Tiếng Việt
NovelToon NovelToon

[RhyCap] Luật Chơi Của Kẻ Săn Mồi

THƯỢNG TẦNG RỰC LỬA

Tiếng giày da nện xuống sàn đá cẩm thạch của sảnh tòa nhà tập đoàn kinh tế hàng đầu thành phố vang lên đều đặn, khô khốc
Hoàng Đức Duy bước ra khỏi thang máy, trên môi là nụ cười nửa miệng đặc trưng
Cậu vừa nẫng tay trên một dự án béo bở ngay trước mũi đối thủ lớn nhất của mình
Trợ Lý
Trợ Lý
Giám đốc Duy
Trợ Lý
Trợ Lý
Bên phía anh Quang Anh đang yêu cầu một cuộc họp khẩn cấp tại phòng VIP 1
Duy dừng lại, chỉnh lại chiếc cà vạt lụa màu xanh navy, khẽ hất cằm
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Đã thắng rồi thì ngại gì không gặp?
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Đi thôi
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Xem anh ta định làm gì tôi
Tại phòng họp, không khí ngột ngạt đến mức một cây kim rơi cũng có thể nghe thấy
Nguyễn Quang Anh ngồi ở vị trí chủ tọa, chiếc kính gọng vàng phản chiếu ánh sáng lạnh lẽo
Anh nhìn chằm chằm vào xấp tài liệu trên bàn, gương mặt không chút cảm xúc
Cạch
Cánh cửa mở ra
Đức Duy thản nhiên bước vào, kéo chiếc ghế đối diện Quang Anh rồi ngồi xuống, gác một chân lên bàn đầy vẻ thách thức
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Anh gọi tôi đến để chúc mừng chiến thắng của tôi sao
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Anh Quang Anh?
Quang Anh ngước mắt lên
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Chúc mừng?
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Duy, cậu dùng chiêu trò để tác động vào hội đồng quản trị phía đối tác
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Đó không gọi là kinh doanh
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Đó là ăn cắp
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Ăn cắp?
Duy bật cười
Cậu rướn người về phía trước, khoảng cách giữa hai gương mặt chỉ còn chưa đầy mười xăng-ti
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Anh quá sạch sẽ rồi đấy
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Anh Quang Anh
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Trong trò chơi của kẻ săn mồi
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Kẻ nào nắm được điểm yếu của đối phương trước
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Kẻ đó thắng
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Anh thua vì anh quá... chính trực
Quang Anh không lùi lại, anh chậm rãi tháo kính ra, đặt lên bàn
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Cậu tưởng dự án này là miếng mồi ngon sao?
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Duy, cậu vừa tự mình bước vào một cái bẫy mà chính cậu cũng không lường trước được
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Và người duy nhất có thể kéo cậu ra khỏi đống đổ nát đó sau này...
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Chỉ có tôi
Đức Duy nhíu mày, sự tự tin thoáng lung lay
Nhưng rất nhanh, cậu lấy lại vẻ ngạo mạn, đứng dậy phủi áo
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Vậy thì chờ xem
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Là tôi rơi vào bẫy
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Hay là anh sẽ phải quỳ xuống cầu xin tôi hợp tác
Duy quay lưng bước đi, bóng lưng cao gầy đầy kiêu hãnh
Trong phòng họp, Quang Anh vẫn ngồi im lìm, ánh mắt dõi theo bóng người vừa rời đi
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Đứa trẻ bướng bỉnh...
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Để xem cậu trụ được bao lâu
___

CÁI BẪY NGỌT NGÀO

Đức Duy trở về văn phòng với tâm trạng đắc thắng, nhưng niềm vui ngắn chẳng tày gang
Chỉ chưa đầy hai tiếng sau cuộc gặp với Quang Anh, một bản báo cáo khẩn đã được đặt lên bàn làm việc của cậu
Dự án khu phức hợp mà cậu vừa giành được thực chất đang vướng vào một vụ lùm xùm pháp lý về quyền sử dụng đất từ mười năm trước
Sắc mặt Duy tối sầm lại
Cậu nhớ lại ánh mắt thản nhiên của Quang Anh ban sáng
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Chết tiệt
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Anh ta cố tình nhường mình sao?
Duy vơ lấy chiếc áo khoác, lao ra khỏi phòng
Cậu cần một lời giải thích
Nhưng đúng lúc đó, điện thoại cậu rung lên
Một tin nhắn từ một số máy lạ, nhưng cậu thừa biết là của ai
> "Nếu không muốn cổ phiếu của Hoàng Gia bốc hơi 10% vào sáng mai, 8 giờ tối gặp tôi ở hầm xe tòa tháp Bitexco. Đi một mình."
--
8 giờ tối
Dưới hầm xe vắng lặng, chỉ còn tiếng quạt thông gió chạy rì rầm
Quang Anh đã đứng đó, tựa lưng vào chiếc siêu xe đen bóng, tay thong thả mân mê chiếc bật lửa Zippo
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Anh biết từ trước rồi đúng không?
Duy bước tới, giọng nói đầy sự tức giận
Quang Anh không vội trả lời
Anh bật lửa, ánh sáng vàng cam lóe lên phản chiếu gương, đẹp đến nghẹt thở
Anh tiến lại gần Duy, từng bước một, cho đến khi Duy bị ép sát vào thân xe lạnh lẽo
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Tôi đã nói rồi
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Cậu quá vội vàng
Quang Anh cúi xuống, hơi thở nóng hổi vương trên vành tai Duy
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Dự án đó là một cái hố không đáy
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Nếu cậu lún sâu vào, gia đình cậu sẽ không để yên cho cậu đâu
Duy nghiến răng, đẩy mạnh vai đối phương
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Vậy tại sao anh lại giúp tôi?
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Chúng ta là đối thủ, đáng lẽ anh nên đứng nhìn tôi ngã xuống chứ?
Quang Anh bất ngờ nắm lấy cổ tay Duy, lực đạo mạnh mẽ nhưng không làm cậu đau
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Vì cậu là đối thủ duy nhất khiến tôi thấy hứng thú
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Nếu cậu chết sớm quá
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Cuộc chơi này sẽ chán lắm
Anh buông tay Duy ra, ném cho cậu một chiếc USB
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Trong này là tài liệu để cậu lật ngược thế cờ
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Nhưng không có gì là miễn phí cả
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Đức Duy
Duy cầm lấy chiếc USB còn ấm nóng, nhíu mày
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Anh muốn gì?
Quang Anh khẽ nhếch môi
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Tạm thời thì chưa
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Nhưng hãy nhớ, cậu hiện tại đang nợ tôi một mạng đấy
__

CHUYẾN ĐI NGOÀI DỰ KIẾN

Sáng hôm sau, một thông báo từ Hiệp hội Doanh nghiệp trẻ khiến cả giới thương trường xôn xao
Nguyễn Quang Anh và Hoàng Đức Duy sẽ cùng đại diện đi khảo sát thực tế tại một vùng dự án mới ở miền Tây để thẩm định tiềm năng hợp tác liên tỉnh
Đây là chuyến đi bắt buộc
Duy nhìn danh sách đoàn đi mà muốn nổ tung
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Chỉ có hai người chúng ta?
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Không thư ký
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Không trợ lý?
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Đây là yêu cầu của phía tỉnh để đảm bảo tính bảo mật và khách quan
Quang Anh thản nhiên bước lên chiếc xe bán tải chuyên dụng, ngồi vào ghế lái
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Lên xe đi
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Giám đốc Duy
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Đường về miền Tây xa lắm
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Nếu cậu cứ đứng đó thì chúng ta sẽ lỡ phà đấy
Chiếc xe lăn bánh, rời xa khói bụi thành phố để về hướng sông nước
Duy ngồi ở ghế phụ, tay khoanh trước ngực, cố tình nhìn ra cửa sổ để tránh ánh mắt của người bên cạnh
Bất chợt, trời đổ cơn mưa rào đặc trưng của vùng đất Nam Bộ
Mưa trắng xóa cả kính lái
Xe đang chạy trên một đoạn đường đất đỏ trơn trượt thì bỗng nhiên...
Khục!
Chiếc xe lảo đảo rồi chết máy ngay giữa một cánh đồng vắng vẻ
Quang Anh thử đề máy lại vài lần nhưng bất thành
Anh thở dài, nhìn đồng hồ
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Mưa to quá
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Sóng điện thoại cũng mất rồi
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Có vẻ đêm nay chúng ta phải trú tạm ở đây thôi
Duy nhìn quanh, chỉ thấy một trạm dừng chân nhỏ bỏ hoang bên đường
Cậu quay sang nhìn Quang Anh, lắp bắp
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Anh đùa tôi à?
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Ngủ lại đây?
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Với anh?
Quang Anh tháo nút thắt cà vạt, quay sang nhìn Duy với vẻ mặt đầy ý vị
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Cậu sợ tôi à
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Giám đốc Duy
___

Download MangaToon APP on App Store and Google Play

novel PDF download
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play