[ HungAn ] Lưới Tình Khó Thoát
1/ The Silence
Thành phố S vào những ngày cuối hạ thường mang theo những cơn mưa bóng mây bất chợt, đủ để làm nhòe đi những ánh đèn neon xanh đỏ nhưng cũng đủ để làm dịu đi cái không khí oi nồng của những toan tính ngầm.
Tại sảnh chính của khách sạn — nơi đang diễn ra buổi đấu giá nghệ thuật quy mô nhất năm, sự xa hoa hiển hiện trong từng chi tiết: từ những thảm lông thú mềm mại dưới chân đến mùi gỗ trầm hương đắt đỏ lan tỏa trong không gian.
Lê Quang Hùng ( Figema - Pheromone: Rượu Absinthe [ Nàng thơ xanh ] - 27 tuổi ) hiện nay đang làm cảnh sát trưởng. Đứng ở một góc khuất, tay cầm một ly Martini nhưng mắt lại dán chặt vào chiếc đồng hồ Patek Philippe trên cổ tay.
Hắn hôm nay không mang quân phục, thay vào đó là bộ vest ba mảnh màu xanh navy được cắt may thủ công, tôn lên bờ vai rộng và vóc dáng chuẩn mực của một người đàn ông trưởng thành.
Dưới lớp vỏ bọc của một nhà đầu tư bất động sản hào hoa, hắn thực chất đang căng như dây đàn.
Trong tai nghe ẩn sâu vào màng nhĩ, giọng nói trầm đục của đồng đội vang lên.
Là Jin - Phó Cảnh Sát.
Jin
( Đội trưởng, đối tượng chuẩn bị xuất hiện. )
Jin
( Nhắc lại, chúng ta không có bất cứ hình ảnh nào về The Silence. )
Jin
( Chỉ có một manh mối duy nhất: Cậu ta luôn xuất hiện ở những nơi có mặt họa sĩ Đặng Thành An. )
Jin
( Đừng để vẻ ngoài của gã họa sĩ đó đánh lừa. )
Hắn khẽ nhếch môi, một nụ cười không chạm đến đáy mắt.
The Silence — Sự Im Lặng.
- Trong hồ sơ mật của Bộ Công An, cái tên này là một bóng ma đúng nghĩa.
- Đó là mật danh dành cho một sát thủ cấp cao, kẻ đã thực hiện hơn mười vụ thanh trừng các ông trùm ma túy mà không để lại bất cứ một tiếng động nào. Không dấu vân tay, không vỏ đạn, không một giọt máu bắn lên tường.
- Nạn nhân thường chết vì một vết cắt sắc lẹm ở cổ họng hoặc một nhát đâm xuyên tim từ phía sau với độ chính xác tuyệt đối.
- Kẻ đó được gọi là The Silence vì khi hắn đến, cái chết cũng êm đềm như một giấc ngủ sâu.
- Người ta đồn rằng, trước khi chết, nạn nhân chỉ kịp nghe thấy một tiếng thở nhẹ bên tai, rồi tất cả chìm vào hư vô.
Đúng lúc đó, đám đông đột ngột dạt ra. Một bóng người xuất hiện từ phía cầu thang xoắn ốc.
Đặng Thành An ( Alpha - Pheromone: Gỗ Đàn Hương - 25 tuổi ) là một sát nhân đầy tàn nhẫn, ban ngày cậu giả dạng thành một cậu bé đam mê vẽ với nhiều tác phẩm đẹp. Đêm, cậu sẽ lộ thân phận của mình, giết người một cách tàn bạo.
Cậu không mặc vest đen trịnh trọng như mọi người mà diện một chiếc áo sơ mi trắng ngà và chiếc quần kaki đen, cổ áo hơi mở rộng lộ ra xương quai xanh thanh mảnh.
Gương mặt cậu đẹp một cách thoát tục, làn da trắng sứ phản chiếu ánh đèn chùm khiến cậu trông như một bức tượng tạc từ ngọc thạch.
Đôi mắt cậu to tròn, mang một vẻ mơ màng của kẻ say mê nghệ thuật, nhưng nếu nhìn kỹ, sâu trong đồng tử ấy lại là một hố đen thăm thẳm.
Hắn hít một hơi sâu, điều chỉnh lại nét mặt rồi sải bước tiến về phía bức tranh chủ đề của buổi tiệc - tác phẩm mang tên "Tĩnh Lặng".
Lê Quang Hùng - MasterD
Sự tĩnh lặng trong tranh của cậu...dường như chứa đựng rất nhiều cơn bão.
Hắn lên tiếng, giọng nói trầm thấp, vang vọng và tràn đầy sức hút.
Cậu không quay lại ngay. Cậu khẽ nghiêng đầu, những sợi tóc đen mềm mại rủ xuống trán.
Cậu đứng im một lúc lâu, như thể đang thưởng thức âm thanh từ giọng nói của hắn trước khi chậm rãi xoay người lại.
Đặng Thành An - Giấu Thân Phận
Anh biết không… // lên tiếng - giọng trong trẻo nhưng lại lạnh đến lạ thường //
Đặng Thành An - Giấu Thân Phận
Cơn bão đáng sợ nhất không phải là cơn bão gầm rú ngoài kia, mà là sự im lặng ngay trước khi nó ập đến.
Ánh mắt hai người chạm nhau. Một bên là ánh nhìn sắc sảo, dò xét của một thợ săn lão luyện, một bên là sự tĩnh mịch, bí ẩn của một vực sâu không đáy.
Hắn cảm thấy lồng ngực mình hơi thắt lại. Cậu thiếu niên này trông quá đỗi mỏng manh, tựa như chỉ cần một cơn gió mạnh cũng có thể làm tổn thương.
Lê Quang Hùng - MasterD
Tôi là Quang Hùng. Tôi đến đây để mua lại tác phẩm "Tĩnh Lặng" này của em. // chìa tay ra - một động tác thăm dò kinh điển //
Cậu nhìn bàn tay của hắn. Ánh mắt cậu dừng lại rất lâu ở những vết chai mỏng trên kẽ ngón tay hắn — dấu vết mà chỉ những kẻ thường xuyên tiếp xúc với kim khí nặng mới có.
Một tia sáng lém lỉnh vụt qua mắt cậu nhưng biến mất ngay lập tức. Cậu đặt bàn tay lạnh ngắt của mình vào lòng bàn tay hắn.
Đặng Thành An - Giấu Thân Phận
Đặng Thành An. Rất tiếc, tranh của em không bán cho người lạ.
Cậu mỉm cười, nụ cười dịu dàng như hoa nở mùa xuân, nhưng đôi tay lại khẽ siết lấy tay hắn.
Khoảnh khắc đó, hắn cảm nhận được một sự thật lạnh sống lưng.
Tay của cậu rất mềm, nhưng các khớp ngón tay lại vô cùng linh hoạt. Đây không phải là đôi tay chỉ biết cầm cọ vẽ.
Nó là đôi tay có thể cầm một sợi dây thép mảnh và siết cổ người ta cho đến chết mà không làm đổ một chén trà.
Lê Quang Hùng - MasterD
Vậy làm sao để chúng ta không còn là người lạ?
Hắn không buông tay, ngược lại còn tiến thêm một bước, áp sát vào khoảng không gian riêng tư của cậu.
Cậu không lùi bước, ngược lại còn tiến tới gần hơn. Cậu hơi ngẩng đầu, chớp mắt nhìn hắn, ở khoảng cách gần như thế này, hắn có thể ngửi thấy mùi hương nhàn nhạt trên người cậu.
Không phải mùi sơn dầu rẻ tiền, mà là mùi hương gỗ đàn hương lạnh lẽo.
Đặng Thành An - Giấu Thân Phận
Đơn giản thôi.
Đặng Thành An - Giấu Thân Phận
// thì thầm - hơi thở cậu lướt qua cằm hắn // Anh phải cho em thấy...bí mật dưới lớp áo vest này của anh là gì.
Đặng Thành An - Giấu Thân Phận
Một nhà đầu tư hay là...một thứ gì đó thú vị hơn? // nắm chặt cổ áo hắn //
Cậu khéo léo rút tay về, ngón tay cậu lướt nhẹ qua cổ áo sơ mi của hắn như một lời khiêu khích kín đáo. Cậu quay lưng đi, tà áo trắng phất phơ như cánh của một con bướm đêm.
Hắn đứng lặng người, cảm nhận hơi lạnh vẫn còn vương trên da thịt. Trong tai nghe, tiếng đồng đội lại vang lên đầy thúc giục.
Jin
Đội trưởng! Sao anh lại để cậu ta đi? Anh phát hiện ra gì không?
Hắn tắt thiết bị liên lạc, nhìn theo bóng lưng gầy guộc của cậu đang hòa vào đám đông, lòng dâng lên một sự hưng phấn kỳ lạ mà đã lâu rồi anh không cảm thấy.
Lê Quang Hùng - MasterD
"Tôi phát hiện ra rồi…"// lẩm bẩm một mình //
Lê Quang Hùng - MasterD
"The Silence không phải là một mật danh. Đó là một bản năng."
Cuộc đi săn chính thức bắt đầu, nhưng dường như người thợ săn vẫn chưa nhận ra, chiếc lưới mà hắn đang giăng ra cũng chính là chiếc lồng giam cầm trái tim hắn sau này.
Cá Xấu Gái
chào mừng đã đến với Lưới Tình Khó Thoát!
Cá Xấu Gái
fic này cá chuộng hơn fic kia nhoo… hehe
Cá Xấu Gái
trước khi sang chap 2, thì đọc lại cái lưu ý này đê!!
- Trước khi bắt đầu, tôi có một vài nguyên tắc nhỏ hy vọng các bạn dành chút thời gian để đọc kỹ:
- Đây là fanfic dựa trên trí tưởng tượng cá nhân, hoàn toàn không áp dụng ngoài đời thực và tôi yêu cầu không ăn cắp ý tưởng dưới mọi hình thức. Trong truyện sẽ có yếu tố Boy Love có cảnh skinship mạnh bạo, nhiều cảnh hôn, kinh dị, có nhiều lời nói thô tục, vậy nên nếu bạn cảm thấy không phù hợp hoặc chưa đủ tuổi, xin hãy vui lòng lướt qua trong im lặng, đừng báo cáo mà tội nghiệp công sức tôi bỏ ra.
- Tôi đặc biệt hy vọng các bạn giữ một thái độ đọc truyện văn minh: tuyệt đối không joke quá trớn. Ở những phân đoạn buồn, cao trào hay cảnh nhạy cảm, làm ơn đừng để lại những bình luận thiếu nghiêm túc kiểu "ê tự nhiên mắc cười" hay các trào lưu khiếm nhã, hay là 1 nhân vật nào đấy trùng tên với mình thì lại bảo "Ê trùng tên, mà tui đâu xấu tính đâu"; điều đó thực sự rất kém duyên và gây mất hứng cho cả tôi lẫn những độc giả khác.
- Bên cạnh đó, để tôn trọng không gian riêng của tác phẩm, xin vui lòng không nhắc đến hay so sánh với bất kỳ OTP nào khác tại đây, không so sánh với tác giả nào khác.
- Hãy là một người đọc có ý thức, không tự ý chụp màn hình hay cắt xén nội dung nhạy cảm để đăng tải lên các nền tảng mạng xã hội khi chưa được sự cho phép. Nếu không hợp gu, chúng ta có thể bước đi nhẹ nhàng, đừng biến sở thích cá nhân thành sự công kích. Hy vọng chúng ta sẽ có một không gian giao lưu thật tử tế và trọn vẹn nhất.
• Cảm ơn vì đã tôn trọng và ủng hộ tác phẩm.
Xin chân thành cảm ơn vì đã đọc!!
ưu điểm và nhược điểm của fic này:
ưu điểm: hay thoại ⚡️
nhược điểm: đếch dám làm.
[ Xin phép được giải thích về The Silence trong chương này cho những ai chưa hiểu ]
📌 The Silence (Sự Im Lặng): Là mật danh sát thủ của Đặng Thành An. Cái tên này ám chỉ kỹ năng giết người không tiếng động, không dấu vết và sự trầm mặc đáng sợ của cậu trong đời thực.
📌 Tính biểu tượng: Sự tĩnh lặng của An vừa là vỏ bọc nghệ thuật (tranh vẽ), vừa là vũ khí chết người. Hùng muốn phá vỡ sự im lặng đó để tìm sự thật, nhưng anh không biết rằng khi sự im lặng kết thúc, bão tố sẽ bắt đầu.
2/ Lộ Diện
Cá Xấu Gái
cá đã sửa bên chap 1, từ Đồng Đội thành Jin ròi nhé
Cá Xấu Gái
fic cá thấy trộm vía là dở, rất dở.
⚠️ Có sử dụng từ ngữ liên quan đến máu me, chết, ai không thích vui lòng bỏ qua ⚠️
Cơn mưa đêm không hề có dấu hiệu thuyên giảm, nó biến cửa kính của chiếc xe sang trọng thành một bức màn nhòe nhoẹt ánh đèn đường.
Bên trong không gian chật hẹp của cabin, mùi hương Absinthe từ người hắn đang âm thầm bủa vây, đặc quánh và mang tính xâm lược.
Hắn ngồi ở ghế lái, bàn tay điêu luyện xoay vô lăng, nhưng ánh mắt thỉnh thoảng lại quét qua người thanh niên đang ngồi tĩnh lặng ở ghế phụ.
Cậu hôm nay đã thay một chiếc áo cổ lọ màu đen tuyền, làm nổi bật làn da trắng đến mức gần như trong suốt.
Cậu tựa đầu vào cửa kính, đôi mắt Alpha vốn dĩ phải sắc lẹm giờ đây lại mang vẻ lơ đãng như một đứa trẻ đang mơ mộng.
Nhưng hắn không lầm, dưới lớp áo đó là một khối cơ bắp dẻo dai và một phản xạ nhanh hơn bất cứ loài báo săn nào.
Lê Quang Hùng - MasterD
Em có vẻ thích sự im lặng nhỉ?
Hắn lên tiếng, giọng anh trầm thấp, xé toạc bầu không khí đang bị bóp nghẹt bởi pheromone.
Cậu khẽ chớp mắt, quay sang nhìn anh. Nụ cười của cậu nhạt như mây khói.
Đặng Thành An - Giấu Thân Phận
Sự im lặng không bao giờ phản bội ta, anh Hùng ạ.
Đặng Thành An - Giấu Thân Phận
Chỉ có con người mới dùng lời nói để che đậy sự thối nát bên trong thôi.
Hắn nhếch môi, chiếc xe dừng lại trước một nhà hàng Pháp nằm biệt lập trên đỉnh đồi.
Lê Quang Hùng - MasterD
Vậy thì hy vọng tối nay, rượu vang của tôi đủ ngon để khiến em muốn phản bội sự im lặng đó một chút.
Tại nhà hàng – nơi chỉ phục vụ duy nhất một bàn mỗi đêm. Ánh nến lung linh hắt lên những bộ đồ ăn bằng bạc sắc lạnh.
Hắn đích thân rót rượu cho cậu. Màu đỏ thẫm của chất lỏng sóng sánh trong ly pha lê trông y hệt như màu máu dưới ánh đèn mờ.
Lê Quang Hùng - MasterD
Tôi rất tò mò về bức tranh Tĩnh Lặng của em.
Hắn bắt đầu cuộc thẩm vấn ngầm, đôi mắt của hắn khóa chặt lấy mọi cử động của đối phương.
Lê Quang Hùng - MasterD
Nét vẽ ở cổ họng nhân vật chính...nó chân thực đến mức tôi cứ ngỡ cậu đã từng tận mắt chứng kiến một lưỡi dao lướt qua nơi đó.
Cậu cầm dao cắt miếng bít tết một cách hoàn hảo. Động tác của cậu thanh thoát, dứt khoát, không dư thừa một li. Cậu đưa miếng thịt vào miệng, nhai chậm rãi rồi mới ngước lên nhìn hắn.
Đặng Thành An - Giấu Thân Phận
Nghệ thuật là sự mô phỏng của cái chết mà anh.
Cậu thản nhiên đáp, mùi Gỗ Đàn Hương trên người cậu bắt đầu tỏa ra, nồng đượm nhưng lại mang cảm giác của một ngôi chùa cổ u tịch, đối chọi trực diện với sự nồng nặc của Absinthe.
Đặng Thành An - Giấu Thân Phận
Nếu anh thấy nó thật, nghĩa là em đã thành công trong việc đánh lừa thị giác của anh.
Lê Quang Hùng - MasterD
Em không chỉ đánh lừa thị giác đâu, An.
Hắn đột ngột vươn người qua mặt bàn, bàn tay anh phủ lên bàn tay đang cầm dao của cậu.
Một luồng điện sinh học mạnh mẽ giữa Figema và Alpha bùng nổ.
Hắn cảm nhận được sự cứng cáp của những đốt ngón tay cậu, còn cậu cảm nhận được áp chế nghẹt thở từ kẻ đối diện.
Pheromone của hắn giờ đây không còn là mùi rượu nữa, nó biến thành một loại xiềng xích vô hình, cố gắng khóa chặt lấy bản năng Alpha đang vùng vẫy trong người cậu.
Lê Quang Hùng - MasterD
// hạ thấp giọng - hơi thở phả vào mặt cậu //
Dấu vết ở kẽ ngón tay trỏ này...không phải do cầm cọ vẽ mà có.
Lê Quang Hùng - MasterD
Nó là vết chai của người thường xuyên bóp cò súng, hoặc là...tỳ tay vào chuôi dao găm để tạo lực đâm xuống.
Lê Quang Hùng - MasterD
Em giải thích sao đây, họa sĩ của tôi?
Cậu không hề nao núng. Cậu không rút tay lại, mà trái lại còn dùng những ngón tay của mình đan lấy ngón tay hắn, kéo hắn sát lại hơn nữa.
Khoảng cách giữa hai người giờ đây chỉ còn tính bằng milimet, đến mức hương Đàn Hương và Absinthe quyện vào nhau thành một thứ mùi hương hỗn loạn và đầy dục vọng.
Đặng Thành An - Giấu Thân Phận
Anh… // thì thầm - giọng nói mang theo sự khiêu khích tột độ //
Đặng Thành An - Giấu Thân Phận
Anh đang điều tra em, hay là anh đang muốn...nếm thử em?
Đặng Thành An - Giấu Thân Phận
Bản năng Figema của anh đang gào thét kìa, nó muốn khuất phục em, muốn biến em thành của riêng anh, đúng không?
Con ngươi của hắn co rút lại. Hắn nhận ra mình đang chơi một trò chơi nguy hiểm, cậu không phải là con mồi đang sợ hãi, cậu ta là một con quái vật đang tận hưởng việc bị săn đuổi.
Dứt lời, cậu khẽ rời tay của mình khỏi tay hắn. Để xoá bỏ không khí căng thẳng này, hắn bỗng lấy điện thoại ra, trên màn hình là mã QR.
Lê Quang Hùng - MasterD
Kết bạn với tôi.
Cậu khựng lại vài giây, rồi cậu mới lấy điện thoại của mình ra quét mã.
Đặng Thành An - Giấu Thân Phận
Tại sao lại kết bạn với em?
Lê Quang Hùng - MasterD
Tôi thích! // nhìn chằm chằm vào cậu //
Đặng Thành An - Giấu Thân Phận
Anh thật là kỳ lạ.
Chiếc xe Porsche đen tuyền của Lê Quang Hùng từ từ lăn bánh rời khỏi sảnh triển lãm, để lại một làn khói mỏng hòa tan vào màn mưa dày đặc.
Qua gương chiếu hậu, hắn nhìn bóng dáng mảnh khảnh của cậu đứng dưới hiên che, bàn tay nhỏ nhắn khẽ vẫy chào với nụ cười hiền lành, nhu mì.
Hắn không hề biết rằng, chiếc xe khuất dạng sau ngã tư, nụ cười trên môi cậu cũng tắt lịm.
Đôi mắt vốn dĩ trong veo như mặt hồ mùa thu bỗng chốc trở nên đục ngầu, sắc lạnh và sâu thẳm.
Cậu đưa bàn tay vừa được hắn nắm chặt lên trước mặt, khẽ khịt mũi. Mùi rượu Absinthe vẫn còn vương vấn trên da thịt, nồng đậm và mang tính chiếm hữu như chính chủ nhân của nó.
Bản năng Alpha trong cậu râm ran sự phản kháng trước áp chế của một Figema, nhưng cậu chỉ hừ lạnh một tiếng, rút từ trong túi áo ra một chiếc khăn lụa đen, lau sạch từng ngón tay một cách chậm rãi, như thể đang lau đi một vết bẩn không đáng có.
Đặng Thành An - Negav
Figema sao? Thật phiền phức.
Cậu bước vào chiếc taxi đã chờ sẵn. Nhưng thay vì về căn hộ cao cấp của một họa sĩ, cậu yêu cầu dừng lại ở một con hẻm tối tăm phía sau khu cảng cũ.
Trong căn phòng bí mật nằm sâu dưới tầng hầm một tiệm đồ cổ, ánh sáng leo lét từ chiếc đèn dầu hắt lên những bức tranh dang dở.
Cậu trút bỏ bộ đồ lụa trắng ngà thanh thuần, để lộ cơ thể săn chắc với những đường cơ dẻo dai, hoàn mỹ như một bức tượng tạc.
Trên vai trái của cậu, một hình xăm nhỏ mà nhìn gần mới thấy, một bông hồng đen bị quấn bởi dây thép gai ẩn hiện dưới ánh đèn – biểu tượng của sự trói buộc và cái chết.
Cậu khoác lên mình bộ đồ da ôm sát màu đen, cài lại từng chiếc khuy bạc một cách dứt khoát.
Cuối cùng, cậu cầm lấy chiếc mặt nạ bạc nửa mặt – thứ đã cùng cậu tạo nên mật danh The Silence.
Lúc này, pheromone hương Gỗ Đàn Hương không còn dịu dàng nữa. Nó trở nên đậm đặc, khô khốc và mang theo hơi lạnh của nghĩa trang.
Cậu cầm lấy thanh đoản kiếm mỏng như lá lúa, khẽ búng nhẹ vào lưỡi thép. Tiếng ngân vang thanh mảnh báo hiệu cho một đêm không yên ả.
Cậu thầm thì, giọng nói của cậu giờ đây không còn một chút ấm áp, nó phẳng lặng và vô cảm đến đáng sợ.
Đặng Thành An - Negav
"Mục tiêu: Trần Vĩnh. Địa điểm: Biệt thự ven sông. Tội danh: Buôn người và rửa tiền."
Biệt thự của Trần Vĩnh canh phòng cẩn mật với hơn mười vệ sĩ cấp cao. Nhưng đối với The Silence, những kẻ này chỉ là những bức tượng đất nung.
Cậu tiếp cận mục tiêu từ phía ban công tầng ba. Cậu di chuyển như một làn khói, không tiếng động, không hơi thở.
Ngay cả pheromone của cậu cũng được thu liễm đến mức tối đa để không ai nhận ra sự hiện diện của một Alpha lạ mặt.
Bên trong phòng làm việc, Trần Vĩnh – một gã Alpha béo múp, nồng nặc mùi thuốc lá rẻ tiền, đang đếm những xấp tiền dính máu.
Gã không hề hay biết, cái chết đang đứng ngay sau lưng mình.
Cậu không vội vàng. Cậu thích nhìn thấy sự sợ hãi tột cùng của con mồi. Cậu nhẹ nhàng giải phóng một chút hương Đàn Hương lạnh lẽo.
Trần Vĩnh đột ngột rùng mình, gã cảm nhận được một áp lực kinh hồn bóp nghẹt lấy lá phổi. Gã quay đầu lại, nhưng tất cả những gì gã thấy chỉ là một đôi mắt sắc lạnh lấp lánh sau chiếc mặt nạ bạc.
NVP - Nam
— Trần Vĩnh: Ai…là ai?!
// chưa kịp hét lên - một bàn tay trắng trẻo đã bịt chặt lấy miệng gã //
Đặng Thành An - Negav
Suỵt…
// ghé sát tai gã - giọng nói như tiếng gió thoảng qua khe cửa //
Đặng Thành An - Negav
Sự im lặng là món quà cuối cùng dành cho ông.
Một đường kiếm ngọt lịm lướt qua cổ họng. Không có một tiếng kêu, không có một sự phản kháng nào.
Máu phun ra, nhuộm đỏ những xấp tiền trên bàn, nhưng không có lấy một giọt nào vương lên bộ đồ đen của cậu. Trần Vĩnh đổ gục xuống ghế, đôi mắt trợn ngược, chết trong sự tĩnh lặng tuyệt đối đúng như cái tên của kẻ sát nhân.
Cậu thản nhiên lấy ra một chiếc khăn tay, lau sạch vết máu trên lưỡi kiếm. Cậu nhìn đồng hồ.
Giờ này, có lẽ tên cảnh sát trưởng Lê Quang Hùng đang nằm trong căn phòng thơm mùi Absinthe, mộng tưởng về việc bắt giữ một cậu họa sĩ yếu đuối.
Cậu bước ra ban công, nhảy xuống bóng tối mịt mù phía dưới. Trước khi biến mất, cậu nhìn về phía trung tâm thành phố, nơi có sở cảnh sát, khẽ liếm môi.
Sự hưng phấn khi được đối đầu với một Figema như hắn khiến máu trong người cậu sôi sục.
Cậu không chỉ muốn giết người, cậu muốn chơi một trò chơi lớn hơn – nơi cậu sẽ dùng sự thanh thuần ban ngày để trêu đùa công lý, và dùng sự tàn bạo ban đêm để thách thức bản năng của kẻ mạnh nhất.
Đặng Thành An - Negav
Hùng à, hãy cố mà giữ chiếc ghế cảnh sát trưởng của anh cho chắc.
Đặng Thành An - Negav
Vì khi tôi im lặng, đó là lúc anh sắp mất tất cả rồi.
Sáng mai, cậu sẽ lại là cậu bé họa sĩ 25 tuổi, ngồi bên giá vẽ với hương Đàn Hương thanh khiết, chờ đợi cuộc gọi từ nhà đầu tư Lê Quang Hùng.
Lưới tình này, ai giăng cho ai? Hiện tại vẫn còn là một ẩn số.
Cá Xấu Gái
có thích fic này hong🥺
Cá Xấu Gái
lúc chap này được up lên là cá đã thực tập ời đó
Cá Xấu Gái
đang yên đang lành tự nhiên cô bảo đi thực tập, thật sự thì trường hợp này gặp nhiều ròi, trước thì đi dạy c1 nay lên hẳn c2 luôn mà
Cá Xấu Gái
đã v còn lớp 7
Cá Xấu Gái
3h30 mới bắt đầu dạy, mà 2h30 đã bắt đi ròi, nắng thấy mẹ luôn
Cá Xấu Gái
cô còn gia hạn 1 tuần nữa phải hoàn thành xong giáo án để thuyết trình, mẹ ơi mạng đâu nhiều mà thức khuya để làm đây 💔
Cá Xấu Gái
nhìu lúc cá tự hỏi cá còn sống k nữa
Cá Xấu Gái
chuẩn bị tinh thần nhập viện 🫠🫠
3/ Tại Hiện Trường
Sáng sớm, biệt thự ven sông của Trần Vĩnh bị bao vây bởi những dải băng vàng rực của cảnh sát.
Ánh đèn flash của đội kỹ thuật hình sự nháy liên tục, xua đi bóng tối còn sót lại trong căn phòng làm việc sặc mùi tiền và máu.
Hắn đứng trước cái xác của Trần Vĩnh, đôi găng tay cao su ôm sát lấy bàn tay mạnh mẽ của hắn.
Hắn không nhìn vào đống tiền vương vãi trên sàn, mà chỉ nhìn chằm chằm vào vết cắt duy nhất trên cổ nạn nhân.
Một đường chỉ đỏ mảnh khảnh nhưng sâu hoắm, sắc lẹm đến mức khiến người ta có cảm giác kẻ ra tay không phải là một con người, mà là một cỗ máy được lập trình để tạo ra sự hoàn hảo.
Jin
Đội trưởng, không có dấu hiệu đột nhập, không có vân tay lạ, camera an ninh đã bị vô hiệu hóa bởi một thiết bị chuyên dụng.
// báo cáo với gương mặt tái nhợt //
Jin
Thằng cha này chết trong tư thế vẫn đang đếm tiền, thậm chí cơ mặt còn chưa kịp biểu lộ sự sợ hãi.
Jin
The Silence lại vừa nâng cấp tay nghề rồi.
Hắn khẽ nheo mắt, tiến lại gần bàn làm việc, nhặt lên một mẩu giấy nhỏ nằm lạc lõng giữa đống lộn xộn.
Trên đó không có chữ, chỉ là một nét vẽ bằng bút chì than cực kỳ tinh xảo – hình ảnh một chiếc lồng chim đang mở cửa.
Lê Quang Hùng - MasterD
Không phải cậu ta nâng cấp tay nghề.
Hắn trầm giọng, thanh âm vang lên lạnh lẽo trong không gian tĩnh mịch.
Lê Quang Hùng - MasterD
Mà là cậu ta đang trêu đùa chúng ta. Cậu ta biết chúng ta đang nhìn hắn.
Ba mươi phút sau, một bóng người xuất hiện bên ngoài cổng biệt thự, khiến đám đông phóng viên xôn xao.
Cậu bước xuống từ một chiếc xe taxi, chiếc áo khoác măng tô màu kem che đi vóc dáng thanh mảnh.
Cậu ôm một tập tài liệu vẽ trước ngực, gương mặt tái nhợt và đôi mắt hơi đỏ như vừa trải qua một đêm mất ngủ.
Đặng Thành An - Giấu Thân Phận
Em…em có hẹn với ông Trần Vĩnh để bàn về việc đấu giá tranh...
Cậu nói với người cảnh sát gác cổng, giọng run rẩy đầy vẻ sợ hãi của một dân thường lần đầu đối diện với hiện trường án mạng.
Hắn từ bên trong sảnh bước ra. Nhìn thấy cậu, ánh mắt anh tối sầm lại. Hắn sải bước tiến về phía cậu, đôi giày da nện xuống nền gạch nghe khô khốc.
Lê Quang Hùng - MasterD
Em làm gì ở đây?
Hắn hỏi, giọng hắn không có lấy một chút ấm áp thường thấy trong buổi tối hôm qua, mà mang theo sự áp chế tuyệt đối của một Figema đang thực thi công lý.
Cậu giật mình, tập tài liệu trong tay suýt rơi xuống. Cậu ngước nhìn hắn, đôi đồng tử khẽ rung lên.
Đặng Thành An - Giấu Thân Phận
Anh Hùng...chuyện gì đã xảy ra vậy?
Đặng Thành An - Giấu Thân Phận
Ông Trần là nhà tài trợ lớn cho buổi triển lãm tiếp theo của em.
Đặng Thành An - Giấu Thân Phận
Cảnh sát nói...ông ấy đã...
Hắn không trả lời ngay mà đứng sát lại gần cậu, khoảng cách gần đến mức cậu có thể thấy được hình ảnh phản chiếu của mình trong đôi mắt hổ phách sâu thẳm của hắn.
Hắn đang quan sát, quan sát từng nhịp thở gấp gáp của cậu, quan sát bàn tay đang run rẩy, quan sát cả sự ngây thơ quá mức hoàn hảo kia.
Dù không còn sự tác động của pheromone, nhưng uy áp từ cơ thể hắn tỏa ra vẫn khiến bản năng Alpha trong cậu phải gào thét.
Cậu cảm thấy như mình đang đứng trước một ngọn núi lớn, chỉ cần một sơ hở, ngọn núi đó sẽ sụp xuống và nghiền nát cậu.
Lê Quang Hùng - MasterD
Ông ta chết rồi. Chết vào lúc nửa đêm!
Lê Quang Hùng - MasterD
// nói chậm rãi - mỗi chữ như một nhát dao găm vào không trung //
Khoảng thời gian đó, em đang làm gì, An?
Đặng Thành An - Giấu Thân Phận
// cắn môi - đôi mắt rưng rưng như sắp khóc //
Sau khi anh đưa em về, em đã vào phòng vẽ tranh.
Đặng Thành An - Giấu Thân Phận
Em đã vẽ suốt cả đêm...Anh nhìn đi, tay em vẫn còn dính màu chì này.
Cậu chìa bàn tay trắng trẻo ra. Đúng là trên ngón trỏ và ngón cái của cậu có những vết lem đen của than chì.
Hắn cầm lấy bàn tay đó, ngón cái anh lướt nhẹ qua những vết đen, rồi đột ngột siết chặt lấy cổ tay cậu.
Lê Quang Hùng - MasterD
Em vẽ tranh, hay em đang vẽ lại cái chết của người khác?
Không gian như đông cứng lại. Ánh nhìn của hắn như muốn xuyên qua lớp da thịt để chạm vào cái tâm hồn tàn nhẫn bên trong.
Cậu không lùi bước, cậu nhìn thẳng vào anh, sự sợ hãi dường như đã biến mất, thay vào đó là một vẻ u uất đến nao lòng.
Đặng Thành An - Giấu Thân Phận
Nếu anh nghi ngờ em, anh có thể bắt em ngay bây giờ.
// thì thầm - giọng nói mang theo sự tổn thương sâu sắc //
Đặng Thành An - Giấu Thân Phận
Nhưng anh Hùng, nghệ thuật của em không dùng máu để vẽ.
Đặng Thành An - Giấu Thân Phận
Anh là người hiểu rõ nhất, đúng không?
Hắn nhìn chằm chằm vào cậu thêm một lúc lâu rồi đột ngột buông tay ra. Hắn quay lưng lại, giọng nói lạnh lùng vang lên.
Lê Quang Hùng - MasterD
Đưa em ấy vào trong lấy lời khai. Sau đó, tôi sẽ đích thân kiểm tra phòng vẽ tranh của em ấy.
Cậu nhìn theo bóng lưng của hắn, đôi môi khẽ mím lại để giấu đi một nụ cười cực nhạt. Cậu biết, cuộc chơi này đã bước sang giai đoạn hai.
Hắn bắt đầu nghi ngờ, nhưng sự nghi ngờ đó lại đi kèm với một sự ám ảnh khó cưỡng.
Cậu bước vào hiện trường, đi ngang qua cái xác của Trần Vĩnh mà không hề chớp mắt.
Trong đầu cậu, hình ảnh chiếc lồng chim đang mở cửa hiện lên. Chiếc lồng đó chính là sự nghiệp của hắn, và người đang tự nguyện bước vào chiếc lồng đó, lại chính là vị cảnh sát trưởng đầy quyền uy này.
Đặng Thành An - Giấu Thân Phận
*Hùng à, anh tưởng anh đang điều tra tôi...*
// thầm nghĩ - đôi mắt đen láy lướt qua vết cắt trên cổ nạn nhân //
Đặng Thành An - Giấu Thân Phận
*Nhưng thực chất, anh chỉ đang lún sâu hơn vào bức tranh mà tôi đã vẽ sẵn cho anh thôi.*
Cá Xấu Gái
bình tĩn, mới có 3 chap mà đã sợ kết SE, sợ nhân vật die là sao-)
Cá Xấu Gái
bthuong mng đọc mấy cái thể loại như v toàn là kết SE, BE hoặc OE,… ha
Cá Xấu Gái
fic toi k kết SE, mà là BE
Download MangaToon APP on App Store and Google Play