Tiếng Việt
NovelToon NovelToon

[TBTN | Đào Nguyên Anh Lạc | Lâm Anh Phúc Nguyên] Ở Một Thế Giới... Nơi Ta Là Của Nhau

Trailer

Có một căn nhà nhỏ nằm khuất sâu trong con phố cũ. Một nơi hai đứa trẻ từng cười đến quên cả thời gian… Và hứa với nhau rằng dù có chuyện gì xảy ra, cũng sẽ quay lại tìm nhau
Nhưng thời gian không hỏi ý ai. Một người bắt đầu lùi lại… Chỉ vì sợ làm tổn thương người mình yêu
Một người chọn im lặng… Chỉ vì nghĩ mình đã không còn quan trọng trong đời người kia nữa
Khoảng cách của cả hai không đến từ một ngày. Mà từ rất nhiều ngày… Chẳng ai níu lấy ai, chẳng ai giữ lấy ai
Nguyễn Lâm Anh
Nguyễn Lâm Anh
Cậu chán tớ rồi đúng không?
Nguyễn Thanh Phúc Nguyên
Nguyễn Thanh Phúc Nguyên
Không phải...
Nguyễn Lâm Anh
Nguyễn Lâm Anh
Vậy sao lại rời đi?
Một câu hỏi không có lời hồi đáp. Chỉ có một lời hứa… bị bỏ quên dưới lớp đất đã cũ
___
Đến khi quay lại... căn nhà vẫn còn đó nhưng người thì không. Một nhánh hoa lưu ly nằm lại trong tay ai đó. Nhánh hoa màu xanh nhạt, nhìn mong manh… Giống như thứ tình cảm chưa từng được nói ra
Nguyễn Thanh Phúc Nguyên
Nguyễn Thanh Phúc Nguyên
“Em yêu anh…"
Nhưng lời yêu anh đã đến quá trễ... Em thật sự đã bày tỏ tấm lòng trễ quá rồi
___
Vào đêm giao thừa. Chẳng còn phép màu em đã từng tin trên đời, cũng chẳng còn cơ hội cho em làm lại. Thế gian chỉ còn một lựa chọn cho em...
___
Kiếp sau, họ lướt qua nhau giữa dòng người. Không còn nhớ, không còn quen biết, không gọi tên nhau. Chỉ có một người… bất chợt quay đầu
Một cảm giác quen thuộc thoáng qua như vừa đánh rơi cả một quá khứ
Nhưng phía trước vẫn còn người đang đợi. Nên người ấy tiếp tục bước đi. Một lúc sau… người còn lại mới quay đầu. Lần này không còn ai đứng đợi nữa
Dù chỉ một phút lệch nhịp… Nhưng đủ để ta lạc mất nhau… cả một đời
_____
Hehe
Hehe
Kết HE
Hehe
Hehe
Chắc chắn kết HE
Hehe
Hehe
Thật sự là kết HE
Hehe
Hehe
Nói điêu tôi làm người
Hehe
Hehe
Baii
___

chap1 Căn nhà nhỏ góc phố

Cuối con phố cũ có một căn nhà nhỏ không có biển số, không có người ở. Cánh cửa lúc nào cũng khép hờ như kiểu… quên đóng cho đàng hoàng. Người lớn đi ngang thì chẳng để ý. Trẻ con trong xóm thì đồn là “nhà ma”. Và tất nhiên... Phúc Nguyên tin, còn Lâm Anh thì không
Nguyễn Thanh Phúc Nguyên (lúc nhỏ)
Nguyễn Thanh Phúc Nguyên (lúc nhỏ)
Bên trong đó có ma á... //Phúc Nguyên đứng cách cửa gần một mét, nói rất chắc chắn//
Nguyễn Lâm Anh (lúc nhỏ)
Nguyễn Lâm Anh (lúc nhỏ)
Cậu thấy chưa?
Nguyễn Thanh Phúc Nguyên (lúc nhỏ)
Nguyễn Thanh Phúc Nguyên (lúc nhỏ)
Chưa
Nguyễn Lâm Anh (lúc nhỏ)
Nguyễn Lâm Anh (lúc nhỏ)
Vậy sao biết?
Nguyễn Thanh Phúc Nguyên (lúc nhỏ)
Nguyễn Thanh Phúc Nguyên (lúc nhỏ)
Người ta nói
Nguyễn Lâm Anh (lúc nhỏ)
Nguyễn Lâm Anh (lúc nhỏ)
//Lâm Anh khoanh tay, nhìn cánh cửa, rồi nhìn sang Nguyên với ánh mắt kiểu coi thường nhẹ// Nhát cáy
Nguyễn Thanh Phúc Nguyên (lúc nhỏ)
Nguyễn Thanh Phúc Nguyên (lúc nhỏ)
Không có!
Nguyễn Lâm Anh (lúc nhỏ)
Nguyễn Lâm Anh (lúc nhỏ)
Vậy mau vào đi
Nguyễn Thanh Phúc Nguyên (lúc nhỏ)
Nguyễn Thanh Phúc Nguyên (lúc nhỏ)
Cậu vào trước đi
Nguyễn Lâm Anh (lúc nhỏ)
Nguyễn Lâm Anh (lúc nhỏ)
Ờ, tớ vào trước
Nguyễn Thanh Phúc Nguyên (lúc nhỏ)
Nguyễn Thanh Phúc Nguyên (lúc nhỏ)
…Tớ đi chung nữa
Hai đứa đứng im ba giây rồi cùng nhau bước vào. Bên trong căn nhà không có ma. Chỉ có bụi, rất nhiều bụi, một cái bàn gỗ lệch chân, một cái ghế sắp gãy. Và vài tia nắng lọt qua cửa sổ vỡ, bay lơ lửng
Nguyễn Thanh Phúc Nguyên (lúc nhỏ)
Nguyễn Thanh Phúc Nguyên (lúc nhỏ)
//Phúc Nguyên lú đầu từ sau cánh cửa mà thì thầm// “Ờ thì… không có ma thật.”
Nguyễn Lâm Anh (lúc nhỏ)
Nguyễn Lâm Anh (lúc nhỏ)
//Lâm Anh nhếch môi// Thấy chưa tớ nói có sai đâu
Nguyễn Thanh Phúc Nguyên (lúc nhỏ)
Nguyễn Thanh Phúc Nguyên (lúc nhỏ)
Nhưng nhìn vẫn ghê ghê sao í
Nguyễn Lâm Anh (lúc nhỏ)
Nguyễn Lâm Anh (lúc nhỏ)
Ghê chỗ nào?
Nguyễn Thanh Phúc Nguyên (lúc nhỏ)
Nguyễn Thanh Phúc Nguyên (lúc nhỏ)
Cái chỗ kia kìa
Nguyễn Lâm Anh (lúc nhỏ)
Nguyễn Lâm Anh (lúc nhỏ)
Nó là cái ghế...
Nguyễn Thanh Phúc Nguyên (lúc nhỏ)
Nguyễn Thanh Phúc Nguyên (lúc nhỏ)
Nhưng nhìn giống người ngồi
Nguyễn Lâm Anh (lúc nhỏ)
Nguyễn Lâm Anh (lúc nhỏ)
Cậu bị khùng hả?
Bỗng nhiên cả hai im bặt
Nguyễn Thanh Phúc Nguyên (lúc nhỏ)
Nguyễn Thanh Phúc Nguyên (lúc nhỏ)
Ê
Nguyễn Lâm Anh (lúc nhỏ)
Nguyễn Lâm Anh (lúc nhỏ)
Hả?
Nguyễn Thanh Phúc Nguyên (lúc nhỏ)
Nguyễn Thanh Phúc Nguyên (lúc nhỏ)
Hay mình lấy chỗ này làm căn cứ đi
Nguyễn Lâm Anh (lúc nhỏ)
Nguyễn Lâm Anh (lúc nhỏ)
//Lâm Anh sáng mắt lên ngay// Ừ ý kiến hay đó!
Nguyễn Thanh Phúc Nguyên (lúc nhỏ)
Nguyễn Thanh Phúc Nguyên (lúc nhỏ)
Căn cứ của tụi mình, không được cho ai biết ngoài cả hai
Nguyễn Lâm Anh (lúc nhỏ)
Nguyễn Lâm Anh (lúc nhỏ)
Ừ, cho ai biết là bị đuổi
Nguyễn Thanh Phúc Nguyên (lúc nhỏ)
Nguyễn Thanh Phúc Nguyên (lúc nhỏ)
Đuổi là gì?
Nguyễn Lâm Anh (lúc nhỏ)
Nguyễn Lâm Anh (lúc nhỏ)
Là không cho chơi chung
Nguyễn Thanh Phúc Nguyên (lúc nhỏ)
Nguyễn Thanh Phúc Nguyên (lúc nhỏ)
Ờ hiểu...
Thế là căn nhà bỏ hoang chính thức có chủ
___
Những ngày sau đó căn nhà bắt đầu “có linh hồn”
Một tấm trải bàn cũ thành rèm cửa
Một hộp bánh thành hòm kho báu
...
Nguyễn Lâm Anh (lúc nhỏ)
Nguyễn Lâm Anh (lúc nhỏ)
Ghế này của tớ
Nguyễn Thanh Phúc Nguyên (lúc nhỏ)
Nguyễn Thanh Phúc Nguyên (lúc nhỏ)
Tại sao?
Nguyễn Lâm Anh (lúc nhỏ)
Nguyễn Lâm Anh (lúc nhỏ)
Tớ thấy trước
Nguyễn Thanh Phúc Nguyên (lúc nhỏ)
Nguyễn Thanh Phúc Nguyên (lúc nhỏ)
Tớ lau mà!
Nguyễn Lâm Anh (lúc nhỏ)
Nguyễn Lâm Anh (lúc nhỏ)
Nhưng tớ thấy!
Nguyễn Thanh Phúc Nguyên (lúc nhỏ)
Nguyễn Thanh Phúc Nguyên (lúc nhỏ)
Nhưng tớ lau!
Sau một cuộc tranh cãi không hồi kết, cuối cùng cả hai người đã quyết định rằng
Nguyễn Lâm Anh (lúc nhỏ)
Nguyễn Lâm Anh (lúc nhỏ)
Ngồi chung đi
Nguyễn Thanh Phúc Nguyên (lúc nhỏ)
Nguyễn Thanh Phúc Nguyên (lúc nhỏ)
Thế là cả hai đứa cùng ngồi. Chiếc ghế kêu “rẹt” một tiếng. Cả hai quay sang nhìn nhau
Nguyễn Lâm Anh (lúc nhỏ)
Nguyễn Lâm Anh (lúc nhỏ)
Đừng nói ai nha
Nguyễn Thanh Phúc Nguyên (lúc nhỏ)
Nguyễn Thanh Phúc Nguyên (lúc nhỏ)
___
Một hôm, Lâm Anh cầm theo cục phấn đến căn nhà
Nguyễn Lâm Anh (lúc nhỏ)
Nguyễn Lâm Anh (lúc nhỏ)
Đứng yên
Nguyễn Thanh Phúc Nguyên (lúc nhỏ)
Nguyễn Thanh Phúc Nguyên (lúc nhỏ)
Để làm gì?
Nguyễn Lâm Anh (lúc nhỏ)
Nguyễn Lâm Anh (lúc nhỏ)
Đo chiều cao
Nguyễn Thanh Phúc Nguyên (lúc nhỏ)
Nguyễn Thanh Phúc Nguyên (lúc nhỏ)
Ở ngay đây luôn hả?
Nguyễn Lâm Anh (lúc nhỏ)
Nguyễn Lâm Anh (lúc nhỏ)
Phúc Nguyên đứng sát tường đợi Lâm Anh đánh dấu chiều cao bằng cục phấn đã gãy
Nguyễn Lâm Anh (lúc nhỏ)
Nguyễn Lâm Anh (lúc nhỏ)
Xong
Nguyễn Thanh Phúc Nguyên (lúc nhỏ)
Nguyễn Thanh Phúc Nguyên (lúc nhỏ)
//Nguyên liếc qua// Ê… tớ cao hơn cậu rồi
Nguyễn Lâm Anh (lúc nhỏ)
Nguyễn Lâm Anh (lúc nhỏ)
Xạo
Nguyễn Thanh Phúc Nguyên (lúc nhỏ)
Nguyễn Thanh Phúc Nguyên (lúc nhỏ)
Thiệt
Nguyễn Lâm Anh (lúc nhỏ)
Nguyễn Lâm Anh (lúc nhỏ)
Đứng im, đo lại coi!
Nguyễn Lâm Anh (lúc nhỏ)
Nguyễn Lâm Anh (lúc nhỏ)
//Lâm Anh đo lại lần nữa// Không, tớ cao hơn cậu
Nguyễn Thanh Phúc Nguyên (lúc nhỏ)
Nguyễn Thanh Phúc Nguyên (lúc nhỏ)
Cậu chơi ăn gian
Nguyễn Lâm Anh (lúc nhỏ)
Nguyễn Lâm Anh (lúc nhỏ)
Không có
Nguyễn Thanh Phúc Nguyên (lúc nhỏ)
Nguyễn Thanh Phúc Nguyên (lúc nhỏ)
___
Vào lần cuối cùng đo, Phúc Nguyên lén nhón chân nhưng không may Lâm Anh đã nhìn xuống ngay lúc đó
Nguyễn Lâm Anh (lúc nhỏ)
Nguyễn Lâm Anh (lúc nhỏ)
…Ủa?
Nguyễn Lâm Anh (lúc nhỏ)
Nguyễn Lâm Anh (lúc nhỏ)
Ê!!!
Nguyễn Lâm Anh (lúc nhỏ)
Nguyễn Lâm Anh (lúc nhỏ)
Hạ chân xuống nhanh!
Kết quả hai đứa rượt nhau vòng vòng căn nhà, vừa chạy vừa cười
___
Trên tường bắt đầu xuất hiện những vạch nguệch ngoạc. Tên hai đứa cũng được viết lên tuy xấu, lệch. Nhưng vẫn nhìn rõ
NovelToon
___
Một buổi chiều nọ, Lâm Anh mang theo một cái hộp nhỏ
Nguyễn Lâm Anh (lúc nhỏ)
Nguyễn Lâm Anh (lúc nhỏ)
Ê, chôn cái này đi
Nguyễn Thanh Phúc Nguyên (lúc nhỏ)
Nguyễn Thanh Phúc Nguyên (lúc nhỏ)
Trong đó có gì?
Nguyễn Lâm Anh (lúc nhỏ)
Nguyễn Lâm Anh (lúc nhỏ)
Kho báu á
Nguyễn Thanh Phúc Nguyên (lúc nhỏ)
Nguyễn Thanh Phúc Nguyên (lúc nhỏ)
Thiệt hả?
Nguyễn Lâm Anh (lúc nhỏ)
Nguyễn Lâm Anh (lúc nhỏ)
Chắc vậy //gãi đầu//
Nguyễn Thanh Phúc Nguyên (lúc nhỏ)
Nguyễn Thanh Phúc Nguyên (lúc nhỏ)
???
Nguyễn Thanh Phúc Nguyên (lúc nhỏ)
Nguyễn Thanh Phúc Nguyên (lúc nhỏ)
//Nguyên lén mở trộm, nhưng đập vào mắt là nhưng món đồ quên thuộc// Ê cái này là viên bi của tớ mà!
Nguyễn Lâm Anh (lúc nhỏ)
Nguyễn Lâm Anh (lúc nhỏ)
Giờ là của chung
Nguyễn Thanh Phúc Nguyên (lúc nhỏ)
Nguyễn Thanh Phúc Nguyên (lúc nhỏ)
Còn cái này?
Nguyễn Lâm Anh (lúc nhỏ)
Nguyễn Lâm Anh (lúc nhỏ)
Mảnh giấy
Nguyễn Thanh Phúc Nguyên (lúc nhỏ)
Nguyễn Thanh Phúc Nguyên (lúc nhỏ)
Trong đây ghi cái gì vậy?
Nguyễn Lâm Anh (lúc nhỏ)
Nguyễn Lâm Anh (lúc nhỏ)
…Chưa ghi
Nguyễn Thanh Phúc Nguyên (lúc nhỏ)
Nguyễn Thanh Phúc Nguyên (lúc nhỏ)
???
Nguyễn Thanh Phúc Nguyên (lúc nhỏ)
Nguyễn Thanh Phúc Nguyên (lúc nhỏ)
//Nguyên tiếp tục lục trong hộp// Còn cái hoa này?
Lấy ra được một bông hoa nhỏ màu xanh nhạt, đã bị ép dẹp.
Nguyễn Lâm Anh (lúc nhỏ)
Nguyễn Lâm Anh (lúc nhỏ)
Nhặt được
Nguyễn Thanh Phúc Nguyên (lúc nhỏ)
Nguyễn Thanh Phúc Nguyên (lúc nhỏ)
Nhìn yếu xìu dọ
Nguyễn Lâm Anh (lúc nhỏ)
Nguyễn Lâm Anh (lúc nhỏ)
Nhưng không chết đâu
Nguyễn Thanh Phúc Nguyên (lúc nhỏ)
Nguyễn Thanh Phúc Nguyên (lúc nhỏ)
Sao biết?
Nguyễn Lâm Anh (lúc nhỏ)
Nguyễn Lâm Anh (lúc nhỏ)
Thì… Giờ vẫn còn mà
Nguyễn Thanh Phúc Nguyên (lúc nhỏ)
Nguyễn Thanh Phúc Nguyên (lúc nhỏ)
//Nguyên ngẫm một lúc//... Ờ ha
Hai đứa bắt đầu đào một cái hố ở góc cây để chôn hộp xuống, sau đó lấp lại. Dẫm lên còn dẫm thêm cái nữa cho chắc
Nguyễn Lâm Anh (lúc nhỏ)
Nguyễn Lâm Anh (lúc nhỏ)
Ê
Nguyễn Thanh Phúc Nguyên (lúc nhỏ)
Nguyễn Thanh Phúc Nguyên (lúc nhỏ)
Hả?
Nguyễn Lâm Anh (lúc nhỏ)
Nguyễn Lâm Anh (lúc nhỏ)
Nếu sau này tụi mình không chơi với nhau nữa thì sao?
Nguyễn Thanh Phúc Nguyên (lúc nhỏ)
Nguyễn Thanh Phúc Nguyên (lúc nhỏ)
//Phúc Nguyên ngẩng lên ngay// làm gì có chuyện đó
Nguyễn Lâm Anh (lúc nhỏ)
Nguyễn Lâm Anh (lúc nhỏ)
Lỡ có thì sao?
Nguyễn Thanh Phúc Nguyên (lúc nhỏ)
Nguyễn Thanh Phúc Nguyên (lúc nhỏ)
…Thì quay lại đây
Nguyễn Lâm Anh (lúc nhỏ)
Nguyễn Lâm Anh (lúc nhỏ)
Ở đây?
Nguyễn Thanh Phúc Nguyên (lúc nhỏ)
Nguyễn Thanh Phúc Nguyên (lúc nhỏ)
Nguyễn Thanh Phúc Nguyên (lúc nhỏ)
Nguyễn Thanh Phúc Nguyên (lúc nhỏ)
//Nguyên chỉ xuống chỗ vừa chôn// Ở đây có kho báu
Nguyễn Lâm Anh (lúc nhỏ)
Nguyễn Lâm Anh (lúc nhỏ)
Liên quan gì???
Nguyễn Thanh Phúc Nguyên (lúc nhỏ)
Nguyễn Thanh Phúc Nguyên (lúc nhỏ)
Thì… quay lại đào lên
Nguyễn Lâm Anh (lúc nhỏ)
Nguyễn Lâm Anh (lúc nhỏ)
Nghe cũng hợp lý
Cả hai im một chút, gió thổi qua cửa sổ. Bụi bay lấp lánh trong nắng
Nguyễn Lâm Anh (lúc nhỏ)
Nguyễn Lâm Anh (lúc nhỏ)
Vậy hứa nha
Nguyễn Thanh Phúc Nguyên (lúc nhỏ)
Nguyễn Thanh Phúc Nguyên (lúc nhỏ)
Ừ, hứa
Nguyễn Lâm Anh (lúc nhỏ)
Nguyễn Lâm Anh (lúc nhỏ)
Không được quên đó
Nguyễn Thanh Phúc Nguyên (lúc nhỏ)
Nguyễn Thanh Phúc Nguyên (lúc nhỏ)
Sẽ không quên
Nguyễn Lâm Anh (lúc nhỏ)
Nguyễn Lâm Anh (lúc nhỏ)
Quên là bị đánh
Nguyễn Thanh Phúc Nguyên (lúc nhỏ)
Nguyễn Thanh Phúc Nguyên (lúc nhỏ)
Cậu đánh tớ à?
Nguyễn Lâm Anh (lúc nhỏ)
Nguyễn Lâm Anh (lúc nhỏ)
Nguyễn Thanh Phúc Nguyên (lúc nhỏ)
Nguyễn Thanh Phúc Nguyên (lúc nhỏ)
Cậu yếu xìu thì đánh được ai //ánh mắt lướt qua trên người Lâm Anh//
Nguyễn Lâm Anh (lúc nhỏ)
Nguyễn Lâm Anh (lúc nhỏ)
Ê! Xúc phạm nha
Hai đứa lại cãi, rồi lại cười
Từ ngày đó căn nhà nhỏ góc phố không còn bị bỏ quên nữa. Nó được chứa đầy tiếng cười, những câu nói vô nghĩa, và một lời hứa được nói ra rất nhẹ… nhưng bám lại rất lâu
Nhiều năm sau căn nhà vẫn ở đó, cánh cửa vẫn khép hờ. Những vạch đo chiều cao vẫn còn. Chỉ là hai đứa từng vừa chạy vừa cười trong căn nhà này… lại không còn đứng cạnh nhau nữa
___
Hehe
Hehe
Kết HE
Hehe
Hehe
không xạo đâu nó thật sự là kết HE đấy, dù có ngược nhưng đừng nghĩ ngược cả hai ng họ thì sẽ không có kết HE (dù ngược cũng "hơi" nặng)
Hehe
Hehe
Tin tôi một lần thoii không chết đc đâu
___

chap2 Giữa sự tĩnh lặng... Là khoảng cách

Có những thay đổi… không đến từ một khoảnh khắc rõ ràng. Không phải là một ngày cãi nhau. Không phải là một lần nói lời tổn thương. Chỉ là tự nhiên một ngày, hai người không còn đứng cạnh nhau nữa
Và Phúc Nguyên nhận ra điều đó trước. Ban đầu chỉ là những chuyện rất nhỏ. Như việc cậu không còn thấy Lâm Anh đứng đợi ở đầu ngõ
Nguyễn Thanh Phúc Nguyên
Nguyễn Thanh Phúc Nguyên
Ê, hôm nay đi chung không? //Nguyên quay sang nhìn Lâm Anh và hỏi//
Nguyễn Lâm Anh
Nguyễn Lâm Anh
“…Không.”
Nguyễn Thanh Phúc Nguyên
Nguyễn Thanh Phúc Nguyên
Lâm Anh bận hả?
Nguyễn Lâm Anh
Nguyễn Lâm Anh
Nguyễn Thanh Phúc Nguyên
Nguyễn Thanh Phúc Nguyên
Bận gì vậy?
Nguyễn Lâm Anh
Nguyễn Lâm Anh
Không biết, nhưng bận...
Nguyễn Thanh Phúc Nguyên
Nguyễn Thanh Phúc Nguyên
//Nguyên nhíu mày// Cậu trả lời kiểu gì vậy?
Nguyễn Lâm Anh
Nguyễn Lâm Anh
không có tâm trạng, không muốn đi
Nguyễn Thanh Phúc Nguyên
Nguyễn Thanh Phúc Nguyên
...
Nguyễn Thanh Phúc Nguyên
Nguyễn Thanh Phúc Nguyên
Ừm vậy thôi
Trước đây chỉ cần một câu nói như vậy, hai đứa đã cãi ầm cả cái xóm lên rồi. Nhưng bây giờ... Chẳng có gì xảy ra cả, cả hai không cãi nhau, không giữ lại, cũng không hỏi thêm. Chỉ là để mặc cho nó kết thúc
___
Những ngày sau đó cứ như vậy mà tiếp diễn
Nguyễn Thanh Phúc Nguyên
Nguyễn Thanh Phúc Nguyên
Chiều về nhà chung với tớ không?
Nguyễn Lâm Anh
Nguyễn Lâm Anh
Không
Nguyễn Thanh Phúc Nguyên
Nguyễn Thanh Phúc Nguyên
Mai thì sao?
Nguyễn Lâm Anh
Nguyễn Lâm Anh
Không, bận rồi
Nguyễn Thanh Phúc Nguyên
Nguyễn Thanh Phúc Nguyên
Cậu suốt ngày bận vậy? Cậu không muốn thì nói thẳng đi cứ bận bận nghe mắc mệt
Nguyễn Lâm Anh
Nguyễn Lâm Anh
Ừ, tớ không muốn đi
Câu trả lời không ngắn cũng chẳng dài… Nhưng cũng không còn chỗ cho bất kỳ câu hỏi nào nữa
___
Phúc Nguyên bắt đầu nhận ra người thay đổi không chỉ có Lâm Anh nữa. Mà chính bản thân cậu cũng đang dần thay đổi từng chút, từng chút một
Cậu bắt đầu để ý Lâm Anh cười khi nào, im lặng khi nào. Và những lúc nhìn đi chỗ khác là đang nghĩ gì
Dù vậy, có những thứ trước đây rất bình thường bây giờ lại trở nên… khó chạm tới
Có một lần, trong lớp học hai người ngồi gần nhau. Vai chạm nhẹ, chỉ là một cái chạm rất nhỏ. Nhưng Phúc Nguyên lập tức nhích ra. Hành động đó nhanh đến mức khiến chính cậu cũng bất ngờ
Nguyễn Lâm Anh
Nguyễn Lâm Anh
Cậu làm gì vậy? //Lâm Anh khó hiểu, quay sang nhìn//
Nguyễn Thanh Phúc Nguyên
Nguyễn Thanh Phúc Nguyên
Làm gì là sao?
Nguyễn Lâm Anh
Nguyễn Lâm Anh
Tự nhiên né?
Nguyễn Thanh Phúc Nguyên
Nguyễn Thanh Phúc Nguyên
À… Tớ nóng
Nguyễn Lâm Anh
Nguyễn Lâm Anh
//Lâm Anh nhìn ra ngoài cửa sổ// “Trời đang mưa đấy..."
Nguyễn Thanh Phúc Nguyên
Nguyễn Thanh Phúc Nguyên
Nóng trong người thôi
Nguyễn Lâm Anh
Nguyễn Lâm Anh
Cậu bệnh hả?
Nguyễn Thanh Phúc Nguyên
Nguyễn Thanh Phúc Nguyên
Không có...
Cả hai im lặng. Lâm Anh nhìn cậu thêm một chút rồi quay đi không hỏi nữa. Không biết từ khi nào giữa họ bắt đầu xuất hiện một thứ… không gọi được tên. Nó không phải xa lạ. Nhưng cũng không còn là thân quen như trước.
___
Căn nhà nhỏ nằm nép mình nơi góc phố, lặng lẽ trôi qua từng tháng năm như một chiếc đồng hồ cũ không còn ai để ý đến.
Con phố ấy dần vắng bóng người, từng căn nhà khép cửa, từng con người bước đi, để lại phía sau chỉ còn vài cụ già và những đứa trẻ nương tựa vào nhau mà sống.
Không còn tiếng xe cộ ồn ào, không còn những buổi tối sáng đèn rực rỡ, chỉ còn lại những chiều gió thổi qua hàng hiên cũ, mang theo mùi thời gian đã phai.
Thế nhưng, giữa cái tĩnh lặng tưởng chừng lạnh lẽo ấy, họ vẫn cùng nhau nhóm lên một thứ ấm áp rất đỗi dịu dàng
Một bữa cơm đơn sơ, một tiếng gọi nhau khi trời sẩm tối, hay chỉ là ánh mắt quan tâm lặng lẽ cũng đủ khiến nơi này trở nên khác biệt.
Tuy không phải chốn phồn hoa, cũng chẳng có gì để tự hào với thế giới ngoài kia, nhưng hạnh phúc nơi đây lại âm thầm lớn lên theo cách riêng của nó.
Chỉ là… càng ấm áp bao nhiêu, người ta lại càng cảm nhận rõ bấy nhiêu những khoảng trống không thể lấp đầy.
Những căn phòng từng có tiếng cười giờ chỉ còn vang vọng ký ức
Những người đã rời đi không quay lại, để lại nơi góc phố này một nỗi buồn dịu nhẹ, như một vết nứt nhỏ trong tim mà chẳng ai nói ra. Nơi ấy không cô đơn, nhưng cũng chưa từng thật sự trọn vẹn
Lâm Anh bước từng bước chậm rãi đến vùng ký ức tuổi thơ mà cả hai đã từng trãi qua trong những năm tháng vắng bóng sự yêu thương đến từ gia đình
Chỉ mới đi một khoảng rất ngắn mà trước mắt anh đã xuất hiện một căn nhà cũ kỹ nằm trong con hẻm nhỏ ở cuối phố
Cánh tay anh chạm nhẹ vào cánh cửa, nhẹ nhàng mở ra
Cọt—
Đó là tiếng kêu của cánh cửa đã quá lâu chưa được mở ra
Mỗi bước chân di chuyển là một lần sàn nhà kêu lên. Có lẽ vì từ mấy năm trước nó đã cũ nhưng chẳng ai quan tâm đến
Lâm Anh dừng lại, anh nhìn vào chiếc ghế mà cả hai đã từng tranh giành khi nhỏ mà mỉm cười nhẹ
Anh ngồi lên chiếc ghế đó một cách cẩn thận nhất có thể, vì anh biết chiếc ghế này có lẽ sẽ không trụ được lâu nữa
Nguyễn Lâm Anh
Nguyễn Lâm Anh
“…Vẫn chưa gãy à” //Anh khẽ nở một nụ cười rất nhẹ//
Anh ngồi dựa vào ghế, mắt nhắm nghiền. Bỗng nhiên cánh cửa lại kêu thêm một lần nữa, Phúc Nguyên bước vào. Hai ánh mắt nhìn thẳng vào nhau
Nguyễn Thanh Phúc Nguyên
Nguyễn Thanh Phúc Nguyên
Cậu cũng tới à...
Nguyễn Lâm Anh
Nguyễn Lâm Anh
Nguyễn Thanh Phúc Nguyên
Nguyễn Thanh Phúc Nguyên
Đợi lâu không?
Nguyễn Lâm Anh
Nguyễn Lâm Anh
Không... Nếu người bắt tớ đợi là cậu thì tớ không thấy lâu
Nguyễn Thanh Phúc Nguyên
Nguyễn Thanh Phúc Nguyên
Tớ tưởng cậu không tới chứ...
Nguyễn Lâm Anh
Nguyễn Lâm Anh
Cậu tới thì tớ cũng sẽ tới
Nguyễn Thanh Phúc Nguyên
Nguyễn Thanh Phúc Nguyên
//Nguyên khựng lại một chút// "Ừm"
Phúc Nguyên ngồi xuống cạnh Lâm Anh. Sau cuộc trò chuyện ngắn ngủi đó chẳng còn ai lên tiếng nữa
Cơn gió thổi ngang qua ô cửa sổ, mang theo mùi bụi cũ
Nguyễn Thanh Phúc Nguyên
Nguyễn Thanh Phúc Nguyên
Này...
Cuối cùng Phúc Nguyên là người lên tiếng trước
Nguyễn Lâm Anh
Nguyễn Lâm Anh
Gì?
Nguyễn Thanh Phúc Nguyên
Nguyễn Thanh Phúc Nguyên
“Cái hộp đó…còn không?”
Nguyễn Lâm Anh
Nguyễn Lâm Anh
//Lâm Anh nhìn xuống góc cây qua ô cửa sổ nhỏ nơi họ đã từng chôn nó// Chắc vẫn còn...
Nguyễn Thanh Phúc Nguyên
Nguyễn Thanh Phúc Nguyên
Đào lên không?
Nguyễn Lâm Anh
Nguyễn Lâm Anh
“…Không.”
Nguyễn Thanh Phúc Nguyên
Nguyễn Thanh Phúc Nguyên
Sao vậy?
Nguyễn Lâm Anh
Nguyễn Lâm Anh
Cứ để đó đi
Nguyễn Thanh Phúc Nguyên
Nguyễn Thanh Phúc Nguyên
Lý do?
Nguyễn Lâm Anh
Nguyễn Lâm Anh
Bây giờ vẫn còn quá sớm để đào lên...
Nguyễn Thanh Phúc Nguyên
Nguyễn Thanh Phúc Nguyên
//Nguyên nhìn cậu// Cậu nói chuyện càng ngày càng khó hiểu
Nguyễn Lâm Anh
Nguyễn Lâm Anh
Cậu hiểu là được
Nguyễn Thanh Phúc Nguyên
Nguyễn Thanh Phúc Nguyên
Không hiểu nổi
Nguyễn Lâm Anh
Nguyễn Lâm Anh
Vậy thôi
Một cơn gió lùa qua làm cánh cửa khẽ rung. Và khoảng cách giữa hai người chẳng còn nằm ở chỗ ngồi. Mà nằm ở những điều… không còn ai nói ra nữa
Nguyễn Thanh Phúc Nguyên
Nguyễn Thanh Phúc Nguyên
Vậy mai đi học chung không?
Nguyễn Lâm Anh
Nguyễn Lâm Anh
Không
Nguyễn Thanh Phúc Nguyên
Nguyễn Thanh Phúc Nguyên
Không ai biết đây là lần cuối cùng họ cùng ngồi trong căn nhà đó… mà vẫn còn có thể nói chuyện như bình thường
Khoảng cách giữa hai sự tĩnh lặng không ai nhìn thấy. Chỉ là nhận ra thì đã đứng cách nhau một khoảng cách rất xa rồi
___
NovelToon
Hehe
Hehe
Nay ngoi lên trả chap xin lỗi mọi người vì mấy hôm trước tôi bận chăm bà nội nên nay mới có thời gian đăng
Hehe
Hehe
Nhiêu đây đủ để bù cho mọi người trong những ngày vắng bóng của chap mới không?
Hehe
Hehe
Đủ rồi tg
Hehe
Hehe
mốt trả tiếp nay tôi bận ngủ r
Hehe
Hehe
à mà quên mấy bạn nào mà có đọc bên bộ ĐNAL đầu tiên tôi viết thì ráng đợi xíu nhe, tôi vẫn đag trong quá trình viết chap mới cho mọi ng
Hehe
Hehe
Tạm biệt mọi người nhaa
___

Download MangaToon APP on App Store and Google Play

novel PDF download
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play