[ Jenlisa ] Thiên Sân Một Đôi _ Cover
Nàng Ngốc
Truyện có những tình tiết không được giải thích cụ thể.
Lạp Lệ Sa là một đứa bé cô nhi, để kiếm sống, từ khi còn nhỏ cải trang thành nam tử, trong huyện là một tiểu bá vương, mà quan huyện này tư tưởng trong sạch, nhưng lại mời cô làm sai dịch, trong huyện này chỉ trừ cô ra không ai dám quấy rối, trường hợp kẻ trộm gặp cô như gặp phải tổ tông, làm vài năm, trong huyện đã trật tự, hơn hai mươi năm qua thăng cấp thành bộ đầu, trong huyện đối với Lạp Bộ Đầu vừa yêu vừa hận.
Lạp Lệ Sa
Ngô đại nương, ngươi làm thức ăn này như thế nào vậy, có thể ăn không? [ tỏ vẻ đắc ý đứng ở trước sạp thức ăn, cầm lên thức ăn nhìn rồi lại ném trở về ]
Nhân Vật Chung
Lạp Bộ Đầu ngài muốn mang một chút trở về ăn thử không?
Người dân trên con phố này ai mà không biết Lạp Lệ Sa tính toán nhỏ nhặt, đều nghe theo cô, chỉ mong cô đừng gây rắc rối gì.
Lạp Lệ Sa
Ừm, vì mọi người, ta sẽ ăn thử một chút.
Ngô đại nương không để ý Lạp Lệ Sa cố làm ra vẻ đắc ý, lấy thức ăn đã sớm chuẩn bị xong để vào giỏ, đưa cho Lạp Lệ Sa.
Lạp Lệ Sa
[ cười híp mắt nhận lấy giỏ, từ trong lựa ra một cái màu vàng ném trở lại ]
Một lần tuần tra như vậy, không đụng phải kẻ trộm, ngược lại giỏ thức ăn chứa đầy, Lạp Lệ Sa tuần tra xong về nhà.
Lạp Lệ Sa
[ để đồ ăn xuống, lại tới chợ tuần tra ]
Giỏ vẫn là cầm đi, mượn thì phải trả nhưng mượn lại thì rất khó.
Lạp Lệ Sa
[ đao đeo kéo ra phía sau mình ]
Lạp Lệ Sa
[ huýt sáo đi bộ ngẫu nhiên, nhìn thấy bên hồ có người xiếc ảo thuật ]
Nơi này thật náo nhiệt, kẻ trộm đã sẵn sàng để đi, Lạp Bộ Đầu xinh đẹp vì dân chờ lệnh.
Lạp Lệ Sa
[ cầm giỏ thức ăn đi đến xem náo nhiệt, còn chưa đi vào đoàn người, đã nhìn thấy một nữ tử bị đám người chen lấn đẩy sắp rớt xuống hồ ]
Lúc này có thể làm anh hùng cứu mỹ nhân, lại có thể trêu đùa dân nữ , trong lòng Lạp Lệ Sa nghĩ so với bắt kẻ trộm thú vị hơn nhiều.
Lạp Lệ Sa
[ ném giỏ thức ăn xuống, một sải chân vọt tới bờ hồ, mạnh mẽ kéo lại nữ tử sắp rơi xuống hồ, không đợi nữ tử nói chuyện, kéo nữ tử vào trong ngực, nâng cằm, cố làm vẻ phong lưu nói ] Hỏi thế gian tình là gì? Mà khiến mọi người sống chết có nhau. Nay đất nước thái bình, thời tiết nắng ráo, cô nương không thể tự tử a.
Lạp Lệ Sa
[ đang nói, cúi đầu nhìn kỹ nữ tử trong ngực ]
Thật sự là nữ tử đẹp, chưa nói những thứ khác, cặp mắt trong suốt trong lòng cảm thán những người nam tử kia không hiểu được thương hoa tiếc ngọc, làm sao có thể đẩy nữ tử xuống hồ.
Suy nghĩ nửa ngày, Lạp Lệ Sa không nhớ nổi nữ tử trong ngực là con nhà ai, suy nghĩ, chắc từ bên ngoài tới. Đây là Thương huyện, thương nhân tụ tập, trong nước có nhiều thương nhân giàu có ở tại huyện này, người trong huyện này không thể so với người huyện khác, tư tưởng văn minh, ở chợ có nhiều nữ tử đi lại, nằm ở Giang Nam, phong cảnh dễ chịu, khu kinh doanh này được coi là một nơi phồn hoa nhất của đất nước.
Ai ngờ đợi hồi lâu nữ tử kia chỉ nói một chữ.
Lạp Lệ Sa
[ nhất thời cảm thấy không thú vị, buông nữ tử ra, nhặt giỏ lên, hướng tiệm thức ăn đi ]
Nhưng nữ tử kia lại đi theo.
Lạp Lệ Sa
Ngươi đi theo ta làm gì? Chẳng lẽ ngươi thích ta, muốn làm tiểu nương tử của ta? [ vừa nói vừa sờ mặt nữ tử một cái ]
Trong lòng cảm thấy vì sao cùng là nữ tử, người khác sinh ra gương mặt sao có thể đẹp như vậy, làn da trơn mềm, sờ lại mặt mình, phơi nắng phơi gió, không giống nhau.
Nữ tử kia đỏ mặt gật đầu một cái.
Lạp Lệ Sa
[ lần này đứng không vững ]
Chẳng lẽ đụng phải người điên?
Lạp Lệ Sa
[ bước đi nhanh về phía trước, cầm giỏ đưa cho Ngô đại nương nhanh chóng bước đi ]
Nữ tử kia vẫn theo sát.
Lạp Lệ Sa không chạy, nếu chạy, người ta không chừng cho rằng nàng sợ nữ tử này, sau này không còn mặt mũi, uy nghiêm chỗ nào.
Lạp Lệ Sa
[ tăng tốc bước chân, thấy người quen cố ra vẻ bình tĩnh lên tiếng chào hỏi ]
Lạp Lệ Sa
Ngươi đi theo ta làm gì a, ngươi ngốc a! [ quả thực không bỏ được nữ tử kia, đành phải dừng lại xoay người ]
Ai ngờ nghĩ nữ tử vốn đang cười vui vẻ giống như trúng tà, xông lên, cầm cánh tay Lệ Sa hung hăn cắn một cái.
Lạp Lệ Sa
[ bị đau, chân không ngừng nhảy loạn, đẩy cũng đẩy không ra nữ tử kia, lại không thể đánh nàng được, đợi nữ tử buông lỏng miệng, lập tức kéo ra tay áo ra nhìn có bị cắn rớt miếng thịt nào hay không, nhìn thấy dấu răng trên cánh tay đã ra máu, chung quanh bầm tím một vòng lớn ]
Chắc chắn sẽ lưu lại vết sẹo.
Lạp Lệ Sa
Ngươi làm gì cắn ta? [ nhìn nữ tử bên cạnh mặt đầy áy náy nhưng lại có chút bướng bỉnh, giận không chỗ phát tiết ]
Nhân Vật Chung
Phụ thân ta nói, ai nói ta ngốc liền cắn người đó. - Nói xong hơi chu miệng, thực sự tức giận.
Lạp Lệ Sa
Phải phải phải, ta không cùng ngươi quen biết, ngươi đừng đi theo ta. Ta còn có chuyện phải làm. [ không biết, chỉ muốn nhanh chóng chạy khỏi ]
Nhân Vật Chung
Ta không ồn ào. - Nữ tử kia vẫn không chịu rời đi, nhắm mắt đi theo đuôi.
Lạp Lệ Sa đi nơi nào nàng đi theo nơi đó, Lạp Lệ Sa dừng lại nàng cũng dừng lại.
Lạp Lệ Sa
Ngươi xem, ta bị ngươi cắn đau muốn chết luôn, ta phải về nhà nghỉ ngơi, ngươi đừng theo ta.
Đuổi không đi, chỉ có thể dụ dỗ.
Nhân Vật Chung
Ta giúp ngươi thổi một chút sẽ hết đau. - Vừa nói xong, nữ tử đi lên trước, kéo cánh tay Lạp Lệ Sa hướng về phía dấu răng nhẹ nhàng thổi khí, nhẹ nhàng, ẩm ướt cùng ấm áp.
Lạp Lệ Sa
[ bị thổi có chút nhột, cúi đầu nhìn nữ tử nghiêm túc thổi khí ]
Lông mi thật dài, chớp mắt giống như một cái bàn chải, nhẹ nhàng quét vào lòng, cánh tay thật giống như không đau nữa.
Lạp Lệ Sa
Vậy ngươi muốn đi theo thì đi, nếu như gặp kẻ trộm ngươi liền tránh đi, ta bắt kẻ trộm có thể không để ý tới ngươi. [ mất tự nhiên rút tay cánh tay về ]
Lớn như vậy, chưa có ai đối đãi ân cần như vậy, cho dù bây giờ, gặp mặt vui cười, không chừng trong lòng xem thường cô, trong lòng chua xót ngọt ngào.
Nhân Vật Chung
Được. - Nữ tử cười, trên má xuất hiện lúm đồng tiền.
Lạp Lệ Sa
[ đi về phía trước ]
Nữ tử rất nhanh theo sau, tay nhẹ nhàng nắm quần áo Lệ Sa.
Lạp Lệ Sa
[ kéo tay nữ tử, không tự chủ đi đến nơi ít người ]
Lạp Lệ Sa
Ngươi tên là gì nha? [ không có thói quen nói lời nhỏ nhẹ ]
Kim Trân Ni
Ta gọi Kim Trân Ni, còn ngươi?
Kim Trân Ni tên này đối với cái huyện này không xa lạ gì, là Đại tiểu thư Kim gia, xinh đẹp động lòng người, đáng tiếc bởi vì lúc nhỏ bệnh nặng, não bị tổn thương, đến nay tâm trí vẫn như trẻ con bảy tuổi. Cũng vì vậy, đã tới mười chín tuổi chưa gả đi, ở trong nhà đều rất được cưng chiều.
Kim phủ có cửa hàng vải lớn nhất phía Nam, không ít người đến cửa Kim gia cầu hôn. Lạp Lệ Sa suy nghĩ lúc trước cùng đồng bọn ra vẻ, nói mình họ "Kim", cùng Kim gia thân thiết, giờ cảm giác buồn cười.
Lạp Lệ Sa
Nguyên lai ngươi thật sự là một....À, ta gọi là Lạp Lệ Sa, ngươi gọi ta Lệ Sa là tốt rồi. [ trong lòng chẳng biết tại sao, có chút sợ ]
Kim Trân Ni
Lệ Sa. [ giọng nói ôn nhu ]
Lạp Lệ Sa cảm thấy cho tới bây giờ không có ai gọi tên cô dễ nghe như vậy, mềm nhũn, giống như kẹo đường vậy.
Lạp Lệ Sa
Ngươi làm sao một người đi ra ngoài chơi? [ suy nghĩ một chút không khỏi cảm thấy nghi ngờ ]
Kim Trân Ni
Ta theo A Uy ca ca đi ra ngoài, nhưng lại đi lạc. [ chậm rãi trả lời ]
Lạp Lệ Sa
Ta trước tiên đưa ngươi trở về đi thôi, nếu không phụ thân mẫu thân sẽ lo lắng.
Lạp Lệ Sa không dám trêu chọc Kim gia, nếu như bị Kim gia lấy tội bắt cóc báo lên Huyện thái gia*, đừng nói bộ đầu, có thể còn sống hay không mới là vấn đề.
*Huyện thái gia: Lệ Sa gọi Quan của huyện là huyện thái gia.
Lạp Lệ Sa
[ thấy Trân Ni mặt đầy không tình nguyện, biết nàng tính tình tiểu hài tử liền nói ] Ngươi đi về trước, ngày mai giờ Thân* trở ra, đến lúc đó ta cũng kết thúc công việc, có thể dẫn ngươi đi chơi.
*Từ 15 giờ đến 17 giờ chiều
Quả nhiên….
Kim Trân Ni
[ mặt đầy vui vẻ đáp ứng ]
Lạp Lệ Sa
[ dẫn Trân Ni đưa đến cửa Kim phủ, dặn dò nàng đừng nói cho người khác biết chuyện nàng, rồi đi ]
Kim Trân Ni rất là kiêu ngạo nói cho Kim lão gia cùng Kim phu nhân là tự trở về, còn nhiệt tình nói với bọn họ, mình đã trưởng thành, sau này muốn tự mình đi ra ngoài chơi. Kim lão gia cùng Kim phu nhân dĩ nhiên không chịu, Kim Trân Ni bắt đầu ầm ĩ, cơm tối cũng không ăn, ngay cả thích nhất thêu cũng không cần, nằm sắp trên giường khóc, cho đến khi huynh nàng, Kim Thuận Sân đáp ứng giúp nàng đi khuyên nhủ phụ thân mẫu thân mới chịu bỏ qua. Kim lão gia không có cách nào đành phải đáp ứng.
Bên kia.
Lạp Lệ Sa
[ tâm tình vui vẻ, mười phần hăng hái, chạy hết mấy vòng trở về ]
Chuyện lặt vặt vốn có sai dịch giải quyết, cô chẳng qua là ngồi không yên mới đi bộ, hôm nay trở về nha môn bàn giao thật tốt, quyết định đi chơi cùng Kim Trân Ni.
Lạp Lệ Sa
[ ra khỏi nha môn, đi tới ngõ nhỏ vào sòng bạc ]
Cô không thích những thứ mánh khoé này, chẳng qua lăn lộn nhiều năm, cũng sẽ biết chút ít, sòng bạc này thực sự là cô cùng mấy huynh đệ gốp vốn mở, nếu là tiểu bá vương, bên người như thế nào không có mấy binh tôm tướng cá*, cô làm bộ đầu, mấy tên tiểu đệ không có, lại không tốt gây chuyện, không thể làm gì khác hơn là học làm chút 'mua bán'.
*Binh tôm tướng cá: Những người làm lớn mà không có đám lăng xăng lộn xộn cận vệ bao quanh nhất định là không thể lớn được.
Lạp Lệ Sa
[ vào sòng bạc đi xung quanh ]
Trần Tiểu Đông
[ mắt lanh lẹ, thấy Lệ Sa vội vàng gọi huynh đệ đi qua ] Lão đại, hôm nay sao rãnh rỗi tới dạo xung quanh, thế nào, có muốn chơi hay không?
Lạp Lệ Sa
Ngươi cũng biết ta không chơi tốt cái này, ta tới đây nhìn một chút có người gây sự hay không. Có mang cho các ngươi mấy bình rượu. [ vừa nói, giơ lên rượu trên tay ]
Mấy huynh đệ vội vàng cười ha hả nhận lấy.
Trần Tiểu Đông
Theo chân đại ca thật tốt, có ăn có uống còn có chơi.
Kêu đám côn đồ này không chơi là không có khả năng, chẳng qua lão đại làm bộ đầu, ít nhiều gì cũng cảm thấy trên mặt phát sáng, lại mở ra một sòng bạc, thích chơi cứ theo lẽ thường mà chơi.
Mới đầu có bang phái khác gây chuyện, đều không cần Lạp Lệ Sa ra mặt, mấy huynh đệ tự giải quyết, có cảm giác độc chiếm thiên hạ, mấy lần như vậy, các bang phái đều gọi Lạp Lệ Sa một tiếng lão đại, hình tượng tiểu bá vương càng ngày càng lớn, làm Huyện thái gia không dám đối phó cô. Lạp Lệ Sa biết cô có thể làm bộ đầu chính là có đám huynh đệ này, dĩ nhiên khắp nơi giúp đỡ chiếu cố.
Lạp Lệ Sa
Tiểu Đông, Khoai Lang, Chuột, ba người các ngươi đừng chỉ lo chơi, tuổi tác không còn nhỏ, tìm việc làm, cũng tốt tìm mối hôn sự.
Đợi những người khác rời đi, Lạp Lệ Sa tận tình nói đối với Trần Tiểu Đông, Khoai Lang, Chuột. Ba người này từ nhỏ đã theo Lạp Lệ Sa lăn lộn, cảm tình rất tốt, sòng bạc chính là của bốn bọn họ, tiền lén lút, cộng thêm bổng lộc Lệ Sa mấy năm, mở ra một sòng bạc không dễ dàng.
Chuột
Chúng ta biết, lão đại ngươi thật vất vả đi đường chính, chúng ta sẽ không gây trở ngại. [ nhìn gầy yếu, lời nói ngược lại là có lực ]
Khoai Lang
Đúng vậy, lão đại, ngươi đừng bận tâm chúng ta, chúng ta phải kiếm tiền trước để rước đại tẩu về. [ đầu lớn, sờ đầu thật thà cười mấy tiếng ]
Lạp Lệ Sa
Đừng nhắc tới cái này, ta mang cho các ngươi theo thịt, bánh nướng, mau thừa dịp ăn khi còn nóng. [ đột nhiên nhớ tới Trân Ni, ngay sau đó lắc đầu một cái, vừa nói vừa từ trong lòng ngực lấy thịt bánh nướng ra, mình cũng không ăn, nhìn thịt bánh nướng suy nghĩ ]
Ngày mai nên mang Đại tiểu thư kia ăn cái gì tốt.
Ngươi Phải Lấy Ta
Kim Trân Ni
[ dậy thật sớm, gọi nha hoàn ăn mặc thật tốt, chuẩn bị xong ngồi ở cửa sổ nhìn trời, chờ đến giờ hẹn ]
Đợi đã lâu cũng mới giữa trưa.
Kim Trân Ni
[ chờ nhàm chán, cầm kim chỉ ra bắt đầu thêu ]
Kim đại tiểu thư, tuy nói tâm trí không bình thường, nhưng đối với thêu thùa rất có thiên phú, từ sớm sản phẩm thêu thùa của nàng chính là bảng hiệu Kim phủ.
Đến giờ Thân.
Kim Trân Ni
[ ném xuống chiếc thêu, nhấc chân chạy ra bên ngoài ]
Kim lão gia nào dám ngăn cản, chẳng qua là để cho người đi theo ở phía sau.
Lạp Lệ Sa dĩ nhiên cảm thấy Kim lão gia làm sao yên tâm để cho Kim Trân Ni một mình ra cửa, nếu để cho mấy người đi theo tìm không ra Kim Trân Ni là không được.
Lạp Lệ Sa
[ cũng không trốn tránh, dưới cây lớn trước cửa Kim phủ chờ ]
Kim lão gia nếu không chịu cho cô chơi cùng Kim Trân Ni, tất nhiên sẽ không để cho nàng đi ra, mình bớt phiền toái.
Kim Trân Ni
[ vừa ra cửa thì nhìn thấy Lệ Sa, nhấc làn váy chạy tới ]
Lạp Lệ Sa
[ thấy nàng chạy tới, theo bản năng đưa tay ra che chở ]
Kim Trân Ni
[ vọt vào trong ngực Lệ Sa ]
Lạp Lệ Sa
[ biết được ở trong mắt người ngoài, mình là một nam tử, nào dám ôm Kim Trân Ni, đẩy nàng ra ]
Kim Trân Ni
[ thấy Lệ Sa đẩy mình ra không mấy vui vẻ ]
Chờ đợi Lệ Sa một ngày, nhìn bộ dáng Lệ Sa ngược lại không thích mình như vậy, rõ ràng ngày hôm qua đối với mình thật tốt.
Kim Trân Ni
[ suy nghĩ không chịu được uỷ khuất bỉu môi ]
Lạp Lệ Sa
[ không tự chủ nhìn cửa Kim phủ, muốn dắt Trân Ni nhưng lại không dám, nhìn biểu tình Trân Ni như vậy không đành lòng ] Ngươi cầm quần áo ta.
Kim Trân Ni
[ nghe lời cầm quần áo Lệ Sa, thoáng vui vẻ chút, đi theo Lệ Sa chưa được mấy bước dừng lại không chịu đi, tay vẫn kéo vạt áo Lệ Sa ]
Lạp Lệ Sa
[ dừng lại quay đầu lại ] Làm sao vậy?
Kim Trân Ni
[ không nói chuyện, đứng im ]
Lạp Lệ Sa
[ đi về phía trước ]
Kim Trân Ni
[ vẫn đứng im ]
Lạp Lệ Sa
[ có chút không kiên nhẫn, đang muốn xoay người lại ]
Kim Trân Ni
[ buông vạt áo Lệ Sa ra, cầm tay cô, sau đó hướng Lệ Sa cười ngọt ngào ]
Lạp Lệ Sa
[ nhìn nàng ánh mắt như trăng lưỡi liềm, ánh mắt lại bị gương mặt má lúm đồng tiền câu dẫn, làm sao còn giận, cầm tay Trân Ni đi ra ngoài ]
Giờ ăn cơm tối, trên chợ có người thu dọn đồ đạc về nhà, cũng có người mới vừa từ nhà chuẩn bị mở cửa.
Lạp Lệ Sa
[ dẫn Trân Ni đến quán ăn ngồi xuống, kêu một bát mì hoành thánh, một bát mì xương sườn ]
Hai người không có lời gì muốn nói.
Kim Trân Ni
[ nhìn chằm chằm Lệ Sa ]
Lạp Lệ Sa
[ không mặt dày nên bị nhìn có chút xấu hổ, không thể làm gì khác hơn là thúc giục chủ quán mau chút ]
Kim Trân Ni
Lệ Sa, ngươi rất đói sao? [ thấy Lệ Sa thúc giục chủ quán, cho là Lệ Sa đói bụng ]
Lạp Lệ Sa
[ có chút ngượng ngùng gật một cái ]
Lạp Lệ Sa
…Không có, ta sợ ngươi đói bụng. [ vừa nói, mì xương đã bưng lên, đem mì đưa tới trước mặt Trân Ni, từ trong ống trúc lấy đũa, nhìn kỹ, lại lấy khăn tay ra lau rồi mới đưa cho Trân Ni ]
Lạp Lệ Sa
Có chút nóng, ngươi thổi trước rồi mới ăn.
Kim Trân Ni
[ nhận lấy đũa, lại muốn lấy muỗng ]
Lạp Lệ Sa
[ vội vàng cầm cái muỗng lau đưa tới ]
Kim Trân Ni
[ nhận lấy cái muỗng hướng về phía Lệ Sa nở nụ cười, múc nước lên nhẹ nhàng thổi, mím môi uống, bộ dáng kia cực kỳ ưu nhã ]
Lạp Lệ Sa
[ không khỏi hoài nghi ]
Người nhà giàu thật là khác biệt, tâm trí bảy tuổi liền có thể làm như vậy, mình lúc bảy tuổi ăn như hổ đói, lại quyết định giả làm nam tử cả đời, khôi phục lại thành nữ nhân sợ là không ai muốn, còn không có miếng cơm ăn.
Lạp Lệ Sa
Ăn ngon không? [ thấy Trân Ni tỉ mỉ thưởng thức, không nhịn được nuốt xuống nước miếng ]
Tuy nói có mấy tháng tiền, Lạp Lệ Sa cũng là sợ nghèo, không chịu ăn mì xương.
Kim Trân Ni
[ ngẩng đầu lên gật đầu một cái, như là nhìn ra tâm tư Lệ Sa, lại múc một muỗng muốn đút cho Lệ Sa ]
Lạp Lệ Sa
[ lắc đầu liên tục ]
Lạp Lệ Sa
Không được không được, ngươi tự mình ăn đi, mì của ta nhanh có rồi. [ dứt lời mì hoành thánh bưng lên ]
Lạp Lệ Sa
[ đưa tay đổ giấm ]
Kim Trân Ni
[ học theo Lệ Sa, lấy khăn tay ra, cầm đũa tỉ mỉ lau ]
Lạp Lệ Sa
[ lúc nhận lấy đũa, có chút không muốn dùng ]
Kim Trân Ni
[ đưa tay lại muốn cầm cái muỗng ]
Lạp Lệ Sa
[ vội vàng cầm ] Không cần lau, khăn của ngươi thật đắt.
Kim Trân Ni
[ không nghe Lệ Sa, lấy cái muỗng từ trong tay Lệ Sa cầm trở về, tỉ mỉ lau một lần mới đưa cho Lệ Sa ]
Lạp Lệ Sa
[ nhìn đôi đũa trong tay cùng cái muỗng, cảm thấy mình như dùng qua chén đĩa đắt tiền nhất ]
Kim Trân Ni
Ta cũng muốn ăn hoành thánh.
Lạp Lệ Sa
[ ăn mấy viên hoành thánh, nghe Trân Ni nhẹ nhàng nói liền ngẩn người, muốn gọi chủ quán làm thêm một chén hoành thánh, còn chưa mở miệng…]
Kim Trân Ni
[ đã dùng cái muỗng từ trong chén mình vớt một viên hoành thánh, nàng cũng không ngại Lệ Sa, đem chén của mình đẩy về trước, nghiêng người ăn hoành thánh, mặt đầy thoả mãn, lại đem thịt trong chén mình muốn đút cho Lệ Sa ]
Lạp Lệ Sa
[ đầu tiên là lắc đầu nói không muốn ]
Kim Trân Ni
[ không phản ứng, tay vẫn nâng lên ]
Lạp Lệ Sa
[ không thể làm gì khác hơn là để cho nàng bỏ vào chén mình ]
Kim Trân Ni
[ vẫn không nhúc nhích, bộ dáng nhất định phải đút Lệ Sa ăn ]
Lạp Lệ Sa
[ không lay chuyển được, không thể làm gì khác hơn là nghiêng về trước ăn ]
Kim Trân Ni
[ lúc này mới hài lòng ]
Những người bên cạnh thấy, suy nghĩ Lạp Lệ Sa diễm phúc, không biết là tiểu thư nhà nào, nhất định là người bên ngoài, nếu không trong huyện sẽ không ai vừa ý Lạp Lệ Sa đâu, khó trách không biết. Trong lòng nghĩ, ngoài miệng không dám trêu ghẹo Lạp Lệ Sa, sợ chọc cô, lơ đãng liếc mặt qua tràn đầy khinh bỉ.
Ngoài ra thật đúng dịp, hai người ăn mì kia đụng phải Trần Tiểu Đông, một ngày mới nói chuyện đại tẩu, hôm nay thấy lão đại cùng một cùng một mỹ nhân ăn cùng nhau.
Trần Tiểu Đông
[ không khỏi kích động, chạy mau tới chào hỏi ]
Trần Tiểu Đông
Lão đại, đại tẩu. [ không chờ Lệ Sa nói gì, tự mình ngồi xuống, kêu chủ quán mang tới tô mì ]
Kim Trân Ni
Ngươi tại sao kêu ta đại tẩu nha? [ chưa chờ Lệ Sa còn chưa mở miệng, ngược lại là hứng thú bừng bừng đặt câu hỏi ]
Trần Tiểu Đông
Thê tử của lão đại dĩ nhiên là đại tẩu rồi. [ trêu ghẹo nói ]
Kim Trân Ni cũng không nghe qua gọi là lão đại, nghe Trần Tiểu Đông nói, liền cảm giác đại khái là đại ca.
Trần Tiểu Đông
[ thấy Kim Trân Ni như có điều suy nghĩ, cuối cùng vui vẻ gật đầu, không nhịn được len lén hướng Lệ Sa giơ ngón tay cái lên ]
Lão đại chính là không bình thường nha, cái này còn chưa thành thân đâu.
Lạp Lệ Sa
Kim Trân Ni, hắn gọi là Tiểu Đông. [ lười để ý Trần Tiểu Đông, hướng Trân Ni giới thiệu ]
Trần Tiểu Đông
[ vừa nghe nói xong, nhìn Kim Trân Ni ánh mắt mở thật to, lại nhìn Lạp Lệ Sa, giống như là nghĩ thông suốt, giơ tay lên vỗ vai Lạp Lệ Sa, còn hướng về phía Lệ Sa gật đầu ]
Lạp Lệ Sa
[ không biết hắn đang suy nghĩ cái gì, chịu đựng một chưởng, làm bộ như không nhìn thấy, vốn dĩ có chút cẩn trọng giờ càng cứng ngắc, không dám nhìn tới Trân Ni ]
Kim Trân Ni
[ ngược lại không hề quan tâm Trần Tiểu Đông ngồi ở một bên, luôn luôn muốn đút Lệ Sa uống canh ]
Trần Tiểu Đông
[ nhanh chóng giải quyết xong đứng lên ] Lão đại, đại tẩu các ngươi từ từ ăn, ta đi về trước.
Lạp Lệ Sa còn chưa kịp nói gì, Tiểu Đông liền biến mất.
Hai người chậm rãi ăn, ăn xong Lệ Sa nói muốn đưa Kim Trân Ni trở về, Kim Trân Ni như thế nào đáp ứng.
Kim Trân Ni
Ta vừa mới ra ngoài, tại sao lại phải đi về, ngươi không nhớ ta sao?
Lạp Lệ Sa quả thực không nghĩ ra trả lời Kim Trân Ni làm sao, không thể làm gì khác hơn là dẫn Kim Trân Ni tiếp tục đi dạo.
Mà ở Kim phủ nghe người làm báo cáo, biết Kim Trân Ni đi cùng ai, Kim phu nhân cùng Kim Thuận Sân gấp đến độ muốn đi ra ngoài kéo Kim Trân Ni trở về, ngược lại là Kim lão gia ngăn cản.
Kim Lão Gia
Các ngươi đừng nóng vội, có người đi theo không xảy ra vấn đề lớn, các ngươi đi đem người kéo về, nàng sẽ làm ầm ĩ. Nàng cũng đã lớn, chúng ta không lo được cả đời, không ngại trước tiên để xem một chút.
Kim phu nhân nghe không ngừng than thở, con gái nhà mình làm sao có thể đi cùng lưu manh.
Kim Thuận Sơn
[ cũng trầm xuống trong lòng suy nghĩ, bắt đầu khuyên bảo ] Mẫu thân, phụ thân chưa nói nhất định phải đem nàng gả, tình trạng hôm qua mọi người cũng thấy, nếu như thực sự thích, như vậy, muốn tìm hôn sự toàn tâm toàn ý không dễ, Lạp Lệ Sa một người độc thân, ngược lại là có thể khuyên hắn ở rể phủ ta, không sợ nàng bị người mang đi.
Kim Lão Gia
Thuận Sân nói không sai, tuy là lưu manh nhưng là lưu manh tốt, người đàng hoàng, không phải bị kẻ ác khi dễ, Lạp Lệ Sa khi dễ người, đối với nàng coi như tốt, không bằng nàng như thế nào đòi đi cùng hắn, chúng ta không ngại theo dõi mấy ngày. Hắn nếu thật lòng, ta ngược lại là yên tâm.
Kim lão gia cùng Kim Thuận Sân suy nghĩ khác biệt, Kim Thuận Sân tuy đã lấy thê, có thể thừa kế gia sản, sau này hắn cùng phu nhân qua đời, Thuận Sân một người chịu trách nhiệm tất nhiên bận rộn, sợ là không chiếu cố được nàng.
Kim phu nhân nghe hai người giải thích cảm thấy có chút đạo lý, cũng đồng ý.
Lạp Lệ Sa
Cho nên ngươi không thể nói bậy bạ với ai ngươi là nương tử, biết không? [ đang kiên nhẫn cùng Trân Ni giải thích ý nghĩa nương tử ]
Kim Trân Ni
Ta biết nương tử có ý gì, ta gả cho ngươi, ta chính là thê tử của ngươi. [ nghiêng nghe Lệ Sa nói xong, không thấy lạ nói ]
Lạp Lệ Sa
Ngươi không thể gả cho ta.
Lạp Lệ Sa quả thực không cùng nàng giải thích được, không thể làm gì khác hơn là theo nàng nói.
Kim Trân Ni
Tại sao? [ liếm liếm kẹo đường trên tay, nhìn chằm chằm kẹo đường một chút, đem đưa cho Lệ Sa ]
Lạp Lệ Sa
[ lười để ý nàng, qua loa lấy lệ nói ] Chúng ta không môn đăng hộ đối.
Kim Trân Ni
Cửa gì hộ gì, ngươi có thể ở nhà ta nha, ta cũng có thể đi nhà ngươi.
Kim Trân Ni không hề hiểu chuyện môn đăng hộ đối, nàng chỉ biết hai người thành thân có thể vĩnh viễn chung một chỗ, nàng muốn ở cùng Lạp Lệ Sa.
Lạp Lệ Sa
Vậy ta cùng ngươi nói một chuyện, ngươi không cùng người khác nói, đối với phụ thân ngươi, mẫu thân cũng không được. [ suy nghĩ, quyết tâm nói ra mình là nữ tử, nghĩ Trân Ni tính tình trẻ con, sẽ không nói ra ]
Lạp Lệ Sa
Chúng ta ngoéo tay, ngươi đáp ứng ta, ngàn lần không thể nói ra, ngươi nếu nói ra, ta sẽ chết.
Trẻ con nghe chuyện bí mật là vui vẻ.
Kim Trân Ni
[ hứng thú đưa ra ngón út ]
Lạp Lệ Sa
[ thấy tốt đem ngón út ngoéo lại, đem chuyện quan trọng nói ]
Kim Trân Ni
[ quả nhiên có chút sợ hãi gật đầu liên tục ]
Lạp Lệ Sa
Ta giống ngươi là nữ tử. [ nói xong nhìn phản ứng Trân Ni, chỉ thấy ánh mắt Trân Ni dời xuống trước ngực mình dừng lại, như là muốn xem xảy ra chuyện gì, không nhịn được, lại nghe Trân Ni ừm một tiếng ]
Lạp Lệ Sa
Lạp Lệ Sa còn chưa hiểu ý nghĩa trong đó, Kim Trân Ni nói tiếp:
Kim Trân Ni
Vậy ta biết bí mật nhỏ của ngươi, ngươi phải thành thân với ta mới được.
Lạp Lệ Sa
Đại tiểu thư, nữ tử không thể cùng nữ tử lập gia đình. [ có cảm giác đàn gãy tai trâu, đại tiểu thư này từ đầu đến cuối không hiểu ý mình, giọng nói có chút không kiên nhẫn ]
Kim Trân Ni
Ngươi không thể gọi ta là tiểu thư, ngươi phải gọi ta là thê tử hoặc là Ni nhi. [ đáp một nẻo ]
Kim Trân Ni nhớ, nha đầu từng nói với nàng những thứ này, lần này nhắc tới, hơi có chút đắc ý.
Lạp Lệ Sa
[ quả thực không nói được gì, bước nhanh đi về phía trước ]
Trong lòng thầm mắng mình không nên xen vào việc của người khác, ngươi quản người ta kẻ ngốc đáng thương không thể thương hại, người ta ăn uống ngon miệng, đáng thương là mình mới đúng. Lần này tốt rồi, mới gặp hai lần, kẻ ngốc quấn cô đòi làm nương tử, thật là hoang đường.
Kim Trân Ni
[ vội vàng đuổi theo, kéo tay Lệ Sa ]
Lạp Lệ Sa
[ tránh né không cho nàng nắm ] Ngươi đừng theo ta, ngươi phải lập gia đình tìm người khác đi, ta bận rộn.
Kim Trân Ni
Lệ Sa không thích Ni nhi sao? [ uỷ khuất nói, vừa nói nước mắt liền rơi xuống ]
Kim Trân Ni
Ni nhi sẽ ngoan mà.
Tìm Đến Cửa
Lạp Lệ Sa
[ thấy nàng khóc, lại phiền lòng, nhưng lại không thể bỏ mặc nàng, chỉ đứng nhìn nàng khóc ]
Kim Trân Ni
[ thấy Lệ Sa không đi, nên cũng không khóc nữa ]
Lạp Lệ Sa
[ nhìn nàng khóc thút thít một lúc lâu mới hiện lên nét mặt tươi cười, rồi dẫn Trân Ni đi khắp nơi, thấy thời gian đã trễ liền dẫn nàng trở về ]
Kim Trân Ni
[ hẹn Lệ Sa ngày mai lại gặp ]
Lạp Lệ Sa
[ chẳng qua chỉ là cười cười, không trả lời ]
Kim Trân Ni trở về phủ rất là vui vẻ, đối với phụ thân, mẫu thân, ca ca nói chuyện cũng hiểu chuyện không ít.
Kim Lão Gia
[ vuốt râu, rất vui vẻ yên tâm ] Ni nhi quả thật trưởng thành.
Kim Trân Ni bộ dáng thẹn thùng chọc cho cả nhà cười to.
Chẳng qua là ngày vui ngắn ngủi, hôm sau Kim Trân Ni si ngốc ở cửa đợi Lạp Lệ Sa đã lâu cũng không thấy tới. Kim Thuận Sân khuyên nàng trở về cũng không chịu, chỉ nói:
Kim Trân Ni
Đợi một lát nữa hắn sẽ tới.
Kim Thuận Sơn
[ không thể làm gì khác hơn là cùng nàng đứng chờ, muốn nói vài lời dỗ nàng vui vẻ ]
Nhưng không hề có hiệu quả.
Kim Trân Ni
Hắn có phải không muốn Ni nhi hay không?
Kim Trân Ni
[ chu miệng, dựa vào ca ca khóc lớn ]
Kim Thuận Sơn
Như thế nào không muốn, có lẽ là hắn quá bận rộn, ngày mai ca ca dẫn ngươi đi tìm hắn có được không. [ thấy vậy, hận không thể túm tên Lạp Lệ Sa đánh, không thể làm gì khác hơn là dỗ nàng ]
Kim Trân Ni
Ni nhi có quấy rầy hắn làm việc hay không? [ nghe ca ca nói, khóc nhỏ một chút, muốn đi tìm Lệ Sa, nhưng lại sợ chọc cô phiền toái ]
Kim Thuận Sơn
Sẽ không, thấy ngươi, hắn cao hứng còn không kịp đâu. [ vỗ nhẹ lưng Trân Ni ]
Kim Trân Ni
Mới không phải, ngày hôm qua hắn không vui. [ không tin ]
Kim Thuận Sơn
Hắn tại sao không vui? [ suy nghĩ ]
Tuy nói tâm trí muội muội nhà mình có chút vấn đề, có thể nói về dung nhan và gia thế người muốn cầu hôn đến cửa không ngừng, Lạp Lệ Sa điều kiện như vậy có được Ni nhi nên vui mới đúng, nghe Ni nhi nói đến, ngược lại là ngày hôm qua hai người cãi nhau không vui, hôm nay cố ý không đến.
Kim Trân Ni
Ni nhi, Ni nhi nói muốn làm nương tử của hắn, hắn không muốn. [ nói cũng cảm thấy có chút thẹn thùng, đỏ mặt cúi đầu, len lén lau nước mắt, lại giương mắt len lén nhìn ca ca mấy lần, thấy ca ca không có trêu chọc mới ngẩng đầu lên ]
Kim Thuận Sân quả thực không hiểu Lạp Lệ Sa bất mãn cái gì, theo lý ngại chuyện tâm trí nàng, ngày thứ hai không đến, chẳng lẽ hắn chỉ muốn cùng Ni nhi làm người bạn, lưu manh cũng có trái tim thuần khiết như vậy?
Kim Thuận Sơn
Hắn có nói gì nữa không?
Kim Trân Ni
Cửa cái gì hộ cái gì, có phải hay không chúng ta ở quá xa? [ nghe Lệ Sa nói, lại không thể nói ra cô là nữ tử, cố gắng suy nghĩ môn đăng hộ đối nói thế nào ]
Kim Thuận Sơn
Vậy Ni nhi đối với hắn có yêu thích không? [ nghe hiểu, lần này đối với Lệ Sa hứng thú ]
Người này tự biết mình, còn hiểu môn đăng hộ đối, xem ra ánh mắt phụ thân thật sáng nhìn một lần ra người tốt.
Kim Trân Ni
Nhưng là Lệ Sa không thích Ni nhi. [ không ngừng bận rộn gật đầu ]
Kim Thuận Sơn
Ai nói hắn không thích, hắn chưa nói ra không thích, có thể trong lòng thích nha, thích không phải dựa vào miệng nói, phải dựa vào cảm thụ trong lòng.
Kim Thuận Sân xem ra, Lạp Lệ Sa cũng không phải là không thích Ni nhi, chẳng qua là ngại gia cảnh, không dám vọng tưởng thôi, hôm nay hành động như vậy là muốn chặt đứt ý niệm Ni nhi, người khá, Ni nhi cũng khó lòng mà không thích, tất nhiên phải giúp Ni nhi đoạt được.
Kim Thuận Sơn
Vậy ngươi tự mình suy nghĩ, hắn đối với ngươi tốt không? [ thấy Trân Ni không quá hiểu, đổi cách giải thích khác ]
Kim Trân Ni
Tốt, giống như phụ thân, mẫu thân, ca ca. [ suy nghĩ cười ngọt ngào ]
Kim Thuận Sơn
Hắn nếu không phải thích ngươi, tại sao lại đối với ngươi tốt chứ?
Kim Trân Ni
Vậy hắn vì sao không muốn cưới ta? [ ngồi ở bên cạnh Kim Thuận Sân, nửa tin nửa ngờ nói ]
Kim Thuận Sơn
Chuyện này không biết, đợi ca cùng phụ thân nói, đi tìm hắn hỏi là được. Hắn sợ ca với phụ thân không đồng ý.
Hai huynh muội ngồi ở trên bậc thang trước cửa, ngươi một câu ta một câu trò chuyện, Kim phu nhân đứng ở phía sau tâm tình khá phức tạp lệ rơi xuống, không biết là đau lòng con gái nhà mình hay là rốt cuộc tìm được tiểu tế* kích động.
*con rể
Nếu Ni nhi không phải bị bệnh, nhất định là một người thông minh, như thế có thể yên tâm. Bây giờ ngay cả chọn tiểu tế không dễ dàng, lại sợ khi dễ Ni nhi, lại sợ Ni nhi thua thiệt, hôm nay Ni nhi tự mình chọn người yêu thích, tuy nói điều kiện không được, nhưng là một người biết lý lẽ, đối với nàng tốt, cũng là hiếm thấy.
Lạp Lệ Sa thân thế đơn giản, không bao lâu tra được rõ ràng, Kim phu nhân thấy nàng chưa từng khi dễ phụ nữ và trẻ con, hôm nay biết cầm tiền làm ăn, tuy nói sòng bạc không phải làm ăn tốt, nhưng cũng là làm ăn, thật đúng là nhạc phụ, nhạc mẫu nhìn tiểu tế, càng xem càng vui mừng, ăn cơm tối, Kim phu nhân kéo Ni nhi nói chuyện, nếu thật lòng thích vậy thì phải nắm chặt, phải bảo vệ mình tốt, đừng để cho mình bị thua thiệt, Kim Trân Ni nghe không hiểu lắm.
Hôm sau, Kim Thuận Sân quả nhiên mang Kim Trân Ni đến nha môn, một đám sai dịch trợn mắt hốc mồm.
Lạp Lệ Sa
[ thầm than mình rước lấy nhiều phiền toái lớn ]
Chuyện trong nháy mắt đó, tựa như toàn huyện mọi người đều biết Lạp Lệ Sa cùng Kim đại tiểu thư có mối nhân duyên.
Kim Trân Ni
Lệ Sa, ngày hôm qua ngươi tại sao không đến tìm ta? [ vừa thấy được Lệ Sa đi tới, hoàn toàn không để ý Kim Thuận Sân cảm thụ ]
Lạp Lệ Sa
Ách....Nha môn chuyện nhiều, chờ ta làm xong cũng đã trễ, không đi tìm ngươi. [ có chút chột dạ ]
Lạp Lệ Sa
Ta bây giờ cũng có rất nhiều chuyện phải làm đây, ngươi đi về trước đi. [ vừa nói hạt dưa cầm trên tay bỏ xuống bàn, vỗ vạt áo, phủi đi những mảnh vụn, lại đem đao rút ra lau ]
Nhiều người nhìn chằm chằm như vậy, dù da mặt dày đi nữa cũng có chút ngượng ngùng.
Kim Trân Ni
Không sao, ta chờ ngươi. [ ngồi xuống ghế, cười híp mắt nhìn chằm chằm Lệ Sa nói ]
Lạp Lệ Sa
[ vừa thấy nàng không đi, hướng Kim Thuận Sân nhìn, suy nghĩ Kim gia không muốn Trân Ni cùng mình đi chơi, sợ là Kim Thuận Sân tìm tới mình gây phiền toái, khẽ lắc đầu một cái, tỏ ý mình cùng Trân Ni không có quan hệ ]
Kim Thuận Sơn
[ không hề phản ứng, cùng Trân Ni nói mấy câu liền đi ]
Lạp Lệ Sa
[ hận không được đi theo hắn, lại nhìn Trân Ni bên cạnh nghiêm túc nhìn chằm chằm mình, lùi về một bước, tiếp tục lau đao ]
Lạp Lệ Sa
[ một bên lau đao, vừa nghĩ tới trong nha môn có chuyện gì cần làm hay không ]
Không thể ở chỗ này lau đao một ngày, đao này mỏng, không cần lau a.
Lạp Lệ Sa
[ suy nghĩ, ở trong nha môn đi xung quanh, làm bộ như đang kiểm tra, làm bộ gật đầu, thấy người đang ngủ gà ngủ gật, gật đầu nói ] Ừm, ngủ không tệ.
Không phải Lạp Lệ Sa không biết làm chuyện gì, thật sự là trong nha môn không có chuyện gì làm, ngay cả sai dịch cũng nhàn rỗi ngủ gật, cô làm bộ đầu có cái gì làm.
Kim Trân Ni
[ một mực đi theo Lệ Sa ]
Lạp Lệ Sa đi đến chỗ nào nàng đi theo đến đó…
Lạp Lệ Sa
[ làm bộ xem xét ]
Kim Trân Ni
[ cũng chỉ nhìn chằm chằm Lệ Sa cười ]
Lạp Lệ Sa
[ thấy nàng bộ dáng thâm tình, quả thực ức chế ]
Nói không được, đuổi không đi, sợ là mình chạy đi, sẽ bị Kim phủ bắt trở lại cho Kim Trân Ni.
Nói đến, cô không ghét Kim Trân Ni, thậm chí là thích, chỉ là thích này kiểu kia, cô xem Kim Trân Ni là muội muội, từ nhỏ chơi cùng một đám nam tử lớn lên, hôm nay tất cả đều là cùng nam tử làm việc với nhau, chưa từng có nữ tử nào chơi cùng cô, thật vất vả có người nguyện ý chơi cùng cô, dĩ nhiên là xem như em gái thương yêu thật tốt, chẳng qua là, muội muội này biết được mình là nữ tử, vẫn muốn gả cho mình đây là đạo lý gì a, loại này làm sao chấp nhận được a.
Lạp Lệ Sa
[ cuối cùng đi bộ xong, đang muốn tìm cái ghế ngồi xuống ]
Kim Trân Ni
[ bưng hạt dưa tới ]
Lạp Lệ Sa
[ không nhịn được sờ đầu nàng, nhận lấy hạt dưa lột cho nàng, ôn nhu như vậy ]
Kim Trân Ni
[ ăn hạt dưa không chặn nổi miệng, nói ] Lệ Sa nguyện ý cưới Ni nhi sao?
Lạp Lệ Sa
[ quả thực không biết biết làm như thế nào, ngay cả hạt dưa cũng không muốn ăn ]
Kim Trân Ni làm sao vậy, chỉ cần mình mềm lòng một chút, liền hỏi mình muống thành thân với nàng không, không nói nàng có mệt hay không, không phải cho ít hạt dưa sao, nếu thế gian này mọi nữ tử đều như nàng, không cần người mai mối.
Lạp Lệ Sa
Ngươi cả ngày suy nghĩ chuyện thành thân, ngươi biết thành thân là gì không? [ mấy lần dày vò, quả thực không chịu nổi, kéo Trân Ni đi tới một nơi không người ]
Kim Trân Ni
Dĩ nhiên là biết, thành thân phải mặc giá y*, ta biết làm giá y rất đẹp, thành thân còn có kiệu hoa, còn phải bái đường rồi vào động phòng. [ vừa gật đầu vừa trả lời ]
Lạp Lệ Sa
[ thiếu chút nữa thì nói ra ‘không tệ lắm, biết thật nhiều’ lại nghĩ tới dự tính ban đầu, lời đến khoé miệng vòng lại ] Vậy ngươi có biết vào động phòng làm gì?
Kim Trân Ni
Biết a, ca ca cưới đại tẩu ta đã thấy, vén khăn đội đầu, uống rượu hợp cẩn. [ hơi ngước đầu, mặt đầy đắc ý ]
Lạp Lệ Sa vừa thấy liền biết, nhất định là Kim Trân Ni đòi muốn xem, Kim gia đối với nàng ngược lại là cưng chiều.
Kim Trân Ni
Sau đó liền ngủ nha. [ một bộ xem thường Lệ Sa ]
Lạp Lệ Sa
[ cắn răng nói ] Đó là dỗ ngươi thì sao, nào có ngủ. Tất nhiên có một số việc không thể nói cùng ngươi.
Lạp Lệ Sa
[ vừa nói học hình dáng Trân Ni, nghiêng đầu xem thường ]
Kim Trân Ni
[ quả nhiên đi lên truy hỏi ]
Lạp Lệ Sa
Ni nhi sợ đau không? [ chẳng biết lúc nào, gọi Trân Ni là Ni nhi như vậy ]
Kim Trân Ni
Sợ. [ lập tức buông lỏng tay Lệ Sa ]
Giống như là sợ cô đánh nàng vậy.
Kim Trân Ni
[ có chút không hiểu nhìn Lệ Sa ]
Lạp Lệ Sa
Động phòng là phải đau, thành thân nào giống như ngươi nghĩ đơn giản như vậy. [ thấy Trân Ni bộ dáng khó xử, thì có chút đắc ý, còn đắc ý không được bao lâu, thì…]
Kim Trân Ni
Nếu cùng ngươi liền không sợ. [ bộ dáng kia giống như là lấy hết dũng khí ]
Lạp Lệ Sa
[ nhìn Trân Ni hướng nàng cười, trời xui quỷ khiến nghiêng đầu hôn tới, chẳng qua là nhẹ nhàng đụng một cái, giật mình tỉnh lại, lập tức lùi lại, giương mắt nhìn Trân Ni ]
Kim Trân Ni
[ cúi xuống nhìn Lệ Sa, hai tay cầm cánh tay Lệ Sa, khuôn mặt nhỏ nhắn đỏ lên ]
Lạp Lệ Sa
[ cảm thấy lông mi thật dài của Trân Ni phủ trên mặt nàng ]
Trong lúc nhất thời, giữa hai người tràn đầy mùi vị mập mờ.
Lạp Lệ Sa
[ có chút xấu hổ ]
Kim Trân Ni
[ nhẹ nhàng mở miệng ] Không đau.
Lạp Lệ Sa
[ dập tan bầu không khí ái muội, bất đắc dĩ nói ] Ta không phải nói cái này.
Kim Trân Ni
Vậy ngươi nói cái nào? Chúng ta thử xem.
Lạp Lệ Sa
[ không giống Trân Ni dè đặt, xấu hổ, nhưng lại không thể nói nàng, có chút tức giận nói ] Làm sao có thể thử chứ? Ai muốn thử với ngươi a.
Download MangaToon APP on App Store and Google Play