Tiếng Việt
NovelToon NovelToon

Hương Tàn Trong Ánh Đèn [Kết Pháp Vi Kỳ- ABO]

Chương 1

Ánh đèn chiếu thẳng vào mắt.
Cô mở mắt ra trong một nhịp thở gấp — như vừa bị kéo ra khỏi một giấc mơ quá sâu.
Không khí xung quanh không phải mùi bệnh viện, mà là… mùi phấn, mùi nước hoa, và một thứ gì đó rất đậm.
Đậm đến mức khiến cổ họng cô khô lại.
Nguyễn Thùy Trang
Nguyễn Thùy Trang
...Cái gì đây?
Giọng nói phát ra, trầm hơn cô nghĩ.
Không phải giọng của cô.
Một đoạn ký ức đột ngột tràn vào đầu — không báo trước, không nhẹ nhàng, mà như bị nhét thẳng vào não.
Tên: Nguyễn Thùy Trang Nghề nghiệp: Ca sĩ. Tình trạng hiện tại: Thí sinh chương trình sống còn Tinh Quang Tái Sinh. Và một dòng thông tin nổi bật hơn tất cả: Alpha.
Cô khựng lại.
Alpha?
Một cảm giác kỳ lạ lan ra từ cổ xuống ngực, như có thứ gì đó đang tồn tại trong cơ thể này mà cô chưa từng trải qua. Không phải đau, nhưng rất rõ ràng.
Là pheromone.
Cô chưa kịp tiêu hóa hết thì cửa phòng bật mở.
Lưu Vũ Minh
Lưu Vũ Minh
Chuẩn bị lên sân khấu rồi, còn ngồi đó làm gì nữa?
Một người đàn ông đứng ở cửa, giọng không kiên nhẫn. Ánh mắt nhìn cô không phải khó chịu đơn thuần, mà là… chán ghét.
Không che giấu một chút nào.
Nguyễn Thùy Trang nhìn hắn ta, chưa kịp phản ứng.
Người kia hừ nhẹ.
Lưu Vũ Minh
Lưu Vũ Minh
Đừng có gây chuyện nữa. Cô mà còn dính thêm scandal thì công ty cũng không cứu nổi đâu. //bỏ đi//
Cửa đóng lại.
Không khí lại rơi vào im lặng.
Cô nhìn chính mình trong gương thêm một lần nữa. Lần này, ký ức rõ ràng hơn. Những đoạn video cắt ghép. Những bình luận ác ý. Những từ khóa trending:
“Alpha mất kiểm soát” “Quấy rối Omega” “Nên cấm sóng”
Cô chợt nhận ra rằng..
Cô… là người bị ghét nhất ở đây.
Hành lang phía sau sân khấu ồn ào hơn cô tưởng.
Tiếng nói chuyện, tiếng giày cao gót, tiếng staff gọi nhau. Nhưng khi cô bước ra… Có một khoảng lặng rất ngắn. Không ai nói gì, nhưng ánh mắt thì đủ.
Lảng tránh.
Đánh giá.
Thậm chí còn có chút cảnh giác.
Thùy Trang không dừng lại.
Cô đi thẳng.
Giống như cơ thể này đã quen với việc đó.
Tại phòng chờ chung.
Mười mấy thí sinh, mỗi người một góc.
Có người luyện thanh, có người chỉnh trang phục, có người nhìn điện thoại. Không khí căng như dây đàn, nhưng vẫn giữ được vẻ ngoài bình thường.
Cho đến khi cô bước vào.
Một vài người ngẩng lên.
Rồi lại cúi xuống.
Không ai chào.
Cũng không ai chủ động bắt chuyện.
Thùy Trang tìm một chỗ trống, ngồi xuống.
Cô không thấy khó chịu.
Bởi vì cô hiểu rõ rằng bây giờ chẳng ai muốn lại gần một người đầy tai tiếng như cô.
Chỉ là… hơi xa lạ.
Trước kia, dù không thân, người ta vẫn sẽ giữ phép lịch sự tối thiểu.
Còn ở đây…
Cô không tồn tại trong “vùng an toàn” đó.
All
All
Cô ổn chứ?
Một giọng nói nhẹ vang lên bên cạnh.
Thùy Trang quay đầu lại.
Một cô gái đang đứng đó.
Mái tóc đen dài, làn da sáng, gương mặt không trang điểm quá đậm nhưng vẫn nổi bật một cách rất tự nhiên.
Quan trọng hơn — là mùi hương.
Rất nhẹ.
Không phải kiểu ngọt gắt thường thấy.
Mà là mùi giống như… nước sau mưa.
Thanh, lạnh, nhưng khiến người ta muốn hít sâu thêm một chút.
Cơ thể Thùy Trang khẽ căng cứng lên.
Không phải vì khó chịu
Mà là vì — phản ứng.
Bản năng của Alpha.
Cô lập tức lùi lại nửa bước, giữ cho khoảng cách vừa đủ.
Nguyễn Thùy Trang
Nguyễn Thùy Trang
Ổn.
Giọng bình tĩnh hơn cô tưởng.
Cô gái kia nhìn cô một lúc, ánh mắt có chút… khó hiểu.
An Kỳ
An Kỳ
Ừm.
Cô ấy không nói thêm gì. Chỉ gật nhẹ, rồi đi về phía ghế của mình
Có người khẽ gọi tên cô ấy:
All
All
An Kỳ, đến lượt cậu rồi.
Thùy Trang ngồi yên.
Nhưng đầu óc thì không.
Tên đó — vừa xuất hiện trong ký ức của cô.
An Kỳ.
Omega cấp S. Main vocal. Người được dự đoán sẽ debut. Và trong cốt truyện gốc… Cũng là người bị Nguyễn Thùy Trang “quấy rối”.
Sân khấu bắt đầu.
Ánh đèn chuyển màu, nhạc nổi lên.
An Kỳ đứng giữa trung tâm.
Chỉ một câu hát đầu tiên — cả trường quay im lặng.
Không phải kiểu im lặng vì lịch sự. Mà là… bị kéo vào.
Giọng cô ấy rất trong và mảnh
Không gồng, không phô kỹ thuật.
Chỉ đơn giản là — Đúng.
Đúng đến mức khiến người ta quên mất xung quanh.
Thùy Trang nhìn.
Không rời mắt.
Một cảm giác rất lạ dâng lên.
Không phải rung động.
Cũng không phải bị pheromone ảnh hưởng.
Mà là...
Cảm giác quen thuộc. Như đã từng nghe giọng hát này… ở đâu đó.
Cô ngồi thẫn thờ nhìn về phía nàng rất lâu
Lưu Vũ Minh
Lưu Vũ Minh
Nguyễn Thùy Trang, chuẩn bị.
Giọng staff kéo cô về thực tại.
Cô đứng dậy.
Bước về phía sân khấu.
Ánh đèn chiếu thẳng vào mắt.
Rất sáng.
Nhưng lần này, cô không thấy khó chịu. Chỉ có một ý nghĩ rất rõ ràng trong đầu:
"Nếu đã ở đây… thì không thể sống như kịch bản cũ."
End
________________
Con tác giả nhát mê Trang Pháp
Con tác giả nhát mê Trang Pháp
đây là lần đầu tiên tui viết về thể loại này nên có gì sai sót mong mọi người thông cảm và nhẹ nhàng góp ý
Con tác giả nhát mê Trang Pháp
Con tác giả nhát mê Trang Pháp
có thể nhân vật chính hơi ít lời thoại vì tui đọc tiểu thuyết là chủ yếu
Con tác giả nhát mê Trang Pháp
Con tác giả nhát mê Trang Pháp
và truyện khả năng không H vì tui viết dở nên mong mọi người đừng thất vọng nhé:))
Con tác giả nhát mê Trang Pháp
Con tác giả nhát mê Trang Pháp
iu

chương 2

Ánh đèn sân khấu chưa tắt hẳn.
Tiếng vỗ tay vẫn còn vang, nhưng không còn thuộc về người đang đứng trên đó nữa.
An Kỳ cúi chào.
Gọn gàng. Chính xác. Không dư thừa.
Nàng bước xuống, không nhìn về phía cánh gà. Nhưng khi đi ngang qua Cô Nàng dừng lại một nhịp rất nhỏ. Không ai nhận ra.
Ngoại trừ Thùy Trang
All
All
MC: "Tiếp theo — thí sinh Nguyễn Thùy Trang."
Giọng MC vang lên.
Không khí khán phòng thay đổi. Không còn háo hức. Mà là—chờ xem.
Cô bước ra.
Ánh đèn đổ xuống mái tóc hồng, phản chiếu một màu sắc quá nổi bật giữa sân khấu lạnh.
Dưới khán đài, có người cười khẽ, có người thì thầm, có người không thèm che giấu ánh mắt khó chịu.
Một cái tên.
Nhưng mang theo quá nhiều định kiến.
Nhạc bắt đầu, không phải bài trong kịch bản cũ.
Ở hàng ghế giám khảo, một người hơi nhíu mày.
All
All
GK: “Bài này… không phải bài đã đăng ký.”
Thùy Trang không nhìn xuống, Cô cầm micro.
Một nhịp.
Hai nhịp.
Rồi hát.
Không có kỹ thuật phô trương, không lên cao ngay.
Giọng cô trầm, thấp nhưng ổn định.
Cả khán phòng không im lặng ngay nhưng dần dần—những tiếng xì xào giảm xuống.
Cô không cố làm mình “hay”. Cô chỉ hát—như đang kể lại một thứ gì đó.
Một đoạn ký ức không thuộc về Nguyễn Thùy Trang, mà là của chính cô.
Nguyễn Thùy Trang
Nguyễn Thùy Trang
...Nếu có thể bắt đầu lại. tôi sẽ không chọn im lặng.
Câu hát rơi xuống.
Không nặng.
Nhưng rất thật.
Ở phía sau cánh gà, An Kỳ đứng yên.
Không ngồi, không nói chuyện với ai, chỉ nhìn chằm chằm về phía người kia
Ánh mắt nàng dần thay đổi.
Không còn là sự quan sát đơn thuần. Mà là đang lắng nghe.
Pheromone trong không khí rất nhẹ, gần như không ai nhận ra.
Nhưng Nàng thì có.
Không giống lời đồn.
Không hỗn loạn, không áp đảo.
Mà là được kiềm chế đến mức gần như biến mất.
Một Alpha như vậy…
Không thể là người “mất kiểm soát”.
Trên sân khấu, Thùy Trang kết thúc bài hát.
Không cao trào, không bùng nổ.
Chỉ là một điểm dừng rất đúng lúc.
Không gian im lặng.
Hai giây.
Ba giây.
Rồi mới có tiếng vỗ tay.
Không lớn.
Nhưng đủ để chứng minh mọi người đang dần thay đổi cái nhìn về Cô
All
All
GK: “Cô đổi bài.” //nhìn Cô//
Một giám khảo lên tiếng.
All
All
GK: “Vì sao?”
Thùy Trang nhìn thẳng, ánh mắt không né tránh.
Nguyễn Thùy Trang
Nguyễn Thùy Trang
Vì bài cũ không hợp với tôi.
All
All
GK: “Hay là không hợp với hình tượng cô muốn xây lại?”//thăm dò//
Cô im lặng một giây, rồi nói:
Nguyễn Thùy Trang
Nguyễn Thùy Trang
Cái tôi muốn… không phải hình tượng. //bình tĩnh trả lời//
Khán phòng lại xì xào nhưng lần này không giống lúc trước.
Ở phía sau, có người khẽ nói:
All
All
Cô ta… khác rồi.
An Kỳ không đáp, Nàng chỉ nhìn Thùy Trang rất lâu.
Một cảm giác rất nhẹ lướt qua.
Không rõ ràng.
Không ồn ào.
Nhưng đủ để cô nhận ra người này… không còn là người trong ký ức của cô nữa.
Sau sân khấu. Hành lang vẫn đông nhưng khi Thùy Trang đi qua, lần này không ai tránh hẳn. Chỉ là…
Không tiến lại gần.
Cô không quan tâm, đi thẳng về phòng thay đồ.
Cửa vừa mở, cô khựng lại.
An Kỳ đứng bên trong.
Không gian im lặng.
An Kỳ
An Kỳ
Cô đổi bài.
Lần này, người hỏi là cô ấy.
Nguyễn Thùy Trang
Nguyễn Thùy Trang
An Kỳ
An Kỳ
Không sợ bị trừ điểm?//nhướng mày//
Nguyễn Thùy Trang
Nguyễn Thùy Trang
Không. //bình tĩnh//
An Kỳ
An Kỳ
Vì sao? //nhíu mày thắc mắc//
Một khoảng dừng.
Nguyễn Thùy Trang
Nguyễn Thùy Trang
Vì tôi không muốn hát một thứ không phải của mình.
An Kỳ nhìn cô, không chớp mắt.
Rồi hỏi một câu rất nhẹ:
An Kỳ
An Kỳ
Vậy… pheromone của cô thì sao?
Không khí như bị kéo chậm lại.
An Kỳ
An Kỳ
Cô cũng định… không để nó điều khiển mình?
Thùy Trang không trả lời ngay.
Cô bước qua.
Khoảng cách giữa hai người rất gần, nhưng không chạm.
Nguyễn Thùy Trang
Nguyễn Thùy Trang
Đã thử rồi.
Giọng cô thấp.
Nguyễn Thùy Trang
Nguyễn Thùy Trang
Và tôi không định thất bại lần nữa.
Cửa đóng lại, cô đã rời đi
Trong phòng, An Kỳ vẫn đứng đó.
Mùi hương hoa hồng đen rất nhạt, gần như tan đi.
Nhưng Nàng vẫn cảm nhận được.
Không nồng. Không ép buộc.
Chỉ là..
mùi hương ấy vẫn ở lại trong căn phòng này
End
_________
Con tác giả nhát mê Trang Pháp
Con tác giả nhát mê Trang Pháp
hôm nay chỉ viết tới đây thôi
Con tác giả nhát mê Trang Pháp
Con tác giả nhát mê Trang Pháp
mỗi ngày 2 chap
Con tác giả nhát mê Trang Pháp
Con tác giả nhát mê Trang Pháp
hôm nào vui vui hoặc rảnh thì tôi sẽ ra nhiều hơn:))
Con tác giả nhát mê Trang Pháp
Con tác giả nhát mê Trang Pháp
bai mn
Con tác giả nhát mê Trang Pháp
Con tác giả nhát mê Trang Pháp
iu
Con tác giả nhát mê Trang Pháp
Con tác giả nhát mê Trang Pháp
🫰🏼🫰🏼

chương 3

Đêm xuống chậm, ánh đèn trong khu ký túc xá vẫn còn sáng, nhưng hành lang đã yên tĩnh đi nhiều, chỉ còn lại tiếng bước chân thưa thớt của staff.
Thùy Trang đứng trước cửa phòng tập, tay đặt lên tay nắm nhưng không mở ngay. Trong không khí có một mùi hương rất nhẹ, đến mức nếu không quen sẽ không nhận ra, nhưng với cô thì đủ rõ để dừng lại.
Cô đẩy cửa.
Ánh đèn bên trong vẫn bật, An Kỳ đứng trước gương, mái tóc đen buông xuống vai hơi rối. Áo khoác đã cởi, lớp áo mỏng để lộ xương quai xanh thanh mảnh và trong không gian kín, mùi hương kia không còn mơ hồ nữa.
Mưa đầu mùa, pha một chút hoa nhài, sạch và dịu, nhưng càng ở lâu càng khó bỏ qua.
Thùy Trang đứng ở ngưỡng cửa, không tiến thêm, chỉ hỏi một câu rất bình thường:
Nguyễn Thùy Trang
Nguyễn Thùy Trang
Cô chưa về?
An Kỳ không quay lại ngay, một nhịp sau mới đáp:
An Kỳ
An Kỳ
Còn tập.
Giọng hơi khàn, không phải vì mệt, mà vì một thứ gì đó đang dần mất cân bằng.
Thùy Trang nhận ra ngay lập tức. Phát tình kỳ chưa hoàn toàn bùng lên, nhưng đã bắt đầu lan ra, đủ để bản năng Alpha trong cô phản ứng theo bản năng. Không mạnh, nhưng rất rõ.
Cô lùi lại một bước, giữ khoảng cách.
Nguyễn Thùy Trang
Nguyễn Thùy Trang
Cô nên nghỉ sớm đi //nhíu mày//
Lúc này An Kỳ mới quay lại, ánh mắt không còn giữ được sự bình tĩnh tuyệt đối như ban ngày, nhưng cũng không hề yếu đi, chỉ là có thêm một lớp mờ rất khó gọi tên.
An Kỳ
An Kỳ
Cô định đi à?
Nguyễn Thùy Trang
Nguyễn Thùy Trang
Ừ.
An Kỳ
An Kỳ
Không định giúp tôi à? //nhướng mày//
Câu hỏi nhẹ, nhưng khiến không khí như chậm lại.
Thùy Trang nhìn thẳng vào Nàng, lần đầu tiên không né tránh.
Nguyễn Thùy Trang
Nguyễn Thùy Trang
Không.
Câu trả lời thẳng, không che giấu.
An Kỳ khựng lại một nhịp, rồi tiến lên một bước. Khoảng cách lập tức rút ngắn, mùi hương trong không khí đậm hơn, không phải do cố ý, mà vì không thể giữ lại nữa.
Thùy Trang không lùi thêm. Không phải vì không thể, mà vì cô biết chỉ cần cô lùi, người đối diện sẽ mất điểm tựa.
Giọng cô hạ thấp.
Nguyễn Thùy Trang
Nguyễn Thùy Trang
Cô đang không ổn. //gằn giọng//
An Kỳ
An Kỳ
Vậy cô giúp tôi đi. //bình tĩnh//
Câu nói bình tĩnh đến mức nguy hiểm.
Không gian rơi vào im lặng. Một giây, rồi hai giây, nhưng đủ dài để bản năng trong người siết lại. Thùy Trang thở ra chậm, giữ nhịp.
Nguyễn Thùy Trang
Nguyễn Thùy Trang
Cô biết mình đang nói gì không?
An Kỳ
An Kỳ
Tôi rất rõ. //nhìn cô//
Ánh mắt An Kỳ không né, không run, chỉ có nhiệt độ tăng lên từng chút một.
An Kỳ
An Kỳ
Hay là… cô không được? //nhếch môi//
Nghe giống khiêu khích, nhưng thực ra là một phép thử.
Trong một khoảnh khắc rất ngắn, Thùy Trang gần như đã bước tới. Khoảng cách giữa hai người lúc này chỉ còn đủ để cảm nhận rõ hơi thở của nhau, mùi hương hòa vào nhau, đậm lên theo từng nhịp.
Nhưng rồi cô dừng lại.
Cô không chạm vào An Kỳ, chỉ đưa tay ra phía sau, mở cửa sổ. Gió đêm lập tức tràn vào, kéo theo sự mát lạnh, làm loãng đi lớp pheromone đang dày lên trong không khí.
Nguyễn Thùy Trang
Nguyễn Thùy Trang
Ngồi xuống.
Giọng cô vẫn bình tĩnh, nhưng lần này mang theo một lực rất rõ.
An Kỳ nhìn cô thêm một lúc, rồi chậm rãi ngồi xuống ghế, lưng thẳng, hai tay đặt trên đầu gối. Thùy Trang vẫn đứng đó, giữ một khoảng cách vừa đủ, không xa, nhưng cũng không gần.
Nguyễn Thùy Trang
Nguyễn Thùy Trang
Điều chỉnh nhịp thở.
An Kỳ
An Kỳ
Cô nghĩ tôi không biết điều đó sao?
Nguyễn Thùy Trang
Nguyễn Thùy Trang
Cô biết, nhưng cô không làm.
Không gian lại im lặng, nhưng lần này không căng, mà chậm lại. Nhịp thở của An Kỳ dần ổn định, mùi hương cũng theo đó mà dịu xuống, không biến mất, chỉ trở nên mềm hơn, dễ kiểm soát hơn.
Một lúc sau, Nàng ngẩng lên.
An Kỳ
An Kỳ
Cô thật sự không chạm vào tôi?
Thùy Trang nhìn Nàng, ánh mắt vẫn như cũ, không dao động.
Nguyễn Thùy Trang
Nguyễn Thùy Trang
Không //dứt khoát//
An Kỳ
An Kỳ
Vì không muốn sao?
Nguyễn Thùy Trang
Nguyễn Thùy Trang
Không.
Nguyễn Thùy Trang
Nguyễn Thùy Trang
Mà là vì không cần.
Một câu trả lời không ngắn cũng không dài, nhưng đủ khiến không khí thay đổi.
An Kỳ im lặng. Lần đầu tiên, ánh mắt Nàng dao động, không phải vì pheromone, mà vì người đang đứng trước mặt Nàng
Bên ngoài, tiếng bước chân vang lên, rồi dừng lại trước cửa.
All
All
staff: “Có người ở trong không?”
Cả hai cùng nhìn ra. Trong khoảnh khắc rất ngắn đó, Thùy Trang bước lên một bước, đứng chắn phía trước An Kỳ, không chạm, nhưng đủ để ngăn mọi ánh nhìn nếu cánh cửa mở ra.
Nguyễn Thùy Trang
Nguyễn Thùy Trang
Có.
Giọng cô bình thường.
Cánh cửa không mở, chỉ để lại lời dặn dò.
All
All
staff: “Khóa cửa sớm nhé.”
Tiếng bước chân dần xa, không gian lại yên tĩnh.
Một lúc sau, Thùy Trang quay người.
Nguyễn Thùy Trang
Nguyễn Thùy Trang
Đừng ở một mình lúc này //dặn dò//
Cô nói xong thì rời đi, không quay lại.
Cửa khép lại, căn phòng trở nên tĩnh lặng.
An Kỳ vẫn ngồi đó, mùi hoa nhài đã dịu đi rất nhiều, nhưng trong không khí vẫn còn sót lại một tầng hương khác, rất nhẹ, rất trầm, như bám lại mà không cần giữ.
Hoa hồng đen.
Nàng khẽ nhắm mắt.
Lần đầu tiên, giữa một phát tình kỳ chưa hoàn toàn qua đi, Nàng không thấy mất kiểm soát.
Mà chỉ cảm thấy… an toàn.
End
__________
Con tác giả nhát mê Trang Pháp
Con tác giả nhát mê Trang Pháp
không ngủ dc nên ra thêm chap nè
Con tác giả nhát mê Trang Pháp
Con tác giả nhát mê Trang Pháp
viết xong thì thấy bngu r=)))
Con tác giả nhát mê Trang Pháp
Con tác giả nhát mê Trang Pháp
chúc các b ngủ ngonn
Con tác giả nhát mê Trang Pháp
Con tác giả nhát mê Trang Pháp
iu🫰🏼

Download MangaToon APP on App Store and Google Play

novel PDF download
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play