Tiếng Việt
NovelToon NovelToon

[RhyCap] Đò Ngang Mùa Nước Nổi

Chuyến đò trong mưa

Miền Tây năm ấy vẫn còn nghèo lắm.
Con đường đất đỏ mỗi lần mưa xuống lại lầy lồi tới mức đi chân trần còn khó. Người dân sống dựa vào ruộng lúa, ghe xuồng và những chuyến đò ngàn ngày ngày đưa người qua sông.
Ở một vùng quê nhỏ nằm cạnh con sông lớn ấy, ai cũng biết tới nhà bá hộ họ Nguyễn
Là gia đình giàu nhất vùng
Ruộng đấy trải dài tới tận mé sông, người làm kẻ ở đông không đếm xuể
Nhưng ít ai biết rằng, cậu hai nhà bá hộ- Quang Anh- lại chưa từng thật sự vui vẻ
sinh ra trong sự giàu sang, được ăn học đàng hoàng, ai nhìn vào cũng nghĩ anh có tất cả. Nhưng đổi lại, cuộc đời Quang Anh chưa từng được tự mình lựa chọn điều gì
Từ việc học.. đến việc sau này cưới ai..
mọi thứ đều do cha anh quyết định
Và rồi sau một trận cãi vã lớn với gia đình, anh bị gửi về quê Ngoại ở miền Tây một thời gian để "suy nghĩ lại cho đúng bồn phận".
.
.
Chiều hôm ấy, chiếc xe chở Quang Anh dừng lại trước bến sông khi trời vừa bắt đầu đổ mưa
người tài xế đặt vali xuống rồi nói
tài xế
tài xế
Qua được sông là tới làng rồi cậu Hai
nói xong liền quay xe rời đi
Chỉ còn Quang Anh đứng lại một mình giữa bến đò vắng tanh
Mưa càng lúc càng nặng hạt
Gió thổi mạnh làm tà áo sơ mi trắng dính sát vào người
Anh khẽ nhíu mày nhìn xung quanh
Bến sông tối om
Chiếc đò cuối cùng hình như đã rời bến từ lâu
Anh vốn quen với cuộc sống nơi thành phố, chưa từng phải đứng giữa trời mưa thế này chờ một chiếc ghe nhỏ.
Nước mưa rơi xuống bờ vai lạnh buốt.
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
/thở ra một hơi mệt mỏi/
đúng lúc ấy..
Từ phía xa xa trên mặt sông xuất hiện một ánh đèn dầu nhỏ lập loè.
Có tiếng mái chèo khua nước vang lên đều đều giữa màn mưa.
Một chiếc ghe nhỏ đang chậm rãi tiến về phía bờ.
người chèo ghe đội nón lá, mặc áo bà ba cũ đã sẫm màu vì nước mưa.
chiếc ghe vừa cập bến, người kia liền ngẩng đầu
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
cậu qua sông hông?
giọng nói mang theo chất miền Tây mềm mại vang lên giữa đêm mưa.
Quang Anh khựng lại vài giây rồi mới đáp
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
còn qua được sao?
người kia bật cười
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Được chớ, chuyến cuối rồi.
nói xong, cậu nhanh nhẹn bước lên bờ phụ xách vali giúp anh
Quang Anh theo phản xạ định giữ lại
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
không cần đâu.
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Đất trơn lắm, để tôi phụ cho.
không hiểu sao Quang Anh lại im lặng.
Anh bước lên ghe
chiếc ghe nhỏ chòng chành giữa dòng nước đục ngầu mùa mưa.
mưa vẫn chưa dứt hẳn.
không gian yên tĩnh tới mức chỉ còn tiếng nước và tiếng mái chèo đều đều vang vọng giữa sông.
một lúc sau, người chèo ghe mới lên tiếng
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
cậu ở trên thành phố xuống hả?
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Ừm.
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Chắc hông quen miền này đâu hen.
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
/khẽ đáp/ chắc vậy...
cậu cười nhẹ
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
rồi cũng quen à.
qua ánh đèn dầu, Quang Anh lặng lẽ nhìn người trước mặt.
bàn tay cầm mái chèo hơi gầy, trên cổ tay còn có vài vết xước nhỏ.
mái tóc xanh bị nước mưa làm ướt rũ xuống trước trán.
dù mặc đồ cũ đơn giản nhưng lại rất sạch sẽ.
không hiểu sao nhìn người này, anh lại thấy lòng mình yên xuống đôi chút.
khác hẳn sự ngột ngạt anh vừa bỏ ở Sài Gòn.
Đột nhiên 1 con sóng lớn đánh ngang mạn ghe
chiếc ghe lắc mạnh
Quang Anh mất thăng bằng theo phản xạ.
ngay lập tức, cậu vươn tay giữ lấy cổ tay anh
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Cẩn thận!
khoảnh cách bất ngờ gần đến mức Quang Anh có thể ngửi thấy mùi nước mưa nhàn nhạt trên người cậu.
Tim anh khẽ chững lại
cậu cũng nhận ra tư thế hiện tại hơi kỳ lạ nên vội buông tay ra.
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
xin..xin lỗi nghen!
Anh quay mặt đi chỗ khác
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
...không sao
một lúc sau, ghe cập bến bên kia sông.
trước khi anh bước xuống, cậu liền gọi với theo
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
À quên nữa, tôi tên Đức Duy
Quang Anh hơi khựng bước
rồi lần đầu tiên trong suốt cả ngày hôm nay, giọng anh dịu xuống
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Quang Anh /cười nhẹ/
Đức Duy cười
nụ cười ấy giữa đêm mưa năm đó…
Về sau lại trở thành thứ khiến anh nhớ cả một đời.
-end-
tziy
tziy
Chap 1 ổn khomm

Người ở bến sông

Sau khi qua sông, Quang Anh được người làm trong nhà ngoại dẫn về.
Căn nhà gỗ lớn nằm giữa khu vườn rộng, phía trước là hàng dừa nước đung đưa theo gió đêm. Dù không đồ sộ như nhà ở Sài Gòn nhưng vẫn đủ nhìn ra sự giàu có của gia đình bá hộ.
bà ngoại vừa thấy anh đã vội bước ra đón
Bà ngoại Quang Anh
Bà ngoại Quang Anh
Trời đất, sao để thằng nhỏ dầm mưa dữ vậy?
Anh khẽ cúi đầu chào bà
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Dạ con không sao đâu bà.
.
.
bữa cơm tối hôm ấy rất đầy đủ.
Cá kho Canh chua Tôm đất mới bắt dưới sông.
nhưng Quang Anh ăn không được bao nhiêu
Trong đầu anh cứ vô thức nhớ tới ánh đèn dầu lập lòe trên chiếc ghe nhỏ lúc nãy.. và nụ cười của người tên Đức Duy.
Đêm đó, tiếng mưa vẫn rơi lộp độp trên mái ngói.
Quang Anh nằm mãi vẫn chưa ngủ được.
Anh xoay người nhìn ra ngoài cửa sổ.
Xa xa là mặt sông tối đen giữa màn đêm.
Không hiểu sao anh lại nhớ cảm giác ngồi trên chiếc ghe nhỏ ấy tới lạ.
yên tĩnh,dịu dàng, khác hẳn cuộc sống ngột ngạt ở Sài Gòn.
.
.
.
Sáng hôm sau, trời vừa hửng nắng.
Không khí sau cơn mưa trở nên mát lạnh dễ chịu.
Quang Anh đang ngồi ngoài hiên uống trà thì nghe bà ngoại bảo
Bà ngoại Quang Anh
Bà ngoại Quang Anh
Lát nữa con qua bên kia sông lấy cho bà ít đồ nghen.
Anh hơi khựng lại.
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Qua sông?
Bà ngoại Quang Anh
Bà ngoại Quang Anh
/cười/ ừ, đi đò là nhanh nhất.
Không hiểu sao trong lòng anh lại xuất hiện chúc mong chờ kỳ lạ.
.
.
Bến sông buổi sáng đông người hơn hôm qua.
Tiếng nói cười rộn ràng vang cả một góc sông nước
Quang Anh vừa bước tới đã thấy chiếc ghe quen thuộc.
Đức Duy đang cúi người buộc dây ghe vào cọc gỗ.
Áo bà ba nâu sẫm đơn giản, tay xắn lên để lộ cánh tay gầy guộc nhưng săn chắc vì chèo ghe mỗi ngày.
Có người phụ nữ lớn tuổi cười nói
nvp
nvp
nhờ thằng Duy chở là an tâm nhất vùng này đó nhen.
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
/cười hiền/ con chở quen rồi mà dì.
Đúng lúc ấy, cậu ngẩng đầu lên
Ánh mắt 2 người vô tình chạm nhau.
Đức Duy hơi bất ngờ
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Ủa? cậu Hai?
Quang Anh bước tới gần
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Lại làm phiền cậu rồi.
Duy bật cười
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Có gì đâu mà phiền.
nói rồi cậu nhanh tay giữ ghe cho Quang Anh cho bước xuống.
chiếc ghe rời bến.
Buổi sáng mạc sông yên hơn tối qua rất nhiều.
Nắng nhạt trải dài trên mặt nước lấp lánh.
Đức Duy vừa chèo ghe vừa hỏi
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Cậu ở đây chắc buồn lắm hen?
Anh nhìn mặt sông trước mắt.
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
cũng bình thường.
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
người thành phố về đây ai cũng nói chán hết trơn.
Quang Anh im lặng vài giây rồi hỏi ngược lại
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Còn cậu? Ở đây cả đời không thấy chán sao?
cậu cười nhẹ
Nụ cười lúc nào cũng dịu dàng như nước sông miền Tây
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Quen rồi, với lại..
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Ở đâu có người mình thương thì chắc hông chán đâu..
Không hiểu sao nghe câu đó, tim anh lại khẽ rung lên.
Quang Anh quay sang nhìn Duy
Gió sông thổi làm vài sợi tóc trước trán cậu bay nhẹ.
Dưới ánh nắng ban sáng, người con trai ấy trông đẹp đến lạ.
Đúng lúc đó, Đức Duy bất ngờ hỏi
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Mà cậu Hai này.. cậu cười được hông vậy?
Anh khựng lại
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Sao cơ?
Cậu bật cười thành tiếng
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Từ hôm qua tới giờ tui thấy cậu lạnh tanh à.
Lần đầu tiên sau rất lâu..
Quang Anh hơi cong khóe môi lên một chút.
Nhìn thấy vậy, Duy liền cười sáng mắt
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Đó! cười vậy trông đẹp hơn nhiều.
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
...
chiếc ghe nhỏ tiếp tục trôi giữa dòng sông yên ả.
không ai biết rằng..
chính từ khoảnh khắc ấy, trái tim của cả hai đã bắt đầu nghiêng về phía đối phương.
-end-
tziy
tziy
tim timm🫪

Khoai nướng bên bờ sông

Sau lần gặp ở bến sông hôm ấy, cuộc sống của Quang Anh bắt đầu thay đổi một chút.
Ít nhất.. anh không cần thấy những ngày ở miền Tây quá nhàm chán nữa.
Buổi chiều hôm đó, sau khi giúp bà kiểm tra lại ít sổ sách trong nhà. Anh một mình đi dọc bờ sông cho khuây khoả.
Trời gần tối
Ánh hoàng hôn đỏ cam phủ lên mặt nước lấp lánh.
Từ xa, anh đã thấy 1 chiếc ghe nhỏ quen thuộc đang cập bến.
Đức Duy nhanh nhẹn bước lên bờ, trên tay còn ôm 1 rổ cá mới bắt.
vừa ở đầu lên đã thấy Quang Anh đứng đó, cậu liền cười.
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Ủa? cậu Hai đi dạo hả?
anh khẽ gật đầu
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Ừm.
Duy đặt rổ cá xuống rồi phủi tay vào áo.
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
hôm nay nước êm nên tui về sớm.
Nói xong, cậu cúi xuống nhóm một đống lửa nhỏ bên cạnh bờ sông.
mùi khói thoang thoảng bay trong gió chiều
Quanh Anh đứng nhìn 1 lúc rồi hỏi
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
cậu làm gì vậy?
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Nướng khoai.
Duy cười, lấy mấy củ khoai từ trong chiếc giỏ nhỏ
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Bà ngoại tui mới cho
Quang Anh vốn định về, nhưng không hiểu sao chân anh lại đứng yên ở đó
cậu ngước lên nhìn anh
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
cậu ngồi hông?
anh im lặng vài giây rồi cũng ngồi xuống cạnh đống lửa
Đây là lần đầu tiên trong đời anh ngồi bên bờ sông nướng khoai như này
tiếng củi cháy tí tách vang lên giữa không gian yên tĩnh
Một lúc sau, Duy đưa cho anh 1 củ khoai nóng hổi đã được bóc vỏ một nửa
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
cẩn thận nóng nghen.
Quang Anh nhận lấy
hơi ấm truyền qua đầu ngón tay
Anh cắn thử một miếng nhỏ.
ngọt.
Không hiểu sao lại ngon hơn những món đắt tiền anh từng ăn ở Sài Gòn
nhìn biểu cảm của anh, Đức Duy bật cười
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Người thành phố chắc ít ăn mấy cái này ha?
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
/khẽ đáp/ Ừm..nhưng ngon.
Nghe vậy, Duy cười còn vui hơn chính mình được ăn.
gió chiều thổi qua mang theo mùi sông nước nhè nhẹ.
Hoàng hôn dần buông xuống.
Quang Anh lặng lẽ nhìn người đang ngồi cạnh mình.
Ánh lửa phản chiếu trong đôi mắt Duy khiến gương mặt cậu trở nên dịu dàng đến lạ.
Lần đầu tiên sau rất nhiều năm...
Anh cảm thấy lòng mình bình yên như vậy.
Đúng lúc ấy, cậu bỗng lên tiến
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Cậu Hai nè.
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Sao?
Duy nhìn mặt sông trước mắt rồi cười nhỏ
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
hình như.. cậu bắt đầu thích nơi này rồi đó.
Quang Anh khẽ khựng lại
Anh không trả lời
nhưng lần này...
khóe môi lại vô thức cong lên nhẹ một chút.
-end-
tziy
tziy
mấy tác giả mình thích ng thì off, ng thì drop truyện..
tziy
tziy
Nên mình quyết định tự viết truyện để đọc-)))
tziy
tziy
💔💔😞
tziy
tziy
🤡
tziy
tziy
tim tim truyện điii

Download MangaToon APP on App Store and Google Play

novel PDF download
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play