[Nguyên Hằng] Lừa Dối
Những dấu hiệu đầu tiên
[Chat – Dịch Hằng & Quế Nguyên]
Dịch hằng
💬Anh hôm nay về sớm không?
Quế Nguyên
💬Chắc không. Công ty nhiều việc.
Dịch hằng
💬Dạo này hôm nào anh cũng bận…
Dịch hằng
💬…Vậy ăn tối nhớ ăn đúng giờ.
Dịch Hằng nhìn màn hình điện thoại, tin nhắn cụt lủn khiến lòng cậu trống rỗng.
Ba năm kết hôn.
Không phải quá dài, nhưng cũng đủ để cậu nhận ra… người đàn ông kia đã thay đổi.
Trước đây, Quế Nguyên chưa từng trả lời cậu kiểu lạnh nhạt như vậy.
[Chat – Dịch Hằng & Kì Hàm]
Dịch hằng
💬Hàm, mày rảnh không?
Kì Hàm
💬Tao đang ở nhà. Có chuyện gì?
Dịch hằng
💬Tao thấy Quế Nguyên lạ lắm…
Dịch hằng
💬Ít nói. Về muộn. Tin nhắn cũng hời hợt.
Dịch hằng
💬Tao không muốn nghĩ vậy… nhưng…
Kì Hàm
💬Được rồi. Để tao nói với Bác Văn.
[Chat – Kì Hàm & Bác Văn]
Kì Hàm
💬Giúp tao một chuyện.
Bác Văn
💬Liên quan tới Dịch Hằng?
Bác Văn nhìn màn hình điện thoại, thở dài.
Quế Nguyên là bạn anh.
Nhưng Dịch Hằng… cũng là bạn.
Nếu thật sự có chuyện…
thì đây không còn là việc đơn giản nữa.
[Chat – Quế Nguyên & “Thư kí”]
Thư kí
💬Anh còn ở công ty không?
Cánh cửa phòng làm việc đóng lại.
Ngoài kia là ánh đèn thành phố.
Bên trong… là một mối quan hệ không nên tồn tại.
[Chat – Dịch Hằng & Quế Nguyên]
Cửa mở.
Quế Nguyên bước vào, mùi nước hoa lạ thoáng qua.
Dịch Hằng đứng ở phòng khách.
Câu trả lời quá nhanh. Quá quen thuộc. Quá… xa cách.
Không khí im lặng.
Dịch Hằng siết chặt tay.
Cô muốn hỏi.
Nhưng lại sợ câu trả lời.
[Chat – Dịch Hằng & Kì Hàm]
Dịch hằng
💬Tao sợ thật rồi…
Kì Hàm
💬Bình tĩnh. Để Bác Văn kiểm tra trước.
Kì Hàm
💬…Tao sẽ không để yên.
Một nơi khác.
Bác Văn nhìn thấy Quế Nguyên bước ra từ khách sạn… cùng một người phụ nữ.
Anh đứng im.
Không cần điều tra thêm nữa.
Sự thật đã rõ ràng.
Sự thật bị che giấu
[Chat – Bác Văn & Kì Hàm]
Bác Văn
💬Tối nay rảnh không?
Bác Văn
💬Ra ngoài nói chuyện.
Kì Hàm
💬…Có chuyện rồi đúng không?
Quán cà phê yên tĩnh.
Kì Hàm ngồi đối diện Bác Văn, nhìn biểu cảm nghiêm trọng của anh, tim cậu chùng xuống.
Kì Hàm
“Có gì thì nói thẳng đi.”
Bác Văn im lặng vài giây, rồi mở điện thoại.
Anh đẩy sang phía Kì Hàm.
Một bức ảnh.
Quế Nguyên đứng trước khách sạn… bên cạnh một cô gái lạ.
Không cần giải thích.
Không cần thêm bằng chứng.
Kì Hàm siết chặt điện thoại.
Bác Văn
“Chưa rõ. Nhưng không phải mới.”
[Chat – Kì Hàm & Dịch Hằng]
Kì Hàm
💬Tối nay tao qua nhà mày được không?
Dịch hằng
💬Được chứ. Có chuyện gì à?
Bác Văn
“Dịch Hằng chưa chắc chịu nổi.”
Kì Hàm
“Vậy giấu đến bao giờ?”
Bác Văn
“…Để tao xác nhận thêm.”
[Chat – Bác Văn & Quế Nguyên]
Bác Văn
💬Tao có chuyện muốn nói.
Bác Văn
💬Liên quan tới mày.
Ở công ty.
Quế Nguyên nhìn màn hình, ánh mắt thoáng khó chịu.
[Chat – Quế Nguyên & Thư kí]
Thư kí
💬Hôm nay anh không qua à?
Thư kí
💬Anh dạo này lạ lắm.
Quế Nguyên
💬Đừng suy nghĩ nhiều.
Bên này.
Nhà Dịch Hằng.
Kì Hàm ngồi trên sofa, nhìn Dịch Hằng đang pha trà.
Dịch hằng
“Ổn mà. Sao tự nhiên hỏi vậy?”
Kì Hàm
“…Tao hỏi thật. Mày có thấy Quế Nguyên thay đổi không?”
Dịch Hằng khựng lại một chút.
Dịch hằng
“Nhưng chắc do công việc thôi.”
Kì Hàm cắn môi.
Cậu không thể nói ra ngay.
[Chat – Kì Hàm & Bác Văn]
Kì Hàm
💬Tao đang ở nhà Hằng.
Kì Hàm
💬Tao không chịu được.
Dịch hằng
“Có chuyện gì giấu tao đúng không?”
Dịch Hằng bất ngờ hỏi.
Kì Hàm giật mình.
Kì Hàm
“…Mày nghĩ nhiều rồi.”
Đêm đó.
Dịch Hằng nằm trên giường, mắt mở trừng trừng.
Bên cạnh, Quế Nguyên vẫn chưa về.
[Chat – Dịch Hằng & Quế Nguyên]
Dịch hằng
💬Anh đang ở đâu?
Dịch hằng
💬Hôm nay anh không về à?
00:32
Điện thoại sáng lên.
Quế Nguyên
💬Anh ngủ ở công ty.
Dịch Hằng nhìn dòng chữ đó, tim cậu như rơi xuống.
Một cảm giác… rất rõ ràng.
Anh đang nói dối.
Một nơi khác.
Bác Văn đứng trước khách sạn.
Anh nhìn thấy Quế Nguyên bước vào… cùng cô thư kí kia.
Lần này, rõ ràng hơn. Gần hơn.
Không còn gì để nghi ngờ nữa.
[Chat – Bác Văn & Kì Hàm]
Hàm nhìn tin nhắn, tay run lên.
Cậu quay sang Dịch Hằng, người đang ngồi ôm gối, ánh mắt vô định.
Một câu hỏi vang lên trong đầu cậu:
Sự thật phơi bày
[Chat – Kì Hàm & Bác Văn]
Kì Hàm
💬Tao không giấu được nữa.
Kì Hàm
💬Nhìn nó như vậy tao chịu không nổi.
Phòng khách im lặng.
Dịch Hằng vẫn ngồi đó, ôm gối, ánh mắt mệt mỏi.
Dịch hằng
“Mày đang giấu tao cái gì?”
Kì Hàm
“…Hằng, mày phải bình tĩnh.”
Dịch hằng
“Tao đang rất bình tĩnh.”
Kì Hàm
“…Không. Mày sẽ không bình tĩnh được đâu.”
Không khí đặc quánh.
Kì Hàm lấy điện thoại ra.
Tay cậu run lên.
Dịch Hằng nhìn màn hình.
Một bức ảnh.
Quế Nguyên… và một người phụ nữ.
Đứng cạnh nhau.
Quá gần.
Quá rõ ràng.
Giọng cậu rất nhẹ.
Nhẹ đến mức đáng sợ.
Kì Hàm
“Quế Nguyên… ngoại tình.”
Không có tiếng hét.
Không có nước mắt ngay lập tức.
Dịch Hằng chỉ nhìn chằm chằm vào màn hình.
Dịch hằng
“…Không thể nào.”
[Chat – Dịch Hằng & Quế Nguyên]
Dịch hằng
💬Anh đang ở đâu?
Dịch hằng
“…Có thể là hiểu lầm.”
Kì Hàm
“Bác Văn đã thấy tận mắt.”
Dịch hằng
“Không… anh ấy không phải người như vậy…”
[Chat – Bác Văn & Dịch Hằng]
Chỉ hai chữ đó.
Đủ để phá vỡ mọi hy vọng cuối cùng.
Điện thoại rơi xuống.
Dịch Hằng cúi đầu.
Vai cậu bắt đầu run lên.
Dịch hằng
“Bình tĩnh kiểu gì?!”
Nước mắt tràn ra.
Không kìm được nữa.
Dịch hằng
“Ba năm tao ở bên anh ta…”
[Chat – Quế Nguyên & Dịch Hằng]
Điện thoại sáng lên.
Dịch Hằng nhìn chằm chằm.
Rồi bật cười.
Một nụ cười méo mó.
Dịch hằng
💬Anh đang ở với cô ta đúng không?
Bên kia.
Quế Nguyên khựng lại.
Quế Nguyên
💬Em nói gì vậy?
Chính sự im lặng đó…
là câu trả lời rõ ràng nhất.
Dịch Hằng bật khóc.
Lần này là thật sự vỡ òa.
Kì Hàm
“Đủ rồi… đừng nhắn nữa…”
Ở một nơi khác.
Quế Nguyên nhìn màn hình, sắc mặt khó coi.
[Chat – Quế Nguyên & Bác Văn]
Quế Nguyên
💬Mày nói với em ấy?
Quế Nguyên
💬Mày xen vào chuyện của tao?
Bác Văn
💬Tao đang cứu mày.
Bác Văn
“Trước khi quá muộn.”
Câu nói đó khiến Quế Nguyên im lặng.
Bên này.
Dịch Hằng ngồi co ro trên sofa.
Mắt đỏ hoe.
Dịch hằng
“…Tao phải làm sao đây…”
Kì Hàm siết chặt tay cậu.
Dịch hằng
“…Tao… chưa sẵn sàng…”
Cậu cúi xuống.
Nước mắt rơi không ngừng.
Cùng lúc đó…
Cậu cảm thấy chóng mặt.
Mọi thứ quay cuồng.
Dịch hằng
“Kì Hàm… tao… chóng mặt…”
[Chat – Kì Hàm & Bác Văn]
Download MangaToon APP on App Store and Google Play