Tiếng Việt
NovelToon NovelToon

Hạ Cuối Năm Ấy ,Tớ Chưa Nói Lời Chào

CHƯƠNG1: lần đầu gặp người như cậu

Trời lại lập thu rồi, trên hành lang lớp học có rất nhiều bạn học đang ngồi đó,vui vẻ nói chuyện cười ,đùa ríu rít.Tiết trời mùa thu thật khiến người ta cảm thấy thoái mái hơn so với mùa hạ . Mùa Hạ đến mang theo hơi ấm của đất trời cứ thế rọi xuống mọi nơi , mùa hạ năm nay khá khác so với mấy năm trước .Trời có vẻ không nóng như mọi năm ,có khi còn lạnh một chút . Hạ Phương Đang ngẩn ngơ nhìn về hướng cửa sổ lớp học, Hôm nay là ngày thứ 2 khi cô đi học lại sau một kỳ nghỉ hè dài. Hạ Phương vẫn chưa thể thích nghi với việc này , cô ngáp ngắn ngáp dài một hồi rất lâu.Hôm qua vừa khai giải xong không kịp làm quen các bạn mới thì Hạ Phương đã lao về nhà như bay , cô không nghĩ được gì cả cứ thế chạy về làm cho Lục Ngọc Linh phải chạy theo cô một hồi mới đuổi kịp . Lục Ngọc Linh chắc giận Hạ Phương vì chuyện hôm qua nên nay liền bơ cô một mình . Thấy Lục Ngọc Linh bước vào lớp với gương mặt vô cảm là Hạ Phương biết cô ấy đang giận rồi.

- Này cậu giận tôi chuyện hôm qua à?

- Không .

Lục Ngọc Linh trả lời cô một cách hời hợt ,như thể không muốn trả lời trong mắt cô ấy còn mang theo một chút khó chịu với Hạ Phương

- Thôi nào, hôm qua là tôi sai tôi xin lỗi cậu đừng giận nữa nhé!

- hứ ai thèm giận cậu!

Sau một hồi dỗ dành thì cuối cùng Hạ Phương với Lục Ngọc Linh lại làm hòa , Hai người cứ thế cười nói với nhau trong lớp không kiêng kì một ai . Đầu năm học vì thầy cô chưa xếp chỗ nên họ được ngồi cùng nhau , lên lớp 10 hai người gặp được rất nhiều người bạn . Hạ Phương làm quen với mọi người rất nhanh nên chẳng mấy chốc cô đã nói chuyện vui vẻ với mọi người. Nhưng có một nam sinh trong lớp đó khiến cô không thể làm quen vì xung quanh anh toát ra vẻ xa cách . Cô thấy anh thân thiết với một cậu thiếu niên , cậu ấy tên là Nguyễn Minh Duy học lớp 10a3 .Cô có ấn tượng với thiếu niên này ngay từ cái nhìn đầu tiên anh có một ánh mắt dịu dàng cùng nụ cười ấm áp,

học lực của anh rất tốt ,tốt đến mức Hạ Phương thật nể phục. Tiếng chuông vào lớp vang lên Hạ Phương trở về chỗ ngồi , cô quay sang nói chuyện với Lục Ngọc Linh

- Cậu thấy cái cậu nam sinh kia không ?

- ừ có chứ cậu ta thật lạ cứ tỏ ra xa cách tôi không làm quen được với cậu ta.

Lục Ngọc Linh trả lời Hạ phương một cách khó hiểu ánh mắt cô thoáng một chút khó chịu với cậu thiếu niên đó . Bỗng cô Hà bước vào lớp ánh mắt cô liên tục đảo quanh lớp , một hồi sau cô lên tiếng :

- Bây giờ , cô sẽ chuyển lại chỗ nhé! bạn nam ngồi bên phải bàn số 3 tổ 1 kia đổi chỗ cho bạn nữ bàn 4 bên phải tổ 2 nhé

- Hạ Phương nhìn Lục Ngọc Linh với ánh mắt không muốn chia xa nhưng rồi Lục Ngọc Linh cũng phải chuyển đi . Hạ Phương Ngước mắt về phía cậu nam sinh chuyển xuống ngồi cạnh mình , rồi chợt sững sờ cậu ấy chả là người mà cô với Lục Ngọc Linh Vừa bàn tán lúc nãy đây thây. Vậy mà giờ đã trở thành bạn cùng bàn với cô rồi , cậu thanh niên ấy không nói

chuyện với cô mà cứ mải mê suy nghĩ gì đó . Tiết đầu là tiết lý vậy mà khi tìm đồ trong cặp Hạ Phương mới nhận ra mình quên mất đem sách giáo khoa , cô không biết mở lời ra sao để cậu cho cô xem cùng sách với . Hạ Phương mấp máy môi một lúc lâu mới mở miệng :

- Này cậu! cậu có thể cho tôi xem chung sách với được không ?

Cậu Thiếu niên quay lại , nhìn thẳng vào ánh mắt cô giọng cậu khàn khàn:

- Sách của cậu đâu sao không dùng?

- Ờ... thì tôi quên mất mà cho tôi mượn tí bộ không được à?

- ừ tôi không cho cậu mượn đâu

Cậu nói một đằng nhưng tay cậu lại vô thức dịch sách về phía cô, lúc chuyển trang cậu sợ cô không nhìn thấy nên đã dịch sách về phía cô nhiều hơn . Hạ Phương nhận ra được hành động của cậu , tim cô khẽ đập mạnh rồi chính cô lại tự ép mình không nghĩ về cậu . Tiết thứ 2 Hạ Phương lại ngơ ngác nhận ra hình như cô lại quên đem sách ngữ văn , cô lại quay ra nhìn anh chằm chằm một hồi . cảm nhận được điều gì đó , cậu thiếu niên quay lại khẽ nâng mắt nhìn cô.

- Cậu nhìn tôi làm gì ?

Hạ Phương gãi đầu nở nụ cười tươi rồi cất giọng :

- À .... thì cậu cho tôi xem chung sách nhé!

- Đừng nói cậu lại quên sách nữa?

- Đúng rồi !

- sao cậu quên sách nhiều thế? đi học để não ở nhà à?

- mới mượn có lần 2 mà cậu làm như tôi mượn cậu chục lần rồi ý !

- Thôi không nói với cậu nữa !

Cậu dịch sách ra cho cô xem cùng , rồi khẽ lên tiếng đủ cho cả 2 người nghe thấy .

- Cậu tên gì vậy?

- Tôi tên là Hạ Vũ Phương cứ gọi tôi là Hạ Phương là được rồi còn cậu ?

- Hoàng Hải Thiên

- tên cậu hay thật giống như mặt trời vậy , chắc bố mẹ cậu yêu thương cậu lắm mới đặt cho cậu cái tên này nhỉ ?

Hoàng Hải Thiên bật cười khúc khích, rồi anh nhìn thẳng vào mắt Hạ Phương .

- Từ trước đến giờ tôi còn không biết là tên tôi có ý nghĩa gì , mà giờ nhờ cậu tôi mới biết bố mẹ tôi yêu thương tôi thật đấy !

Sau cuộc nói chuyện này Hạ Phương cũng trở nên thân thiết với Hoàng Hải Thiên hơn , cô nhận ra anh không giống như những người mà cô từng gặp . Anh toát ra vẻ xa cách với mọi người , nhưng lại không như vẻ bề ngoài của anh , tuy miệng anh nói không cho nhưng hành động của anh đã chứng minh hết tất cả . Và hình như cô đã có cảm giác mình có một thứ tình cảm gì đó với anh , tình cảm này của cô khiến cô không thể buông được nên cô đã chọn giữ trong lòng không muốn xác nhận mình thật sự đã thích anh.

end.

CHƯƠNG2: sao lại có người cố chấp như cậu vậy nhỉ?

Buổi chiều hôm ấy , ánh nắng chiếu vào khung cửa sổ làm Hạ Phương tỉnh giấc cô tính ngủ một lát cho tiết học sau mà tiếc thay cô chả thể ngủ được. Đêm qua , vì muốn học tốt môn tiếng anh hơn nên Hạ Phương đã quyết định học xuyên đêm .Vì thế nên từ sáng đến giờ cô luôn trong trạng thái mệt mỏi .

- Này! làm gì cả sáng đến giờ thất thần thế?

Lục Ngọc Linh trêu trọc Hạ Phương , vì từ sáng đến giờ cô thấy Hạ Phương cứ ủ rũ như người mất hồn .

- không sao tôi chỉ hơi mệt thôi

- Này hai cậu làm gì thế?

Hoàng Hải Thiên bước vào lớp , tay anh cầm 3 cốc trà chanh bước về phía hai người.

- Cậu mua lắm trà chanh vậy làm gì thế?

Lục Ngọc Linh cất giọng hỏi anh , anh không nói gì quay ra nhìn Hạ Phương nói:

- Cho cậu này cầm lấy uống đi cho tỉnh táo , cả sáng đến giờ cậu như người thất thần vậy ! nào cầm lấy đi !

Nói rồi anh nhét cốc trà chanh vào tay cô rồi mới quay ra nhìn Lục Ngọc Linh .

- Cái này cô bán hàng nhất quyết đưa cho tôi mà không ai uống , cậu uống không ? không tôi vất đấy!

- Cậu có bệnh à? nói chuyện với Hạ Phương thì dịu dàng quay sang tôi thì cậu như vậy à?

Lục Ngọc Linh bắt đầu móc mẻ Hoàng Hải Thiên khiến anh cau mày chặt lại , trong lúc hai người đang căng thẳng thì Hạ Phương lại bật cười .

- Này các cậu lúc nào cũng cãi nhau à? Hễ gặp là lại cãi nhau tôi mệt rồi đấy!

Hoàng Hải Thiên quay ra nhìn Hạ phương rồi khéo miệng anh khẽ nhếch. Anh quay ra phía Lục Ngọc Linh đút thẳng cốc trà vào tay cô rồi chạy đi.

- Thôi không đôi co với cậu nữa , tôi đi tìm Minh Duy đây!

Chẳng mấy chốc bóng anh đã khuất khỏi hành lang .

- Cậu ta đúng thật là đồ ấu trĩ muốn cho tôi mà còn phải nói kiểu vậy ghét thật đấy !

Hạ Phương phì cười khúc khích.

- Hai người cứ như kẻ thù vậy gặp nhau ở đây là cãi nhau ở đấy , buồn cười thật!

- Này tôi nói thật , cậu thích ai thì thích tôi không chấp nhận cậu thích người như Hoàng Hải Thiên đâu nhé!

Nghe được câu nói của Lục Ngọc Linh , cô khẽ khựng lại . Lục Ngọc Linh ghét anh đến vậy ư? cô thấy anh cũng rất tốt cơ mà . Tuy tính cách anh nóng nảy nhưng mỗi khi cô nhờ vẫn sẵn lòng giúp đỡ . Đâu tệ đến mức mà Lục Ngọc Linh nói đâu?

- Thôi về lớp đây tí cô mà thấy tôi không có lại la làng lên thì xấu hổ lắm!

Lục Ngọc Linh về lớp rồi , từ hồi chọn khối để học là Hạ Phương với Lục Ngọc Linh không còn chung lớp nữa. Nhưng thật may cô với Hoàng Hải Thiên vẫn chung lớp. Tiếng trống lại vang lên , Hạ Phương ngẩng đầu lên khỏi đống bài tập tiếng anh . Cô đang bảo sẽ hoàn thành bài tập tiếng anh xong trong tiết giải lao này , mà kỳ thật là bài tập tiếng anh thật khó khiến cô chật vật một hồi lâu vẫn không giải được.

- Tiết này là tiết sinh , sao cậu lại làm bài tập tiếng anh?

- ôi bài này thật khó tôi làm mãi không ra đây này thật là điên mất thôi!

- Đâu tôi giúp cậu!

Nói rồi Hoàng Hải Thiên cúi đầu gần xuống. Hạ Phương cứng người lại khi cảm nhận được hơi thở của anh thoảng bên tai, cô khẽ quay đầu lại mắt cô nhìn thẳng vào mắt anh . Anh thế mà đang nhìn cô , bỗng chốc mặt cô đỏ ửng lên một cách nhanh chóng .

- Ơ sao mặt cậu lại đỏ vậy?

Sợ anh nhìn thấy tiếp cô liền quay mặt đi , cố gắng biện minh .

- Tôi ....không có , do trời nóng nên mặt đỏ là bình thường.

Hoàng Hải Thiên ngó ra nhìn trời rồi bật cười khúc khích.

-Cậu đùa tôi à? trời đang mưa thì làm sao mà nóng được?

Nghe anh nói cô mới chợt nhận ra trời đang mưa mà, vừa nãy cô còn than thở với Lê Hoài An là nay cô không mang áo mưa , thật xui mà.

- Trời mưa thì kệ chứ , tôi đã kêu nóng là nóng rồi!

- này sao trên đời có người cố chấp như cậu vậy Hạ Phương cậu làm sao thì phải nói chứ cứ khăng khang là trời nóng là sao?

Nói rồi Hoàng Hải Thiên quay ra hỏi một nam sinh :

- Này cậu có thấy nóng không ?

Nam sinh đó bật cười khúc khích rồi cất giọng:

- Trời này mà cậu hỏi tôi câu này à Hải Thiên ?

- Thế không được hỏi à ?

- Được chứ! trời này mà kêu nóng thì là đồ ngốc rồi!

Hoàng Hải Thiên quay lên , nhìn cô thiếu nữ đang ngại đến mức sắp chui mặt vào cái áo khoác.

- Này cậu thấy không cả Trần Minh Triết còn nói trời mát thì sao nóng được !

Biết là hiện giờ , bản thân không cãi được anh , cô liền dùng cách đánh trống lảng .Hạ Phương Ngẩng đầu lên mặt cô đã bớt đỏ , cơn gió thổi qua làm tóc cô bay bay trong gió khiến anh sững lại một chốc . Hạ Phương cất lời:

- Chả phải cậu kêu là giúp tôi làm bài tập tiếng anh à?

- ừ thôi được rồi cậu không hiểu câu nào tôi giúp.

Nói rồi anh dịch ghế lại gần cô Hương bạc hà của anh sộc thẳng lên khoang mũi cô , mặc dù Hạ Phương không thích hương bạc hà nhưng mùi này từ người anh , cô lại cảm giác rất dễ chịu . Giọng anh ấm áp vang bên tai cô , anh ân cần đến nỗi sợ cô không hiểu còn giảng lại 2 lần mỗi bài . Nhìn anh giảng bài cho mình say sưa như thế làm cô tưởng tượng đến tương lai anh sẽ có thể làm một thầy giáo dạy tốt và được thật nhiều học sinh yêu quý. Tan Trường Hạ Phương đứng dưới gốc cây đa ngoài cổng trường đợi Lục Ngọc Linh , đợi mãi mà không thấy cô đâu . Hạ phương sốt ruột mở điện thoại lên mới chú ý thấy tin nhắn của Lục Ngọc Linh gửi " tôi có việc cậu tự về nhé!" . Hạ Phương vốn là người sợ tối vậy mà chờ Lục Ngọc Linh mãi trời cũng đã tối rồi . Trong lúc cô đang lo lắng thì nghe thấy một giọng quen thuộc:

- Này sao giờ này cậu còn ở đây?

Là Nguyễn Minh Duy , anh với gương mặt ngạc nhiên nhìn cô .

- à tôi đợi Lục Ngọc Linh về cùng cho đỡ sợ mà nay tôi không để ý tin nhắn cậu ấy gửi .

- Vậy cậu về đi không muộn đấy !

Hạ Phương bước từng bước về nhà trên con đường quen thuộc nhưng vì có Nguyễn Minh Duy nên cô mới đi được, tới khúc cua . Hạ Phương đang thở dài vì giờ cô phải đi một mình thật rồi , trong lúc cô đang hoảng sợ trong lòng thì Nguyễn Minh Duy đã vượt lên đi cạnh cô . Hạ Phương ngạc nhiên hỏi:

- Sao cậu đi đường này chẳng phải lối cậu về là đường kia à?

- Tôi đưa cậu về

- Sao thế được! cậu về nhà muộn không sợ mẹ cậu mắng à?

- Không mẹ tôi đi làm xa không để ý đâu .

Hạ Phương mừng Thầm trong lòng , may là có Nguyễn Minh Duy không là cô sợ cô không về được. Trên đường về cô và Nguyễn Minh Duy trò chuyện rất nhiều tuy mới gặp 2 lần nhưng họ giống như đã gặp lâu rồi .

- Tới nhà tôi rồi cảm ơn cậu nhé! không có cậu tôi không biết về kiểu gì luôn!

- Vậy thêm liên lạc nhé!

- Hả ? à được chứ !

sau khi thêm liên lạc với Nguyễn Minh Duy , anh đã mỉm cười tươi rồi đưa tay khẽ xoa đầu cô.

- Cậu đáng yêu vậy mà Hoàng Hải Thiên cứ nói cậu ác thật là nói điêu mà ! Thôi tạm biệt cậu hẹn gặp lại!

Nhìn Nguyễn Minh Duy đi khuất Hạ Phương mới định hình được thế mà Thiếu niên đó lại đỏ mặt với cô chỉ vì sờ đầu cô thôi ư? thật là ngốc!

...----------------...

CHƯƠNG3: mong tôi và cậu sẽ mãi bên nhau như vậy!

Thời gian trôi đi nhanh thật , chẳng mấy chốc đã tới kì thi giữa kì rồi . Hôm nay lại là một ngày mưa , tiếng mưa tí tách không ngừng . Hạ Phương đến lớp trong tình trạng ướt hết người , áo cô đã ướt hết nước mưa thấm vào bên trong làm cô lạnh run người.

- Cậu đi học không mặc áo mưa à?

Hoàng Hải Thiên đưa mắt nhìn cô thiếu nữ mặt trắng bệch , cơ thể khẽ run lên vì lạnh . Mưa đã làm ướt áo và tóc cô trông cô lúc này thật đáng thương.

- Tôi có mà , chỉ là mưa to quá áo mưa cũng không chống đỡ nổi nên cứ thế ướt hết

- Có Lạnh không?

-Có chứ mà này....

Hạ Phương bị hành động của anh làm sững người lại lời nói vừa cất lên còn chưa kịp nói hết. Thế mà Hoàng Hải Thiên đang lo lắng cho cô ư? anh khoác chiếc áo khoác của mình lên vai cô rồi mới đưa mắt nhìn cô , anh không khỏi ngạc nhiên vì cô đang nhìn anh chằm chằm .

-Sao lại nhìn tôi như thế?

- Ờ .... đâu có

- Chứ cậu nhìn tôi làm gì?

- Tôi đã bảo không có rồi mà!

Hoàng Hải Thiên bất lực nhìn cô , mặt cô phụng phịu nhưng hai má lại đỏ ửng.

- Thôi tôi không chấp với cậu nữa !đi thôi!

- Đi đâu?

- Chứ cậu định mặc áo ướt cầm cự nổi quá 5 tiết không ?

Nói rồi anh cầm lấy tay cô kéo cô đi xuống phòng y tế nơi đó có mấy bộ đầm phục thừa để thay. Bị anh nắm chặt tay như thế Hạ Phương tim đập liên hồi mặt đỏ ửng tay cô khẽ run run . Đây là lần đầu tiên cậu nắm tay cô đi giữa sân trường , ánh mắt của mấy bạn nữ cứ dán theo tiếng xì xào vang lên:

- Hoàng Hải Thiên có bạn gái từ khi nào vậy?

- Không biết cậu ta chắc chỉ trêu đùa thôi chứ không yêu đâu nhớ Thẩm Mộng Lan chưa?

- Ừ tội cô ấy thật bị loại người như cậu ta để ý đúng là tởm

Nghe những lời nói xung quanh của mấy cô gái Hạ Phương cau chặt mày lại lòng cô thầm nghĩ Thẩm Mộng Lan là ai ? có quan hệ với Hoàng Hải Thiên? mà họ đã xảy ra chuyện gì khiến mọi người lại bàn tán về anh như thế! Hạ Phương mãi suy nghĩ không để ý chẳng may vất ngã , làm chân cô bị trẹo nghe tiếng của cô Hoàng Hải Thiên vội quay lại đỡ cô dậy .

- Mắt cậu để ở đâu vậy? sao đi đâu cũng ngã được vậy?

Anh nói vậy làm cô nhớ đến hôm trước mình đã ngã 3 lần trước mặt anh thật xui xẻo mà!

- Cậu có sao không? có bị thương ở đâu không ?

Vừa nói anh vừa kiểm tra xung quanh người cô , nhận thấy Hạ Phương bị trẹo chân anh đã lên tiếng trước:

- Lên tôi cõng

- Sao vậy được ! Tôi không muốn làm phiền người khác!

Vì sợ Hoàng Hải Thiên sẽ cảm thấy mình phiền nên Hạ Phương mới nói vậy .

- Người khác? thế là từ trước đến giờ cậu vẫn chưa từng coi tôi là bạn à?

Mặt anh đen lại quay phắt đi trước , Hạ Phương sững sờ một lúc rồi vội chạy theo vừa đuổi theo anh, cô vừa phải chịu cơ đau ở chân.

- Này ý tôi không phải thế!

Anh dừng lại không nói gì để cô chạy đến trước mặt mình . Thiếu nữ năng động hàng ngày giờ mặt cắt không còn giọt máu . Áo đầm phục ướt làm cô lạnh run người cùng với cơn đau ở chân . Hoàng Hải Thiên quay ra phía cô giọng anh dịu lại:

- Vậy có cho tôi cõng cậu không?

Vì sợ Hoàng Hải Thiên giận bỏ đi Hạ Phương không nói gì chỉ đi ra sau lưng anh . Biết cô đã đồng ý , anh cõng cô lên , trên hết đoạn đường cô luôn muốn hỏi anh xem mình có nặng không ,nhưng mấp máy miệng hồi lâu cũng không nói thành lời. Hạ Phương vui lắm được người mình thích cõng thì cô nghĩ ai cũng vui như mình thôi. Thay đồ xong cô ý tá giúp cô chỉnh lại chân rồi cô được anh cõng về lớp. Một ngày cứ thế trôi qua thật nhanh chẳng mấy chốc đã đến tiết cuối của buổi chiều , sau cơn mưa sáng nay chiều trời quang hẳn từng gợn mây nổi bồng bền . Mây có rất nhiều hình thù khiến Hạ Phương mải mê ngắm nhìn rồi bật cười khúc khích. Trống tan trường lại vang lên vừa kết thúc hồi trống tiếng học sinh hò hét vang khắp nơi, Hạ Phương bước ra cửa nơi có chàng thiếu niên với nụ cười ngọt ngào pha một chút dịu dàng.

- Nói vậy mà cậu đợi tôi thật à?

- Đương nhiên, sao tôi thất hứa với cậu được!

Nguyễn Minh Duy cầm lấy cặp của Hạ Phương anh không quên xoa đầu cô một cái.

- Này sao cậu cứ thích xoa đầu tôi vậy?

Nguyễn Minh Duy nhìn thẳng vào mắt cô bằng đôi mắt dịu dàng đó anh không trả lời một cách vội vã mà đợi đi một đoạn mới lên tiếng :

- Cậu từng hỏi tôi thích ai có đúng không?

-Ừ đúng rồi !

- Này chả phải cậu kêu với tôi cậu nhạy cảm lắm nên từ ánh mắt hay hành động cậu cũng đều biết cơ mà?

- Ừ nhưng tôi chả thấy cậu thân thiết với ai cả !

- Hử ai nói cậu vậy? rõ ràng là có mà ! cậu ngốc thật đấy!

- Này nhá cậu cứ kêu tôi ngốc giống Hoàng Hải Thiên là sao ? tôi cũng đâu ngốc như vậy?

Nguyễn Minh Duy hơi sững lại anh chợt nghĩ hay là Hạ Phương thích Hoàng Hải Thiên nhỉ ? lúc nào cô cũng nhắc đến cậu ấy rất nhiều .

- Này đừng nói với tôi là cậu thích Hoàng Hải Thiên nhé!

Mặt Hạ Phương lạnh tanh đáp lời của anh nhưng trong lòng coi đã rất khó chịu . Hạ Phương thề lúc đó chỉ muốn hét lên cô thích Hoàng Hải Thiên , nhưng cô sợ đây chỉ là một chút rung động nhất thời nên đành cất giữ tâm tư trong lòng.

- Không tôi không thích cậu ấy!

Nghe được câu trả lời khẳng của cô Nguyễn Minh Duy cảm thấy nhẹ nhõm hẳn , anh sợ cô thích người khác nhưng lại chẳng đủ can đảm để nói với cô là anh thích cô . Thích từ cái nhìn đầu tiên , anh chỉ dám dùng danh nghĩa bạn bè để quan tâm , lo lắng cho cô. Tối Hôm đó , Hạ Phương trần trọc mãi không ngủ được cứ nhớ tới chuyện sáng nay làm cô đỏ cả mặt . Bật đèn lên Hạ Phương nhìn vào cuốn nhật ký. Rồi khẽ viết lên trên trang đầu tiên, nét chữ cô thanh tú, mềm mại . " hôm nay cậu ấy đã nắm tay mình và cõng mình đi về phòng y tế mình rất vui, mình mong mình có thể ở cạnh cậu ấy lâu thêm một chút!"

...----------------...

Download MangaToon APP on App Store and Google Play

novel PDF download
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play