Tiếng Việt
NovelToon NovelToon

[Tokyo Revengers]° Đừng Khóc. °

CHUONG I 。

Fuyuzukii (tác giảa)
Fuyuzukii (tác giảa)
Xin chào mọi nguời ạ! đây là bộ thứ hai của mình.. Mong được mọi người đón nhận ạ 😔
Fuyuzukii (tác giảa)
Fuyuzukii (tác giảa)
anh yêu em 🥲
____________________
"Nỗi buồn rơi xuống như ánh chiều tà, Không tối hẳn nhưng khiến lòng người mờ mịt."
_____________________
Năm mười bốn tuổi, thế giới của Natsumi gói gọn trong những góc tối, những cái tát nảy lửa và một nỗi sợ hãi không tên.
Đêm nay, thị trấn chìm trong một bầu không khí u uất lạ thường. Cô bé có mái tóc Hime đen nhánh đứng trước tấm gương ố vàng trong nhà tắm, lặng lẽ nhìn những vết lằn đỏ trên bờ vai gầy guộc.
Đời đối xử với em bằng sự tàn nhẫn, bắt em phải lớn lên bằng những trận đòn roi và bạo lực học đường dai dẳng. Natsumi không gào khóc. Em đã học được cách nuốt ngược nước mắt vào trong
Bởi vì em biết, ở nơi đổ nát này, lời cầu cứu của em sẽ chẳng có ai nghe thấy, và chính em phải là người thì thầm với cái bóng của mình..
"Đừng khóc."
Nhưng bóng tối và sự im lặng không bảo vệ em được lâu. Từ phía phòng khách, tiếng bước chân nặng nề, loạng choạng của Kenji đang tiến lại gần. Tiếng tay nắm cửa bị vặn mạnh một cách thô bạo.
[CÁCH]
Watanabe Natsumi
Watanabe Natsumi
...!!
Natsumi nín thở, tim đập liên hồi như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực gầy guộc.
Cánh cửa bật mở, mùi rượu nồng nặc sộc vào mũi quyện cùng giọng nói khàn đặc, đầy hằn học của ông ta
Watanabe Kenji
Watanabe Kenji
Mày trốn trong đây làm gì con khốn?!
Kenji đứng sừng sững ở cửa, gương mặt hằn lên những nếp nhăn dữ tợn của một kẻ bất mãn với đời.
Sát khí và hơi men nồng nặc từ ông ta như muốn bóp nghẹt bầu không khí nhỏ hẹp trong nhà tắm.
Khi cánh tay thô bạo của Kenji vừa vung lên
Natsumi bằng bản năng sinh tồn của một đứa trẻ mười bốn tuổi đã lách người, né được cú tát trời giáng rồi cắm đầu chạy thục mạng ra phòng khách.
Watanabe Natsumi
Watanabe Natsumi
Mẹ ơi..! Mẹ ơi cứu con mẹ ơi...!!!
Tiếng gọi của em như xé toạc đêm đen.
Trông thấy mẹ đang đứng khúm núm bên cạnh chiếc bàn ăn, Natsumi lao đến như nhìn thấy chiếc phao cứu sinh duy nhất của đời mình.
Em túm chặt lấy vạt áo bà, người run lên bần bật.
Watanabe Natsumi
Watanabe Natsumi
H-hức... Hức mẹ ơi..!!
Thế nhưng, có lẽ Natsumi đã quên mất... Người phụ nữ ấy cũng đang run rẩy vì hoảng loạn. Ánh mắt bà ngập tràn sự sợ hãi trước gã chồng điên cuồng đang lao tới.
Watanabe Akira
Watanabe Akira
L-làm gì vậy hả?! Buông tao ra..!!!
Trong cơn ích kỷ của nỗi sợ, bà nhẫn tâm gỡ những ngón tay gầy guộc của Natsumi ra, dùng một lực mạnh đẩy ngược em về phía gã đàn ông kia, như để dùng đứa con gái làm lá chắn thế mạng cho chính mình.
Watanabe Natsumi
Watanabe Natsumi
Ức-!!
Natsumi mất đà, ngã nhào thẳng vào vòng tay quỷ dữ của Kenji.
Đôi mắt em mở to, trồng đen run lên vì sợ hãi.
Watanabe Natsumi
Watanabe Natsumi
B-Bố..! C.. Con... Con xin lỗi!!..
Watanabe Kenji
Watanabe Kenji
Mày được lắm... Đủ lông đủ cánh để phản tao rồi..
Giọng ông khàn đi rồi siết chặt lấy Natsumi.
Những trận đòn roi, những cái đá thô bạo liên tiếp đổ xuống thân hình nhỏ bé. Đêm ấy, Natsumi bị đánh đến mức thừa sống thiếu chết, da thịt ê chề và đau đớn đến tê dại. Em không còn sức để khóc, cũng không còn sức để cầu cứu nữa.
Trong những giây phút cuối cùng trước khi ý thức hoàn toàn lịm đi.
Natsumi cố gắng dùng chút tàn lực, hướng đôi mắt mờ đục về phía người mẹ. Qua làn tóc Hime rũ rượi, em nhìn thấy người phụ nữ ấy đang ôm chặt lấy anh hai em, Asahi vào lòng...
Vừa run rẩy vừa ra sức vỗ về, dỗ dành anh. Bà bao bọc cho đứa con trai lớn, nhưng tuyệt nhiên không một lần ngoái đầu nhìn đứa con gái đang nằm trên vũng máu.
Watanabe Natsumi
Watanabe Natsumi
... -
Watanabe Natsumi
Watanabe Natsumi
M.. Mẹ...
Thế giới của Natsumi cứ thế mờ nhòe dần, lạnh ngắt và tối tăm, rồi chìm hẳn vào một khoảng không vô tận.
__________

CHUONG II。

_______________
"Hạnh phúc của người sáng quá, Đến mức soi rõ phần thiếu thốn trong tôi. "
________________
Ý thức của Natsumi trở lại bằng một cơn đau nhói buốt chạy dọc sống lưng, kéo theo cảm giác tê dại khắp da thịt.
Em mệt mỏi mở mắt, đón nhận ánh sáng ngày mới không phải là sự ấm áp, mà là những tia nắng hanh hao của buổi sớm hắt qua ô cửa kính vỡ, rọi thẳng vào gương mặt tái nhợt.
Watanabe Natsumi
Watanabe Natsumi
...?
Natsumi vẫn nằm đó, trên sàn nhà gạch men lạnh ngắt và nhớp nháp từ đêm qua.
Watanabe Natsumi
Watanabe Natsumi
Ư... Đ-đau quá..
Em cố gắng chống tay ngồi dậy, mỗi một cử động nhỏ đều khiến em rùng mình vì đau đớn.
Khắp căn nhà cấp bốn là một cảnh tượng tan hoang đến gai người.
Watanabe Natsumi
Watanabe Natsumi
Trời... Nát ghê
Chiếc bàn ăn bằng gỗ bị lật nghiêng, bát đĩa vỡ vụn thành từng mảnh li ti găm rải rác trên nền đất. Bộ quần áo của ai đó bị lôi tuột khỏi tủ, nằm vương vãi khắp nơi. Căn nhà như vừa trải qua một trận cuồng phong, tàn nhẫn và đổ nát.
Watanabe Natsumi
Watanabe Natsumi
Mẹ ơi..? Anh hai...?
Giọng em khản đi, có phần khó nghe.
Không có tiếng đáp lại. Em gượng dậy, bước những bước loạng choạng qua từng phòng.
Phòng ngủ của bố mẹ trống trơn. Góc phòng của anh hai cũng chẳng có một bóng người. Cả ba người họ đã rời đi từ lúc nào, mang theo những thứ giá trị nhất, bỏ lại một căn nhà hoang tàn và một đứa trẻ mười bốn tuổi đang mang đầy thương tích.
Watanabe Natsumi
Watanabe Natsumi
...
Họ đi rồi. Bỏ lại đứa trẻ 14 tuổi tự sinh tự diệt như thể em chưa từng tồn tại trong cuộc đời họ. Natsumi tựa lưng vào cánh cửa gỉ sét, mái tóc Hime rối bời che khuất nửa khuôn mặt. Em không khóc, đôi mắt hằn lên sự trống rỗng đến vô hồn.
Watanabe Natsumi
Watanabe Natsumi
Từ bây giờ, không có ai làm tổn thương mình được nữa rồi...
Watanabe Natsumi
Watanabe Natsumi
Hahaha...
Tiếng cười em vang vọng trong ngôi nhà trống trãi, lạnh lẽo và chút gì đó.. Tổn thương.
Natsumi không thu dọn gì cả, vì trong căn nhà hoang tàn này chẳng còn thứ gì thuộc về em, hay nói rõ ra là chả còn con mẹ gì để mang đi.
Em cứ thế vác cái thân xác rệu rã, rớm máu dưới lớp áo sờn cũ, loạng choạng bước qua bậu cửa và rời đi.
Đôi chân trần bết bẩn vô định kéo em đi qua những con phố dài, cho đến khi không còn chút sức lực nào nữa, Natsumi ngồi sụp xuống bên vệ đường, ngay cạnh một cửa hàng tiện lợi rực rỡ ánh đèn.
Watanabe Natsumi
Watanabe Natsumi
Khốn thật... Đau chân khiếp-
Đêm lạnh hay lòng em lạnh, em cũng chẳng rõ, chỉ biết cái lạnh từ mặt đường nhựa cứ thế thấm thấu qua da thịt, đau buốt.
Giữa sự mệt mỏi rã rời, ánh mắt vô hồn của Natsumi chợt bị thu hút bởi một gia đình bốn người vừa bước ra khỏi cửa hàng.
Watanabe Natsumi
Watanabe Natsumi
..?
Họ cũng là một gia đình bốn người, giống hệt như nhà của em. Nhưng tổ ấm ấy có hai đứa con trai, và cậu em út đang ríu rít nắm lấy tay người bố, nằng nặc đòi mua bằng được món đồ chơi trưng bày trên kệ kính.
Watanabe Natsumi
Watanabe Natsumi
Đm một hồi ổng đánh mày lòi trĩ...
Natsumi nín thở nhìn trân trân. Em tưởng tượng về một trận lôi đình, một cái tát hay một tiếng chửi rủa đầy hằn học như cách Kenji vẫn thường làm.
Thế nhưng, không có cái tát nào cả.
Watanabe Natsumi
Watanabe Natsumi
!...
Người đàn ông kia chỉ mỉm cười, một nụ cười ấm áp như nắng mai. Ông cúi người xuống, dịu dàng xoa đầu đứa nhỏ rồi dịu giọng dỗ dành, dắt tay cậu bé cùng cả gia đình bước đi trong tiếng cười rộn rã.
Cảnh tượng ấy cứ thế nhòe đi trước mắt Natsumi. Hình ảnh người mẹ ôm chặt lấy Asahi, ra sức bảo bọc dỗ dành anh hai trong căn phòng khách đêm qua lại ùa về, băm vằm chút lý trí tàn tạ còn sót lại của em.
Watanabe Natsumi
Watanabe Natsumi
Bảo không ghen tị chắc là nói dối..
Hóa ra, vòng tay của cha mẹ có thể ấm áp đến thế. Hóa ra, trên đời này vẫn có những đứa trẻ được nâng niu như báu vật. Chỉ là báu vật ấy tuyệt nhiên...
Không phải Natsumi.
____________

CHUONG III 。

_______________
"Ngừng, Tìm kiếm Lời giải thích Khi hành động của họ Đã là câu trả lời."
_______________
Một cơn gió rít qua, hất tung những lọn tóc Hime đen nhánh sang hai bên má. Natsumi ôm lấy hai đầu gối run rẩy, nhìn theo bóng lưng hạnh phúc của gia đình xa lạ kia dần khuất dạng dưới ánh đèn đường.
Trong khoảng không gian tịch mịch và cô độc đến tận cùng ấy, một suy nghĩ nghẹn đắng chợt lóe lên trong đầu cô bé mười bốn tuổi
Watanabe Natsumi
Watanabe Natsumi
*Nếu... Sinh ra là con trai, ba mẹ sẽ.. Yêu thương mình*
Watanabe Natsumi
Watanabe Natsumi
*Đúng không?*
Câu hỏi ấy chẳng ai có thể đáp lại, vì dù là trai hay gái mà không vừa lòng
Thì cũng đừng mong được yêu thương hay quan tâm, rồi cũng sẽ như Natsumi thôi, chẳng khác gì chú chó bị chủ bỏ.
_____
Màn đêm buông xuống đặc quánh, nuốt chửng lấy bóng dáng nhỏ nhoi, gục đầu bên vệ đường. Natsumi nhắm nghiền mắt, chìm dần vào sự im lặng im lìm và vô tình của thế gian.
____
Mùi nhựa đường ướt sũng quyện với mùi máu tanh nồng làm Natsumi tỉnh giấc. Khung cảnh rực rỡ của cửa hàng tiện lợi đã biến mất, thay vào đó là không gian ngột ngạt bên trong một chiếc xe ô tô đang lao đi trong đêm.
Thân hình em đau nhức đến vặn vẹo. Ở ghế lái, một gã trai tóc dài đang gõ nhịp tay lên vô lăng.
Watanabe Natsumi
Watanabe Natsumi
???
Watanabe Natsumi
Watanabe Natsumi
Vcl giờ bắt cóc cũng... Lộng hành dữ..?
Em lí nhí, nheo mắt nhìn kỹ khuôn mặt gã.
Ở ghế lái, một gã trai tóc dài đang gõ nhịp tay lên vô lăng. Chiếc khẩu trang đen che kín nửa mặt, nhưng đôi mắt gã thì tràn ngập sự cợt nhả nguy hiểm.
Sanzu Haruchiyo
Sanzu Haruchiyo
Tỉnh rồi?
Sanzu Haruchiyo
Sanzu Haruchiyo
Cái mạng rẻ rách của mày cũng lớn phết đấy
Sanzu Haruchiyo
Sanzu Haruchiyo
Hime.
Watanabe Natsumi
Watanabe Natsumi
Ờ... Hả?? Ừm, bỏ qua đi.. Mà Hime là ai? anh đưa tôi đi đâu vậy???
Sanzu Haruchiyo
Sanzu Haruchiyo
Tao thấy mày để tóc Hime nên gọi thế.
Watanabe Natsumi
Watanabe Natsumi
....
Gã cất giọng, âm thanh khàn khàn lười biếng vang lên. Natsumi run rẩy co người vào góc ghế phụ, cảnh giác nhìn gã.
Watanabe Natsumi
Watanabe Natsumi
Nhưng mà anh là ai... Đưa tôi đi đâu..?
[Kéééét]
Watanabe Natsumi
Watanabe Natsumi
!!!
Watanabe Natsumi
Watanabe Natsumi
Á ĐUJ MÁ-
Chiếc xe đột ngột tấp vào lề đường rồi phanh gấp khiến em giật mình la lên, đầu chúi xuống.
Sanzu tắt máy, quay hẳn người sang phía Natsumi. Gã bật cười thành tiếng, thanh âm rợn người rồi kéo chiếc khẩu trang xuống..
Để lộ hai vết sẹo hình viên kim cương ghê rợn ở khóe miệng.
Watanabe Natsumi
Watanabe Natsumi
Á đù, vip nha bro-
Gã thô bạo vươn tay túm lấy cằm em, ép em phải nhìn thẳng vào mắt gã.
Watanabe Natsumi
Watanabe Natsumi
A-... Ê uông a...!!
"Ê buông ra...!!"
Sanzu Haruchiyo
Sanzu Haruchiyo
Mày có thôi đi không?
Sanzu Haruchiyo
Sanzu Haruchiyo
Mẹ kiếp con ngáo..
Sanzu Haruchiyo
Sanzu Haruchiyo
Thấy một con chó đang thoi thóp, tiện tay đem về thôi.
Watanabe Natsumi
Watanabe Natsumi
... On ặc.
Nghe em ấm ớ, gã siết mạnh các khớp tay khiến em vùng vẫy.
Watanabe Natsumi
Watanabe Natsumi
ÁAUUUUUUUUUUUU
Watanabe Natsumi
Watanabe Natsumi
Ụ Á ÀY!!!
... =))))
Sanzu Haruchiyo
Sanzu Haruchiyo
... Gọi mày là chó cũng đéo sai nhỉ?.
Khuôn mặt xinh đẹp của gã nổi gân xanh khi nghe nó ăng ẳng..
Sanzu Haruchiyo
Sanzu Haruchiyo
Tao là Sanzu Haruchiyo.
Sanzu Haruchiyo
Sanzu Haruchiyo
Biết Touman không?
Watanabe Natsumi
Watanabe Natsumi
Éo.
"Đéo"
Sanzu nhe răng cười, ánh mắt gã dán vào những vết thương cũ mới chằng chịt trên cánh tay em, rồi lại nhìn vào đôi mắt trống rỗng không chút sợ chết của cô bé mười bốn tuổi. Gã ghé sát lại gần em, thì thầm.
Sanzu Haruchiyo
Sanzu Haruchiyo
Hỗn láo nhỉ?
Sanzu Haruchiyo
Sanzu Haruchiyo
Nhưng tao thích.
Nói rồi mãi gã mới buông má em ra, hai cái bánh bao đỏ ửng lên.. Nhìn đáng thương thiệt.
Watanabe Natsumi
Watanabe Natsumi
Aiss- Đau chết..!! ủa ê, muốn bao nuôi thì tui nói trước.
Watanabe Natsumi
Watanabe Natsumi
Phải có tiền àa..
Sanzu Haruchiyo
Sanzu Haruchiyo
?
Sanzu Haruchiyo
Sanzu Haruchiyo
Phận làm chó mà ý kiến lắm.
Sanzu Haruchiyo
Sanzu Haruchiyo
Tiền thì bố đéo thiếu..
Sanzu Haruchiyo
Sanzu Haruchiyo
Nhưng
Sanzu Haruchiyo
Sanzu Haruchiyo
Cái tao cần ấy...
Gã sát lại gần em.
Sanzu Haruchiyo
Sanzu Haruchiyo
Là bảo mày cắn ai, mày phải cắn người đó. Làm được thì sống, không làm được thì tao ném mày lại về cái xó ban nãy. Chọn đi?
Watanabe Natsumi
Watanabe Natsumi
Phải chó đé-
[Bộp]
Gã ném cả sấp tiền vào mặt em, em vẫn định bướng thì thấy nguyên cây katana đã kề sát cổ.
Watanabe Natsumi
Watanabe Natsumi
....
Watanabe Natsumi
Watanabe Natsumi
Woof woof.
Sanzu Haruchiyo
Sanzu Haruchiyo
Haa...
Gã cất đi thanh kiếm đó, khóe môi không nhịn được mà cong thành một đuờng cong hoàn mỹ.
Sanzu Haruchiyo
Sanzu Haruchiyo
Tốt lắm, từ giờ..
Sanzu Haruchiyo
Sanzu Haruchiyo
Mày là người của tao.
________________

Download MangaToon APP on App Store and Google Play

novel PDF download
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play