Tiếng Việt
NovelToon NovelToon

[RHYCAP] Vùng Tối Của Quyền Lực

chap 1

____________________
Sòng bạc Hoàng Kim chưa từng im lặng.
Tiếng chip va vào nhau, tiếng bánh roulette xoay tròn, tiếng cười trầm thấp của những kẻ quen đặt cược cả tiền lẫn mạng sống — tất cả hòa thành một thứ âm thanh xa hoa nhưng lạnh lẽo.
Nguyễn Quang Anh ngồi ở vị trí cao nhất.
Không ai dám đến gần khi anh chưa cho phép.
Vest đen ôm gọn dáng người cao gầy, cổ tay đặt hờ trên bàn, ngón tay khẽ gõ nhịp — mỗi cái gõ đều khiến không khí xung quanh căng lên một nhịp. Ánh mắt anh lạnh, sâu, không mang chút cảm xúc dư thừa nào.
Ở nơi này, anh là luật.
Cửa sòng bạc đột ngột mở ra.
Một luồng khí khác tràn vào.
Không ồn ào. Không khoa trương. Nhưng đủ để những người tinh ý nhận ra — người vừa bước vào không thuộc về nơi này, nhưng cũng không sợ nơi này.
Hoàng Đức Duy.
Áo sơ mi trắng,Gương mặt trẻ, đường nét sắc sảo, ánh mắt ngông nghênh không che giấu. Cậu bước đi thản nhiên như đang đi trong phòng khách nhà mình, bất chấp những ánh nhìn dò xét bủa vây.
Một vài người thì thầm.
???
???
Con trai tập đoàn Hoàng Gia...
???
???
Nghe nói được bảo kê khắp nơi...
???
???
Gan thật.
Đức Duy dừng lại giữa sòng bạc, ánh mắt lướt qua từng bàn chơi… rồi dừng hẳn.
Ở vị trí cao nhất.
Ánh mắt cậu chạm phải ánh mắt của Nguyễn Quang Anh.
Khoảnh khắc ấy, thời gian như chậm lại.
Không ai né tránh. Không ai cúi đầu.
Hai loại quyền lực khác nhau đối diện nhau — một được sinh ra trong ánh sáng, một lớn lên trong bóng tối.
Quang Anh hơi nhếch môi.
Không phải cười. Chỉ là một động tác rất nhẹ, đủ để người đối diện hiểu: anh đã để ý.
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Cậu là Hoàng Đức Duy?
Giọng nói trầm, thấp, vang lên từ vị trí cao.
Đức Duy ngẩng đầu, môi cong lên nửa cười nửa thách thức.
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Nghe danh chủ sòng đã lâu, hôm nay mới được gặp.
Quang Anh nhìn cậu thêm vài giây — ánh nhìn ấy không mang theo đánh giá thiện hay ác, chỉ đơn thuần là… đo lường.
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Đây không phải nơi để tham quan.
Đức Duy tiến thêm một bước.
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Vậy nếu tôi muốn đặt cược thì sao?
Không khí xung quanh lập tức nặng nề.
Quang Anh đứng dậy. Khoảng cách giữa họ rút ngắn lại, áp lực vô hình khiến những người xung quanh tự động lùi ra xa.
Anh đứng trước mặt Đức Duy, cao hơn nửa cái đầu, bóng dáng phủ xuống cậu.
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Ở đây..
Quang Anh nói chậm rãi.
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
người đặt cược không phải lúc nào cũng là người rút lui an toàn.
Đức Duy ngẩng đầu nhìn thẳng vào anh. Tim đập mạnh — không phải vì sợ, mà vì cảm giác bị áp chế lần đầu tiên trong đời.
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Vậy thì…/cười nhẹ/
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
có lẽ tôi nên thử xem.
Ánh mắt Quang Anh tối lại.Lần đầu tiên sau rất lâu, anh cảm thấy hứng thú. Không phải với ván bài.
Mà với con người đứng trước mặt mình.
____________________
END

chap 2

____________________
Hoàng Kim chưa từng cho người ngoài đặc quyền.
Nhưng đêm đó, Hoàng Đức Duy ngồi xuống bàn cược trung tâm — bàn chơi mà chỉ những kẻ “đủ tư cách” mới được chạm tới.
Xung quanh lặng hẳn.
Không ai nói ra, nhưng tất cả đều hiểu: Chủ sòng đã ngầm cho phép.
Đức Duy cầm lấy con chip đen, xoay nhẹ trong tay. Ánh đèn phản chiếu lên đôi mắt sáng, ngông nghênh, không hề có vẻ dè chừng.
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Luật chơi thế nào?
Cậu hỏi, giọng thản nhiên.
Người chia bài còn chưa kịp đáp, Nguyễn Quang Anh đã lên tiếng từ phía sau.
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Luật của tôi.
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
?!
Giọng nói sát bên tai khiến Đức Duy khẽ khựng lại một nhịp.
Không phải vì giật mình, mà vì khoảng cách quá gần.
Quang Anh đứng phía sau cậu, hơi cúi người, một tay đặt lên thành ghế — tư thế vừa như khống chế, vừa như cố ý áp sát.
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Thắng /nói chậm rãi/
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Cậu rời đi an toàn.
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Thua thì sao? /ánh mắt lấp lánh/
Đức Duy ngẩng đầu, ánh mắt lóe lên tia thích thú.
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
/cúi thấp xuống/
Quang Anh cúi thấp hơn, giọng trầm xuống.
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Thì phải ở lại đây… cho đến khi tôi cho phép.
Không khí xung quanh như đông cứng.
Đó không phải lời đe dọa. Mà là mệnh lệnh.
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
/cười/
Đức Duy bật cười khẽ.
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Chủ sòng đúng là thích ép người.
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Và cậu..
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Lại thích bị ép.
Ánh mắt họ khóa chặt lấy nhau. Không ai lùi bước.
Ván bài bắt đầu.
Từng lá bài lật ra, chậm rãi, nặng nề. Đức Duy đánh rất chắc tay — không vội vàng, không hấp tấp.
Quang Anh đứng phía sau, quan sát từng cử động nhỏ nhất của cậu.
Cách cậu đặt chip.
Cách cậu mím môi khi suy nghĩ.
Cách ánh mắt cậu sáng lên khi nắm chắc phần thắng.
Rất tự tin. Nhưng không hề ngu ngốc.
Khi lá bài cuối cùng lật xuống, bàn chơi nổ ra tiếng xôn xao nhỏ.
Đức Duy thắng.
Một thắng lợi sát nút, đủ để khiến cả sòng bạc phải nhìn cậu bằng ánh mắt khác.
Đức Duy đứng dậy, quay đầu nhìn Quang Anh, nụ cười cong lên đầy kiêu ngạo.
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Xem ra tôi có thể rời đi. /kiêu căng/
Quang Anh không đáp ngay.
Anh nhìn cậu rất lâu, ánh mắt sâu đến mức khiến nụ cười trên môi Đức Duy chậm lại.
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Cậu thắng ván bài,nhưng chưa thắng tôi.
Anh đưa tay chặn lại khi Đức Duy định bước qua.
Bàn tay lớn đặt hờ trên cổ tay cậu — không siết, nhưng đủ để truyền sang một lực áp chế rõ ràng.
Khoảnh khắc ấy, Đức Duy cảm nhận được nhiệt độ từ da anh, tim bỗng đập mạnh hơn một nhịp.
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Buông ra.
Cậu nói nhỏ nhưng Quang Anh không buông.
Ngược lại, anh cúi xuống gần hơn, giọng trầm thấp đến mức chỉ hai người nghe thấy.
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Đức Duy..
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Đừng chơi trò khiêu khích với tôi.. nếu chưa sẵn sàng trả giá /thì thầm/
Ánh mắt Đức Duy tối lại.
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Vậy anh nghĩ tôi sợ sao?
Quang Anh khẽ nhếch môi.
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Không
Một nhịp dừng rất ngắn.
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Nhưng tôi thì không quen thua.
Anh buông tay.
Đức Duy bước đi, nhưng lưng vẫn thẳng, không quay đầu lại.
Chỉ có Quang Anh đứng yên, ánh mắt dõi theo bóng dáng kia rời khỏi sòng bạc.
Lần đầu tiên sau nhiều năm, trong đầu anh vang lên một suy nghĩ rõ ràng:Hoàng Đức Duy… là rắc rối,và cũng là thứ rắc rối anh không có ý định tránh xa.
____________________
END
Hansuei
Hansuei
mọi người ơi,cái này có được gọi là yêu từ cái nhìn đầu tiên hg:}
Hansuei
Hansuei
tự viết tự thấy chán...

chap 3

____________________
Đức Duy rời khỏi sòng bạc khi đồng hồ đã gần sang ngày mới.
Thành phố về đêm lấp lánh ánh đèn, nhưng trong lòng cậu lại có cảm giác không yên.
Không phải vì thua hay thắng, mà vì ánh mắt của Nguyễn Quang Anh lúc chia tay — quá sâu, quá tĩnh, như thể đã nhìn thấy cậu từ rất lâu.
Chiếc xe đen lăn bánh khỏi khu Trung tâm.
Ba phút sau, một chiếc xe khác bám theo.
Đức Duy nhận ra gần như ngay lập tức.
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Phiền phức thật
Cậu tựa lưng vào ghế, khóe môi cong lên, không tỏ ra sợ hãi. Với thân phận của mình, việc bị theo dõi không phải hiếm.
Nhưng trực giác mách bảo — lần này không giống những lần trước.
Xe phía sau áp sát.
Đèn đường vụt qua nhanh hơn.
Tài xế cau mày.
Tài xế
Tài xế
Thiếu gia-
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Bình tĩnh
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Chạy thẳng.
Tiếng động cơ gầm lên. Xe bám theo không hề có ý định che giấu.
Khi rẽ vào một đoạn đường vắng, chiếc xe kia đột ngột tăng tốc, ép sát ngang hông.
Mọi thứ diễn ra trong tích tắc.
Một tiếng va chạm
Xe Đức Duy loạng choạng.
Ngay khoảnh khắc tài xế chuẩn bị đánh lái, một chiếc xe khác từ đâu lao tới, chen thẳng vào giữa hai xe, ép chiếc xe bám theo lệch hướng.
Phanh gấp
Tiếng kim loại ma sát chói tai.
Mọi thứ dường như yên tĩnh trở lại
Chiếc xe khả nghi quay đầu bỏ chạy.
Đức Duy còn chưa kịp phản ứng thì cửa xe bên cạnh đã mở ra.
Một bóng người cao lớn đứng dưới ánh đèn đường mờ nhạt.
Vest đen. Ánh mắt lạnh.
Nguyễn Quang Anh.
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Xuống xe.
anh nói ngắn gọn.
Đức Duy hơi sững lại, rồi bật cười khẽ
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Theo dõi tôi?
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Bảo vệ
Quang Anh sửa lại. Đức Duy bước xuống.
Gió đêm thổi qua, mang theo mùi khói xe và mùi thuốc lá nhàn nhạt từ người trước mặt.
Khoảng cách họ gần đến mức Đức Duy có thể nghe rõ nhịp thở của anh
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Tôi không nhờ anh
Cậu nói
Quang Anh cúi mắt nhìn cậu, giọng thấp.
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Nhưng tôi không cho phép người khác động vào em.
Một chữ em rất khẽ nhưng vô tình
Nhưng đủ khiến tim Đức Duy đập lệch một nhịp.
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Lí do?
Đức Duy hỏi
Quang Anh im lặng vài giây.
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Cậu đã bước vào sòng của tôi. Từ giây phút đó, cậu nằm trong phạm vi của tôi
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Nghe giống chiếm hữu quá nhỉ?
Quang Anh không phủ nhận.
Chỉ nhìn cậu, ánh mắt tối đi.
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Về khách sạn
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Tôi cho người canh
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Còn anh?
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Tôi đứng đây
Câu trả lời thản nhiên của anh khiến Đức Duy khựng lại.
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Anh không ngủ?
Quang Anh nghiêng đầu, khóe môi cong lên rất nhẹ gần như không thấy.
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Ngủ muộn quen rồi
Một khoảnh khắc im lặng kéo dài.
Đèn đường chiếu xuống, kéo bóng hai người hòa vào nhau trên mặt đất.
Cuối cùng, Đức Duy quay đi, nhưng trước khi vào xe, cậu nói nhỏ
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Gì?
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Nợ này...tôi nhớ
Quang Anh nhìn theo bóng cậu rời đi. Khi chiếc xe khuất hẳn, anh mới rút điện thoại ra.
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
📲Xử lý đám vừa rồi.
Anh nói lạnh lùng dứt khoát
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
📲 Đừng để chúng xuất hiện lần nữa.
Cuộc gọi kết thúc
Quang Anh ngước nhìn bầu trời đêm, ánh mắt trầm xuống.
Cậu ta quá nguy hiểm
Không phải vì thân phận
Mà vì… có thể khiến anh phá vỡ nguyên tắc của chính mình.
END
Hansuei
Hansuei
ngày càng lười
Hansuei
Hansuei
chưa có ý định ra chap đâu ,tại còn ít vs flop nên mới ra cho mn đấy
Hansuei
Hansuei
chả được mấy người xem

Download MangaToon APP on App Store and Google Play

novel PDF download
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play