Tiếng Việt
NovelToon NovelToon

[DuongHung] Sau Khi Chết Tâm, Tôi Trở Thành Người Tình Của Kẻ Thù

Chap 1: #Chiếc lồng vàng của họ Trần

tongdai (tg)
tongdai (tg)
Truyện kia t xoá r
tongdai (tg)
tongdai (tg)
T bù vô truyện này nha
tongdai (tg)
tongdai (tg)
-))))
____________
Bóng tối bao trùm dinh thự họ Trần, chỉ có ánh đèn vàng hiu hắt ra từ căn phòng ngủ ở tầng hai
Hùng ngồi co rúm trên giường, đôi mắt đờ đẫn nhìn chằm chằm vào những thanh sắt vững chãi được gia cố nơi cửa sổ
Lê Quang Hùng
Lê Quang Hùng
//siết chặt gấu áo//
Cậu bị giam cầm ở đây trong một tháng
Một tháng không ánh sáng mặt trời, không tự do, chỉ có hơi thở nồng nặc mùi chiếm hữu của Dương bao vây lấy cậu mỗi đêm
Tiếng động cơ xe sang trọng gầm rú dưới sân báo hiệu ác mộng sắp bắt đầu
'CẠCH'
Trần Đăng Dương
Trần Đăng Dương
//mở cửa phòng//
Trần Đăng Dương
Trần Đăng Dương
//vứt áo khoác xuống sàn//
Dương tiến lại gần giường, bóng dáng cao lớn của anh đổ sụp xuống người Hùng như một ngọn núi vững chãi nhưng đầy áp lực
Anh không nói gì, chỉ dùng đôi mắt sắc lạnh như dao cạo nhìn xoáy vào gương mặt nhợt nhạt của cậu
Trần Đăng Dương
Trần Đăng Dương
Hôm nay ở nhà có ngoan không?
Lê Quang Hùng
Lê Quang Hùng
//rụt cổ lại// Em...em vẫn ở đây mà
Trần Đăng Dương
Trần Đăng Dương
//bóp chặt cằm QH//
Dương dùng lực khiến Hùng phải ngửa cổ lên đối diện với mình
Cơn đau từ xương hàm truyền đến khiến nước mắt sinh lý của cậu trào ra, lăn trên gò má gầy gò
Trần Đăng Dương
Trần Đăng Dương
Tôi nghe quản gia nói em định lén dùng điện thoại ở bàn?
Lê Quang Hùng
Lê Quang Hùng
//lắc đầu nguầy nguậy// Em không có...em chỉ muốn xem giờ thôi
Trần Đăng Dương
Trần Đăng Dương
//cười lạnh lẽo//
Dương không tin, hay nói đúng hơn alf anh không bao giờ đặt niềm tin vào bất cứ ai, đặc biệt là kẻ luôn tìm cách rời bỏ mình như Hùng
Anh thong thả rút chiếc thắt lưng da đắt tiền ra khỏi quần, âm thanh kim loại va chạm nghe chát chúa trong không gian tĩnh mịch
Lê Quang Hùng
Lê Quang Hùng
*Đm lại nữa rồi...làm ơn dừng lại đi*
Trần Đăng Dương
Trần Đăng Dương
Để tôi dạy em cách ghi nhớ giờ giấc cho đúng nhé?
Lê Quang Hùng
Lê Quang Hùng
//quỳ xuống sàn// Dương...em sai rồi...đừng đánh em mà...
Dương chẳng màng đến lời cầu xin thiết tha đó
Với anh, nỗi đau thể xác là cách duy nhất để khắc ghi lòng trung thành vào tâm trí của con mồi này
Trần Đăng Dương
Trần Đăng Dương
//giơ thắt lưng lên//
Lê Quang Hùng
Lê Quang Hùng
//nhắm chặt mắt lại//
Tiếng xé gió vang lên, theo sau đó là tiếng thét nghẹn lại trong cổ họng
Một đêm dài tăm tối lại bắt đầu trong căn phòng hoa lệ nhưng mang đầy mùi vị của sự mục nát
___________

Chap 2: #Đêm trừng phạt tàn khốc

tongdai (tg)
tongdai (tg)
à nhố
tongdai (tg)
tongdai (tg)
à nhố
_____________
Không khí trong căn phòng đặc quánh mùi máu và sự nhục nhã
Hùng nằm vật ra giường, hai tay bị xích chặt khiến bả vai đua nhức như muốn rời xa
Tấm lưng trắng sứ của vị trùm Mafia giờ đây chằng chịt những vết lằn ngang dọc từ chiếc thắt lưng da của Dương
Dù thân hình nhỏ bé hơn, nhưng ý chí của Hùng rực cháy như ngọn lửa không thể tắt
Lê Quang Hùng
Lê Quang Hùng
//nhổ bãi nước bọt đầy máu//
Cậu ngước mắt lên, nhìn trừng trừng vào gã đàn ông to cao gấp đôi mình đang đứng sừng sững bên mép giường
Ánh mắt Hùng không hề có sự phục tùng, chỉ có sự kinh tởm và thù hận tột cùng
Lê Quang Hùng
Lê Quang Hùng
Đmm...thằng chó...có giỏi thì cởi xích ra rồi đấu tay đôi với tao!!
Trần Đăng Dương
Trần Đăng Dương
//cười gằn lạnh lẽo// cởi ra để em lại dùng mưu hèn kế bẩn mà chạy mất à?
Trần Đăng Dương
Trần Đăng Dương
Tôi không ngu
Lê Quang Hùng
Lê Quang Hùng
Mày là cái thá gì chứ?
Lê Quang Hùng
Lê Quang Hùng
Chỉ là một con lợn biết dùng sức mạnh để áp chế người khác thôi!!
Dương nghe xong liền sầm mặt, hắn bước tới, bàn tay hộ pháp thô bạo túm lấy tóc Hùng giật mạnh khiến đầu cậu ngửa ra sau
Sự chệnh lệch thể hình quá lớn khiến Hùng hoàn toàn nằm gọn trong tầm kiểm soát của hắn
Trần Đăng Dương
Trần Đăng Dương
Chửi đi!
Trần Đăng Dương
Trần Đăng Dương
Cứ việc phun ra những lời dơ bẩn đó, tôi càng thích nhìn em kiêu ngạo thế này dưới thân tôi
Lê Quang Hùng
Lê Quang Hùng
//nghiến răng// Thằng biến thái...tao mà thoát được tao băm mày ra cho chó ăn!
Cơn giận của Dương đạt đến đỉnh điểm khi thấy con mồi vẫn chưa thấy sợ
Hắn dùng bàn tay to lớn bóp chặt lấy cổ Hùng, lực tay mạnh đến mức cậu đỏ bừng, hơi thở trở nên đứt quãng
Trong căn phòng này, Hùng không có súng, không có đàn em chủ có thân xác rã rời phải hứng chịu cơn điên của kẻ tâm thần
Lê Quang Hùng
Lê Quang Hùng
*đợi đấy...cái mạng rách của mày...tao sẽ lấy sớm thôi*
Trần Đăng Dương
Trần Đăng Dương
Em vẫn chưa hiểu nhỉ?
Trần Đăng Dương
Trần Đăng Dương
Ở đây, tôi là luật pháp, tôi là chúa trời của em
Lê Quang Hùng
Lê Quang Hùng
Chúa cái đmm...cút
Trần Đăng Dương
Trần Đăng Dương
//tát mạnh vào má QH//
Lê Quang Hùng
Lê Quang Hùng
//trừng mắt thách thức//
Dương không nói gì thêm, hắn thô bạo đè toàn bộ trọng lượng cơ thể to lớn xuống, ép chặt Hùng vào nệm
Hắn muốn dùng sự đau đớn và sỉ nhục này để bẻ gãy cái tôi cao ngạo của một đại ca Mafia
_____________

chap 3: #Sự dịu dàng đáng sợ

_________________
Căn phòng ngủ chìm vào sự im lặng chết chóc khi ánh nắng ban mai rọi qua khe rèm
Hùng nằm bất động trên chiếc giường hỗn độn, đôi mắt vô hồn nhìn trần nhà
Toàn thân cậu đau nhức như vừa bị một cỗ xe nghiền nát
Dù là một mafia khét tiếng từng trải qua mưa bão đạn, cậu chưa bao giờ nghĩ mình sẽ có ngày thảm hại, bị gông cùm và chà đạp bởi một gã đàn ông to con như Dương
'CẠCH'
Trần Đăng Dương
Trần Đăng Dương
//mở cửa bước vào, bưng một khay cháo nóng//
Hắn đã thay một bộ âu phục phẳng phiu, gương mặt lại trở về vẻ lịch lãm của một tổng tài cao ngạo, hoàn toàn che giấu đi con quái vật điên cuồng đêm qua
Hắn đặt khay cháo xuống bàn, nhẹ nhàng ngồi bên mép giường rồi vươn bàn tay to lớn vuốt ve mái tóc rối bời của Hùng
Trần Đăng Dương
Trần Đăng Dương
Dậy ăn chút đi đêm qua em vất vả rồi
Lê Quang Hùng
Lê Quang Hùng
//quay mắt đi chỗ khác//
Lê Quang Hùng
Lê Quang Hùng
Mẹ kiếp...cầm cái thứ dơ bẩn của mày cút ngay
Trần Đăng Dương
Trần Đăng Dương
//nhíu mày đầy nguy hiểm//
Sự dịu dàng trên mặt Dương biến mất trong tích tắc
Hắn bóp chặt lấy cằm Hùng, éo cậu phải quay lại nhìn thẳng vào mắt mình
Sức mạnh từ những ngón tay hộ pháp khiến xương hàm của cậu đau nhức nhối nhưng vẫn trừng mắt không thèm giấu đi sự khinh bỉ
Trần Đăng Dương
Trần Đăng Dương
Tôi đang cố gắng nhẹ nhàng với em
Trần Đăng Dương
Trần Đăng Dương
Đừng để tôi dùng biện pháp mạnh như đêm qua
Lê Quang Hùng
Lê Quang Hùng
//nhếch mép cười khẩy//
Lê Quang Hùng
Lê Quang Hùng
Nhẹ nhàng?
Lê Quang Hùng
Lê Quang Hùng
Thằng điên như mày mà cũng biết hai chữ đó à?
Trần Đăng Dương
Trần Đăng Dương
Hùng
Trần Đăng Dương
Trần Đăng Dương
Em nên nhớ chỉ cần tôi muốn đám đàn em của em ngoài kia sẽ biến mất không một dấu vết
Câu nói của Dương đánh trúng vào điểm yếu của Hùng lúc này
Bản thân cậu có thể chịu đựng đòn roi, nhưng cậu không thể trơ mắt nhìn băng đảng của mình bị hủy hoại
Cạu đành cắn răng, nuốt ngụm máu tanh vào trong và im lặng
Lê Quang Hùng
Lê Quang Hùng
*Thằng chó...tao sẽ giả vờ ngoan ngoãn để tìm cơ hội lấy mạng mày*
Trần Đăng Dương
Trần Đăng Dương
//múc một thài cháo, đưa đến tận miệng QH//
Hùng nhắm mắt, miên cưỡng há miệng nuốt lấy thài chái đắng ngắt trong lòng hận thù
Cậu biết mình phải sống, phải giữ sức cho kế hoạch trốn chạy sắp tới
_________________
tongdai (tg)
tongdai (tg)
T đã trở lại và ăn hại hơn xưa
tongdai (tg)
tongdai (tg)
-)))

Download MangaToon APP on App Store and Google Play

novel PDF download
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play