Kẻ Lập Dị
#1 GHẾ CUỐI
Lớp 2-A. Tầng ba. Cửa sổ bên trái nhìn ra sân trường.
Haruto bước vào lúc chuông vừa điểm, ba mươi mấy cái đầu quay lại nhìn anh đúng một giây rồi quay đi — kiểu nhìn dành cho đồ vật mới, không phải người mới. Anh không quan tâm. Chuyển trường lần thứ ba, anh đã quen với cái nhìn đó.
SENSEI KAITO
Haruto Kei, chuyển từ Osaka về. Ai có thắc mắc không?
Cả lớp im lặng. Dĩ nhiên là không ai có thắc mắc.
HARUTO
//nhìn quanh lớp, tìm chỗ ngồi//
SENSEI KAITO
// chỉ tay về phía cuối lớp.// Ngồi chỗ trống đó đi.
Haruto nhìn theo hướng tay chỉ.
Ghế thứ năm, dãy cửa sổ. Trống.
Anh đi về phía đó, kéo ghế ngồi xuống — và lúc đó anh mới nhận ra.
Một cô gái tóc đen dài ngồi ở ghế cuối cùng của dãy. Đồng phục thủy thủ, cổ áo gập ngay ngắn. Hai tay đặt lên bàn, lòng bàn tay úp xuống. Cô nhìn thẳng lên bảng — hoặc nhìn vào khoảng không, Haruto không chắc.
Không ai nhìn về phía cô ấy.
Không có gì lạ. Ngoại trừ một thứ.
Ba mươi mấy học sinh trong lớp. Không một người
SORA
//thò đầu từ bàn bên// Ê, mày là Haruto đúng không? Tao là Sora. Ngồi cạnh mày đó!
SORA
Osaka về hả? Ngầu đó. Mày có biết—
HARUTO
//ngắt, khẽ// Cô gái ngồi sau tao là ai?
Chỉ một giây. Nhưng Haruto để ý.
SORA
//cười tự nhiên quá mức// Sau mày? Chỗ đó trống mà?
SORA
//nhíu mày, liếc nhanh rồi nhìn đi chỗ khác// À... ờ. Tao không để ý. Chắc học sinh mới như mày thôi.
Câu trả lời đó sai theo ít nhất hai cách. Một là Sora vừa liếc rồi lập tức nhìn đi — không phải kiểu "không để ý" mà là kiểu "cố tình không nhìn". Hai là giọng anh ta đổi. Nhẹ thôi. Nhưng đổi.
Tiết học bắt đầu. Phấn gõ lên bảng. Ai đó ở dãy giữa ngủ gật. Mùi giấy cũ và ánh nắng tháng Tư ấm lên lưng áo.
HARUTO
//thầm, nhìn thẳng lên bảng// Tại sao không ai nhìn cô ấy?
Không phải tiếng. Là cảm giác — như có thứ gì đó vừa chuyển hướng sau lưng anh, chậm và chính xác như kim đồng hồ.
Cô gái tóc đen nhìn thẳng vào mắt anh.
Không phải nụ cười chào hỏi. Không phải nụ cười lịch sự. Là nụ cười của người đã chờ rất lâu — và vừa thấy thứ mình chờ xuất hiện.
Chuông reo. Tiết học kết thúc. Ba mươi mấy học sinh đứng dậy ồn ào.
Haruto quay lại phía trước.
Tay anh đặt lên mặt bàn, lòng bàn tay úp xuống — y hệt tư thế cô ấy lúc nãy, dù anh không nhận ra điều đó.
Hôm đó Sora không nhắc đến cô gái ở ghế cuối thêm lần nào nữa.
Nhưng cả buổi chiều, anh không thể nhớ mình đã nghe Sensei Kaito giảng gì.
Download MangaToon APP on App Store and Google Play