[Rhycap] Chuyến Bay Nơi Tình Yêu Bắt Đầu
chuyến bay bắt đầu
Chuyến bay đêm rời khỏi thành phố trong những cơn mưa lất phất, mang theo một chàng trai với tâm trạng nặng trĩu. Cậu chọn đi tới Harry Potter and the Philosopher's Stone studio ở London — nơi từng xuất hiện trong những khung cảnh phép thuật mà cậu yêu thích từ nhỏ. Với cậu, đó không chỉ là một chuyến du lịch, mà còn là cách để chạy khỏi những cảm xúc hỗn độn đang chất đầy trong lòng.
Máy bay vừa ổn định độ cao, cậu kéo chiếc mũ áo lên, đeo tai nghe và mở playlist quen thuộc của thần tượng mình thích. Nhưng đúng lúc ấy, một giọng nói nhẹ vang lên bên cạnh.
“Cậu cũng nghe bài này à?”
Cậu quay sang, khựng lại vài giây khi nhận ra người ngồi cạnh chính là Rhyder. Không còn ánh đèn sân khấu hay tiếng hò reo phía dưới, anh chỉ mặc hoodie xám đơn giản, tay cầm ly cà phê còn nóng và nở một nụ cười rất nhẹ.
Suốt chuyến bay, cả hai nói chuyện với nhau như những người bạn đã quen từ lâu. Chàng trai kể rằng cậu đã nghe nhạc của anh suốt những ngày tệ nhất, rằng có những đêm chỉ cần mở playlist lên là cảm giác cô đơn cũng dịu đi đôi chút. Rhyder chỉ cười, tựa đầu vào ghế rồi bảo rằng đôi khi âm nhạc không cần phải chữa lành hoàn toàn, chỉ cần giúp một người vượt qua được thêm một ngày là đủ rồi.
Cả hai tiếp tục nói về những bài hát, về những câu lyric khiến người ta nhớ mãi, về cảm giác đứng giữa hàng nghìn người nhưng vẫn thấy trống rỗng. Ngoài khung cửa máy bay, bầu trời dần sáng lên trên những tầng mây bạc. Và lần đầu tiên sau rất lâu, chàng trai ấy cảm thấy lòng mình nhẹ đi một chút, như thể chuyến bay này không chỉ đưa cậu tới nơi Harry Potter and the Philosopher's Stone từng được quay, mà còn đưa cậu rời xa những cảm xúc đã giữ chặt mình suốt bao ngày.
Hoàng Đức Duy
cảm ơn anh đã nói chuyện với em
Nguyễn Quang Anh
không có gì
Hoàng Đức Duy
anh đi diễn ạ
Nguyễn Quang Anh
không anh định rút khỏi những ánh đền sân khấu
Nguyễn Quang Anh
chở về làm người bình thường
Nguyễn Quang Anh
không ánh sáng
Nguyễn Quang Anh
không tiếng vỗ tay
Hoàng Đức Duy
a…anh nói thật sao
Hoàng Đức Duy
nhưng giọng hát của anh
Hoàng Đức Duy
là ánh sáng của bao người, là động lực cho flash mà
Hoàng Đức Duy
là nơi bình yên của những người hâm mộ anh
lắng nghe những điều mà em nói cũng như tiếng lòng của fan dành cho mình
Nguyễn Quang Anh
anh….anh xin lỗi
Nguyễn Quang Anh
anh đã đánh mất giọng hát của mình
Nguyễn Quang Anh
anh không thể mang lại cảm xúc trong những bài hát nữa
Khi chuyến bay hạ cánh xuống London, bầu trời bên ngoài vẫn còn phủ một màu xám lạnh. Dòng người bắt đầu rời khỏi máy bay, chỉ còn lại sự im lặng kéo dài giữa cậu và Rhyder. Sau suốt quãng thời gian nói chuyện trên mây trời, cuối cùng khoảnh khắc chia tay vẫn đến nhanh hơn cả hai nghĩ.Chàng trai siết chặt quai balo, đôi mắt cúi xuống đầy mệt mỏi. Trong lòng cậu nặng hơn lúc bước lên máy bay, bởi giờ đây cậu đã biết tin thần tượng mình có thể sẽ giải nghệ trong thời gian tới. Những bài hát từng cứu cậu qua những đêm tệ nhất rồi cũng sẽ dừng lại vào một ngày nào đó.Còn Rhyder chỉ đứng yên vài giây giữa lối đi đông người. Anh mang trong mình một sự lặng im rất buồn, như thể đã chuẩn bị sẵn cho lời tạm biệt này từ lâu. Anh từng nghĩ nếu ngày đó đến, mình sẽ có thể mỉm cười thật nhẹ nhàng và nói lời chia tay một cách hạnh phúc nhất. Nhưng đến cuối cùng, mọi cảm xúc lại mắc kẹt nơi cổ họng.Không ai nói thêm câu nào nữa.Chỉ có tiếng vali kéo trên nền gạch lạnh vang lên giữa sân bay rộng lớn. Rồi cả hai lặng lẽ quay lưng, bước về hai phía khác nhau, như hai hành khách vô tình gặp nhau giữa một chuyến bay rồi biến mất khỏi cuộc đời nhau ngay khi bình minh chạm xuống mặt đất
nhưng đâu ai ngờ đây chỉ là lần gập đầu tuên cho 1 cuộc tình
t/g
mong mọi người đón nhận truyện của t
lần thứ 2 rồi
Giữa tiết trời se lạnh của London, em mang theo chiếc máy ảnh cũ lang thang trên những con phố phủ ánh vàng nhạt của buổi chiều. Những chiếc xe bus đỏ chậm rãi lướt qua, tiếng chuông đồng hồ từ xa vang lên giữa bầu không khí hơi mờ sương đặc trưng của thành phố ấy. Dòng người đông đúc dưới những dãy nhà cổ khiến em chỉ muốn lưu lại vài bức ảnh thật đẹp về phong cảnh nơi đây.Em đưa máy lên chụp vội một khung hình bên góc phố cạnh quán cà phê nhỏ, nhưng ngay lúc bấm máy, vô tình lọt vào ống kính lại là Rhyder. Anh đứng giữa nền trời xám nhạt của London, mái tóc bị gió khẽ thổi rối nhẹ. Và đúng khoảnh khắc đó, anh bất ngờ ngẩng đầu lên.Hai ánh mắt chạm nhau qua chiếc máy ảnh.Em đứng sững vài giây, còn anh chỉ khẽ cong môi cười một cái rất nhẹ, kiểu dịu dàng đến mức làm tim người khác rung lên mà chẳng cần cố ý. Giữa thành phố rộng lớn và lạnh như London, nụ cười ấy lại khiến mọi thứ quanh em bỗng ấm hơn hẳn.
Anh nhẹ nhàng bước lại gần em giữa con phố đông người của London. Tiếng gió lướt qua những hàng cây ven đường, ánh đèn từ các cửa tiệm bắt đầu phản chiếu lên mặt đường còn hơi ẩm sau cơn mưa nhỏ. Anh nhìn em, đôi mắt vẫn mang nét dịu dàng như lúc vô tình lọt vào khung ảnh ban nãy.Rồi anh khẽ bật cười, giọng nói trầm ấm vang lên giữa không gian lạnh nhẹ của buổi
Nguyễn Quang Anh
chúng ta lại gặp nhau rồi nhỉ? // nụ cười vẫn trên môi//
Em đứng im mất vài giây. Đầu óc như trống rỗng, đến cả tay cầm máy ảnh cũng khẽ siết lại vì hồi hộp. Nụ cười nhẹ của anh khi nãy vẫn còn khiến tim em rung lên từng nhịp, đến mức em chẳng biết phải đáp lại thế nào.Chỉ biết ngẩn người nhìn anh, như thể cả khung cảnh London phía sau đã mờ đi hết, chỉ còn lại nụ cười ấy trước mắt em.
Hoàng Đức Duy
em….. em chào anh
anh lại bật cười vì sự dễ thương của em
Nguyễn Quang Anh
anh hỏi là chúng ta lại gặp nhau rồi
Hoàng Đức Duy
à..vâng chúng ta lại gặp nhau rồi
Nguyễn Quang Anh
anh có thể xem ảnh em vừa chụp được không
Hoàng Đức Duy
dạ được ạ// cho anh xem ảnh//
Em lúng túng cúi xuống nhìn chiếc máy ảnh trong tay rồi khẽ đưa màn hình ra trước mặt anh. Trong tấm ảnh vừa chụp, giữa khung cảnh London phủ màu chiều xám nhạt, có một chàng trai đang đứng dưới ánh đèn vàng bên góc phố, mái tóc bị gió khẽ làm rối nhẹ.Và nổi bật nhất trong bức hình ấy… là nụ cười của anh.Một nụ cười đẹp đến mức khiến cả khung cảnh phía sau như dịu lại. Không quá rực rỡ, cũng chẳng cố gây chú ý, chỉ nhẹ nhàng thôi nhưng lại làm người khác rung động theo cách rất khó giải thích.Em nhìn bức ảnh rồi lại ngước lên nhìn anh, tim vẫn đập nhanh đến khó chịu. Còn anh chỉ nghiêng đầu nhìn tấm hình, bật cười:
Nguyễn Quang Anh
em chụp đẹp thật đấy…
Câu nói đơn giản ấy lại làm hai tai em nóng bừng giữa cái lạnh của London.
anh chỉ biết bật cười vì em
Nguyễn Quang Anh
chúng ta gặp nhau 2 lần rồi mà anh còn chưa được biết tên em nữa
Hoàng Đức Duy
dạ em tên Hoàng Đức Duy
Nguyễn Quang Anh
tên em đẹp thật đấy
Hoàng Đức Duy
tên anh cũng vậy mà
giọng hát của anh
Nguyễn Quang Anh
anh cảm ơn em rất nhiều
Nguyễn Quang Anh
chúng ta gặp nhau ở đây cũng là có duyên rồi
Nguyễn Quang Anh
anh có thể mời em đi ăn không
Cả hai cùng bước qua những con phố lung linh ánh đèn của London, gió lạnh khẽ lướt qua vai áo. Anh đưa em tới một nhà hàng ấm cúng nằm giữa trung tâm thành phố, nơi tiếng nhạc du dương hòa cùng ánh đèn vàng dịu nhẹ. Trong suốt bữa ăn, cả hai vừa trò chuyện vừa cười đùa, khoảng cách giữa hai người cũng dần trở nên gần gũi hơn giữa một London về đêm đầy lãng mạn.
âm nhạc du dương với những giọng hát của những người nghệ sĩ
bỗng nhiên 1 bóng đen đi tới
n/v
cho em hỏi 1 chút là 2 anh có phải là người yêu không ạ
n/v
tại em thấy 2 anh đẹp đôi lắm ấy
Hoàng Đức Duy
ờ 2 chúng mình chỉ là bạn thôi
n/v
ôi em xin lỗi tại nhìn 2 anh có tướng phu thê quá
Nguyễn Quang Anh
anh cảm ơn
Hoàng Đức Duy
//bất ngờ vì câu nói của anh//
n/v
2 anh có muốn hát 1 bài không ạ
Hoàng Đức Duy
ý anh sao ạ
Nguyễn Quang Anh
em có muốn xem anh hát không
Hoàng Đức Duy
dạ *ngại quá anh ấy cò hỏi mình nữa *
Nguyễn Quang Anh
thế cho em một bài đi ạ
Anh cầm chiếc mic lên, khẽ cười rồi bắt đầu hát một bản tình ca dịu dàng giữa ánh đèn vàng ấm áp của nhà hàng. Giọng hát trầm nhẹ vang lên khiến mọi thứ xung quanh như chậm lại. Trong suốt bài hát, anh vẫn luôn nhìn về phía em bằng ánh mắt đầy dịu dàng và tình cảm, như thể lời ca ấy chỉ dành riêng cho em thôi. Tim em lúc ấy bỗng đập nhanh hơn, lòng ngập tràn những cảm xúc khó gọi tên. Em không còn phân biệt được đó chỉ là sự ngưỡng mộ của một fan dành cho idol mình yêu quý, hay là thứ tình cảm đặc biệt hơn đang dần lớn lên trong tim em từng chút một.
Bài hát cuối cùng cũng dần khép lại, tiếng nhạc du dương vẫn còn vang nhẹ trong không gian yên tĩnh của nhà hàng. Anh bước tới gần em hơn, ánh mắt vẫn dịu dàng như lúc hát, còn em thì chỉ biết lặng người nhìn anh giữa những cảm xúc hỗn độn trong tim. Ngoài khung cửa kính, London về đêm vẫn sáng rực ánh đèn, nhưng khoảnh khắc ấy lại khiến em thấy mọi thứ chậm lại. Anh khẽ mỉm cười nói lời tạm biệt, còn em cũng nhẹ nhàng đáp lại dù trong lòng chẳng muốn cuộc gặp này kết thúc chút nào. Giữa tiếng hát còn vang nơi khóe tai và ánh nhìn đầy lưu luyến ấy, cả hai lặng lẽ rời xa nhau, mang theo những cảm xúc chưa thể gọi thành tên.
t/g
mong được mọi người ủng hộ ạ
Download MangaToon APP on App Store and Google Play