Sau Bóng Đêm
GIAO DỊCH VỚI ÁC MA
Thẩm Tư Lẫm: Một người đàn ông nguy hiểm, nắm quyền lực trong thế giới ngầm, luôn sống trong bóng tối
Lâm Tịch: Từng là một thiếu gia có cuộc sống tươi sáng, nhưng sau một biến cố gia đình, cậu rơi vào cảnh nợ nần và phải đối mặt với Thẩm Tư Lẫm
Bóng đêm bao phủ lấy cuộc đời Lâm Tịch khi gia đình cậu sụp đổ.
Thẩm Tư Lẫm
(Hút thuốc và bước ra sau bóng đêm)"Em nghĩ mình thoát được sao? Ở đây, tôi là luật lệ của em."
Lâm Tịch
(Đứng run rẩy giữa phòng khách tối om) Thẩm tiên sinh... tôi tới để bàn về món nợ của cha tôi.
Thẩm Tư Lẫm
(Ngồi trên ghế cao, hút thuốc, chỉ lộ ra đôi mắt sắc lạnh) Tiền, em không có. Mạng, tôi không cần
Lâm Tịch
(run rẩy)Vậy... anh muốn cái gì?
Thẩm Tư Lẫm
(Đứng dậy, bước đến gần, nâng cằm cậu lên) Muốn em. Làm người của tôi, bóng đêm này sẽ bảo vệ em.
Lâm Tịch
(Né tránh ánh mắt) Anh... anh điên rồi. Tôi không phải món hàng!
Thẩm Tư Lẫm
(Thì thầm vào tai) Em không có quyền chọn lựa.
Lâm Tịch
Nếu tôi từ chối thì sao?
Thẩm Tư Lẫm
(Cười lạnh, tung một xấp ảnh lên bàn) Thì em trai em sẽ phải trả giá thay cho người cha nợ nần đó. Nó còn trẻ quá, chắc em không muốn thấy nó biến mất chứ?
Lâm Tịch
(Tái mặt, tay siết chặt) Anh... anh theo dõi nó sao? Khốn khiếp!
Thẩm Tư Lẫm
(Đút tay vào túi quần, lạnh lùng) Tôi cho em 10 giây. Ký vào bản cam kết này, hoặc ngày mai em sẽ nhận được "quà" từ tôi.
Lâm Tịch
(Nhìn tờ giấy trắng trên bàn, nước mắt chực trào) Nếu tôi ký... anh sẽ bảo vệ nó tuyệt đối?
Thẩm Tư Lẫm
Tuyệt đối nhưng cái giá là em phải biến mất khỏi thế giới này. Sau bóng đêm, em chỉ là của riêng mình tôi.
Lâm Tịch
(Cầm bút, tay run bần bật) Tôi ký...
Thẩm Tư Lẫm
(Gửi một định vị) Rất tốt. 10 giờ tối nay, xe của tôi sẽ đợi em ở đầu ngõ. Đừng mang theo gì cả, vì từ nay em sẽ không cần đến chúng nữa
Lâm Tịch
(Tin nhắn đã xem) ...
CHIẾC LỒNG VÀNG KHÔNG LỐI THOÁT
Quản Gia
(Bước ra từ bóng tối, cúi chào một cách máy móc) Chào mừng Lâm thiếu gia đã đến với "U Minh Các". Tôi là Trương quản gia, người sẽ quản lý toàn bộ thời gian của cậu tại đây.
Lâm Tịch
Nhìn căn biệt thự u ám) Tại sao nơi này lại không có lấy một bóng đèn ngoài cổng? Thẩm Tư Lẫm... anh ta định giam cầm tôi ở nơi hoang vu này sao?
Quản Gia
Ánh mắt lạnh lẽo nhìn thẳng vào Lâm Tịch) Thưa cậu, ngài ấy thích sự yên tĩnh. Và ở đây, bóng tối mới là thứ mang lại cảm giác an toàn. Mời cậu đi lối này, hành lý của cậu đã được xử lý xong.
Lâm Tịch
Xử lý? Ý ông là sao? Trong đó có ảnh của em trai tôi và những đồ dùng cá nhân cuối cùng của tôi!
Quản Gia
(Vừa đi vừa nói giọng đều đều) Ở đây, cậu không cần bất cứ thứ gì từ quá khứ. Ngài ấy nói, từ giây phút cậu ký vào bản khế ước đó, Lâm Tịch của ngày xưa đã chết. Bây giờ, cậu chỉ là một phần tài sản của dinh thự này.
Lâm Tịch
Dừng chân, giọng nghẹn lại) Các người... các người thật sự coi tôi là vật trang trí sao?
Quản Gia
(Dừng lại trước một cánh cửa gỗ lớn chạm khắc tinh xảo) Cậu Lâm, tôi khuyên cậu đừng dùng từ "vật trang trí". Vật trang trí thì có thể thay thế, nhưng ngài ấy lại dành cho cậu một sự quan tâm đặc biệt... điều mà tôi chưa từng thấy trong 20 năm làm quản gia tại đây. Và tin tôi đi, sự quan tâm của ngài ấy không hề dễ chịu đâu.
Giao diện Chat - Thông báo nội ộ
Xác nhận đối tượng Lâm Tịch đã vào khu vực cấm. Kích hoạt chế độ giám sát 24/7.
Quản Gia
(Đưa cho Lâm Tịch một chiếc vòng tay kim loại đen tuyền) Đeo nó vào. Đây là thứ duy nhất cậu được phép giữ trên người. Nó sẽ giúp ngài ấy biết cậu đang ở đâu, nhịp tim ra sao, và... có đang lo sợ hay không
Lâm Tịch
(Lùi lại) Tôi không đeo! Các người định xích tôi lại như súc vật à?
Thẩm Tư Lẫm
(Tin nhắn rung lên bần bật trên máy tính bảng của quản gia) “Trương quản gia, nếu em ấy không tự đeo, hãy để tôi xuống tận nơi ‘giúp’ em ấy đeo. Nhưng lúc đó, đôi tay của em ấy có còn nguyên vẹn hay không thì tôi không bảo đảm.”
Lâm Tịch
(Nhìn dòng tin nhắn trên màn hình, mặt cắt không còn giọt máu. Cậu run rẩy cầm lấy chiếc vòng, đeo vào cổ tay mình) Tôi... tôi đeo rồi.
Quản Gia
(Gật đầu hài lòng)Mày lựa chọn khôn ngoan. Giờ thì đi lên tầng hai, căn phòng cuối hành lang. Ngài ấy đang đợi cậu trong thư phòng.
Lâm Tịch
(Bước từng bước nặng nề trên cầu thang gỗ cũ kỹ kêu lên những tiếng 'két... két...') Ông Trương... anh ta có thường xuyên đối xử với người khác nhu vậy không?
Quản Gia
(Nhìn theo bóng lưng nhỏ bé của Lâm Tịch) Ngài ấy không có "người khác". ậu là người đầu tiên được bước vào phòng ngủ của ngài ấy mà không phải dưới hình thức một cái xác. Hãy tự trọng dụng lấy cơ hội này.
Lâm Tịch đứng trước cánh cửa thư phòng, đôi bàn tay đẫm mồ hôi không dám gõ cửa. Phía sau cánh cửa đó là bóng tối, là sự chiếm hữu điên cuồng của kẻ được mệnh danh là Ác ma.
VẾT CẮT TRONG BÓNG ĐÊM
Sau vài ngày ở dinh thự, Thẩm Tư Lẫm bắt đầu đối xử nhẹ nhàng hơn, thậm chí còn tự tay băng bó vết thương cho Lâm Tịch. Tối hôm đó, Thẩm Tư Lẫm có việc phải ra ngoài gấp, chỉ còn Lâm Tịch và Quản gia Trương ở nhà.)
Lâm Tịch
(Đang ngồi ở phòng khách, nhìn ra cửa sổ) Thẩm Tư Lẫm bao giờ mới về nhỉ...
Quản Gia
(Bưng một khay trà tiến lại gần, nụ cười trên môi biến mất, thay vào đó là ánh mắt lạnh lẽo) Cậu Lâm, cậu thật sự nghĩ ngài ấy sẽ thích một món đồ chơi như cậu mãi sao?
Lâm Tịch
(Giật mình) Đ* m* nói dell j v
Quản Gia
(Rút từ trong khay trà ra một con dao găm sắc lẹm) Sự hiện diện của cậu làm ngài ấy trở nên yếu đuối. Ngài ấy bắt đầu quan tâm đến cảm xúc của em, và đó là sai lầm lớn nhất.
Lâm Tịch
Hoảng sợ lùi lại) Ông điên rồi! Nếu anh ta biết ông làm hại tôi, anh ta sẽ không tha cho ông đâu!
Quản Gia
(Cười gằn) Ngài ấy sẽ chỉ thấy một cái xác, và tôi sẽ đổ tội cho đám chủ nợ cũ của cha mày đấy đứa GAY
Lâm Tịch
(Định bỏ chạy nhưng vấp phải cạnh bàn) Không... đừng lại đây!
Quản Gia
(Lao tới, con dao vung lên) Chết đi cho sạch nợ!
(Một nhát chém dài sượt qua vai Lâm Tịch, máu thấm đỏ chiếc sơ mi trắng. Lâm Tịch hét lên đau đớn và ngã quỵ xuống sàn.)
Cảnh báo! Nhịp tim của Lâm Tịch tăng vọt. Mức độ nguy hiểm: Cao! ⚠️
Thẩm Tư Lẫm
(Đang ở trên xe, nhìn điện thoại báo động mà điên người) Lâm Tịch! Trả lời tôi ngay! Có chuyện gì xảy ra ở nhà?
Thẩm Tư Lẫm
Nhắn cho Quản gia) Trương! Ông đang làm cái quái gì vậy? Tại sao camera ở phòng khách lại bị tắt
Lâm Tịch
(Cố gắng với lấy điện thoại, tay run rẩy, máu dính lên màn hình) ...Cứu... cứu tôi... Ông ta...
Quản Gia
(Đạp lên tay Lâm Tịch, giật lấy điện thoại) Ngài ấy không cứu được cậu đâu.
Thẩm Tư Lẫm
TRƯƠNG! NẾU LÂM TỊCH CÓ MỘT VẾT XƯỚC, TÔI SẼ BĂM VẰN ÔNG RA! ĐỢI ĐÓ!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play