Tiếng Việt
NovelToon NovelToon

Bạn Cùng Bàn Là Game Thủ [MasonB]

1

Tiếng quạt trần quay lạch cạch trên trần lớp 12/1 giữa cái nóng đầu năm học cuối cấp. Không khí trong lớp ồn muốn banh nóc. Tuấn Duy đứng trên bục giảng xoay cây thước như côn nhị khúc
Nguyễn Tuấn Duy
Nguyễn Tuấn Duy
Hôm nay đứa nào bao tao uống nước?
Phương Nam đang soi gương lập tức đáp
Nhâm Phương Nam
Nhâm Phương Nam
Mặt mày mà đòi được bao hả?
Nguyễn Tuấn Duy
Nguyễn Tuấn Duy
Ê tao đẹp trai nha!!
Nhâm Phương Nam
Nhâm Phương Nam
Đẹp trai dữ chưa!? Mụn cỡ đó còn không chịu dán miếng dán mụn
Cả lớp cười rần lên, Hồng Sơn ngồi bàn đầu nhăn mặt
Lê Hồng Sơn
Lê Hồng Sơn
Tụi mày có thể nào yên ổn một buổi không?
Nguyễn Tuấn Duy
Nguyễn Tuấn Duy
Mày sống như ông cụ non vậy Sơn
Ở cuối lớp, Nguyễn Xuân Bách đang đeo tai nghe chơi game. Tiếng hiệu ứng thắng trận vang nhỏ trong điện thoại “Victory” Tuấn Duy lập tức nhào xuống
Nguyễn Tuấn Duy
Nguyễn Tuấn Duy
Lại thắng à??
Nguyễn Xuân Bách
Nguyễn Xuân Bách
Phương Nam đang dặm cushion cũng quay phắt xuống
Nhâm Phương Nam
Nhâm Phương Nam
Con người hay cái máy vậy Bách??
Xuân Bách cười nhếch nhẹ. Cậu rất nổi tiếng trong trường, nhà giàu, đẹp trai, học giỏi, chơi game giỏi. Là kiểu đi ngang hành lang cũng có người nhìn theo
Ngoài cửa lớp đã có mấy nữ sinh giả vờ đi ngang ba lần. Nhưng Xuân Bách không để ý hoặc đúng hơn cậu chẳng hứng thú với ai. Đúng lúc đó cửa lớp mở ra Nguyên Bình bước vào với chồng bài kiểm tra trên tay
Lớp trưởng 12/1 nổi tiếng hiền khô nhưng mỗi lần nổi nóng là cả lớp im như hến
Ngô Nguyên Bình
Ngô Nguyên Bình
Trật tự đi
Không ai nghe. Thành An từ đâu nhào tới ôm cổ Bình
Đặng Thành An
Đặng Thành An
Bình yêu dấu cho tao mượn vở hoá chép đi
Nguyên Bình đẩy mặt nó ra
Ngô Nguyên Bình
Ngô Nguyên Bình
Không
Đặng Thành An
Đặng Thành An
Bạn bè gì mà vô tình dữ
Ngô Nguyên Bình
Ngô Nguyên Bình
Hôm qua ai nói “học cho lắm rồi cũng đi làm công ăn lương”?
Phước Thịnh cười muốn xỉu
Lê Hồ Phước Thịnh
Lê Hồ Phước Thịnh
Nó nói đúng mà
Đặng Thành An
Đặng Thành An
Mày im đi
Lê Hồ Phước Thịnh
Lê Hồ Phước Thịnh
Nhưng tao đẹp trai
Giữa đống hỗn loạn đó, Thành Công bước vào lớp. Không hiểu sao lớp tự nhiên yên đi một chút. Công rất đẹp kiểu đẹp sạch sẽ và dịu
Da trắng, tóc đen mềm phủ nhẹ xuống mắt, sống mũi cao, môi nhạt màu. Đặc biệt là đôi mắt. Đôi mắt cong cong như đang cười. Nhưng sâu bên trong lại buồn mang mác. Kiểu buồn rất nhẹ thôi. Nhẹ đến mức nếu không nhìn kỹ sẽ không nhận ra. Phước Thịnh huých vai Công
Lê Hồ Phước Thịnh
Lê Hồ Phước Thịnh
Ê hôm nay đẹp trai nha
Nguyễn Thành Công
Nguyễn Thành Công
Tao ngày nào mà chả đẹp

2

Lê Hồ Phước Thịnh
Lê Hồ Phước Thịnh
Tự tin dữ ha
Đặng Thành An
Đặng Thành An
Nó đẹp thiệt mày ơi
Nguyên Bình cúi xuống xem sơ đồ chỗ ngồi rồi nói
Ngô Nguyên Bình
Ngô Nguyên Bình
Công mày đổi chỗ nha
Nguyễn Thành Công
Nguyễn Thành Công
Hả?
Ngô Nguyên Bình
Ngô Nguyên Bình
Xuống cuối lớp
Nguyễn Tuấn Duy
Nguyễn Tuấn Duy
Đứa nào xui dữ?
Ngô Nguyên Bình
Ngô Nguyên Bình
Nguyễn Xuân Bách
Hai cái tên cất lên cả lớp nhốn nháo, Phương Nam đập bàn
Nhâm Phương Nam
Nhâm Phương Nam
Visual bùng nổ luôn
Thành Công ôm cặp đi xuống cuối lớp. Xuân Bách lúc này mới ngẩng đầu lên. Ánh mắt hai người chạm nhau một giây rồi hai giây. Xuân Bách hơi khựng lại. Đôi mắt người này buồn thật dù rõ ràng đang cười với cậu. Công kéo ghế ngồi xuống
Nguyễn Thành Công
Nguyễn Thành Công
Chào bạn cùng bàn mới
Xuân Bách nhìn cậu thêm một chút rồi đáp
Nguyễn Xuân Bách
Nguyễn Xuân Bách
Ừm chào
Tuấn Duy quay xuống cười gian
Nguyễn Tuấn Duy
Nguyễn Tuấn Duy
Ê Bách mày thấy bạn Công dễ thương không?
Nguyễn Xuân Bách
Nguyễn Xuân Bách
Liên quan gì đến tao?
Nguyễn Tuấn Duy
Nguyễn Tuấn Duy
Thì tao thấy hợp
Thành An lập tức chen vào
Đặng Thành An
Đặng Thành An
Đừng có dụ dỗ bạn tao thằng Duy!!
Nguyễn Tuấn Duy
Nguyễn Tuấn Duy
Má nghe như sui gia
Lê Hồ Phước Thịnh
Lê Hồ Phước Thịnh
Cút
Nguyên Bình đập thước xuống bàn
Ngô Nguyên Bình
Ngô Nguyên Bình
Ồn quá!!
Nhâm Phương Nam
Nhâm Phương Nam
Bình nó giống ba nhỏ đơn thân lớp này ghê á trời
Ngô Nguyên Bình
Ngô Nguyên Bình
Mày thoại sảng vừa thôi
Công lấy sách ra một tờ giấy nhỏ rơi xuống nền. Xuân Bách cúi xuống nhặt giúp, là toa thuốc tên thuốc điều trị mất ngủ và rối loạn lo âu. Ánh mắt Bách dừng lại một chút. Thành Công rất nhanh cầm lại
Nguyễn Thành Công
Nguyễn Thành Công
Cảm ơn mày nha
Vẫn cười như cũ nhưng lần này Xuân Bách nhìn rõ hơn. Đôi mắt ấy không chỉ buồn mà còn rất mệt như thể đã lâu lắm rồi cậu chưa từng ngủ ngon
Tiết đầu bắt đầu. Giáo viên đang giảng bài phía trên. Ở dưới, Tuấn Duy chuyền tờ giấy xuống bàn Xuân Bách
Nguyễn Tuấn Duy
Nguyễn Tuấn Duy
✍🏻Bạn cùng bàn mày đẹp dữ
Bách cầm bút lên viết lại
Nguyễn Xuân Bách
Nguyễn Xuân Bách
✍🏻Rồi?
Nguyễn Tuấn Duy
Nguyễn Tuấn Duy
✍🏻Mắt nó buồn ghê
Xuân Bách vô thức quay sang Thành Công đang chống cằm nhìn ra cửa sổ. Nắng đầu thu rơi lên gương mặt cậu. Đẹp đến mức khiến người khác khó thở, nhưng ánh mắt đó vẫn như đang mắc kẹt ở một ngày mưa nào đó chưa qua
Tiết cuối cùng của lớp 12/1 kết thúc bằng tiếng chuông vang dài khắp hành lang. Cả lớp như được thả khỏi lồng. Tuấn Duy đứng bật dậy đầu tiên
Nguyễn Tuấn Duy
Nguyễn Tuấn Duy
Tự do rồi anh em ơi
Nguyên Bình đang xếp bài kiểm tra liền quăng ánh nhìn tử thần
Ngô Nguyên Bình
Ngô Nguyên Bình
Duy ở lại trực nhật

3

Tuấn Duy chết lặng
Nguyễn Tuấn Duy
Nguyễn Tuấn Duy
Trời ơi tao quên
Phương Nam vừa bỏ son tint vào túi vừa cười
Nhâm Phương Nam
Nhâm Phương Nam
Có tâm với lớp xíu đi Duy
An đeo balo lên vai
Đặng Thành An
Đặng Thành An
Bình ơi cho tao về đi hôm nay tâm hồn tao mệt mỏi
Ngô Nguyên Bình
Ngô Nguyên Bình
Mới kiểm tra toán 15 phút mà mày đã vậy rồi
Đặng Thành An
Đặng Thành An
Chính nó làm tâm hồn tao tổn thương
Lê Hồ Phước Thịnh
Lê Hồ Phước Thịnh
Xạo thấy sợ luôn An
Giữa đống ồn ào đó Xuân Bách vẫn ngồi yên tại chỗ. Điện thoại mở game nhưng cậu không chơi. Ánh mắt cứ vô thức nhìn sang bên cạnh. Thành Công đang cúi đầu xếp sách. Ánh hoàng hôn ngoài cửa sổ rơi xuống mái tóc mềm của cậu, đôi mắt ấy lại cong cong rất dịu, rất yên bình nhưng cũng buồn đến lạ. Xuân Bách chưa từng thấy ai có ánh mắt như vậy. Giống như bên trong đôi mắt đó có rất nhiều chuyện. Nhưng chủ nhân của nó lại chẳng muốn kể cho ai nghe. Thành Công phát hiện Bách nhìn mình liền nghiêng đầu
Nguyễn Thành Công
Nguyễn Thành Công
Sao nhìn tao dữ vậy?
Xuân Bách khựng nhẹ rồi quay mặt đi
Nguyễn Xuân Bách
Nguyễn Xuân Bách
Không có gì
Nguyễn Thành Công
Nguyễn Thành Công
Mày nói dối dở ghê
Tim Xuân Bách bỗng đập hụt một nhịp rất kỳ lạ. Đúng lúc đó Tuấn Duy đi ngang, nhìn hai người rồi hú
Nguyễn Tuấn Duy
Nguyễn Tuấn Duy
Ê ê ê không khí gì đây
Nguyễn Xuân Bách
Nguyễn Xuân Bách
Biến đi Duy
Nguyễn Tuấn Duy
Nguyễn Tuấn Duy
Tao có nói gì đâu trời
Thành An khoác vai Công
Đặng Thành An
Đặng Thành An
Đi ăn không?
Nguyễn Thành Công
Nguyễn Thành Công
Nay tao về sớm
Đặng Thành An
Đặng Thành An
Lại mất ngủ hả?
Không khí khựng lại rất nhỏ. Thành An như nhận ra mình lỡ miệng nên im luôn. Thành Công vẫn cười
Nguyễn Thành Công
Nguyễn Thành Công
Có chút buồn ngủ thôi
Nhưng Xuân Bách để ý thấy ngón tay cậu siết nhẹ quai cặp. Rõ ràng là đang mệt
Lúc cả lớp dần về hết, trời cũng chuyển sang màu cam nhạt Xuân Bách đứng dậy đeo cặp. Thành Công vẫn còn loay hoay xếp đồ không hiểu nghĩ gì, Bách bỗng lên tiếng
Nguyễn Xuân Bách
Nguyễn Xuân Bách
Nhà mày gần đây không?
Nguyễn Thành Công
Nguyễn Thành Công
Cũng gần
Nguyễn Xuân Bách
Nguyễn Xuân Bách
Đi bộ hả?
Nguyễn Thành Công
Nguyễn Thành Công
Ừm
Nguyễn Xuân Bách
Nguyễn Xuân Bách
Vậy đi cùng không?
Nguyễn Thành Công
Nguyễn Thành Công
Hả?
Nguyễn Xuân Bách
Nguyễn Xuân Bách
Tao cũng đi bộ
Nói xong chính Xuân Bách cũng thấy lý do mình đưa ra ngu thấy mẹ, nhà cậu cách trường tận ba cây số. Ngày nào cũng có tài xế đón đi bộ cái gì chứ. Thành Công nhìn cậu vài giây rồi bật cười rất khẽ
Nguyễn Thành Công
Nguyễn Thành Công
Được
Hai người đi xuống cầu thang giữa ánh chiều muộn. Hành lang gần như vắng hết chỉ còn tiếng giày chạm nền gạch. Thành Công đi cạnh Xuân Bách, khoảng cách không quá gần nhưng cũng không xa

Download MangaToon APP on App Store and Google Play

novel PDF download
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play