Tiếng Việt
NovelToon NovelToon

[Lý Vũ X Tần Phong]Sự Hối Hận Muộn Màng..

chap4

ABC:NÓI BÌNH THƯỜNG //ABC//:HÀNH ĐỘNG *ABC*:SUY NGHĨ "ABC":NHẮC LẠI HOẶC NHẤN MẠNH 'ABC':NGHĨA KHÁC
...
tiếp nối ở chap kia
Khi cậu còn chưa kịp phản ứng, hắn đột nhiên cúi xuống nhấc bổng cậu lên
Tần Phong
Tần Phong
-!//cậu giật mình, theo bản năng bám lấy vai hắn//
Hắn không trả lời, chỉ lặng lẽ bước ra khỏi phòng. Tiếng bước chân vang dọc cầu thang, đều đặn và chắc chắn
Xuống đến phòng bếp, hắn đặt cậu lên ghế một cách dứt khoát rồi quay lưng đi
Lý Vũ
Lý Vũ
ngồi yên
Tần Phong
Tần Phong
//cau mày,ánh mắt có chút nghi ngờ nhìn hắn//
Hắn quay lưng bắt đầu nấu cháo. Tiếng dao chạm thớt, tiếng nước sôi lách tách phá tan sự im lặng
Lý Vũ
Lý Vũ
vẫn còn hư nhỉ?//Hắn lên tiếng, giọng trầm thấp nhưng không quay đầu lại//cái cách mày nhìn tao thật sự rất khiến tao khó chịu đấy^_^//hắn khuấy nồi cháo, động tác chậm rãi//
Lý Vũ
Lý Vũ
Nếu ngay từ đầu,mày ko mở cửa đi… thì đâu đến mức như này?//hắn khẽ bật cười, nhưng nụ cười ấy nghe trống rỗng//
Lý Vũ
Lý Vũ
thôi vậy...coi như là nó đã cho mày một bài học đi//Hắn quay lại nhìn cậu, ánh mắt dịu xuống trong thoáng chốc,rồi nhanh chóng trở về vẻ lạnh lùng ban đầu//
cắt!
t/g °u
t/g °u
hôm nay t có 1 tin vui nè(=^u^=)
t/g °u
t/g °u
là cái vụ cắn đứt lưỡi á,thực ra là nó chỉ bị cắt khoảng 1/10 thôi(lưu ý là cái phần bị cắt đó nó chưa đứt nha:)))
t/g °u
t/g °u
nên Phong vẫn còn khả năng nói chuyện á
t/g °u
t/g °u
chỉ là nó sẽ có 'hơi' khó khăn trong việc nói thôi👉👈
t/g °u
t/g °u
với lại sau cái ngày đi làm kia á là sếp đã cho nhân viên nghỉ 1 tuần
t/g °u
t/g °u
bởi vậy mà Phong mới có thể ở lại nhà Vũlon qua vài ngày,trong thời gian đó Vũlon sẽ chăm sóc cho Phong
t/g °u
t/g °u
thế thôi 😘
__
Căn phòng yên tĩnh đến mức chỉ còn tiếng muỗng chạm nhẹ vào thành bát sứ
Hắn ngồi đối diện, một tay giữ bát cháo còn bốc hơi nóng, tay kia khuấy đều cho nguội bớt. Ánh mắt hắn dừng lại trên gương mặt cậu, người đang ngồi im trên ghế, hai tay đặt trên bàn, ánh nhìn lặng lẽ nhưng cảnh giác
Lý Vũ
Lý Vũ
Ăn đi//giọng thấp nhưng không hẳn dịu dàng//
Tần Phong
Tần Phong
//khẽ quay mặt đi//
Lý Vũ
Lý Vũ
//Hắn thở dài, chống khuỷu tay lên bàn// Lại giận à?//Hắn nghiêng đầu nhìn, môi nhếch lên rất nhẹ// Không nói được thì cũng đừng dùng ánh mắt đó mà nhìn tao chứ?
Lý Vũ
Lý Vũ
//Hắn múc một muỗng cháo, đưa lên thổi chậm rãi,hơi nóng tan dần// há miệng
Tần Phong
Tần Phong
//vội quay đầu lập tức//
Lý Vũ
Lý Vũ
//Hắn bật cười nhỏ, đặt muỗng xuống một giây rồi chống cằm nhìn cậu như đang suy nghĩ điều gì đó//
Lý Vũ
Lý Vũ
cứng đầu thật//Hắn kéo ghế lại gần hơn, khoảng cách giữa hai người thu hẹp đến mức cậu phải hơi lùi lại//nhịn ăn thì cũng đâu giải quyết được gì?
Tần Phong
Tần Phong
hom ăn...//lí nhí//
Lý Vũ
Lý Vũ
hưm?nãy mày vừa nói gì đó?//mặt đen lại rồi nhìn cậu//
Tần Phong
Tần Phong
//lắc đầu nhẹ//ko..có
Lý Vũ
Lý Vũ
ờ//múc một muỗng cháo,đưa sát lại mặt cậu//
Cậu quay mặt tránh, nhưng bàn tay hắn nhanh hơn,nhẹ nhàng giữ lấy cằm cậu, không mạnh nhưng đủ để cậu không né được
Lý Vũ
Lý Vũ
đừng làm khó tao//đút thẳng vào miệng cậu//
Lý Vũ
Lý Vũ
mày biết mà...tao đã mất cả buổi để nấu rồi đấy//giọng hắn trầm xuống//
Tần Phong
Tần Phong
um...//cố nhả ra nhưng ko thành//
Lý Vũ
Lý Vũ
//giữ chặt miệng cậu, ép phải nuốt xuống//ăn đi
Tần Phong
Tần Phong
...
Lý Vũ
Lý Vũ
ngoan
Lý Vũ
Lý Vũ
rồi có gì tao sẽ nhẹ nhàng với mày
tua tới tối,lúc cậu đi ngủ(chứ lười vãi)
__
căn phòng dần chìm vào yên tĩnh
hắn đặt cậu lên giường, ánh mắt vẫn không rời khỏi cậu. Cậu đã ngủ thiếp đi từ lúc nào, đầu hơi nghiêng sang một bên, hơi thở yếu ớt nhưng đều đặn
hắn ngồi im,rất lâu
Không còn những lời nói móc hay thái độ hung dữ ban nãy, chỉ còn ánh nhìn nặng nề như đang suy nghĩ điều gì đó.
càng nhìn,kí ức lại dần lan ra trong tâm trí hắn.hắn khựng lại,từng ngón tay siết chặt vào thành giường,...
__
t/g °u
t/g °u
muốn đọc tiếp á?đợi chap sau đi;)r lúc đó tg sẽ tiết lộ quá khứ của 2 thanh niên này luôn😛
-END-
748/300

chap5.quá khứ(ngược top)

Hắn sinh ra trong một căn nhà chưa từng có thứ gọi là yên bình.
Mẹ mất khi hắn còn rất nhỏ. Cha thì chìm trong rượu và những cơn giận vô cớ.
Đêm nào cũng vậy, tiếng chai rượu va vào bàn, tiếng chửi rủa, rồi tiếng đồ đạc đổ vỡ.
Đứa em trai nhỏ là người duy nhất khiến hắn còn muốn trở về nhà.
Hai anh em sống dựa vào nhau.
Một tối nọ, em hắn vì quá đói mà lén lấy phần cơm còn lại trong nồi.
Cánh cửa bật mở.
Tiếng quát vang lên. Sau đó là tiếng va chạm nặng nề.
Hắn lao tới nhưng không kịp.
Đứa em nằm co quắp trên sàn, khóc đến khản giọng. Đôi chân em run lên rồi không thể đứng dậy nữa.
Ngày hôm sau… ở bệnh viện. Bác sĩ nói phải điều trị rất lâu.
Từ hôm đó, mọi gánh nặng đều dồn lên vai hắn. Đi học, làm thêm, chăm em, chịu đòn.
Hắn dần quen với việc cúi đầu
Quen với việc im lặng
Ở trường, giờ ra chơi luôn là khoảng thời gian đáng sợ nhất.
Hôm ấy, hắn ngồi một mình trong lớp. Tay run run cầm quyển sách, giả vờ chăm chú đọc để tránh ánh nhìn xung quanh.
-xoạt!-
Quyển sách bị giật khỏi tay rồi ném xuống đất
?
?
1:Ôi nhìn kìa, thằng câm lại giả bộ chăm học.
Tiếng cười vang lên
Lý Vũ
Lý Vũ
//cúi xuống nhặt sách//
Một cú tát giáng xuống
Đầu hắn lệt sang một bên
?
?
1:Phản ứng coi? Hay chỉ biết run?
?
?
4://Một người kéo cổ áo hắn lên//Nhìn tụi tao khi nói chuyện//rồi đẩy mạnh//
Lý Vũ
Lý Vũ
//ngã xuống nền lớp,lưng va đau điến//
Tiếng giày bước lại gần
?
?
8:Thằng này sống cũng vô dụng ghê.
Tiếng cười giễu cợt dội khắp phòng. Hắn co người lại. Không phản kháng. Không dám nhìn lên.
Ngay lúc đó, một giọng nói trong trẻo vang ra từ cửa lớp
Tần Phong
Tần Phong
Ê?
Cả bọn quay đầu lại
Tần Phong
Tần Phong
//Cậu đứng đó, tay chống cửa, hơi thở còn gấp vì chạy// Đông vui quá ha? Cho tao tham gia với được không?
?
?
8://Một tên nhếch mép//Liên quan?
Tần Phong
Tần Phong
Vậy thôi~//Cậu bước vào, cúi xuống nhặt quyển sách rồi phủi bụi cẩn thận//
Tần Phong
Tần Phong
Tao thấy tụi mày bắt nạt người yếu hơn thì cũng chẳng ngầu lắm đâu.
Không khí chùm xuống
?
?
3://Một đứa tiến lại gần//Mày bênh nó à?
Tần Phong
Tần Phong
//Cậu cười nhẹ//Không. Tao chỉ ghét mấy người rảnh rỗi quá thôi.
Một vài bạn trong lớp cũng đứng dậy.
?
?
6:Thầy trực đang đi kiểm tra hành lang đó.
?
?
7://khoanh tay nhìn thẳng//Muốn tiếp tục thì cứ thử.
Bọn bắt nạt nhìn quanh. Số đông bắt đầu chú ý.
?
?
3://Mất hứng//Tch- đi thôi
Chúng bỏ đi, tiếng ghế kéo ken két đầy khó chịu. Căn phòng im lặng trở lại.
Tần Phong
Tần Phong
//Ngồi xổm trước mặt hắn//Ê… còn sống không đó?
Lý Vũ
Lý Vũ
//Không trả lời. Chỉ nhìn đôi giày của cậu//
Tần Phong
Tần Phong
//Cậu chìa tay ra//Từ nay ngồi chung với tớ nha.
__
Từ hôm đó, cuộc sống của hắn bắt đầu thay đổi
Cho dù là đi đâu, cậu đều kéo hắn đi cùng
-Căn tin -Thư viện -Sân chơi -Học nhóm
Cậu nói rất nhiều
-Kể chuyện linh tinh. -Kể chuyện bị bạn trêu. -Kể cả những điều nhỏ nhặt chẳng ai quan tâm.
Nhưng với hắn… đó là lần đầu tiên có người muốn chia sẻ với mình.
Có lần hắn không hiểu bài.
Tần Phong
Tần Phong
//Kiên nhẫn giảng lại từng chút//Nếu có bài nào mà ko hiểu thì cứ hỏi tớ! tớ nhất định sẽ giảng cho cậu..nếu như tớ biết (=^ ▿ ^=)
Câu nói ấy khiến hắn nhớ mãi. Hắn bắt đầu chờ đến giờ đi học. Chỉ để được nghe giọng nói đó.
__
Một hôm, cậu bị phạt ở lại dọn văn phòng
Tần Phong
Tần Phong
Cậu về trước đi nha!Mai gặp
Hắn gật đầu. Nếu về trễ… cha sẽ nổi giận.
Trên đường về, con hẻm quen thuộc bỗng tối hơn bình thường.
?
?
All?:Ê!//Bọn bắt nạt đứng chắn lối//Ko có bạn m đi cùng à?
Một bàn tay kéo mạnh hắn vào trong hẻm. Cặp sách rơi xuống đất.
Cú đấm đầu tiên khiến hắn choáng váng.
?
?
3:Dựa hơi người khác thấy vui ko?//Người đánh//
?
?
1:Giả vờ đáng thương ghê
Lý Vũ
Lý Vũ
//Hắn cố đứng dậy. Một cú đạp khiến hắn ngã quỵ xuống.//
Tiếng cười vang lên
?
?
4:Lần này... ai cứu m?
Lý Vũ
Lý Vũ
//Ôm đầu, cố chịu đựng//
Ngay lúc đó
Tần Phong
Tần Phong
Này!//Giọng nói quen thuộc vang lên//
Tần Phong
Tần Phong
//Cậu chạy tới, thở dốc// Mấy người bị gì vậy?
?
?
5:Lại tới cứu à?//bật cười//
Tần Phong
Tần Phong
//Cậu đứng chắn trước hắn//Muốn đánh thì đánh tao luôn đi.
Không khí như đông cứng lại
6 và 7 cũng chạy tới từ phía sau
?
?
6:Tao vừa quay rồi đó//Dơ điện thoại lên//
?
?
7://Từ đầu hẻm hét lớn//Bảo vệ tới rồi!
?
?
All?:Cái đe'o? Đ!t mẹ mau chạy thôi//Lập tức bỏ chạy//
Chúng chửi thề rồi bỏ đi.
Tần Phong
Tần Phong
//Cậu lập tức quay xuống//Này! Có đau lắm không?//Lo lắng nhìn hắn//
Lý Vũ
Lý Vũ
//Lắc đầu nhẹ, mắt đỏ hoe//
Tần Phong
Tần Phong
//Cậu cười nhẹ, giọng vẫn cố tươi//Thấy chưa? Có tớ là không sao hết.
Khoảnh khắc ấy
Hắn biết mình đã... thích cậu
__
Thời gian trôi qua
Một ngày nọ, cậu lại nói:
Tần Phong
Tần Phong
Tớ… sắp đi du học rồi.
Hắn chết lặng
__
Sân bay đông người
Tần Phong
Tần Phong
//Cậu cười, vẫy tay liên tục//Đừng có biến mất đó nha! Tớ về là phải gặp lại cậu liền!
Lý Vũ
Lý Vũ
Ờ...
Hắn muốn nói rất nhiều.
Muốn giữ lại
Muốn nói rằng đừng đi
Nhưng cuối cùng... chỉ có thể đứng nhìn
Máy bay cất cánh. Hắn vẫn đứng yên.
Lần đầu tiên trong đời, hắn cảm thấy...
Mình lại bị bỏ lại một mình
__
Sau ngày cậu rời đi, mọi thứ trở lại như cũ.
Không còn ai kéo hắn ra khỏi góc lớp. Không còn ai nói chuyện không ngừng bên tai. Trường học lại trở thành nơi hắn chỉ cố gắng tồn tại.
Nhưng lần này… hắn không còn điểm tựa để chờ đợi nữa.
Nhà, tình hình ngày càng tệ. Cha hắn thất nghiệp. Rượu xuất hiện nhiều hơn. Những cơn giận dữ cũng vậy.
Bố Lý Vũ
Bố Lý Vũ
Tiền đâu?! Nuôi hai thằng vô dụng tụi mày tao được cái gì?!
Hắn im lặng. Luôn luôn im lặng.
Đứa em trai vẫn nằm trên giường bệnh, đôi chân yếu ớt không thể tự bước đi. Mỗi tối, hắn đều ngồi bên giường em.
Em trai Lý Vũ
Em trai Lý Vũ
Anh… hôm nay có mệt không?
Lý Vũ
Lý Vũ
//Hắn lắc đầu. Dù vai đau nhức vì làm thêm, dù mắt thâm quầng vì thiếu ngủ//Không sao.
Đó là câu nói hắn dùng nhiều nhất
Một đêm mưa lớn
Cửa nhà bị đá bật mở. Cha hắn bước vào, mùi rượu nồng nặc. Ánh mắt đỏ ngầu.
Bố Lý Vũ
Bố Lý Vũ
Tiền viện phí đâu?
Lý Vũ
Lý Vũ
//Vội đưa số tiền vừa nhận được sau ca làm thêm.//
Người đàn ông nhìn rồi ném thẳng xuống đất.
Bố Lý Vũ
Bố Lý Vũ
Chừng này đủ cái gì?!
Tiếng đổ vỡ vang lên
Lý Vũ
Lý Vũ
//Liền che chắn trước giường em trai//Đừng... làm em sợ.
Câu nói vừa dứt. Một cú đẩy mạnh khiến hắn đập lưng vào tường, tai ù đi, nhưng hắn vẫn đứng chắn. Không lùi.
Vài tuần sau...
Cha hắn biến mất
Không lời nhắn, không quay lại
Chỉ để lại khoảng nợ chồng chất
Người đến đòi tiền đứng đầy trước cửa.
?
?
Chủ nợ: Cha mày trốn rồi, không trả thì tụi tao lấy đồ.
Căn nhà dần trống rỗng.Tủ lạnh, bàn ghế, đồ điện. Từng thứ bị mang đi.
Hắn đứng nhìn, ko còn sức để phản kháng.
Ngày em trai nhập viện lại, bác sĩ nói cần điều trị lâu dài hơn.
Chi phí tăng lên.
Lý Vũ
Lý Vũ
//Hắn gật đầu//Cháu sẽ cố
Nhưng khi bước ra hành lang… đầu óc hắn trống rỗng.
Tiếng người qua lại xa dần.
Hắn ngồi xuống ghế, hai tay run lên. Lần đầu tiên...hắn bật khóc.
Không phải vì đau, mà vì nhận ra… không còn ai để dựa vào nữa.
__
Ở trường, việc bắt nạt quay trở lại, nhưng lần này hắn không phản ứng.
Không chống cự. Không sợ hãi. Chỉ… trống rỗng.
?
?
9://Một tên đẩy vai hắn//Sao giờ ko còn thằng bạn kia nữa?
Hắn không trả lời, ánh mắt vô hồn khiến bọn kia cũng mất hứng.
?
?
1:Tch… nhìn như xác sống//Bỏ đi//
Tối hôm đó, hắn ngồi một mình trong căn nhà gần như trống rỗng.
Trên bàn là chiếc điện thoại cũ.
Tin nhắn cuối cùng của cậu vẫn còn đó: 💬Chờ tớ về nha
Hắn nhìn rất lâu, rất lâu, rồi khẽ thì thầm:
Lý Vũ
Lý Vũ
...Tớ chỉ còn cậu thôi
Từ lúc ấy... tình cảm không còn là thích nữa, nó trở thành thứ duy nhất giữ hắn tồn tại.
Và cũng là thứ bắt đầu bóp méo tâm trí hắn từng chút một.
Những ngày sau đó, hắn sống như một cái bóng: -Ban ngày đi học. -Chiều làm thêm. -Tối vào bệnh viện chăm em.
Cuộc sống chỉ còn lại hai nơi: bệnh viện và căn nhà trống.
Một tối muộn, hắn mang hộp cháo rẻ tiền vào phòng bệnh.
Em trai Lý Vũ
Em trai Lý Vũ
Anh tới rồi.//Đứa em trai mỉm cười yếu ớt//
Em trai Lý Vũ
Em trai Lý Vũ
Anh lại làm thêm hả...?
Lý Vũ
Lý Vũ
//Gật đầu, cố tỏ ra bình thường//Em ráng ăn đi.
Em trai Lý Vũ
Em trai Lý Vũ
//Đứa bé nhìn hắn một lúc rồi hỏi nhỏ//…Anh ơi, bạn kia đâu rồi?
Lý Vũ
Lý Vũ
//Khựng lại//
Em trai Lý Vũ
Em trai Lý Vũ
Bạn hay tới thăm anh á
Lý Vũ
Lý Vũ
//Cổ họng nghẹn lại//…Đi xa rồi.
Em trai Lý Vũ
Em trai Lý Vũ
//Gật đầu//Anh buồn lắm đúng không?
Lý Vũ
Lý Vũ
//Ko trả lời, chỉ xoa đầu em//
Đêm hôm đó, điện bệnh viện chập chờn vì mưa bão. Hắn ngồi gục bên giường vì kiệt sức. Tiếng máy móc vang đều.
Một âm thanh cảnh báo kéo dài-
Hắn giật mình tỉnh dậy, y tá chạy vào, bác sĩ theo sau
?
?
Bs:Tình trạng bệnh nhân xấu đi!
Hắn bị đẩy ra ngoài hành lang. Cánh cửa đóng lại, đèn đỏ bật sáng, hắn đứng đó, không nhúc nhích.
Thời gian trôi chậm đến đáng sợ. Hắn nhìn đôi tay mình, vẫn còn dính vết bẩn của công việc làm thêm. Đầu óc trống rỗng.
Trong đầu chỉ hiện lên một ý nghĩ:
Lý Vũ
Lý Vũ
*Mình phải bảo vệ em. Mình phải giữ lại thứ duy nhất còn lại.*
Cửa phòng bật mở. Bác sĩ bước ra, ánh mắt trầm xuống.
?
?
Bs:Chúng tôi rất tiếc...
Hắn không nghe rõ phần sau. Âm thanh xung quanh biến mất. Chỉ còn tiếng ù dài trong tai.
Hắn bước vào phòng. Chiếc giường bệnh yên lặng. Đứa em trai nằm đó… không còn cử động.
Bàn tay nhỏ lạnh dần
Hắn đứng rất lâu, rất lâu, rồi khẽ nói:
Lý Vũ
Lý Vũ
...Anh xin lỗi
Đó là lần cuối hắn khóc
Sau tang lễ, căn nhà trở nên hoàn toàn trống rỗng; không còn tiếng gọi, không còn ai chờ hắn về.
Hắn ngồi một mình giữa phòng khách tối om, điện thoại sáng lên.
Thông báo tin nhắn mới, từ cậu:
💬Bên này vui lắm, khi nào rảnh tớ gọi cho cậu nha!
Hắn nhìn màn hình.
Nụ cười trong tin nhắn ấy... quá xa vời so với thế giới của hắn.
Bàn tay hắn run lên, một suy nghĩ bắt đầu hình thành: chậm rãi, âm thầm.
Nếu tất cả đều rời đi… nếu mọi thứ hắn yêu thương đều biến mất…
Thì... chỉ cần giữ người cuối cùng lại bên mình.
Không để mất nữa, không bao giờ.
Hắn siết chặt điện thoại, ánh mắt dần trở nên trống rỗng… rồi méo mó.
Từ hôm đó, tình yêu trong hắn không còn là mong muốn được đáp lại... mà trở thành nỗi ám ảnh phải sở hữu.
t/g °u
t/g °u
Chap này ngược top chap sau ngược bot😘
t/g °u
t/g °u
Hoặc có thể là ngược người lạ🤟
t/g °u
t/g °u
thế thôi
t/g °u
t/g °u
Bye
-END-
2009/300

Download MangaToon APP on App Store and Google Play

novel PDF download
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play