Tiếng Việt
NovelToon NovelToon

[ Kiệt Tinh ] Hóa Ra Em Là Nam Nhân ?

Giới thiệu & Tóm tắt nội dung

🌿 GIỚI THIỆU NHÂN VẬT
Khâu Đỉnh Kiệt
Khâu Đỉnh Kiệt
Khâu Đỉnh Kiệt (30 tuổi) Chủ tịch tập đoàn du lịch hàng đầu thế giới Hoa Thịnh Group. Tính cách ( bề ngoài ): Lạnh lùng, ít nói, quyết đoán, lý trí tuyệt đối trong công việc. Không thích rượu chè, xã giao vô nghĩa. Tính cách (nội tâm): Trách nhiệm cao, luôn tự ép bản thân phải hoàn hảo. Khi đã yêu, yêu rất sâu – nhưng lại sợ làm tổn thương người mình yêu. Mâu thuẫn lớn nhất : không chấp nhận sự dối lừa, nhưng không thể dứt bỏ người khiến tim rung động. Xuất thân : Con trai duy nhất của Khâu Bạch Ngọc, được nuôi dạy nghiêm khắc từ nhỏ. Chưa từng yêu ai nghiêm túc trước Hoàng Tinh.
Hoàng Tinh/Hoàng Linh
Hoàng Tinh/Hoàng Linh
Hoàng Tinh / Hoàng Linh (nhỏ tuổi hơn Kiệt) Tên thật: Hoàng Tinh Tên giả khi sống trong tộc : Hoàng Linh Thân phận: Con trai duy nhất của dòng Vu Na Miêu Cương – người nuôi trùng cổ. Theo quy tắc tộc, Vu Na chỉ truyền cho nữ nhân. Tính cách: Dịu dàng, trầm tĩnh, biết nhẫn nhịn. Không yếu đuối, chỉ là quen che giấu. Nội tâm mạnh, luôn sống trong lo sợ bị phát hiện là nam nhân. Bi kịch cá nhân: Từ nhỏ bị mẹ ép giả nữ, mặc váy, sống với thân phận không phải mình. Yêu Khâu Đỉnh Kiệt trong sợ hãi: “Nếu anh biết ta là nam… liệu anh còn nhìn ta như vậy không?”
Hoàng Tinh/Hoàng Linh
Hoàng Tinh/Hoàng Linh
NovelToon
Hoàng Ngọc Hà ( Mẹ Hoàng Tinh  )
Hoàng Ngọc Hà ( Mẹ Hoàng Tinh )
Hoàng Ngọc Hà Mẹ ruột của Hoàng Tinh – Vu Na đời trước. Tính cách: Nghiêm khắc, cứng rắn, đặt tộc quy lên trên tình thân. Yêu con nhưng không biết cách yêu. Mâu thuẫn: Biết con trai chịu khổ, nhưng không dám phá luật tổ tiên. Là người vừa bảo vệ Hoàng Tinh, vừa là xiềng xích trói buộc cậu.
Khâu Bạch Ngọc ( ba Đỉnh Kiệt  )
Khâu Bạch Ngọc ( ba Đỉnh Kiệt )
Khâu Bạch Ngọc Cha của Khâu Đỉnh Kiệt – cựu chủ tịch Hoa Thịnh Group. Tính cách: Nghiêm túc, nguyên tắc, trọng danh dự. Thương con trai, nhưng không bao che cho sai lầm. Vai trò: Là áp lực vô hình khiến Kiệt luôn chọn lý trí trước tình cảm.
📖 TÓM TẮT NỘI DUNG TRUYỆN
Trong một chuyến du lịch đơn độc để trốn khỏi guồng quay quyền lực, Khâu Đỉnh Kiệt gặp tai nạn và được một “thiếu nữ Miêu Cương” tên Hoàng Linh cứu giúp.
Anh ở lại tộc Miêu Cương, xin nghỉ phép một năm – lần đầu tiên trong đời sống chậm lại, sống như một người bình thường.
Anh dần yêu Hoàng Linh: sự dịu dàng, trầm tĩnh, ánh mắt luôn mang theo bí mật.
Nhưng Hoàng Linh… thực chất là Hoàng Tinh – một nam nhân bị ép sống dưới thân phận nữ suốt cả đời.
Một đêm tiệc rượu của tộc Miêu Cương, ranh giới lý trí của Khâu Đỉnh Kiệt sụp đổ.
Sáng hôm sau, sự thật bị phơi bày.
Tình yêu, sự dối lừa, niềm tin và bản ngã.
– Tất cả buộc họ phải đối diện: yêu nhau, hay buông tay để giữ lấy nguyên tắc sống?

Chương 1: Người Lạ Giữa Núi Rừng

Gió núi thổi qua những tán cây già, mang theo mùi cỏ ẩm và đất lạnh sau cơn mưa chiều. Sương mù lững lờ trôi giữa sườn núi Miêu Cương, che khuất con đường đá hẹp ngoằn ngoèo dẫn sâu vào rừng.
Tiếng chim chiều dần thưa, thay vào đó là sự tĩnh lặng đến mức có thể nghe thấy nhịp tim của chính mình.
Khâu Đỉnh Kiệt dừng chân, hơi thở trầm xuống.
Anh đã quen với những chuyến đi xa, quen với việc đứng giữa các thành phố xa hoa, những sân bay quốc tế không bao giờ ngủ. Nhưng nơi này thì khác. Quá yên tĩnh. Quá xa lạ.
Anh đưa tay chỉnh lại dây balo, bước thêm một bước thì bất ngờ—
Rắc!
Một viên đá lăn khỏi mép đường.
Mọi thứ xảy ra quá nhanh.
Mặt đất trượt đi dưới chân, trọng tâm mất cân bằng. Khâu Đỉnh Kiệt chỉ kịp cau mày, trong đầu lóe lên một suy nghĩ rất rõ ràng : Bất cẩn rồi.
Cơ thể anh đổ về phía trước, va mạnh vào sườn đá. Cơn đau lan nhanh, choáng váng. Tầm nhìn tối sầm lại, tiếng gió và tiếng tim đập hòa vào nhau thành một mớ hỗn độn.
Rồi tất cả chìm vào bóng tối.
---
Không biết đã qua bao lâu.
Khâu Đỉnh Kiệt cảm nhận được hơi ấm rất nhẹ, như có ai đó đang đặt một lớp vải mỏng lên trán anh. Mùi hương thoang thoảng len vào khứu giác—không phải nước hoa công nghiệp, mà là mùi thảo mộc tự nhiên, hơi đắng nhưng dễ chịu.
Anh khẽ nhíu mày.
???
???
“Đừng cử động.”
Giọng nói vang lên rất gần, mềm và trầm, mang theo âm sắc lạ lẫm.
Khâu Đỉnh Kiệt mở mắt.
Ánh sáng mờ chiếu qua khe cửa sổ gỗ, lọt vào căn phòng nhỏ. Trước mặt anh là một người con gái—ít nhất thì bề ngoài là như vậy—mặc trang phục truyền thống Miêu Cương. Váy dài, thêu hoa văn tinh xảo. Mái tóc đen buộc gọn, vài lọn tóc rơi xuống bên má.
Đôi mắt kia rất đen, rất tĩnh.
Khâu Đỉnh Kiệt
Khâu Đỉnh Kiệt
“Cô là…?” Giọng anh khàn đi vì khô họng.
Người con gái thoáng khựng lại, rồi đặt chén nước xuống.
Hoàng Tinh/Hoàng Linh
Hoàng Tinh/Hoàng Linh
“Anh tỉnh rồi.” Cô nói, giọng vẫn nhẹ. “Anh bị ngã ở sườn núi phía tây. Tôi đưa anh về đây.”
Khâu Đỉnh Kiệt chống tay định ngồi dậy, nhưng cơn đau nơi vai khiến anh khẽ hít vào.
Hoàng Tinh/Hoàng Linh
Hoàng Tinh/Hoàng Linh
“Đừng.” Cô lập tức đỡ lấy anh. “Xương không sao, nhưng bị choáng. Nghỉ thêm một lát sẽ tốt hơn.”
Khoảng cách giữa hai người rất gần.
Gần đến mức Khâu Đỉnh Kiệt có thể nhìn rõ hàng mi dài khẽ run của cô, nhìn thấy sự cẩn trọng ẩn sâu trong ánh mắt ấy.
Anh không quen được chăm sóc theo cách này.
Khâu Đỉnh Kiệt
Khâu Đỉnh Kiệt
“Cảm ơn.” Anh nói ngắn gọn.
Cô khẽ gật đầu, lùi lại một bước, giữ khoảng cách vừa đủ.
Hoàng Tinh/Hoàng Linh
Hoàng Tinh/Hoàng Linh
“Tôi tên Hoàng Linh.” Cô nói. “Anh cứ gọi tôi như vậy.”
Khâu Đỉnh Kiệt
Khâu Đỉnh Kiệt
“Khâu Đỉnh Kiệt.”
Anh báo tên mình, theo thói quen. Nhưng ngay khi vừa nói xong, anh chợt nhận ra—ở nơi này, cái tên đó chẳng mang theo ý nghĩa gì cả. Không ai biết anh là ai, càng không biết anh đứng ở vị trí nào trong thế giới ngoài kia.
Hoàng Linh lặp lại cái tên ấy trong đầu một lần, rồi mỉm cười rất nhẹ.
Hoàng Tinh/Hoàng Linh
Hoàng Tinh/Hoàng Linh
“Anh Kiệt.”
Cách xưng hô tự nhiên đến mức khiến Khâu Đỉnh Kiệt sững lại trong thoáng chốc.
---
Hoàng Linh quay đi, lấy thêm nước và thuốc thảo mộc đặt lên bàn. Động tác của cô thuần thục, yên tĩnh, như thể đã quen chăm sóc người khác từ rất lâu.
Khâu Đỉnh Kiệt nhìn theo bóng lưng ấy.
Căn nhà gỗ không lớn, nhưng gọn gàng. Trên tường treo vài túi thảo dược khô, một số đồ dùng bằng bạc khắc hoa văn cổ. Mọi thứ đều mang hơi thở truyền thống, xa lạ với thế giới hiện đại mà anh đang sống.
Hoàng Tinh/Hoàng Linh
Hoàng Tinh/Hoàng Linh
“Anh đi du lịch một mình sao?” Hoàng Linh hỏi, giọng như vô tình.
Khâu Đỉnh Kiệt
Khâu Đỉnh Kiệt
“Ừ.” Anh đáp. “Muốn đi một nơi yên tĩnh.”
Cô không hỏi thêm.
Chỉ gật đầu, như thể hiểu rất rõ.
Hoàng Tinh/Hoàng Linh
Hoàng Tinh/Hoàng Linh
“Anh uống chút nước này.” Cô đưa chén tới. “Sẽ đỡ choáng.”
Khâu Đỉnh Kiệt nhận lấy, ngón tay vô tình chạm vào tay cô.
Rất lạnh.
Anh ngẩng đầu nhìn cô, ánh mắt thoáng dừng lại.
Hoàng Linh lập tức rút tay về, cúi đầu thấp hơn một chút.
Hoàng Tinh/Hoàng Linh
Hoàng Tinh/Hoàng Linh
“Xin lỗi.” Cô nói nhanh. “Tay tôi… hay lạnh.”
Khâu Đỉnh Kiệt
Khâu Đỉnh Kiệt
“Không sao.”
Nhưng trong lòng anh lại có một cảm giác rất khó gọi tên.
---
Đêm buông xuống Miêu Cương nhanh hơn anh tưởng.
Ngoài cửa sổ, sương mù dày hơn, che khuất cả ánh trăng. Trong căn nhà gỗ, ánh đèn dầu leo lét tạo nên những cái bóng dài trên vách.
Khâu Đỉnh Kiệt nằm yên trên giường, nhưng đầu óc hoàn toàn tỉnh táo.
Anh nghe thấy tiếng Hoàng Linh đi lại rất khẽ, như sợ làm phiền. Thỉnh thoảng là tiếng thìa chạm vào bát, tiếng nước chảy nhỏ giọt.
Một cảm giác rất lạ len vào tim anh.
Yên bình.
Đã rất lâu rồi anh chưa có cảm giác này.
Khâu Đỉnh Kiệt
Khâu Đỉnh Kiệt
“Hoàng Linh.” Anh gọi.
Hoàng Tinh/Hoàng Linh
Hoàng Tinh/Hoàng Linh
Cô lập tức quay lại. “Anh cần gì sao?”
Khâu Đỉnh Kiệt
Khâu Đỉnh Kiệt
“Không.” Anh ngập ngừng một chút. “Chỉ là… tôi làm phiền cô rồi.”
Cô lắc đầu.
Hoàng Tinh/Hoàng Linh
Hoàng Tinh/Hoàng Linh
“Không phiền.” Giọng cô nhẹ nhưng chắc. “Anh bị thương, không thể bỏ mặc.”
Khâu Đỉnh Kiệt nhìn cô rất lâu.
Khâu Đỉnh Kiệt
Khâu Đỉnh Kiệt
“Cô sống một mình sao?”
Hoàng Linh im lặng vài giây.
Hoàng Tinh/Hoàng Linh
Hoàng Tinh/Hoàng Linh
“Không.” Cô đáp. “Tôi sống cùng mẹ.”
Khâu Đỉnh Kiệt
Khâu Đỉnh Kiệt
“Mẹ cô?”
Hoàng Tinh/Hoàng Linh
Hoàng Tinh/Hoàng Linh
“Ừ.” Cô khẽ mỉm cười, nhưng nụ cười ấy rất mỏng. “Bà ấy bận. Có lẽ tối nay sẽ không về sớm.”
Khâu Đỉnh Kiệt gật đầu, không hỏi thêm.
Anh nhận ra—mỗi khi câu hỏi chạm tới cuộc sống riêng của cô, Hoàng Linh luôn giữ lại một khoảng lặng.
Như một bức tường vô hình.
---
Đêm đó, Khâu Đỉnh Kiệt ngủ không sâu.
Trong mơ, anh thấy mình đi lạc giữa rừng núi mờ sương, phía trước là bóng dáng một người con gái mặc váy Miêu Cương, đứng quay lưng lại với anh.
Anh gọi.
Cô không quay đầu.
Khoảng cách giữa họ lúc gần lúc xa, không sao chạm tới.
Anh giật mình tỉnh dậy.
Ánh đèn dầu vẫn còn cháy, nhưng căn phòng đã yên tĩnh. Hoàng Linh không còn ở đó.
Anh ngồi dậy, cơn đau đã dịu hơn nhiều.
Bước ra ngoài, anh thấy cô ngồi ở bậc thềm, lưng quay về phía anh, hai tay ôm đầu gối. Ánh trăng chiếu lên mái tóc đen, phủ một lớp bạc mỏng.
Khâu Đỉnh Kiệt
Khâu Đỉnh Kiệt
“Chưa ngủ sao?” Anh hỏi.
Hoàng Linh giật mình, vội đứng dậy.
Hoàng Tinh/Hoàng Linh
Hoàng Tinh/Hoàng Linh
“Xin lỗi, tôi làm ồn sao?”
Khâu Đỉnh Kiệt
Khâu Đỉnh Kiệt
“Không.” Anh lắc đầu. “Chỉ là tôi tỉnh rồi.”
Cô cúi đầu, hai tay nắm chặt lấy nhau.
Hoàng Tinh/Hoàng Linh
Hoàng Tinh/Hoàng Linh
“Anh nên nghỉ thêm.”
Khâu Đỉnh Kiệt nhìn dáng vẻ ấy, bỗng nhiên hỏi:
Khâu Đỉnh Kiệt
Khâu Đỉnh Kiệt
“Cô sợ tôi sao?”
Hoàng Linh sững lại.
Hoàng Tinh/Hoàng Linh
Hoàng Tinh/Hoàng Linh
“…Không.”
Khâu Đỉnh Kiệt
Khâu Đỉnh Kiệt
“Vậy tại sao mỗi lần tôi nhìn cô, cô đều tránh?”
Câu hỏi bật ra khỏi miệng anh nhanh hơn suy nghĩ.
Hoàng Linh im lặng rất lâu.
Gió đêm thổi qua, lay động những chiếc chuông gió treo trước hiên, phát ra âm thanh khe khẽ.
Hoàng Tinh/Hoàng Linh
Hoàng Tinh/Hoàng Linh
“Không phải tránh.” Cô nói rất nhỏ. “Chỉ là… tôi không quen.”
Khâu Đỉnh Kiệt
Khâu Đỉnh Kiệt
“Không quen điều gì?”
Hoàng Tinh/Hoàng Linh
Hoàng Tinh/Hoàng Linh
“Không quen… có người ở gần.”
Câu trả lời không hoàn toàn là thật.
Nhưng cũng không hoàn toàn là giả.
Khâu Đỉnh Kiệt không ép.
Anh chỉ nói:
Khâu Đỉnh Kiệt
Khâu Đỉnh Kiệt
“Tôi sẽ rời đi sớm khi khỏe hơn.”
Hoàng Linh ngẩng lên nhìn anh, ánh mắt thoáng chấn động.
Hoàng Tinh/Hoàng Linh
Hoàng Tinh/Hoàng Linh
“…Anh không cần gấp.”
Khâu Đỉnh Kiệt
Khâu Đỉnh Kiệt
“Ở đây làm phiền cô.”
Hoàng Tinh/Hoàng Linh
Hoàng Tinh/Hoàng Linh
“Không.” Cô lập tức nói. Rồi như nhận ra mình quá vội, cô chậm lại. “Ý tôi là… đường núi khó đi. Anh nên ở lại thêm vài ngày.”
Khâu Đỉnh Kiệt nhìn cô, ánh mắt sâu hơn.
Khâu Đỉnh Kiệt
Khâu Đỉnh Kiệt
“Vậy tôi ở lại.”
Hoàng Linh khẽ cắn môi.
Trong lòng cô, một sợi dây vô hình căng lên.
---
Đêm ấy, mỗi người mang theo một nỗi niềm riêng.
Khâu Đỉnh Kiệt không biết rằng— người con gái dịu dàng trước mắt anh đang sống trong nỗi sợ bị phát hiện thân phận thật.
Hoàng Tinh cũng không biết rằng— người đàn ông xa lạ này sẽ là người khiến cuộc đời cậu lệch khỏi quỹ đạo vốn có.
Giữa núi rừng Miêu Cương, định mệnh lặng lẽ khép lại một cánh cửa… và mở ra một con đường không ai có thể quay đầu.
---
— Hết chương 1 —

Chương 2: Một Năm Nghỉ Phép

Buổi sáng ở Miêu Cương đến rất chậm.
Sương mù phủ kín triền núi, len qua từng khe cửa gỗ, khiến ánh nắng sớm bị bẻ gãy thành những mảng sáng nhạt. Không có tiếng còi xe, không có lịch họp dày đặc hay chuông điện thoại thúc giục. Chỉ có tiếng gà gáy xa xa và mùi thảo mộc phơi ngoài hiên theo gió lan vào nhà.
Khâu Đỉnh Kiệt tỉnh dậy trong một trạng thái rất lạ.
Không phải giật mình vì chuông báo thức.
Không phải bị kéo dậy bởi lịch trình đã được sắp xếp sẵn đến từng phút.
Anh mở mắt, nhìn lên trần nhà gỗ thô mộc, nhất thời không nhớ ra mình đang ở đâu.
Phải mất vài giây sau, ký ức tối qua mới chậm rãi quay lại—con đường núi, cú trượt chân, ánh mắt trầm tĩnh của Hoàng Linh.
Anh khẽ nhíu mày, rồi bật cười rất nhẹ.
Thật sự là… đã đi quá xa rồi.
Anh chống tay ngồi dậy. Vai vẫn còn đau âm ỉ, nhưng không đến mức không chịu nổi. Nhìn quanh căn phòng, anh nhận ra chiếc chăn mỏng đã được thay từ lúc nào, gấp gọn gàng ở cuối giường. Trên bàn gỗ nhỏ cạnh cửa sổ đặt một bát cháo còn bốc hơi nhẹ.
Có mùi gạo mới, lẫn với hương thảo dược nhàn nhạt.
Khâu Đỉnh Kiệt đứng dậy, bước ra ngoài.
---
Hoàng Linh đang ở sân sau.
Cô mặc trang phục Miêu Cương đơn giản hơn hôm qua, tay áo xắn lên, đang phơi thảo mộc lên những giá tre. Ánh sáng buổi sáng chiếu lên gương mặt nghiêng nghiêng ấy, làm đường nét trở nên mềm hơn.
Cô quay người lại khi nghe tiếng bước chân.
Hoàng Tinh/Hoàng Linh
Hoàng Tinh/Hoàng Linh
“Anh tỉnh rồi?” Hoàng Linh nói. “Tôi nấu cháo, anh ăn trước đi.”
Khâu Đỉnh Kiệt
Khâu Đỉnh Kiệt
“Cảm ơn.”
Khâu Đỉnh Kiệt dừng lại cách cô vài bước, ánh mắt lướt qua đống thảo mộc được phân loại rất cẩn thận.
Khâu Đỉnh Kiệt
Khâu Đỉnh Kiệt
“Cô làm những thứ này mỗi ngày sao?”
Hoàng Tinh/Hoàng Linh
Hoàng Tinh/Hoàng Linh
“Ừ.” Cô gật đầu. “Trong tộc, nhà nào cũng quen.”
Khâu Đỉnh Kiệt
Khâu Đỉnh Kiệt
“Không thấy ai khác?”
Hoàng Linh hơi khựng lại, rồi đáp:
Hoàng Tinh/Hoàng Linh
Hoàng Tinh/Hoàng Linh
“Sáng sớm mọi người thường lên núi.”
Câu trả lời không có gì bất thường, nhưng Khâu Đỉnh Kiệt vẫn cảm nhận được một điều gì đó… thiếu vắng.
Anh không hỏi thêm.
---
Bát cháo rất đơn giản. Không nhiều gia vị, nhưng nóng và dễ ăn.
Khâu Đỉnh Kiệt ăn chậm rãi, trong khi Hoàng Linh ngồi đối diện, tay cầm chén nước, nhưng không uống. Ánh mắt cô thỉnh thoảng lại liếc về phía anh, rồi nhanh chóng dời đi.
Anh nhận ra điều đó.
Khâu Đỉnh Kiệt
Khâu Đỉnh Kiệt
“Cô lo tôi không quen đồ ăn ở đây?”
Hoàng Linh lắc đầu.
Hoàng Tinh/Hoàng Linh
Hoàng Tinh/Hoàng Linh
“Không. Chỉ là… anh bị thương.”
Khâu Đỉnh Kiệt
Khâu Đỉnh Kiệt
“Tôi không yếu như cô nghĩ.”
Anh nói rất tự nhiên, không mang theo ý khoe khoang. Nhưng câu nói ấy lại khiến Hoàng Linh bật cười khe khẽ.
Hoàng Tinh/Hoàng Linh
Hoàng Tinh/Hoàng Linh
“Vậy thì tốt.”
Nụ cười ấy rất ngắn, nhưng đủ để Khâu Đỉnh Kiệt nhìn thêm vài giây.
Ăn xong, anh lấy điện thoại ra.
Màn hình hiển thị hàng loạt cuộc gọi nhỡ và tin nhắn chưa đọc. Tất cả đều đến từ cùng một số.
Anh thở ra một hơi, đứng dậy.
Khâu Đỉnh Kiệt
Khâu Đỉnh Kiệt
“Tôi cần gọi một cuộc điện thoại.” Anh nói.
Hoàng Tinh/Hoàng Linh
Hoàng Tinh/Hoàng Linh
“Anh cứ tự nhiên.” Hoàng Linh đáp. “Ngoài hiên sóng sẽ tốt hơn.”
Khâu Đỉnh Kiệt bước ra trước nhà.
Sương mù đã tan bớt, để lộ những dãy núi trùng điệp nối tiếp nhau. Anh dựa vào cột gỗ, nhìn về phía xa, rồi nhấn gọi.
Chuông đổ đúng hai hồi thì đầu dây bên kia bắt máy.
Khâu Bạch Ngọc ( ba Đỉnh Kiệt  )
Khâu Bạch Ngọc ( ba Đỉnh Kiệt )
📲 “Con còn nhớ gọi về?”
Giọng Khâu Bạch Ngọc vang lên, trầm và đều, mang theo uy lực quen thuộc.
Khâu Đỉnh Kiệt
Khâu Đỉnh Kiệt
📲“Con bị tai nạn nhỏ.” Khâu Đỉnh Kiệt nói thẳng. “Nhưng không nghiêm trọng.”
Đầu dây bên kia im lặng vài giây.
Khâu Bạch Ngọc ( ba Đỉnh Kiệt  )
Khâu Bạch Ngọc ( ba Đỉnh Kiệt )
📲“Ở đâu?”
Khâu Đỉnh Kiệt
Khâu Đỉnh Kiệt
📲“Miêu Cương.”
Khâu Bạch Ngọc ( ba Đỉnh Kiệt  )
Khâu Bạch Ngọc ( ba Đỉnh Kiệt )
📲“…Con đi quá xa rồi.”
Khâu Đỉnh Kiệt
Khâu Đỉnh Kiệt
📲“Con biết.”
Khâu Đỉnh Kiệt nhìn xuống thung lũng mờ sương phía dưới, ánh mắt trầm lại.
Khâu Đỉnh Kiệt
Khâu Đỉnh Kiệt
📲“Ba.” Anh nói. “Con muốn xin nghỉ phép.”
Khâu Bạch Ngọc ( ba Đỉnh Kiệt  )
Khâu Bạch Ngọc ( ba Đỉnh Kiệt )
📲“Bao lâu?”
Khâu Đỉnh Kiệt
Khâu Đỉnh Kiệt
📲“Một năm.”
Không khí trong cuộc gọi như đông cứng.
Khâu Bạch Ngọc ( ba Đỉnh Kiệt  )
Khâu Bạch Ngọc ( ba Đỉnh Kiệt )
📲“Một năm?” Khâu Bạch Ngọc lặp lại. “Con có biết mình đang nói gì không?”
Khâu Đỉnh Kiệt
Khâu Đỉnh Kiệt
📲“Con biết rất rõ.”
Khâu Bạch Ngọc ( ba Đỉnh Kiệt  )
Khâu Bạch Ngọc ( ba Đỉnh Kiệt )
📲“Khâu Đỉnh Kiệt.” Giọng người cha hạ thấp xuống, nghiêm khắc. “Hoa Thịnh không phải nơi con muốn rời thì rời.”
Khâu Đỉnh Kiệt
Khâu Đỉnh Kiệt
📲“Con không bỏ.” Anh đáp. “Con chỉ tạm rời vị trí. Mọi thứ con đã sắp xếp xong.”
Đầu dây bên kia lại im lặng.
Khâu Đỉnh Kiệt biết—cha anh đang cân nhắc, không phải vì công ty, mà vì con trai.
Khâu Bạch Ngọc ( ba Đỉnh Kiệt  )
Khâu Bạch Ngọc ( ba Đỉnh Kiệt )
📲“Lý do?” Khâu Bạch Ngọc hỏi.
Anh im lặng.
Rồi nói rất chậm:
Khâu Đỉnh Kiệt
Khâu Đỉnh Kiệt
📲“Con mệt rồi.”
Không phải mệt thể xác.
Mà là mệt vì luôn phải làm người không được phép sai.
Khâu Bạch Ngọc ( ba Đỉnh Kiệt  )
Khâu Bạch Ngọc ( ba Đỉnh Kiệt )
📲“Con đã mệt từ bao giờ?” Giọng người cha trầm xuống.
Khâu Đỉnh Kiệt
Khâu Đỉnh Kiệt
📲“Từ rất lâu.”
Cuối cùng, Khâu Bạch Ngọc thở dài.
Khâu Bạch Ngọc ( ba Đỉnh Kiệt  )
Khâu Bạch Ngọc ( ba Đỉnh Kiệt )
📲“Một năm.” Ông nói. “Không hơn.”
Khâu Đỉnh Kiệt
Khâu Đỉnh Kiệt
📲“Con biết.”
Khâu Bạch Ngọc ( ba Đỉnh Kiệt  )
Khâu Bạch Ngọc ( ba Đỉnh Kiệt )
📲“Đừng biến nó thành một cuộc trốn chạy.”
Khâu Đỉnh Kiệt
Khâu Đỉnh Kiệt
📲“Con chỉ muốn sống chậm lại.”
Khâu Bạch Ngọc ( ba Đỉnh Kiệt  )
Khâu Bạch Ngọc ( ba Đỉnh Kiệt )
📲“Nhớ quay về.”
Cuộc gọi kết thúc.
Khâu Đỉnh Kiệt hạ điện thoại xuống, đứng yên rất lâu.
---
Hoàng Linh đứng cách đó không xa.
Cô không cố nghe trộm, nhưng vẫn nhìn ra được—cuộc gọi ấy không hề nhẹ nhàng.
Hoàng Tinh/Hoàng Linh
Hoàng Tinh/Hoàng Linh
“Ổn chứ?” Cô hỏi khi anh quay lại.
Khâu Đỉnh Kiệt
Khâu Đỉnh Kiệt
“Ừ.” Anh gật đầu. “Tôi sẽ ở lại đây một thời gian.”
Hoàng Linh sững người.
Hoàng Tinh/Hoàng Linh
Hoàng Tinh/Hoàng Linh
“…Bao lâu?”
Khâu Đỉnh Kiệt
Khâu Đỉnh Kiệt
“Một năm.”
Khâu Đỉnh Kiệt
Khâu Đỉnh Kiệt
Cô không kịp che giấu sự ngạc nhiên trong ánh mắt.
Hoàng Tinh/Hoàng Linh
Hoàng Tinh/Hoàng Linh
“Một năm… ở đây?”
Khâu Đỉnh Kiệt
Khâu Đỉnh Kiệt
“Nếu cô không phiền.”
Hoàng Linh cúi đầu, hai tay vô thức siết chặt.
Phiền sao?
Không phải phiền.
Mà là… sợ.
Sợ bản thân không giữ được khoảng cách.
Sợ bí mật bị lộ ra trong khoảng thời gian quá dài.
Hoàng Tinh/Hoàng Linh
Hoàng Tinh/Hoàng Linh
“Anh có thể ở.” Cô nói. “Nhưng… nơi này không tiện nghi.”
Khâu Đỉnh Kiệt
Khâu Đỉnh Kiệt
“Tôi không cần tiện nghi.”
Khâu Đỉnh Kiệt nói rất chắc chắn.
---
Những ngày sau đó, anh thực sự ở lại.
Buổi sáng, anh theo Hoàng Linh lên sườn núi gần nhà. Cô hái thảo mộc, anh giúp mang giỏ. Không nói nhiều, nhưng sự im lặng giữa họ không hề gượng gạo.
Buổi trưa, cô nấu cơm, anh phụ nhặt rau, rửa bát. Động tác vụng về, nhưng không than phiền.
Buổi chiều, anh ngồi đọc sách dưới hiên, thỉnh thoảng ngẩng đầu nhìn Hoàng Linh chăm sóc vườn thuốc.
Một cuộc sống hoàn toàn khác.
Chậm đến mức khiến anh bối rối.
Hoàng Tinh/Hoàng Linh
Hoàng Tinh/Hoàng Linh
“Tại sao anh lại quen nhanh như vậy?” Hoàng Linh hỏi một chiều nọ, khi thấy anh ngồi xếp lá thuốc rất gọn gàng.
Khâu Đỉnh Kiệt
Khâu Đỉnh Kiệt
“Vì tôi quen thích nghi.” Anh đáp. “Nếu không, đã không sống đến bây giờ.”
Cô không hiểu hết câu nói ấy.
Nhưng cô cảm nhận được—đằng sau vẻ bình thản kia là một người đã quen chịu áp lực rất lớn.
---
Buổi tối, họ thường ngồi trước hiên nhà.
Hoàng Linh pha trà thảo mộc, Khâu Đỉnh Kiệt uống rất chậm.
Hoàng Tinh/Hoàng Linh
Hoàng Tinh/Hoàng Linh
“Anh không hỏi về tôi.” Cô nói một hôm.
Khâu Đỉnh Kiệt
Khâu Đỉnh Kiệt
“Cô không muốn nói.” Anh đáp.
Hoàng Tinh/Hoàng Linh
Hoàng Tinh/Hoàng Linh
“Anh biết?”
Khâu Đỉnh Kiệt
Khâu Đỉnh Kiệt
“Nhìn ra được.”
Hoàng Linh cười khẽ..
Hoàng Tinh/Hoàng Linh
Hoàng Tinh/Hoàng Linh
“Anh rất tinh ý.”
Khâu Đỉnh Kiệt
Khâu Đỉnh Kiệt
“Là thói quen.”
Cô nhìn anh, ánh mắt thoáng do dự.
Hoàng Tinh/Hoàng Linh
Hoàng Tinh/Hoàng Linh
“Anh… có người yêu chưa?”
Câu hỏi bật ra khiến chính cô cũng giật mình.
Khâu Đỉnh Kiệt hơi bất ngờ, rồi lắc đầu.
Khâu Đỉnh Kiệt
Khâu Đỉnh Kiệt
“Chưa.”
Hoàng Tinh/Hoàng Linh
Hoàng Tinh/Hoàng Linh
“Vậy sao?” Cô cúi đầu, giọng rất nhỏ. “Tôi tưởng… người như anh sẽ có.”
Khâu Đỉnh Kiệt
Khâu Đỉnh Kiệt
“Không phải ai cũng phù hợp với tôi.”
Anh nói, rồi bổ sung:
Khâu Đỉnh Kiệt
Khâu Đỉnh Kiệt
“Hoặc là tôi chưa gặp người phù hợp.”
Câu nói ấy rơi xuống rất nhẹ.
Nhưng tim Hoàng Linh lại đập mạnh
---
Đêm xuống, mỗi người trở về phòng mình.
Hoàng Linh ngồi trước gương, tháo trâm cài tóc. Mái tóc dài xõa xuống, che đi gương mặt mệt mỏi.
Cô nhìn chính mình trong gương rất lâu.
Hoàng Linh.
Cái tên này không phải của mày. Nhưng khi Khâu Đỉnh Kiệt gọi tên ấy…
Cô lại không thấy khó chịu.
Ngược lại, còn có chút rung động rất nhỏ.
“Không được.” Cô tự nói với mình. “Không được phép.”
---
Ở phòng bên kia, Khâu Đỉnh Kiệt đứng trước cửa sổ.
Anh nhìn ánh đèn le lói từ phòng Hoàng Linh, trong lòng dâng lên một cảm giác khó hiểu.
Anh đến đây để nghỉ ngơi.
Nhưng từ lúc nào… ánh mắt anh lại thường xuyên dõi theo một người như vậy?
Khâu Đỉnh Kiệt
Khâu Đỉnh Kiệt
“Chỉ là nhất thời.” Anh tự nhủ.
Nhưng lý trí lần đầu tiên… không đủ chắc chắn.
Giữa núi rừng Miêu Cương, một năm nghỉ phép đã bắt đầu. Không ai biết rằng—
Chính khoảng thời gian tưởng như yên bình ấy
Sẽ là khởi đầu cho một đoạn tình cảm không thể quay đầu.
— Hết chương 2 —

Download MangaToon APP on App Store and Google Play

novel PDF download
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play