Tiếng Việt
NovelToon NovelToon

"Trao Tim Nhận Dao" | MỹCam—SongMỹ

Chương 1: Người Được Chọn Để Đau

𝙏𝙧𝙖𝙤𝙏𝙞𝙢𝙉𝙝𝙖𝙣𝘿𝙖𝙤
.
Tiếng nhạc trong quán bar đập mạnh đến mức rung cả mặt bàn. Ánh đèn đỏ tím quét qua từng gương mặt đang cười nói hỗn loạn, còn Vũ Thị Ngân Mỹ vẫn ngồi yên ở góc khuất sát cửa kính, tay siết chặt ly rượu đã tan gần hết đá.
Cô không thích nơi này.
Nhưng hôm nay là sinh nhật của bạn cùng lớp, cô buộc phải đến.
𝐨𝐧𝐧.
𝐨𝐧𝐧.
Mỹ, mày đừng ngồi như đi đòi nợ nữa được không?
Một cô gái bật cười kéo vai cô.
𝐨𝐧𝐧.
𝐨𝐧𝐧.
Qua kia chơi đi!
Ngân Mỹ chỉ nhếch môi cho có lệ.
Cô vốn ít nói. Từ nhỏ đến lớn luôn là kiểu người đứng ngoài mọi cuộc vui. Trong lớp, người khác nói cô lạnh lùng. Ở nhà, mẹ bảo cô quá cứng đầu. Còn người yêu cũ từng nói cô giống một bức tường, chẳng ai bước vào nổi.
Ngân Mỹ không phản bác.
Vì đúng là như thế.
Cô đang định đứng dậy ra ngoài hít thở thì cánh cửa quán bật mở.
Một cô gái bước vào.
Khoảnh khắc ấy, cả không gian như chậm lại vài giây.
Mái tóc đen dài còn vương nước mưa, chiếc áo sơ mi trắng rộng phủ lên thân hình mảnh khảnh, gương mặt lạnh nhạt đến mức khiến người khác khó thở. Nhưng đôi mắt mới là thứ đáng sợ nhất.
Đẹp.
Và buồn.
Ngân Mỹ vô thức nhìn theo.
𝐨𝐧𝐧.
𝐨𝐧𝐧.
Ủa?
Người bên cạnh bỗng hạ giọng.
𝐨𝐧𝐧.
𝐨𝐧𝐧.
Khương Hoàn Mỹ kìa.”
Cái tên ấy khiến vài người xung quanh lập tức im lặng.
𝐯𝐭𝐧𝐦.
𝐯𝐭𝐧𝐦.
Mày biết à?
𝐨𝐧𝐧.
𝐨𝐧𝐧.
Không nhiều… chỉ nghe bảo hồi trước học trường bên cạnh. Gia đình giàu lắm nhưng có chuyện gì đó nên nghỉ học một thời gian.
𝐨𝐧𝐧.
𝐨𝐧𝐧.
Nghe nói tính khí thất thường cực.
𝐨𝐧𝐧.
𝐨𝐧𝐧.
Còn nghe đồn—
𝐯𝐭𝐧𝐦.
𝐯𝐭𝐧𝐦.
Đủ rồi.
Ngân Mỹ cắt ngang.
Cô ghét mấy kiểu bàn tán về người khác khi chưa biết rõ.
Khương Hoàn Mỹ đi ngang qua bàn cô. Mùi nước mưa nhàn nhạt lướt qua khiến Ngân Mỹ bất giác ngẩng đầu.
Đúng lúc ấy, người kia cũng nhìn sang.
Ánh mắt chạm nhau.
Một giây.
Hai giây.
Không hiểu vì sao, tim Ngân Mỹ đập mạnh.
Khương Hoàn Mỹ không né tránh. Cô gái kia chỉ lặng lẽ nhìn cô bằng đôi mắt đen sâu hun hút rồi quay đi, chọn ngồi ở quầy bar cách đó không xa.
𝐨𝐧𝐧.
𝐨𝐧𝐧.
Mỹ.
𝐯𝐭𝐧𝐦.
𝐯𝐭𝐧𝐦.
Hả?
𝐨𝐧𝐧.
𝐨𝐧𝐧.
Mày nhìn người ta như thất tình vậy.
Ngân Mỹ cau mày:
𝐯𝐭𝐧𝐦.
𝐯𝐭𝐧𝐦.
Xàm.
Nhưng từ lúc đó, cô không còn nghe nổi cuộc trò chuyện xung quanh nữa.
Khương Hoàn Mỹ ngồi một mình.
Không cười.
Không nói chuyện với ai.
Dù có vài người chủ động bắt chuyện, cô ấy cũng chỉ đáp vài câu nhạt nhẽo rồi im lặng. Cảm giác như giữa nơi đông người nhất, cô gái đó vẫn hoàn toàn tách biệt khỏi thế giới.
Ngân Mỹ không hiểu vì sao bản thân cứ liên tục nhìn sang.
Cho đến gần nửa đêm.
Một tên đàn ông say rượu loạng choạng bước tới chỗ Khương Hoàn Mỹ, đặt mạnh tay lên vai cô.
Văn Dương
Văn Dương
Đi uống với anh một ly đi.
Khương Hoàn Mỹ lạnh nhạt gạt tay hắn ra.
𝐤𝐡𝐦.
𝐤𝐡𝐦.
Biến.
Văn Dương
Văn Dương
Em đẹp thế mà khó tính quá nhỉ?
Hắn cười nham nhở rồi kéo mạnh cổ tay cô.
Chiếc ghế ma sát xuống sàn tạo âm thanh chói tai.
Ngân Mỹ đứng bật dậy gần như ngay lập tức.
𝐯𝐭𝐧𝐦.
𝐯𝐭𝐧𝐦.
Bỏ cô ấy ra.
Tên kia quay lại, bật cười khinh khỉnh:
Văn Dương
Văn Dương
“Liên quan gì tới mày?”
𝐯𝐭𝐧𝐦.
𝐯𝐭𝐧𝐦.
Tai tao còn nghe được tiếng người.
Ngân Mỹ bước tới.
𝐯𝐭𝐧𝐦.
𝐯𝐭𝐧𝐦.
Nên tao biết mày đang quấy rối.
Văn Dương
Văn Dương
Mẹ nó—
Hắn vừa định chửi thì một cú đấm đã giáng thẳng vào mặt.
Mọi tiếng nhạc dường như biến mất.
Ngân Mỹ siết cổ áo hắn, giọng lạnh tanh:
𝐯𝐭𝐧𝐦.
𝐯𝐭𝐧𝐦.
Tao nói lần cuối. Bỏ tay ra.
Tên đàn ông lảo đảo vì men rượu lẫn cú đánh bất ngờ. Hắn chửi vài câu rồi bị bảo vệ kéo ra ngoài.
Không khí xung quanh dần ổn định lại.
Ngân Mỹ thở ra một hơi, quay sang người phía sau.
𝐯𝐭𝐧𝐦.
𝐯𝐭𝐧𝐦.
Cô không sao chứ?
Khương Hoàn Mỹ nhìn cô rất lâu.
Đôi mắt ấy gần như không có cảm xúc.
𝐤𝐡𝐦.
𝐤𝐡𝐦.
Vì sao giúp tôi?
Ngân Mỹ khựng lại.
Cô chưa từng nghĩ tới câu hỏi đó.
Chỉ là khi nhìn thấy người kia bị kéo tay, trong đầu cô bỗng nổi lên cảm giác cực kì khó chịu. Kiểu như… không muốn ai chạm vào cô ấy.
𝐯𝐭𝐧𝐦.
𝐯𝐭𝐧𝐦.
Không vì gì cả.
𝐤𝐡𝐦.
𝐤𝐡𝐦.
Người tốt à?
𝐯𝐭𝐧𝐦.
𝐯𝐭𝐧𝐦.
Không.
Ngân Mỹ đáp ngay.
𝐯𝐭𝐧𝐦.
𝐯𝐭𝐧𝐦.
Tôi chỉ ghét mấy thằng như hắn.
Khương Hoàn Mỹ bật cười.
Lần đầu tiên cô ấy cười từ khi bước vào quán
Rất nhẹ.
Nhưng đủ khiến tim người đối diện lệch mất một nhịp.
𝐯𝐭𝐧𝐦.
𝐯𝐭𝐧𝐦.
Vũ Thị Ngân Mỹ.
𝐤𝐡𝐦.
𝐤𝐡𝐦.
Hm?
𝐯𝐭𝐧𝐦.
𝐯𝐭𝐧𝐦.
Tên tôi.
Ngân Mỹ ngẩn người vài giây rồi mới nhận ra cô ấy đang trả lời câu hỏi chưa từng được hỏi.
Khương Hoàn Mỹ chậm rãi đứng dậy, tiến gần thêm một bước.
𝐤𝐡𝐦.
𝐤𝐡𝐦.
Chúng ta từng gặp nhau chưa?
Khoảng cách quá gần khiến Ngân Mỹ nhìn rõ vết xước nhỏ nơi cổ cô ấy.
𝐯𝐭𝐧𝐦.
𝐯𝐭𝐧𝐦.
Chưa.
𝐤𝐡𝐦.
𝐤𝐡𝐦.
Lạ thật.
Khương Hoàn Mỹ khẽ nghiêng đầu.
𝐤𝐡𝐦.
𝐤𝐡𝐦.
Tôi cứ có cảm giác… mình đã chờ cậu rất lâu rồi.
Ngoài trời, mưa bắt đầu lớn hơn.
Còn Ngân Mỹ không hề biết rằng từ khoảnh khắc cô chọn bước tới bảo vệ người kia, cuộc đời cô đã bắt đầu trượt vào một vết cắt không thể quay đầu.
.

Chương 2: Người Mang Theo Bí Mật

.
Mưa vẫn chưa dứt.
Ngân Mỹ đứng dưới mái hiên quán bar, nhìn từng dòng nước chảy dài trên mặt đường loang loáng ánh đèn. Bạn bè bên trong còn đang hát hò ầm ĩ, nhưng cô chẳng còn tâm trạng quay lại.
Câu nói cuối cùng của Khương Hoàn Mỹ cứ lặp đi lặp lại trong đầu cô.
𝐤𝐡𝐦.
𝐤𝐡𝐦.
“Tôi cứ có cảm giác… mình đã chờ cậu rất lâu rồi.”
Kì lạ.
Và nguy hiểm.
Ngân Mỹ vốn không thích những người quá bí ẩn. Cô ghét cảm giác không thể nhìn thấu đối phương, càng ghét kiểu người nói chuyện nửa thật nửa đùa như đang che giấu điều gì đó.
Thế nhưng—
𝐤𝐡𝐦.
𝐤𝐡𝐦.
Không về à?
Giọng nói phía sau khiến cô giật mình quay lại.
Khương Hoàn Mỹ đứng cách cô vài bước, tay cầm chiếc ô đen chưa mở. Mái tóc dài đã khô đi đôi chút, nhưng cổ áo vẫn còn vương hơi nước lạnh.
Ngân Mỹ nhíu mày.
𝐯𝐭𝐧𝐦.
𝐯𝐭𝐧𝐦.
Cô chưa đi?
𝐤𝐡𝐦.
𝐤𝐡𝐦.
Đợi taxi.
𝐯𝐭𝐧𝐦.
𝐯𝐭𝐧𝐦.
Ở đây thiếu gì taxi.
𝐤𝐡𝐦.
𝐤𝐡𝐦.
Ừ.
Hoàn Mỹ nhìn cô.
𝐤𝐡𝐦.
𝐤𝐡𝐦.
Nhưng tôi không thích đi một mình lúc trời mưa.
Ngân Mỹ im lặng vài giây.
Cô không giỏi dỗ dành người khác, cũng chẳng quen quan tâm ai. Nhưng không hiểu sao khi nhìn đôi mắt kia, cô lại thấy trong lòng nhói nhẹ.
Giống như người trước mặt đang rất cô độc.
𝐯𝐭𝐧𝐦.
𝐯𝐭𝐧𝐦.
Nhà cô ở đâu?
Ngân Mỹ hỏi.
𝐤𝐡𝐦.
𝐤𝐡𝐦.
Không xa.
𝐯𝐭𝐧𝐦.
𝐯𝐭𝐧𝐦.
Ý tôi là ở đâu để tôi gọi xe giúp.
Khương Hoàn Mỹ bật cười nhỏ.
𝐤𝐡𝐦.
𝐤𝐡𝐦.
Cậu lúc nào cũng nói chuyện cộc vậy à?
𝐯𝐭𝐧𝐦.
𝐯𝐭𝐧𝐦.
Không thích thì thôi.
𝐤𝐡𝐦.
𝐤𝐡𝐦.
Thích chứ.
Ngân Mỹ lập tức quay mặt đi.
Cô ghét kiểu người cứ bình thản nói mấy câu khiến người khác khó xử như vậy.
Một chiếc xe chạy ngang làm nước mưa bắn lên gần mép giày. Hoàn Mỹ lùi lại theo phản xạ, bàn tay vô thức kéo nhẹ tay áo Ngân Mỹ.
Rất nhẹ.
Nhưng đủ khiến cả hai khựng lại.
Hoàn Mỹ chậm rãi buông tay ra.
𝐤𝐡𝐦.
𝐤𝐡𝐦.
Xin lỗi.
𝐯𝐭𝐧𝐦.
𝐯𝐭𝐧𝐦.
…Không sao.
Không khí bỗng trở nên yên tĩnh lạ thường.
Sau vài phút, một chiếc taxi dừng trước cửa quán. Tài xế hạ kính xuống hỏi khách, Hoàn Mỹ nhìn sang Ngân Mỹ lần cuối.
𝐤𝐡𝐦.
𝐤𝐡𝐦.
Tôi đi đây.
Ngân Mỹ gật đầu.
Cô nghĩ cuộc gặp này có lẽ chỉ dừng ở đó.
Nhưng trước khi bước lên xe, Hoàn Mỹ bất ngờ quay lại.
𝐤𝐡𝐦.
𝐤𝐡𝐦.
Ngày mai.
𝐯𝐭𝐧𝐦.
𝐯𝐭𝐧𝐦.
Hả?
𝐤𝐡𝐦.
𝐤𝐡𝐦.
Cậu có đến trường không?
Ngân Mỹ cau mày:
𝐯𝐭𝐧𝐦.
𝐯𝐭𝐧𝐦.
Có vấn đề gì?
𝐤𝐡𝐦.
𝐤𝐡𝐦.
Tôi chuyển tới lớp cậu.
𝐯𝐭𝐧𝐦.
𝐯𝐭𝐧𝐦.
…Cái gì?
Hoàn Mỹ chỉ mỉm cười, không giải thích thêm.
Chiếc taxi nhanh chóng rời đi giữa màn mưa dày đặc, để lại Ngân Mỹ đứng chết lặng dưới ánh đèn đường lạnh ngắt.
Sáng hôm sau.
Ngân Mỹ bước vào lớp trong trạng thái thiếu ngủ.
Cả đêm qua cô gần như không ngủ nổi. Không phải vì tiếng mưa, mà vì ánh mắt của Khương Hoàn Mỹ cứ xuất hiện liên tục trong đầu cô.
𝐭𝐭𝐝.
𝐭𝐭𝐝.
Mày bị gì vậy?
Bạn cùng bàn huých vai.
𝐭𝐭𝐝.
𝐭𝐭𝐝.
Mặt như bị hút hồn.
𝐯𝐭𝐧𝐦.
𝐯𝐭𝐧𝐦.
Im.
𝐭𝐭𝐝.
𝐭𝐭𝐝.
À đúng rồi.
Cô bạn hạ giọng đầy hóng chuyện.
𝐭𝐭𝐝.
𝐭𝐭𝐝.
Hôm nay lớp mình có học sinh mới.
Ngân Mỹ khựng lại.
Đúng lúc cửa lớp mở ra.
Giáo viên chủ nhiệm bước vào cùng một người phía sau.
Là Khương Hoàn Mỹ.
Cả lớp lập tức xôn xao.
Hoàn Mỹ mặc đồng phục trường rất gọn gàng. Áo sơ mi trắng được cài kín đến cổ, tóc buộc thấp phía sau, gương mặt lạnh đến mức tạo cảm giác khó gần.
Nhưng càng như thế, ánh mắt người khác lại càng không thể rời khỏi cô.
𝐭𝐡𝐩𝐥.
𝐭𝐡𝐩𝐥.
Em giới thiệu đi.
Giáo viên nói.
Khương Hoàn Mỹ chậm rãi nhìn quanh lớp.
𝐤𝐡𝐦.
𝐤𝐡𝐦.
Tôi là Khương Hoàn Mỹ.
Hết.
Không thêm bất cứ câu nào.
Vài người bật cười gượng gạo vì màn giới thiệu quá ngắn. Giáo viên cũng hơi ngượng, đành chỉ xuống chỗ trống gần cuối lớp.
𝐭𝐡𝐩𝐥.
𝐭𝐡𝐩𝐥.
Em ngồi cạnh Ngân Mỹ nhé.
Cả lớp đồng loạt quay xuống.
Ngân Mỹ còn chưa kịp phản ứng thì Hoàn Mỹ đã kéo ghế ngồi cạnh cô.
𝐤𝐡𝐦.
𝐤𝐡𝐦.
Chào bạn cùng bàn.
𝐯𝐭𝐧𝐦.
𝐯𝐭𝐧𝐦.
…Trùng hợp thật đấy.
𝐤𝐡𝐦.
𝐤𝐡𝐦.
Ừ.
Hoàn Mỹ nghiêng đầu nhìn cô.
𝐤𝐡𝐦.
𝐤𝐡𝐦.
Hay là định mệnh?
Ngân Mỹ lập tức mở sách che nửa mặt.
𝐯𝐭𝐧𝐦.
𝐯𝐭𝐧𝐦.
Bớt nói linh tinh.
Hoàn Mỹ không đáp.
Nhưng cô ấy vẫn nhìn Ngân Mỹ rất lâu.
Tiết học trôi qua trong bầu không khí kì quái. Từ lúc Hoàn Mỹ xuất hiện, gần như toàn bộ lớp đều mất tập trung. Có người lén chụp ảnh, có người liên tục quay xuống nhìn.
Riêng Ngân Mỹ chỉ thấy phiền.
Đặc biệt là khi cô nhận ra—
Khương Hoàn Mỹ hoàn toàn không ghi bài.
Cô ấy chỉ chống cằm nhìn ra cửa sổ như đang chờ đợi điều gì đó.
𝐤𝐡𝐦.
𝐤𝐡𝐦.
Mỹ.
Hoàn Mỹ đột nhiên lên tiếng rất khẽ.
𝐯𝐭𝐧𝐦.
𝐯𝐭𝐧𝐦.
Gì?
𝐤𝐡𝐦.
𝐤𝐡𝐦.
Nếu một ngày có người lừa dối cậu…
Giọng cô ấy đều đều.
𝐤𝐡𝐦.
𝐤𝐡𝐦.
Cậu sẽ tha thứ không?
Ngân Mỹ nhíu mày.
𝐯𝐭𝐧𝐦.
𝐯𝐭𝐧𝐦.
Không.
𝐤𝐡𝐦.
𝐤𝐡𝐦.
Tại sao?
𝐯𝐭𝐧𝐦.
𝐯𝐭𝐧𝐦.
Phản bội là phản bội.
Hoàn Mỹ im lặng.
Một lúc lâu sau, cô mới khẽ cười.
𝐤𝐡𝐦.
𝐤𝐡𝐦.
Nếu vậy…
Ánh mắt cô ấy tối xuống.
𝐤𝐡𝐦.
𝐤𝐡𝐦.
Sau này cậu nhất định sẽ hận tôi lắm.
.

Chương 3: Vết Xước Sau Cổ

.
Từ lúc Khương Hoàn Mỹ chuyển vào lớp, mọi thứ bắt đầu thay đổi.
Chỉ trong một ngày, cô ấy đã trở thành chủ đề xuất hiện khắp hành lang trường học. Người thì khen đẹp, người tò mò gia thế, người lại bàn tán về khoảng thời gian nghỉ học bí ẩn trước đó.
Còn Hoàn Mỹ vẫn như cũ.
Lạnh nhạt.
Xa cách.
Không chủ động bắt chuyện với bất kì ai ngoài Ngân Mỹ.
𝐧𝐡𝐦.
𝐧𝐡𝐦.
Mày quen người đó thật à?
Một nữ sinh kéo tay Ngân Mỹ trong giờ ra chơi.
𝐧𝐡𝐦.
𝐧𝐡𝐦.
Sao cổ cứ bám theo mày vậy?
𝐯𝐭𝐧𝐦.
𝐯𝐭𝐧𝐦.
Không quen.
𝐧𝐡𝐦.
𝐧𝐡𝐦.
Xạo.
Người kia hạ giọng.
𝐧𝐡𝐦.
𝐧𝐡𝐦.
Hồi nãy tao thấy cổ nhìn mày như muốn nuốt sống luôn ấy.
Ngân Mỹ nhăn mặt.
𝐯𝐭𝐧𝐦.
𝐯𝐭𝐧𝐦.
Đừng nói linh tinh.
Cô đẩy cửa lớp bước vào thì thấy Khương Hoàn Mỹ đang ngồi ở chỗ mình, tay lật cuốn sách của cô rất chậm.
𝐯𝐭𝐧𝐦.
𝐯𝐭𝐧𝐦.
Cô làm gì vậy?
𝐤𝐡𝐦.
𝐤𝐡𝐦.
Xem thử.
𝐯𝐭𝐧𝐦.
𝐯𝐭𝐧𝐦.
Ai cho xem?
Hoàn Mỹ ngẩng đầu lên.
𝐤𝐡𝐦.
𝐤𝐡𝐦.
Cậu khó tính thật.
Ngân Mỹ giật lại cuốn sách rồi ngồi xuống. Nhưng khi vừa mở trang giấy ra, cô bỗng khựng lại.
Một dòng chữ nhỏ xuất hiện ở góc cuối trang.
“Tớ thích mắt cậu.”
Ngân Mỹ lập tức đóng mạnh sách lại.
𝐯𝐭𝐧𝐦.
𝐯𝐭𝐧𝐦.
…Cô bị điên à?
Hoàn Mỹ chống cằm nhìn cô, vẻ mặt vô tội.
𝐤𝐡𝐦.
𝐤𝐡𝐦.
Tôi chỉ nói thật.
𝐯𝐭𝐧𝐦.
𝐯𝐭𝐧𝐦.
Đừng tự tiện viết vào đồ người khác.
𝐤𝐡𝐦.
𝐤𝐡𝐦.
Xin lỗi.
Miệng nói xin lỗi, nhưng ánh mắt lại chẳng có chút hối lỗi nào.
Ngân Mỹ quay mặt đi, cố ép bản thân tập trung vào bài học. Thế nhưng cô càng phớt lờ, người bên cạnh lại càng quá đáng.
Lúc thì cố tình chạm tay cô khi lấy bút.
Lúc thì ghé sát hỏi mấy câu chẳng liên quan.
Thậm chí giữa giờ học còn lười biếng tựa đầu lên vai cô vài giây rồi mới ngồi thẳng lại như chưa có gì xảy ra.
𝐯𝐭𝐧𝐦.
𝐯𝐭𝐧𝐦.
Khương Hoàn Mỹ.
𝐤𝐡𝐦.
𝐤𝐡𝐦.
Hm?
𝐯𝐭𝐧𝐦.
𝐯𝐭𝐧𝐦.
Cô đang kiếm chuyện đúng không?
Hoàn Mỹ bật cười rất khẽ.
𝐤𝐡𝐦.
𝐤𝐡𝐦.
Tôi chỉ thấy cậu dễ thương khi nổi giận.
Ngân Mỹ siết chặt cây bút đến mức đầu ngón tay trắng bệch.
Nếu đổi thành người khác, cô đã đứng lên bỏ đi từ lâu.
Nhưng kì lạ là…
Cô không thật sự ghét cảm giác này.
Buổi chiều, trường mất điện đột ngột vì cơn mưa lớn hôm qua.
Hành lang tối đi trong tiếng học sinh ồn ào. Một vài lớp được cho về sớm, số còn lại ngồi chờ điện bật lại.
Ngân Mỹ đang định xuống căn tin thì phát hiện Hoàn Mỹ biến mất.
Cô nhíu mày nhìn quanh.
Không hiểu sao trong lòng lại dấy lên cảm giác bất an.
Sau vài phút tìm kiếm, cô thấy cửa sân thượng hé mở.
Gió lạnh lập tức tạt vào mặt khi cô đẩy cửa bước ra.
Khương Hoàn Mỹ đứng ở lan can.
Mái tóc dài bị gió thổi rối tung, thân hình mảnh khảnh gần như chìm trong màu trời âm u.
𝐯𝐭𝐧𝐦.
𝐯𝐭𝐧𝐦.
Cô làm gì ở đây?
Hoàn Mỹ quay đầu lại.
𝐤𝐡𝐦.
𝐤𝐡𝐦.
Tận hưởng thời tiết.
𝐯𝐭𝐧𝐦.
𝐯𝐭𝐧𝐦.
Trời sắp mưa tiếp rồi.
𝐤𝐡𝐦.
𝐤𝐡𝐦.
Ừ.
Ngân Mỹ bước tới gần hơn.
𝐯𝐭𝐧𝐦.
𝐯𝐭𝐧𝐦.
Vậy xuống đi.
Hoàn Mỹ không trả lời ngay.
Cô ấy chỉ im lặng nhìn khoảng không phía xa, đôi mắt đen phản chiếu bầu trời xám lạnh.
𝐤𝐡𝐦.
𝐤𝐡𝐦.
Mỹ.
𝐯𝐭𝐧𝐦.
𝐯𝐭𝐧𝐦.
Gì nữa?
𝐤𝐡𝐦.
𝐤𝐡𝐦.
Cậu có bao giờ nghĩ…
Giọng Hoàn Mỹ rất nhẹ.
𝐤𝐡𝐦.
𝐤𝐡𝐦.
Nếu mình biến mất, sẽ có ai đau lòng không?
Ngân Mỹ cau mày ngay lập tức.
𝐯𝐭𝐧𝐦.
𝐯𝐭𝐧𝐦.
Đừng nói kiểu đó.
𝐤𝐡𝐦.
𝐤𝐡𝐦.
Vì sao?
𝐯𝐭𝐧𝐦.
𝐯𝐭𝐧𝐦.
Nghe khó chịu.
Hoàn Mỹ cười nhạt.
𝐤𝐡𝐦.
𝐤𝐡𝐦.
Cậu lúc nào cũng trả lời thẳng vậy à?
𝐯𝐭𝐧𝐦.
𝐯𝐭𝐧𝐦.
Ít nhất còn hơn nói mấy thứ chẳng ai hiểu.
Gió thổi mạnh hơn.
Đúng lúc ấy, Ngân Mỹ chợt nhìn thấy thứ gì đó lộ ra dưới cổ áo Hoàn Mỹ.
Một vết bầm tím kéo dài sát xương quai xanh.
Cô khựng lại.
𝐯𝐭𝐧𝐦.
𝐯𝐭𝐧𝐦.
Cổ cô bị gì vậy?
Hoàn Mỹ gần như phản ứng ngay lập tức. Cô kéo cao cổ áo lên, ánh mắt thoáng lạnh đi.
𝐤𝐡𝐦.
𝐤𝐡𝐦.
Không có gì.
𝐯𝐭𝐧𝐦.
𝐯𝐭𝐧𝐦.
Tôi thấy rồi.
𝐤𝐡𝐦.
𝐤𝐡𝐦.
Chỉ va trúng đồ thôi.
Ngân Mỹ không tin.
Vết bầm đó không giống va chạm bình thường.
Nó giống dấu tay hơn.
𝐤𝐡𝐦.
𝐤𝐡𝐦.
Mỹ.
Hoàn Mỹ đột nhiên tiến lại gần cô.
𝐤𝐡𝐦.
𝐤𝐡𝐦.
Đừng nhìn tôi bằng ánh mắt đó.
𝐯𝐭𝐧𝐦.
𝐯𝐭𝐧𝐦.
Ánh mắt gì?
𝐤𝐡𝐦.
𝐤𝐡𝐦.
Giống như đang thương hại.
Ngân Mỹ im lặng vài giây rồi lạnh giọng:
𝐯𝐭𝐧𝐦.
𝐯𝐭𝐧𝐦.
Tôi không rảnh thương hại người khác.
Hoàn Mỹ nhìn cô chăm chú.
Rồi bất ngờ bật cười.
𝐤𝐡𝐦.
𝐤𝐡𝐦.
May quá.
𝐯𝐭𝐧𝐦.
𝐯𝐭𝐧𝐦.
Tại sao?
𝐤𝐡𝐦.
𝐤𝐡𝐦.
Vì nếu cậu dịu dàng với tôi…
Giọng cô ấy nhỏ dần.
𝐤𝐡𝐦.
𝐤𝐡𝐦.
Tôi sẽ càng không muốn buông cậu ra nữa.
Một tia sét bất ngờ xé ngang bầu trời.
Ngay sau đó, tiếng điện thoại vang lên.
Hoàn Mỹ nhìn màn hình rồi chậm rãi bắt máy.
Ngân Mỹ không nghe rõ đầu dây bên kia nói gì.
Nhưng cô nhìn thấy—
Sắc mặt Hoàn Mỹ trắng bệch.
𝐤𝐡𝐦.
𝐤𝐡𝐦.
…Tôi biết rồi.
Giọng cô ấy rất thấp.
Sau vài giây im lặng, cuộc gọi kết thúc.
𝐤𝐡𝐦.
𝐤𝐡𝐦.
Mỹ.
Hoàn Mỹ cất điện thoại đi, khóe môi cong lên đầy miễn cưỡng.
𝐤𝐡𝐦.
𝐤𝐡𝐦.
Hôm nay tôi phải về trước.
𝐯𝐭𝐧𝐦.
𝐯𝐭𝐧𝐦.
Có chuyện gì à?
𝐤𝐡𝐦.
𝐤𝐡𝐦.
Ừ.
𝐯𝐭𝐧𝐦.
𝐯𝐭𝐧𝐦.
Chuyện gì?
Hoàn Mỹ nhìn cô rất lâu. Rồi khẽ đáp:
𝐤𝐡𝐦.
𝐤𝐡𝐦.
Ác mộng tới đón tôi rồi.
.

Download MangaToon APP on App Store and Google Play

novel PDF download
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play