Tiếng Việt
NovelToon NovelToon

[AllLyhan] Nhân Cách Thứ Hai À~

Chap 1: Cãi vã

Tổng Đài 111
Tổng Đài 111
Xin chào các bấy bì của anh💓🙏🏻🫂😭🐶💕😈🥲❤️‍🩹🖤🩶🐾🐾💞🤗🤗🫦😡✌🏻🫧🇻🇳😡4️⃣😉↙️😉5️⃣🖕🏻😉🙃😘😜🥰😉🥺😬😌😏🫪🫠😱😶😡😜😱😬🤗🫥🫥🤭🫤🫤😟😡😟☹️🙄😲😥😡😧🫡😧🤥🥵😇🫩🥵😯🤕😮😣🤮💩🥶😈🥸🤠😎👺☠️🌜🤖😽🙀😼🩷❤️💚💢✨💞💤🩷💦💟💟❤️‍🔥🦾💦👥🫂🫆
Tổng Đài 111
Tổng Đài 111
Đây là tác phẩm thứ hai của toaii
Tổng Đài 111
Tổng Đài 111
Mong mn ủng hộ
Tổng Đài 111
Tổng Đài 111
Vào truyện nè 💩💩
______
" Lyhan" cô bé đã chịu nhiều vết xước.Từ khi còn là một cô bé nhỏ tuổi, cô đã sống trong những ngày tháng không trọn vẹn như bao người khác. Tuổi thơ của cô không có quá nhiều tiếng cười, cũng chẳng có những buổi đến trường đầy háo hức. Ngay từ những năm tiểu học, cô đã trở thành mục tiêu của những lời chế giễu chỉ vì vẻ ngoài gầy gò, tính cách nhút nhát và sự ít nói của mình. Mỗi lần bước vào lớp học, cô luôn cúi đầu, ôm chặt chiếc cặp trước ngực như muốn tự bảo vệ bản thân khỏi ánh mắt lạnh lùng của mọi người xung quanh. Những tiếng cười đùa tưởng như vô hại lại dần trở thành vết thương sâu trong lòng cô bé nhỏ. Lên cấp hai, mọi thứ không hề khá hơn. Đó là khoảng thời gian cô bắt đầu hiểu cảm giác cô độc giữa một tập thể đông người là như thế nào. Bạn bè lập nhóm riêng, còn cô luôn là người bị bỏ lại phía sau. Có những ngày cô bị giấu đồ dùng học tập, bị chặn đường trêu chọc, thậm chí bị quay lưng chỉ vì dám lên tiếng bảo vệ chính mình. Cô bắt đầu sợ trường học, sợ tiếng trống vào lớp, sợ cả những giờ ra chơi dài đằng đẵng. Từng ngày trôi qua, cô dần trở nên ít nói hơn, ánh mắt cũng mất đi sự hồn nhiên vốn có của tuổi thiếu niên. Đến năm cấp ba, cô đã quen với việc phải chịu đựng trong im lặng. Bên ngoài, cô cố tỏ ra mạnh mẽ và bình thường, nhưng sâu bên trong lại là một tâm hồn đầy vết xước. Có những đêm cô ngồi bên cửa sổ đến sáng, tự hỏi vì sao cuộc sống của mình lại khác biệt như vậy. Cô từng rất muốn được yêu thương, muốn có những người bạn thật lòng, muốn được sống đúng với tuổi trẻ của mình, nhưng những tổn thương kéo dài suốt nhiều năm đã khiến cô mất dần niềm tin vào con người. Dù vậy, cô vẫn cố gắng học tập, cố gắng mỉm cười mỗi ngày như một cách để tự cứu lấy bản thân khỏi bóng tối đang nuốt chửng mình. Năm 19 tuổi, cô gái ấy đã trưởng thành hơn rất nhiều. Những tổn thương năm xưa không hoàn toàn biến mất, nhưng chúng đã dạy cô cách mạnh mẽ bước tiếp. Cô hiểu cảm giác đau đớn của những người từng bị bạo hành học đường là như thế nào.Năm 19 tuổi, khi đáng lẽ còn được sống những ngày thanh xuân tự do như bao cô gái khác, cô lại bị ép bước vào một cuộc hôn nhân không hề có tình yêu. Trong chiếc váy cưới trắng đơn giản, cô đứng lặng giữa tiếng chúc phúc của mọi người mà trong lòng trống rỗng đến đáng sợ. Không ai biết rằng phía sau lớp trang điểm nhạt màu ấy là đôi mắt đã khóc suốt nhiều đêm liền. Cô từng nghĩ sau tất cả những tổn thương của tuổi học trò, ít nhất cuộc sống sau này sẽ dịu dàng với mình hơn. Nhưng hóa ra, số phận vẫn tiếp tục đẩy cô vào một căn phòng lạnh lẽo khác mang tên “gia đình
Gia đình ấy đã rất yêu thương cô rất rất nhiều nhưng đáng lẽ đó là điều của 3 năm trước...
Căn nhà rộng lớn tối hôm ấy ngột ngạt đến khó thở. Tiếng chén đĩa va vào nhau vang lên chói tai giữa những lời cãi vã đầy tức giận. Không khí trong phòng khách lạnh lẽo như trước một cơn giông lớn. Em đứng im ở góc nhà, hai bàn tay run rẩy siết chặt vào nhau, cố gắng giữ bình tĩnh khi nhìn người chồng đang nổi nóng. Ánh mắt anh ta không còn chút dịu dàng nào, chỉ còn sự lạnh nhạt và khó chịu như thể em là nguyên nhân khiến cuộc sống của anh trở nên tồi tệ. Rồi cánh cửa bật mở. Một người phụ nữ khác bước vào, khoác tay chồng em với vẻ tự nhiên như thể đây mới là nơi thuộc về mình. Tiếng cười nhàn nhạt của họ vang lên càng khiến trái tim em đau nhói. Em cố lên tiếng hỏi, nhưng đổi lại chỉ là ánh mắt khinh thường và những lời cay nghiệt. Người chồng mất kiểm soát, tiếng quát tháo vang khắp căn nhà khiến bầu không khí trở nên đáng sợ hơn bao giờ hết. Trong cơn giận dữ, anh ta đẩy mạnh em ngã xuống sàn. Em chỉ biết ôm lấy cánh tay đau nhức, đôi mắt đỏ hoe nhưng vẫn cố kìm nước mắt. Những ngày sau đó, cuộc sống của em càng trở nên u ám. Em bị nhốt trong căn hầm nhỏ lạnh lẽo dưới nhà — nơi chỉ có bức tường ẩm mốc và ánh đèn yếu ớt chập chờn. Không còn tiếng cười, không còn ánh mặt trời, chỉ còn sự cô độc bao trùm lấy tâm trí đang dần kiệt quệ. Mỗi lần nghe tiếng bước chân phía trên, trái tim em lại run lên vì sợ hãi. Em cuộn mình trong góc tối, ôm lấy đôi vai gầy gò như muốn tự bảo vệ bản thân khỏi tất cả đau đớn đang bủa vây. Nhưng ngay cả trong khoảng không tối tăm ấy, em vẫn chưa hoàn toàn từ bỏ hy vọng. Giữa những tổn thương và tuyệt vọng, em vẫn mong sẽ có một ngày mình đủ mạnh mẽ để thoát khỏi nơi này, thoát khỏi cuộc sống đầy đau đớn đã giam cầm mình quá lâu.
Vũ Thị Ngân Mỹ (Mỹ Mỹ)
Vũ Thị Ngân Mỹ (Mỹ Mỹ)
//Đập mạnh vào bàn//Má...con ch.ó khốn kiếp mày!
Vũ Thị Ngân Mỹ (Mỹ Mỹ)
Vũ Thị Ngân Mỹ (Mỹ Mỹ)
//tán mạnh vào lyhan//mày liệu hồn cho tao..Vy Vy chỉ là em họ bọn tao ở nhờ thôi mắc cái gì mày kiếm chuyện với em ấy..!
Vũ Thị Ngân Mỹ (Mỹ Mỹ)
Vũ Thị Ngân Mỹ (Mỹ Mỹ)
HẢ!
Trần Phương Ly
Trần Phương Ly
ĐÚNG ĐẤY!
Nguyễn Lê Diễm Hằng( Lamoon)
Nguyễn Lê Diễm Hằng( Lamoon)
Chị không ngờ em là con người như vậy đấy Lyhan!
Trần Thảo Linh( Lyhan)
Trần Thảo Linh( Lyhan)
Tôi không làm gì sai cả!
Trần Thảo Linh( Lyhan)
Trần Thảo Linh( Lyhan)
Chỉ là tại mấy người!
Trần Thảo Linh( Lyhan)
Trần Thảo Linh( Lyhan)
Và cả con tiện nhân này nữa... nó là người chen vào hôn nhân chúng ta đấyy!-
Bùi Thị Bích Phương
Bùi Thị Bích Phương
ĐỦ RỒI!
Bùi Thị Bích Phương
Bùi Thị Bích Phương
nếu không có mày bọn tao đã được cưới Vy làm vợ rồi đấy!
Trần Thị Dung(JukySan)
Trần Thị Dung(JukySan)
//Đập bàn// TỤI MÀY IM HẾT ĐI!
Trần Thị Dung(JukySan)
Trần Thị Dung(JukySan)
KHÔNG THẤY VY VY ĐANG SỢ HẢ!
Trần Thị Dung(JukySan)
Trần Thị Dung(JukySan)
//Tán mặt em //
Trần Thảo Linh( Lyhan)
Trần Thảo Linh( Lyhan)
ức..
Trần Thảo Linh( Lyhan)
Trần Thảo Linh( Lyhan)
//rưng rưng nước mắt//
Trần Thị Phương Thảo (52Hz)
Trần Thị Phương Thảo (52Hz)
Mày đừng giả tạo nữa!
Cao Nguyễn Vy( Vy Vy)
Cao Nguyễn Vy( Vy Vy)
Hức~~~~~~~~~~~
Cao Nguyễn Vy( Vy Vy)
Cao Nguyễn Vy( Vy Vy)
Oaaaaaaaaaaaaaaaaaaa
Cao Nguyễn Vy( Vy Vy)
Cao Nguyễn Vy( Vy Vy)
M-mấy.. chị oii
Cao Nguyễn Vy( Vy Vy)
Cao Nguyễn Vy( Vy Vy)
em..sợ
Nguyễn Lê Diễm Hằng( Lamoon)
Nguyễn Lê Diễm Hằng( Lamoon)
Kìa thấy chưa!
Vũ Thị Ngân Mỹ (Mỹ Mỹ)
Vũ Thị Ngân Mỹ (Mỹ Mỹ)
Còn không mau lôi con chó này xuống hầm đi ~
Khương Hoàn Mỹ ( Orange)
Khương Hoàn Mỹ ( Orange)
có trò vui rồi~~
Trần Thảo Linh( Lyhan)
Trần Thảo Linh( Lyhan)
Không..KHÔNG..
All Top
All Top
-Hằng, Sáng:cấm mày cãi!
Nguyễn Lê Ngọc Ánh Sáng(Ánh Sáng Aza)
Nguyễn Lê Ngọc Ánh Sáng(Ánh Sáng Aza)
//đút cho Vy ăn táo//em ăn đi
Nguyễn Lê Diễm Hằng( Lamoon)
Nguyễn Lê Diễm Hằng( Lamoon)
Hôm nay em mệt rồi
Cao Nguyễn Vy( Vy Vy)
Cao Nguyễn Vy( Vy Vy)
Dạ ~~~
Cao Nguyễn Vy( Vy Vy)
Cao Nguyễn Vy( Vy Vy)
có vẻ chị Lyhan không thích em ạ
Cao Nguyễn Vy( Vy Vy)
Cao Nguyễn Vy( Vy Vy)
Em sẽ đi cho vừa lòng chị ấy-
Nguyễn Lê Ngọc Ánh Sáng(Ánh Sáng Aza)
Nguyễn Lê Ngọc Ánh Sáng(Ánh Sáng Aza)
Không!
Nguyễn Lê Diễm Hằng( Lamoon)
Nguyễn Lê Diễm Hằng( Lamoon)
Không!
đồng thanh
Cao Nguyễn Vy( Vy Vy)
Cao Nguyễn Vy( Vy Vy)
*ngu thật tụi mày đã tin tao chỉ là mấy trò đùa vô ích cũng tin*
Cao Nguyễn Vy( Vy Vy)
Cao Nguyễn Vy( Vy Vy)
*đúng là bọn NGU*
______
Tổng Đài 111
Tổng Đài 111
Thấy t viết ok khum các bé iuu
Tổng Đài 111
Tổng Đài 111
Hehe
Tổng Đài 111
Tổng Đài 111
1231 chữ:)))))))

Chap 2: Đánh đập

Tổng Đài 111
Tổng Đài 111
Hi hi
Tổng Đài 111
Tổng Đài 111
Truyện cụa tuôi nhẹ nhàng moà đún khôm😈😈🌚🌚
Tổng Đài 111
Tổng Đài 111
Ngọt lịm cơ mà:))
Tổng Đài 111
Tổng Đài 111
yeucacdocgia..
______
Dưới căn hầm tối tăm lạnh lẽo ấy, em co mình trong góc tường ẩm mốc như một chú mèo nhỏ bị bỏ rơi giữa cơn mưa dài. Ánh đèn vàng yếu ớt trên trần nhà lúc chập chờn lúc tắt hẳn, để lại bóng tối nuốt trọn cả không gian lẫn sự tuyệt vọng trong đôi mắt em. Mái tóc dài rối bời che đi gương mặt tái nhợt, vài sợi tóc dính trên gò má còn vương nước mắt đã khô từ lúc nào. Trên cánh tay gầy gò vẫn còn những vết bầm tím chưa kịp nhạt màu, đau rát mỗi khi em khẽ cử động. Không khí trong căn hầm đặc quánh mùi ẩm lạnh khiến em run lên từng đợt. Em ôm chặt lấy đầu gối, đôi bàn tay nhỏ bé run rẩy như muốn tự bảo vệ chính mình khỏi nỗi sợ đang bủa vây khắp nơi. Phía trên đầu, tiếng bước chân vọng xuống đôi lúc làm trái tim em thắt lại. Mỗi âm thanh nhỏ cũng đủ khiến em giật mình vì sợ hãi. Em không còn biết đã bị nhốt ở đây bao lâu, chỉ cảm thấy thời gian trôi qua chậm đến nghẹt thở. Đôi mắt em vô hồn nhìn về khoảng tối phía trước, như thể mọi cảm xúc đã bị cuộc sống bào mòn đến kiệt quệ. Có lúc em cố cắn chặt môi để ngăn tiếng nấc bật ra, nhưng nước mắt vẫn lặng lẽ rơi xuống đôi vai gầy. Em từng nghĩ mình đã quen với tổn thương, nhưng hóa ra nỗi đau vẫn luôn nhói lên mỗi lần bị đối xử như một món đồ vô giá trị. Căn hầm ấy không chỉ giam giữ cơ thể em, mà còn như muốn chôn vùi cả hy vọng cuối cùng còn sót lại trong trái tim nhỏ bé ấy. Thế nhưng giữa màn đêm lạnh ngắt, em vẫn khẽ ngước nhìn lên cánh cửa phía trên, như đang chờ một tia sáng rất xa nào đó có thể đưa mình thoát khỏi bóng tối này...
Đột nhiên cách cửa sắt ở căn hầm được mở mở ra..
Nguyễn Lê Ngọc Ánh Sáng(Ánh Sáng Aza)
Nguyễn Lê Ngọc Ánh Sáng(Ánh Sáng Aza)
//bước vào//
Nguyễn Lê Ngọc Ánh Sáng(Ánh Sáng Aza)
Nguyễn Lê Ngọc Ánh Sáng(Ánh Sáng Aza)
Xin chào~
Trần Thảo Linh( Lyhan)
Trần Thảo Linh( Lyhan)
//ngước mặt lên//
Trần Thảo Linh( Lyhan)
Trần Thảo Linh( Lyhan)
//lùi lại//
Nguyễn Lê Ngọc Ánh Sáng(Ánh Sáng Aza)
Nguyễn Lê Ngọc Ánh Sáng(Ánh Sáng Aza)
//vung tay tán em//mày thích lùi không!
Nguyễn Lê Ngọc Ánh Sáng(Ánh Sáng Aza)
Nguyễn Lê Ngọc Ánh Sáng(Ánh Sáng Aza)
Ngày hôm nay sẽ là ngày cuối cùng mày được ở đây đó!
Nguyễn Lê Ngọc Ánh Sáng(Ánh Sáng Aza)
Nguyễn Lê Ngọc Ánh Sáng(Ánh Sáng Aza)
Nên hôm nay sẽ là ngày đặc biệt đấy
Nguyễn Lê Ngọc Ánh Sáng(Ánh Sáng Aza)
Nguyễn Lê Ngọc Ánh Sáng(Ánh Sáng Aza)
Nếu được về phòng mày liệu hồn không được bắt nạt Vy Vy nữa!
Trần Thảo Linh( Lyhan)
Trần Thảo Linh( Lyhan)
D-dạ...v..âng..
Nguyễn Lê Ngọc Ánh Sáng(Ánh Sáng Aza)
Nguyễn Lê Ngọc Ánh Sáng(Ánh Sáng Aza)
//cầm gậy đập mạnh vào em//
Trần Thảo Linh( Lyhan)
Trần Thảo Linh( Lyhan)
Ahh..H-hức..
Nguyễn Lê Ngọc Ánh Sáng(Ánh Sáng Aza)
Nguyễn Lê Ngọc Ánh Sáng(Ánh Sáng Aza)
Má! Con chó bớt giả tạo lại..
Trần Thảo Linh( Lyhan)
Trần Thảo Linh( Lyhan)
//co rúc người lại//D-dừng..lại..đ..i..
Nguyễn Lê Ngọc Ánh Sáng(Ánh Sáng Aza)
Nguyễn Lê Ngọc Ánh Sáng(Ánh Sáng Aza)
Nếu tao nói KHÔNG!//lấy lưỡi dao//
Nguyễn Lê Ngọc Ánh Sáng(Ánh Sáng Aza)
Nguyễn Lê Ngọc Ánh Sáng(Ánh Sáng Aza)
//nâng mặt em lên//ừm.. đẹp đấy!
Nguyễn Lê Ngọc Ánh Sáng(Ánh Sáng Aza)
Nguyễn Lê Ngọc Ánh Sáng(Ánh Sáng Aza)
để tao khắc thêm cho gương mặt này nhé~
Nguyễn Lê Ngọc Ánh Sáng(Ánh Sáng Aza)
Nguyễn Lê Ngọc Ánh Sáng(Ánh Sáng Aza)
//gạch 1 đường trên mặt em //
Trần Thảo Linh( Lyhan)
Trần Thảo Linh( Lyhan)
AAA
Căn hầm tối lạnh lẽo chỉ còn vang lên tiếng hơi thở run rẩy của em. Ánh đèn vàng mờ nhạt trên trần nhà chập chờn liên tục, soi lên gương mặt tái nhợt đầy nước mắt. Em bị ép ngồi sát vào bức tường xi măng lạnh buốt, đôi tay run lên không ngừng vì sợ hãi. Không khí nặng nề đến mức ngay cả tiếng nước nhỏ giọt cũng nghe rõ mồn một trong khoảng tối đáng sợ ấy. Ánh Sáng đứng trước mặt em với ánh mắt lạnh lùng khiến trái tim em như đông cứng lại. Hắn cúi xuống, siết mạnh lấy cằm em khiến em đau đến bật khóc. Em cố quay mặt đi trong hoảng loạn, nhưng bàn tay ấy vẫn giữ chặt không buông. Tiếng em nấc nghẹn vang lên đứt quãng giữa căn hầm tối: “Xin chị… đừng mà…” Nhưng đáp lại lời van xin ấy chỉ là sự im lặng đáng sợ. Em nhìn thấy vật sắc nhọn phản chiếu ánh đèn mờ khiến đồng tử run lên vì kinh hãi. Khoảnh khắc ấy, toàn thân em như mất hết sức lực. Những giọt nước mắt nóng hổi liên tục rơi xuống, gương mặt trắng bệch vì sợ hãi. Em lắc đầu tuyệt vọng, cố lùi về sau nhưng phía sau chỉ còn bức tường lạnh ngắt. Tiếng hét thất thanh vang vọng khắp căn hầm, xé toạc bầu không khí im lặng đến rợn người. Đó là tiếng hét của nỗi đau, của sự tuyệt vọng và hoảng loạn bị dồn nén đến cực điểm. Em ôm lấy gương mặt mình, đôi vai gầy run lên dữ dội, tiếng khóc nghẹn ngào hòa cùng tiếng mưa đang đập mạnh bên ngoài căn nhà. Ánh đèn yếu ớt soi lên bóng dáng nhỏ bé co ro dưới nền đất lạnh lẽo. Em lúc ấy giống như một cánh hoa bị giẫm nát giữa bùn lầy, yếu ớt đến mức chỉ cần thêm một chút đau đớn nữa thôi cũng đủ khiến em hoàn toàn gục ngã.
_______
Tổng Đài 111
Tổng Đài 111
He he
Tổng Đài 111
Tổng Đài 111
Ok khum mấy con vk
Tổng Đài 111
Tổng Đài 111
Nhẹ nhàng moà
Tổng Đài 111
Tổng Đài 111
chuyện còn dài mà đừng lo~
Tổng Đài 111
Tổng Đài 111
Baii đây
Tổng Đài 111
Tổng Đài 111
Yeucacdocgia..

Chap 3: Sai vặt

Tổng Đài 111
Tổng Đài 111
Hí lô các bấy bì 😈💤
Tổng Đài 111
Tổng Đài 111
Tuôi mới đi thôi nôi dzeef
Tổng Đài 111
Tổng Đài 111
nếu thôi nôi bth thì t ko nói
Tổng Đài 111
Tổng Đài 111
Nhưng..
Tổng Đài 111
Tổng Đài 111
Thôi nôi chú t🥶
Tổng Đài 111
Tổng Đài 111
Ok vai vế t cực kỳ nhỏ ở trong nhà 😭😭
Tổng Đài 111
Tổng Đài 111
Dzoo truyện nè
Tổng Đài 111
Tổng Đài 111
Yeucacdocgia..
____
Sáng hôm sau..
Cánh cửa sắt của căn hầm cuối cùng cũng mở ra sau chuỗi ngày dài chìm trong bóng tối. Ánh sáng từ bên ngoài chiếu xuống khiến em vô thức đưa tay che mắt lại. Đôi chân run rẩy bước từng bước chậm chạp lên cầu thang lạnh buốt, như thể em đã quên mất cảm giác được nhìn thấy bầu trời. Gương mặt em xanh xao, mái tóc dài rối bời phủ xuống đôi vai gầy gò, còn đôi mắt thì trống rỗng đến đau lòng. Dù đã được thả ra khỏi nơi tối tăm ấy, nhưng cảm giác sợ hãi vẫn còn bám chặt trong tâm trí em như một cơn ác mộng chưa bao giờ kết thúc. Những ngày sau đó, em được sống bên ngoài căn hầm lạnh lẽo kia, nhưng trái tim em dường như vẫn bị nhốt lại ở nơi ấy. Mỗi khi nghe tiếng cửa đóng mạnh hay tiếng bước chân bất ngờ phía sau, em lại giật mình hoảng loạn. Ban đêm, em thường tỉnh giấc giữa cơn mơ đầy tiếng hét và bóng tối, rồi lặng lẽ ngồi co mình ở góc giường đến tận sáng. Có những hôm em đứng rất lâu trước cửa sổ nhìn trời mưa mà đôi mắt vô hồn như chẳng còn biết buồn hay vui nữa. Em không còn khóc thành tiếng nhiều như trước, chỉ im lặng nhiều hơn. Sự im lặng ấy đôi lúc còn đau hơn cả nước mắt. Căn nhà vẫn vậy, bầu trời vẫn vậy, nhưng em lại cảm thấy bản thân như đã đánh mất điều gì đó mãi mãi sau cánh cửa căn hầm tối tăm ấy. Có lẽ em đã được thả khỏi bóng tối của căn hầm, nhưng chưa thật sự thoát khỏi bóng tối trong chính tâm hồn mình.Trong đầu em chỉ còn những câu hỏi " liệu những ngày sau đó mình có được sống hạnh phúc không?"...
Trần Thảo Linh( Lyhan)
Trần Thảo Linh( Lyhan)
//thức dậy//
Trần Thảo Linh( Lyhan)
Trần Thảo Linh( Lyhan)
Haizz...
Trần Thảo Linh( Lyhan)
Trần Thảo Linh( Lyhan)
Thôi đi vscn nhỉ
t
U
A
Vscn xong..
Trần Thảo Linh( Lyhan)
Trần Thảo Linh( Lyhan)
Chán quóo
Trần Thảo Linh( Lyhan)
Trần Thảo Linh( Lyhan)
Thôi mìn đi làm đồ ăn
Xuống bếp
Trần Thảo Linh( Lyhan)
Trần Thảo Linh( Lyhan)
Nay làm gì đây taa..
Trần Thảo Linh( Lyhan)
Trần Thảo Linh( Lyhan)
Hửm..
Trước mắt em là một đĩa thức ăn thơm ngon nhưng nó lại đc vứt trong thùng rác..
Trần Thảo Linh( Lyhan)
Trần Thảo Linh( Lyhan)
ủa..
Trần Thảo Linh( Lyhan)
Trần Thảo Linh( Lyhan)
Ai phí v trời..
Trần Thảo Linh( Lyhan)
Trần Thảo Linh( Lyhan)
Thôi kệ mẹ đi tôi vẫn đi làm đồ ăn:)
đang làm đồ ăn đột nhiên có một tiếng nói vang lên từ sau lưng
Trần Thị Phương Thảo (52Hz)
Trần Thị Phương Thảo (52Hz)
ê..
Trần Thị Phương Thảo (52Hz)
Trần Thị Phương Thảo (52Hz)
Sáng ra làm gì ồn ào vậy?
Trần Thị Phương Thảo (52Hz)
Trần Thị Phương Thảo (52Hz)
Không để người khác ngủ à
Trần Thị Phương Thảo (52Hz)
Trần Thị Phương Thảo (52Hz)
Mới 5h45
Trần Thảo Linh( Lyhan)
Trần Thảo Linh( Lyhan)
D..ạ e-em ra làm..đồ...ăn
Trần Thị Phương Thảo (52Hz)
Trần Thị Phương Thảo (52Hz)
Nói ấp úng thế
Trần Thị Phương Thảo (52Hz)
Trần Thị Phương Thảo (52Hz)
tao có ăn thịt mày đâu
Trần Thị Phương Thảo (52Hz)
Trần Thị Phương Thảo (52Hz)
Làm thì làm lẹ lên cho tao ăn
Trần Thị Phương Thảo (52Hz)
Trần Thị Phương Thảo (52Hz)
đói lắm rồi
Trần Thị Phương Thảo (52Hz)
Trần Thị Phương Thảo (52Hz)
Tao còn đi lên công ty có việc nữa
Trần Thị Phương Thảo (52Hz)
Trần Thị Phương Thảo (52Hz)
//ngồi xuống ghế//
Trần Thảo Linh( Lyhan)
Trần Thảo Linh( Lyhan)
Dạ...vâng các chị kia không đi ạ...
Trần Thị Phương Thảo (52Hz)
Trần Thị Phương Thảo (52Hz)
Ừ! Làm đi hỏi nhiều quá tốn thời gian của tao!
Trần Thảo Linh( Lyhan)
Trần Thảo Linh( Lyhan)
Dạ.. dạ
Một lúc sau..
Trần Thảo Linh( Lyhan)
Trần Thảo Linh( Lyhan)
đồ ăn đây ạ
Trần Thị Phương Thảo (52Hz)
Trần Thị Phương Thảo (52Hz)
ừ! xong nhiệm vụ rồi thì biến lẹ đi
Trần Thảo Linh( Lyhan)
Trần Thảo Linh( Lyhan)
d-dạ
Trần Thảo Linh( Lyhan)
Trần Thảo Linh( Lyhan)
*ủa, mình chưa làm đồ ăn cho mình nữa..*
Trần Thảo Linh( Lyhan)
Trần Thảo Linh( Lyhan)
*thôi chưa đói quá*
Trần Thảo Linh( Lyhan)
Trần Thảo Linh( Lyhan)
*không sao đâu nhỉ*
Cứ thế mà em cứ ứng dung ngồi trên chiếc ghế sofa ở phòng khách mà bấm điện thoại..
Mà em vẫn chưa hay biết sắp có một sự cố sẽ sảy ra tiếp theo
Trần Thị Phương Thảo (52Hz)
Trần Thị Phương Thảo (52Hz)
ê mày
Trần Thị Phương Thảo (52Hz)
Trần Thị Phương Thảo (52Hz)
Tao đi đây
Trần Thị Phương Thảo (52Hz)
Trần Thị Phương Thảo (52Hz)
Có đứa nào hỏi thì nói tao ở công ty nha
Trần Thảo Linh( Lyhan)
Trần Thảo Linh( Lyhan)
Vâng
khi thảo rời đi em lại lên bếp làm đồ ăn cho cả nhà
Khi đồ ăn đã bày ra đĩa trên chiếc bàn nhỏ thì đó cũng là lúc các cô và Vy Vy xuống ăn sáng
All Top
All Top
Làm gì đấy con kia
All Top
All Top
Phương Thảo đâu rồi?
Trần Thảo Linh( Lyhan)
Trần Thảo Linh( Lyhan)
Dạ chị Thảo đi lên công ty rồi
All Top
All Top
Trần Thị Dung(JukySan)
Trần Thị Dung(JukySan)
Vy lại ăn nè
Cao Nguyễn Vy( Vy Vy)
Cao Nguyễn Vy( Vy Vy)
Dạ~~~~
Trần Thảo Linh( Lyhan)
Trần Thảo Linh( Lyhan)
*giọng dẹo v trời *
Trần Thảo Linh( Lyhan)
Trần Thảo Linh( Lyhan)
*dính đờm trong họng hả má*
đang ăn ngon lành thì
Cao Nguyễn Vy( Vy Vy)
Cao Nguyễn Vy( Vy Vy)
phụt..eww mấy chị oiii~~
Cao Nguyễn Vy( Vy Vy)
Cao Nguyễn Vy( Vy Vy)
đồ ăn lạt quá
Cao Nguyễn Vy( Vy Vy)
Cao Nguyễn Vy( Vy Vy)
Em thik ăn ớt mà~~~~
Cao Nguyễn Vy( Vy Vy)
Cao Nguyễn Vy( Vy Vy)
Chị Lyhan làm lại cho iemm~~~
All Top
All Top
má! Lyhan mày không bt ẻm thích ăn ớt hả!
Trần Thảo Linh( Lyhan)
Trần Thảo Linh( Lyhan)
Dạ em không nhưng em không thể ăn ớt được!
Bùi Thị Bích Phương
Bùi Thị Bích Phương
//tán lyhan //đi làm cái khác liền cho tao!
Trần Thảo Linh( Lyhan)
Trần Thảo Linh( Lyhan)
nhưng..
Trần Phương Ly
Trần Phương Ly
KHÔNG NHƯNG NHỊ GÌ HẾT!
____
Tổng Đài 111
Tổng Đài 111
Hết chap:))
Tổng Đài 111
Tổng Đài 111
để chap quên đăng
Tổng Đài 111
Tổng Đài 111
Xloi các con vk nhá😈😈
Tổng Đài 111
Tổng Đài 111
Yeucacdocgia..

Download MangaToon APP on App Store and Google Play

novel PDF download
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play