[MasonB] [RhyCap] Căn Phòng Số 13
Chap 1: Lá thư dưới ngăn bàn
Tiếng quạt trần quay cọt kẹt giữa buổi chiều oi bức.
Trong lớp 11A6, gần như ai cũng đã về hết.
Chỉ còn Thành Công đang cúi đầu lục tung ngăn bàn.
Nguyễn Thành Công
Ủa… rõ ràng tao để vở ở đây mà?
Cậu cau mày, kéo mạnh ngăn bàn ra.
Một phong thư màu vàng úa rơi xuống nền gạch.
Nguyễn Thành Công
Cái gì đây?
Phong thư cũ đến mức mép giấy đã sờn. Trên mặt trước chỉ có đúng một dòng chữ viết tay bằng mực đen:
“ĐỪNG ĐẾN CĂN PHÒNG SỐ 13.”
“Tao nhớ trường mình có phòng 13 hả?”
Ngay lúc đó, một giọng nói lạnh tanh vang lên phía sau.
Nguyễn Thành Công
Không có.
Thành Công giật bắn người quay lại.
Xuân Bách đứng ngay cửa lớp từ lúc nào.
Áo đồng phục hơi nhàu, tóc đen phủ xuống mắt, gương mặt lạnh đến mức làm người khác khó đoán đang nghĩ gì.
Nguyễn Thành Công
Ông đi kiểu gì không phát ra tiếng luôn vậy?
Xuân Bách bước tới, ánh mắt dừng lại ở phong thư.
Nguyễn Xuân Bách
Cậu lấy nó ở đâu?
Nguyễn Thành Công
Trong ngăn bàn.
Nguyễn Thành Công
Ủa? Sao?
Xuân Bách im lặng vài giây.
Nguyễn Xuân Bách
Vì người mở nó trước đây… đều gặp chuyện.
Nguyễn Thành Công
Ông kể chuyện ma hù tôi đó hả?
Nguyễn Xuân Bách
Tin hay không tùy.
Xuân Bách quay người định đi.
Nhưng Thành Công gọi lại.
Nguyễn Thành Công
Nè, ông biết gì đúng không?
Nguyễn Xuân Bách
Biết một chút.
Nguyễn Thành Công
Vậy kể nghe đi.
Nguyễn Xuân Bách
Không nên biết thì hơn.
Nói xong, Xuân Bách rời khỏi lớp.
Không hiểu sao, cả căn phòng bỗng lạnh đi.
Thành Công nhìn lá thư lần nữa.
Cậu chậm rãi mở phong thư.
Bên trong chỉ có một tấm giấy nhỏ.
“Mười hai giờ đêm. Tầng bốn. Hành lang cuối cùng. Đừng đi một mình.”
Nguyễn Thành Công
Cái quái gì vậy trời?
Cửa sổ phía cuối lớp tự đập mạnh.
Nguyễn Thành Công
Gió thôi… chắc chắn là gió…
Nhưng ngoài trời hoàn toàn không có gió.
Tiếng ghế kéo vang lên ở dãy bàn cuối lớp.
Thành Công từ từ quay đầu.
Một chiếc ghế đang tự động dịch chuyển.
Khuôn mặt cậu trắng bệch.
Nguyễn Thành Công
Đừng giỡn nữa nha…
Một tiếng cười khe khẽ vang lên.
Hành lang lúc này gần như tối om.
Đèn cuối dãy chớp tắt liên tục.
Cho đến khi đâm sầm vào ai đó.
Nguyễn Quang Anh
Mày bị ma dí hả?
Quang Anh nhăn mặt nhìn cậu.
Phía sau Quang Anh là Đức Duy đang ôm chồng sách.
Thành Công túm chặt tay Quang Anh.
Nguyễn Thành Công
Trong lớp có cái gì đó
Nguyễn Quang Anh
Đừng nói mày đọc creepypasta nhiều quá nha?
Nguyễn Thành Công
Tao không giỡn!
Đức Duy nhìn vào lớp học tối đen phía xa.
Gương mặt cậu bỗng tái đi.
Hoàng Đức Duy
Có người đứng trong đó.
Hoàng Đức Duy
Ngay cửa sổ.
Bóng người mờ mờ đứng sau lớp.
Chỉ thấy đồng phục cũ màu xám bạc.
Và đôi mắt… đang nhìn chằm chằm về phía họ.
Đèn hành lang chợt tắt phụt.
Thành Công nắm chặt tay Quang Anh.
Nguyễn Thành Công
Mày… mày nghe thấy không?
“Trả lại chìa khóa cho tôi…”
Hoàng Đức Duy
Tụi mình chạy đi!
Cả ba lập tức lao xuống cầu thang.
Tiếng bước chân phía sau vẫn vang lên.
Như thể thứ gì đó đang đuổi theo họ.
Cho đến khi chạy ra khỏi dãy nhà cũ, cả ba mới dừng lại thở dốc.
Mồ hôi lạnh chảy dọc sống lưng Thành Công.
Nguyễn Thành Công
Trường này… thật sự có vấn đề…
Quang Anh cố cười nhưng giọng hơi run.
Nguyễn Quang Anh
Chắc ai hù thôi.
Hoàng Đức Duy
Tao thấy rõ mà…
Hoàng Đức Duy
Trên ngực áo người đó có số 13.
Một cơn gió lạnh thổi ngang sân trường.
Một ô cửa sổ vừa chậm rãi mở ra
Và phía sau lớp học tối om.
Có một bóng người đang đứng nhìn theo họ.
Chap 2: Hành lang tầng bốn
Trường THPT Minh An vẫn đông đúc như bình thường.
Tiếng học sinh cười đùa vang khắp sân trường.
Nhưng riêng Thành Công thì không thấy bình thường chút nào.
Cậu nằm dài trên bàn học, mắt thâm quầng.
Quang Anh chống cằm nhìn rồi bật cười.
Nguyễn Quang Anh
Ê, bộ tối qua bị ma bóp cổ thiệt hả?
Nguyễn Thành Công
Cười nữa tao nghỉ chơi.
Nguyễn Quang Anh
Rồi rồi, kể tiếp coi.
Thành Công kéo ghế sát lại.
Nguyễn Thành Công
Tao thề là tao nghe tiếng nói luôn.
Đức Duy ngồi phía sau khẽ lên tiếng:
Hoàng Đức Duy
Tao cũng nghe.
Nguyễn Quang Anh
Mày hùa theo nó luôn hả?
Đức Duy im vài giây rồi lấy điện thoại ra.
Hoàng Đức Duy
Mày tự xem đi.
Cậu mở một tấm ảnh chụp hành lang tối qua.
Có một bóng người đứng đó thật.
Chỉ thấy đồng phục bạc màu và cánh tay gầy đến bất thường.
Nụ cười trên môi cũng biến mất.
Nguyễn Quang Anh
Khoan… cái này không giống chỉnh ảnh.
Nguyễn Thành Công
Giờ tin tao chưa?
Cả lớp gần như im vài giây.
Không phải vì cậu nổi bật.
Mà vì khí chất lạnh tới mức khó lại gần.
Xuân Bách vừa ngồi xuống, Thành Công đã kéo ghế qua.
Nguyễn Thành Công
Ông biết về phòng số 13 đúng không?
Ánh mắt Xuân Bách khựng lại.
Nguyễn Xuân Bách
Đừng tìm hiểu nữa.
Nguyễn Thành Công
Tại sao?
Nguyễn Xuân Bách
Vì càng biết nhiều càng nguy hiểm.
Nguyễn Quang Anh
Nghe như phim kinh dị vậy cha.
Nguyễn Xuân Bách
Tin hay không tùy.
Nguyễn Quang Anh
Vậy ít nhất nói tụi này biết phòng đó ở đâu đi.
Không khí lập tức lạnh xuống.
Đức Duy siết chặt cây bút.
Hoàng Đức Duy
Tầng bốn trường mình làm gì có phòng 13…
Xuân Bách nhìn ra cửa sổ.
Nguyễn Xuân Bách
Ban ngày thì không.
Nguyễn Thành Công
Ý ông là sao?
Xuân Bách không trả lời nữa.
Chuông vào học vang lên đúng lúc.
Từng hạt mưa đập lộp bộp lên cửa kính.
Thành Công đang chép bài thì điện thoại rung lên.
“12 giờ đêm.
Tầng bốn.
Đi một mình.”
Nguyễn Thành Công
Ai chơi ác vậy trời…
Quang Anh nghiêng đầu nhìn.
Nguyễn Quang Anh
Tin nhắn gì?
Thành Công đưa điện thoại ra.
Nụ cười trên mặt Quang Anh cũng tắt dần.
Nguyễn Quang Anh
Ủa… ai biết chuyện hôm qua?
Hoàng Đức Duy
Tụi mình đừng đi.
Nguyễn Quang Anh
Nhưng nếu không đi thì sao biết chuyện gì đang xảy ra?
Hoàng Đức Duy
Biết để làm gì?
Nguyễn Quang Anh
Ít nhất tao không muốn bị dọa kiểu này nữa.
Xuân Bách đang ngồi cuối lớp bỗng đứng dậy.
Nguyễn Xuân Bách
Đừng tới đó.
Nguyễn Thành Công
Ông nói vậy từ hôm qua rồi.
Nguyễn Xuân Bách
Vậy sao cậu vẫn muốn đi?
Nguyễn Thành Công
Vì tôi ghét cảm giác bị ai đó theo dõi.
Xuân Bách im lặng nhìn cậu.
Nguyễn Xuân Bách
Nếu thật sự muốn đi… thì đừng tách khỏi tôi.
Ngoài hành lang chỉ còn ánh sáng mờ từ trời mưa.
Bầu không khí lạnh bất thường.
Tiếng cửa lớp từ từ mở ra.
Nhưng không có ai đứng ngoài.
Nguyễn Thành Công
Có ai ra ngoài hả?
Tiếng động vang lên từ tầng trên.
Như có ai đó đang kéo một vật nặng.
Hoàng Đức Duy
Nó lại xuất hiện.
Nguyễn Quang Anh
Mày đừng làm tao rén nha.
Một giọng nói nhỏ vang lên ngoài hành lang.
Cả bốn người đồng loạt quay ra cửa.
Chỉ có hành lang tối đen kéo dài vô tận.
Xuân Bách lập tức đứng dậy.
Nguyễn Xuân Bách
Ở yên đây.
Nguyễn Thành Công
Ê khoan!
Thành Công vội chạy theo.
Nguyễn Quang Anh
Đúng là điên cả đám…
Đức Duy cũng miễn cưỡng đi theo.
Hành lang tầng ba tối om.
Đèn emergency chớp đỏ liên tục.
Tiếng nước nhỏ xuống vang vọng.
Bốn người chậm rãi bước tới cầu thang lên tầng bốn.
Không khí càng lúc càng lạnh.
Nguyễn Thành Công
Ông từng lên đây chưa?
Xuân Bách không nhìn cậu.
Nguyễn Thành Công
Có gì trên đó?
Một tiếng động vang lên phía trên.
Nguyễn Quang Anh
Có người hả?
Tiếng bước chân xuất hiện lần nữa.
Nhưng rõ ràng đang đi xuống phía họ.
Hoàng Đức Duy
Tao muốn về…
Đèn cầu thang chợt nhấp nháy.
Ngay giữa cầu thang tầng bốn.
Nước mưa nhỏ tong tỏng từ cơ thể xuống nền.
Nguyễn Quang Anh
Đó là ai vậy…?
Bóng người từ từ ngẩng đầu.
Lộ ra khuôn mặt trắng bệch.
Là bảng tên cũ kỹ ghi số:
Tiếng cười khàn khàn vang vọng khắp cầu thang.
Rồi một bàn tay lạnh buốt bất ngờ nắm chặt cổ tay Thành Công.
Chap 3: Căn phòng không tồn tại
Giọng nói khàn đặc vang sát bên tai Thành Công.
Lạnh tới mức cậu tưởng như có hơi thở phả lên gáy mình.
Thành Công hoảng loạn giật mạnh tay ra.
Cả người lùi xuống mấy bậc cầu thang.
Quang Anh lập tức kéo cậu lại.
Nguyễn Quang Anh
Bình tĩnh! Bình tĩnh coi!
Đèn emergency chớp đỏ liên tục.
Trong ánh sáng nhập nhoạng.
Bóng người mặc đồng phục cũ vẫn đứng trên tầng bốn.
Hoàng Đức Duy
Nó nhìn tụi mình…
Xuân Bách bước lên trước.
Nguyễn Xuân Bách
Đừng nhìn vào mắt nó.
Nguyễn Xuân Bách
Cứ cúi xuống.
Nguyễn Thành Công
Ông nói như thể biết rõ nó là cái gì vậy…
Cậu nhìn chằm chằm bóng người kia.
Ánh mắt lạnh đến đáng sợ.
Chỉ đơn giản là… biến mất ngay trước mắt họ.
Hoàng Đức Duy
Nó đâu rồi?!
Một tiếng động vang lên phía sau.
Nhưng trên bức tường cầu thang vừa xuất hiện một dòng chữ đỏ sẫm.
Nguyễn Thành Công
Cái này hồi nãy đâu có…
Quang Anh đưa tay chạm thử.
Ngón tay lập tức dính chất lỏng đỏ thẫm.
Nguyễn Quang Anh
Là sơn hả?
Mùi tanh thoang thoảng bốc lên.
Xuân Bách kéo mạnh tay Quang Anh lại.
Nguyễn Xuân Bách
Đừng chạm lung tung.
Nguyễn Thành Công
Ông biết cái này là gì?
Không khí lập tức đông cứng.
Hoàng Đức Duy
Tao về được chưa…
Một cánh cửa trên tầng bốn tự đập mạnh.
Tiếng động vang vọng khắp dãy nhà.
Rồi tiếp theo là hàng loạt âm thanh khác.
Như thể tất cả cửa phòng đều đang bị ai đó đập từ bên trong.
Thành Công siết chặt áo Xuân Bách.
Nguyễn Thành Công
Mình xuống đi…
Xuân Bách nhìn lên tầng bốn.
Nguyễn Xuân Bách
Muộn rồi.
Nguyễn Xuân Bách
Tụi nó biết tụi mình tới đây.
Nguyễn Quang Anh
Tụi nó là ai mới được?
Một tiếng loa rè rè vang lên từ cuối hành lang tầng bốn.
Hoàng Đức Duy
Tao không muốn ở đây nữa…
Quang Anh cố tỏ ra bình tĩnh nhưng giọng cũng run.
Nguyễn Quang Anh
Hay… hay chỉ có ai prank thôi?
Hoàng Đức Duy
Prank kiểu nào làm hiện chữ bằng máu?
Xuân Bách bắt đầu bước lên tầng bốn.
Thành Công lập tức kéo tay cậu.
Nguyễn Thành Công
Ông đi đâu?
Nguyễn Xuân Bách
Tìm phòng 13.
Nguyễn Thành Công
Ông bị điên hả?!
Nguyễn Xuân Bách
Nếu không tìm ra nó, tụi mình sẽ không thoát được.
Câu nói đó khiến cả ba lạnh sống lưng.
Mưa bên ngoài càng lúc càng lớn.
Sấm chớp lóe sáng ngoài cửa kính.
Trong khoảnh khắc ánh chớp hiện lên.
Thành Công nhìn thấy cuối hành lang tầng bốn…
Có rất nhiều người đang đứng.
Mặc đồng phục cũ bạc màu.
Cậu sợ tới mức đứng chết trân.
Nguyễn Thành Công
Xuân… Xuân Bách…
Nguyễn Thành Công
Cuối hành lang…
Mọi người đồng loạt nhìn theo.
Nguyễn Quang Anh
Mày đừng dọa tao nữa nha…
Nguyễn Thành Công
Không! Tao thấy thật mà!
Xuân Bách khẽ siết bàn tay.
Nguyễn Xuân Bách
Nó bắt đầu rồi.
Nguyễn Quang Anh
Cái gì bắt đầu?
Đức Duy lắc đầu liên tục.
Hoàng Đức Duy
Không phải ảo giác…
Nguyễn Quang Anh
Mày thấy gì?
Hoàng Đức Duy
Có người đi phía sau tụi mình nãy giờ.
Cả đám đồng loạt quay phắt lại.
Một tiếng bước chân vang lên.
Như có người đang đứng ngay sau lưng họ.
Thành Công sợ tới mức nắm chặt tay Xuân Bách theo bản năng.
Nguyễn Thành Công
Đừng bỏ tôi.
Xuân Bách khựng lại vài giây.
Rồi khẽ nắm ngược tay cậu.
Nguyễn Xuân Bách
Tôi ở đây.
Quang Anh đứng cạnh nhìn thấy hết.
Nguyễn Quang Anh
Giờ là lúc thả thính hả trời…
Rồi toàn bộ đèn tầng bốn đồng loạt sáng lên.
Một dãy cửa lớp hiện ra rõ ràng.
Là một cánh cửa cũ kỹ phủ đầy vết cháy đen.
Hoàng Đức Duy
Không thể nào…
Nguyễn Quang Anh
Ban sáng… tầng này đâu có phòng này…
Thành Công cảm giác tim đập loạn.
Cánh cửa phòng 13 đang hé mở.
Bên trong tối đen như nuốt hết ánh sáng.
Cánh cửa từ từ mở rộng hơn.
NVP
Cuối cùng… các cậu cũng tới rồi…
Download MangaToon APP on App Store and Google Play