Ngôi Sao Đời Em
Đưa đón
Tống Tiểu Ngư
*đang ngủ say*
Tống Tiểu Ngư
*bắt máy* gì vậy? mày biết nay chủ nhật không Tuấn
Ngô Anh Tuấn
*hét thất thanh vào điện thoại* mày mơ hả? nay thứ 2 đó TỐNG TIỂU NGƯ
Tống Tiểu Ngư
*bừng dậy* ờ ha!!!!
Tống Tiểu Ngư năm nay 17 tuổi là học sinh cuối cấp 3 và cô là một cô bé học sinh bình thường không học giỏi không giỏi thể thao trái ngược với bạn thân thuở nhỏ của cô là Ngô Anh Tuấn nó bằng tuổi cô từ lúc cấp 2 hai bọn tôi đã đưa đón nhau đi học như vậy rồi nhưng cô hay ngủ quên nên nó hay mắng cô bề ngoài nó đẹp trai nhà giàu học siêu giỏi nhưng mà tiếp xúc mới thấy nó ĐÁNG GHÉT vô cùng
Tống Tiểu Ngư
*cô lật đật chạy ra ngoài*
mẹ (nữ 9)
*gọi với theo* này Tiểu Ngư con không ăn sáng à?
Tống Tiểu Ngư
*cô chạy lại lấy ổ bánh mì xong chạy vụt đi* cám ơn mẹ con đi nha
ra tới ngoài thì thấy Ngô Anh Tuấn cái mặt hầm hầm sát khí
Tống Tiểu Ngư
*cười tươi* nay Tuấn thấy Tiểu Ngư có dễ thương hong nè!!
Ngô Anh Tuấn
*hơi im lặng 1 lúc* dễ thương
Ngô Anh Tuấn
*hoàn hồn lại* à mà mày có lên xe lẹ không trễ học 2 đứa bây giờ
Tống Tiểu Ngư
*lật đật leo lên* rồi biết khen chị dễ thương là còn biết điều đó cưng
Ngô Anh Tuấn
*chạy đi* tao quýnh thấy cha mày bây giờ
Tống Tiểu Ngư
*cười* dạ dạ em sai em sai
chạy tới trường Anh Tuấn đi đậu xe còn cô đứng đợi ngoài nhà xe vô tình gặp Lâm Diệu Thanh là cô bạn thân ở trường của Tiểu Ngư là clo gái hoa khôi học giỏi lại nhà giàu nữa hoàn hảo
Lâm Diệu Thanh
*chạy đến* Tống Tiểu Ngư
Tống Tiểu Ngư
*nhìn thấy* ủa mày nay đi học muộn vậy?
Lâm Diệu Thanh
*mỉm cười* đâu có sớm mà ủa mà nay Anh Tuấn nó đưa mày đi học nữa hả?
Tống Tiểu Ngư
*cười* ờ đúng rồi có gì không?
Lâm Diệu Thanh
*cười cười* bạn thân chở nhau đi học suốt bao nhiêu năm trời
Tống Tiểu Ngư
*khó hiểu* ừ rồi sao má??
Lâm Diệu Thanh
*tặc lưỡi* ủa bộ mày không nghĩ Ngô Anh Tuấn thích mày hả?
Tống Tiểu Ngư
*sặc nước miếng* khụ— gì vậy mày? không có đâu nó chửi tao hoài sao thích tao được
Lâm Diệu Thanh
*cười* ai biết được
Ngô Anh Tuấn
*chạy ra tay cầm hộp sữa* Tiểu Ngư sáng mày ăn rồi quên uống nước đúng không?
Tống Tiểu Ngư
*nhìn Tuấn* ờ đúng rồi ha
Ngô Anh Tuấn
*đưa cho hộp sữa* nè uống đi mày não cá vàng vậy không biết ai nuôi cho không biết
Lâm Diệu Thanh
*cười cười* "aaaa thích quá đi con bạn thôi với thằng này đẹp đôi quáaa"
Tống Tiểu Ngư
*nhận lấy* mày nói ai não cá vàng????
Ngô Anh Tuấn
*cười* dạ Ngô Anh Tuấn ạa
Tống Tiểu Ngư
*cắm hộp sữa uống* biết điều đó
cả ba người cùng đi lên lớp tới lớp 12B thì Ngô Anh Tuấn tạm biệt 2 người đi thẳng tiếp vì lớp của Tuấn là 12C
Hồ Cảnh Thâm
*chạy tới* Anh Tuấn sao nay chàng đi trễ dọ làm em đợi
Huỳnh Hoàng Nam
*cũng đi tới* ờ sao nay đi trễ vậy rước cô bạn Tiểu Ngư hả?
Ngô Anh Tuấn
*đẩy Hồ Cảnh Thâm ra* trời ơi mày học ai nói chuyện đấy Cảnh Thâm rợn hết da gà rồi
Ngô Anh Tuấn
*nhìn Huỳnh Hoàng Nam* ờ đúng rồi nay tao rước Tiểu Ngư
Huỳnh Hoàng Nam
*cười* đưa đón hoài he
Ngô Anh Tuấn
*nhột nhột* ý gì vậy mậy ??
Hồ Cảnh Thâm
*mếu máo* sao hoàng thượng đẩy thiếp ra????
đánh trống vào tiết học nên cả 3 về chỗ ngồi
hai trái tim khác nhau
học xong 2 tiết toán thì cuối cùng cũng tới giờ ra chơi Ngô Anh Tuấn đang ngồi định bụng chiều nay sẽ rủ Tiểu Ngư đi chơi ở công viên
Ngô Anh Tuấn
*ngồi nhìn ra cửa sổ* "mở lời sao để rủ Tiểu Ngư đi chơi bây giờ?"
Hồ Cảnh Thâm
*lại ngồi chung* ê sao dọ hoàng thượng?
Huỳnh Hoàng Nam
*đi lại* nhìn mặt mày như cái mâm vậy đó Tuấn nhớ ai à?
Ngô Anh Tuấn
*cười* có đâu xàm quá
Huỳnh Hoàng Nam
*cười* phải không? hay nhớ cô bạn thân nào trời
Hồ Cảnh Thâm
*bất ngờ* cô bạn thân nào? sao Tuấn nói thương Cảnh Thâm mò
Ngô Anh Tuấn
*nhìn Cảnh Thâm nháy mắt* lại đây hun cái đỡ buồn nè
Hồ Cảnh Thâm
*cười* thôi cha giỡn chứ tao thẳng tấp luôn đó nghen
Ngô Anh Tuấn
*nhìn Hoàng Nam* nhớ bạn thân nào trời khùng hả?
Huỳnh Hoàng Nam
*cười* ai biết mày có xạo lon không
Ngô Anh Tuấn
*cười cười* "bộ mình thích Tiểu Ngư rồi hả ta?"
bên kia Tống Tiểu Ngư cũng đang ngồi nói chuyện với Lâm Diệu Thanh nhưng mà con bạn cô cứ hỏi về Ngô Anh Tuấn bộ nó thích cô với Anh Tuấn thành đôi lắm hả ta?
Lâm Diệu Thanh
*đung đưa tay Tiểu Ngư* ê mày nói thiệt đi tao thấy 2 đứa mày mờ ám kiểu gì á má
Tống Tiểu Ngư
*thở dài* không có mà
Lâm Diệu Thanh
*nhìn Tiểu Ngư* chứ mày cứ bám lấy nó mà nó thì lại yêu chiều mày như vậy ai không biết tưởng 2 tụi bây người yêu đó mẹ
Tống Tiểu Ngư
*lắc đầu* nó chửi tao suốt ngày thích đâu ra với lại tao thích anh trai của Tuấn mày biết mà
Lâm Diệu Thanh
*khoanh tay* nhưng mà ông nội đó có gì mà mày thích dữ vậy
Tống Tiểu Ngư
*cười cười* anh ấy ấm áp nè dịu dàng nè hiền lành tử tế tinh tế ngoại hình cũng ưa nhìn ai chả thích
Lâm Diệu Thanh
*nhìn Tiểu Ngư* tao không thích
Tống Tiểu Ngư
*hơi khựng lại* kệ mày chớ tao thích được roàii
Tống Tiểu Ngư
*cười* chiều này tao định sẽ nhờ Tuấn hỏi anh ấy có bận gì không tao rủ anh ấy đi công viên chơi
Tống Tiểu Ngư
*thở dài* nhưng mà không biết ngỏ lời sao với lại anh ấy có bận không nữa
Lâm Diệu Thanh
*suy nghĩ 1 lúc* thì mày cứ thử đi
Tống Tiểu Ngư
*cười cười* ngại quá à
Lâm Diệu Thanh
*cười* "nhưng mà lỡ thằng Tuấn nó thích Tiểu ngư thật thì sao?"
tới chiều trên con đường trải dài những cây hoa anh đào hồng nhạt đẹp rực rỡ và Ngô Anh Tuấn cùng với Tống Tiểu Ngư đạp xe trên con đường đó cùng với ánh nắng xen xen qua tán cây
Ngô Anh Tuấn
*đang chạy xe* ê Tiểu Ngư
Tống Tiểu Ngư
*đang nghịch điện thoại* hả sao?
Ngô Anh Tuấn
*hơi suy nghĩ 1 lúc* "có nên rủ nó đi chơi không ta"
Ngô Anh Tuấn
*định nói* à chiều mày có—
Tống Tiểu Ngư
*tự nhiên vỗ tay 1 cái* nhớ rồi à hả xin lỗi nha mày nói đi
Ngô Anh Tuấn
*cười* à không sao mày nói đi
Tống Tiểu Ngư
*cười* định hỏi mày chiều nay anh trai mày có bận gì không?
Ngô Anh Tuấn
*hơi khựng lại* mày hỏi chi vậy?
Tống Tiểu Ngư
*gãi đầu* à có việc ấy mà
Ngô Anh Tuấn
*mỉm cười* chiều anh ấy không bận gì đâu
Tống Tiểu Ngư
*cười* cám ơn nha à mày định nói gì hả?
Ngô Anh Tuấn
*lấy hết can đảm* chiều nay mày rảnh không tao chở mày ra công viên chơi nha
Tống Tiểu Ngư
*hơi khựng lại* à... chiều nay tao bận đi thư viện học bài rồi
Ngô Anh Tuấn
*hơi hụt hẫng* vậy hả? vậy mày đi thư viện học đi bữa nào rảnh nói tao ha
Tống Tiểu Ngư
*cô gật đầu* à ừm
Tống Tiểu Ngư
*im lặng* "má tội lỗi quá chiều mình định rủ anh trai nó đi chơi công viên nữa sao đây ta"
Nói Dối
Tiểu Ngư đang nằm ở nhà lăn qua lăn lại vì cái việc áy náy khi nối dối Tuấn để đi chơi với người khác mà lại còn là anh trai nó thì có lỗi vô cùng
Tống Tiểu Ngư
*mở điện thoại lên nhắn cho Dược Hoàng* 📲: em mời anh đi công viên uống cà phê với em được không
Ngô Dược Hoàng
*nhắn lại* 📲: sao nay người đẹp rảnh mà rủ anh đi chơi vậy
Ngô Dược Hoàng là sinh viên ra trường hơn Tiểu Ngư 2 tuổi là anh trai ruột của Anh Tuấn vì Dược Hoàng làm thực tập sinh ngành y nên ít khi anh ấy rảnh nên khó lắm Tiểu Ngư mới rủ anh ấy đi chơi được toàn là anh ấy bận trên bệnh viện thôi
Tống Tiểu Ngư
*cười cười nhắn lại* 📲: sao rủ anh đi chơi không được hả?
Ngô Dược Hoàng
*mỉm cười nhẹ* 📲: được em chuẩn bị đi 2 tiếng nữa anh đón em
Tống Tiểu Ngư
*tắt điện thoại nằm nhảy tưng tưng* "aaaa sướng quá đi mấttt anh ấy đón mình kìaaaaaa"
ở bên biệt thự của nhà họ Ngô và Anh Tuấn đang nằm trên sofa chán chết vì kế hoạch rủ Tiểu Ngư đi chơi thất bại thì anh thấy anh trai mình đang lựa đồ
Ngô Anh Tuấn
*đi lại* anh đi đâu hay sao mà lựa đồ kĩ vậy?
Ngô Dược Hoàng
*nhìn em trai* à anh đi chơi em giúp anh chọn với này hay này?
Ngô Anh Tuấn
*nhìn một lúc* áo sơ mi đi nhìn hợp với anh hơn
Ngô Dược Hoàng
*gật đầu* cám ơn em nha
Ngô Anh Tuấn
*ngồi xuống ghế* anh đi với ai vậy?
Ngô Dược Hoàng
*mỉm cười* bé Tiểu Ngư em hay đi đón đấy
Ngô Anh Tuấn
*hơi khựng lại* "ủa? sao Tiểu Ngư nó nói với mình là nó đi học thư viện"
Ngô Dược Hoàng
*nhìn qua* em sao vậy?
Ngô Anh Tuấn
*khó hiểu* anh với Tiểu Ngư đi đâu vậy?
Ngô Dược Hoàng
*cười* à đi công viên
Ngô Anh Tuấn
*buồn* "thì ra là nối dối tuyệt từ chối mình đi với anh trai mình"
lát sau Ngô Dược Tuấn đi ra khỏi biệt thự để lên đường đi đón Tiểu Ngư còn Anh Tuấn ở nhà thì lại bất giác lấy điện thoại ra nhắn cho Tiểu Ngư anh còn ghim đoạn nhắn với cô lên đầu trang
Ngô Anh Tuấn
*nhìn màn hình* 📲: mày đang ở đâu vậy?
Tống Tiểu Ngư
*nhìn điện thoại* 📲: à tao đang ở thư viện này
Ngô Anh Tuấn
*cười khổ* 📲: ừm
Tống Tiểu Ngư
*nhìn đoạn tin nhắn* "sao mình có cảm giác Tuấn nó buồn buồn vậy ta?"
Anh Tuấn xách xe mô tô lên định đi ra công viên để muốn chắc chắn là Tiểu Ngư không nối dối anh
ra tới công viên Dược Hoàng với Tiểu Ngư cùng dạo bước trên đường công viên dọc ven sông xe cộ tấp nập
Tống Tiểu Ngư
*bấu vào tay* "ngại quá nói gì bây giờ ta? anh Hoàng ơi nói gì đi"
Ngô Dược Hoàng
*nhìn Tiểu Ngư bấu vào tay mình anh bật cười* sao em bấu vào tay mình chi vậy em căng thẳng quá hả?
Tống Tiểu Ngư
*ngại bỏ tay ra* à em có căng thẳng gì đâu
Ngô Dược Hoàng
*nhìn thấy một quán bánh ngọt* em thích bánh vị gì nhất vậy?
Tống Tiểu Ngư
*hơi khó hiểu* dạ? à là Socola có gì không ạ?
Ngô Dược Hoàng
*mỉm cười chạy đi* chờ anh tí
Tống Tiểu Ngư
*nhìn thấy anh chạy về quầy bán bánh* "aaaa sướng quá đi anh ấy mua bánh cho mình kìa người gì đâu ấm áp théeee"
Ngô Dược Hoàng
*chạy về đưa hộp bánh nhỏ cho Tiểu Ngư* cho em này ăn ngon miệng nhé
Tống Tiểu Ngư
*nhận lấy* à vâng cảm ơn anh
một màn tình tứ này ở xa Anh Tuấn nhìn thấy hết anh đứng khựng lại vì anh luôn tin tưởng Tiểu Ngư trên hết nhưng mà đau cho anh người Tiểu Ngư luôn coi trọng chưa bao giờ là anh thì ra anh mới biết có người còn quan trọng hơn anh khiến cho Tiểu Ngư phải nối dối anh để đi với người đó cảm giác này khó tả quá
Ngô Anh Tuấn
*cười khổ* hừ— phải ra đây kiểm chứng làm gì chứ Tuấn người ta đã không muốn đi với mày rồi thì còn ra đây xem cảnh tình cảm này làm gì
lúc đó Tuấn lái xe mô tô đi anh vào quán Di Di của Liễu Phùng Thanh một cô bạn khác trường nhưng rất thân với nhóm của Tuấn là Cảnh Thâm và Hoàng Nam cô bạn đó tính cách phóng khoáng thẳng thắng và dễ mến cô gái đó bằng tuổi bọn anh và cô đã lập cho mình được một quán nước riêng cho mình vì gia thế gia đình cũng không tầm thường
Download MangaToon APP on App Store and Google Play