[1409] Lose The Bet, Win The Love.
1
Nlinh cute
Tui cute nên cho có ngọt
Tại một quán Internet cao cấp dành cho giới nhà giàu. Khói thuốc mờ ảo hòa quyện cùng tiếng gõ phím lạch cạch và tiếng chửi thề phấn khích của đám thanh niên.
Trường ngồi chễm chệ trên chiếc ghế gaming da cao cấp, đôi mắt sắc lẹm không rời khỏi màn hình máy tính. Với chiếc áo khoác đồng phục khoác hờ trên vai, mái tóc vuốt keo gọn gàng và khí chất ngạo nghễ, anh chính là "ông hoàng" của ngôi trường này. Phía sau anh là Bắc gã bạn thân luôn bày ra những trò tiêu khiển quái đản.
Nguyễn Đình Bắc
Ê Trường, thấy thằng nhóc Việt lớp 11A2 mới chuyển đến không? Nhìn nó cứ ngơ ngơ, nhút nhát như thỏ đế. Tao dám cá là nó thầm thích mày đấy, sáng nào cũng thấy lén nhìn mày ở sân bóng.
Nguyễn Văn Trường
Thằng mọt sách đó á? Tao không rảnh quan tâm đến mấy đứa yếu đuối.
Nguyễn Đình Bắc
Thế mày có dám chơi một kèo không? 1 tháng! Trong vòng 1 tháng, mày phải khiến nó yêu mày say đắm, rồi bắt nó phải tỏ tình trước toàn trường vào buổi lễ chào cờ. Nếu thắng, con xe phân khối lớn tao mới tậu sẽ thuộc về mày
Nguyễn Văn Trường
Con Ducati đó hả? Mày chơi lớn vậy sao?
Nguyễn Đình Bắc
Chơi lớn thì mới vui chứ! Nhưng tao nói trước, thằng nhóc đó nhát lắm, động vào là nó khóc ngay đấy. Mày mà thua thì phải bao cả hội này đi chơi ở resort 5 sao một tuần nhé?
Đứng dậy, cầm lấy bao thuốc trên bàn, vẻ mặt đầy sự tự tin
Nguyễn Văn Trường
Thành giao! Với tao, tình yêu chỉ là một trò chơi. Khiến một thằng nhóc nhút nhát sập bẫy thì có gì khó? Coi như tao làm chút từ thiện cho cuộc đời tẻ nhạt của nó.
Trong thâm tâm Trường, Việt chỉ là một quân cờ không hơn không kém. Anh không hề biết rằng, chính cái gật đầu này sẽ mở đầu cho một chuỗi bi kịch đau đớn nhất mà anh từng gây ra. Ở một góc khác của thành phố, Việt đang ngồi dưới ánh đèn bàn lờ mờ, cặm cụi giải những bài toán khó, trong tim thầm hy vọng ngày mai đến trường sẽ không bị ai bắt nạt, mà không biết rằng kẻ săn mồi đáng sợ nhất đã nhắm vào cậu.
Một buổi chiều tà, dãy hành lang vắng vẻ sau giờ tan học. Ánh nắng vàng vọt hắt qua khung cửa sổ tạo nên những bóng dài cô liêu.
Việt ôm chồng sách đi sát mép tường, bước chân rón rén như sợ chạm vào bóng tối. Đột nhiên, ba gã học sinh lớp trên chặn đường, ánh mắt chúng đầy sự hung ác và tham lam.
NVP
37 : Này thằng mọt sách! Nghe nói mày mới nhận được học bổng hả? Tiền đó chắc nhiều lắm, đưa đây bọn tao mượn ít tiêu xài nào.
Nguyễn Quốc Việt
Tớ... tớ không có tiền. Tiền đó tớ phải gửi về cho mẹ thuốc thang...
NVP
02: //hất văng kính của Việt xuống đất, tiếng 'cạch' vang lên//
NVP
02: lại còn cãi à? Thằng này gan nhỉ để xem hôm nay không có ai giúp mày thì mày làm gì được bọn tao.
Đúng lúc Việt định nhắm mắt chịu trận, một bóng đen cao lớn lao đến. Trường xuất hiện như một vị thần, anh tung cú đá mạnh mẽ khiến tên cầm đầu ngã nhào. Ánh mắt Trường rực lửa, giọng nói lạnh lùng như sương muối.
Nguyễn Văn Trường
Đụng vào người của tao mà không xin phép à? Muốn chết hay sao?
NVP
Đám bắt nạt: l... là đại ca Trường! Bọn em xin lỗi, bọn em lỡ dại, bọn em đi ngay!
Bọn chúng bỏ chạy trối chết. Trường quay lại, nhìn Việt đang run rẩy dưới đất. Anh từ từ cúi xuống, nhặt chiếc kính cận bị trầy xước lên, nhẹ nhàng đeo lại cho Việt. Bàn tay anh cố tình chạm nhẹ vào vành tai khiến Việt giật mình, mặt đỏ bừng như gấc chín.
Nguyễn Văn Trường
//Giọng trầm ấm, đầy vẻ quan tâm "giả tạo"// cậu không sao chứ? Sao lại để bọn nó ức hiếp thế này? Sau này cứ đi cạnh tôi, không ai dám đụng vào một sợi tocs của cậu đâu.
Nguyễn Quốc Việt
Cảm... cảm ơn Trường. Tớ không nghĩ là một người như cậu lại cứu tớ.
Nguyễn Văn Trường
Vì cậu là người đặc biệt mà. Đi thôi, để tôi đưa cậu về nhà.
Việt bước đi cạnh Trường, cảm giác như mình đang bước vào một giấc mơ hồng. Cậu không hề hay biết, đằng sau nụ cười ấm áp kia là một ánh mắt lạnh lùng đang quan sát con mồi đã dính bẫy. Trường thầm nghĩ "Con cá này còn dễ câu hơn mình tưởng. Sắp có xe mới để đi rồi."
Nlinh cute
??? Ý là mới tải lại game á
Nlinh cute
Thời kì nghỉ hè sẽ mất ac 😓
2
Tại một quán trà sữa nhỏ gần trường. Không gian yên tĩnh với những bản nhạc không lời nhẹ nhàng. Việt ngồi đối diện Trường, đôi tay nhỏ bé bối rối mân mê ly trà sữa còn nguyên lớp đá.
Trường chống cằm, ánh mắt dường như không rời khỏi khuôn mặt đang cúi gầm của Việt. Trong đầu anh đang nhẩm tính từng bước để đẩy nhanh tiến độ trò chơi.
Nguyễn Văn Trường
Sao không uống đi? Cậu không thích vị này à? Hay là vì đi với tôi nên cậu thấy không thoải mái?
Nguyễn Quốc Việt
Không... không phải đâu! Chỉ là... tớ chưa bao giờ được ai mời đi như thế này. Tớ thấy hơi lạ lẫm
Nguyễn Văn Trường
Việt này, cậu có biết tại sao tôi lại cứu cậu không? Ở cái trường này, ai cũng sợ tôi, ai cũng muốn nịnh bợ tôi. Nhưng chỉ có cậu là làm tôi thấy muốn che chở nhất. Nhìn cậu ngốc nghếch thế này, tôi sợ nếu không có tôi, cậu sẽ bị người ta bắt nạt đến phát khóc mất.
Việt cảm nhận được hơi ấm từ bàn tay Trường lan tỏa khắp cơ thể. Một cảm giác an toàn giả tạo bao trùm lấy cậu. Việt khẽ ngước lên, đôi mắt sau lớp kính cận dày cộp lấp lánh sự cảm động.
Nguyễn Quốc Việt
Trường thật sự nghĩ tớ như vậy sao? Tớ chỉ là một đứa mọt sách bình thường... tớ còn chẳng có gì nổi bật cả
Nguyễn Văn Trường
Đúng là dễ lừa thật. Chỉ vài câu sến súa mà mặt đã đỏ như trái cà chua rồi. (nghĩ thầm)
Nguyễn Văn Trường
Cậu không cần nổi bật, chỉ cần là Việt của tôi là đủ rồi. Từ mai, tôi sẽ đưa đón cậu đi học. Đừng từ chối, vì tôi sẽ lo cho cậu lắm đấy
Hôm đó, Việt nằm trằn trọc trên chiếc giường nhỏ, tay không rời khỏi chiếc điện thoại. Tin nhắn cuối ngày của Trường "Ngủ ngon nhé, cục nợ của tôi" khiến cậu mỉm cười trong nước mắt hạnh phúc. Việt bắt đầu mơ về một tương lai có Trường, một người anh hùng đã cứu rỗi cuộc đời cô đơn của cậu. Cậu đâu biết rằng, ở một căn biệt thự sang trọng, Trường đang cùng Bắc mở sâm panh ăn mừng vì con cá đã cắn câu quá sâu.
Sân vận động trường học vào một chiều hoàng hôn rực rỡ. Tiếng bóng rổ đập xuống sàn vang dội. Trường vừa kết thúc trận đấu, mồ hôi đầm đìa, bước về phía Việt đang ngồi chờ trên khán đài.
Việt vội vàng đưa chai nước và chiếc khăn sạch cho Trường. Hành động chăm sóc ấy diễn ra một cách tự nhiên như thể họ là một cặp đôi thực sự. Những học sinh xung quanh bắt đầu xì xào, chỉ trỏ, nhưng Việt không còn sợ hãi nữa, vì cậu tin rằng đã có Trường ở bên cạnh.
Nguyễn Văn Trường
Hôm nay tôi chơi hay không? Cậu có cổ vũ cho tôi không đấy?
Nguyễn Quốc Việt
Có chứ... Trường chơi giỏi nhất mà. Mọi người đều nhìn cậu ngưỡng mộ lắm.
Nguyễn Văn Trường
Tôi không cần mọi người ngưỡng mộ. Tôi chỉ cần cậu nhìn tôi thôi. Việt này, ngày mai là kỷ niệm thành lập trường, cũng tròn một tháng chúng ta quen nhau... Cậu có muốn dành cho tôi một điều bất ngờ không?"l
Nguyễn Quốc Việt
Điều bất ngờ ạ? Tớ... tớ nên làm gì đây?
Nguyễn Văn Trường
Ngày mai, trước mặt toàn trường, tôi muốn nghe cậu nói ra cảm xúc thật của mình. Tôi muốn cả thế giới biết cậu thuộc về ai. Cậu làm được không?
Việt run lên vì xúc động. Cậu nghĩ rằng Trường muốn công khai mối quan hệ này để bảo vệ cậu khỏi những lời đàm tiếu. Sự ngây thơ của Việt đã lên đến đỉnh điểm. Cậu gật đầu mạnh mẽ, thầm quyết định sẽ dành hết can đảm để tỏ tình với người mình yêu.
Nguyễn Quốc Việt
Tớ làm được! Tớ sẽ chuẩn bị thật kỹ... Trường chờ tớ nhé.
Nguyễn Văn Trường
Ngoan lắm. Tôi sẽ chờ... phần trình diễn của cậu.
Đêm đó, Việt thức trắng để đan nốt chiếc khăn len màu xanh nhạt màu mà Trường nói là thích nhất. Cậu viết đi viết lại bức thư tình dài 3 trang giấy, mỗi chữ đều chứa đựng tình cảm chân thành nhất của một trái tim lần đầu biết yêu. Trong khi đó, Trường đang kiểm tra lại hệ thống loa phát thanh và camera của trường cùng đám bạn. Một màn kịch sỉ nhục hoành tráng đã được dàn dựng sẵn, chỉ chờ "con thỏ" tự mình bước vào giá treo cổ.
3
Nlinh cute
Sắp hết ngược chưa ta
Sân trường rực rỡ cờ hoa ngày kỷ niệm. Tiếng loa đài rộn rã, hàng ngàn học sinh tụ tập dưới sân khấu lớn. Việt đứng ở góc cánh gà, tay ôm chặt chiếc hộp quà gói ghém cẩn thận, trái tim đập liên hồi như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực.
Việt nhìn thấy Trường đứng giữa sân trường, bao quanh bởi đám bạn con nhà giàu. Ánh nắng chiếu vào Trường làm anh trông như một vị hoàng tử bước ra từ truyện cổ tích. Theo đúng lời hẹn, Việt hít một hơi thật sâu, tiến về phía Trường trước sự chứng kiến của tất cả mọi người.
Nguyễn Quốc Việt
Trường ơi... Cảm ơn cậu vì một tháng qua đã ở bên tớ. Tớ... tớ thật sự rất thích cậu. Cậu làm người yêu tớ nhé?
Không gian bỗng chốc im bặt. Việt đưa hộp quà ra, mong chờ một cái gật đầu. Nhưng đột nhiên, tiếng cười phá lên từ phía Trường làm cậu khựng lại. Trường không nhận quà, mà chỉ chậm rãi lấy điện thoại ra, kết nối với hệ thống loa phát thanh của trường.
Tiếng ghi âm vang lên khắp sân trường "Tao cá 10 triệu thằng Việt sẽ quỳ dưới chân tao... Nhìn cái mặt nó lúc tao xoa đầu, trông ngu không chịu được... Thằng gay đó mà đòi tao yêu thật à? Kinh tởm!"
Việt đứng chết trân, mặt cắt không còn giọt máu. Chiếc hộp quà trên tay cậu rơi xuống đất, trà ra chiếc khăn len xanh mà cậu đã thức trắng đêm để đan.
Nguyễn Quốc Việt
Trường... cậu đùa tớ đúng không? Những lúc cậu cứu tớ... những tin nhắn quan tâm...
Nguyễn Văn Trường
Tao diễn đấy! Nhìn mày khóc tao thấy buồn nôn lắm. Cầm cái đống rác này và biến khỏi mắt tao ngay!
Tiếng xì xào, cười nhạo của hàng ngàn học sinh như những mũi dao đâm nát linh hồn Việt. Cậu gục xuống, hai tay ôm lấy ngực, cảm giác như hơi thở đang lịm dần. Ánh sáng duy nhất của cuộc đời cậu hóa ra lại là hố đen sâu thẳm nhất.
Một tuần sau vụ cá cược. Việt không thể chuyển trường vì học bổng ràng buộc và hoàn cảnh khó khăn. Cậu chọn cách im lặng, cúi đầu lầm lũi, nhưng Trường và đám bạn không hề có ý định buông tha.
Giờ đây, Trường không còn đóng vai anh hùng nữa. Anh trở thành kẻ cầm đầu chuỗi ngày hành hạ Việt để chứng minh với đám bạn rằng mình hoàn toàn "thẳng" và không hề bị ảnh hưởng bởi Việt.
Nguyễn Văn Trường
//Đạp mạnh vào bàn của Việt// này thằng biến thái, hôm nay chưa giặt đồ tập cho tao à? Mày lười quá rồi đấy.
Nguyễn Quốc Việt
//Lí nhí, mắt không dám ngước lên// tớ... tớ giặt rồi, nhưng trời mưa nên chưa khô...
Nguyễn Văn Trường
//Túm tóc Việt kéo ngược ra sau, ép cậu nhìn thẳng vào mình// tao không cần biết. Không khô thì mày phải dùng hơi người mà làm khô. Mày thích chạm vào tao lắm mà đúng không? Giờ tao cho mày cơ hội đấy.
Trường lôi Việt vào nhà kho sau sân bóng nơi vắng vẻ nhất trường. Đám bạn của anh đứng ngoài cửa canh gác, cười hô hố.
Nguyễn Văn Trường
//Vung tay tát mạnh vào mặt Việt khiến cậu ngã nhào// tại sao mày không khóc? Sao cái bản mặt mày lúc nào cũng lầm lì thế này? Mày đang khinh tao sao?
Nguyễn Quốc Việt
Cậu giết tôi đi... Chẳng phải cậu nói nhìn thấy tôi cậu thấy kinh tởm sao? Vậy tại sao còn giữ tôi lại để hành hạ?
Nguyễn Văn Trường
//Anh lấy một cây gậy gỗ gần đó đập mạnh xuống bàn ngay sát tay Việt// chết thì dễ quá. Tao muốn mày phải sống để trả giá cho việc dám ảo tưởng yêu tao. Từ nay, mày là nô lệ của tao. Tao bảo quỳ mày không được đứng, tao bảo sủa mày không được im!
Trường bắt Việt phải dọn vệ sinh toàn bộ khu nhà vệ sinh bằng tay không, bắt cậu đứng chịu nắng giữa sân trường suốt 2 tiếng đồng hồ. Mỗi lần thấy Việt kiệt sức, Trường lại cảm thấy một sự thỏa mãn méo mó, nhưng sâu thẳm trong lồng ngực anh là một cảm giác bồn chồn không tên mà anh luôn cố tình phớt lờ bằng những trận đòn roi tàn nhẫn hơn.
Sau giờ tan học, mây đen kéo về che phủ cả bầu trời, báo hiệu một cơn mưa lớn. Việt đang định lén ra về bằng cổng sau thì bị đám đàn em của Trường chặn lại và lôi xộc vào nhà kho chứa dụng cụ thể dục cũ nát phía sau sân trường
Tiếng cửa sắt rít lên khô khốc rồi đóng sập lại, nhốt Việt vào không gian ẩm mốc và tối tăm. Trường đứng đó, tay cầm một chiếc roi mây mỏng thứ mà anh lấy từ phòng truyền thống. Ánh sáng le lói qua khe cửa hắt vào khuôn mặt sắc lạnh của anh, trông chẳng khác nào một ác quỷ thực sự.
Nguyễn Văn Trường
//Quất mạnh chiếc roi xuống sàn nhà, tạo nên một tiếng "chát"// mày định đi đâu? Tao đã cho phép mày về chưa?
Nguyễn Quốc Việt
//Run rẩy, co rúm người vào góc tường// Trường... làm ơn... tớ mệt lắm rồi... tớ không chịu nổi nữa đâu...
Nguyễn Văn Trường
//Tiến lại gần, nắm lấy cổ áo Việt nhấc bổng lên// mệt à? Tao mới chỉ bắt đầu trò chơi thôi mà. Nghe nói hôm nay mày dám nói chuyện với thằng lớp trưởng bên 11B? Mày lại định dùng cái vẻ mặt đáng thương này để quyến rũ nó sao?
Nlinh cute
Ghen thì nói ln
Nguyễn Quốc Việt
Không phải... cậu ấy chỉ cho tớ mượn vở... tớ bị mất hết vở rồi...
Nguyễn Văn Trường
//Vung roi quất một nhát đau đớn vào bắp chân Việt// câm miệng! Tao đã nói rồi, một thằng gay kinh tởm như mày không có quyền chạm vào bất cứ ai ở cái trường này. Mày là đồ vật của tao, nghe rõ chưa?
Từng nhát roi quất xuống, Việt chỉ biết ôm đầu chịu đựng. Cậu không còn khóc thành tiếng nữa, vì nước mắt đã cạn khô từ lâu. Mỗi vết lằn đỏ rực hiện lên trên làn da trắng xanh của Việt là một lần Trường cảm thấy một sự khoái cảm méo mó xen lẫn một nỗi bất an cực độ. Trường ghét ánh mắt của Việt lúc này nó không còn sự sùng bái, không còn tình yêu, mà chỉ còn là một khoảng không vô tận. Sự im lặng của Việt làm Trường nổi điên hơn. Anh tiếp tục hành hạ cậu cho đến khi Việt lịm đi vì đau đớn, lúc đó anh mới vứt chiếc roi xuống, lạnh lùng bỏ ra ngoài mặc cho cơn mưa xối xả bắt đầu đổ xuống mái tôn nhà kho.
Download MangaToon APP on App Store and Google Play