Vô Tình (TruongViet-1409)
chap 1
Năm mười tuổi, cuộc sống của Văn Trường bị đảo lộn bởi một đứa trẻ gầy gò, lấm lem tên là Quốc Việt. Mẹ hắn dắt tay cậu bé về nhà, đôi mắt bà lấp lánh niềm thương cảm
Mẹ Trường
Việt là con của bạn mẹ gửi gắm nhờ,coi như là em trai con.Hai anh em bảo ban nhau nhé
Văn Trường nhìn đứa trẻ lạ lẫm đang đứng im lìm kia, lòng tràn ngập sự phản kháng. Anh vốn là đứa con duy nhất, là tâm điểm của mọi sự chú ý. Việc phải san sẻ căn phòng, đồ chơi và cả tình thương của mẹ cho một "người dưng" khiến Văn Trường nảy sinh lòng định kiến ngay từ cái nhìn đầu tiên.
Suốt thời niên thiếu, Văn Trường dùng sự lạnh lùng để xây dựng một bức tường ngăn cách. Anh chưa bao giờ thừa nhận sự tồn tại của Quốc Việt trong các mối quan hệ của mình.
Trên sân bóng: Văn Trường luôn chọn phe đối lập để có cớ va chạm mạnh với cậu.
Tại trường học: Anh luôn đi trước với đám bạn, mặc kệ Quốc Việt lầm lũi đi phía sau. Văn Trường từng cảnh cáo
Văn Trường
Đừng có dựa hơi tôi mà làm quen với ai cả
Quốc Việt không phải kiểu người nhẫn nhịn cam chịu. Cậu đáp trả bằng sự im lặng đến đáng sợ và nỗ lực vượt qua Văn Trường ở mọi phương diện, từ điểm số đến các hoạt động ngoại khóa. Cậu gọi "Anh Trường" bằng chất giọng lạnh nhạt, không chút ấm áp
Mọi chuyện lên đến đỉnh điểm vào năm Quốc Việt tốt nghiệp cấp ba. Cậu không chọn học đại học trong nước để được gần gia đình như mong muốn của mẹ, mà âm thầm giành học bổng sang Đức
Ngày Quốc Việt xách vali ra cửa, Văn Trường đứng tựa lưng vào tường, ném ra một câu nói đầy gai góc
Văn Trường
Đi được thì đi luôn đi, đừng có lúc khó khăn lại vác mặt về đây tìm sự giúp đỡ
Quốc Việt dừng chân, cậu không tức giận mà chỉ khẽ nhếch môi, ánh mắt sâu thẳm nhìn anh
Quốc Việt
Anh yên tâm, tôi đi rồi sẽ không làm phiền đến cuộc sống hoàn hảo của anh nữa
Quốc Việt đi thật. Căn phòng chung giờ đây rộng thênh thang, chỉ còn lại mình Văn Trường
Thế nhưng, sự hả hê mà Văn Trường mong đợi lại không tới. Thay vào đó là một cảm giác trống trải kỳ lạ. Anh bắt đầu nhận ra mình đã quen với việc có một người để ganh đua, một người để anh dồn hết sự chú ý vào dù là dưới danh nghĩa ghét bỏ. Anh vô thức lướt xem những tấm ảnh hiếm hoi của cả hai, rồi dừng lại rất lâu trước những bài đăng phương xa của Quốc Việt
Sự ghét bỏ ấy, qua thời gian và khoảng cách, bắt đầu biến chất thành một loại chấp niệm khó gọi tên
Lần đầu viết về cặp này có sai sót gì mong mọi người bỏ quaa
chap 2
Năm năm sau, Quốc Việt trở về trong sự ngỡ ngàng của mọi người. Cậu giờ đây là một người đàn ông trưởng thành, phong thái điềm tĩnh và đầy sức hút
Trong buổi tiệc đón người trở về, Văn Trường kéo Quốc Việt ra một góc khuất của sân vườn. Anh nhìn vào đôi mắt mà mình từng cực kỳ căm ghét, giọng nói có chút lạc đi
Văn Trường
Năm năm qua, một cuộc điện thoại cho tôi cũng khó khăn đến thế sao?
Quốc Việt mỉm cười, nụ cười vẫn mang nét ngông nghênh của ngày cũ
Quốc Việt
Chẳng phải anh bảo tôi đừng vác mặt về sao, anh Trường?
Văn Trường tiến lên một bước, thu hẹp khoảng cách giữa hai người, thanh âm trầm thấp đầy áp chế
Văn Trường
Tôi nói sai rồi. Tôi ghét việc em là em trai tôi, nhưng tôi càng ghét việc em biến mất khỏi cuộc đời tôi hơn. Từ giờ, đừng mong làm 'em trai' của tôi nữa
Quốc Việt khựng lại, sự điềm tĩnh thoáng chốc tan biến. Hóa ra giữa họ chưa bao giờ là sự chán ghét đơn thuần, mà là một cuộc rượt đuổi cảm xúc mà cả hai đều đã lún sâu từ rất lâu
Văn Trường không còn giữ vẻ lạnh lùng như trước. Anh bắt đầu xuất hiện ở mọi nơi có mặt Quốc Việt. Việt đi họp lớp, Trường đợi ở bãi xe. Việt đi uống cafe với bạn bè, Trường tình cờ ngồi ngay bàn phía sau
Sự hiện diện của Văn Trường dày đặc đến mức Quốc Việt cảm thấy nghẹt thở. Một buổi tối, khi Việt vừa bước ra khỏi phòng tắm, anh đã thấy Trường ngồi chễm chệ trên giường mình, tay lật xem cuốn hộ chiếu của cậu
Quốc Việt
Anh vào đây làm gì?
Việt lạnh lùng nói, tay lau mái tóc còn ướt
Quốc Việt
Đây là phòng riêng của tôi
Văn Trường ngước lên, ánh mắt dán chặt vào những giọt nước đang lăn trên cổ cậu, giọng anh trầm hẳn xuống
Văn Trường
Mẹ bảo tôi sang gọi em xuống ăn cơm. Với lại... tôi muốn xem em có ý định chạy trốn lần nữa không
Quốc Việt không còn là cậu bé dễ bị bắt nạt năm xưa. Cậu nhận ra sự thay đổi trong mắt Văn Trường không phải là sự hối lỗi của một người anh trai, mà là sự chiếm hữu của một người đàn ông
Việt tiến lại gần, cúi thấp người đối diện với Trường, nụ cười nửa miệng đầy thách thức
Quốc Việt
Nếu tôi lại đi thì sao? Anh định dùng tư cách gì để giữ tôi lại? Anh trai? Hay là kẻ từng đuổi tôi đi?
Văn Trường đột ngột đứng dậy, khoảng cách giữa hai người gần đến mức có thể nghe thấy nhịp tim dồn dập. Anh siết chặt vai Việt, thanh âm khàn đặc
Văn Trường
Tôi không đùa với em. Việt, năm năm qua tôi đã đủ điên rồi. Đừng thử thách sự kiên nhẫn của tôi bằng việc nhắc lại chuyện cũ
Văn Trường bỏ đi để lại Quốc Việt ở đó
Trong một lần dọn dẹp lại kho đồ cũ của gia đình, Quốc Việt vô tình tìm thấy một chiếc hộp sắt bám đầy bụi. Bên trong không phải đồ chơi của Văn Trường, mà là những mẩu giấy nhỏ, những tấm ảnh chụp trộm cậu từ thời cấp hai, và cả những bài báo về thành tích của cậu ở Đức được cắt dán cẩn thận.
Hóa ra, trong suốt những năm tháng Văn Trường dùng lời lẽ cay độc để xua đuổi cậu, anh lại lặng lẽ gom nhặt từng mảnh đời của cậu để cất giữ. Sự ghét bỏ năm xưa thực chất là một lớp vỏ bọc cho một thứ cảm xúc quá lớn mà một chàng trai kiêu ngạo như Trường không dám thừa nhận: Sự rung động trước chính người "em trai" không cùng huyết thống
Đang suy nghĩ điện thoại Việt khẽ rung lên
Văn Trường
📲:Rảnh không anh với em ra ngoài nói chuyện chút
Quốc Việt
📲:Anh bị dở à đang mưa mà?
Văn Trường
📲:Em không đi thì để anh kéo em đi
Việt bất lực không trả lời mà đi thay quần áo rồi cùng Văn Trường đi dạo dưới cơn mưa
Cơn mưa mùa hạ không còn mang vẻ lạnh lẽo của sự chia ly, mà như một tấm màn ngăn cách thế giới ồn ào bên ngoài, để lại một không gian riêng tư chỉ có hai người
Văn Trường không lấy ô, cũng chẳng có ý định đưa Việt vào nhà ngay. Anh nắm lấy bàn tay đang run lên vì lạnh của Quốc Việt, đan chặt những ngón tay vào nhau rồi kéo cậu bước chậm rãi ra phía con đường mòn phủ đầy bóng cây sau vườn
Tiếng mưa rơi lộp bộp trên những tán lá lớn nghe như nhịp đập hối hả của con tim
Họ cứ thế đi bên nhau, không ai nói câu nào. Nước mưa làm ướt đẫm vai áo, thấm qua lớp vải mỏng, khiến hơi ấm từ bàn tay đang nắm chặt trở nên rõ rệt hơn bao giờ hết. Văn Trường thi thoảng lại siết nhẹ như để xác nhận rằng người bên cạnh không phải là một ảo ảnh
Quốc Việt hơi cúi đầu, nhìn những giọt nước bắn lên từ đôi giày của cả hai. Cậu khẽ lên tiếng, giọng lẫn vào tiếng mưa
Quốc Việt
Anh điên rồi. Cứ thế này mai cả hai sẽ ốm mất
Văn Trường dừng bước, xoay người đối diện với cậu. Anh mặc kệ nước mưa chảy ròng ròng trên mặt, ánh mắt nhìn Việt sâu thẳm như muốn nhấn chìm cậu vào trong đó
Văn Trường
Ốm cũng được. Miễn là em không biến mất khỏi tầm mắt của tôi. Năm năm qua, tôi đã quá quen với việc đứng dưới mưa một mình rồi
Việt ngước lên, bắt gặp sự chân thành đến đau lòng trong mắt Trường. Cậu đưa tay lên, nhẹ nhàng gạt đi những giọt nước trên hàng mi của anh
Quốc Việt
Em không đi nữa. Đã nói là sẽ hành hạ anh cả đời mà, phải không
Văn Trường bật cười, một nụ cười hiếm hoi không chút mỉa mai. Anh kéo Việt vào lòng, ôm thật chặt như muốn khảm cậu vào cơ thể mình. Dưới làn mưa trắng xóa, bóng dáng cao lớn của Trường bao bọc lấy cậu bé mà anh từng xua đuổi, che chắn cho cậu khỏi những cơn gió lùa
Anh thì thầm vào tai Việt, giọng khàn đặc nhưng kiên định
Văn Trường
Việt này, con đường này trước đây tôi thấy nó dài vô tận. Nhưng hôm nay, tôi chỉ mong cơn mưa này đừng bao giờ tạnh, và con đường này đừng bao giờ có điểm dừng
Họ tiếp tục bước đi, hai bóng lưng tựa vào nhau, chậm rãi và thong dong. Dưới chân là bùn đất, trên đầu là mưa giông, nhưng trong lòng họ, những vết nứt của mười mấy năm qua đang dần được lấp đầy bằng một thứ xúc cảm nguyên bản nhất
Không còn là anh trai, không còn là người dưng nhặt về. Giờ đây, họ chỉ đơn giản là Trường và Việt, hai linh hồn từng lạc mất nhau, nay lại tìm thấy nhau giữa một đêm mưa không dứt.
chap 3
Sau khi đi dạo một quãng dài, Văn Trường nhận thấy Quốc Việt bắt đầu khẽ rùng mình. Anh không nói không rằng, lập tức cởi chiếc áo khoác ngoài đã thấm nước nhưng vẫn còn chút hơi người, choàng lên vai cậu
Văn Trường
Về thôi, em bắt đầu run rồi đấy
Trường nói, giọng không còn vẻ ra lệnh mà đầy sự nuông chiều
Về đến nhà, cả hai rón rén bước vào để tránh làm mẹ thức giấc. Trong căn bếp chỉ còn ánh đèn vàng mờ ảo, Văn Trường ấn Việt ngồi xuống ghế, còn anh thì lúi húi đi tìm máy sấy và khăn khô
Quốc Việt ngồi im, nhìn bóng lưng to lớn của Văn Trường đang bận rộn vì mình. Một cảm giác ấm áp lạ lẫm len lỏi trong tim. Ngày xưa, anh chỉ dùng đôi bàn tay này để đẩy cậu ra xa, chưa bao giờ Việt nghĩ có ngày anh lại dịu dàng lau tóc cho cậu như thế này
Văn Trường đứng phía sau, những ngón tay dài luồn vào mái tóc ướt của Việt, động tác có chút vụng về nhưng cực kỳ cẩn thận
Việt khẽ nhắm mắt, tận hưởng hơi ấm từ máy sấy và cả sự quan tâm của anh
Văn Trường dừng tay, anh cúi xuống, vòng tay qua cổ Việt từ phía sau, tì cằm lên vai cậu. Qua tấm gương lớn trong phòng khách, hai ánh mắt chạm nhau
Văn Trường
Trường này không chạy đi đâu được nữa rồi. Từ lúc em về, tôi đã tự nhốt mình vào cái lồng mang tên em rồi, em không nhận ra sao
Quốc Việt xoay người lại, đối diện với anh. Cậu đưa tay chạm vào vết sẹo nhỏ trên lông mày của Trường dấu vết của một lần anh đánh nhau để bảo vệ cậu thời cấp hai mà hồi đó cậu cứ ngỡ anh chỉ thích bạo lực
Quốc Việt
Vậy thì... anh phải hứa. Dù có chuyện gì xảy ra, dù mẹ có biết hay thế giới có phản đối, anh cũng không được đẩy em đi lần nữa
Văn Trường không trả lời bằng lời nói. Anh cúi xuống, đặt lên trán Việt một nụ hôn thật sâu, kéo dài như một lời thề nguyện
Đêm đó, trong ngôi nhà vốn dĩ từng đầy rẫy những sự lạnh nhạt, có hai trái tim đã chính thức hòa chung một nhịp. Họ biết, con đường phía trước khi đối mặt với gia đình sẽ không hề dễ dàng. Nhưng sau cơn mưa tầm tã, họ đã hiểu rằng: Chỉ cần còn nắm tay nhau, thì bão tố ngoài kia cũng chỉ là gia vị cho một tình yêu đã phải chờ đợi mười mấy năm để được nở rộ
Văn Trường
Ngủ đi Việt, ngày mai... chúng ta sẽ cùng nhau đối mặt
Việt tựa đầu vào ngực anh, nghe nhịp tim vững chãi của Trường. Cậu biết, từ giây phút này, cậu đã thực sự có một "nhà" để trở về, không phải với tư cách em nuôi, mà là người duy nhất nắm giữ trái tim của người đàn ông kiêu ngạo này
Download MangaToon APP on App Store and Google Play