Lục Ly đang vỗ vai an ủi bạn thân thì bỗng phát giác phía dưới có thứ gì đó rất nguy hiểm. Lục Ly ngước đôi mắt đen như hắc diện thạch xuống nguy hiểm nheo mắt lại, khi nhìn rõ thứ đang xuất hiện phía dưới, đồng tử cô mạnh mẽ co rút lại, một con linh cẩu đầy vằn đen, thân hình còn cao hơn cả cô, lúc này đang hung thần ác sát nhìn chằm chằm vào con hổ trắng như muốn xé xác nó ra thành nhiều mảnh vụn. Mặc Huyền gầm lên một tiếng thật to rồi lao vào cắn chết con linh cẩu làm máu của nó vung vãi khắp nơi. Giết chết linh cẩu xong Mặc Huyền đi tới gốc cây.
- giống cái mau xuống đi ở đây hết nguy hiểm rồi!
Tây Tây giật mình trượt chân ngã lộn nhào xuống dưới đất miệng còn hô to :
- trời ơi hổ biết nói tiếng người !
Chân tay Lục Ly run bần bật khi nhìn thấy bạn thân ngã xuống mà không làm gì được , bỗng con hổ trắng biến thành hình người nhanh tay đỡ lấy Tây Tây. Cảm thấy ngã không đau Tây Tây từ từ mở mắt ra, trước mặt là một soái ca đẹp trai , dưới mái tóc bạc hơi xoăn là đôi mắt màu hổ phách nhìn rất có thần, khuôn mặt lười biếng còn mang theo vài phần sắc sảo , đôi chân dài miên man cơ bụng ba mươi hai múi quyến rũ vóc dáng cao lớn khỏe khoắn đầy sức sống khiến người ta muốn phạm tội. Mặc Huyền thấy giống cái nhỏ đỏ mặt nhìn chằm chằm vào cơ thể mình , hai tay không yên phận sờ loạn khắp nơi lại còn bóp bóp cơ ngực săn chắc của anh , khoé miệng còn chảy cả nước miếng , Mặc Huyền chú ý đến phản ứng của cô nhớ lại hướng nhìn của cô trước khi đỏ mặt , anh khẽ cười hóa ra là tiểu mê trai . Bộ lạc của tôi ở gần đây còn các cô thuộc bộ lạc nào ? Tây Tây lắc đầu nghĩ thầm , nhìn cảnh vật nơi đây rất xa lạ lại còn có bạch hổ biết nói tiếng người giờ còn biến thành hình người dơ tay đỡ mình , có lẽ tụi mình xuyên không đến thế giới thú nhân rồi anh ta đưa mình về thế nào được ! Thấy cô không nói gì anh lại ngước mắt nhìn lên trên cây :
- cô có thể tự xuống được không, tôi không thể leo lên đưa cô xuống được .
Lục Ly chợt bừng tỉnh sau cú sốc nói lắp bắp :
- tôi ...tôi...tôi có thể tự xuống được .
Nói xong cô bò xuống nhanh thoăn thoắt như một con khỉ , từ nhỏ cô hay vận động rèn luyện sức khỏe , thể lực , chăm chỉ mài giũa bản thân, lớn lên cô còn học vài môn võ thuật để phòng thân , bây giờ phải leo trèo trên cây cũng chẳng nhằm nhò gì đối với cô . Khi xuống đến dưới đất Lục Ly nhìn lại bản thân mình , áo sơ mi trắng bị cọ vào cây trông thật nhem nhuốc , chân váy xẻ đùi làm lộ đôi chân trắng nõn nà xen chút vết bẩn từ vỏ cây mục bám vào , nhìn sang cô bạn thân cả người sạch sẽ đang được mĩ nam ôm trong lòng mà ngao ngán không dám nhìn thẳng. Biết bạn thân mê trai đẹp nhưng lại không ngờ nó lại mê trai đến lỗi mất hết cả hình tượng như thế này , cả người dán chặt vào người đàn ông , nước miếng nuốt xuống mãi không ngừng , hai mắt mở to ngắm nhìn từng múi cơ bắp đang phô bày ngay trước mặt , thật hết nói nổi về cô bạn mà. Mặc Huyền nheo mắt lại nhìn Lục Ly với kiểu bề trên: trong rừng này có rất nhiều dã thú đi theo ta đi! Nói xong hắn không đợi Lục Ly trả lời , hắn lập tức quay người ôm Tây Tây bước thẳng về phía trước . Ấy ấy đợi tôi với ! Lục Ly cầm túi xách nhanh chân đuổi theo . Người đàn ông này không có ác ý , ở nơi xa lạ này cô cũng không biết phải đi đâu vả lại ổng còn đang ôm Tây Tây của cô nữa , bây giờ chỉ có thể đi theo hắn trước đã . Người đàn ông chợt dừng bước quay người lại làm Lục Ly suýt thì đụng chúng :
- ta tên Mặc Huyền còn các cô tên gì nhà ở đâu?
Lục Ly lau mồ hôi trên trán đáp lại :
- ta tên Lục Ly còn cô ấy tên là Bạch Tây Tây bọn ta thuộc tộc vượn nhưng bộ lạc của ta không còn nữa nên không có nhà để về !