỗ vài giây mới cúi xuống nhìn điện thoại.
Không hiểu sao tự nhiên sống lưng cậu lạnh ngang.
Download MangaToon APP on App Store and Google Play