Tiếng Việt
NovelToon NovelToon

Người Em Nuôi Lớn Là Một Kẻ Điên

:))

Căn biệt thự nhà họ Nguyễn rộng đến mức giống như một tòa lâu đài hơn là một ngôi nhà bình thường.
Trong căn bếp rộng lớn ở tầng một, Hoàng Đức Duy đang đứng nấu canh rong biển.
Mùi canh nóng lan nhẹ trong không khí.
Anh mặc sơ mi trắng đơn giản, tay áo xắn lên gọn gàng. Từ khi Nguyễn Quang Anh lớn lên và tiếp quản toàn bộ công việc của nhà họ Nguyễn, anh chính thức trở thành quản gia của biệt thự.
Dù vậy…Trong mắt tất cả mọi người ở đây, vị trí của anh còn cao hơn cả quản gia bình thường.
Bởi vì ai cũng biết…Hoàng Đức Duy là ngoại lệ duy nhất của Nguyễn Quang Anh.
RẦM—
Cửa bếp bị đẩy mạnh ra.
Một tên đàn em mặt tái mét chạy vào, thở hổn hển.
Đàn em
Đàn em
Anh Duy! Không ổn rồi!
Anh lập tức quay đầu lại.
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Có chuyện gì?
Đàn em
Đàn em
Anh Quang Anh bị đâm rồi!
Chiếc muỗng trong tay anh rơi xuống nền gạch.
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
K-Không phải đi gặp đối tác thôi sao…?
Đàn em
Đàn em
Tụi em cũng không biết! Người của bên kia chơi bẩn!
Chưa kịp nghe hết câu, Hoàng Đức Duy đã chạy khỏi bếp.
Tiếng bước chân vang vọng khắp hành lang tối đen của biệt thự.
Anh chạy nhanh đến mức suýt trượt ngã trên cầu thang đá cẩm thạch.
Phòng khách ở tầng chính sáng đèn.
Rất nhiều đàn em đứng chật kín bên dưới, không khí hỗn loạn đến nghẹt thở.
Mùi máu tanh lan ra khắp nơi.
Ngay giữa sofa màu đen đắt tiền, Nguyễn Quang Anh đang ngồi dựa lưng vào thành ghế.
Áo sơ mi đen gần như bị máu thấm ướt hoàn toàn. Máu nhỏ xuống sàn từng giọt. Nhưng điều đáng sợ nhất là…Hắn vẫn đang cười.
Một nụ cười lạnh đến nổi khiến người khác sởn gai ốc.
Đám đàn em cúi gằm mặt, không ai dám thở mạnh.
Nguyễn Quang Anh nâng mắt lên. Ngay khi nhìn thấy Hoàng Đức Duy chạy vào, ánh mắt điên loạn ban nãy gần như dịu xuống ngay lập tức.
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
…Anh.
Hoàng Đức Duy thở gấp, mặt trắng bệch.
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Nguyễn Quang Anh!
Anh lập tức chạy tới trước mặt hắn.
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Em bị thương nặng như vậy mà còn ngồi đây cưới?!
Nguyễn Quang Anh cúi đầu nhìn máu trên người mình, giọng rất nhỏ.
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
“Đau…”
Đám đàn em phía sau đồng loạt cứng người.
Vừa nãy chính hắn là người dùng chai rượu đập nát đầu đối phương trong khi bị đâm.
Bây giờ lại nói đau như trẻ con.
Hoàng Đức Duy quỳ xuống trước sofa, tay run run kiểm tra vết thương cho hắn.
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Dao đâm sâu quá…
Nguyễn Quang Anh im lặng nhìn anh. Ánh mắt hắn tối đến đáng sợ. Giống như cả thế giới này chỉ còn tồn tại duy nhất Hoàng Đức Duy.
Vì là người đã chăm sóc Nguyễn Quang Anh từ nhỏ đến lớn, Hoàng Đức Duy không chịu nổi việc hắn bị thương.
Chỉ cần trên người hắn có một vết xước nhỏ thôi, tim anh đã đau như bị ai bóp nghẹt.
Nguyễn Quang Anh biết rõ điều đó.
Hắn biết Hoàng Đức Duy thương hắn, cưng chiều hắn, mềm lòng với hắn đến mức nào.
Vậy nên mỗi lần bị thương, dù chỉ là vết cắt nhỏ trên tay, hắn cũng cố tình nhíu mày, hạ giọng làm nũng.
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Anh… đau.
Chỉ một câu như vậy thôi, Hoàng Đức Duy đã lập tức bỏ hết mọi việc, vừa lo lắng vừa mắng hắn.
Còn Nguyễn Quang Anh thì ngồi yên để anh chăm sóc, khóe môi khẽ cong lên.
Bởi vì hắn biết…Chỉ cần hắn tỏ ra đáng thương một chút, Hoàng Đức Duy sẽ không bao giờ bỏ mặc hắn.
.
Sau khi xử lý xong vết thương và cầm máu cho Nguyễn Quang Anh, Hoàng Đức Duy mới dìu hắn về phòng.
Căn phòng của hắn nằm ở tầng cao nhất của biệt thự.
Rộng lớn, lạnh lẽo, tối màu giống hệt con người hắn.
Nguyễn Quang Anh ngồi dựa vào đầu giường, sắc mặt hơi nhợt nhạt vì mất máu, nhưng ánh mắt vẫn luôn dính chặt lên người anh.
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Ngồi yên ở đây. Đừng có chạy lung tung.
Hoàng Đức Duy vừa nói vừa kéo chăn đắp lên người hắn.
Nguyễn Quang Anh ngoan ngoãn gật đầu.
Nhìn hắn ngoan như vậy, ai mà tin được vài tiếng trước hắn còn khiến cả đám đàn em sợ đến không dám thở.
Hoàng Đức Duy thở dài, sau đó quay người đi xuống bếp. Một lúc sau, anh bưng bát canh rong biển còn nóng lên phòng.
Mùi canh nhẹ nhàng lan ra trong không khí lạnh lẽo.
Anh đặt khay xuống bàn nhỏ cạnh giường, giọng vẫn còn giận.
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Ăn đi. Mất máu nhiều như vậy còn không biết sợ.
Nguyễn Quang Anh nhìn bát canh, rồi lại nhìn anh.
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Anh đút em.
Hoàng Đức Duy khựng lại.
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Nguyễn Quang Anh, em hai mươi tuổi rồi.
Hắn chớp mắt, giọng nhỏ hẳn xuống.
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Nhưng em đau.
Hoàng Đức Duy im lặng vài giây. Cuối cùng anh vẫn ngồi xuống mép giường, cầm thìa múc một muỗng canh, thổi nhẹ rồi đưa tới trước môi hắn.
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Há miệng.
Nguyễn Quang Anh ngoan ngoãn ăn, khóe môi hơi cong lên.
Hắn biết mà. Chỉ cần hắn làm nũng một chút, anh sẽ lại mềm lòng.
.
Ăn xong bát canh, thuốc cũng đã uống, Nguyễn Quang Anh vẫn không chịu ngủ.
Hắn cứ im lặng nhìn Hoàng Đức Duy đang dọn khay bên cạnh giường.
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Còn đau à?
Nguyễn Quang Anh không trả lời ngay. Một lúc sau hắn mới khẽ kéo góc áo anh.
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
…Anh ở lại đi.
Hoàng Đức Duy nhìn bàn tay đang nắm áo mình, ánh mắt lập tức mềm xuống.
Từ nhỏ đến lớn, mỗi lần bị thương hay gặp ác mộng, Nguyễn Quang Anh đều như vậy.
Giống một đứa trẻ thiếu cảm giác an toàn.
Anh thở dài, cuối cùng vẫn ngồi xuống giường.
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Được rồi. Ngủ đi.
Nguyễn Quang Anh lập tức nằm xuống, đầu tự nhiên dựa lên đùi anh như thói quen từ bé.
Hoàng Đức Duy kéo chăn lên cho hắn, ngón tay nhẹ nhàng vuốt tóc hắn ra sau.
Căn phòng rộng lớn chìm trong ánh đèn vàng nhạt.
Yên tĩnh đến mức chỉ còn tiếng thở của cả hai.
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Anh…Đừng bỏ em.
Giọng hắn rất nhỏ.
Nhỏ đến mức gần giống tiếng thì thầm của một đứa trẻ.
Ánh mắt Hoàng Đức Duy khẽ rung lên. Anh cúi đầu nhìn hắn hồi lâu, sau đó nhẹ nhàng xoa tóc hắn.
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Anh không đi đâu cả. Ngủ đi.
Nghe được câu đó, Nguyễn Quang Anh mới chậm rãi nhắm mắt. Nhưng bàn tay hắn vẫn nắm chặt lấy cổ tay anh.
Giống như sợ rằng…Chỉ cần buông ra một chút thôi, Hoàng Đức Duy sẽ biến mất khỏi thế giới của hắn.
T/g Winnieee
T/g Winnieee
Huhuu 😭🖤 Mọi người thấy bộ này sao dạaa
T/g Winnieee
T/g Winnieee
Tui warning trước nha 😭 Bộ này sẽ hơi dark romance, toxic obsession, tâm lý méo mó một xíu á…
T/g Winnieee
T/g Winnieee
Kiểu: ❌ yêu bình thường ✅ yêu tới mức phát điên luôn á trời
T/g Winnieee
T/g Winnieee
Nguyễn Quang Anh red flag biết đi 🚩 Nhưng mà kiểu chỉ dịu dàng với mỗi Hoàng Đức Duy thôi 😭
T/g Winnieee
T/g Winnieee
Có: * nhõng nhẽo giả đáng thương * chiếm hữu bệnh hoạn * jealousy * mommy issues 💀 * yêu tới mức muốn nhốt người ta lại
T/g Winnieee
T/g Winnieee
Mọi người nhớ chuẩn bị tâm lý nha 😭🖤 Với nhớ comment cho tui biết mọi người thích chi tiết nào để tui viết nhiều thêmmmm.

:))

Buổi tối hôm đó, khi căn biệt thự nhà họ Nguyễn chìm trong bóng đêm lạnh lẽo, ông Nguyễn mới trở về.
Tiếng giày da vang lên trên nền đá cẩm thạch.
Hoàng Đức Duy vừa nghe thấy tiếng động liền bước nhanh ra đại sảnh.
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Ông chủ.
Ông Nguyễn tháo găng tay, vẻ mặt lạnh nhạt.
Ông Nguyễn
Ông Nguyễn
Có chuyện gì?
Duy siết tay, giọng vẫn còn run vì lo.
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Cậu Quang Anh hôm nay bị thương rất nặng. Vết dao đâm khá sâu, máu chảy rất nhiều. Con đã xử lý tạm thời rồi, nhưng vẫn nên gọi bác sĩ riêng đến kiểm tra lại.
Ông Nguyễn khựng lại một giây. Nhưng không phải vì lo lắng.
Ông chỉ nhíu mày như thể vừa nghe một chuyện vô cùng phiền phức.
Ông Nguyễn
Ông Nguyễn
Chỉ vì một vết thương mà làm ầm lên như vậy?
Duy ngẩng đầu, sững người.
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Ông chủ…cậu ấy bị đâm.
Ông Nguyễn lạnh lùng cười khẩy.
Ông Nguyễn
Ông Nguyễn
Bị đâm mà còn sống thì có gì phải nói?
Tim Duy như bị ai bóp nghẹt.
Ông Nguyễn ném áo khoác cho người hầu bên cạnh, giọng đều đều.
Ông Nguyễn
Ông Nguyễn
Mới có chút chuyện đã để người ta làm mình bị thương. Yếu đuối.
Duy đứng chết lặng tại chỗ.
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
*Yếu đuối?*
*ABC* suy nghĩ
Người đang nằm trên tầng kia là con trai ruột của ông.
Là đứa trẻ năm xưa từng mất mẹ, từng khóc đến khàn giọng trong căn phòng tối, từng bám lấy tay anh chỉ để xin một câu: “Đừng bỏ em.”
Vậy mà trong mắt người cha này…Nguyễn Quang Anh bị thương nặng cũng chỉ là một sự thất bại đáng xấu hổ.
Duy cúi đầu, cố nuốt xuống cảm giác nghẹn nơi cổ họng.
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Con hiểu rồi…
Ông Nguyễn
Ông Nguyễn
Chăm sóc nó cho tốt. Ta không muốn nuôi hai đứa vô dụng trong nhà này.
Nói xong, ông bước thẳng lên cầu thang, không hỏi thêm một câu nào.
.
Đêm đã khuya. Cả căn biệt thự rộng lớn chìm trong sự yên tĩnh lạnh lẽo đến đáng sợ.
Hoàng Đức Duy cầm khay thuốc bước lên tầng.
Trên khay là: * thuốc an thần * thuốc kiểm soát cảm xúc * thuốc ngủ nhẹ * và cả thuốc tim
Từ nhỏ, Nguyễn Quang Anh đã có vấn đề về tâm lý.
Mất ngủ kéo dài. Trầm cảm nặng. Những cơn tức giận mất kiểm soát.
Có những lúc hắn tự nhốt mình trong phòng nhiều ngày không nói một câu.
Cũng có những lần hắn phát điên đến mức đập nát cả căn phòng chỉ vì một chuyện rất nhỏ.
Và thứ khiến Duy sợ nhất…Là trái tim của hắn.
Bác sĩ từng nói tim Nguyễn Quang Anh không tốt. Nếu cảm xúc kích động quá mạnh, rất dễ xảy ra vấn đề. Cho nên từ nhỏ đến lớn, Đức Duy luôn là người ở cạnh ổn định cảm xúc cho hắn.
Anh nhẹ nhàng mở cửa phòng.
Ánh đèn ngủ vàng nhạt hắt lên gương mặt tái nhợt của Quang Anh.
Hắn chưa ngủ. Hắn đang ngồi tựa đầu giường, cúi đầu nhìn điện thoại, vẻ mặt lạnh đến đáng sợ.
Nhưng ngay khi nhìn thấy Hoàng Đức Duy bước vào…Ánh mắt hắn lập tức dịu xuống.
Đức Duy đặt khay thuốc xuống.
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Đến giờ uống thuốc rồi.
Quang Anh im lặng nhìn mấy viên thuốc trên bàn vài giây.
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Đắng lắm…
Hoàng Đức Duy bất lực thở dài.
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Không uống thì tim em lại đau.
Quang Anh nâng mắt nhìn anh.
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
…Nếu em chết thì sao?
Câu nói đó khiến tay Đức Duy khựng lại. Sắc mặt anh lập tức trắng đi.
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Nguyễn Quang Anh!
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Đừng nói bậy.
Quang Anh nhìn phản ứng của anh thật lâu. Rồi hắn chậm rãi vươn tay kéo góc áo anh, thấp giọng.
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Em đùa thôi.
Đức Duy siết chặt khay thuốc trong tay. Tim anh đau đến nghẹn thở.
Bởi vì anh biết…Nguyễn Quang Anh thật sự từng nghĩ đến chuyện chết đi rất nhiều lần.
.
Đêm đó, cả căn biệt thự chìm trong bóng tối nặng nề.
Đức Duy nằm bên cạnh Quang Anh trên chiếc giường lớn.
Cả hai đều im lặng nhìn điện thoại của mình. Không ai nói gì.
Rồi—Từ dưới tầng vọng lên tiếng la hét của phụ nữ.
Tiếng khóc. Tiếng cầu xin trong tuyệt vọng.
“Xin ông… đừng mà…”
Đức Duy khẽ siết chặt điện thoại trong tay.
Quang Anh thì vẫn nhìn màn hình, gương mặt gần như không cảm xúc.
Bởi vì chuyện này…Xảy ra gần như mỗi đêm.
Ông Nguyễn luôn đưa những cô gái trẻ khác nhau về biệt thự.
Và điều khiến cả căn nhà lạnh gáy là…Không ai từng nhìn thấy họ bước ra ngoài lần nữa.
Tiếng khóc dưới tầng càng lúc càng lớn.
Đức Duy khẽ mím môi, sắc mặt tái đi. Dù đã nghe suốt nhiều năm, anh vẫn không thể quen nổi.
Bỗng nhiên—Một bàn tay lạnh chậm rãi nắm lấy tay anh.
Đức Duy quay sang. Quang Anh đã đặt điện thoại xuống từ lúc nào.
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
…Anh sợ à?
Đức Duy im lặng vài giây rồi khẽ đáp.
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Chỉ là…không thích thôi.
Quang Anh siết tay anh chặt hơn. Ánh mắt hắn tối đến đáng sợ.
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Rồi sẽ có ngày em giết ông ta.
Câu nói đó vang lên rất nhẹ…Nhẹ đến mức giống như đang nói về thời tiết.
Nhưng Đức Duy biết…Nguyễn Quang Anh không đùa.
.
Sáng hôm sau. Duy vẫn thức dậy rất sớm như mọi ngày.
Khi cả căn biệt thự còn chìm trong sương lạnh, anh đã xuống bếp chuẩn bị bữa sáng cho Quang Anh.
Trứng. Bánh mì nướng. Một ly sữa ấm. Và thuốc đặt sẵn bên cạnh.
Mọi thứ đều bình thường đến đáng sợ. Cho đến khi anh đi ngang qua đại sảnh.
Bước chân anh khựng lại.
Hai người đàn ông mặc vest đen đang lặng lẽ khiêng một thứ gì đó được phủ kín bằng tấm vải trắng.
Không ai nói chuyện. Không ai dám nhìn thẳng. Nhưng Duy biết đó là gì.
Tim anh chợt lạnh đi.
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
*Lại nữa rồi…*
Một người nữa không thể rời khỏi căn biệt thự này bằng đôi chân của mình.
Anh đứng im ở cuối hành lang, bàn tay siết chặt mép khay đến trắng bệch.
Duy cúi mắt, cố nuốt xuống cảm giác buồn nôn nơi cổ họng.
Đúng lúc đó, phía sau vang lên giọng nói khàn khàn vừa tỉnh ngủ.
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Đừng nhìn.
Duy quay đầu lại. Quang Anh đứng ở đầu cầu thang, sắc mặt vẫn nhợt nhạt, áo ngủ hơi xộc xệch. Ánh mắt hắn liếc qua hai người đàn ông kia.
Không ngạc nhiên. Không sợ hãi. Chỉ lạnh lẽo.
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Bẩn mắt anh.
Quang Anh bước xuống cầu thang, đi thẳng đến trước mặt Duy.
Hắn không nói gì nhiều, chỉ nhẹ nhàng nắm lấy tay anh rồi kéo anh về phía căn bếp.
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Đừng đứng đó nữa.
Duy còn chưa kịp phản ứng thì đã bị hắn kéo đi. Bàn tay Quang Anh lạnh, nhưng nắm rất chặt.
Đến trước cửa bếp, hắn mới quay đầu nhìn anh, giọng khàn khàn như một đứa trẻ vừa thức dậy.
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Em đói rồi.
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Anh vào ăn với em đi.
.
Buổi sáng vốn yên tĩnh nhanh chóng trở nên ngột ngạt.
Duy vừa đặt chén canh xuống trước mặt Quang Anh thì tiếng bước chân đã vang lên từ bên ngoài.
Ông Nguyễn bước vào phòng ăn.
Không khí lập tức lạnh đi. Quang Anh vẫn cúi đầu ăn như không nhìn thấy.
Ông Nguyễn kéo ghế ngồi xuống, ánh mắt lạnh nhạt liếc qua vết thương trên người hắn.
Ông Nguyễn
Ông Nguyễn
Mới sáng sớm đã băng bó như phế nhân.
Duy khựng lại. Quang Anh vẫn im lặng.
Ông Nguyễn
Ông Nguyễn
Bị đâm một dao mà để cả đám đàn em đưa về như chó chết.
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Ông chủ, vết thương của em ấy—
Ông Nguyễn
Ông Nguyễn
Ta nói chuyện với nó, không tới lượt mày xen vào.
Quang Anh chậm rãi đặt muỗng xuống. Ánh mắt hắn nâng lên lạnh đến đáng sợ.
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Ông nói đủ chưa?
Ông Nguyễn
Ông Nguyễn
Hah~Mày còn dám thái độ?
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Thái độ?
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Haha~Tôi chưa đập cái bàn này vào mặt ông là còn nể rồi.
RẦM—Ông Nguyễn đập mạnh tay xuống bàn.
Ông Nguyễn
Ông Nguyễn
Mày nói chuyện với cha mày kiểu đó à?!
Quang Anh lập tức đứng bật dậy.
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Cha?
Hắn bật cười như nghe thấy chuyện gì rất buồn cười.
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Ông cũng biết mình là cha à?
Ông Nguyễn
Ông Nguyễn
Thằng mất dạy!
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Ít nhất tôi không phải loại đêm nào cũng mang phụ nữ về rồi biến họ thành xác chết.
Ông Nguyễn
Ông Nguyễn
NGUYỄN QUANG ANH!
Ông Nguyễn đứng bật dậy, gương mặt tối sầm. Duy hoảng hốt lập tức chạy tới chắn trước mặt Quang Anh.
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Thôi mà Quang Anh…
Nhưng Quang Anh vẫn nhìn chằm chằm ông Nguyễn, ánh mắt điên loạn đến đáng sợ.
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Tôi nói sai à?
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Ông nghĩ mình sạch sẽ lắm sao?
Ông Nguyễn
Ông Nguyễn
Mày câm miệng cho tao!
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Địt mẹ! Ông có tư cách gì lên giọng với tôi?!
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Quang Anh!
Hắn hoàn toàn mất kiểm soát.
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Ông nghĩ tôi không biết mấy chuyện dơ bẩn ông làm hả?!
Ông Nguyễn giận đến nổi gân xanh.
Ông Nguyễn
Ông Nguyễn
Mày muốn chết đúng không?!
Quang Anh bước lên một bước.
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Giết tôi đi.
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Dù gì từ đầu ông cũng đâu xem tôi là con người.
Không khí chết lặng. Ngay cả đám người làm bên ngoài cũng không dám thở mạnh.
Duy nhìn Quang Anh, tim đau đến nghẹt thở.
Ông Nguyễn đột nhiên quay phắt sang Duy.
Ông Nguyễn
Ông Nguyễn
Mày còn đứng đó làm gì?!
Duy giật mình.
Ông Nguyễn chỉ thẳng vào mặt anh, giọng gầm lên.
Ông Nguyễn
Ông Nguyễn
Ta mua mày về để chăm nó, dạy nó, quản nó! Vậy mà mày để nó thành cái thứ mất dạy như bây giờ à?!
Duy sững người, môi khẽ run. Quang Anh lập tức ngẩng đầu.
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Ông nói cái gì?
Ông Nguyễn không thèm nhìn hắn, chỉ lạnh lùng nhìn Duy.
Ông Nguyễn
Ông Nguyễn
Là lỗi của mày!
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Ông Nguyễn
Ông Nguyễn
Nó hư hỏng như vậy là do mày chiều nó quá mức!
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Con xin lỗi…
Ông Nguyễn
Ông Nguyễn
Xin lỗi?
Ông Nguyễn
Ông Nguyễn
Xin lỗi thì có ích gì?!
Quang Anh bước lên một bước, ánh mắt tối sầm.
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Đừng động vào anh ấy.
Ông Nguyễn
Ông Nguyễn
Tối nay nó sẽ bị phạt.
Duy tái mặt.
Quang Anh im lặng vài giây. Rồi hắn bật cười. Một nụ cười rất khẽ. Rất lạnh.
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Phạt?
Ông Nguyễn
Ông Nguyễn
Mày cười cái gì?!
RẦM—Quang Anh đá mạnh chiếc ghế bên cạnh bay đập vào tường.
Đám người làm hoảng hốt lùi lại.
Duy vội nắm lấy tay hắn.
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Quang Anh, bình tĩnh—
Nhưng hắn đã hoàn toàn mất kiểm soát. Hắn nhìn ông Nguyễn, từng chữ như nghiến qua kẽ răng.
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Ông thử chạm vào anh ấy xem.
Ông Nguyễn
Ông Nguyễn
Mày dám đe dọa tao?
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Dàm!
Quang Anh cười điên dại.
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Con mẹ nó, tôi đang đe dọa ông đấy!
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Sao?! Làm gì nhau!
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Quang Anh!
Hắn kéo Duy ra sau lưng mình, bàn tay nắm chặt đến mức run lên.
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Ông muốn đánh, muốn chửi, muốn coi tôi như chó cũng được.
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Nhưng đừng bao giờ lôi anh ấy vào.
Ông Nguyễn tức đến bật cười.
Ông Nguyễn
Ông Nguyễn
Mày vì một thằng được mua về mà chống lại cha mày?
Quang Anh nghiêng đầu, giọng lạnh đến đáng sợ.
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Cha?
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Hah~Ông xứng à?
Không khí trong phòng ăn như bị bóp nghẹt. Duy đứng sau lưng hắn, mắt đỏ hoe. Anh biết Quang Anh đang tức giận.
Nhưng sâu bên trong cơn giận đó…Là một nỗi sợ rất lớn. Sợ anh bị thương. Sợ anh bị phạt. Sợ người duy nhất từng ôm hắn qua những đêm ác mộng cũng bị căn nhà này nuốt mất.
.
Sau trận cãi vã lớn dưới phòng ăn, cả căn biệt thự rơi vào bầu không khí nặng nề đến nghẹt thở.
Không ai dám lên tiếng. Không ai dám lại gần Quang Anh.
Lúc này, hắn đang ngồi im trong phòng ngủ ở tầng cao nhất.
Căn phòng tối om, chỉ có ánh đèn vàng nhạt bên cạnh giường.
Quang Anh ngồi trên sofa, đầu ngửa ra sau, đôi mắt nhắm nghiền. Vết thương bên hông vẫn còn đau âm ỉ. Nhưng thứ khiến hắn khó chịu hơn… Là việc ông Nguyễn dám nhắm vào Duy.
Cạch—Tiếng cửa mở nhẹ vang lên.
Duy bước vào với bộ quần áo đã được chuẩn bị sẵn trên tay.
Một chiếc sơ mi đen cùng quần tây tối màu. Phong cách mà Quang Anh luôn mặc.
Anh đi tới trước mặt hắn, giọng nhỏ nhẹ như chưa từng có chuyện gì xảy ra.
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Thay đồ nhé?
Quang Anh chậm rãi mở mắt. Sự lạnh lẽo trong mắt hắn gần như tan đi ngay khi nhìn thấy anh.
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
…Vâng
Duy đặt quần áo xuống giường rồi đứng trước mặt hắn, nhẹ nhàng cởi bỏ chiếc áo dính máu trên người hắn.
Những vết thương đỏ chói hiện ra trên làn da trắng lạnh.
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Đã bị thương rồi còn nổi nóng.
Quang Anh im lặng nhìn anh. Giống như một con thú dữ đang ngoan ngoãn để người duy nhất mình tin tưởng chạm vào.
Duy cẩn thận giúp hắn mặc áo sơ mi mới. Từng ngón tay thon dài chậm rãi cài từng chiếc cúc áo.
Quang Anh cúi mắt nhìn anh rất lâu. Khoảng cách gần đến mức hắn có thể ngửi thấy mùi hương quen thuộc trên người Duy.
Mùi hương khiến hắn phát điên vì nghiện.
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Nếu ông ta thật sự phạt anh…
Bàn tay Quang Anh chậm rãi siết lấy cổ tay anh. Ánh mắt hắn tối đến đáng sợ.
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Em sẽ giết ông ta thật đấy.
Tay Duy khựng lại vài giây. Rồi anh chỉ khẽ thở dài, tiếp tục cài nốt chiếc cúc cuối cùng cho hắn.
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Đừng nói bậy.
Nhưng cả hai đều biết…Quang Anh chưa từng nói đùa về chuyện đó.

:))

Buổi trưa. Quang Anh đã rời khỏi biệt thự từ sớm để đến tòa nhà của hắn.
Dù mới hai mươi tuổi, hắn gần như nắm toàn bộ quyền lực trong tay.
Club. Bar. Casino. Karaoke.
Mọi thứ đều do hắn quản lý.
Lúc này, trong căn biệt thự rộng lớn, Duy vẫn như mọi ngày lặng lẽ làm việc.
Anh xắn tay áo lên, tự mình dọn dẹp phòng ăn rồi xuống bếp chuẩn bị bữa trưa.
Thật ra những việc này không phải nhiệm vụ của anh. Trong nhà có rất nhiều người hầu. Nhưng Duy không quen ngồi yên nhìn người khác vất vả.
Giúp việc
Giúp việc
Anh Duy, để em làm cho…
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Không sao đâu, anh làm được mà.
Anh cúi đầu tiếp tục cắt rau, động tác rất thuần thục.
Mấy cô giúp việc đứng bên ngoài nhìn nhau. Ai trong biệt thự cũng quý Duy. Bởi vì anh chưa từng xem thường bất kỳ ai.
Lúc người hầu bị bệnh, anh lén mang thuốc tới. Lúc bọn họ bị mắng, anh cũng là người đứng ra giúp đỡ. Thậm chí có hôm Duy còn tự tay nấu đồ ăn khuya cho đám vệ sĩ làm việc cả đêm.
Trong căn nhà lạnh lẽo này…Hoàng Đức Duy giống như người duy nhất còn giữ được sự ấm áp
.
Trong văn phòng ở tầng cao nhất của tòa nhà, Quang Anh đang ngồi một mình trên chiếc ghế da đen lớn.
Bên ngoài lớp kính là cả thành phố xa hoa đầy ánh đèn. Còn bên trong…Chỉ có sự yên tĩnh lạnh đến đáng sợ.
Trước mặt hắn là hàng chục màn hình camera.
Casino. Bar. Hành lang. Bãi đỗ xe. Thậm chí cả biệt thự nhà họ Nguyễn.
Quang Anh thích kiểm soát mọi thứ. Hắn muốn biết tất cả đang xảy ra chuyện gì. Ai đang nói chuyện với ai. Ai đang nhìn Duy quá lâu.
Tách—Chiếc bật lửa khẽ vang lên trong không gian tối.
Quang Anh lười biếng dựa lưng vào ghế, ánh mắt dừng lại trên màn hình camera trong căn bếp biệt thự.
Duy đang cười với mấy cô hầu gái. Nụ cười rất nhẹ thôi. Nhưng đủ khiến ánh mắt hắn tối xuống.
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
…Cười đẹp thật.
Ngón tay Quang Anh chậm rãi gõ lên bàn.
Hắn nhớ anh.
Mới rời khỏi biệt thự vài tiếng thôi mà hắn đã thấy khó chịu.
Rồi ánh mắt hắn dừng lại trên cổ tay Duy đang lộ ra khỏi tay áo sơ mi.
Trắng. Mảnh. Đẹp đến mức khiến người ta phát điên.
Quang Anh hơi nghiêng đầu, ánh mắt dần trở nên nguy hiểm. Trong đầu hắn bắt đầu xuất hiện những suy nghĩ méo mó quen thuộc.
Muốn giữ anh ở cạnh mình mãi. Muốn khóa anh lại trong căn phòng đó. Muốn trên người anh chỉ còn mùi hương của mình.
Muốn Duy chỉ nhìn mỗi hắn. Chỉ cần nghĩ tới việc một ngày nào đó anh rời đi…Ngực hắn đã đau đến phát điên.
.
Buổi trưa, chiếc xe đen quen thuộc chậm rãi chạy vào biệt thự.
Quang Anh cùng ông Nguyễn gần như về cùng lúc.
Không khí giữa cả hai vẫn lạnh đến đáng sợ sau trận cãi vã buổi sáng.
Duy đứng ở cửa đón họ như thường lệ.
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Chào ông chủ, chào cậu chủ.
Quang Anh vừa nhìn thấy anh, ánh mắt lập tức dịu xuống một chút.
Hắn đưa áo khoác cho anh rồi thấp giọng.
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Em đói.
Duy bất lực nhìn hắn.
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Biết rồi, vào ăn đi.
Ông Nguyễn đứng bên cạnh lạnh lùng nhìn cảnh đó, vẻ mặt càng khó chịu hơn.
Cả ba nhanh chóng ngồi vào bàn ăn. Không ai nói gì nhiều. Chỉ có tiếng chén đũa vang nhẹ trong không gian rộng lớn.
Đúng lúc đó, một tên đàn em của Quang Anh bước vào.
Đàn em
Đàn em
Ông chủ.
Ông Nguyễn lau miệng, giọng đều đều.
Ông Nguyễn
Ông Nguyễn
Tối nay chuẩn bị phòng.
Ông Nguyễn
Ông Nguyễn
Khoảng mười giờ sẽ có người đưa tới.
Đàn em
Đàn em
Vâng
Duy đang gắp thức ăn bỗng khựng lại.
Ông Nguyễn
Ông Nguyễn
Lần này phải sạch sẽ.
Ông Nguyễn
Ông Nguyễn
Con nhỏ đó còn trẻ đúng không?
Đàn em
Đàn em
Dạ…vừa đủ mười tám.
Quang Anh chậm rãi ngẩng đầu lên. Không khí lập tức lạnh đi. Tên đàn em đứng phía dưới toát cả mồ hôi lạnh.
Ông Nguyễn
Ông Nguyễn
Đến lúc ta về, nó phải nằm sẵn trên giường.
Tách.
Chiếc đũa trong tay Quang Anh gãy đôi.
Duy giật mình quay sang. Ánh mắt hắn lúc này tối đen đến đáng sợ.
Một lúc lâu sau, Quang Anh mới cười khẽ. Nụ cười lạnh đến rợn người.
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Ông đúng là ghê tởm thật đấy.
Ông Nguyễn vừa dứt câu, cả bàn ăn đã chìm trong không khí lạnh ngắt. Ông ta tựa lưng vào ghế, cười nhạt nhìn Quang Anh.
Ông Nguyễn
Ông Nguyễn
Sao? Khó chịu à?
Quang Anh không nói gì. Ánh mắt hắn tối đến đáng sợ.
Ông Nguyễn
Ông Nguyễn
Hay là mày ghen tị?
Ông Nguyễn
Ông Nguyễn
Nếu muốn thì tao cũng kiếm cho mày vài đứa.
Ông ta nhếch môi.
Ông Nguyễn
Ông Nguyễn
Thiếu gì gái đẹp
RẦM—Chiếc ly thủy tinh trong tay Quang Anh bị bóp nát.
Mảnh kính vỡ cắm vào lòng bàn tay, máu chảy xuống mặt bàn.
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Quang Anh!
Nhưng hắn như không cảm thấy đau. Ánh mắt hắn lạnh lẽo nhìn thẳng ông Nguyễn.
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Đừng lấy mấy thứ rẻ tiền đó so với tôi.
Ông Nguyễn nhướng mày.
Quang Anh chậm rãi lau máu trên tay mình. Giọng hắn trầm thấp đến đáng sợ.
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Loại phụ nữ ông mang về…Tôi thấy bẩn.
Ông Nguyễn nhìn hắn vài giây. Rồi đột nhiên bật cười thành tiếng. Một nụ cười khiến Duy lạnh cả sống lưng.
Ông Nguyễn
Ông Nguyễn
A~Ra là vậy.
Ông Nguyễn chống cằm nhìn hắn, ánh mắt đầy ý vị.
Ông Nguyễn
Ông Nguyễn
Mày muốn Duy à?
Tách.
Chiếc đũa trong tay Duy rơi xuống bàn.
Quang Anh chậm rãi ngẩng đầu. Ánh mắt hắn lúc này khiến cả đám đàn em bên cạnh không dám thở mạnh.
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Ông chủ! Không như ông nghĩ đâu!
Nhưng ông Nguyễn vẫn nhìn chằm chằm con trai mình. Rồi ông ta bật cười lạnh.
Ông Nguyễn
Ông Nguyễn
Tao nuôi mày hai mươi năm…Không ngờ mày lại phát điên theo kiểu đó.
Duy tái mặt khi thấy không khí càng lúc càng căng thẳng.
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Ông chủ… xin lỗi.
Anh vội cúi đầu, giọng nhỏ đi.
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Quang Anh chỉ đang bị thương nên tâm trạng không ổn định thôi…
Ông Nguyễn còn chưa kịp lên tiếng thì Quang Anh đã lạnh mặt đứng bật dậy.
Hắn nắm lấy cổ tay Duy.
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Đi
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Quang Anh—
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Em không muốn ở đây nữa.
Không đợi ai phản ứng, Quang Anh đã kéo Duy rời khỏi phòng ăn.
Tiếng ghế ma sát mạnh trên nền đá vang lên đầy khó chịu.
Đám người hầu cúi gằm mặt, không ai dám lên tiếng.
Duy bị hắn kéo đi rất nhanh qua hành lang dài của biệt thự.
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Quang Anh, đi chậm thôi—
Nhưng hắn vẫn không dừng lại. Bàn tay siết lấy cổ tay anh rất chặt. Cho đến khi cả hai hoàn toàn biến mất khỏi phòng ăn lạnh lẽo đó.
End Chappp

Download MangaToon APP on App Store and Google Play

novel PDF download
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play