Tiếng Việt
NovelToon NovelToon

Cậu Chủ Nuôi Thú?! [Rhycap]

#1

bé bự
bé bự
👋🏻
bé bự
bé bự
Bộ mới hihi
______________
Trong thế giới này nơi thú nhân được coi là món đồ quý hiếm, những thú nhân có ngoại hình đẹp thường là đối tượng săn bắt đem bán đấu giá cho giới thượng lưu.
Duy- là một thú nhân cáo có bộ lông trắng như tuyết được cho là rất hiếm đã bị bán vào đây thành nô lệ khi từ còn rất nhỏ.
Cậu luôn bị nhốt trong chiếc lòng sắt lạnh buốt, được dạy là phải ngoan ngoãn, phải cười, phải làm vừa lòng những người đến mua để được có cuộc sống yên ổn.
Nhưng một thú nhân cáo được cho là quý hiếm như cậu sao có thể cúi đầu.
Đôi mắt xinh đẹp ấy luôn nhìn người khác bằng sự đề phòng, như có thể ai đến gần cậu dù chỉ là một bước, thì cậu sẽ cào xé họ đến ch.ết.
NVP
NVP
Này! //đá vào lồng sắt//
Đức Duy
Đức Duy
//tỉnh giấc//
NVP
NVP
Ăn ổ bánh mì này đi. //quăng vào//
Trước mắt em là ổ bánh mì khô hốc đã mốc meo từ lâu.
NVP
NVP
Nay là ngày ngươi bị đem lên đấu giá đấy.
Đức Duy
Đức Duy
//cầm lên ăn//
Đức Duy
Đức Duy
...
________________
(Tại phòng đấu giá)
NVP
NVP
Món hàng hôm nay là cáo trắng đấy.
NVP
NVP
Cáo à, hình như là hung dữ lắm.
NVP
NVP
Nghe nói là cắn chết cả người chăm sóc cũ luôn rồi.
Bên dưới là hàng ghế của những kẻ có tiền. Mùi rượu, mùi nước hoa, tiếng cười nói lẫn lộn lạo với nhau.
Sau sân khấu một chiếc lồng sắt được đẩy ra, cả khán phòng im lặng trong vài giây.
Thiếu niên bên trong co người vào góc lồng, đôi tai cáo trắng dựng lên đầy cảnh giác. Chiếc vòng bạc trên cổ cậu siết chặt hiện lên vết thương đang rỉ máu.
Mái tóc bạc hơi rối che đi đôi mắt màu hổ phách lạnh lùng.
NVP
NVP
Xin mời các vị chiêm ngưỡng thú nhân cáo thuần chủng.
NVP
NVP
Khó thuần hoá, nhưng cực kỳ hiếm.
NVP
NVP
Giá khởi điểm - 500 triệu.
Tin nhắn trong group chat vip hiện lên liên tục trên màn hình phía sau sân khấu.
NVP
NVP
💬 Nhìn ngon phết.
NVP
NVP
💬 Đuôi đẹp thật.
Đức Duy
Đức Duy
//siết chặt// *ghét thật*
Em ghét cái cách họ nhìn cậu như là một món đồ chơi mà tự ý đùa giỡn.
Từ đâu đó một gã đàn ông xuất hiện với vẻ thích thú có ý định đưa tay ra sờ tai em.
Đức Duy
Đức Duy
Grừ..//gâm gừ//
Ngay giây tiếp theo -
RẦM!
Tiếng kim loại va vào nhau vang lên chói tai, em lao tới cắn mạnh vào cổ tay hắn.
NVP
NVP
Á Mẹ Kiếp!
Khán phòng lập tức trở nên hỗn loạn.
NVP
NVP
Con thú này điên rồi!
NVP
NVP
Giữ nó lại!
Sợi xích trên cổ bị kéo căng khiến em ngã xuống sàn, đuôi cáo xù hết cả lên.
Đức Duy
Đức Duy
Ức...
Đức Duy
Đức Duy
//thở dốc, mắt đỏ ngầu nhìn bọn họ//
__________________
Quang Anh
Quang Anh
💬 2 tỷ
Cả khán phòng im lặng nhìn về phía anh.
NVP
NVP
Q-Quý khách ra giá 2 tỷ?
Ở hàng ghế cuối cùng ít ai chú ý tới, một cậu thiếu niên chậm rãi giơ cao tấm bảng.
Ánh mắt anh dừng trên người em.
Bình tĩnh.
Lạnh nhạt.
Không hề có vẻ nào là hứng thú.
Quang Anh
Quang Anh
Tôi mua cậu ấy. //vuốt ve con rắn trên tay//
bạch
bạch
//cọ cọ vào lòng bàn tay hắn//
Đức Duy
Đức Duy
//khựng lại, đôi tai khẽ giật//
_______________
bé bự
bé bự
🎬
bé bự
bé bự
Đón tiếp chap sau nhá
bé bự
bé bự
NovelToon

#2

bé bự
bé bự
Ựa
bé bự
bé bự
Hihi😉
______________
Xe dừng trước cổng biệt thự lúc này là nửa đêm. Mưa vẫn còn rơi lộp độp trên cửa kính xe.
Từ lúc về tới giờ em chưa mở miệng nói câu nào, đôi tai cáo cụp xuống đầy cảnh giác, còn chiếc đuôi trắng phía sao lúc nào cũng xù lông.
Quang Anh
Quang Anh
//tắt xe, nhìn em//
Quang Anh
Quang Anh
Xuống được không?
Đức Duy
Đức Duy
//nhìn ra ngoài, giọng khàn đặc//
Đức Duy
Đức Duy
Anh định nhốt tôi ở đâu?
Quang Anh
Quang Anh
Không nhốt.
Đức Duy
Đức Duy
//cười nhạt rõ là chẳng tin//
Anh cũng lười giải thích, bước xuống xe mở cửa cho em.
Khoảng khắc anh định chạm vào sợi xích thì -
Em lao tới cắn vào tay anh, khiến anh không kiệp phản ứng.
Răng nanh thú ghim sâu vào thịt, một cảm giác đau nhói khiến anh nhíu mày.
Đức Duy
Đức Duy
//ngước lên giọng hung dữ//
Đức Duy
Đức Duy
Đừng chạm vào tôi.
Quang Anh
Quang Anh
//im lặng một lúc rồi buông sợi xích ra//
Quang Anh
Quang Anh
Được.
Đức Duy
Đức Duy
//khựng lại//
Anh không đánh cậu
Không kéo tóc hay nhục mạ cậu như đám người trước kia?
Quang Anh
Quang Anh
//rút khăn tay lau vết máu, chậm rãi nói//
Quang Anh
Quang Anh
Nhưng đứng ngoài mưa sẽ bị bệnh.
Đức Duy
Đức Duy
Liên quan đến anh à?
Quang Anh
Quang Anh
Anh bỏ tiền ra mua em mà.
Đức Duy
Đức Duy
//siết chặt//
Thấy em vẫn không có ý định xuống, anh cũng không ép nữa.
Quang Anh
Quang Anh
//Đóng cửa xe đi vào nhà//
Đức Duy
Đức Duy
...
Em ngồi co ro một mình trong bóng tối. Qua lớp kính mờ em thấy ánh đèn vàng ấm áp xuyên qua sưởi ấm trái tim đã nguội đi từ lâu của em.
Mấy phút sao anh quay lại trên tay cầm thêm một chiếc khăn và cái áo hoodie rộng nâu sẫm.
Quang Anh
Quang Anh
ít nhất cũng phải giữ ấm cơ thể, đừng để nhiễm bệnh.
Đức Duy
Đức Duy
...
Quang Anh
Quang Anh
//cuối đầu//
Quang Anh
Quang Anh
Muốn cắn cũng được, nhưng đừng để bệnh...
Đức Duy
Đức Duy
*đức duy mày không được mềm lòng*
Đức Duy
Đức Duy
*chỉ là một con người nhỏ bé thôi mà mày muốn giết hắn lúc nào chả được*
____________
Một lúc sau...
Quang Anh
Quang Anh
//nhìn thấy em chịu mặc áo, bật cười nhẹ//
Quang Anh
Quang Anh
Giờ thì chịu vào nhà chưa?
Đức Duy
Đức Duy
//quay mặt//
Đức Duy
Đức Duy
...Lạnh.
Quang Anh
Quang Anh
//đưa tay//
Quang Anh
Quang Anh
Vào nhà sẽ hết lạnh.
Đức Duy
Đức Duy
//nhìn anh//
Đức Duy
Đức Duy
*Anh luôn khiến người khác phải quan tâm tâm mình*
__________________
bé bự
bé bự
🎬

#3

bé bự
bé bự
👋🏻
___________________
Trong căn biệt thự này, em ghét nhất là sofa luôn khiến em buồn ngủ, ghét mùi đồ ăn thơm phức từ bếp.
Nhưng thứ làm em ghét nhất - là Quang Anh
Quang Anh
Quang Anh
Tỉnh rồi à?
Quang Anh
Quang Anh
//vọng ra từ bếp//
Đức Duy
Đức Duy
//giật mạnh//
Em vẫn còn nằm trên sofa,trên người là chiếc áo hoodie nâu sẫm tối qua, còn chiếc đuôi thì cuộn tròn lại một góc.
Đức Duy
Đức Duy
//ngồi bật dậy//
Đức Duy
Đức Duy
Tôi không có ngủ!!
Quang Anh
Quang Anh
//nhìn em vài giây rồi gật đầu//
Quang Anh
Quang Anh
Vậy chắc sofa nhà anh tự ôm em ngủ.
Đức Duy
Đức Duy
Anh là một tên rất đáng ghét!!
Quang Anh
Quang Anh
Ồ!, vậy tên đáng ghét em nói vừa bỏ cả tỷ ra để mua em đấy
Đức Duy
Đức Duy
...
Quang Anh
Quang Anh
//đặt ly sữa lên bàn//
Quang Anh
Quang Anh
Mới hâm lại
Quang Anh
Quang Anh
Em uống không?
Đức Duy
Đức Duy
Anh bỏ thuốc?
Quang Anh
Quang Anh
Anh bỏ đường.
Đức Duy
Đức Duy
//nhìn ly sữa//
Đức Duy
Đức Duy
//chiếc bụng nhỏ không nghe lời mà réo ngay lúc đó//
Quang Anh
Quang Anh
//bật cười khẽ//
Đức Duy
Đức Duy
//xù lông// Anh cười cái gì?!
Quang Anh
Quang Anh
Không có gì.
Đức Duy
Đức Duy
Anh vừa cười tôi!!
Quang Anh
Quang Anh
Ừ.
Quang Anh
Quang Anh
Vì em dễ thương.
Đức Duy
Đức Duy
//cau mày, ôm đuôi sát vào người quay mặt đi chổ khác//
________________
Nhưng mấy phút sau -
Em vẫn cầm ly sữa lên uống.
Đức Duy
Đức Duy
*Ấm...*
Trong lúc em đang ngẩn ngơ, thì anh bỗng đặt một hộp nhỏ gì đó lên bàn.
Quang Anh
Quang Anh
Mở đi.
Đức Duy
Đức Duy
//cảnh giác//
Đức Duy
Đức Duy
..Gì đây?
Quang Anh
Quang Anh
Quà.
Đức Duy
Đức Duy
Tôi không tin anh.
Quang Anh
Quang Anh
Anh đâu bắt em phải tin.
Đức Duy
Đức Duy
//chần chừ nhưng vẫn mở//
Bên trong là bánh việt quất được xếp ngay ngắn trong hộp.
Quang Anh
Quang Anh
//dựa lưng//
Quang Anh
Quang Anh
Không biết em thích vị gì nên mua đại việt quất.
Đức Duy
Đức Duy
//khựng lại//
Đức Duy
Đức Duy
//ve vẩy đuôi ngay lập tức//
Quang Anh
Quang Anh
//nhìn thấy//
Quang Anh
Quang Anh
//khoé môi cong lên//
Quang Anh
Quang Anh
Thích lắm à?
Đức Duy
Đức Duy
//ôm đuôi lại//
Đức Duy
Đức Duy
Không thích!!
Quang Anh
Quang Anh
Vậy trả lại cho anh.
Quang Anh
Quang Anh
//vươn tay định lấy//
Đức Duy
Đức Duy
Không được!!
Đức Duy
Đức Duy
//ôm chặt hộp bánh rồi lùi ra xa//
Căn phòng bỗng chốc im lặng trong vài giây
Anh nhìn cậu thiếu niên đang ôm hộp bánh như mèo con cố gắng giữ lấy đồ ăn của mình rồi bật cười thành tiếng.
Đức Duy
Đức Duy
//đỏ bừng mặt//
Đức Duy
Đức Duy
Anh mà cười nữa tôi cắn anh thật đó!
Quang Anh
Quang Anh
Em cắn anh suốt mà.
Đức Duy
Đức Duy
...
____________
Đức Duy
Đức Duy
Anh là đồ đáng ghét!
Quang Anh
Quang Anh
Ừm, đáng ghét cũng được.
Quang Anh
Quang Anh
//chống cằm//
Quang Anh
Quang Anh
đuôi em phản chủ ghê.
Đức Duy
Đức Duy
//nhìn xuống//
Chiếc đuôi trắng phía sau đang ve vẩy rất vui vẻ.
Đức Duy
Đức Duy
//chết lặng//
Đức Duy
Đức Duy
//đỏ mặt, ôm đuôi chạy thẳng lên lầu//
Đức Duy
Đức Duy
Đừng nhìn nó!!
Quang Anh
Quang Anh
Duy -
Đức Duy
Đức Duy
CŨNG ĐỪNG GỌI TÊN TÔI!
Quang Anh
Quang Anh
Bánh việt quất em quên lấy này.
...
...
Sau đó cứ thế anh lại được thấy cảnh một thú nhân cáo đỏ mặt chạy xuống thật nhanh, giật lấy hộp bánh rồi chạy biến mất lần nữa.
Quang Anh
Quang Anh
//nhìn theo, bật cười thầm //
Quang Anh
Quang Anh
Đáng yêu thật.
_____________________
bé bự
bé bự
🎬

Download MangaToon APP on App Store and Google Play

novel PDF download
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play