Đao hạ xuống.
"Phập!"
Máu bắn lên tuyết. Không phải máu nàng.
Là máu của một Ám Vệ. Hắn mặc đồ thái giám, lao ra đỡ đao. Một ngón tay hắn đứt lìa.
"Bệ hạ có chỉ!"
*Ám Vệ quỳ một gối, mặt không cảm xúc, giơ kim bài. *
"Khương thị tuy là tội nhân, nhưng là vật hòa thân. Cụt tay cụt chân, Nam Cương lấy cớ khởi binh. Ai dám làm nàng tàn phế, tru di cửu tộc!"
Cả Hoán Y Cục chết lặng. Tống Thanh Âm mặt cắt không còn giọt máu.
*Ám Vệ nhặt ngón tay đứt, nhét vào ngực áo, lạnh lùng nhìn Tống Thanh Âm:*
"Tống Tần nương nương, ngón tay này... tính lên đầu ai?"
Đêm đó, Tống Thanh Âm phát điên, tự cắn đứt lưỡi mình trong cung. Tống Thượng thư bị giáng 3 cấp.
*Còn Khương Vãn Ninh, được đưa về Tây Uyển. Tay nàng quấn vải trắng, 10 ngón không còn ngón nào lành. Thái y lén tới nói:*
"Sau này... không cầm bút được nữa. Cũng... không đánh đàn được nữa."
Nàng là tài nữ Nam Cương, cầm kỳ thi họa tinh thông. Giờ thành phế nhân.
Đêm đó, Tiêu Hoài Cẩn đứng ngoài Tây Uyển. Hắn nghe thấy tiếng đàn đứt dây. Là nàng đập đàn.
Hắn không vào. Chỉ rút dao, cắt lòng bàn tay mình. Máu nhỏ giọt xuống tuyết.
Một ngón tay của nàng, đổi một ngón tay Ám Vệ. Một đời của nàng, đổi một đời của hắn.
Đáng không? Hắn không biết. Hắn chỉ biết, tim hắn đau hơn lúc bị tên xuyên ngực 8 năm trước.
---
*Khôn Ninh Cung - 1 tháng sau, Khương Vãn Ninh bị ép làm nô, quỳ dâng trà cho Thẩm Vân Châu*
"Tết Thượng Nguyên, các cung đều phải tới Khôn Ninh Cung thỉnh an Thục Phi nương nương." (??)
Khương Vãn Ninh mặc áo tù, tóc chỉ cài một cây trâm gỗ. Tay nàng quấn dày, bưng chén trà nóng.