[ Allisagi ] Dưới Ánh Nắng Nhạt Phai
Chapter [1]
Isagi Yoichi
"Lại quên làm bài à?"
Isagi Yoichi
"Hôm qua tớ thấy cậu chơi game tới 2h sáng"
? ? ?
"Cho tớ chép đi màaaa"
Isagi Yoichi
"Haizz.. lần này nữa thôi đó"
? ? ?
"Yêu cậu nhất luôn! cậu đang ở đâu thế?"
Isagi Yoichi
"Không cần đâu"
Bên ngoài cửa sổ, mưa vẫn rơi rất lớn.
Isagi Yoichi ngồi một mình trên giường bệnh, tay ôm hộp thuốc đã gần hết. Cậu vốn không khỏe từ nhỏ. Dễ sốt, dễ ngất, sức bền cũng kém hơn người bình thường. Có đôi lúc, Isagi còn cảm thấy tim mình đau âm ỉ như báo hiệu điều gì đó chẳng lành.
? ? ?
Em lại thức khuya đúng không?
Cô y tá thở dài đặt khăn lạnh lên trán cậu.
[Diễn đàn trường Blue Lock]
Ẩn danh #221: ê tụi mày thấy tin tức chưa?
Ẩn danh #103: vụ bạo lực ở ga tàu ấy hả?
Ẩn danh #554: nghe nói có người cắn chết người luôn đó 💀
Ẩn danh #887: fake news thôi
Ẩn danh #103: nhưng video ghê thật…
Ẩn danh #221: tao nghe nói bệnh viện trung tâm đang phong tỏa rồi
Ẩn danh #778: đừng kể nữa tao đang ở trường một mình 😭
Isagi khẽ nhíu mày.
Không hiểu sao…
Từ nãy tới giờ, cậu luôn có cảm giác rất lạnh, như thể thứ gì đó ngoài kia đang tiến đến gần hơn từng chút một.
Isagi kéo cao khẩu trang rồi rời khỏi phòng y tế. Hành lang tầng ba gần như không có ai.
Bước chân cậu chậm dần, ở cuối hành lang, một nam sinh tóc đen đang đứng dựa tường. Gương mặt lạnh đến mức khó gần.
Là Itoshi Rin
Người nổi tiếng nhất khối dưới, cũng là người khó nói chuyện nhất, Isagi từng nghe rất nhiều tin đồn về Rin:
học giỏi
đá bóng cực tốt
tính tình tệ
ghét ồn ào
ghét kết bạn
Mà hiện tại…
Rin đang nhìn chằm chằm vào cậu.
Isagi Yoichi
Xin lỗi, tôi chắn đường à?
Itoshi Rin
Mặt mày nhợt nhạt quá.
Itoshi Rin
Trông như sắp chết.
Isagi Yoichi
Haha.. cậu nói chuyện thẳng thật đó
Rin im lặng.
Isagi lúng túng định bước qua thì cổ tay bất ngờ bị giữ lại, bàn tay Rin rất lạnh.
Itoshi Rin
Đừng xuống căn tin.
Itoshi Rin
Không biết, nhưng mà có vẻ nguy hiểm.
Đúng lúc ấy
ẦM!!!
Tiếng động lớn vang lên từ tầng dưới, sau đó là tiếng hét. Một tiếng hét hoảng loạn đến mức khiến toàn bộ hành lang chết lặng.
Chapter [2]
Tiếng gào phía sau lưng càng lúc càng gần Isagi gần như không thở nổi khi bị Itoshi Rin kéo chạy dọc hành lang.
Rin đẩy mạnh cửa thoát hiểm, một luồng gió lạnh buốt lập tức tạt vào mặt Isagi. Mưa vẫn chưa ngừng, cầu thang sắt ngoài trời trơn đến đáng sợ, phía dưới sân trường vang lên những tiếng hét hỗn loạn, xen lẫn âm thanh va chạm kim loại và tiếng còi báo động kéo dài. Isagi siết chặt lan can.
Isagi Yoichi
C-Có chuyện gì đang xảy ra vậy?!
Rin đột ngột dừng bước, có tiếng động phía dưới cầu thang.
Âm thanh chậm chạp nhưng nặng nề.
Hai người đồng thời nín thở
? ? ?
Mấy cậu đứng chắn đường quá đấy -×-
Một giọng nói lười biếng vang lên từ bên dưới Isagi giật mình.
Một nam sinh tóc trắng đang đứng ở đoạn cầu thang dưới cùng, tay đút túi áo khoác, vẻ mặt như vừa bị gọi dậy giữa giấc ngủ. Nagi Seishiro, Isagi biết người này. Không hẳn là quen, chỉ là Nagi khá nổi tiếng trong trường vì
Lúc nào cũng ngủ nhưng điểm vẫn cao, chiều cao ấn tượng và khuôn mặt điển trai
Nagi Seishiro
Không xuống được đâu
Một tiếng gào đột nhiên vang lên từ tầng dưới, Isagi vô thức lùi lại một bước. Ngay sau đó, một bóng người lao khỏi khúc cua cầu thang.
Đó là giáo viên thể dục.
Hay đúng hơn… từng là giáo viên thể dục. Nửa khuôn mặt ông ta bê bết máu, đôi mắt vô hồn mở to dị dạng
Rin lập tức kéo Isagi quay ngược lên trên, Nagi cũng theo sau. Tiếng bước chân méo mó vang vọng khắp cầu thang sắt.
Isagi cảm giác tim mình đập đến đau nhói, cậu vốn không chạy nhanh được. Chỉ mới vài tầng mà hô hấp đã bắt đầu rối loạn.
Bước chân Isagi loạng choạng Rin khựng lại quay đầu nhìn cậu.
Rin cau mày rồi bất ngờ nắm lấy cổ tay Isagi kéo đi nhanh hơn. Nhiệt độ từ bàn tay kia lạnh đến mức Isagi hơi ngẩn người.
Trong lúc hỗn loạn thế này… người mà cả trường đồn là khó gần nhất lại không bỏ cậu lại.
Ba người lao vào sân thượng rồi khóa trái cửa, tiếng va đập nhanh chóng vang lên từ bên kia nhưng ít nhất hiện tại họ vẫn an toàn. Mưa hắt ướt cả sàn bê tông, không ai nói gì trong vài giây, cho đến khi Nagi đột nhiên lên tiếng
Rồi ngồi phịch xuống đất.
Isagi còn chưa kịp phản ứng thì điện thoại trong túi rung liên tục.
[Thông báo khẩn — Blue Lock High]
Toàn bộ học sinh lập tức ở yên trong lớp học. Không rời khỏi khuôn viên trường. Không tiếp xúc với người bị thương hoặc có hành vi bất thường. Cửa trường đã tạm thời phong tỏa, vui lòng chờ lực lượng cứu hộ.
…
Tin nhắn cuối cùng được gửi lúc 13:07 PM.
Chapter [3]
Nhưng bầu trời phía xa vẫn tối đen như sắp nuốt chửng cả thành phố, Isagi Yoichi ngồi tựa vào bức tường lạnh ngắt trên sân thượng, cố điều hòa lại hơi thở.
Cậu vẫn chưa thể tin nổi mọi chuyện vừa xảy ra.
Người chết đứng dậy, cắn người, trường học bị phong tỏa, giống như một bộ phim kinh dị tệ hại nào đó.
Nagi Seishiro
Có nước không?
Isagi lấy chai nước trong cặp đưa qua.
Isagi Yoichi
Cậu không sợ à?
Isagi Yoichi
Nhìn không giống chút nào
Nagi Seishiro
Vì mệt cũng sợ
Isagi nghẹn lời, người này đúng là kỳ lạ thật.
Rin đứng gần cửa sân thượng, liên tục quan sát phía dưới qua khe hở. Từ nãy đến giờ hắn gần như không nói thêm câu nào. Không khí giữa ba người xa lạ im lặng đến khó xử.
Toàn bộ đèn trong trường vụt tắt.
Isagi Yoichi
Mất điện rồi?!
Cùng lúc đó, từ phía xa vang lên rất nhiều tiếng hét, không còn ánh đèn, không còn loa thông báo. Cả khuôn viên trường chìm vào bóng tối u ám của buổi chiều mưa.
Một cảm giác bất an nặng nề bắt đầu đè xuống lồng ngực cậu.
Rin cuối cùng cũng lên tiếng
Itoshi Rin
Ở đây không an toàn.
Nagi Seishiro
Vậy đi đâu? -×-
Itoshi Rin
Phòng thiết bị ở khu thể chất
Itoshi Rin
Ít cửa ra vào, dễ thủ hơn.
Isagi Yoichi
Cậu biết rõ trường ghê..
Rin im lặng, bước tới mở cửa sân thượng. Âm thanh hỗn loạn lập tức ùa lên từ phía dưới.
Tiếng vật gì đó va vào tủ sắt
Tiếng chạy
Và cả—
tiếng nhai
Itoshi Rin
Không đi thì cứ ở đây chịu chết, hời hợt.
Ba người bắt đầu xuống cầu thang trong bóng tối.
Mỗi tầng đi qua đều im lặng đến đáng sợ.
Cho đến khi Isagi bỗng khựng lại.
Isagi Yoichi
..Có âm thanh gì đó
Ở cuối hành lang tầng hai.
Có ai đó đang đập mạnh vào cửa lớp học.
? ? ?
Làm ơn! Có ai ngoài đó không?!
Là giọng của một học sinh Isagi lập tức quay sang Rin
Isagi Yoichi
Chúng ta phải giúp cậu ấy—
Itoshi Rin
Nếu mở cửa, thứ bên trong cũng sẽ ra ngoài.
Tiếng cầu cứu tiếp tục vang lên.
Hoảng loạn.
Tuyệt vọng.
Isagi cắn môi, cậu biết Rin nói đúng.
Nhưng bỏ mặc người khác thế này…
Cánh cửa lớp học bất ngờ rung mạnh, không phải do người bên trong đập nữa. Mà là thứ gì đó ở phía hành lang còn lại đang lao tới.
Download MangaToon APP on App Store and Google Play