[Văn Hàm] Sai Lệch Pheromone (ABO)
Chap 1
Trong thời đại mà pheromone có thể bị chỉnh sửa bằng công nghệ, cái tên “Tả Kỳ Hàm” gần như đã đứng ở vị trí cao nhất của giới nghiên cứu
Một Omega thiên tài. Lạnh nhạt, kiêu ngạo, và hoàn hảo đến mức khiến người khác cảm thấy xa cách
Người ta nói pheromone của em rất nhạt, nhạt đến mức không giống một Omega thật sự. Có lẽ vì vậy mà em ghét Alpha, ghét thứ gọi là “bản năng”
Phòng thí nghiệm trung tâm nằm sâu dưới lòng thành phố. Ánh đèn xanh lạnh lẽo phản chiếu lên hàng loạt màn hình dữ liệu đang hoạt động không ngừng
Mùi hóa chất thoang thoảng trong không khí. Giữa căn phòng rộng lớn, em lặng lẽ đứng trước buồng thí nghiệm bằng kính còn trống rỗng
Áo blouse trắng phủ hờ trên thân hình gầy mảnh, ngón tay thon dài chậm rãi nhập dòng lệnh cuối cùng
[ PROJECT ALPHA — ACTIVATING ]
Màn hình lập tức sáng đỏ, một đoạn dữ liệu hiện lên. “Alpha nhân tạo đầu tiên”, “Mô phỏng pheromone cấp cao”, “Cấm mất kiểm soát”
Em im lặng nhìn dòng chữ ấy, đôi mắt lạnh nhạt không chút dao động. Suốt ba năm qua, em gần như sống trong phòng thí nghiệm này
Không ngủ đủ giấc, không ra ngoài, cũng không cho phép bất kỳ ai can thiệp vào dự án của mình. Bởi vì em biết rất rõ — nếu thành công, em sẽ tạo ra Alpha hoàn hảo nhất từng tồn tại
Một Alpha không bị pheromone thao túng, không nổi điên vì bản năng, không phản bội mệnh lệnh của chủ nhân và...hoàn hảo hơn cả con người
Tiếng máy móc bắt đầu vang lên trong căn phòng yên tĩnh, dòng năng lượng màu xanh nhạt dần chạy khắp buồng kính. Em nâng mắt nhìn thứ đang được hình thành bên trong lớp chất lỏng trong suốt, môi mỏng khẽ mím lại
Lần đầu tiên sau nhiều năm — em có cảm giác bất an, giống như thứ sắp được tạo ra…sẽ vượt ngoài tầm kiểm soát của chính mình
Chap 2
Sau ngày kích hoạt dự án Alpha đầu tiên, phòng thí nghiệm gần như chưa từng tắt đèn
Em đã thất bại mười ba lần, mười ba Alpha nhân tạo. Không cái nào tồn tại quá một giờ. Tiếng cảnh báo đỏ liên tục vang vọng khắp căn phòng lạnh buốt
[ PHEROMONE SYSTEM FAILURE ]
Một cơ thể máy móc khác lại ngừng hoạt động trước mắt em, dữ liệu trên màn hình nhanh chóng chuyển thành màu đen. Các nhà nghiên cứu đứng phía sau bắt đầu mất kiên nhẫn
: “Dự án này vốn không thể thành công”
: “Robot không thể có pheromone”
: “Cậu đang cố tạo ra một con quái vật đấy!”
Nhưng em vẫn im lặng, ánh mắt lạnh lẽo nhìn chằm chằm vào buồng thí nghiệm. Suốt nhiều ngày liền, em gần như không rời khỏi nơi này. Từng dòng dữ liệu được sửa lại liên tục, từng đoạn mã bị xóa rồi viết lại hàng trăm lần
Cho đến đêm thứ mười bốn — cả phòng thí nghiệm chỉ còn tiếng máy móc hoạt động khe khẽ. Em đứng trước màn hình chính, đôi mắt đầy mệt mỏi nhưng vẫn bình tĩnh nhập dòng lệnh cuối cùng
[ FINAL ALPHA ACTIVATING ]
Hệ thống lập tức rung lên, ánh sáng xanh nhạt bắt đầu lan khắp buồng kính. Chất lỏng bên trong dao động dữ dội, các chỉ số pheromone vốn luôn mất kiểm soát…lần đầu tiên trở nên ổn định
Một nhà nghiên cứu phía sau gần như chết lặng
Em chậm rãi nâng mắt. Bên trong buồng thí nghiệm là một thiếu niên mặc đồ đen đang lặng im nhắm mắt
Gương mặt hoàn hảo đến mức phi lý, mái tóc đen phủ nhẹ trước trán, cơ thể được tạo ra gần như giống hệt con người, và quan trọng nhất — hệ thống không hề báo lỗi. Màn hình điện tử hiện lên dòng chữ xanh cuối cùng
[ PROJECT ALPHA — SUCCESS ]
Khoảnh khắc ấy, cả căn phòng hoàn toàn im lặng. Em nhìn vật thí nghiệm trước mặt thật lâu rồi lần đầu tiên sau nhiều năm...em khẽ cười
Chap 3
Buồng kính chậm rãi mở ra, làn khói trắng lạnh buốt nhanh chóng tràn khắp căn phòng. Giữa ánh đèn xanh nhạt, thiếu niên mặc đồ đen từ từ bước ra ngoài, tiếng bước chân vang lên giữa không gian yên tĩnh đến đáng sợ
Tất cả mọi người đều nhìn anh nhưng anh lại chỉ nhìn duy nhất một người, Kỳ Hàm. Ánh mắt đen lạnh lẽo dừng trên người em không rời
Tả Kỳ Hàm_em
//hơi nhíu mày// Em nghe được tôi nói chứ?
Thiếu niên im lặng vài giây rồi thấp giọng
Tả Kỳ Hàm_em
Em biết mình là gì không?
Anh chậm rãi nhìn xuống bàn tay của chính mình, sau đó lại ngẩng đầu lên
Dương Bác Văn_anh
Vũ khí của chủ nhân
Cả căn phòng thoáng chốc im lặng, em vẫn bình tĩnh nhìn anh
Dương Bác Văn_anh
//nhìn thẳng vào mắt em// Lý do em tồn tại
Khoảnh khắc ấy — ngay cả hệ thống trong phòng thí nghiệm cũng xuất hiện dao động pheromone bất thường. Một nhà nghiên cứu phía sau lập tức nhìn về màn hình dữ liệu
: “Khoan đã…chỉ số pheromone đang tăng?”
: “Không thể nào, Alpha nhân tạo không thể có phản ứng cảm xúc nhanh như vậy được”
Tiếng bàn tán bắt đầu vang lên đầy hỗn loạn nhưng thiếu niên kia vẫn đứng yên, ánh mắt chưa từng rời khỏi em, giống như mọi thứ xung quanh đều không tồn tại
Em khẽ siết chặt tập dữ liệu trong tay. Lần đầu tiên sau rất nhiều năm em có cảm giác mình vừa tạo ra thứ gì đó quá hoàn hảo hoặc…quá nguy hiểm
Thiếu niên bỗng bước đến gần hơn một chút, giọng nói trầm thấp vang lên bên tai em
Dương Bác Văn_anh
Chủ nhân…em tên là gì?
Cả căn phòng lại lần nữa rơi vào im lặng. Em nâng mắt nhìn anh thật lâu rồi chậm rãi mở miệng
Tả Kỳ Hàm_em
Từ nay...em là Dương Bác Văn
Dương Bác Văn_anh
Bác Văn //ghi nhớ//
Download MangaToon APP on App Store and Google Play