(Ron X Toto) Tình Yêu Học Đường
CHƯƠNG 1: KHỞI ĐẦU CỦA MỘT SỰ SAI LỆCH HOÀN HẢO
Học viện Đào tạo Thám tử Blue là nơi quy tụ những tinh hoa của tinh hoa
Kiến trúc của trường mang đậm phong cách Gothic với những tòa tháp nhọn hoắt đâm thẳng vào bầu trời xám xịt của nước Anh
Những hành lang dài hun hút lát đá cẩm thạch đen và những thư viện chứa đựng hàng triệu hồ sơ vụ án từ thời cổ đại
Trong thế giới khắc nghiệt ấy
Nơi mà điểm số và khả năng suy luận quyết định địa vị
Ron Kamonohashi đứng ở đỉnh cao nhất của kim tự tháp
Năm 17 tuổi, Ron là một thực thể mà các học viên khác vừa ngưỡng mộ vừa khiếp sợ
Anh sở hữu một vẻ đẹp mang tính sát thương và bộ não hoạt động với tốc độ của siêu máy tính
Đôi mắt anh, một sắc xanh thẳm sâu hun hút, thường xuyên mang vẻ chán chường đến cực điểm
Đối với Ron, cuộc sống là một chuỗi những câu đố quá dễ dàng để giải đáp, và sự dễ dàng đó khiến anh thấy tẻ nhạt
Ron đang nằm vắt vẻo trên gờ đá của ban công tầng năm, một vị trí nguy hiểm mà chỉ cần sảy chân là sẽ rơi xuống vực thẳm
Anh đang mải mê với một vụ án mạng xảy ra ở Brazil mà anh vừa đọc được trên tờ báo sáng
Trong khi cảnh sát địa phương còn đang bế tắc, Ron đã tìm ra hung thủ chỉ sau mười giây nhìn ảnh hiện trường
Ron Kamonohashi
Lại là một kẻ sát nhân tầm thường với động cơ rẻ tiền
Ron Kamonohashi
/Ném tờ báo vào không trung/
Ron Kamonohashi
Chẳng lẽ không có gì thú vị hơn sao?
Sự cao ngạo của Ron không phải là kiểu khoe khoang của kẻ hợm hĩnh
Mà là sự cô đơn của một thiên tài không tìm thấy đối thủ
Anh tách biệt mình khỏi các buổi dạ tiệc, các câu lạc bộ tranh luận, và thậm chí là cả những bài giảng của giáo sư
Với anh, Blue chỉ là một cái lồng kính sang trọng
Giữa bầu không khí đặc quánh sự nghiêm túc và lạnh lùng của Blue
Totomaru Isshiki xuất hiện như một dấu chấm hỏi đầy lạc lõng
Toto là học sinh chuyển cấp giữa học kỳ - một điều hiếm hoi tại Blue
Cậu không có gia thế hiển hách, không có chỉ số IQ vượt ngưỡng 200, và càng không có vẻ ngoài "nguy hiểm"
Toto có khuôn mặt tròn trịa, đôi mắt to sáng ngời luôn chứa đầy sự chân thành và một nụ cười có thể làm mềm lòng cả những viên đá cứng nhất
Cậu mặc bộ đồng phục Blue mới tinh, nhưng chiếc cà vạt lại thắt hơi lệch, và trên vai là chiếc cặp sách nặng trĩu những cuốn sổ tay ghi chép
Toto Isshiki
*Nào, Totomaru! Đây là cơ hội của cậu*
Toto Isshiki
*Phải trở thành một thám tử để giúp đỡ mọi người!*
Toto Isshiki
/Tự cổ vũ mình/
Toto Isshiki
/Mải mê nhìn ngắm những bức tượng thám tử lừng danh đặt dọc lối đi/
Toto không chú ý rằng mình đang tiến vào "khu vực cấm" – bãi cỏ phía sau tháp chuông, nơi Ron Kamonohashi đang tận hưởng giấc ngủ trưa sau khi đã chán chê với các vụ án.
Toto Isshiki
/Vấp phải một rễ cây trồi lên và ngã nhào/
Thật không may (hoặc có lẽ là định mệnh), cậu không ngã xuống đất mà ngã đè lên một vật thể mềm mại nhưng săn chắc
Toto Isshiki
Ối! Cho em xin lỗi, em thực sự không cố ý!
Toto Isshiki
/Hoảng hốt lồm cồm bò dậy/
Nhưng chưa kịp đứng thẳng thì một bàn tay thon dài, lạnh lẽo đã túm lấy cổ áo cậu, xách ngược lên
Anh đang trong một giấc mơ hiếm hoi không có những xác chết, thì bị một khối lượng nặng nề đè sụp xuống.
Anh mở mắt, cơn giận dữ vì bị làm phiền tỏa ra áp bức đến mức không khí xung quanh như giảm xuống vài độ
Ron Kamonohashi
/Rít qua kẽ răng, đôi mắt xanh nheo lại /
Ron Kamonohashi
Cậu có biết mình vừa làm phiền người khác nghỉ ngơi không?
Toto treo lơ lửng trên tay Ron, đôi chân ngắn của cậu quờ quạng trong không trung.
Khi nhìn thấy gương mặt của Ron ở khoảng cách gần
Toto Isshiki
*Anh chàng này đẹp quá*
Toto Isshiki
*Nhưng cái nhìn của anh ấy... giống như một thợ săn đang nhìn một con thỏ sắp bị mổ thịt vậy...*
Toto Isshiki
Em... em vô cùng xin lỗi tiền bối!
Toto Isshiki
Em là học sinh mới chuyển đến
Toto Isshiki
Em đang tìm đường đến khu ký túc xá hệ C nhưng bản đồ này khó hiểu quá...
Toto Isshiki
/Vừa nói vừa đưa ra tờ bản đồ đã bị cậu vò nát /
Ron Kamonohashi
/Nhìn tờ bản đồ/
Ron Kamonohashi
/Rồi nhìn khuôn mặt đang lúng túng, xấu hổ của Toto/
Thông thường, bất cứ ai chạm vào Ron sẽ nhận được một cú ném qua vai hoặc một lời lời lạnh lùng khiến họ phải nghỉ học ngay hôm sau
Nhưng nhìn vào đôi mắt của Toto – đôi mắt không có một chút tính toán, không có sự sợ hãi kiểu cung kính, mà chỉ đơn giản là sự hối lỗi chân thành – Ron bỗng thấy một sự xao nhãng kỳ lạ
Ron Kamonohashi
/Buông tay/
Toto Isshiki
/Ngã phịch xuống đất/
Ron Kamonohashi
/Đứng dậy, phủi bụi trên áo/
Dáng vẻ cao ráo của anh che khuất cả ánh nắng mặt trời chiếu vào Toto
Ron Kamonohashi
Đi thẳng, rẽ trái ở bức tượng Sherlock Holmes
Toto Isshiki
Cảm ơn anh rất nhiều!
Toto Isshiki
Em là Totomaru Isshiki, còn anh tên là...
Ron Kamonohashi
Tôi không có nhu cầu kết bạn
Ron Kamonohashi
/Lạnh lùng ngắt lời, quay lưng đi thẳng/
Toto Isshiki
/Đứng đó ngơ ngác/
Trong phòng ký túc xá hạng ưu sang trọng của mình
Ron không thể tập trung vào hồ sơ vụ án mới
Hình ảnh "cục bông" tóc nâu với đôi mắt sáng rực cứ hiện lên trong tâm trí anh
Mọi người đều cố gắng tỏ ra chuyên nghiệp, lạnh lùng
Họ che giấu cảm xúc thật sau những lớp mặt nạ suy luận
Nhưng cậu nhóc đó... cậu ta phơi bày tất cả mọi thứ ra ngoài
Sự vụng về, sự nhiệt huyết, và cả sự ngây thơ đến nực cười
Ron Kamonohashi
Totomaru... Isshiki?
Ron Kamonohashi
/Lẩm bẩm cái tên đó trên môi/
Ron Kamonohashi
Đúng là một cái tên dài dòng và phiền phức
Khu ký túc xá hệ C thấp bé hơn
Toto Isshiki
/Miệt mài ghi chép vào sổ tay/
Toto Isshiki
"Hôm nay mình đã gặp một đàn anh rất ngầu. Anh ấy trông có vẻ cô đơn dù rất giỏi. Mình nhất định phải cảm ơn anh ấy tử tế vào lần sau!"
Toto không biết rằng, cậu vừa lọt vào tầm ngắm của "con quái vật" thiên tài nhất lịch sử Blue
Và Ron cũng không biết rằng, sự xuất hiện của Toto chính là biến số duy nhất khiến cuộc đời hoàn hảo nhưng tẻ nhạt của anh rẽ sang một hướng hoàn toàn khác
Một hướng đi đầy những "sai lệch" ngọt ngào mà anh chưa từng được học trong bất kỳ giáo trình thám tử nào
CHƯƠNG 2: BIẾN SỐ TRONG PHÒNG THÍ NGHIỆM VÀ VỊ NGỌT CỦA SỰ CHÂN THÀNH
Trong sảnh chính của tòa nhà thực hành
Không khí đặc quánh sự căng thẳng
Hôm nay là buổi thực hành hiện trường giả định – một "đặc sản" kinh hoàng của Blue nơi các học viên phải đối mặt với những vụ án được dàn dựng tỉ mỉ đến từng hạt bụi.
Ron Kamonohashi bước vào sảnh khi đồng hồ vừa điểm 8 giờ
Anh không nhìn ai, đôi mắt xanh thẳm lướt qua những dãy bàn thiết bị như thể chúng là những món đồ chơi trẻ con
Học viên
"Nhìn kìa, là Kamonohashi. Nghe nói anh ta đã giải xong đề bài trong đầu ngay khi vừa nhìn thấy sơ đồ hiện trường dán ở bảng tin."
Học viên
"Quái vật thật sự... Anh ta chẳng bao giờ thèm dùng đến máy quét hồng ngoại."
Giữa những tiếng xì xào kính nể
Một giọng nói trong trẻo và có phần hớt hải vang lên, phá tan bầu không khí nghiêm trang
Toto Isshiki
Cẩn thận! Senpai, cẩn thận phía trước!
Ron Kamonohashi
/Dừng khựng lại/
Chỉ cách mũi giày da bóng loáng của anh vài centimet, một vũng hóa chất màu xanh lam đang loang lổ trên sàn
Totomaru Isshiki, với gương mặt lấm lem bụi phấn và đôi găng tay cao su to quá khổ, đang quýnh quáng cầm giẻ lau chạy tới
Toto Isshiki
Em xin lỗi! Em đang chuẩn bị dung dịch thử nghiệm thì lỡ tay làm đổ
Toto Isshiki
Suýt nữa thì làm hỏng giày của anh rồi!
Toto Isshiki
/Vừa nói vừa ra sức lau dọn/
Đôi mắt tròn xòe ngước nhìn Ron với sự hối lỗi lộ rõ
Ron Kamonohashi
/Hơi cúi đầu/
Ron Kamonohashi
/Nhìn xuống cậu nhóc đang quỳ dưới chân mình/
Anh không tức giận, chỉ thản nhiên hỏi
Ron Kamonohashi
Cậu dùng Amoniac để thử vết máu giả định?
Toto Isshiki
/Ngẩn người, lắp bắp/
Toto Isshiki
Vâng... dạ đúng ạ
Toto Isshiki
Em đọc trong sách thấy bảo...
Ron Kamonohashi
Sách giáo khoa ở Blue đã cũ kỹ từ mười năm trước rồi
Ron Kamonohashi
/Cắt ngang/
Giọng anh trầm thấp nhưng vang rõ trong sảnh
Ron Kamonohashi
Dùng Luminol kết hợp với dung dịch kiềm yếu sẽ hiệu quả hơn cho hiện trường này
Ron Kamonohashi
Cậu đang phí thời gian vào một phương pháp lỗi thời đấy, Isshiki
Toto Isshiki
Em... em cảm ơn tiền bối!
Toto Isshiki
Anh giỏi quá, anh chỉ nhìn qua mà biết em đang làm gì sao?
Toto Isshiki
/Đứng bật dậy, đôi mắt lấp lánh sự ngưỡng mộ không chút giấu diếm/
Ron Kamonohashi
/Hơi khựng lại trước cái nhìn trực diện đó/
Thông thường, khi anh chỉ ra lỗi sai, người ta sẽ cúi đầu vì nhục nhã hoặc lén lút khó chịu
Nhưng cậu nhóc này... cậu ta đang nhìn anh như nhìn một vị thần cứu thế
Ron Kamonohashi
Đừng nhìn tôi bằng ánh mắt đó
Ron Kamonohashi
Lo mà làm cho xong phần của mình đi
Ron Kamonohashi
/Quay mặt đi/
Ron Kamonohashi
/Bước nhanh về phía khu vực dành cho hệ A/
Nhưng bước chân anh dường như chậm lại một chút so với bình thường
Buổi thực hành chính thức bắt đầu
Đề bài là "Vụ án mạng trong phòng kín của vị nam tước"
Một căn phòng giả lập được dựng lên giữa sảnh với những bức tường kính trong suốt để giáo viên quan sát
Các học viên hệ A và B lao vào như những cỗ máy, họ dùng máy đo nhịp tim nghi phạm, máy quét dấu vết kỹ thuật số
Trong khi đó, Toto bị đẩy ra rìa hiện trường
Cậu quỳ xuống, mũi gần như sát mặt đất, chăm chú nhìn vào mép của một tấm thảm Ba Tư giả
Học viên
"Này, cái cậu hệ C kia, đứng lên đi!
Học viên
Cậu làm hán tầm nhìn của máy quét laser rồi!
Một học sinh hệ B gắt gỏng
Toto Isshiki
Nhưng... tớ thấy ở đây có một vết hằn lạ
Toto Isshiki
Giống như có ai đó đã kéo một vật nặng qua đây nhưng dấu vết lại biến mất ngay giữa phòng...
Ron, người đang ngồi vắt vẻo trên một chiếc bàn cao ở góc phòng, tay xoay xoay chiếc bút máy, nheo mắt nhìn về phía Toto
Anh đã biết đáp án: sợi dây treo người chết đã được luồn qua hệ thống ống thông hơi phía trên, và vết hằn đó là từ chiếc ròng rọc tự chế
Nhưng anh muốn xem, cậu nhóc "ánh dương" này sẽ đi được bao xa
Thấy Toto bị bắt nạt và có vẻ sắp bỏ cuộc
Ron đột ngột lên tiếng, giọng anh lười biếng nhưng mang sức nặng nghìn cân
Ron Kamonohashi
Nếu máy móc của các người giỏi đến thế, thì tại sao nồng độ Oxy trong phòng này lại thấp hơn mức bình thường 2% so với bên ngoài?
Các học viên vội vàng kiểm tra lại thiết bị
Ron Kamonohashi
/Nhảy xuống khỏi bàn/
Ron Kamonohashi
/Bước từng bước khoan thai đến chỗ Toto đang quỳ/
Anh đứng ngay sau lưng cậu, cúi xuống, một tay chống lên đùi, tay kia chỉ vào một kẽ hở nhỏ trên trần nhà mà mắt thường khó lòng thấy được.
Ron Kamonohashi
Này Isshiki, cậu thấy vết hằn đó biến mất ở đâu?
Toto Isshiki
/Giật mình vì sự gần gũi đột ngột/
Cậu có thể ngửi thấy mùi hương gỗ tuyết tùng phảng phất từ áo gile của Ron
Toto Isshiki
Dạ... ngay dưới cái đèn chùm này ạ
Toto Isshiki
Nhưng trần nhà quá cao, hung thủ không thể nào leo lên đó mà không để lại dấu chân trên bàn
Ron Kamonohashi
Vậy nếu hung thủ không leo lên thì sao?
Ron Kamonohashi
/Anh nói, giọng anh gần như thì thầm bên tai Toto/
Ron Kamonohashi
Nhìn vào bàn tay của mình đi. Cậu đang cầm cái gì?
Toto Isshiki
Một mẩu dây cước nhỏ em nhặt được ở khe cửa...
Ron Kamonohashi
Kết nối nó lại đi. Đừng để bộ não của cậu chỉ để chứa kẹo ngọt
Toto Isshiki
/Nhảy dựng lên, suýt nữa thì đụng trúng cằm Ron/
Toto Isshiki
Hung thủ dùng dây cước điều khiển từ bên ngoài thông qua ống thông gió! Vết hằn đó là do nạn nhân bị kéo lên trước khi cửa bị khóa!
Toto phấn khích đến mức nắm lấy hai vai Ron mà lắc mạnh
Toto Isshiki
Anh thấy không senpai? Em tìm ra rồi! Em tìm ra rồi!
Cả sảnh đường rơi vào một sự im lặng kinh hoàng
Không ai dám tin có người dám "đụng chạm" thân thể với Ron Kamonohashi theo cách đó
Những học viên khác nín thở chờ đợi một cú ném qua vai hoặc một lời mắng nhiếc tàn nhẫn từ thiên tài
Anh nhìn xuống đôi bàn tay đang nắm chặt vai mình, rồi nhìn gương mặt rạng rỡ của Toto
Một cảm giác lạ lẫm, giống như một dòng điện ấm áp chạy dọc sống lưng, khiến Ron không nỡ đẩy cậu ra
Ron Kamonohashi
Buông ra. Cậu làm nhăn áo tôi rồi
Dù lời nói có vẻ lạnh lùng nhưng tông giọng lại không hề có chút ác ý.
Toto Isshiki
Ối! Em xin lỗi, em quá khích quá!
Toto Isshiki
/Vội vàng buông tay, gãi đầu cười hì hì/
Toto nhận được điểm số cao nhất từ trước đến nay nhờ phát hiện mấu chốt
Cậu chạy theo Ron khi anh đang rời khỏi tòa nhà để ra phía bờ biển – nơi anh thường tìm sự yên tĩnh
Toto Isshiki
Senpai! Đợi em với!
Ron Kamonohashi
/Dừng lại dưới một tán cây phong lớn/
Ron Kamonohashi
/Quay lại, tay đút túi quần, vẻ mặt vẫn cao ngạo như cũ/
Ron Kamonohashi
Cậu vẫn còn chuyện gì sao?
Ron Kamonohashi
Tôi đã nói là tôi không giúp cậu, chỉ là tôi ghét nhìn thấy sự thật bị vùi lấp thôi
Toto Isshiki
/Đứng lại trước mặt anh, thở hổn hển nhưng nụ cười vẫn rạng rỡ/
Toto Isshiki
Nhưng dù sao anh vẫn là người duy nhất ở đây chịu nói chuyện với em một cách nghiêm túc
Toto Isshiki
... em có cái này cho anh
Toto Isshiki
/Lục tìm trong túi áo rồi chìa ra một gói nhỏ bọc trong giấy hoa văn xinh xắn/
Toto Isshiki
Đây là bánh quy gừng mẹ em gửi từ quê lên
Toto Isshiki
Nó giúp làm ấm người và tăng cường trí nhớ tốt lắm ạ!
Ron Kamonohashi
/Nhìn gói bánh, rồi nhìn Toto/
Ron Kamonohashi
Cậu nghĩ tôi cần tăng cường trí nhớ sao?
Toto Isshiki
Dạ không! Ý em là... nó ngon lắm
Toto Isshiki
Anh ăn thử đi!
Toto Isshiki
/Không đợi Ron đồng ý, cầm lấy tay anh và đặt gói bánh vào lòng bàn tay/
Toto Isshiki
Ngày mai gặp lại anh nhé, Kamonohashi-senpai!"
Nói rồi, cậu nhóc chạy biến đi, bóng dáng nhỏ bé khuất dần sau làn sương mù
Ron đứng một mình dưới gốc cây phong
Anh mở gói giấy, cầm một miếng bánh quy hình ngôi sao lên
Anh chưa bao giờ ăn những thứ này – chúng quá bình dân và không nằm trong thực đơn khoa học của một thiên tài
Nhưng khi cắn một miếng, vị cay nồng của gừng quyện với vị ngọt lịm của đường nâu lan tỏa, sưởi ấm cả lồng ngực đang lạnh lẽo của anh
Ron Kamonohashi
Không tồi...
Anh nhìn miếng bánh, rồi khẽ nhếch môi tạo thành một nụ cười thực sự đầu tiên sau nhiều năm ở Blue
Trong tâm trí của thiên tài cao ngạo Ron Kamonohashi, một vị trí đặc biệt đã được dành riêng cho "biến số" mang tên Totomaru
Người duy nhất dám chạm vào anh, tặng anh bánh ngọt và khiến thế giới xám xịt của thám tử trở nên rực rỡ sắc màu
CHƯƠNG 3: NHỮNG KẺ NGOÀI CUỘC VÀ QUY TẮC CỦA SỰ CHIẾM HỮU
Mùa thu ở học viện Blue không chỉ mang đến những cơn gió heo may
Mà còn mang theo cả sự bận rộn của kỳ thi sát hạch giữa kỳ
Đối với các học viên, đây là khoảng thời gian tồi tệ nhất năm, khi những hành lang đá cẩm thạch vốn đã lạnh lẽo nay còn bao trùm bởi không khí căng thẳng đến nghẹt thở
Giữa những gương mặt hốc hác vì thiếu ngủ
Ron Kamonohashi vẫn xuất hiện với vẻ ngoài hoàn mỹ đến đáng ghét
Anh ngồi ở một góc khuất trong thư viện cổ kính, nơi những giá sách cao chạm trần nhà che khuất tầm nhìn của mọi người
Chạm trần nhà che khuất tầm nhìn của mọi người. Trên bàn của Ron không có sách giáo khoa, chỉ có một tách trà Earl Grey đã nguội và một vài bức ảnh hiện trường vụ án cũ
Ron Kamonohashi
Này, cậu lại định dùng cái bút đó để đâm vào mắt mình à?
Ron không ngước lên, nhưng giọng nói trầm thấp của anh vang lên phá vỡ sự tĩnh lặng
Toto, người đang ngồi đối diện, giật nảy mình
Cậu vừa mới gục đầu xuống bàn vì mệt mỏi, tay vẫn còn cầm chiếc bút chì
Và mũi bút suýt chút nữa đã chạm vào má cậu khi cậu ngủ quên
Toto Isshiki
A... Kamonohashi-senpai! Anh không đọc sách sao?"
Toto Isshiki
/Dụi mắt, giọng ngái ngủ nghe mềm mại như bông/
Ron Kamonohashi
/Ron đẩy tách trà sang một bên, đôi mắt xanh thẳm nhìn xoáy vào gương mặt vẫn còn vết lằn của bìa sách trên má Toto/
Ron Kamonohashi
Tôi không cần đọc những thứ mà tôi đã thuộc lòng từ năm 10 tuổi
Ron Kamonohashi
Ngược lại là cậu đấy, Isshiki. Nếu cậu cứ học theo kiểu nhồi nhét này, não cậu sẽ nổ tung trước khi bài thi bắt đầu
Toto Isshiki
/Bắt đầu thu dọn đống sổ ghi chép lộn xộn của mình/
Toto Isshiki
Nhưng em không giỏi như anh
Toto Isshiki
Nếu không nỗ lực, em sẽ bị đuổi khỏi Blue mất
Toto Isshiki
Mà nếu bị đuổi... em sẽ không được gặp anh mỗi ngày nữa
Bàn tay đang lật giở xấp hồ sơ của Ron khựng lại
Ron Kamonohashi
/Ngước mắt lên/
Bắt gặp ánh nhìn thuần khiết và có phần buồn bã của Toto
Đây không phải là lần đầu tiên có người nói muốn ở cạnh anh
Nhưng thông thường họ đều muốn được anh chỉ dẫn hoặc muốn lợi dụng danh tiếng của anh
Nhưng với Toto, lời nói đó nhẹ bẫng, tự nhiên như hơi thở
Ron Kamonohashi
Cậu nói cái gì?
Ron Kamonohashi
/Nheo mắt, giọng nói chứa đựng một sự dao động khó nhận ra/
Toto Isshiki
Em nói là em muốn ở lại trường...
Toto Isshiki
/Đỏ mặt, nhận ra mình vừa nói điều gì đó hơi "sến sẩm"/
Toto Isshiki
Ý em là... anh là người bạn đầu tiên của em ở đây!
Ron Kamonohashi
/Nhếch môi, nụ cười mang chút vị cay đắng nhưng cũng đầy vẻ ngạo nghễ/
Ron Kamonohashi
Ở Blue không có khái niệm bạn bè, Isshiki
Ron Kamonohashi
Chỉ có đối thủ và những kẻ cộng sự có thời hạn. Cậu nên học cách lạnh lùng đi
Toto Isshiki
/Bĩu môi, cậu dũng cảm tiến lại gần hơn, chống hai tay xuống bàn để nhìn thẳng vào mắt Ron/
Toto Isshiki
Nếu anh thực sự lạnh lùng, anh đã không cứu em ở nhà kho, cũng không gợi ý cho em ở buổi thực hành
Toto Isshiki
Kamonohashi-senpai là người ấm áp nhất mà em biết!
Ron cảm thấy một luồng điện lạ chạy qua tim
Ron Kamonohashi
/Vươn tay ra, dùng ngón tay trỏ ấn vào trán Toto, đẩy cậu lùi lại/
Ron Kamonohashi
Cậu đúng là một kẻ kỳ quặc
Ron Kamonohashi
Đừng có suy diễn linh tinh về tôi
Cuộc trò chuyện bị ngắt quãng bởi tiếng bước chân vang lên từ phía cửa thư viện
Một nhóm học viên hệ B tiến lại gần, dẫn đầu là một nam sinh cao lớn tên là Kawamura – kẻ luôn tự hào về khả năng ngoại giao của mình
Kawamura
Chào buổi chiều, Kamonohashi-senpai!
Kawamura
/Cúi chào xã giao, rồi ngay lập tức quay sang Toto với nụ cười rạng rỡ/
Kawamura
Và chào cậu, Isshiki-kun
Kawamura
Nghe nói cậu vừa đạt điểm tuyệt đối trong bài thực hành phòng kín
Kawamura
Bọn tớ đang định tổ chức một buổi học nhóm ở quán cà phê ngoài thị trấn, cậu có muốn tham gia không?
Toto Isshiki
Học nhóm sao?
Kawamura
Cậu có những góc nhìn rất thú vị mà bọn tớ muốn học hỏi
Kawamura
/Không ngần ngại đặt tay lên vai Toto/
Một hành động thân mật quá mức cần thiết
Sắc mặt của Ron tối sầm lại ngay lập tức
Anh vẫn ngồi yên trên ghế, nhưng bầu không khí xung quanh anh dường như bị rút cạn oxy
Sự cao ngạo của Ron thường khiến anh phớt lờ thế giới, nhưng nhìn thấy bàn tay của kẻ khác đặt trên vai "đôi tai" của mình, anh cảm thấy một cơn khó chịu trào dâng
Một loại cảm giác mà các thám tử thường gọi là sự xâm phạm lãnh thổ
Ron Kamonohashi
Cậu ta bận rồi
Ron Kamonohashi
/Lên tiếng/
Giọng nói lạnh thấu xương khiến nhóm nam sinh kia run rẩy
Kawamura
Nhưng senpai, Isshiki-kun vẫn chưa trả lời mà...
Ron Kamonohashi
Tôi nói cậu ta bận
Ron Kamonohashi
/Đứng dậy/
Dáng người cao lớn của anh che khuất cả ánh sáng từ cửa sổ chiếu vào nhóm người kia
Ron Kamonohashi
/Bước đến cạnh Toto/
Ron Kamonohashi
/Thản nhiên gạt bàn tay của Kawamura ra khỏi vai cậu như gạt một hạt bụi bẩn/
Ron Kamonohashi
Cậu ta phải giúp tôi phân tích lại vụ án mạng ở London tối nay
Ron Kamonohashi
Cậu có ý kiến gì không?
"Bọn em xin lỗi đã làm phiền!"
Nhóm nam sinh nhanh chóng rút lui, không ai dại gì mà đối đầu với thiên tài có đôi mắt xanh đáng sợ như loài thú săn mồi đó
Toto Isshiki
/Chớp chớp mắt nhìn Ron/
Toto Isshiki
Senpai, vụ án ở London nào cơ ạ?
Toto Isshiki
Anh đã giải quyết xong nó từ tuần trước rồi mà?
Ron Kamonohashi
/Quay lại nhìn Toto/
Thấy khuôn mặt ngây ngô của cậu
Anh bỗng thấy tức giận – một cơn giận không rõ nguyên do
Anh túm lấy cà vạt của Toto, kéo nhẹ khiến cậu phải nhón chân lên sát mặt mình
Ron Kamonohashi
Nghe này, đồ ngốc
Ron Kamonohashi
/Rít qua kẽ răng/
Ron Kamonohashi
Đừng có ai rủ cũng đi, ai chạm vào cũng cười
Ron Kamonohashi
Cậu có biết ở cái trường này, có bao nhiêu kẻ muốn lợi dụng sự ngây thơ của cậu để leo cao không?
Khoảng cách gần đến mức cậu có thể nhìn thấy từng tia màu xám nhỏ trong đôi mắt xanh thẳm của Ron
Toto Isshiki
Nhưng... em nghĩ họ chỉ muốn làm bạn thôi...
Ron Kamonohashi
Tôi là bạn của cậu chưa đủ sao?
Câu hỏi của Ron thốt ra khiến cả hai đều sững sờ
Ron buông cà vạt của Toto ra, quay mặt đi chỗ khác, vành tai anh đỏ ửng vì sự mất kiểm soát của chính mình
Anh – Ron Kamonohashi – vừa mới thừa nhận mình là "bạn" của một ai đó
Thay vì để Toto quay về ký túc xá hệ C
Ron đã kéo cậu lên phòng thí nghiệm riêng của mình trên tầng thượng tháp Bắc
Đây là nơi bí mật mà chỉ những học viên ưu tú nhất mới có chìa khóa
Ron Kamonohashi
Ngồi đó đi. Và im lặng
Ron Kamonohashi
/Ra lệnh, đưa cho Toto một chồng tài liệu/
Thực tế, không có vụ án London nào cả
Ron chỉ đơn giản là muốn giữ Toto trong tầm mắt của mình
Anh ngồi ở bàn làm việc đối diện, giả vờ tập trung vào những mẫu hóa chất
Nhưng thực chất là đang quan sát Toto qua hình ảnh phản chiếu trên mặt kính
Cậu ngồi khoanh chân trên ghế sofa, chăm chú đọc đống tài liệu mà Ron đưa (thực chất là một tập tiểu thuyết trinh thám giải trí)
Thỉnh thoảng, cậu lại khẽ khịt mũi vì mùi hóa chất nồng, hoặc vô thức đưa tay lên vuốt lại mái tóc bù xù của mình
Toto Isshiki
Senpai... anh có đói không?
Toto Isshiki
/Đột ngột hỏi/
Toto Isshiki
Nhưng anh đã chưa ăn gì từ trưa rồi
Toto Isshiki
Em có mang theo cơm nắm tự làm này
Toto Isshiki
5Đến cạnh Ron và đặt một chiếc hộp nhựa nhỏ lên bàn/
Cậu mở nắp, mùi gạo thơm và rong biển lan tỏa trong căn phòng đầy mùi cồn
Ron Kamonohashi
Em tự làm sao?
Toto Isshiki
Vâng! Em không giỏi nấu ăn lắm
Toto Isshiki
Nhưng mẹ nói cơm nắm chứa đựng tình cảm của người làm thì sẽ ngon hơn
Toto Isshiki
/Cười, lấy một viên cơm đưa tận tay Ron/
Toto Isshiki
Anh ăn thử một miếng đi
Ron Kamonohashi
/Nhìn viên cơm/
Ron Kamonohashi
/Rồi nhìn bàn tay hơi thô ráp của Toto – kết quả của những giờ thực hành hiện trường vất vả/
Anh không nhận lấy viên cơm bằng tay, mà đột ngột cúi xuống, cắn một miếng trực tiếp từ tay Toto
Hành động này khiến Toto đóng băng tại chỗ
Cảm giác môi của Ron chạm nhẹ vào đầu ngón tay mình khiến cậu như bị điện giật
Mặt cậu đỏ bừng lên như một quả lựu chín
Ron Kamonohashi
Ừm... cũng không tệ
Ron Kamonohashi
/Vừa nhai vừa thản nhiên nhận xét/
Như thể hành động vừa rồi là điều bình thường nhất thế giới
Đêm hôm đó, sương mù phủ kín tháp Bắc
Trong căn phòng thí nghiệm yên tĩnh, chỉ còn nghe thấy tiếng lật giấy đều đặn
Ron nhìn Toto đã ngủ thiếp đi trên ghế sofa, tay vẫn còn ôm hộp cơm nắm dở dang
Ron Kamonohashi
/Đứng dậy/
Ron Kamonohashi
/Lấy chiếc áo vest dài của mình đắp lên người cậu/
Nhìn gương mặt khi ngủ của Toto – bình yên, không chút phòng bị
Ron cảm thấy một sự thôi thúc kỳ lạ
Ron Kamonohashi
/Đưa tay, nhẹ nhàng vuốt ve gò má mềm mại của cậu/
Ron Kamonohashi
Cậu là một kẻ phiền phức, Isshiki
Ron Kamonohashi
/Thì thầm với chính mình/
Ánh mắt anh lúc này không còn vẻ cao ngạo hay lạnh lùng, mà chỉ còn sự dịu dàng hiếm có
Ron Kamonohashi
Nhưng nếu cậu đã dám bước vào cuộc đời tôi... thì đừng hòng rời đi
Sự cao ngạo của Ron vẫn còn đó, nhưng giờ đây, nó được bao bọc bởi một ý muốn bảo hộ mãnh liệt
Anh không cần cả thế giới thán phục mình
Anh chỉ cần đôi mắt rạng rỡ của cậu nhóc này luôn nhìn về phía anh
Trò chơi của thám tử và cộng sự đã bắt đầu thay đổi bản chất của nó.
Từ một sự tò mò, nó đã trở thành một sự gắn kết mà ngay cả một thiên tài như Ron cũng không thể suy luận ra kết cục
Nhưng có một điều anh biết chắc: Đây là lần đầu tiên sau 17 năm, Học viện Blue không còn là một cái lồng lạnh lẽo đối với anh nữa
Download MangaToon APP on App Store and Google Play