Tiếng Việt
NovelToon NovelToon

Lỡ Hẹn

chương 1

*Sơ Kiến* Năm Hán Nguyên Đế thứ ba, tiết Thanh minh, mưa bụi như tơ. Lục Cảnh Hoài 8 tuổi, theo cha là tân nhiệm Lại Bộ Thượng Thư Lục Văn Viễn từ đất Thục vào kinh. Xe ngựa vừa qua cổng Chu Tước, hắn đã vén rèm gấm, mắt đen tròn xoe nhìn phố xá. Kinh thành đông đến nghẹt thở, khác hẳn núi xanh nước biếc ở quê nhà. Việc đầu tiên Lục Thượng thư làm là ghé Tống phủ. Tống Dật, tự Kính Chi, là thầy đồ nổi danh kinh thành, cũng là thế giao của Lục gia ba đời. Trong sân Tống phủ, cây ngọc lan vừa rụng cánh. Một tiểu cô nương chừng 6 tuổi, tóc trái đào, đang ôm chồng sách cao quá đầu, lạch bạch bước qua bậc thềm. Gió xuân nổi lên, "bịch" một tiếng, quyển _Thi Kinh_ rơi xuống đất, bìa lấm bùn. Cảnh Hoài không hiểu sao ngực mình thắt lại. Hắn ba bước thành hai chạy tới, nhặt sách lên, vụng về dùng tay áo gấm phủi sạch.
Lục Cảnh Hoài (8 tuổi)
Lục Cảnh Hoài (8 tuổi)
"Nè, của muội." Hắn chìa ra, giọng còn mang âm Thục đặc sệt.
Tiểu cô nương ngẩng lên. Nàng tên Tống Uyển Thanh, nhũ danh A Ninh. Dưới nắng nhạt, da nàng trắng như cánh ngọc lan, đôi mắt đen trong veo phản chiếu bóng hắn. Má nàng "phựt" một cái đỏ bừng tới tận mang tai.
Tống Uyển Thanh (6 tuổi)
Tống Uyển Thanh (6 tuổi)
"Đa... đa tạ... công tử." *Nàng lí nhí, tay ôm chặt sách vào lòng như sợ rơi nữa. *
Lần đầu gặp gỡ, hắn nhớ mùi mực trên sách, nàng nhớ vết bùn trên tay áo gấm của hắn. Từ đó, Lục phủ cứ ba ngày lại thiếu một quyển sách. Lục tiểu công tử tuổi còn nhỏ đã thành khách quen của Tống gia. Hắn nói là "thỉnh giáo Tống tiên sinh", nhưng vào thư phòng rồi thì mắt chỉ dán ra cửa sổ.
Tống Uyển Thanh (6 tuổi)
Tống Uyển Thanh (6 tuổi)
*Ngoài kia, A Ninh ngồi dưới giàn tử đằng, dạy con vẹt xanh: * "Nói đi, 'Cảnh Hoài ca ca'." "Ngốc... A Ninh... ngốc..." *Con vẹt chỉ lặp lại. Nàng vừa tức vừa cười, lúm đồng tiền hiện rõ. *
Cảnh Hoài trong phòng, khóe miệng cong lên mà không biết. Tống tiên sinh sau án thư chỉ vuốt râu, vờ như đang chấm bài. *Năm Cảnh Hoài 12 tuổi, Uyển Thanh 10 tuổi.* Hắn lén trèo tường Tống phủ hái trộm đào tiên cho nàng, ngã trầy cả đầu gối.
Tống Uyển Thanh (10 tuổi)
Tống Uyển Thanh (10 tuổi)
* Nàng xót, vừa bôi thuốc vừa mắng:* "Huynh ngốc chết đi được." *Mắng xong lại lấy khăn tay thêu đôi uyên ương ấn vào tay hắn: * "Cho huynh đó, sau này bị thương thì tự băng đi."
Hắn nắm chặt chiếc khăn, về nhà cất vào tráp gỗ trầm hương, khóa lại. *Năm Cảnh Hoài 15 tuổi, Uyển Thanh 13 tuổi, cập kê.* Ngày nàng cài trâm, khách khứa đầy nhà. Hắn đứng ngoài đám đông, nhìn nàng mặc áo đỏ, búi tóc cài trâm ngọc. Đẹp đến mức hắn không dám thở mạnh. Đêm đó hắn uống say lần đầu, nôn cả ra sân. Sáng ra thấy chiếc khăn uyên ương được giặt sạch, phơi ngay ngắn trên dây.
*Năm Cảnh Hoài 20 tuổi, Uyển Thanh 18 tuổi.* Hắn đã là Ngự Tiền Thị Vệ, đao không rời thân. Nàng là tài nữ kinh thành, cầu thân đạp nát cửa. Hắn vẫn chỉ lấy cớ "sang đàm đạo với Tống tiên sinh". Thật ra hai người đàn ông ngồi đánh cờ, câu nào cũng lạc. "Nghe nói Tể tướng gia muốn cầu hôn A Ninh." * Lục Thượng thư đi một nước cờ. * *Tống tiên sinh "chết" một quân xe:* "Con gái ta nói, nó muốn ở với cha thêm vài năm." Ngoài hiên, Cảnh Hoài và Uyển Thanh một người pha trà, một người mài mực, tay áo vô tình chạm nhau. Cả hai cùng giật mình rụt lại, tim đập như trống trận.
Đêm hoa đào năm ấy, hắn tiễn nàng ra cổng.
Lục Cảnh Hoài
Lục Cảnh Hoài
"A Ninh..." *Hắn gọi, lần đầu bỏ hai chữ "tiểu thư".*
Tống Uyển Thanh
Tống Uyển Thanh
"Vâng?" *Nàng dừng bước, hoa đào rụng đầy vai. *
Hắn nhìn nàng, lời "Ta thích nàng" đã ra tới môi. Nhưng nghĩ mình là nam nhi, nói ra thì đường đột. Nhỡ nàng sợ thì sao? Thôi, đợi nàng cập kê thêm hai năm nữa, đợi hắn lập được công danh...
Lục Cảnh Hoài
Lục Cảnh Hoài
*Cuối cùng chỉ thành: * "...Đêm lạnh, muội vào đi."
Nàng cắn môi, "Vâng" một tiếng rồi quay đi. Cánh cổng gỗ khép lại, ngăn hai người, ngăn một đời. Ai mà biết được, đó là mùa hoa đào cuối cùng nàng còn đứng đó đợi hắn mở lời. Cuối thu năm ấy, A Ninh ho ra máu. Bệnh lao.

chương 2

* Hiểu Lầm* Cuối thu, lá ngô đồng trong Tống phủ vàng rực cả sân. Tống Uyển Thanh bắt đầu ho. Ban đầu chỉ là vài tiếng khan khi đêm về. Nàng giấu, sai a hoàn Bích Thảo đốt trầm hương nồng hơn để át mùi thuốc. Nàng sợ cha lo, lại càng sợ _hắn_ biết. *Đại phu đến bắt mạch, lắc đầu: * "Là lao tâm, lao lực. Tâm bệnh thành thân bệnh. Tiểu thư còn trẻ, nhưng... khó qua nổi mùa đông." Đêm đó A Ninh thức trắng. Ngoài cửa sổ, cành hải đường năm xưa hắn cài đã trụi lá. Nàng lấy chiếc hộp gỗ ra, bên trong là cành hải đường khô, là những mẩu giấy hắn viết cho lúc luyện chữ, là túi thơm hắn đánh rơi năm 15 tuổi. Nếu mình chết, Cảnh Hoài ca ca sẽ thế nào? Hắn là người trọng tình. Hắn sẽ tự trách, sẽ đau, sẽ không lấy vợ. Hắn còn cả tiền đồ rộng mở...
Tống Uyển Thanh
Tống Uyển Thanh
"Cha," *nàng quỳ xuống trước giường Tống tiên sinh, nước mắt chảy dài:* "Nữ nhi xin người một chuyện. Nếu Cảnh Hoài ca ca tới... người hãy nói với huynh ấy, rằng con đã nhận lời cầu thân của Lục công tử ở Giang Nam. Tháng sau xuất giá. Xin huynh ấy... đừng chờ con nữa."
*Tống tiên sinh ôm ngực, già đi mười tuổi chỉ trong một đêm: * "A Ninh, con tàn nhẫn với nó, cũng tàn nhẫn với mình!"
Tống Uyển Thanh
Tống Uyển Thanh
"Thà huynh ấy hận con phụ bạc, còn hơn để huynh ấy hận ông trời. Hận cả đời..." *Nàng ho, khăn tay thấm một vệt máu đỏ thẫm. *
*Về phía Lục Cảnh Hoài.* Hắn không hề hay biết. Tháng chín, biên quan có biến, Hoàng thượng điểm hắn làm Phó tướng theo Trấn Viễn Đại tướng quân ra trận. Trước khi đi, hắn chỉ kịp ghé Tống phủ. Hắn mang theo hộp bánh hoa quế mới ra lò, còn nóng hổi. Hắn định bụng, lần này về sẽ mặt dày xin cha sang hỏi cưới. Hắn lập công rồi, hắn có tư cách rồi. *Nhưng cổng Tống phủ đóng im ỉm. Tiểu đồng ra mở cổng, mắt đỏ hoe:* "Lục công tử... lão gia nhà ta nói... không tiếp khách."
Lục Cảnh Hoài
Lục Cảnh Hoài
*Hắn nhíu mày. Linh cảm chẳng lành. * "Ta muốn gặp Tống tiên sinh. Ta có chuyện gấp."
*Tống tiên sinh từ trong bước ra, tóc bạc trắng hơn nửa. Ông tránh ánh mắt hắn, giọng khàn đặc: * "Cảnh Hoài, con về đi. Sau này... đừng đến nữa."
Lục Cảnh Hoài
Lục Cảnh Hoài
"Thúc phụ, đã xảy ra chuyện gì? A Ninh đâu?" * Hắn vội vàng. *
*Tống tiên sinh nhắm mắt, nhớ lời con gái dặn. Ông ném ra câu nói dối độc ác nhất đời mình: * "A Ninh... tháng sau xuất giá về Giang Nam rồi. Là Lục gia ở Tô Châu, môn đăng hộ đối. Con bé bằng lòng. Con... chúc phúc cho nó đi." "Cạch." Hộp bánh hoa quế rơi xuống bậc thềm, vỡ tan. Bánh lăn lóc, dính đầy bụi đất.
Lục Cảnh Hoài
Lục Cảnh Hoài
*Hắn như bị sét đánh. * "Người nói... cái gì?" *Giọng hắn vỡ ra.* "Không thể nào. Thúc phụ đừng đùa con. A Ninh... nàng ấy..."
"Ta không rảnh đùa với con!" *Tống tiên sinh quát, quay mặt đi để giấu nước mắt: * "Nó không muốn gặp con. Con đi đi!" * Dứt lời, ông sập cổng lại. * Lục Cảnh Hoài đứng chết trân giữa trời thu. Gió cuốn lá vàng bay qua mặt hắn, đau như dao cắt. Thì ra là thế. Thì ra mười năm nay chỉ có hắn tự mình đa tình. Thì ra cành hải đường, túi thơm, bánh hoa quế... đều là do hắn tự huyễn hoặc. Nàng nhận lời người khác, lại không cả mặt mũi nói với hắn một câu, phải để cha nàng đuổi hắn đi.
Hắn cười, cười đến chảy nước mắt. Hắn là Thám hoa, là Ngự Tiền Thị Vệ, là Phó tướng trẻ nhất Đại Hán. Nhưng ngay cả người con gái mình thương, cũng không giữ được. Đêm đó hắn uống rượu ở Túy Tiên Lâu, uống đến khi tửu lâu đóng cửa. Hắn đè thanh kiếm gia truyền, gằn từng chữ với chưởng quầy: "Rượu. Mang hết rượu ngon nhất ra đây."
Lục Cảnh Hoài
Lục Cảnh Hoài
*Sáng hôm sau, hắn quỳ trước mặt Lục Thượng thư:* "Cha, con xin ra biên quan. Không bình được Hung Nô, con không về."
*Lục Thượng thư nhìn mắt con đỏ ngầu, hiểu ra vài phần. Ông chỉ thở dài:* "Đi đi. Nhớ giữ mạng về." Ba ngày sau, hắn theo quân đi. Trước khi lên ngựa, hắn đi ngang Tống phủ một lần. Cổng vẫn đóng. Hắn không xuống ngựa, chỉ siết chặt dây cương đến bật máu.
Lục Cảnh Hoài
Lục Cảnh Hoài
"Chúc... Tống tiểu thư... trăm năm hạnh phúc." * Hắn nhả từng chữ, rồi quay đầu ngựa, phi thẳng. Bụi cuốn mù trời. *
*Trong Tống phủ.* A Ninh nằm trên giường, nghe tiếng vó ngựa xa dần. Nàng biết, là hắn đi rồi.
Tống Uyển Thanh
Tống Uyển Thanh
*Nàng mỉm cười, nước mắt lại chảy xuống thái dương. * "Tốt quá... Huynh đi đi. Sống cho tốt... Quên A Ninh đi..."
Nàng ho dữ dội, máu thấm đỏ cả chiếc khăn uyên ương năm xưa. Bích Thảo khóc òa lên. Ngoài sân, hoa quế cuối cùng cũng rụng hết. Đông, sắp đến rồi.

chương 3

*Tuyết Đổ* Đông chí. Trận tuyết đầu tiên của kinh thành đổ xuống, trắng xóa như tang. Ba tháng trước, Lục Cảnh Hoài dẫn ba ngàn kỵ binh tập kích doanh trại Hung Nô giữa đêm, chém đầu Tả Hiền Vương. Một trận định càn khôn. Hắn từ Phó tướng, hai mươi hai tuổi, được phong Trấn Bắc Tướng Quân, thống lĩnh mười vạn binh mã. Thánh chỉ khen "Thiếu niên anh tài, rường cột nước nhà". Nhưng hắn không cười nổi. Nơi biên ải gió cát, đêm nào hắn cũng mơ thấy Tống phủ đóng cổng. Mơ thấy A Ninh mặc giá y đỏ, bước lên kiệu hoa về Giang Nam. Tỉnh dậy, ngực đau như bị khoét một lỗ. Hắn lấy giết chóc lấp tương tư. Đao của hắn càng lạnh, tim hắn càng chết. Tháng chạp, hắn khải hoàn hồi kinh. Dân chúng đổ ra đường nghênh đón Trấn Bắc Tướng Quân. Hoa tươi, gấm vóc ném đầy đường. Hắn cưỡi ngựa ô, giáp bạc dính tuyết, mặt lạnh như ngọc.
*Trong cung, Hán đế mở tiệc mừng công. Rượu qua ba tuần, Hán đế cười lớn: * "Trấn Bắc Tướng Quân tuổi trẻ đã lập kỳ công. Trẫm phải trọng thưởng. Trưởng công chúa Vệ Trường Nhạc của trẫm năm nay mười bảy, cầm kỳ thi họa đều tinh thông. Trẫm thấy hai đứa là lương phối. Nay ban hôn, ba tháng sau thành thân, khanh thấy thế nào?" Cả điện xôn xao. Vệ Trường Nhạc là viên minh châu được Hán đế sủng ái nhất. Gả cho nàng là một bước lên mây. Lục Cảnh Hoài đang nâng chén, tay khựng lại. Hắn nhớ tới cánh cổng Tống phủ đóng chặt tháng chín năm đó. Nhớ tới câu "A Ninh tháng sau xuất giá". Nàng đã gả cho người khác rồi. Hắn còn tư cách gì mà từ chối? Lấy ai mà chẳng là lấy. Cưới Công chúa, ít nhất còn báo đáp được hoàng ân, báo đáp Lục gia.
Lục Cảnh Hoài
Lục Cảnh Hoài
*Hắn quỳ xuống, dập đầu: * "Thần... tạ chủ long ân."
Giọng hắn bình tĩnh, không ai thấy khớp ngón tay hắn bấu vào nền gạch đã trắng bệch. Vệ Trường Nhạc ngồi sau rèm, len lén nhìn hắn. Thiếu niên tướng quân, mày như kiếm, môi mỏng. Nàng đỏ mặt. Nào biết người kia tạ ơn, mà tim đã chết rồi. Tan tiệc, tuyết vẫn rơi. Hắn vốn định về phủ ngay, nhưng ma xui quỷ khiến thế nào, ngựa lại đi về phía phường Đông. Tống phủ. Hắn ghìm cương. Cổng phủ treo hai chiếc đèn lồng trắng. Giấy niêm phong của quan phủ dán chéo trên cửa. Gió tuyết thổi, tờ giấy trắng bay phần phật. Tim hắn hẫng một nhịp. "Bịch." Hắn nhảy xuống ngựa, giáp trụ va vào nhau loảng xoảng. *Một lão bộc già của Tống phủ đang quét tuyết trước cửa, thấy hắn thì sợ hãi quỳ xuống: * "Tướng... Tướng quân..."
Lục Cảnh Hoài
Lục Cảnh Hoài
"Tống tiên sinh đâu? A Ninh... Tống tiểu thư đâu?" *Hắn túm lấy cổ áo lão bộc, giọng lạc đi. *
*Lão bộc òa khóc: * "Tiểu thư... tiểu thư mất rồi! Cuối tháng mười tiểu thư phát bệnh mà đi. Lão gia chịu không nổi, ba ngày sau cũng theo tiểu thư... Tống phủ... không còn ai nữa rồi..." Tuyết trời đất. Gió trời đất. Nhưng Lục Cảnh Hoài không nghe thấy gì nữa. Mất rồi? Cái gì mà xuất giá Giang Nam? Cái gì mà Lục gia Tô Châu? Đều là giả? Hắn buông lão bộc ra, lảo đảo lùi ba bước, đụng vào tường.
Lục Cảnh Hoài
Lục Cảnh Hoài
"Không... không thể nào..." *Hắn bật cười, tiếng cười còn khó nghe hơn khóc. *
Lục Cảnh Hoài
Lục Cảnh Hoài
"Thúc phụ nói nàng xuất giá... Thúc phụ chính miệng nói..." *Hắn điên cuồng xé tờ niêm phong, đạp cửa xông vào. *
Sân viện tiêu điều, ngọc lan đã chết khô. Thư phòng của Tống tiên sinh mạng nhện giăng đầy. Khuê phòng của nàng, cửa khóa, nhưng hắn một chưởng đánh vỡ. Bàn trang điểm vẫn còn đó. Cành hải đường khô hắn tặng năm xưa cắm trong bình ngọc. Bên cạnh là chiếc hộp gỗ, mở ra, bên trong là túi thơm của hắn, mẩu giấy hắn viết, và... chiếc khăn tay thêu đôi uyên ương. Trên khăn, vết máu đã khô, đen thẫm.
Lục Cảnh Hoài
Lục Cảnh Hoài
"Oẹ." *Hắn phun ra một ngụm máu, trời đất quay cuồng. *
Tất cả xâu chuỗi lại. Nàng bệnh. Nàng sợ hắn đau. Nàng nói dối. Tống thúc phụ nói dối. Nàng chết, một mình. Còn hắn, hắn tin. Hắn hận nàng phụ bạc. Hắn ra biên quan, giết địch, được ban hôn, tạ ơn. Trong lúc nàng nằm trên giường lạnh, chờ chết.
Lục Cảnh Hoài
Lục Cảnh Hoài
A Ninh!!!
Hắn gào lên, tiếng gào xé toạc trời tuyết. Hắn quỳ sụp xuống giữa sân, tuyết ngập tới đầu gối. Giáp bạc lạnh, không lạnh bằng tim hắn lúc này. Giá như hôm đó hắn xông vào. Giá như hắn hỏi thêm một câu. Giá như hắn nói "Ta thích nàng" vào đêm hoa đào đó. Muộn rồi. Muộn hết rồi. *Lão bộc run rẩy đưa cho hắn một phong thư:* "Đây là... tiểu thư dặn, nếu... nếu Tướng quân có quay lại, thì đưa cho người." Hắn run rẩy mở ra. Nét chữ của nàng, yếu ớt nhưng nắn nót: _Cảnh Hoài ca ca,_ _Khi huynh đọc thư này, A Ninh có lẽ không còn nữa._ _Đừng trách phụ thân. Là A Ninh ép người nói dối._ _A Ninh ích kỷ, muốn huynh sống, nên đẩy huynh đi._ _Kiếp này A Ninh nợ huynh một lễ thành thân, nợ huynh một câu yêu._ _Nếu có kiếp sau, A Ninh nhất định gả cho huynh, sớm nhất._ _Huynh phải sống tốt, cưới vợ sinh con, cho A Ninh vui._ _Đừng nhớ A Ninh..._ _A Ninh._ "Đừng nhớ A Ninh..." Hắn siết chặt bức thư, máu từ khóe miệng lại trào ra, thấm ướt nét chữ. Không nhớ nàng? Vậy hắn sống bằng gì? Đêm đó, Trấn Bắc Tướng Quân một mình quỳ trong Tống phủ hoang tàn suốt một đêm. Tuyết phủ trắng giáp bạc của hắn, phủ trắng cả tóc mai. Sáng hôm sau, có tin đồn: Trấn Bắc Tướng Quân kháng chỉ, trả lại hổ phù, từ hôn Trưởng công chúa. Hắn chỉ để lại một câu cho Hoàng đế: "Thần đã có thê tử. Nàng ở trên núi Tung Sơn đợi thần." Rồi hắn cởi giáp, mặc áo vải thô, đi chân trần về hướng Tung Sơn. Người ta nói, trên đó có cổ tự 3600 bậc đá.

Download MangaToon APP on App Store and Google Play

novel PDF download
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play