[MasonB] Bé Ma Ngốc
1 | Cậu Ma Nhỏ Dưới Gốc Phượng Già
Ngôi trường này có một lời đồn đại: 'Đừng bao giờ ở lại sau 6 giờ tối, vì bạn sẽ gặp một đứa trẻ đòi chơi cùng'
Mọi người gọi đó là một thế lực tà ác, nhưng thực chất, đó chỉ là Nguyễn Thành Công. Công chết đã lâu, lâu đến mức em chẳng nhớ nổi tên lớp hay tên cô giáo mình. Em chỉ biết mình bị mắc kẹt ở đây, trong bộ đồng phục trắng đã cũ và đôi mắt luôn nhìn thế giới bằng sự tò mò của một đứa trẻ mười sáu tuổi mãi không lớn
Công ngây thơ lắm. Em thích chơi đồ hàng bằng những chiếc lá bàng khô, thích đuổi theo những chú bướm bay lạc vào sân trường. Mỗi khi thấy các bạn học sinh tụ tập cười nói, em lại lén chạy lại gần, xòe bàn tay trong suốt ra định nắm lấy tay một ai đó
Nguyễn Thành Công
Tớ chơi với, tớ có kẹo nè!
Công chìa ra một viên sỏi nhỏ mà em tưởng là kẹo
Nhưng đáp lại em luôn là một cơn gió lạnh buốt và tiếng hét thất thanh của một ai đó
nvp
?: Ma! Có ma kéo tay tao!
Thế là họ chạy mất, để lại mình em đứng ngơ ngác giữa sân trường vắng lặng. Em buồn thiu, ngồi thụp xuống gốc phượng, lầm bầm
Nguyễn Thành Công
Em không phải ma xấu mà... em chỉ muốn có bạn thôi...
Ngày hôm đó, Nguyễn Xuân Bách chuyển đến
Bách là một nam sinh trầm mặc, học rất giỏi nhưng lại có vết sẹo nhỏ trên trán – dấu vết của những lần bị bắt nạt ở ngôi trường cũ. Anh chọn Nam Ngạn làm nơi bắt đầu lại, mong muốn một cuộc sống bình lặng, không ai chú ý đến mình
Chiều muộn, khi ráng chiều nhuộm đỏ cả dãy hành lang, Bách là người cuối cùng rời khỏi thư viện. Khi đi qua cổng trường, anh thấy một thiếu niên đang ngồi thu lu trên bậc thềm đá, hai vai run lên bần bật, tiếng khóc nhỏ xíu như tiếng mèo con bị bỏ rơi
Bách dừng chân. Anh vốn hiền lành, thấy người gặp nạn là không đành lòng
Nguyễn Xuân Bách
Này... bạn ơi? Bạn bị lạc đường à?
Tiếng khóc im bặt. Công giật nảy mình, em ngước khuôn mặt lấm lem dù chẳng có nước mắt thật nhìn Bách. Đôi mắt em tròn xoe, ngơ ngác nhìn người con trai đang đứng trước mặt
Công vội vàng đứng dậy, lùi lại mấy bước, lắp bắp
Nguyễn Thành Công
Anh... anh đang nói chuyện với bụi cây phía sau em hả?
Bách nhíu mày, tiến lại gần một bước
Nguyễn Xuân Bách
Tôi nói chuyện với bạn mà. Sao tối rồi còn ngồi đây khóc? Nhà ở đâu tôi đưa về?
Lần này thì Công thực sự hoảng hốt. Em đưa tay lên sờ mặt mình, rồi lại đưa tay huơ huơ trước mắt Bách
Em không tin nổi vào tai mình nữa. Mấy năm qua, ai gặp em cũng chạy, hoặc chẳng thấy em đâu. Đây là người đầu tiên... nhìn thẳng vào em và hỏi han dịu dàng như vậy
Nguyễn Thành Công
Anh nhìn thấy em thật hả?
Công tiến lại gần, chớp chớp mắt, khoảng cách gần đến mức Bách thấy hơi lạnh tỏa ra từ người em
Nguyễn Xuân Bách
Thấy chứ. Em có phải tàng hình đâu
Công đột nhiên nở một nụ cười rạng rỡ, đôi má lúm đồng tiền ẩn hiện. Em nhảy cẫng lên, bay lơ lửng cách mặt đất một gang tay khiến Bách đứng hình
Nguyễn Thành Công
Oa! Anh nhìn thấy Công rồi! Anh không sợ Công! Anh ơi, anh là thiên thần đúng không? Chỉ có thiên thần mới nhìn thấy ma thôi!
Bách chết trân tại chỗ. Nhìn đôi chân không chạm đất của Công, rồi nhìn nụ cười ngây ngô như đứa trẻ của em, anh mới nhận ra... mình vừa bắt chuyện với một 'lời đồn' của ngôi trường này
2 | 'Cái Đuôi' Biết Bay
Sáng hôm sau, Bách đến lớp với đôi mắt hơi quầng thâm vì mất ngủ. Anh tự nhủ chuyện hôm qua chắc là mơ thôi. Nhưng vừa bước vào chỗ ngồi, anh đã thấy một bóng trắng đang ngồi vắt vẻo trên bục cửa sổ, tay cầm một bông hoa phượng đỏ rực
Nguyễn Thành Công
Anh Bách! Chào buổi sáng nha!
Công reo lên, em lao tới định ôm Bách nhưng lại xuyên qua người anh như một làn khói lạnh
Công hơi hụt hẫng, em nhìn bàn tay mình rồi lại nhìn Bách, bĩu môi
Nguyễn Thành Công
Em quên mất... em không chạm vào anh được. Buồn quá đi mất
Bách không dám trả lời, anh cúi gầm mặt vào sách vở vì xung quanh bạn bè đã bắt đầu vào lớp
Lớp học dần đông đủ. Lê Hồng Sơn – lớp trưởng gương mẫu đang đi thu bài tập của mọi người. Đi sau Sơn là Ngô Nguyên Bình, cậu bạn có vẻ ngoài lãng tử, luôn giúp Sơn xách cặp. Công thấy thế thì tò mò lắm, em bay sát bên cạnh Bình, thổi vào tai cậu ấy một cái
Bình rùng mình, xoa xoa cổ
Ngô Nguyên Bình
Sơn ơi, sao tự nhiên lạnh thế nhỉ?
Công cười khì khì, quay sang nháy mắt với Bách
Nguyễn Thành Công
Anh xem, bạn đó nhát gan quá trời luôn!
Bách thở dài, lấy một mẩu giấy nhỏ viết vội: 'Ngồi yên đi, đừng quậy bạn'
Công ngoan ngoãn ngồi xuống bên cạnh Bách, nhìn anh viết bài bằng ánh mắt sùng bái. Em thì thầm
Nguyễn Thành Công
"Anh Bách giỏi quá, chữ đẹp quá. Hồi trước em cũng đi học, mà em quên mất mặt chữ rồi. Anh dạy em lại nha?"
Suốt tiết học, Công giống như một đứa trẻ lần đầu được đến trường. Em hỏi đủ thứ
Nguyễn Thành Công
Tại sao trái đất lại hình tròn vậy anh?
Nguyễn Thành Công
Cái bút này có biến thành kẹo được không?
Sự ngây thơ của em khiến Bách ban đầu thấy phiền, nhưng dần dần, anh lại thấy tim mình mềm đi
Giờ ra chơi, Bách mang bánh mì ra góc vắng ngồi ăn. Công ngồi cạnh, nhìn miếng bánh mì thèm thuồng
Nguyễn Xuân Bách
Công này, sao em lại ở đây một mình? Sao em không... đi chỗ khác?
Ánh mắt Công thoáng buồn, em dùng ngón tay vẽ vòng tròn trên mặt đất
Nguyễn Thành Công
Em không đi được. Em bị mất 'cái xác' rồi. Có một người xấu đã giấu em đi ở đâu đó trong trường này. Em phải tìm thấy nó thì mới được về gặp mẹ. Em nhớ mẹ lắm... mẹ em hay làm bánh gối cho em ăn...
Bách nhìn thấy một giọt sáng lấp lánh đọng trên mi mắt em. Em chết khi còn quá trẻ, tâm hồn vẫn còn dừng lại ở những ngày tháng ngây ngô nhất
Nguyễn Xuân Bách
Tôi sẽ giúp em
Công ngước lên, đôi mắt to tròn lấp lánh
Nguyễn Thành Công
Thật không anh? Anh không lừa Công nha? Nếu anh tìm thấy em, em sẽ tặng anh tất cả số sỏi em nhặt được luôn!
Bách mỉm cười, một nụ cười hiếm hoi từ khi anh chuyển trường. Anh không biết rằng, việc giúp một con ma tìm lại chính mình chính là bước vào một hành trình không có lối thoát của trái tim
donut
Hsg th chứ hsxs k nổi
donut
Có mình tui thích vt vs đọc truyện oneshot hảaa
donut
k bt sao, tại thích ngắn v😔🤌🏻
donut
Nchung nhắc trc vs mn là bộ này k hay đâu😔
donut
Tại dạo này nhức đầu dean má oi lun
donut
H ngày nào cũng tắm khuya ngủ trễ dậy sớm, bỏ ăn, tùm lum tà la, càng ngày càng nõi lọn, k giống trc ln, mấy lần trc ít hà, bh ngày nào cx z, như con robot á tr
donut
Cuối tuần là vt nhiều chap lứm áa😔
donut
Mà trong đó có nhỏ t ghét vcl
donut
Nó vote t để t bị dân gi*t cht
donut
Mà chỉ t như khuyết tật
donut
Tại 1 phần nó mà làm gì tui, 1 xíu xiu thoi là tui kháy nó nhiều vl
donut
Tại tu luyện mặt dày như lốp xe r
3 | Bữa Tiệc Của Những Linh Hồn
Để giúp Công vui vẻ hơn, Bách quyết định 'chiêu đãi' em một bữa. Anh mua một gói kẹo cứng nhiều màu sắc và lén thắp một nén nhang nhỏ trong góc sân bóng rổ bỏ hoang sau trường
Nguyễn Xuân Bách
Lại đây, Công
Công nhìn thấy khói nhang thì hớn hở lắm. Linh hồn của em có thể cảm nhận được mùi vị thức ăn thông qua khói nhang. Em cầm một viên kẹo trong tâm tưởng và hít hà hương dâu ngọt lịm
Nguyễn Thành Công
Ngon quá! Cảm ơn anh Bách!
Công vừa nói vừa nhắm mắt tận hưởng
Nguyễn Thành Công
Anh là người bạn tốt nhất của em từ trước đến giờ luôn!
Đang lúc hai người nói chuyện thì từ phía xa, Đỗ Nam Sơn và Phan Đức Nhật Hoàng chạy ngang qua. Nam Sơn đang đuổi theo đòi lại cái nón của Nhật Hoàng. Công nghịch ngợm, em đưa chân ra 'ngáng' đường Nam Sơn một cái
Nam Sơn vấp ngã nhào, đầu đập vào vai Nhật Hoàng. Hai đứa ngã chổng vó lên nhau
Công cười nắc nẻ, lăn lộn trên không trung
Nguyễn Thành Công
Anh xem, họ ôm nhau kìa! Vui quá!
Bách nhìn cảnh đó mà dở khóc dở cười. Công đúng là một đứa trẻ, em chẳng biết đến những âm mưu hay sự đáng sợ của cái chết, em chỉ biết niềm vui giản đơn của việc trêu chọc người khác
Nhưng niềm vui ấy chợt tắt khi Duy Ngọc và Khôi Vũ đi tới. Họ đang bàn tán về việc nhà trường sắp phá bỏ dãy nhà kho cũ – nơi bị đồn là có hài cốt của một học sinh mất tích mười năm trước
Sắc mặt Công lập tức trở nên trắng bệch. Em ôm đầu, run rẩy
Nguyễn Thành Công
Đau... anh Bách ơi, em đau quá... Chỗ đó tối lắm... lạnh lắm... em không muốn quay lại đó đâu...
Bách vội vàng đứng dậy, muốn che chở cho em nhưng đôi tay anh chỉ xuyên qua không trung. Anh nhận ra, sự ngây thơ của Công là một lớp vỏ bọc cho một nỗi đau quá lớn mà em không dám nhớ lại. Và cái xác của em... có lẽ đang nằm ở chính nơi sắp bị phá bỏ kia
donut
Tại tỉ lệ drop cũng cao😔
Download MangaToon APP on App Store and Google Play