AllHarry-EABO-
1
//abc//hành động
*abc*nói nhỏ
👆:như trên
💦:bối rối
... : không biết nói gì thêm
tấc giẩ
lưu ý nha mn Draco Malfoy là Enigma Harry Potter là Alpha:))
tấc giẩ
tui giới thịu sơ qua 1 chút nho
Đêm ở Godric's Hollow tối hơn mọi ngày.
Gió quật vào khung cửa sổ căn nhà nhỏ của gia đình Potter. Trong phòng khách, lửa trong lò sưởi cháy tí tách, ánh cam phủ lên thảm và đồ chơi vương vãi dưới sàn.
Lily Potter đang bế Harry trong lòng. Đứa bé mới hơn một tuổi, mái tóc đen rối bù y hệt cha, đôi mắt xanh sáng lấp lánh.
Harry Potter
//cười,chộp lấy cái dây chuyền của LiLy rồi kéo mạnh//
Lily Potter
//cười thành tiếng//Harry à,không được kéo ra nhé~
Harry Potter
//không hiểu gì//ưm??
Lily Potter
//hôn lên trán Harry//
James Potter
Ôi chao,con trai vừa giống anh vừa đẹp trai nữa~thằng bé sau này sẽ rất mạnh và chắc là làm thủ quân Quidditch luôn!//nhấc em lên//
Lily Potter
//định đáp thì bỗng khựng lại//
Có tiếng động ngoài sân.Một tiếng Rắc rất nhỏ.Như ai đó giẫm lên cành cây khô.James cũng nghe thấy.Nụ cười trên mặt anh biến mất ngay lập tức.Harry cảm nhận được sự thay đổi trong không khí và ngừng cười,đổi mắt chớp chớp nhìn ba.James đặt con vào lòng Lily,rút đũa phép.
James Potter
*Lily,đưa Harry lên lầu*
Harry giật mình vì tiếng quát, môi mếu đi rồi bật khóc.
Lily ôm chặt con chạy lên cầu thang. Khi đi ngang, cô nghe tiếng khóa cửa chính tự bật ra.
Không ai chạm vào nó.
Ở dưới nhà, James đứng giữa phòng khách, đũa phép chĩa thẳng ra cửa.
Cửa từ từ mở.
Một bóng người mặc áo choàng đen bước vào. Khuôn mặt trắng bệch như xác chết, đôi mắt đỏ lạnh tanh.
Lord Voldemort.
Không khí lập tức lạnh đi như mùa đông tràn vào.
Voldemort nhìn James, giọng nhẹ đến đáng sợ:
James Potter
//siết chặt đũa//mày không được đụng vào gia đình tao!
voldemort
//nghiêng đầu,như đang nghe 1 câu đùa//Ngươi nghĩ ngươi ngăn chặn được ta à?
James Potter
//lùi 1 bước,đứng chắn chân cầu thang//mày thử xem?!
1 tia đỏ bắn ra từ đũa phép của James
Voldemort chỉ khẽ nghiêng người,phép chú lao trúng bức tường làm nổ tung khung anh.
voldemort
//cười khẩy//Thật đáng thương//nâng cây đũa chĩa vào James//
James Potter
//hét về phía cầu thang//LILY CHẠY MAU!!
James Potter
//chưa kịp né//!!
Cơ thể nặng trĩu của James từ từ nằm xuống nền và im lặng.Chỉ còn tiếng bước chân của Voldemort vang lên trên bậc thang
Cánh cửa phòng trẻ em bật tung.
Voldemort đứng đó.
Lily Potter
//bế Harry,lùi sát nôi//Suỵt...không sao đâu,Harry...không sao đâu...//nhưng giọng vỡ òa ngay cả khi nói,để Harry trong nôi//
voldemort
//đi lại gần Lily//
Lily Potter
Xin ông...đừng..đừng làm hại con tôi...
voldemort
//nhìn Harry trong nôi//
voldemort
//giọng hắn thấp xuống//đưa nó đây cho ta
Lily Potter
//lắc đầu dữ dội//Không!Xin ông!nó chỉ là một đứa bé!
voldemort
//bước tới//tránh ra,ta không cần giết ngươi
Lily Potter
//chắn trước nôi//Không!xin ông,giết tôi đi!hãy tha cho con của tôi!
voldemort
//dừng lại 1 giây//vậy thì ngươi chết thay nó!
2
tấc giẩ
truyện k ai thèm coi nhma tui vẫn quyết định viết tiếp💔💔💔💔💔💔💔💔💔💔💔💔💔💔
voldemort
//dừng lại 1 giây//vậy thì ngươi chết thay nó!
voldemort
//giơ đũa lên và bắn 1 tia ánh sáng vào người lily//
Lily Potter
//ngã xuống nền nhà//
voldemort
//xoay người nhìn qua Harry//bây giờ thì..tới lượt ngươi
Tia sáng xanh lao thẳng về phía Harry.
Ngay khoảnh khắc đó—
Một luồng sáng trắng chói lòa nổ tung khắp căn phòng.
Voldemort gào lên. Tiếng hét xé toạc màn đêm.
Toàn bộ căn nhà rung chuyển. Kính vỡ, tường nứt, mái sập.
Khi ánh sáng tan đi, Harry vẫn nằm trong nôi.
Sống.
Trên trán cậu xuất hiện vết sẹo hình tia sét.
Còn Voldemort… biến mất.
Chỉ còn tiếng khóc của đứa trẻ vang lên giữa đống đổ nát.
tấc giẩ
mn oi,truyện của tui có mấy cái hơi lệch nguyên tác 1 chút nha🥲
Một lúc sau, giữa đêm tối và mùi khói cháy, Rubeus Hagrid xuất hiện trước căn nhà đổ nát.
Ông gần như phá tung cánh cổng khi chạy vào. Khắp nơi chỉ còn gạch vụn, cửa sổ vỡ và những mảnh gỗ cháy dở. Hagrid gọi lớn:
Không ai trả lời.
Chỉ có tiếng trẻ con khóc trên tầng hai.
Hagrid lao lên cầu thang, từng bậc gỗ gãy răng rắc dưới chân ông. Khi đẩy cửa phòng trẻ em ra, ông khựng lại.
Lily Potter nằm bất động cạnh nôi. Còn Harry Potter thì ngồi trong chăn, mặt lem nước mắt, vẫn khóc đến khản giọng.
Nhưng thứ khiến Hagrid sững người là không khí quanh đứa bé.
Những món đồ trong phòng — mảnh kính, đồ chơi, cả chiếc chăn nhỏ — đang rung nhẹ.
Hagrid bước tới, run run bế cậu lên.
Ngay lúc ấy,Sirius Black lao lên lầu
Sirius Black
Hagrid!Ha...Harry đâu?!
Rubeus Hagrid
//quay người lại và đưa em cho Sirius Black bế//
Sirius Black
//ôm em vào lòng//lạy Merlin...con còn sống...
Sirius Black
Tôi sẽ là người chăm sóc Harry
Rubeus Hagrid
Không được đâu//lắc đầu//cụ Albus Dumbledore đã bảo chúng ta mang Harry tới nhà dì của nó
Sirius Black
//chết lặng//vì sao cơ chứ?!
Rubeus Hagrid
...//im lặng//
Rubeus Hagrid
nhưng chúng ta không được trái lệnh đâu Sirius Black à..
Sirius Black
được rồi..//ném chìa khóa xe bay cho Hagrid//
Rubeus Hagrid
//chụp lấy//
Sirius Black
dùng xe của tôi và đưa Harry đi an toàn
Rubeus Hagrid
ừm//bế em lên xe,nhìn xuống em//có vẻ như con đã rất mệt..
3
Rạng sáng, trước ngôi nhà số 4 đường Privet Drive, Albus Dumbledore đứng chờ dưới ánh đèn đường. Bên cạnh là Minerva McGonagall.
McGonagall nhìn Harry trong tay Hagrid, ánh mắt buồn bã.
Minerva Mcgonagall
Thật sự phải để Harry ở đây với những người Muggle đó sao?
Dumbledore
//nhìn vết sẹo trên trán em//đây có lẽ là nơi an toàn nhất rồi..
Rubeus Hagrid
//đưa em cho Dumbledore//
Dumbledore
//đặt em xuống và để 1 lá thư//con sẽ rất nổi tiếng và có thể thay đổi rất nhiều thứ đấy..
petunia dursley
//đập cửa//DẬY NGAY!
Chỉ vài ngày trước sinh nhật 11 tuổi của Harry, một chuyện lạ xảy ra.
Sáng hôm đó, như thường lệ, Vernon Dursley ra cửa lấy thư. Harry đứng gần đó vì đang chuẩn bị mang chảo ra bếp.
petunia dursley
Mày định ngủ tới trưa à?!ra ngoài nấu buổi sáng mau!
Harry Potter
//lồm cồm bò ra//
dudley dursley
//cố tình chạy lên chạy xuống trên cầu thang để tạo tiếng ồn//
dudley dursley
//thấy em//Ê,đồ dị hợm,tóc mày như ổ quạ ấy!//cười phá lên//
Harry Potter
//không quan tâm//
vernon dursley
có thư rồi kìa!mau đi lấy đi!
Bỗng em thấy một phong bì khác hẳn.
Nó làm bằng giấy da vàng nhạt, địa chỉ viết bằng mực xanh lục.
Vernon cầm lên, định đọc lướt như mọi ngày. Nhưng rồi ông khựng lại.
Mắt ông dán chặt vào dòng chữ ngoài phong bì.
Mặt ông chuyển từ đỏ sang trắng bệch.
Vernon không trả lời. Tay ông run lên.
vernon dursley
PETUNIA!PETUNIA,RA ĐÂY MAU!//gào lên//
Dì Petunia chạy từ bếp ra, tay còn cầm khăn lau. Vernon dúi lá thư vào tay bà.
Bà vừa đọc xong thì thét lên, làm Harry giật nảy.
petunia dursley
Không...không thể...KHÔNG THỂ NÀO!
Harry Potter
//nhíu mày//vậy đó là thư của ai?
Không ai trả lời cậu.
Vernon nhét phong bì vào túi áo, giọng gắt:
vernon dursley
Không phải việc của mày
Nhưng Harry kịp nhìn thấy một dòng trên phong bì.
Mr. Harry Potter
The Cupboard under the Stairs
Cậu đứng sững.
Làm sao người gửi biết cậu ngủ dưới gầm cầu thang?
Harry Potter
*ai là người gửi lá thư vậy chứ...?*
Em cố gắng nghe tiếng nói chuyện ở bên ngoài phòng khách.Dượng Vernon và dì Petunia đang cãi nhau rất nhỏ,nhưng em chỉ nghe loáng thoáng
vernon dursley
*...ta đã bảo chuyện này sẽ xảy ra..*
petunia dursley
*..không thể cho nó biết*
Sáng hôm sau, Harry dậy sớm hơn bình thường.
Cậu ngồi chờ ngay gần cửa. Lần đầu tiên trong đời, cậu mong thư tới.
Khi tiếng khe cửa lách cách vang lên, Harry lao tới.
Một phong bì rơi xuống sàn.
Harry vừa chạm tay vào thì một bàn tay to bè giật mạnh nó khỏi tay cậu.
Vernon Dursley đứng đó, mặt đỏ gay
Harry Potter
không đời nào!đây là thư gửi cho con!
vernon dursley
//giựt lấy tấm thư và xé thành từng mảnh nhỏ//
dudley dursley
//nhảy ra//phụt...HAHAHA đáng đời lắm!cái đứa quái dị như mày thì không ai viết thư cho mày đâu!
Harry Potter
//tức đến nghẹn họng//
Ngày tiếp theo, ba lá thư tới.
Ngày sau nữa, mười hai lá.
Tất cả đều cùng loại giấy da vàng, cùng mực xanh lục.
Vernon đóng kín khe thư bằng ván gỗ.
Sáng hôm sau, thư xuất hiện dưới cửa bếp.
Ông đóng cả cửa chính.
Ngày kế tiếp, thư chui qua cửa sổ tầng trên.
Petunia gần như phát hoảng.
Bà la lên khi thấy một phong bì rơi vào bát súp:
Harry chưa từng thấy dượng dì sợ đến vậy. Mỗi lần nhìn thấy thư, mặt họ như gặp ma.
Còn Harry… càng lúc càng tò mò.
Cậu cố lén nhặt một lá khi dì Petunia quay đi, nhưng Vernon chộp được. Ông ta gầm lên:
vernon dursley
mày sẽ không được đọc bất cứ lá nào cả!
Harry Potter
Tại sao?!chúng là thư của con!
vernon dursley
BỞI VÌ TAO KHÔNG CHO PHÉP MÀY ĐỌC LÁ THƯ ĐÓ!!!!
Đêm đó, Vernon không ngủ.
Harry nghe tiếng búa đóng cồm cộp.Tất cả khe cửa đều bị đóng kín. Cả ống khói cũng bị nhét giẻ.
dudley dursley
//bật cười//Bố điên rồi!
Một tiếng như chim đập cánh vang lên từ lò sưởi.
Harry quay đầu.
Hàng chục lá thư bay ra từ ống khói như bầy dơi, xoáy khắp phòng khách.
Petunia hét chói tai.
Dudley ôm đầu chạy vòng vòng.
Một lá đập vào mặt Harry. Cậu chộp lấy—
Nhưng Vernon nhảy qua ghế sofa, giật nó khỏi tay cậu.
vernon dursley
//cầm lá thư và ném vô lò sưởi//
vernon dursley
Chúng ta phải chuyển nhà thôi!
vernon dursley
Petunia!em lên lấy hết đồ đi!chúng ta sẽ đi nơi khác sinh sống!!lũ cú này thật phiền phức!còn mày nữa Harry,mau đi lấy đồ của mày đi!
Nửa tiếng sau, cả gia đình bị lôi lên xe trong bộ dạng chẳng ai kịp thay đồ. Vernon lái đi như điên.
em ngồi sau, ôm chặt cái lồng trống mà Dudley bắt cậu mang theo.
Vernon Dursley lái xe cả ngày không nói một lời.
Mưa bắt đầu rơi khi họ rời xa thành phố. Harry ngồi ở ghế sau, ép mình sát cửa kính. Cậu chẳng biết dượng định đưa cả nhà đi đâu, chỉ thấy ông ta càng lúc càng giống một người đang hoảng loạn hơn là tức giận.
Họ dừng ở một khách sạn nhỏ ven đường.
Harry nghĩ ít nhất tối nay sẽ được ngủ yên, nhưng sáng hôm sau, khi người phục vụ mang thư lên quầy tiếp tân, Vernon vừa thấy phong bì vàng là hét lên:
vernon dursley
KHÔNG NHẬN!KHÔNG NHẬN GÌ HẾT!!//giật lấy vali//Chúng ta đi tiếp!
petunia dursley
//giọng run run//Vernon...em nghĩ-
vernon dursley
Tch ANH BẢO ĐI!!//leo lên xe//
Họ đi đến tận một bờ biển hoang vắng. Gió mạnh đến mức Dudley than vãn suốt. Trời gần tối thì Vernon chỉ tay ra xa.
Giữa biển, trên một mỏm đá lởm chởm, có một căn chòi gỗ mục nát. Chỉ có thể ra đó bằng chiếc thuyền nhỏ cũ kỹ.
Harry Potter
Chúng...chúng ta ở đó à?*không tin nổi là mình sẽ phải sống cùng với căn chòi mục nát này..*
vernon dursley
//cười hả hê//Đúng rồi đấy!Ở đó thì sẽ không có thư tìm mày!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play