Tiếng Việt
NovelToon NovelToon

⟨ ĐN Jujutsu Kaisen : JJK ⟩ : ‹世界的眼睛- 记忆酒店瓶子՞ › ₈₄

#ɪ : 『 Ngày Đầu 』

◤◢◤◢◤◢◤◢◤◢◤◢◤◢ ⓘ𝙒𝘼𝙍𝙉𝙄𝙉𝙂𝙎 | 𝘾𝙖̉𝙣𝙝 𝘽𝙖́𝙤 #𝙉𝙎𝙁𝙒 / #𝙊𝙊𝘾 / #𝙊𝙗𝙨𝙘𝙚𝙣𝙚 #𝙋𝙨𝙮𝙘𝙝𝙤𝙡𝙤𝙜𝙞𝙘𝙖𝙡_𝘿𝙞𝙨𝙤𝙧𝙙𝙚𝙧𝙨 ◤◢◤◢◤◢◤◢◤◢◤◢◤◢
| 生活只是一场模糊的幕布,开启了悲惨的地狱。| ‹第一章› : 𝘈́𝘯𝘩 𝘮𝘢̆́𝘵 𝘤𝘶̉𝘢 𝘬𝘦̉ 𝘯𝘨𝘶̛𝘰̛̀𝘪 𝘥𝘰̛̀𝘪.
══════════════════════
Không phải một cánh cửa, chỉ là một tấm kính trong suốt đến lạnh lùng, ngăn cách cái ồn ã của lũ trẻ đang nô đùa sau lưng với một bầu không khí tĩnh mịch đến mức như có thể vỡ tan thành từng mảnh vụn.
Ở đó, ngay nơi lằn ranh vô hình ấy, một bóng dáng nhỏ thó thập thò, không thật sự bước vào, cũng chẳng hoàn toàn tách khỏi.
-@ 𝘐𝘵𝘰𝘴𝘩𝘪 𝘙𝘦𝘪
-@ 𝘐𝘵𝘰𝘴𝘩𝘪 𝘙𝘦𝘪
. . .
-@ 𝘐𝘵𝘰𝘴𝘩𝘪 𝘙𝘦𝘪
-@ 𝘐𝘵𝘰𝘴𝘩𝘪 𝘙𝘦𝘪
NovelToon
Đứa trẻ ấy đứng lọt thỏm giữa khung cửa, như một nét vẽ lem vội lạc khỏi bức tranh đời thường của thế giới, một kẻ cô lập ngay trong chính ánh nhìn mơ hồ của mình.
Nắng chiều tỉnh Iwate mỏng manh như một tấm lụa tàn, phủ lên mái ngói của một ngôi làng nhỏ hẻo lánh thứ ánh vàng nhạt thếch, thiếu vắng hẳn cái nồng nhiệt của phương Nam.
Con bé mới chuyển về đây không lâu, cùng với những hộp giấy còn nằm ngổn ngang trong căn nhà gỗ khuất sau triền đồi.
Nó mang theo cái lặng im của những chuyến tàu đường dài, của những câu chuyện gia đình chưa từng được kể trọn vẹn, đọng lại trong đáy mắt đỏ láy một nỗi u hoài khó gọi.
Nó không thể hòa nhập, không phải vì không thể, mà dường như trong bản ngã non nớt ấy đã sớm nảy sinh một thứ bản năng tự vệ, lặng lẽ thu mình như một chiếc lá úa nép vào gốc rễ, tránh xa những ngọn gió vô tình của phù sinh.
Bạn bè đồng trang lứa với con bé là cả một thế giới tách biệt, ồn ã và xa lạ như những tín hiệu từ một hành tinh khác.
Ấy vậy mà giữa cái không gian tưởng như ngưng đọng ấy, vận mệnh lại khẽ khàng gõ cửa bằng đôi bàn tay của hai sinh linh nhỏ bé.
Một trong số đó, như một đốm lửa nhỏ bất chấp bóng tối, cứ thế xông thẳng vào bức tường tĩnh mịch mà con bé đã dày công tạo dựng.
Mái tóc màu hạt dẻ ánh lên dưới vầng dương tàn, và giọng nói trong trẻo vang lên, cắt ngang dòng suy tưởng mông lung như một nhát kéo sắc lẹm phá tan tấm màn nhung u tịch.
. . .
@𝐊𝐮𝐠𝐢𝐬𝐚𝐤𝐢 𝐍𝐨𝐛𝐚𝐫𝐚
@𝐊𝐮𝐠𝐢𝐬𝐚𝐤𝐢 𝐍𝐨𝐛𝐚𝐫𝐚
Mà công nhận Itoshi nói ít ghê ý? Bộ cậu không thích nói chuyện với ai hả? <Nghiêng đầu>
@𝐊𝐮𝐠𝐢𝐬𝐚𝐤𝐢 𝐍𝐨𝐛𝐚𝐫𝐚
@𝐊𝐮𝐠𝐢𝐬𝐚𝐤𝐢 𝐍𝐨𝐛𝐚𝐫𝐚
NovelToon
Đôi mắt hổ phách sáng quắc chứa đầy sự tò mò không hề che giấu, một sự tò mò thuần khiết đến mức không khiến người ta phải phòng bị.
-@ 𝘐𝘵𝘰𝘴𝘩𝘪 𝘙𝘦𝘪
-@ 𝘐𝘵𝘰𝘴𝘩𝘪 𝘙𝘦𝘪
<Ngước nhìn lên>
-@ 𝘐𝘵𝘰𝘴𝘩𝘪 𝘙𝘦𝘪
-@ 𝘐𝘵𝘰𝘴𝘩𝘪 𝘙𝘦𝘪
NovelToon
Cái tên “Itoshi” đủ cả họ lẫn tên vang lên trong khoảng không như một cái gì đó vừa khách sáo vừa xa vời.
Con bé khẽ chớp mắt. Đã bao lâu rồi, người ta chỉ gọi nó bằng cái họ đầy nghi thức ấy?
Nó khẽ mấp máy môi, thanh âm thoát ra nhỏ nhẹ như tiếng lá rơi chạm mặt hồ tĩnh lặng.
-@ 𝘐𝘵𝘰𝘴𝘩𝘪 𝘙𝘦𝘪
-@ 𝘐𝘵𝘰𝘴𝘩𝘪 𝘙𝘦𝘪
Không phải đâu.. chỉ là không muốn nói thôi.
Một lời đáp chẳng phải thừa nhận cũng chẳng phải chối bỏ, chỉ đơn thuần là một lẽ thật bình thản đến tội nghiệp.
Fumi với vẻ ngoài trầm ổn và đôi mắt như đã đọc thấu bao điều, khẽ tiếp lời, giọng nói mang theo một nỗi buồn của kẻ đồng cảm.
@𝐅𝐮𝐦𝐢
@𝐅𝐮𝐦𝐢
Itoshi-san có vẻ không thích mọi người xung quanh.
@𝐅𝐮𝐦𝐢
@𝐅𝐮𝐦𝐢
NovelToon
Lời nói ấy không phải một lời trách móc, mà là một nốt trầm đồng điệu.
Fumi cũng là một kẻ lạc loài, một bóng dáng vừa chân ướt chân ráo đặt chân đến vùng đất này không lâu trước nó.
Cả ba tâm hồn non nớt, bằng một cách vô hình nào đó, dường như được kết nối bởi chính sự lạc nhịp của chúng với thế gian ồn ã kia.
Nó cúi đầu, những ngón tay nhỏ xíu vô thức quấn vào gấu áo mình.
Một lời thú nhận có lẽ là hiếm hoi nhất từ trước đến nay, được thốt ra như một tiếng thở dài đàng cam chịu.
-@ 𝘐𝘵𝘰𝘴𝘩𝘪 𝘙𝘦𝘪
-@ 𝘐𝘵𝘰𝘴𝘩𝘪 𝘙𝘦𝘪
Tớ không giỏi để làm bạn thôi..
-@ 𝘐𝘵𝘰𝘴𝘩𝘪 𝘙𝘦𝘪
-@ 𝘐𝘵𝘰𝘴𝘩𝘪 𝘙𝘦𝘪
NovelToon
Trong đáy lòng con bé, kết giao là cả một nghệ thuật cao siêu mà nó mãi mãi là kẻ ngoại đạo.
Nó sợ những ánh mắt dò xét, sợ những câu hỏi thăm lấp lửng, sợ chính sự vụng về của bản thân sẽ làm vỡ tan mọi mối liên kết mong manh.
Nhưng Nobara với tất cả sự hồn nhiên và mãnh liệt của một cơn gió mùa hạ, đã phủ nhận hoàn toàn cái suy nghĩ bi quan ấy.
Nụ cười của con bé rạng rỡ như xua tan đi đám mây mù xám xịt đang bao phủ lấy trái tim nhỏ bé kia.
@𝐊𝐮𝐠𝐢𝐬𝐚𝐤𝐢 𝐍𝐨𝐛𝐚𝐫𝐚
@𝐊𝐮𝐠𝐢𝐬𝐚𝐤𝐢 𝐍𝐨𝐛𝐚𝐫𝐚
Thì có bọn tớ ở đây rồi mà!
@𝐊𝐮𝐠𝐢𝐬𝐚𝐤𝐢 𝐍𝐨𝐛𝐚𝐫𝐚
@𝐊𝐮𝐠𝐢𝐬𝐚𝐤𝐢 𝐍𝐨𝐛𝐚𝐫𝐚
NovelToon
Một câu nói giản đơn, không hề hoa mỹ, nhưng lại mang sức nặng của một lời tuyên thệ.
Nó không phải là sự thương hại, cũng chẳng phải là lòng trắc ẩn nhất thời.
Đó là sự công nhận, một sự “ở đây” đầy hiện diện và kiên định.
NovelToon
Ở một thế giới mà con bé luôn cảm thấy mình trong suốt, thì việc có người nhìn thấy mình, công nhận sự tồn tại của mình, là một phép màu.
Khoảnh khắc ấy, có thứ gì đó trong lòng con bé vỡ òa.
Lớp băng mỏng bao lâu nay bọc kín trái tim non nớt bỗng chốc tan chảy thành dòng nước ấm áp siết chảy vô thời.
Nó ngước lên, lần đầu tiên chủ động tìm kiếm ánh mắt của người khác.
Nó thấy ở Nobara một nguồn sống rực rỡ, và ở Fumi một sự thấu hiểu lặng thầm.
Một quyết định bé nhỏ nhưng lại vô cùng can đảm, nó khẽ cất lời, thanh âm run run nhưng rành rọt.
-@ 𝘐𝘵𝘰𝘴𝘩𝘪 𝘙𝘦𝘪
-@ 𝘐𝘵𝘰𝘴𝘩𝘪 𝘙𝘦𝘪
Vậy cả hai cứ gọi tớ là Rei đi, không cần gọi họ đâu..
-@ 𝘐𝘵𝘰𝘴𝘩𝘪 𝘙𝘦𝘪
-@ 𝘐𝘵𝘰𝘴𝘩𝘪 𝘙𝘦𝘪
NovelToon
Buông bỏ cái họ “Itoshi” trang trọng mà xa cách kia, chính là lần đầu tiên nó tự nguyện mở một khe cửa cho thế giới bước vào.
@𝐊𝐮𝐠𝐢𝐬𝐚𝐤𝐢 𝐍𝐨𝐛𝐚𝐫𝐚
@𝐊𝐮𝐠𝐢𝐬𝐚𝐤𝐢 𝐍𝐨𝐛𝐚𝐫𝐚
Rei-chan! \(^ヮ^)/
@𝐅𝐮𝐦𝐢
@𝐅𝐮𝐦𝐢
Rei-chan (^‿^✿)
Âm thanh của hai giọng nói hòa vào nhau, thanh thúy như tiếng chuông gió ngân nơi hiên chùa vắng.
Cái tên ấy, “Linh”, vốn mang trong mình một ý niệm mơ hồ về tâm hồn và sự mong manh, giờ đây lại được cất lên với tất cả sự trìu mến và nhiệt huyết.
Nó không còn là một cái tên đứng đơn độc nữa, mà đã trở thành một sợi dây vô hình nối kết ba sinh mệnh nhỏ bé.
-@ 𝘐𝘵𝘰𝘴𝘩𝘪 𝘙𝘦𝘪
-@ 𝘐𝘵𝘰𝘴𝘩𝘪 𝘙𝘦𝘪
•___• . . .
Chính vào lúc ấy, một điều kỳ lạ đã xảy ra. Tia nắng cuối ngày tưởng như đã tàn lụi bỗng lách qua kẽ lá, xuyên thẳng qua khung cửa sổ, chiếu một vệt sáng lên gương mặt của Rei.
Nhưng kỳ lạ thay, ánh sáng ấy không dừng lại trên làn da hay mái tóc, mà bùng lên thành một đốm lửa nhỏ màu hổ phách trong chính đôi đồng tử đỏ láy kia.
Đôi mắt vốn dĩ là một mặt hồ tĩnh lặng và sâu hun hút, giờ đây lại phản chiếu một tia sáng ấm áp lạ thường, như một vì sao xa xôi đột nhiên lóe sáng sau hàng thiên niên kỷ ngủ yên trong lòng vũ trụ.
Ánh mắt lóe lên, không phải vì kinh ngạc hay sợ hãi, mà là sự phản chiếu của một niềm hạnh phúc nhỏ nhoi nhưng chân thật lần đầu tiên chạm đến.
Nó như một lời mách bảo thầm lặng từ sâu trong bản ngã, rằng từ khoảnh khắc này, hành trình của nó sẽ không còn là một lối mòn cô độc nữa.
Cái thế giới nhỏ bé bên ngoài ô cửa sổ vẫn ồn ã, vẫn xoay vần với những quy luật phù sinh của nó.
Nhưng ở nơi lằn ranh mong manh giữa hai thế giới ấy, một bông hoa nhỏ đã lặng lẽ nở, uống trọn những giọt sương ấm áp của tình bằng hữu đầu đời.
Nó không xóa nhòa được quá khứ, cũng không hứa hẹn một tương lai dễ dàng, nhưng nó đã gieo vào lòng Rei một hạt mầm của sự kết nối, một thứ ánh sáng le lói đủ để sưởi ấm những ngày đông dài cô tịch sắp tới...
NovelToon
NovelToon
.
NovelToon
══════════════════════
(Còn tiếp…)
©𝙈𝙤̣̂𝙩 𝙣𝙜𝙖̀𝙮 𝙖̆𝙣 𝙝𝙤̛𝙣 𝙣𝙖̆𝙢 𝙩𝙤̂ 𝙘𝙤̛𝙢
©𝙈𝙤̣̂𝙩 𝙣𝙜𝙖̀𝙮 𝙖̆𝙣 𝙝𝙤̛𝙣 𝙣𝙖̆𝙢 𝙩𝙤̂ 𝙘𝙤̛𝙢
Đừng quên đây là truyện Kinh Dị nhó :P “hài hước trá hình”.
©𝙈𝙤̣̂𝙩 𝙣𝙜𝙖̀𝙮 𝙖̆𝙣 𝙝𝙤̛𝙣 𝙣𝙖̆𝙢 𝙩𝙤̂ 𝙘𝙤̛𝙢
©𝙈𝙤̣̂𝙩 𝙣𝙜𝙖̀𝙮 𝙖̆𝙣 𝙝𝙤̛𝙣 𝙣𝙖̆𝙢 𝙩𝙤̂ 𝙘𝙤̛𝙢
Đọc đi mốt biết=))

#ɪɪ : 『 Phong tục kinh tởm 』

◤◢◤◢◤◢◤◢◤◢◤◢◤◢ ⓘ𝙒𝘼𝙍𝙉𝙄𝙉𝙂𝙎 | 𝘾𝙖̉𝙣𝙝 𝘽𝙖́𝙤 #𝙉𝙎𝙁𝙒 / #𝙊𝙊𝘾 / #𝙊𝙗𝙨𝙘𝙚𝙣𝙚 #𝙋𝙨𝙮𝙘𝙝𝙤𝙡𝙤𝙜𝙞𝙘𝙖𝙡_𝘿𝙞𝙨𝙤𝙧𝙙𝙚𝙧𝙨 ◤◢◤◢◤◢◤◢◤◢◤◢◤◢
| 生活只是一场模糊的幕布,开启了悲惨的地狱。| ‹第二章› : 𝘈́𝘯𝘩 𝘮𝘢̆́𝘵 𝘤𝘶̉𝘢 𝘬𝘦̉ 𝘯𝘨𝘶̛𝘰̛̀𝘪 𝘥𝘰̛̀𝘪.
══════════════════════
Ngồi nép mình dưới gốc cây bạch quả già nơi góc sân trường, Rei vô thức vân vê một chiếc lá đã ngả vàng vừa rơi xuống lòng mình.
Gió chiều lành lạnh luồn qua kẽ áo, mang theo mùi rơm rạ ẩm mốc từ những cánh đồng xa tít tắp.
Ba đứa trẻ quây quần bên nhau, nhưng bầu không khí hôm nay không còn cái trong trẻo của những ngày đầu kết bạn nữa, mà đượm một vẻ trầm mặc.
Nobara ngồi đối diện, hai tay chống cằm, đôi mắt hổ phách vốn luôn rực cháy giờ đây lại gợn lên một u uất hiếm thấy.
-@ 𝘐𝘵𝘰𝘴𝘩𝘪 𝘙𝘦𝘪
-@ 𝘐𝘵𝘰𝘴𝘩𝘪 𝘙𝘦𝘪
(Hôm nay có vẻ ít tiếng ồn…)
-@ 𝘐𝘵𝘰𝘴𝘩𝘪 𝘙𝘦𝘪
-@ 𝘐𝘵𝘰𝘴𝘩𝘪 𝘙𝘦𝘪
NovelToon
Fumi thì vẫn lặng lẽ như thường lệ, nhưng đôi vai hơi co lại như đang gồng mình chống chọi với một cơn gió vô hình.
@𝐅𝐮𝐦𝐢
@𝐅𝐮𝐦𝐢
Mấy cậu biết không…
@𝐊𝐮𝐠𝐢𝐬𝐚𝐤𝐢 𝐍𝐨𝐛𝐚𝐫𝐚
@𝐊𝐮𝐠𝐢𝐬𝐚𝐤𝐢 𝐍𝐨𝐛𝐚𝐫𝐚
Hửm?
-@ 𝘐𝘵𝘰𝘴𝘩𝘪 𝘙𝘦𝘪
-@ 𝘐𝘵𝘰𝘴𝘩𝘪 𝘙𝘦𝘪
?
Fumi đột ngột cất tiếng, ánh mắt không nhìn vào ai, chỉ chăm chăm vào một điểm vô định nơi chân trời.
@𝐅𝐮𝐦𝐢
@𝐅𝐮𝐦𝐢
Hồi tớ mới lần đầu tiên ấy. Có một bà lão hàng xóm mang sekihan sang nhà.
-@ 𝘐𝘵𝘰𝘴𝘩𝘪 𝘙𝘦𝘪
-@ 𝘐𝘵𝘰𝘴𝘩𝘪 𝘙𝘦𝘪
(Sekihan?) <Nghiêng đầu>
Rei khẽ nghiêng đầu lại liên nghĩ tới “sekihan”.
Cơm gạo nếp nhuộm đỏ màu đậu azuki, những hạt cơm đỏ thẫm như máu loãng, thứ đồ ăn vốn mang ý niệm chúc mừng trong những dịp trọng đại của phù sinh.
Đám cưới, sinh nhật và… cái cột mốc biến một đứa trẻ thành “phụ nữ” trong mắt người đời.
Rei đã từng nghe đâu đó về tục lệ này, một phong tục cổ xưa mà bà nội nó vẫn thường nhắc đến bằng một giọng đầy tự hào.
Nhưng khi nghe Fumi kể lại, trong lòng nó chẳng hề gợn lên chút ấm áp nào.
Trái lại, một cảm giác lạnh buốt len lỏi khắp sống lưng, như thể có bàn tay ai đó vừa chạm vào thứ gì đó sâu kín nhất trong cơ thể mình.
@𝐅𝐮𝐦𝐢
@𝐅𝐮𝐦𝐢
Bà ấy không phải họ hàng thân thích gì với nhà tớ hết. Chỉ là hàng xóm cách mấy căn thôi.
@𝐅𝐮𝐦𝐢
@𝐅𝐮𝐦𝐢
Vậy mà bà biết. Bà mang một tô cơm đậu đỏ sang nhà tớ, nở một nụ cười rất tươi, nói rằng ‘Chúc mừng cháu đã trở thành phụ nữ’…
NovelToon
“Chúc mừng cháu đã trở thành phụ nữ”
Khoảng lặng sau câu nói ấy đặc quánh như mật đắng.
-@ 𝘐𝘵𝘰𝘴𝘩𝘪 𝘙𝘦𝘪
-@ 𝘐𝘵𝘰𝘴𝘩𝘪 𝘙𝘦𝘪
?
-@ 𝘐𝘵𝘰𝘴𝘩𝘪 𝘙𝘦𝘪
-@ 𝘐𝘵𝘰𝘴𝘩𝘪 𝘙𝘦𝘪
NovelToon
Cảm thấy lồng ngực mình thắt lại.
Hình dung ra khung cảnh ấy, một đứa con gái chỉ mới mười hai, mười ba tuổi, còn đang hoang mang và sợ hãi trước những biến đổi đầu đời của thân xác, phải tiếp nhận một lời “chúc mừng” từ một kẻ xa lạ.
Kẻ xa lạ ấy chưa từng hỏi han, chưa từng quan tâm, nhưng lại biết rõ thứ lẽ ra chỉ nên là bí mật giữa đứa trẻ và mẹ nó.
Một sự xâm phạm quyền riêng tư trắng trợn, được che đậy dưới lớp vỏ của phong tục và lòng tốt.
-@ 𝘐𝘵𝘰𝘴𝘩𝘪 𝘙𝘦𝘪
-@ 𝘐𝘵𝘰𝘴𝘩𝘪 𝘙𝘦𝘪
Nó giống như…
-@ 𝘐𝘵𝘰𝘴𝘩𝘪 𝘙𝘦𝘪
-@ 𝘐𝘵𝘰𝘴𝘩𝘪 𝘙𝘦𝘪
<Những ngón tay siết chặt chiếc lá bạch quả đến nhàu nát>
-@ 𝘐𝘵𝘰𝘴𝘩𝘪 𝘙𝘦𝘪
-@ 𝘐𝘵𝘰𝘴𝘩𝘪 𝘙𝘦𝘪
Giống như cơ thể của mình không thuộc về mình nữa.
-@ 𝘐𝘵𝘰𝘴𝘩𝘪 𝘙𝘦𝘪
-@ 𝘐𝘵𝘰𝘴𝘩𝘪 𝘙𝘦𝘪
Như thể mình là một món đồ chung của cả cái làng này, ai muốn nhìn ngó, bàn tán lúc nào cũng được.
-@ 𝘐𝘵𝘰𝘴𝘩𝘪 𝘙𝘦𝘪
-@ 𝘐𝘵𝘰𝘴𝘩𝘪 𝘙𝘦𝘪
NovelToon
Nobara bật ra một tiếng cười khẩy, khô khốc và chua chát đến lạ.
Nụ cười ấy chẳng hề hợp với gương mặt của một đứa trẻ lên bảy.
@𝐊𝐮𝐠𝐢𝐬𝐚𝐤𝐢 𝐍𝐨𝐛𝐚𝐫𝐚
@𝐊𝐮𝐠𝐢𝐬𝐚𝐤𝐢 𝐍𝐨𝐛𝐚𝐫𝐚
Nên tớ mới nói, cái nơi tớ sinh ra ấy… nó là một ngôi làng rác rưởi.
-@ 𝘐𝘵𝘰𝘴𝘩𝘪 𝘙𝘦𝘪
-@ 𝘐𝘵𝘰𝘴𝘩𝘪 𝘙𝘦𝘪
ಠ_ಠ
Nobara nhấn mạnh từng chữ, như thể đang nhai nát chúng trong miệng trước khi nhả ra.
@𝐊𝐮𝐠𝐢𝐬𝐚𝐤𝐢 𝐍𝐨𝐛𝐚𝐫𝐚
@𝐊𝐮𝐠𝐢𝐬𝐚𝐤𝐢 𝐍𝐨𝐛𝐚𝐫𝐚
Không phải vì nó nghèo đâu.
@𝐊𝐮𝐠𝐢𝐬𝐚𝐤𝐢 𝐍𝐨𝐛𝐚𝐫𝐚
@𝐊𝐮𝐠𝐢𝐬𝐚𝐤𝐢 𝐍𝐨𝐛𝐚𝐫𝐚
Nghèo thì có gì đáng xấu hổ chứ.
@𝐊𝐮𝐠𝐢𝐬𝐚𝐤𝐢 𝐍𝐨𝐛𝐚𝐫𝐚
@𝐊𝐮𝐠𝐢𝐬𝐚𝐤𝐢 𝐍𝐨𝐛𝐚𝐫𝐚
Nhưng cái tư duy của những con người ở đó… Nó thối nát.
@𝐊𝐮𝐠𝐢𝐬𝐚𝐤𝐢 𝐍𝐨𝐛𝐚𝐫𝐚
@𝐊𝐮𝐠𝐢𝐬𝐚𝐤𝐢 𝐍𝐨𝐛𝐚𝐫𝐚
Độc hại lắm. “Chúng nó” nhìn tụi mình không phải như con người, mà như những con bò cái tơ sắp đến tuổi sinh sản vậy.
-@ 𝘐𝘵𝘰𝘴𝘩𝘪 𝘙𝘦𝘪
-@ 𝘐𝘵𝘰𝘴𝘩𝘪 𝘙𝘦𝘪
. . .
-@ 𝘐𝘵𝘰𝘴𝘩𝘪 𝘙𝘦𝘪
-@ 𝘐𝘵𝘰𝘴𝘩𝘪 𝘙𝘦𝘪
NovelToon
Lời Nobara nói ra trần trụi và tàn nhẫn, nhưng nó biết những nói đó không hề sai.
Ở những vùng quê hẻo lánh, nơi những ngôi nhà gỗ nép mình sau những cánh rừng tuyết tùng âm u, con người sống dựa vào nhau, nhưng cũng vì thế mà họ xiết chặt lấy nhau đến nghẹt thở.
Mọi bí mật đều không thể tồn tại. Mỗi một thay đổi nhỏ nhất trên cơ thể của những đứa trẻ đều bị hàng chục cặp mắt dõi theo, thì thầm, phán xét.
Một cô bé có kỳ kinh nguyệt đầu tiên chẳng khác nào một cột mốc được khắc lên bảng đá của ngôi làng, đánh dấu khả năng duy trì nòi giống, cống hiến cho mảnh đất này những đứa con mới.
Chẳng ai buồn hỏi đứa bé ấy có sợ không, có đau không, có thấy tủi thân không.
Họ chỉ biết mang Sekihan sang như một nghi thức, một lời tuyên bố ngầm rằng.
[ Chúng tao đã biết. Mày đã trưởng thành, giờ thì hãy sẵn sàng làm tròn bổn phận ! ]
NovelToon
@𝐅𝐮𝐦𝐢
@𝐅𝐮𝐦𝐢
Nhưng mà…
@𝐅𝐮𝐦𝐢
@𝐅𝐮𝐦𝐢
Bà lão ấy không hề nghĩ mình đang làm gì sai cả. <Ánh mắt thấu hiểu>
@𝐅𝐮𝐦𝐢
@𝐅𝐮𝐦𝐢
NovelToon
@𝐅𝐮𝐦𝐢
@𝐅𝐮𝐦𝐢
Bà ấy thực sự tin rằng mình đang làm một việc tốt.
@𝐅𝐮𝐦𝐢
@𝐅𝐮𝐦𝐢
Rằng mình đang chúc mừng, đó mới là thứ đáng sợ nhất.
-@ 𝘐𝘵𝘰𝘴𝘩𝘪 𝘙𝘦𝘪
-@ 𝘐𝘵𝘰𝘴𝘩𝘪 𝘙𝘦𝘪
Cũng đúng.. <Gật đầu>
-@ 𝘐𝘵𝘰𝘴𝘩𝘪 𝘙𝘦𝘪
-@ 𝘐𝘵𝘰𝘴𝘩𝘪 𝘙𝘦𝘪
NovelToon
Đáng sợ thật, cái sự vô tri của lòng tốt, sự ngây thơ của những tập tục đã ăn sâu vào máu thịt bao thế hệ.
Chúng vô hại, nhưng cũng sắc lẹm như một lưỡi dao cùn cứa mãi vào tâm hồn non nớt, để lại những vết sẹo chẳng bao giờ lành hẳn.
Người ta không cần ác ý mới có thể làm tổn thương kẻ khác.
Chỉ cần thiếu đi sự tôn trọng, và thừa thãi sự soi mói, là đủ rồi.
@𝐊𝐮𝐠𝐢𝐬𝐚𝐤𝐢 𝐍𝐨𝐛𝐚𝐫𝐚
@𝐊𝐮𝐠𝐢𝐬𝐚𝐤𝐢 𝐍𝐨𝐛𝐚𝐫𝐚
Còn cậu thì sao, Rei? <Ngay lại nhìn bằng ánh mắt dịu đi>
@𝐊𝐮𝐠𝐢𝐬𝐚𝐤𝐢 𝐍𝐨𝐛𝐚𝐫𝐚
@𝐊𝐮𝐠𝐢𝐬𝐚𝐤𝐢 𝐍𝐨𝐛𝐚𝐫𝐚
Cậu đâu có sinh ra ở cái nơi này, sao tự dưng lại dạt về đây?
Câu hỏi ấy như một mũi kim đâm thẳng vào lớp ký ức mà Rei vẫn luôn cố gắng chôn vùi.
Im lặng một lúc lâu, để mặc cho gió chiều vờn qua mái tóc xanh trắng.
-@ 𝘐𝘵𝘰𝘴𝘩𝘪 𝘙𝘦𝘪
-@ 𝘐𝘵𝘰𝘴𝘩𝘪 𝘙𝘦𝘪
Ba mẹ tớ cãi nhau với ông nội, một trận cãi vã rất lớn.
-@ 𝘐𝘵𝘰𝘴𝘩𝘪 𝘙𝘦𝘪
-@ 𝘐𝘵𝘰𝘴𝘩𝘪 𝘙𝘦𝘪
Tớ không biết rõ nguyên do, chỉ nghe loáng thoáng gì đó về chuyện thừa kế, về đất đai, về danh dự gia đình gì ấy…
-@ 𝘐𝘵𝘰𝘴𝘩𝘪 𝘙𝘦𝘪
-@ 𝘐𝘵𝘰𝘴𝘩𝘪 𝘙𝘦𝘪
Những thứ người lớn luôn coi trọng hơn cả máu mủ.
-@ 𝘐𝘵𝘰𝘴𝘩𝘪 𝘙𝘦𝘪
-@ 𝘐𝘵𝘰𝘴𝘩𝘪 𝘙𝘦𝘪
Rồi ba mẹ dọn đi, kéo tớ theo.
-@ 𝘐𝘵𝘰𝘴𝘩𝘪 𝘙𝘦𝘪
-@ 𝘐𝘵𝘰𝘴𝘩𝘪 𝘙𝘦𝘪
Bỏ chị gái tớ ở lại với ông nội.
Hình ảnh người chị gái hiện lên trong tâm trí Rei, nhòe nhoẹt như một bức tranh thủy mặc bị ai đó hắt nước vào.
NovelToon
Chị lớn hơn nó vài tuổi, có mái tóc dài và đôi mắt hiền lành như mẹ.
Ngày họ rời đi, chị đứng nơi ngưỡng cửa căn nhà cổ, không khóc, không kêu gào, chỉ lặng lẽ nhìn theo chiếc xe khuất dần sau những hàng tuyết tùng.
Đôi mắt ấy trống rỗng, nhưng cũng chất chứa cả một trời tuyệt vọng. Hai chị em như hai chiếc lá bị cơn lốc của những mâu thuẫn người lớn xé toạc khỏi cùng một cành, cuốn bay về hai hướng trái ngược.
-@ 𝘐𝘵𝘰𝘴𝘩𝘪 𝘙𝘦𝘪
-@ 𝘐𝘵𝘰𝘴𝘩𝘪 𝘙𝘦𝘪
(Onee-chan…)
-@ 𝘐𝘵𝘰𝘴𝘩𝘪 𝘙𝘦𝘪
-@ 𝘐𝘵𝘰𝘴𝘩𝘪 𝘙𝘦𝘪
NovelToon
@𝐅𝐮𝐦𝐢
@𝐅𝐮𝐦𝐢
Vậy là… cậu bị tách khỏi chị gái mình ư?
-@ 𝘐𝘵𝘰𝘴𝘩𝘪 𝘙𝘦𝘪
-@ 𝘐𝘵𝘰𝘴𝘩𝘪 𝘙𝘦𝘪
Ừm… <Gật đầu>
-@ 𝘐𝘵𝘰𝘴𝘩𝘪 𝘙𝘦𝘪
-@ 𝘐𝘵𝘰𝘴𝘩𝘪 𝘙𝘦𝘪
Và rồi ba mẹ đưa tớ tới đây.
[ Nơi mà người ta sẽ mang Sekihan sang nhà một đứa con gái xa lạ để chúc mừng cái sự ‘trưởng thành’ của nó, mà chẳng cần biết nó có muốn hay không ].
@𝐊𝐮𝐠𝐢𝐬𝐚𝐤𝐢 𝐍𝐨𝐛𝐚𝐫𝐚
@𝐊𝐮𝐠𝐢𝐬𝐚𝐤𝐢 𝐍𝐨𝐛𝐚𝐫𝐚
Vậy là cả ba đứa mình…
Nobara đột nhiên bật cười, nhưng lần này nụ cười ấy không còn chua chát nữa, mà mang theo một sự giải thoát kỳ lạ.
@𝐊𝐮𝐠𝐢𝐬𝐚𝐤𝐢 𝐍𝐨𝐛𝐚𝐫𝐚
@𝐊𝐮𝐠𝐢𝐬𝐚𝐤𝐢 𝐍𝐨𝐛𝐚𝐫𝐚
Đều là những kẻ bị vứt bỏ ở cái xó xỉnh này nhỉ.
@𝐊𝐮𝐠𝐢𝐬𝐚𝐤𝐢 𝐍𝐨𝐛𝐚𝐫𝐚
@𝐊𝐮𝐠𝐢𝐬𝐚𝐤𝐢 𝐍𝐨𝐛𝐚𝐫𝐚
Fumi thì bị cả làng soi mói như soi một con thú lạ. Rei thì bị chính gia đình xâu xé rồi quẳng vào đây như một món đồ thừa.
@𝐊𝐮𝐠𝐢𝐬𝐚𝐤𝐢 𝐍𝐨𝐛𝐚𝐫𝐚
@𝐊𝐮𝐠𝐢𝐬𝐚𝐤𝐢 𝐍𝐨𝐛𝐚𝐫𝐚
Còn tớ… tớ sinh ra đã ở trong đống bùn này rồi, nhưng chưa ngày nào tớ không muốn đốt trụi nó đi.
@𝐊𝐮𝐠𝐢𝐬𝐚𝐤𝐢 𝐍𝐨𝐛𝐚𝐫𝐚
@𝐊𝐮𝐠𝐢𝐬𝐚𝐤𝐢 𝐍𝐨𝐛𝐚𝐫𝐚
NovelToon
-@ 𝘐𝘵𝘰𝘴𝘩𝘪 𝘙𝘦𝘪
-@ 𝘐𝘵𝘰𝘴𝘩𝘪 𝘙𝘦𝘪
. . .
-@ 𝘐𝘵𝘰𝘴𝘩𝘪 𝘙𝘦𝘪
-@ 𝘐𝘵𝘰𝘴𝘩𝘪 𝘙𝘦𝘪
NovelToon
Ba đứa trẻ im lặng nhìn nhau, không ai an ủi ai.
Cũng chẳng ai tỏ ra thương hại kẻ khác.
Bởi chúng hiểu rằng, trong hoàn cảnh này, những lời sáo rỗng chỉ càng khiến vết thương thêm nhức nhối.
Thay vào đó, chúng trao cho nhau một thứ còn quý giá hơn cả lời nói. Đó là sự thấu hiểu.
Sự thấu hiểu của những kẻ cùng chung một nỗi đau bị tước đoạt quyền được là chính mình, bị giam cầm trong những quy chuẩn hà khắc và những toan tính của người lớn.
══════════════════════
(Còn tiếp…)
©𝙈𝙤̣̂𝙩 𝙣𝙜𝙖̀𝙮 𝙖̆𝙣 𝙝𝙤̛𝙣 𝙣𝙖̆𝙢 𝙩𝙤̂ 𝙘𝙤̛𝙢
©𝙈𝙤̣̂𝙩 𝙣𝙜𝙖̀𝙮 𝙖̆𝙣 𝙝𝙤̛𝙣 𝙣𝙖̆𝙢 𝙩𝙤̂ 𝙘𝙤̛𝙢
Sự kiện trên đó là có thật nha, trên chap manga JJK thật sự có cái đó nhưng ít ai biết tới.
©𝙈𝙤̣̂𝙩 𝙣𝙜𝙖̀𝙮 𝙖̆𝙣 𝙝𝙤̛𝙣 𝙣𝙖̆𝙢 𝙩𝙤̂ 𝙘𝙤̛𝙢
©𝙈𝙤̣̂𝙩 𝙣𝙜𝙖̀𝙮 𝙖̆𝙣 𝙝𝙤̛𝙣 𝙣𝙖̆𝙢 𝙩𝙤̂ 𝙘𝙤̛𝙢
Trong chương (125) - dù Fumi không thể kể với ai về chuyện đó trong truyện.
©𝙈𝙤̣̂𝙩 𝙣𝙜𝙖̀𝙮 𝙖̆𝙣 𝙝𝙤̛𝙣 𝙣𝙖̆𝙢 𝙩𝙤̂ 𝙘𝙤̛𝙢
©𝙈𝙤̣̂𝙩 𝙣𝙜𝙖̀𝙮 𝙖̆𝙣 𝙝𝙤̛𝙣 𝙣𝙖̆𝙢 𝙩𝙤̂ 𝙘𝙤̛𝙢
Nhưng tui muốn được Fumi nói ra sự thấu hiểu đó để bớt tuổi thân hơn đôi chút.
©𝙈𝙤̣̂𝙩 𝙣𝙜𝙖̀𝙮 𝙖̆𝙣 𝙝𝙤̛𝙣 𝙣𝙖̆𝙢 𝙩𝙤̂ 𝙘𝙤̛𝙢
©𝙈𝙤̣̂𝙩 𝙣𝙜𝙖̀𝙮 𝙖̆𝙣 𝙝𝙤̛𝙣 𝙣𝙖̆𝙢 𝙩𝙤̂ 𝙘𝙤̛𝙢
Dù cùng là con gái với nhau, tui cũng khá khó chịu về điều này (눈_눈) . . .

#ɪɪɪ : 『 Áp lực đặt lên con cái 』

◤◢◤◢◤◢◤◢◤◢◤◢◤◢ ⓘ𝙒𝘼𝙍𝙉𝙄𝙉𝙂𝙎 | 𝘾𝙖̉𝙣𝙝 𝘽𝙖́𝙤 #𝙉𝙎𝙁𝙒 / #𝙊𝙊𝘾 / #𝙊𝙗𝙨𝙘𝙚𝙣𝙚 #𝙋𝙨𝙮𝙘𝙝𝙤𝙡𝙤𝙜𝙞𝙘𝙖𝙡_𝘿𝙞𝙨𝙤𝙧𝙙𝙚𝙧𝙨 ◤◢◤◢◤◢◤◢◤◢◤◢◤◢
| 生活只是一场模糊的幕布,开启了悲惨的地狱。| ‹第三章› : 𝘈́𝘯𝘩 𝘮𝘢̆́𝘵 𝘤𝘶̉𝘢 𝘬𝘦̉ 𝘯𝘨𝘶̛𝘰̛̀𝘪 𝘥𝘰̛̀𝘪.
══════════════════════
Sáng hôm ấy, sương mù còn vương trên những ngọn cỏ lau khẳng khiu ven đường.
Rei không đến trường ngay như mọi bữa. Thay vào đó, cô bé men theo con đường đất nhỏ ngoằn ngoèo dẫn sang nhà Fumi, căn nhà gỗ nép mình dưới chân đồi, nơi chỉ nghe thấy tiếng gió thổi qua rặng tuyết tùng và tiếng xích đu cũ kỹ kẽo kẹt ngoài hiên.
-@ 𝘐𝘵𝘰𝘴𝘩𝘪 𝘙𝘦𝘪
-@ 𝘐𝘵𝘰𝘴𝘩𝘪 𝘙𝘦𝘪
<Nuốt nước bọt>
Đứng trước cửa một lúc, hơi thở hòa vào làn sương sớm trắng xóa, rồi gõ nhẹ.
Ba tiếng, khẽ khàng như một lời thỉnh cầu thầm lặng.
/ Cốc.. Cốc .. Cốc /
Cánh cửa mở ra, để lộ gương mặt Fumi vẫn còn ngái ngủ, mái tóc nâu rối bù chưa kịp chải.
Nhưng trong đôi mắt trầm ấy lập tức ánh lên một tia sáng của sự nhận biết, cái nhận biết của kẻ đồng cảnh ngộ, luôn hiểu rằng đối phương tìm đến mình vào giờ này hẳn không phải vì điều gì bình thường.
@𝐅𝐮𝐦𝐢
@𝐅𝐮𝐦𝐢
Eh…
@𝐅𝐮𝐦𝐢
@𝐅𝐮𝐦𝐢
NovelToon
@𝐅𝐮𝐦𝐢
@𝐅𝐮𝐦𝐢
Rei-chan. Có chuyện gì thế?
Fumi nghiêng đầu hỏi, nhưng tay đã sẵn sàng khẽ đẩy cánh cửa rộng hơn, một lời mời không cần nói thành tiếng.
Rei ngập ngừng đôi chút, những ngón tay nhỏ xíu vô thức xoắn vào tà.
-@ 𝘐𝘵𝘰𝘴𝘩𝘪 𝘙𝘦𝘪
-@ 𝘐𝘵𝘰𝘴𝘩𝘪 𝘙𝘦𝘪
Fumi… cậu cho tớ mượn điện thoại một chút được không?
-@ 𝘐𝘵𝘰𝘴𝘩𝘪 𝘙𝘦𝘪
-@ 𝘐𝘵𝘰𝘴𝘩𝘪 𝘙𝘦𝘪
Tớ muốn gọi về nhà.
-@ 𝘐𝘵𝘰𝘴𝘩𝘪 𝘙𝘦𝘪
-@ 𝘐𝘵𝘰𝘴𝘩𝘪 𝘙𝘦𝘪
NovelToon
Chữ “nhà” vừa thốt ra khỏi môi đã khiến lòng cô bé nhói lên.
Gọi về nhà ư? Cái nơi cô đang sống cùng ba mẹ ở ngôi làng hẻo lánh này, liệu có xứng đáng gọi là “nhà” không?
Hay nhà vẫn là căn biệt thự cũ kỹ nhưng ấm cúng của ông nội, nơi chị gái Eki vẫn đang từng ngày ngóng đợi?
@𝐅𝐮𝐦𝐢
@𝐅𝐮𝐦𝐢
Ừm. <Gật đầu>
Fumi không hỏi thêm gìc bé chỉ lặng lẽ dẫn Rei vào phòng, rút từ trong ngăn bàn ra một chiếc điện thoại nắp gập cũ kỹ, loại điện thoại chỉ có thể gọi và nhắn tin, không hơn.
@𝐅𝐮𝐦𝐢
@𝐅𝐮𝐦𝐢
Của mẹ tớ đấy. Cậu cứ dùng đi, tớ ra ngoài cho cậu nói chuyện riêng nhé.
-@ 𝘐𝘵𝘰𝘴𝘩𝘪 𝘙𝘦𝘪
-@ 𝘐𝘵𝘰𝘴𝘩𝘪 𝘙𝘦𝘪
Không cần đâu. <Khẽ lắc đầu>
-@ 𝘐𝘵𝘰𝘴𝘩𝘪 𝘙𝘦𝘪
-@ 𝘐𝘵𝘰𝘴𝘩𝘪 𝘙𝘦𝘪
Cậu ở đây cũng được.
-@ 𝘐𝘵𝘰𝘴𝘩𝘪 𝘙𝘦𝘪
-@ 𝘐𝘵𝘰𝘴𝘩𝘪 𝘙𝘦𝘪
Dù sao thì tớ cũng chẳng biết mình sẽ nói gì, có lẽ có ai đó ở bên cạnh sẽ tốt hơn.
-@ 𝘐𝘵𝘰𝘴𝘩𝘪 𝘙𝘦𝘪
-@ 𝘐𝘵𝘰𝘴𝘩𝘪 𝘙𝘦𝘪
NovelToon
@𝐅𝐮𝐦𝐢
@𝐅𝐮𝐦𝐢
<Gật đầu>
Fumi gật đầu, ngồi xuống mép giường, hai tay ngoan ngoãn đặt lên đầu gối.
Cô bé không tò mò, không soi mói, chỉ đơn giản là hiện diện.
Một sự hiện diện lặng lẽ như nước, nhưng lại khiến lòng người ta vững vàng hơn giữa cơn sóng dữ.
Rei cầm lấy chiếc điện thoại ấn mười một con số.
/ Tích.. tích.. Tạch /
Không cần lưu danh bạ, không cần mở sổ ghi chú.
Mười một con số ấy đã khắc sâu vào trí nhớ như một lời nguyện cầu chưa bao giờ nguôi ngoai.
Đó là số điện thoại của ông nội, cụ Ryosuke, người đàn ông với mái tóc bạc trắng như tuyết và đôi mắt sắc lẹm như diều hâu, người mà cô kính trọng và yêu thương hơn bất kỳ ai trên cõi đời này.
Những đầu ngón tay run run bấm từng phím một, chậm rãi, như thể mỗi lần nhấn xuống là một lần tiến gần hơn tới một điều gì đó vừa thiêng liêng vừa đau đớn.
/ Tút.. Tút… Tút… /
-@ 𝘐𝘵𝘰𝘴𝘩𝘪 𝘙𝘦𝘪
-@ 𝘐𝘵𝘰𝘴𝘩𝘪 𝘙𝘦𝘪
. . .
-@ 𝘐𝘵𝘰𝘴𝘩𝘪 𝘙𝘦𝘪
-@ 𝘐𝘵𝘰𝘴𝘩𝘪 𝘙𝘦𝘪
NovelToon
Mỗi một hồi chuông vang lên là tim Rei lại đập thình thịch nơi lồng ngực nhỏ bé.
Cô sợ ông không bắt máy, sợ ông bắt máy nhưng lại trách mắng.
Và sợ nhất là khi nghe thấy giọng ông, mọi bức tường thành mà cô đã dày công gây dựng suốt bao ngày qua sẽ đồng loạt sụp đổ.
@𝐈𝐭𝐨𝐬𝐡𝐢 𝐑𝐲𝐨𝐬𝐮𝐤𝐞
@𝐈𝐭𝐨𝐬𝐡𝐢 𝐑𝐲𝐨𝐬𝐮𝐤𝐞
Alo? : 📲
Một giọng nói trầm ấm vang lên từ đầu dây bên kia, khàn khàn vì tuổi tác, nhưng vẫn vẹn nguyên cái uy nghiêm của một người đàn ông từng trải qua bao biến cố của nhân thế.
Khoảnh khắc ấy, Rei cảm thấy cổ họng mình nghẹn cứng.
Bao nhiêu lời muốn nói, bao nhiêu nỗi nhớ nhung chất chứa suốt mấy tháng trời, bỗng chốc mắc kẹt lại nơi thanh quản như một dòng sông bị chặn đứng bởi đập đá.
@𝐈𝐭𝐨𝐬𝐡𝐢 𝐑𝐲𝐨𝐬𝐮𝐤𝐞
@𝐈𝐭𝐨𝐬𝐡𝐢 𝐑𝐲𝐨𝐬𝐮𝐤𝐞
Rei? Là cháu đó sao? : 📲
-@ 𝘐𝘵𝘰𝘴𝘩𝘪 𝘙𝘦𝘪
-@ 𝘐𝘵𝘰𝘴𝘩𝘪 𝘙𝘦𝘪
NovelToon
Giọng ông lặp lại, lần này có chút run rẩy, có chút hoài nghi, và hơn hết là một niềm mong chờ da diết đến quặn thắt.
Ông nhận ra chứ. Dù chưa kịp thốt lên một lời nào, ông vẫn nhận ra đứa cháu gái bé bỏng chỉ qua hơi thở gấp gáp nơi đầu dây.
-@ 𝘐𝘵𝘰𝘴𝘩𝘪 𝘙𝘦𝘪
-@ 𝘐𝘵𝘰𝘴𝘩𝘪 𝘙𝘦𝘪
Ông ơi… : 📲
Hai tiếng ấy bật ra khỏi môi như một tiếng nấc.
Không còn kiềm chế được nữa.
Giọt nước mắt đầu tiên cứ thế lăn dài trên gò má gầy guộc, nóng và chua chát
-@ 𝘐𝘵𝘰𝘴𝘩𝘪 𝘙𝘦𝘪
-@ 𝘐𝘵𝘰𝘴𝘩𝘪 𝘙𝘦𝘪
Là cháu đây. Cháu… cháu nhớ ông lắm : 📲
Đầu dây bên kia im lặng một lúc, tiếng ông nội vang lên, gấp gáp và bức xúc hơn hẳn.
@𝐈𝐭𝐨𝐬𝐡𝐢 𝐑𝐲𝐨𝐬𝐮𝐤𝐞
@𝐈𝐭𝐨𝐬𝐡𝐢 𝐑𝐲𝐨𝐬𝐮𝐤𝐞
Mọi chuyện ở đó như thế nào? : 📲
@𝐈𝐭𝐨𝐬𝐡𝐢 𝐑𝐲𝐨𝐬𝐮𝐤𝐞
@𝐈𝐭𝐨𝐬𝐡𝐢 𝐑𝐲𝐨𝐬𝐮𝐤𝐞
Có khổ sở lắm không Rei? : 📲
@𝐈𝐭𝐨𝐬𝐡𝐢 𝐑𝐲𝐨𝐬𝐮𝐤𝐞
@𝐈𝐭𝐨𝐬𝐡𝐢 𝐑𝐲𝐨𝐬𝐮𝐤𝐞
Cái thằng Ranmaru đó! Mẹ kiếp, con mình mà nó lại để cho sống ở nơi thiếu thốn như thế à?! : 📲
Lời trách mắng vừa rồi không nhắm vào Rei. Nó nhắm vào ba cô, Ranmaru, đứa con trai duy nhất của ông cụ Ryosuke, kẻ đã dám cãi lời cha, mang theo vợ và đứa con gái nhỏ rời bỏ căn nhà tổ để chạy theo những ảo vọng phù du nào đó mà đến giờ Rei vẫn không tài nào hiểu nổi.
Nghe ông mắng ba mình như thế, lẽ ra Rei phải thấy buồn.
Nhưng không hiểu sao, trong lòng cô chỉ có một cảm giác nhẹ nhõm đến kỳ lạ.
Phải rồi, ông nội vẫn là ông nội.
Vẫn yêu thương, vẫn lo lắng cho cháu gái bé bỏng của mònh, vẫn canh cánh trong lòng nỗi giận dữ và xót xa như cái ngày ba mẹ quyết định ra đi.
-@ 𝘐𝘵𝘰𝘴𝘩𝘪 𝘙𝘦𝘪
-@ 𝘐𝘵𝘰𝘴𝘩𝘪 𝘙𝘦𝘪
. . .
-@ 𝘐𝘵𝘰𝘴𝘩𝘪 𝘙𝘦𝘪
-@ 𝘐𝘵𝘰𝘴𝘩𝘪 𝘙𝘦𝘪
NovelToon
Nhưng rồi chính câu nói ấy của ông cũng kéo theo một dòng ký ức khác, thứ ký ức mà Rei vẫn luôn cố chôn thật sâu, nhưng càng cố chôn lại càng trồi lên như những mũi dao nhọn cứa vào tâm can mỗi đêm.
[ Ba mẹ không muốn nuôi chị gái ]
Chính ba mẹ, những người đã sinh ra cả hai chị em từ cùng một dòng máu, cùng một bào thai mẹ, lại có thể đối xử với họ như hai thái cực hoàn toàn trái ngược.
Rei được cưng chiều, được cho ăn ngon mặc đẹp, được xoa đầu mỗi tối trước khi đi ngủ.
Còn Eki, chị gái của Rei, lại bị đối xử như một gánh nặng, một vận xui xẻo, một ngôi sao chổi mang đến tai ương cho gia đình.
Rei đã nhận ra điều này từ khi còn rất nhỏ. Cái tuổi mà những đứa trẻ khác vẫn còn vô tư cười đùa, thì Rei đã sớm biết lặng lẽ quan sát và thấu hiểu.
Nhìn thấy cách mẹ thở dài mỗi khi nhìn chị, nhìn thấy cách ba lảng tránh ánh mắt của chị mỗi khi chị hỏi một điều gì đó.
Cũng nhìn thấy những giọt nước mắt chị giấu vội sau lưng mỗi khi nghĩ rằng không ai để ý.
NovelToon
Tại sao chứ? Chị Eki có làm gì sai đâu.
Chị dịu dàng, chị nhẫn nại, chị luôn là người dỗ dành Rei mỗi khi cô gặp ác mộng giữa đêm.
Cùng là ruột thịt, cùng là máu mủ với những người đã sinh ra mình, vậy mà sao ba mẹ lại có thể yêu thương đứa này và ruồng bỏ đứa kia?
Phải chăng trong mắt họ, con cái không phải là những sinh linh cần được che chở, mà là những quân cờ để đặt cược vào một ván bài vô hình nào đó?
Họ đặt niềm tin vào Rei, đứa con gái nhỏ được cho là “may mắn” và quay lưng với Eki, đứa con gái lớn bị gán cho cái mác “xui xẻo”.
NovelToon
Một sự phân biệt tàn nhẫn và phi lý đến mức Rei chưa bao giờ có thể chấp nhận được.
Rei thương chị mình.
Thương đến quặn lòng.
Có những đêm nằm ngủ chung giường với chị, cô chỉ muốn quay sang ôm lấy tấm thân gầy guộc ấy mà nói mấy câu an ủi…
“ Chị ơi, đừng buồn nữa, có em ở đây rồi “
Không thể …
Những lời an ủi cứ mắc kẹt lại nơi cuống họng mỗi lần cô nhìn vào đôi mắt u hoài của chị.
Bởi sợ rằng nếu mình nói ra, chị sẽ càng tủi thân hơn.
Sợ rằng tình thương của một đứa em gái nhỏ bé như vậy sẽ chẳng đủ sức xoa dịu những vết thương mà chính những người làm ba làm mẹ đã khắc lên tim chị.
Và chính vì chuyện đó mà ông nội đã nổi giận.
Cụ Ryosuke, người đàn ông cứng rắn và nguyên tắc ấy đã không ngần ngại tuyên bố trước toàn thể gia đình rằng ông sẽ không chia bất kỳ tài sản nào cho ba mẹ Rei.
Không một mảnh đất. Không một đồng xu.
Tất cả những thứ họ đang có, căn nhà gỗ ọp ẹp ở ngôi làng hẻo lánh, công việc bấp bênh, cuộc sống chật vật, thảy đều là hậu quả của chính sự lựa chọn ích kỷ và mù quáng của họ.
Ông còn hứa, bằng tất cả sự nghiêm túc của một bậc trưởng bối, rằng ông sẽ nhận nuôi cả Rei và Eki, đưa cả hai chị em về sống trong căn biệt thự rộng lớn của ông, nơi không thiếu thốn thứ gì, từ cơm ăn áo mặc đến tình thương.
@𝐈𝐭𝐨𝐬𝐡𝐢 𝐑𝐲𝐨𝐬𝐮𝐤𝐞
@𝐈𝐭𝐨𝐬𝐡𝐢 𝐑𝐲𝐨𝐬𝐮𝐤𝐞
Nếu cả hai đứa nếu như không thể nuôi hai cô con gái này!
@𝐈𝐭𝐨𝐬𝐡𝐢 𝐑𝐲𝐨𝐬𝐮𝐤𝐞
@𝐈𝐭𝐨𝐬𝐡𝐢 𝐑𝐲𝐨𝐬𝐮𝐤𝐞
Hãy để thân già nhận chăm sóc.
@𝐈𝐭𝐨𝐬𝐡𝐢 𝐑𝐲𝐨𝐬𝐮𝐤𝐞
@𝐈𝐭𝐨𝐬𝐡𝐢 𝐑𝐲𝐨𝐬𝐮𝐤𝐞
Đừng bao giờ đặt một áp lực lên một đứa trẻ, khi chúng chưa biết gì.
@𝐈𝐭𝐨𝐬𝐡𝐢 𝐑𝐲𝐨𝐬𝐮𝐤𝐞
@𝐈𝐭𝐨𝐬𝐡𝐢 𝐑𝐲𝐨𝐬𝐮𝐤𝐞
Chỉ vì chúng mày quá mù quáng!
@𝐈𝐭𝐨𝐬𝐡𝐢 𝐑𝐲𝐨𝐬𝐮𝐤𝐞
@𝐈𝐭𝐨𝐬𝐡𝐢 𝐑𝐲𝐨𝐬𝐮𝐤𝐞
Bậc là cha làm mẹ là thế sao? Ta đây nói cho cả hai biết.
@𝐈𝐭𝐨𝐬𝐡𝐢 𝐑𝐲𝐨𝐬𝐮𝐤𝐞
@𝐈𝐭𝐨𝐬𝐡𝐢 𝐑𝐲𝐨𝐬𝐮𝐤𝐞
Cả đời này nếu như đối xử con cái như thế nào, thì cứ xem đời mình sau này con cái đối xử lại thì tự biết đi.
Nhà ông giàu mà, thực sự giàu. Tất cả những gì ba mẹ từng có trước khi rời đi, xe hơi, quần áo đẹp, những bữa tối thịnh soạn ngoài nhà hàng, đều đến từ bàn tay gây dựng cả đời của ông nội.
Vậy mà họ lại dám quay lưng với ông, dám coi con gái ruột của mình như một ngôi sao chổi mang vận rủi.
Rốt cuộc là ai mới thực sự là vận xui xẻo đây?
. .
-@ 𝘐𝘵𝘰𝘴𝘩𝘪 𝘙𝘦𝘪
-@ 𝘐𝘵𝘰𝘴𝘩𝘪 𝘙𝘦𝘪
NovelToon
Bao nhiêu câu hỏi cứ cuồn cuộn trong tâm trí Rei như dòng nước lũ cuốn phăng mọi thứ trên đường đi của nó.
Nhưng không thể thốt ra thành lời.
Không phải lúc này.
Không phải qua một cuộc điện thoại vay mượn, trong căn phòng nhỏ của Fumi, với bao nhiêu nỗi đau đang đồng loạt réo gọi.
@𝐅𝐮𝐦𝐢
@𝐅𝐮𝐦𝐢
. . .
@𝐅𝐮𝐦𝐢
@𝐅𝐮𝐦𝐢
NovelToon
Fumi vẫn ngồi im lặng nơi mép giường.
Cô bé không lên tiếng, không cắt ngang, không tỏ vẻ thương hại.
Nhưng Rei có thể cảm nhận được sự hiện diện ấy, như một bàn tay vô hình đặt lên vai mình, không nói gì, nhưng đủ để cô biết rằng mình không hề đơn độc.
Đầu dây bên kia, giọng ông nội dịu lại hơn đôi chút.
@𝐈𝐭𝐨𝐬𝐡𝐢 𝐑𝐲𝐨𝐬𝐮𝐤𝐞
@𝐈𝐭𝐨𝐬𝐡𝐢 𝐑𝐲𝐨𝐬𝐮𝐤𝐞
Rei ngoan, ông hứa : 📲
@𝐈𝐭𝐨𝐬𝐡𝐢 𝐑𝐲𝐨𝐬𝐮𝐤𝐞
@𝐈𝐭𝐨𝐬𝐡𝐢 𝐑𝐲𝐨𝐬𝐮𝐤𝐞
Ông sẽ đưa con về đây với Eki, ông sẽ không để hai chị em con phải xa nhau thêm một ngày nào nữa : 📲
NovelToon
Nghe đến tên chị, trái tim như vỡ òa.
Eki…
Cái tên ấy như một mũi kim đâm thẳng vào nơi mềm yếu nhất trong lồng ngực.
Eki người chị gái vẫn đang sống trong căn nhà tổ, có lẽ đang ngồi bên hiên nhà, lặng lẽ nhìn về phía chân đồi xa xăm, nơi đứa em gái bé bỏng đã bị mang đi mà không một lời từ biệt.
-@ 𝘐𝘵𝘰𝘴𝘩𝘪 𝘙𝘦𝘪
-@ 𝘐𝘵𝘰𝘴𝘩𝘪 𝘙𝘦𝘪
Ông ơi… : 📲
-@ 𝘐𝘵𝘰𝘴𝘩𝘪 𝘙𝘦𝘪
-@ 𝘐𝘵𝘰𝘴𝘩𝘪 𝘙𝘦𝘪
Con nhớ chị, nhớ chị lắm ông ạ : 📲
Ryosuke im lặng một thoáng ông nói, bằng một giọng dịu dàng đến lạ, thứ dịu dàng mà chỉ những người đã sống qua đủ thăng trầm của nhân thế mới có được.
@𝐈𝐭𝐨𝐬𝐡𝐢 𝐑𝐲𝐨𝐬𝐮𝐤𝐞
@𝐈𝐭𝐨𝐬𝐡𝐢 𝐑𝐲𝐨𝐬𝐮𝐤𝐞
Vậy nói chuyện với chị con một chút nhé? Eki đang ở đây, ngay bên cạnh ông này : 📲
Không biết mình nên vui hay nên sợ. Vui vì sắp được nghe giọng chị.
Và sợ vì… biết nói gì đây, sau ngần ấy tháng ngày xa cách?
@𝐅𝐮𝐦𝐢
@𝐅𝐮𝐦𝐢
<Khẽ đưa tay nắm lấy bàn tay đang run rẩy của Rei>
@𝐅𝐮𝐦𝐢
@𝐅𝐮𝐦𝐢
Mạnh mẽ lên nhé, có tớ ở đây.
@𝐅𝐮𝐦𝐢
@𝐅𝐮𝐦𝐢
Cậu làm được mà.
@𝐅𝐮𝐦𝐢
@𝐅𝐮𝐦𝐢
NovelToon
-@ 𝘐𝘵𝘰𝘴𝘩𝘪 𝘙𝘦𝘪
-@ 𝘐𝘵𝘰𝘴𝘩𝘪 𝘙𝘦𝘪
<Nhìn Fumi>
-@ 𝘐𝘵𝘰𝘴𝘩𝘪 𝘙𝘦𝘪
-@ 𝘐𝘵𝘰𝘴𝘩𝘪 𝘙𝘦𝘪
NovelToon
Hít một hơi thật sâu, tay còn lại siết chặt lấy chiếc điện thoại cũ kỹ, áp sát vào tai hơn nữa, như thể muốn thu hết tất cả những thanh âm từ đầu dây bên kia vào tận sâu trong lồng ngực.
Tiếng thở nhè nhẹ.
Tiếng của một người đang cố kìm nén cảm xúc.
©𝙄𝙩𝙤𝙨𝙝𝙞 𝙀𝙠𝙞
©𝙄𝙩𝙤𝙨𝙝𝙞 𝙀𝙠𝙞
Rei? Em gái.. Là chị đây : 📲
Giọng nói ấy dịu dàngc chính là giọng của Eki.
Người chị gái mà Rei đã nhung nhớ từng ngày, từng giờ, từng phút giây kể từ cái khoảnh khắc chiếc xe của ba mẹ lăn bánh rời khỏi cổng nhà tổ, bỏ lại phía sau bóng dáng chị đứng lặng nơi ngưỡng cửa, mắt ráo hoảnh nhưng lòng thì vỡ nát.
Rei không thể cầm cự thêm được nữa. Dòng nước mắt đã tích tụ từ đầu cuộc gọi giờ đây vỡ òa như đê vỡ, chảy tràn trên đôi má gầy guộc, nhỏ xuống nền gỗ lạnh lẽo thành những đốm tròn ướt đẫm.
Khóc như một đứa trẻ lên ba. Khóc như chưa bao giờ được khóc.
-@ 𝘐𝘵𝘰𝘴𝘩𝘪 𝘙𝘦𝘪
-@ 𝘐𝘵𝘰𝘴𝘩𝘪 𝘙𝘦𝘪
Chị ơi… Chị… : 📲
-@ 𝘐𝘵𝘰𝘴𝘩𝘪 𝘙𝘦𝘪
-@ 𝘐𝘵𝘰𝘴𝘩𝘪 𝘙𝘦𝘪
NovelToon
-@ 𝘐𝘵𝘰𝘴𝘩𝘪 𝘙𝘦𝘪
-@ 𝘐𝘵𝘰𝘴𝘩𝘪 𝘙𝘦𝘪
Hức…
-@ 𝘐𝘵𝘰𝘴𝘩𝘪 𝘙𝘦𝘪
-@ 𝘐𝘵𝘰𝘴𝘩𝘪 𝘙𝘦𝘪
NovelToon
Chỉ gọi được có thế.
Những từ còn lại tan biến hết trong tiếng nấc, trong sự nghẹn ngào đến tột cùng.
Nhưng Rei biết, chị hiểu mà.
Chị luôn hiểu mà, đúng không?
══════════════════════
(Còn tiếp…)
©𝙈𝙤̣̂𝙩 𝙣𝙜𝙖̀𝙮 𝙖̆𝙣 𝙝𝙤̛𝙣 𝙣𝙖̆𝙢 𝙩𝙤̂ 𝙘𝙤̛𝙢
©𝙈𝙤̣̂𝙩 𝙣𝙜𝙖̀𝙮 𝙖̆𝙣 𝙝𝙤̛𝙣 𝙣𝙖̆𝙢 𝙩𝙤̂ 𝙘𝙤̛𝙢
Tự viết.
©𝙈𝙤̣̂𝙩 𝙣𝙜𝙖̀𝙮 𝙖̆𝙣 𝙝𝙤̛𝙣 𝙣𝙖̆𝙢 𝙩𝙤̂ 𝙘𝙤̛𝙢
©𝙈𝙤̣̂𝙩 𝙣𝙜𝙖̀𝙮 𝙖̆𝙣 𝙝𝙤̛𝙣 𝙣𝙖̆𝙢 𝙩𝙤̂ 𝙘𝙤̛𝙢
NovelToon
©𝙈𝙤̣̂𝙩 𝙣𝙜𝙖̀𝙮 𝙖̆𝙣 𝙝𝙤̛𝙣 𝙣𝙖̆𝙢 𝙩𝙤̂ 𝙘𝙤̛𝙢
©𝙈𝙤̣̂𝙩 𝙣𝙜𝙖̀𝙮 𝙖̆𝙣 𝙝𝙤̛𝙣 𝙣𝙖̆𝙢 𝙩𝙤̂ 𝙘𝙤̛𝙢
Tự khóc.
©𝙈𝙤̣̂𝙩 𝙣𝙜𝙖̀𝙮 𝙖̆𝙣 𝙝𝙤̛𝙣 𝙣𝙖̆𝙢 𝙩𝙤̂ 𝙘𝙤̛𝙢
©𝙈𝙤̣̂𝙩 𝙣𝙜𝙖̀𝙮 𝙖̆𝙣 𝙝𝙤̛𝙣 𝙣𝙖̆𝙢 𝙩𝙤̂ 𝙘𝙤̛𝙢
NovelToon
©𝙈𝙤̣̂𝙩 𝙣𝙜𝙖̀𝙮 𝙖̆𝙣 𝙝𝙤̛𝙣 𝙣𝙖̆𝙢 𝙩𝙤̂ 𝙘𝙤̛𝙢
©𝙈𝙤̣̂𝙩 𝙣𝙜𝙖̀𝙮 𝙖̆𝙣 𝙝𝙤̛𝙣 𝙣𝙖̆𝙢 𝙩𝙤̂ 𝙘𝙤̛𝙢
Huhuhu

Download MangaToon APP on App Store and Google Play

novel PDF download
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play