|Riolinh| Kẻ Thứ Ba Hoàn Hảo
CHƯƠNG 1: TRÀ NHÀI VÀ RƯỢU WHISKY KHÓI
Mùi hương của hoa bằng lăng tím và hơi nóng hầm cập của mùa hè năm mười bảy tuổi là thứ duy nhất gợi nhắc về sự tự do cuối cùng của Trường Linh. Trong phòng học vắng vẻ lúc hoàng hôn, không khí đặc quánh không chỉ vì cái nóng, mà còn vì mùi rượu Whisky khói nồng nặc phát ra từ phía Đỗ Việt Tiến. Đó là một loại mùi hương vừa cay đắng, vừa mang theo sự nam tính áp đảo của một Enigma, khiến bất cứ ai đứng gần cũng cảm thấy như bị thiêu đốt trong một hầm rượu lâu năm.
Việt Tiến ngồi trên bàn học, đôi chân dài buông thõng, bàn tay thon dài đang bận rộn quấn một lọn tóc của Trường Linh. Hắn nhìn cậu bằng ánh mắt nửa như cưng chiều, nửa như đang canh chừng một món đồ chơi quý giá nhất mà mình từng sở hữu
Đỗ Việt Tiến
-Linh này, sau này đi du học, mày định bỏ tao lại thật à?
Trường Linh đang thu dọn sách vở thì khựng lại. Cậu vô thức tỏa ra chút mùi trà hoa nhài thanh khiết để xoa dịu đi sự căng thẳng đang leo thang. Mùi trà nhài nhẹ nhàng, thanh tao, thoang thoảng chút hơi sương buổi sớm, hoàn toàn lạc quẻ với danh phận Alpha của cậu khi đứng trước mặt một kẻ như hắn.
Bùi Trường Linh
–Chỉ là đi học thôi mà Tiến. Với lại hai nhà chúng ta đều đã thống nhất rồi, cậu cũng biết rõ điều đó mà
Việt Tiến đột ngột kéo mạnh lọn tóc khiến Trường Linh phải ngửa cổ lên nhìn hắn. Pheromone mùi rượu Whisky khói từ người hắn bùng nổ, nồng nặc và cay nồng hơn bao giờ hết, nó như một đám cháy lớn muốn nuốt chửng lấy hương trà nhài mỏng manh của cậu.
Đỗ Việt Tiến
-Nhưng tao không đồng ý. Mày là của tao, từ tế bào đến pheromone. Mày nghĩ ra nước ngoài rồi, mùi của mấy tên Alpha khác vây quanh, tao sẽ chịu để yên sao?
Trường Linh cảm thấy đầu óc bắt đầu choáng váng vì say mùi rượu. Cậu thở dốc, cố gắng tìm lại chút lý trí còn sót lại.
Bùi Trường Linh
-Tiến... cậu bình tĩnh lại đi. Chúng ta đã hứa là sẽ tin tưởng nhau mà.
Việt Tiến bước xuống khỏi bàn, dồn Trường Linh vào góc tường. Hắn cúi đầu, vùi mặt vào hõm cổ cậu, hít hà thật sâu mùi trà nhài đang vì sợ hãi mà càng tỏa ra ngào ngạt hơn. Hắn thì thầm sát vành tai cậu.
Đỗ Việt Tiến
-Tin tưởng là thứ rẻ mạt nhất. Tao chỉ tin vào những gì tao có thể xích lại bên mình. Linh, nếu mày đi, tao sẽ tìm cách khiến mày không thể rời khỏi tao một bước nào nữa
Trường Linh cố gắng đẩy nhẹ vai đối phương, nhưng áp lực từ một Enigma khiến đôi chân cậu bủn rủn. Cậu run run nói.
Bùi Trường Linh
-Cậu lại thế rồi. Lúc nào cũng muốn nhốt mình lại bằng cái mùi rượu đáng sợ này. Mình cũng là Alpha mà, mình cũng cần có không gian riêng chứ.
Việt Tiến bật cười, một điệu cười khàn khàn đầy nguy hiểm. Hắn nâng cằm cậu lên, buộc cậu phải đối diện với đôi mắt đang dần chuyển sang sắc đỏ đậm đầy chiếm hữu.
Đỗ Việt Tiến
-Alpha? Ở ngoài kia mày có thể là bất cứ ai. Nhưng ở đây, trong vòng tay tao, mùi trà nhài của mày sinh ra là để làm dịu đi cơn khát của tao. Mày nghĩ mình có tư cách để thương lượng sao?
Nói rồi, Việt Tiến cúi xuống, đặt một nụ hôn mang tính đánh dấu ngay trên tuyến thể ở sau gáy Trường Linh. Hắn không cắn, nhưng mùi rượu Whisky khói nồng nặc lưu lại trên da thịt khiến Trường Linh cảm thấy như cả linh hồn mình vừa bị dán lên một chiếc nhãn hiệu mang tên Đỗ Việt Tiến. Trong căn phòng vắng, hương trà nhài dịu nhẹ bị vùi lấp hoàn toàn dưới men rượu cay nồng, báo hiệu cho một sự khởi đầu đầy xiềng xích.
tác giả
Tác giả thích anh Linh làm bot cơ
CHƯƠNG 2: MÙI RƯỢU ĐẮNG TRONG CƠN MƯA CUỐI
Ngày Trường Linh lên máy bay, trời Sài Gòn đổ một cơn mưa trắng xóa, như muốn nhấn chìm cả thành phố trong sự ảm đạm. Tại sảnh chờ sân bay, không gian vốn dĩ ồn ào lại trở nên đặc quánh và ngột ngạt xung quanh hai người thiếu niên.
Đỗ Việt Tiến đứng đó, bàn tay siết chặt lấy cổ tay Trường Linh đến mức trắng bệch. Pheromone mùi rượu Whisky khói từ hắn tỏa ra nồng nặc, không còn là sự trêu chọc thường ngày mà là một sự phẫn nộ cùng cực xen lẫn tuyệt vọng. Mùi rượu đắng ngắt, gắt nồng như muốn thiêu cháy cả những người xung quanh.
Việt Tiến gằn từng chữ, đôi mắt đỏ ngầu nhìn thẳng vào gương mặt đang cố giữ vẻ bình thản của Trường Linh.
Đỗ Việt Tiến
– Mày thực sự muốn đi? Bước ra khỏi đây, tao sẽ không bao giờ để mày quay lại một cách dễ dàng đâu!
Trường Linh hít một hơi thật sâu, cố gắng điều chỉnh mùi trà hoa nhài của mình sao cho thật nhạt, thật dịu dàng, như thể cậu là người chịu đựng tất cả sự chiếm hữu vô lý này. Cậu nhẹ nhàng dùng bàn tay còn lại phủ lên tay hắn, giọng nói dịu dàng nhưng kiên quyết.
Bùi Trường Linh
– Tiến, mình đã nói rồi, đây là tương lai của mình. Cậu đừng như vậy nữa, mọi người đang nhìn kìa.
Việt Tiến bật cười, một nụ cười đầy sự cay nghiệt. Hắn kéo mạnh cậu vào sát lồng ngực mình, để mùi Whisky khói bao trùm lấy mùi trà nhài thanh khiết, như một cách đánh dấu chủ quyền cuối cùng trước khi mất dấu.
Đỗ Việt Tiến
– Tương lai? Tương lai của mày mà không có tao à? Linh, mày tàn nhẫn lắm. Mày dùng cái vẻ ngoài ngoan ngoãn này để lừa tao, để tao tin rằng mày sẽ mãi ở bên tao.
Trường Linh cúi đầu, để những sợi tóc mái che đi ánh mắt đang dao động. Cậu khẽ tựa trán vào vai hắn, mùi trà nhài bất chợt đậm lên một chút, mang theo sự lưu luyến giả tạo mà đầy mê hoặc.
Bùi Trường Linh
– Mình sẽ về mà. Mười năm thôi, mười năm nhanh lắm. Cậu đợi mình được không?
Việt Tiến khựng lại, sự cứng rắn trong hắn bị mùi trà nhài làm cho lung lay. Hắn vùi mặt vào cổ cậu, hít một hơi thật sâu như muốn khảm sâu mùi hương này vào tận xương tủy.
Đỗ Việt Tiến
– Mười năm... Nếu lúc đó mày không về, tao sẽ lật tung cả thế giới này để bắt mày lại. Lúc đó, không chỉ là cái hôn ở gáy đâu, tao sẽ bẻ gãy cánh của mày, nhốt mày vào lồng của riêng tao
Trường Linh không đáp, cậu chỉ khẽ mỉm cười – một nụ cười mà Việt Tiến không thể nhìn thấy. Cậu biết rõ, sự chiếm hữu điên cuồng của một Enigma chính là sợi dây xích mà cậu đã tự tay đeo vào cổ hắn.
Tiếng thông báo chuyến bay vang lên đầy lạnh lùng. Trường Linh nhẹ nhàng gỡ tay Việt Tiến ra, quay lưng bước đi mà không một lần ngoái đầu lại.
Việt Tiến đứng đó, đứng giữa dòng người qua lại, mùi rượu Whisky khói vẫn còn vương vấn trong không trung, cô độc và đắng chát. Hắn nhìn theo bóng lưng cậu, trong lòng nảy sinh một ý niệm điên cuồng.
Đỗ Việt Tiến
– Được, mười năm. Để xem mười năm sau, khi mày trở về, mày còn có thể dùng mùi trà nhài này để dỗ dành tao được nữa hay không.
Hắn không biết rằng, phía sau lưng mình, Trường Linh vừa bước qua cửa an ninh đã thản nhiên rút một tờ khăn giấy, lau đi vết nước mắt chưa kịp khô, đôi mắt lộ rõ vẻ tham vọng và tính toán. Cậu không đi để trốn chạy, cậu đi để khi trở về, cậu sẽ là kẻ duy nhất có thể khiến vị Enigma cao ngạo kia phải quỳ xuống dưới chân mình.
CHƯƠNG 3: KHOẢNG CÁCH CỦA NHỮNG KẺ ĐIÊN
Trong khi kim đồng hồ tại London chỉ mới bắt đầu điểm sáu giờ sáng, Bùi Trường Linh đã đứng bên ban công, nhìn xuống dòng sông Thames đang chìm trong sương mù. Cậu thong thả nhấp một ngụm trà hoa nhài nóng, cảm nhận cái vị thanh khiết quen thuộc len lỏi qua cuống họng.
Mười năm ở xứ người, Trường Linh không hề sống như một kẻ tị nạn tình yêu. Cậu dùng sự thông minh của một Alpha để gây dựng vị thế, nhưng đồng thời, cậu cũng dùng mười năm đó để mài giũa vẻ ngoài của mình trở nên vô hại nhất có thể. Cậu tập cách mỉm cười dịu dàng hơn, cách nói chuyện từ tốn hơn, và đặc biệt là cách điều khiển mùi trà nhài của mình – lúc ẩn lúc hiện, vừa như mời gọi, vừa như trêu đùa
Trường Linh lướt ngón tay trên màn hình máy tính, xem một đoạn video quay lén cảnh Việt Tiến vừa rời khỏi một cuộc họp cổ đông. Trong clip, Việt Tiến trông già dặn hơn, quyền lực khủng khiếp với đôi mắt lạnh lẽo không một chút nhiệt độ.
Trường Linh khẽ bật cười, giọng điệu mang theo sự hưởng thụ tột cùng.
Bùi Trường Linh
– Nhìn xem, mày vẫn còn đeo chiếc đồng hồ tao tặng năm đó cơ à? Tiến, mày thảm hại hơn tao tưởng đấy.
Cậu cố tình không liên lạc, cố tình để Việt Tiến chìm trong bóng tối. Cậu biết rõ, với một Enigma có tính chiếm hữu bệnh hoạn như Việt Tiến, sự biến mất không dấu vết của "con mồi" mới chính là cực hình tàn khốc nhất. Mỗi ngày trôi qua, Trường Linh đều tính toán xem nỗi hận và tình yêu trong Việt Tiến đã kết tinh thành loại độc dược gì.
Ở phía bên kia bán cầu, Sài Gòn đang vào giờ cao điểm, nhưng bên trong phòng làm việc của Tổng giám đốc Đỗ gia, không gian hoàn toàn tách biệt. Việt Tiến ngồi sau chiếc bàn làm việc rộng lớn, xung quanh là hàng chồng tài liệu cao ngất, nhưng tay hắn lại đang siết chặt một ly Whisky khói không đá.
Hắn vừa mới thẳng tay sa thải ba trưởng bộ phận vì một lỗi nhỏ trong dự án. Cơn giận của một Enigma không có chỗ phát tiết khiến pheromone mùi rượu trong phòng đặc quánh lại, khiến người trợ lý đứng ở cửa không cách nào bước vào nổi vì khó thở.
Việt Tiến gằn giọng, đôi mắt đỏ ngầu nhìn vào màn hình máy tính đang hiển thị sơ đồ mạng lưới tìm kiếm người ở nước ngoài.
Đỗ Việt Tiến
– Lại mất dấu? Một lũ ăn hại! Tao bỏ ra bao nhiêu tiền để các người nói với tao là không tìm thấy một thằng Alpha ở London sao?
Hắn nốc cạn ly rượu, cảm giác cay nồng của Whisky khói xộc thẳng lên đại não. Mười năm qua, Việt Tiến làm việc như một cái máy. Hắn thâu tóm các công ty nhỏ, mở rộng bờ cõi tập đoàn, nhưng thực chất tất cả chỉ là để lấp liếm sự trống rỗng đến điên người. Hắn dùng công việc để hành hạ bản thân, để không phải đối diện với sự thật rằng Linh đã thực sự bỏ hắn mà đi.
Việt Tiến đứng dậy, bước đến bên tủ kính bí mật, nơi hắn giữ lại chiếc khăn mùi xoa cũ của Trường Linh. Hắn vùi mặt vào đó, cố tìm kiếm một chút hơi tàn của mùi trà nhài nhưng chỉ thấy mùi của thời gian và sự mục nát.
Hắn nghiến răng, giọng nói thầm thì như tiếng quỷ dữ.
Đỗ Việt Tiến
– Mày đang ở đâu... Mày đang nằm dưới thân thằng nào mà tỏa ra cái mùi hương đó? Mày chờ đấy Linh, cái ghế phu nhân Đỗ gia này, tao sẽ dùng nó làm mồi nhử để kéo mày ra khỏi cái hang đó. Tao không tin khi tao cưới chạy tang cho cái gia tộc này, mày lại không ló mặt về nhìn tao lấy một cái.
Việt Tiến đã biến việc kết hôn thành một cuộc giao dịch thương mại khô khốc. Hắn không quan tâm vị tiểu thư kia là ai, hắn chỉ cần một cái cớ để công khai rầm rộ, để tin tức bay sang tận London, để kẻ mà hắn khao khát phải sốt ruột mà quay về.
Download MangaToon APP on App Store and Google Play