[Giang Ngữ Thần X Trang Pháp] Hai Học Bá, Một Phòng Thu
Chap 1: Đối thủ cùng bàn
Tiết “Phân tích sân khấu biểu diễn hiện đại” luôn là tiết học đông nhất trường. Sinh viên chen nhau kín cả phòng, tiếng nói chuyện rôm rả không ngừng.
Trang Pháp ôm laptop bước vào lớp, mái tóc hồng hơi rối vì chạy vội.
Trang Pháp
/ thở nhẹ/ May mà chưa điểm danh…
Cô vừa định tìm chỗ ngồi thì phát hiện hàng ghế cuối chỉ còn đúng một vị trí.
Ngay cạnh Giang Ngữ Thần.
Cả lớp lập tức im bặt vài giây.
Một người là học bá số 1 khoa biểu diễn.
Một người là học bá số 1 khoa sản xuất.
Hai người chưa từng ngồi chung.
Trang Pháp
/ngập ngừng/ Mình ngồi đây được chứ?
Giang Ngữ Thần
/không ngẩng đầu khỏi laptop/ Ừ
Giọng nói trầm thấp lạnh nhạt.
Trang Pháp đặt balo xuống, vô tình làm rơi cây bút.
Giang Ngữ Thần cúi xuống nhặt trước.
Ngón tay hai người chạm nhau thoáng chốc.
Trang Pháp
Tay cậu lạnh thật
Giang Ngữ Thần
/khựng lại vài giây/ Do điều hòa
Trang Pháp
Điều hòa nào làm lạnh tới mức này được chứ
Giang Ngữ Thần im lặng, nhưng khóe môi hơi cong lên rất nhẹ.
Trên bục giảng, giáo sư bắt đầu thông báo bài thi cuối kỳ.
Giáo sư
Năm nay các em sẽ làm dự án theo cặp. Chủ đề là xây dựng một sân khấu biểu diễn hoàn chỉnh
Tiếng kêu than vang khắp lớp.
Giáo sư nhìn danh sách rồi đọc
Giáo sư
Nhóm một… Giang Ngữ Thần và Trang Pháp
???
Cả lớp: Đội hình thần tiên…
???
Cả lớp: Hai người đó hợp tác chắc trường nổ mất…
Trang Pháp
Có vẻ thú vị nhỉ?
Trang Pháp
/nhướng mày/ Cậu nghĩ tôi kéo điểm cậu à?
Giang Ngữ Thần
/lần đầu nhìn thẳng cô/ Không. Tôi nghĩ cậu sẽ thức trắng để làm đến hoàn hảo
Vì đó chính xác là tính cách của cô.
Điện thoại Trang Pháp rung lên.
Giang Ngữ Thần
💬: File tài liệu
Giang Ngữ Thần
💬: Deadline chia phần trước 12h đêm
Trang Pháp
💬: Cậu nhắn tin cụt ngủn thật đấy.
Trang Pháp
💬: Dấu ba chấm nghĩa là gì?
Giang Ngữ Thần
💬: Không biết trả lời.
Trang Pháp bật cười thành tiếng.
Bạn cùng phòng của cô- An Kỳ, nhìn cô đầy ngạc nhiên.
An Kỳ
Cậu cười với ai vậy?
Trang Pháp
Vội tắt điện thoại/ Không ai cả
Những ngày sau đó, cả hai bắt đầu thường xuyên gặp nhau ở thư viện, phòng tập và studio.
Ban đầu họ tranh cãi liên tục.
Trang Pháp
Sân khấu cần cảm xúc!
Giang Ngữ Thần
Cảm xúc không cứu nổi kết cấu
Trang Pháp
Nhưng âm nhạc phải chạm được người nghe
Giang Ngữ Thần
Vậy thì càng cần tính toán
Trang Pháp
/bực mình/ Cậu đúng là robot
Giang Ngữ Thần
/bình tĩnh/ Còn cậu quá cảm tính
Thế nhưng kỳ lạ là… họ lại phối hợp cực kỳ ăn ý.
Trang Pháp luôn có những ý tưởng táo bạo.
Giang Ngữ Thần luôn biến chúng thành hiện thực.
Một người giống lửa.
Một người giống băng.
Nhưng khi đứng cạnh nhau lại tạo thành ánh sáng rất đẹp.
Studio tầng 9 chỉ còn hai người.
Trang Pháp ngồi bệt dưới sàn sửa bản thiết kế, mắt đã đỏ vì mệt.
Giang Ngữ Thần bước tới đặt cốc cacao nóng xuống trước mặt cô.
Giang Ngữ Thần
Cậu chưa ăn tối
Giang Ngữ Thần
/ngồi xuống đối diện/ Từ chiều tới giờ cậu chỉ uống cà phê
Trang Pháp im lặng vài giây.
Không hiểu sao tim cô bỗng đập nhanh.
Trang Pháp
'Cậu để ý nhiều vậy làm gì…'
Trang Pháp
/giật mình/ Không có gì!
Giang Ngữ Thần nhìn cô rồi khẽ cười.
Lần đầu tiên Trang Pháp thấy cậu cười rõ như vậy.
Đẹp đến mức cô phải quay mặt đi.
Điện trong studio bất ngờ vụt tắt.
Cô theo phản xạ nắm lấy tay người bên cạnh.
Không gian tối đen chỉ còn tiếng mưa và nhịp tim hỗn loạn.
Giang Ngữ Thần
/Khẽ siết tay cô/ Đừng sợ
Giang Ngữ Thần
Vậy sao tay cậu run?
Giang Ngữ Thần mở đèn điện thoại.
Ánh sáng trắng nhạt chiếu lên gương mặt hai người ở khoảng cách rất gần.
Trang Pháp có thể nhìn rõ hàng mi của cậu.
Còn Giang Ngữ Thần thì nhìn thấy đôi mắt cô đang phản chiếu ánh sáng của mình.
Chỉ có tiếng mưa rơi rất khẽ.
Tin đồn bắt đầu lan khắp trường.
???
Hai học bá hình như đang yêu nhau
???
Còn học chung đến khuya
Trong căn tin, Trang Pháp chống cằm nhìn điện thoại.
Trang Pháp
💬: Trường mình nhiều chuyện thật
Trang Pháp
💬: Cậu không giải thích à?
Giang Ngữ Thần
💬: Không cần.”
Tin nhắn bên kia hiện “đang nhập…”
Giang Ngữ Thần
💬: Vì cũng không hẳn là sai
Trang Pháp
💬: …Cậu đang tỏ tình đấy à?
Bên kia im lặng gần một phút.
Giang Ngữ Thần
💬: Tôi đang thử
Trang Pháp úp mặt xuống bàn.
Bạn học xung quanh ngơ ngác nhìn cô.
Tối hôm đó, trường tổ chức lễ hội âm nhạc mùa thu.
Sân trường rực rỡ ánh đèn.
Sinh viên chen kín quanh sân khấu.
Trang Pháp đang chỉnh tai nghe sau cánh gà thì Giang Ngữ Thần bước tới.
Cậu đưa cho cô một chiếc kẹo bạc hà.
Trang Pháp
Lại đoán được tôi căng thẳng?
Giang Ngữ Thần
Cậu cứ lo sẽ làm không hoàn hảo
Trang Pháp nhìn cậu vài giây rồi bật cười.
Trang Pháp
Cậu hiểu tôi thật đấy
Giang Ngữ Thần
/Nhẹ giọng/ Tôi luôn nhìn cậu
Câu nói ấy khiến không khí như ngừng lại.
Tiếng nhạc ngoài sân khấu vang lên.
MC bắt đầu gọi tên tiết mục của Trang Pháp.
Giang Ngữ Thần bất ngờ kéo nhẹ cổ tay cô.
Giang Ngữ Thần nhìn cô thật lâu.
Giang Ngữ Thần
Nếu cậu đứng trên sân khấu…
Giang Ngữ Thần
…thì nhất định sẽ là người sáng nhất
Lần đầu tiên trong suốt quãng đời học bá luôn phải cố gắng mạnh mẽ, cô cảm thấy có người thật sự hiểu áp lực của mình.
Không phải vì thành tích.
Không phải vì hào quang.
Mà vì chính con người cô.
Đêm đó, tiết mục của Trang Pháp bùng nổ toàn trường.
Tiếng reo hò vang không dứt.
Khi cô bước xuống sân khấu, người đầu tiên cô nhìn thấy là Giang Ngữ Thần.
Cậu đứng dưới ánh đèn, tay cầm bó hoa hướng dương.
Trang Pháp
/thở gấp/ Tôi hát ổn chứ?
Giang Ngữ Thần nhìn cô chăm chú.
Giang Ngữ Thần bước thêm một bước.
Khoảng cách giữa hai người gần đến mức nghe được nhịp thở.
Giang Ngữ Thần
Là rất tuyệt
Rồi lần đầu tiên chủ động ôm lấy cậu.
Cả sân trường lập tức nổ tung tiếng hú hét.
???
Bạn học A: TRỜI ƠI HỌ ÔM NHAU KÌA!
???
Bạn học B: CP THẬT RỒI!
Giang Ngữ Thần đứng cứng vài giây.
Sau đó chậm rãi vòng tay ôm lại cô.
Trên bầu trời đêm của trường đại học Đạp Gió, pháo hoa bất ngờ bắn lên rực rỡ.
Tuổi trẻ của họ giống như ánh sáng ấy.
Mang đầy khát khao và mơ mộng.
Và giữa vô số người ngoài kia…
Hai học bá nổi tiếng nhất trường cuối cùng cũng tìm được người khiến mình muốn dừng lại.
Chap 2: Người được viết trong nhật ký
Đêm lễ hội âm nhạc kết thúc bằng một cái ôm giữa sân trường và hàng nghìn tiếng reo hò.
Kể từ hôm đó, cái tên “Giang Ngữ Thần × Trang Pháp” gần như trở thành CP nổi tiếng nhất đại học Đạp Gió.
Nhưng không ai biết rằng…
Thứ bắt đầu giữa họ không phải sự rung động ngọt ngào.
Sợ thích quá nhiều.
Sợ mất đi đối phương.
Sợ tuổi trẻ quá ngắn để giữ một người ở lại.
【TOP HOT】
Học bá khoa biểu diễn ôm học bá khoa sản xuất giữa lễ hội???
【HOT SEARCH】
Giang Ngữ Thần lần đầu cười trước công chúng
【TOP COMMENT】
Hai người này không yêu tôi ăn mic
Trang Pháp vừa mở điện thoại đã suýt sặc nước.
An Kỳ
/cười lớn/ Cậu nổi hơn idol rồi đấy
Trang Pháp
Đây là trường đại học hay trang giải trí vậy?
Giang Ngữ Thần
💬: Xuống dưới ký túc xá
Giang Ngữ Thần
💬: Có đồ ăn sáng
Trang Pháp xuống dưới tầng.
Giang Ngữ Thần đứng dưới gốc cây ngân hạnh quen thuộc, áo hoodie đen, tai đeo headphone, trên tay là túi sữa đậu và bánh sandwich.
Không ít sinh viên đi ngang đều quay đầu nhìn.
Trang Pháp kéo khẩu trang kín mặt rồi chạy tới.
Trang Pháp
'Cậu đang muốn tôi chết vì ngại à?'
Giang Ngữ Thần
/đưa túi đồ ăn cho cô/ Cậu chưa ăn
Trang Pháp
Sao cậu lúc nào cũng biết tôi chưa ăn thế?
Trang Pháp
/nhìn cậu nghi ngờ/ Nói dối
Giang Ngữ Thần im lặng vài giây.
Rồi tháo một bên tai nghe xuống.
Giang Ngữ Thần
Vì tôi luôn nhìn cậu
Tim Trang Pháp đập hụt một nhịp.
Buổi sáng đầu đông có gió lạnh, nhưng tai cô lại nóng lên rất nhanh.
Từ ngày đó, cả trường bắt đầu thường xuyên bắt gặp hai người đi cùng nhau.
Thậm chí có hôm 2 giờ sáng vẫn thấy phòng thu còn sáng đèn.
Trang Pháp nằm dài trên bàn thu âm, mắt gần như sắp mở không nổi.
Giang Ngữ Thần ngồi phía đối diện chỉnh file nhạc.
Tiếng gõ bàn phím vang đều trong căn phòng yên tĩnh.
Trang Pháp
/uể oải/ Tôi sắp chết rồi…
Giang Ngữ Thần
Còn 3 ngày tới deadline
Trang Pháp
Cậu đúng là ác quỷ
Giang Ngữ Thần
/Không ngẩng đầu/ Ác quỷ vừa mua trà sữa cho cậu
Trang Pháp lập tức bật dậy.
Giang Ngữ Thần đẩy ly trà sữa về phía cô.
Trang Pháp nhìn cậu vài giây rồi bất giác bật cười.
Trang Pháp
Cậu bây giờ khác thật đấy
Giang Ngữ Thần
Khác chỗ nào?
Trang Pháp chống cằm nhìn cậu.
Trang Pháp
Lúc mới gặp cậu lạnh như cục nước đá
Trang Pháp
/cười nhỏ/ …dễ thương hơn rồi
Tiếng gõ bàn phím bỗng dừng lại.
Giang Ngữ Thần im lặng rất lâu.
Giang Ngữ Thần quay mặt đi.
Trang Pháp đứng hình vài giây rồi cười đến mức suýt đổ trà sữa.
Trang Pháp
Không phải chứ? Cậu ngại thật à?
Giang Ngữ Thần
/nhỏ giọng/ Đừng nhìn nữa
Nhưng khoảng thời gian đẹp nhất thường luôn trôi qua quá nhanh.
Trường công bố danh sách trao đổi sinh viên quốc tế.
Khoa sản xuất âm nhạc chỉ có duy nhất một suất.
???
Bạn học B: Biết ngay mà!
???
Bạn học C: Chúc mừng nhé!
Chỉ có Trang Pháp ngồi im.
Cô biết cơ hội này quan trọng với cậu đến mức nào.
Đó là học viện âm nhạc hàng đầu thế giới.
Là ước mơ của mọi sinh viên khoa sản xuất.
Lồng ngực cô lại thấy khó chịu đến lạ.
Hành lang tầng 5 gần như không có ai.
Trang Pháp đứng tựa lan can nhìn xuống sân trường.
Giang Ngữ Thần bước tới phía sau cô.
Giang Ngữ Thần
Cậu giận à?
Giang Ngữ Thần
Cậu nói dối
Một lúc sau mới lên tiếng.
Đủ để khoảng cách biến một người từ thân thuộc thành xa lạ.
Gió lạnh thổi qua hành lang.
Giang Ngữ Thần nhìn cô rất lâu.
Giang Ngữ Thần
Cậu không vui
Trang Pháp bật cười rất nhẹ.
Trang Pháp
Tôi phải vui chứ
Trang Pháp
Đó là tương lai của cậu mà
Nhưng giọng cô nhỏ dần ở câu cuối.
Hai người không ai nhắn tin trước.
Đây là lần đầu tiên hộp chat của họ im lặng lâu như vậy.
Điện thoại Trang Pháp sáng lên.
Giang Ngữ Thần
💬: Chưa ngủ?
Trang Pháp
💬: Câu cũng vậy còn gì
Giang Ngữ Thần
💬: Tôi đang ở studio
Trang Pháp nhìn dòng tin nhắn vài giây rồi bật dậy khỏi giường.
Ngoài cửa kính, mưa lất phất rơi.
Giang Ngữ Thần ngồi một mình trước piano.
Ánh đèn vàng nhạt phủ lên vai áo cậu.
Trang Pháp bước vào rất khẽ.
Trang Pháp
Sao không bật đèn sáng hơn?
Trang Pháp kéo ghế ngồi cạnh cậu.
Không gian yên tĩnh đến mức nghe được tiếng mưa.
Giang Ngữ Thần bất ngờ chơi một đoạn nhạc rất nhẹ.
Trang Pháp quay sang nhìn cậu.
Ngón tay cậu dừng lại trên phím đàn.
Trang Pháp
Vậy gọi là ‘Mùa đông năm 20 tuổi’ đi
Ánh mắt ấy dịu dàng đến mức khiến tim người khác đau nhói.
Giang Ngữ Thần
Nếu tôi đi…
Giang Ngữ Thần
...Cậu có nhớ tôi không?
Cô vốn nghĩ mình sẽ trả lời thật bình tĩnh.
Nhưng cuối cùng cổ họng lại nghẹn cứng.
Trang Pháp
/cúi đầu/ Không biết
Giang Ngữ Thần bật cười rất khẽ.
Nụ cười buồn đến mức khiến người khác khó chịu trong lòng.
Giang Ngữ Thần nhìn cô rất lâu.
Rồi nói bằng giọng nhỏ nhất.
Giang Ngữ Thần
Tôi không muốn đi nữa
Trang Pháp
Đó là ước mơ của cậu
Giang Ngữ Thần
Nhưng cậu ở đây
Tim Trang Pháp gần như loạn nhịp hoàn toàn.
Ngoài trời mưa càng lúc càng lớn.
Bên trong studio chỉ còn tiếng piano vang rất khẽ.
Tuổi trẻ đôi khi chính là như vậy.
Rõ ràng thích một người đến thế.
Nhưng lại không biết phải giữ họ bằng cách nào.
Chap 3: Ngày Đông Cuối Cùng Trước Khi Xa Nhau
Tuyết đầu mùa phủ trắng cả đại học Đạp Gió.
Những hàng cây ngân hạnh chỉ còn trơ lại cành khô, gió lạnh lướt qua hành lang mang theo hơi đông nhàn nhạt.
Kỳ thi cuối kỳ vừa kết thúc.
Cũng là lúc ngày Giang Ngữ Thần rời đi càng lúc càng gần.
Phòng thu tầng 9 vẫn sáng đèn.
Trang Pháp ôm laptop ngồi trên sofa chỉnh lại bản demo cuối cùng cho buổi biểu diễn mùa đông.
Cô vừa sửa nhạc vừa ngáp liên tục.
Giang Ngữ Thần bước vào với hai cốc cà phê nóng.
Giang Ngữ Thần
Lại thức trắng?
Trang Pháp
Có người còn ở đây cùng tôi mà
Giang Ngữ Thần đặt cà phê xuống trước mặt cô.
Trang Pháp nhận lấy rồi bật cười.
Trang Pháp
Dạo này cậu chiều tôi quá rồi đấy.
Giang Ngữ Thần
/Ngồi xuống cạnh cô/ Không thích?
Trang Pháp chống cằm nhìn cậu.
Cô trả lời quá nhanh khiến chính mình cũng khựng lại.
Giang Ngữ Thần nhìn cô vài giây rồi khẽ cười.
Tai Trang Pháp lập tức đỏ lên.
Không khí trong studio rất yên tĩnh.
Chỉ còn tiếng nhạc demo phát nhỏ từ loa máy tính.
Trang Pháp chỉnh sửa file một lúc rồi bỗng dưng lên tiếng.
Trang Pháp
Sau khi sang bên đó… chắc cậu sẽ gặp nhiều người giỏi hơn tôi
Giang Ngữ Thần đang lật tài liệu thì dừng tay.
Trang Pháp vẫn cúi đầu nhìn màn hình.
Nhưng giọng nhỏ hơn bình thường rất nhiều.
Trang Pháp
Có khi còn gặp người tốt hơn tôi nữa
Giang Ngữ Thần im lặng vài giây.
Rồi đột nhiên khẽ gõ nhẹ lên trán cô.
Giang Ngữ Thần
Đừng nghĩ linh tinh
Trang Pháp
Tôi nói thật mà
Giang Ngữ Thần nhìn cô rất lâu.
Giang Ngữ Thần
Trên đời này không có ai là Trang Pháp thứ hai
Cả trường gần như đã tắt đèn.
Trang Pháp nằm gục xuống bàn ngủ quên từ lúc nào.
Trong màn hình là file nhạc chưa hoàn thành.
Giang Ngữ Thần ngồi phía đối diện lặng lẽ nhìn cô.
Ánh đèn vàng phủ xuống mái tóc hơi rối của Trang Pháp.
Khác hẳn dáng vẻ mạnh mẽ thường ngày.
Giang Ngữ Thần khẽ đứng dậy.
Cậu lấy áo khoác của mình đắp lên vai cô thật nhẹ.
Ngón tay vừa chạm vào tóc cô thì khựng lại.
Giang Ngữ Thần
'Mình thật sự không muốn rời xa cậu ấy...'
Giọng nói nhỏ đến mức gần như tan vào không khí.
Đúng lúc ấy, điện thoại Trang Pháp rung lên.
Màn hình sáng giữa căn phòng tối.
Giang Ngữ Thần định tắt giúp cô nhưng cuộc gọi lại vô tình được kết nối.
Giọng người phụ nữ vang lên từ đầu dây bên kia.
Phu Nhân Nguyễn
Trang à, con vẫn ở trường sao?
Trang Pháp mơ màng tỉnh giấc.
Cô dụi mắt rồi cầm điện thoại bước ra ban công.
Giang Ngữ Thần không cố nghe.
Nhưng vài câu nói vẫn lọt vào tai cậu.
Phu Nhân Nguyễn
Mẹ biết con thích âm nhạc…
Phu Nhân Nguyễn
Nhưng nghệ sĩ không ổn định…
Phu Nhân Nguyễn
Con phải nghĩ cho tương lai…
Ánh mắt Giang Ngữ Thần hơi trầm xuống.
Khoảng mười phút sau, Trang Pháp quay lại.
Cô cười như không có chuyện gì.
Trang Pháp
Tiếp tục làm bài thôi
Nhưng Giang Ngữ Thần nhận ra đôi mắt cô hơi đỏ.
Giang Ngữ Thần
Cãi nhau à?
Trang Pháp
/im vài giây/ Không hẳn
Giang Ngữ Thần kéo ghế ngồi gần cô hơn.
Trang Pháp
Cậu biết không…
Trang Pháp
Đôi khi tôi rất sợ
Trang Pháp nhìn ra ngoài cửa kính.
Trang Pháp
Sợ mình cố gắng mãi nhưng cuối cùng vẫn không thành công
Trang Pháp
Sợ một ngày nào đó phải từ bỏ sân khấu
Giang Ngữ Thần lặng im nghe cô nói.
Đây là lần đầu tiên Trang Pháp để lộ mặt yếu đuối như vậy.
Trang Pháp
Nghe buồn cười thật nhỉ? Người khác luôn nghĩ tôi rất mạnh mẽ
Giang Ngữ Thần bất ngờ đưa tay nắm lấy tay cô.
Giang Ngữ Thần
Nếu cậu thật sự thích đứng trên sân khấu…
Giang Ngữ Thần
…thì nhất định sẽ có ngày ánh đèn thuộc về cậu
Trang Pháp ngẩn người nhìn cậu.
Ánh mắt Giang Ngữ Thần lúc ấy rất nghiêm túc.
Mà giống như cậu thật sự tin vào cô hơn cả bản thân mình.
Hai người cuối cùng cũng hoàn thành bản demo.
Trang Pháp vui đến mức ngã hẳn xuống sofa.
Trang Pháp
Xong rồi!!! Tôi sống lại rồi!
Trang Pháp nghiêng đầu nhìn cậu.
Trang Pháp
Dạo này cậu cười nhiều hơn trước thật đấy
Giang Ngữ Thần
Vì ở cạnh cậu
Không khí bỗng yên lặng vài giây.
Trang Pháp quay mặt đi rất nhanh.
Trang Pháp
'Cậu ấy đúng là nguy hiểm thật…'
Đúng lúc đó, điện thoại Giang Ngữ Thần rung lên.
Là mail xác nhận vé máy bay.
Ngày khởi hành: 5 ngày nữa.
Nụ cười trên môi Trang Pháp chậm rãi biến mất.
Giang Ngữ Thần cũng nhìn thấy.
Không khí vừa mới ấm áp lại chợt trầm xuống.
Giang Ngữ Thần không nói gì.
Cậu chỉ lặng lẽ tắt màn hình điện thoại.
Trên đường đưa Trang Pháp về ký túc xá, tuyết rơi ngày càng dày.
Như thể chỉ cần bước chậm thêm một chút…
Thời gian sẽ trôi chậm lại.
Trang Pháp bất ngờ dừng bước.
Giang Ngữ Thần quay sang nhìn cô.
Trang Pháp lấy điện thoại ra chụp một tấm hình bầu trời đầy tuyết.
Rồi quay camera sang phía cậu.
Trang Pháp
Để sau này tôi còn nhớ
Câu nói ấy khiến tim Giang Ngữ Thần đau nhói.
Rồi cuối cùng cũng khẽ cười trước ống kính.
Một người đứng dưới trời tuyết, ánh mắt dịu dàng nhìn thẳng vào camera.
Trang Pháp vẫn luôn giữ tấm ảnh ấy trong điện thoại.
Bởi vì đó là mùa đông đẹp nhất của tuổi trẻ họ.
Download MangaToon APP on App Store and Google Play