Tiếng Việt
NovelToon NovelToon

[RHYCAP] Yêu Sai Người

1: gặp gỡ rồi khắc cốt

Lưu ý: Truyện không có trong lịch sử chỉ trong sự tưởng tượng của tác giả Tác giả không giỏi văn hay gì chỉ muốn truyền đạt đến mọi người một bộ truyện giải trí Đây là thế giới truyện của tác giả không có thật đưa hai anh đến thế giới khác. Không thích xin bỏ qua đừng toxic
Huyện Bình An (Tự đặt)
Phố chợ tấp nập. Ruộng lúa mênh mông. Chim bay khắp trời
Gió chiều thổi qua cánh đồng, mang theo hơi nước từ con sông nhỏ cuối làng.
________
Đám nhóc trong làng
Đám nhóc trong làng
Duy ơi...Ra đây nhanh lên đi
Một nhóc con trong làng đứng trước cửa kêu réo
Hoàng Đức Duy (bé)
Hoàng Đức Duy (bé)
Chờ chút...
Hoàng Đức Duy 14tuổi
Trong căn nhà tranh cũ, Duy cúi đầu khâu nốt đường chỉ. Ngón tay em thoăn thoắt, từng mũi kim đều đặn, quen thuộc như hơi thở.
Đám nhóc trong làng
Đám nhóc trong làng
Lại may nữa hả? Mày sống với cái kim luôn đi...
Hoàng Đức Duy (bé)
Hoàng Đức Duy (bé)
//bật cười, đặt mảnh vải xuống//
Hoàng Đức Duy (bé)
Hoàng Đức Duy (bé)
Không may thì lấy tiền đâu ăn?
Hoàng Đức Duy (bé)
Hoàng Đức Duy (bé)
Ở đây có nghề thợ may là kiếm ra tiền
Hoàng Đức Duy (bé)
Hoàng Đức Duy (bé)
Anh hai tao còn phải cồng lưng ra mầm lúa mướn
Hoàng Đức Duy (bé)
Hoàng Đức Duy (bé)
Tao cũng muốn giúp anh một tay thôi
Nói rồi em bước ra ngoài, mái tóc đen bị gió thổi rối nhẹ.
Đám nhóc trong làng
Đám nhóc trong làng
xong rồi thì đi nè
Đám nhóc trong làng
Đám nhóc trong làng
Tao với mày ra ngoài kia chơi ở nhà chán lắm
"Cứu tôi với"
Một tiếng hét thất thanh vang lên. Nhóc kia đứng sững. Chỉ có Duy là nhanh nhẹn
Em chạy ngay ra bở sông
Giữa dòng nước, một thiếu niên mặc áo gấm đang vùng vẫy dữ dội.
Nguyễn Quang Anh (bé)
Nguyễn Quang Anh (bé)
Cứu… tôi với
Nguyễn Quang Anh 16tuổi
Duy chỉ đứng khựng lại một giây… rồi lao thẳng xuống sông. Nước lạnh buốt, em cố bơi đến, túm lấy người kia.
Hoàng Đức Duy (bé)
Hoàng Đức Duy (bé)
Đừng giãy nữa bám vào tôi
Nguyễn Quang Anh (bé)
Nguyễn Quang Anh (bé)
Cứu... cứu tôi
Nguyễn Quang Anh (bé)
Nguyễn Quang Anh (bé)
//Đè đầu em xuống nước mà ngôi lên lấy hơi//
Hoàng Đức Duy (bé)
Hoàng Đức Duy (bé)
Um~
Hoàng Đức Duy (bé)
Hoàng Đức Duy (bé)
Tôi kêu cậu nắm lấy chứ có kêu cậu nhấn nước tôi đâu
Em siết chặt cậu ta, cố kéo vào bờ. Dòng nước xiết khiến cả hai chao đảo, nhưng cuối cùng vẫn kéo cả hai lên được bờ
Quang anh nằm trên bờ mà ho sặc sụa, toàn thân run rẩy.
Hoàng Đức Duy (bé)
Hoàng Đức Duy (bé)
Có sao không đó
Hoàng Đức Duy (bé)
Hoàng Đức Duy (bé)
Còn sống thì lên tiến đi chứ
Duy quỳ bên cạnh nhìn xuống cậu ta mà gọi
Hoàng Đức Duy (bé)
Hoàng Đức Duy (bé)
Cậu mà chết là tôi không biết ăn nói làm sao đâu đó
Một lúc sau, người kia mở mắt. Ánh mắt mơ hồ rồi chuyển sang sâu thẩm, dừng lại trên gương mặt em
Nguyễn Quang Anh (bé)
Nguyễn Quang Anh (bé)
Khụt khu..-
cậu ta vừa tỉnh dậy thì sặc nước mà ho sặc sụa
Hoàng Đức Duy (bé)
Hoàng Đức Duy (bé)
//Thở phào, ngồi bệt xuống đất//
Hoàng Đức Duy (bé)
Hoàng Đức Duy (bé)
Làm tưởng ngủm luôn rồi chứ
Cậu đứng dậy, phủi đất dính dưới đấy quần rồi quay lại nhìn cậu ta mà nói
Hoàng Đức Duy (bé)
Hoàng Đức Duy (bé)
Lần sau đừng có ra sông một mình.
Hoàng Đức Duy (bé)
Hoàng Đức Duy (bé)
Kẻo mà té không ai vớt kịp thì ba má lại sót
Quang anh ngồi đó lấy lại sức nhưng ánh mắt vẫn nhìn em chằm chằm
Nguyễn Quang Anh (bé)
Nguyễn Quang Anh (bé)
Mày tên gì?
Hoàng Đức Duy (bé)
Hoàng Đức Duy (bé)
Nhìn mặt đồ như này chắc con nhà bá hộ nào rồi
Hoàng Đức Duy (bé)
Hoàng Đức Duy (bé)
Tôi Tên Hoàng Đức Duy nhà ở đằng kia
Nguyễn Quang Anh (bé)
Nguyễn Quang Anh (bé)
Tao là Nguyễn Quang Anh
Hoàng Đức Duy (bé)
Hoàng Đức Duy (bé)
Ai hỏi?
Hoàng Đức Duy (bé)
Hoàng Đức Duy (bé)
Biết để làm gì?
Quang anh không trả lời ngay mà nhìn cậu sâu hơn
Nguyễn Quang Anh (bé)
Nguyễn Quang Anh (bé)
Sau này tao chắc chắc sẽ tìm lại mày
Hoàng Đức Duy (bé)
Hoàng Đức Duy (bé)
Không cần
Hoàng Đức Duy (bé)
Hoàng Đức Duy (bé)
Cứu người là việc nên làm, không cần phải trả ơn
Nói rồi em quay lưng chạy đi. Không hề biết rằng. Phía sau, Quang Anh siết chặt tay, ánh mắt tối lại
Cậu ta đã khắc sâu hình bóng giọng nói cái tên em vào tim
______
qny (tg)
qny (tg)
qny mắt hơi yếu sai sót xin thông cảm
//Hành động// *Suy nghĩ* (giải thích) ABC... 3 chấm phía sau là kéo dài câu nói ..- cắt ngang "Câu nói chưa biết nhân vật"

2: Từ chối

4 năm sau
Trước hiên nhà, Duy ngồi đạp may vài bộ quần áo.
NovelToon
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
//Tập trung từng đường kim mũi chỉ //
Ánh nắng rơi nhẹ lên gương mặt em, yên bình đến mức… khiến người khác không dám làm phiền.
"Đức Duy"
Giọng nói quen thuộc vang lên.
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
//Khựng lại, thở dài//
Từ đằng xa Quang Anh bước tới, áo lụa chỉnh tề, khí chất của thiếu gia khiến người qua đường cũng phải tránh.
Anh đứng trước mặt em, ánh mắt không giấu nổi sự dịu dàng.
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Hôm nay em không ra ngoài sao
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Hay chiều nay tao lấy xe chở em lên chợ huyện ăn chè nha
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Không muốn
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Vậy tao ở đây với em.
Nói rồi anh kéo ghế ngồi xuống cạnh em không chút ngại ngùng
Duy ngừng đạp máy, ánh mắt hơi khó chịu quay qua nhìn anh
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Bộ cậu không có việc gì để làm à?
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Việc quan trọng nhất của tao là theo đuổi em
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Cậu rảnh quá sao cậu không lên kho phụ giúp cho ông bà bá
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Cậu cứ đến chỗ tôi hoài vậy?
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Với cả cậu cũng đừng nói mấy lời đó nữa
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Người ta nghe được sau này tôi biết phải lấy ai đây
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Lấy Tao này
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Ai dám lấy em khi tao đang theo đuổi em
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Tôi không thích cậu đâu
Không khí chợt lặng xuống. Anh không giận… chỉ cười nhẹ.
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Không sao
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Cậu...-
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Em không thích tao bây giờ cũng không có nghĩa là tao sẽ bỏ cuộc
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Cậu là quý tử của ông bà bá, cậu muốn gì mà không có
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Tại sao phải là tôi chứ
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Đúng vậy cái gì tao cũng có
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Nhưng mà tao chỉ muốn em
Em sững lại, nhịp tim khẽ lệch một nhịp… rồi nhanh chóng bị em ép xuống.
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Chúng ta không hợp đâu cậu hai
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Không thử sao biết là không hợp
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Cậu là con nhà bá hộ vùng này, tôi chỉ là thợ may nghèo. Người như cậu… chỉ đang nhất thời hứng thú thôi
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
//Nhìn em, ánh mắt dần tối lại.//
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Thì sao chứ?
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Năm đó..-
Em đột nhiên ngắt ngang
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Cậu hai mang ơn tôi, tôi biết. Nhưng ơn nghĩa không phải là tình cảm.
Anh im lặng.Một lúc sau, anh bật cười… nhưng nụ cười không còn ấm
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Vậy em nghĩ tao ở đây, ngày nào cũng đến tìm em…
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Chỉ để trả ơn thôi sao?
Em không trả lời, sự im lặng… chính là câu trả lời.
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
//Siết chặt tay, nải "chuối hột" cuộn tròn lại thành nắm đấm //
Anh lùi lại một bước rồi nhìn thẳng vào em mà nói
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Vậy tao nói rõ cho em biết
Giọng anh trầm xuống, mang theo sự cố chấp đáng sợ.
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Tao theo đuổi em, không phải vì ơn nghĩa hay gì
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Mà vì tao thương em.
Không khí như đông cứng. Em khó xử mà quay mặt đi.
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Cậu đừng đến nữa
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Coi như tôi xin cậu
Anh đứng chôn chân tại chỗ
Một câu nói… nhẹ nhưng lại dứt khoát. Anh nhìn thẳng vào em thật lâu. Ánh mắt từ dịu dàng, dần chuyển thành thứ gì đó sâu hơn, khó đoán hơn.
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Em có thể không cần tao
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Nhưng tao… sẽ không buông em.
Anh quay lưng dứt khoát bỏ đi,bóng anh dần khuất. Duy đứng đó, tim đập loạn.Em cúi xuống nhìn, mảnh vải trong tay đường kim đã lệch khỏi đường may từ lúc nào.
______________
Ngoài cổng làng
(Renault xưa) chiếc xe đậu lại
NovelToon
______
Một người thanh niên bước xuống xe, ánh mắt anh ta lướt qua khung cảnh xung quanh, dừng lại ở những căn nhà may.
Trần Triết Vỹ
Trần Triết Vỹ
Làng nghề may..
Trần Triết Vỹ
Trần Triết Vỹ
//Khẽ cười nhết khóe môi //
Trần Triết Vỹ
Trần Triết Vỹ
Xem ra… chuyến này đi không uổng công

3: xuất hiện

Hoàng Thiên Long
Hoàng Thiên Long
Hai đi làm đấy nhé
Hoàng Thiên Long
Hoàng Thiên Long
Út ở nhà có đi đâu thì đóng cửa nhà cho kĩ đấy
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Dạ út biết rồi, hai đi làm ạ
Nói rồi Long cầm cuốc rời đi
Duy cũng bắt đầu dọn vãi vóc kim chỉ ra ngoài bàn may trước nhà
___________
Cuối giờ Thìn(8-9 giờ)
Duy ngồi trước hiên, chăm chú đạp may áo. Ánh nắng nhẹ chiếu lên gương mặt em, khiến từng đường nét trở nên dịu dàng đến mức khó rời mắt.
"Ở đây… có nhận sửa áo không?"
Một giọng nam lạ vang lên
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
//Ngước mặt lên xem//
Trước mặt em là một nam nhân lạ mặt, dáng người cao ráo, quần áo gọn gàng nhưng không phô trương.
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Cậu cần sửa gì ạ?
Trần Triết Vỹ
Trần Triết Vỹ
Cậu sửa giúp tôi cái áo này bị rách
Anh ta đưa qua cho em, em nhận lấy rồi lật qua lật lại xem mới ngước đầu lên nói
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Được, chiều cậu quay lại lấy
Trần Triết Vỹ
Trần Triết Vỹ
Không được sửa ngay sao?
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
//lắc đầu// Còn nhiều việc
Anh ta im lặng vài giây… rồi bất ngờ ngồi xuống cạnh em
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
?
Trần Triết Vỹ
Trần Triết Vỹ
Vậy tôi chờ
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
//Khựng lại// Không cần đâu.
Trần Triết Vỹ
Trần Triết Vỹ
Không sao, tôi rảnh
Anh ta nhìn em mà cười tươi
Em không nói gì thêm chỉ lặng lẻ kéo ghế ngồi xuống làm tiếp
Cúi đầu tiếp tục may, nhưng vẫn cảm nhận được ánh mắt kia đang nhìn mình.
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Cậu nhìn tôi làm gì?
Trần Triết Vỹ
Trần Triết Vỹ
Nhìn em.
Em bất giác khựng lại rồi quay lại nhìn anh ta
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Cậu...-
Anh ta bật cười rồi nhanh miệng nói
Trần Triết Vỹ
Trần Triết Vỹ
Đùa thôi
Em lại tiếp tục với công việc, ít lâu sau mới nhàn nhạt lên tiếng
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Cậu từ đâu tới?
Trần Triết Vỹ
Trần Triết Vỹ
Sài Gòn
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Lặn lội xuống vùng này để là gì?
Trần Triết Vỹ
Trần Triết Vỹ
Tìm hiểu nghề may ở đây, tôi nghe bảo ở đây có nhiều thợ giỏi
Trần Triết Vỹ
Trần Triết Vỹ
Nên muốn tìm hiểu rồi chiêu mộ họ lên Sài Gòn làm thợ cho tôi
Em không đáp cũng không nhìn anh ta chỉ tập trung vào đóng vãi đang may
Đôi tay thon thả, trắng sứ phát sáng dưới sắc nắng soi vào
Anh ta nhìn bàn thay thoăn thoắt đẩy vãi của em mà lên tiếng
Trần Triết Vỹ
Trần Triết Vỹ
Tay em đẹp thật đấy
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
//Khựng lại//
Em vội bẻ lái câu nói của anh ta
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Cậu tên gì?
Trần Triết Vỹ
Trần Triết Vỹ
Trần Triết Vỹ
Trần Triết Vỹ
Trần Triết Vỹ
Còn em tên gì?
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Trần Triết Vỹ
Trần Triết Vỹ
Đúng là người đẹp tên cũng đẹp
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
//Đỏ mặt quay đi//
__________

Download MangaToon APP on App Store and Google Play

novel PDF download
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play