Tiếng Việt
NovelToon NovelToon

[Seonghyeon XY/N] Bản Tình Ca Không Có Trong Album

CHƯƠNG 1: GIAI ĐIỆU BỊ XÓA BỎ

Trong căn phòng cách âm rộng lớn ở tầng hầm biệt thự vùng ngoại ô, thứ âm thanh duy nhất vang lên là tiếng kim đồng hồ lạnh lẽo và tiếng thở dốc đầy bất lực của Koo Ryu.
Hai cổ tay của Koo Ryu bị cố định bằng một chiếc còng bọc da nhung màu đen sẫm, nối dài bằng sợi xích mảnh gắn chặt vào thành giường lớn. Chiếc còng rất êm, không làm trầy da, nhưng nó lại là minh chứng tàn nhẫn nhất cho sự mất tự do. Tự do của Koo Ryu đã kết thúc kể từ giây phút bị chuốc thuốc mê ba ngày trước.
Cạch.
Tiếng khóa cửa điện tử vang lên vang dội trong không gian yên ắng. Koo Ryu vô thức rụt người lại, ánh mắt sắc sảo vốn có giờ ngập tràn sự cảnh giác nhìn về phía lối vào. Một bóng người cao lớn bước vào. Gương mặt đẹp đẽ, góc cạnh hoàn hảo thường xuyên xuất hiện trên các bảng quảng cáo điện tử tại trung tâm Seoul hiện ra. Seonghyeon – center của nhóm nhạc nam xu hướng CORTIS, thần tượng vạn người mê, và cũng là kẻ điên đã xích Koo Ryu ở nơi này.
Anh không mặc trang phục sân khấu hào nhoáng, chỉ mặc một chiếc sơ mi lụa đen phanh hai cúc áo, mái tóc hơi rũ xuống che bớt ánh mắt tối tăm, sâu hoắm. Trên tay anh là một chiếc máy nghe nhạc cổ điển. Seonghyeon bước đến bên giường, thong thả ngồi xuống cạnh Koo Ryu. Anh đưa bàn tay thon dài, lạnh ngắt chạm vào gò má của Koo Ryu, vuốt ve một cách nâng niu nhưng lực đạo ngón tay lại mạnh đến mức khiến Koo Ryu cảm thấy hơi đau.
Eom_Seonghyeon
Eom_Seonghyeon
Ngoan nào, đừng nhìn tôi bằng ánh mắt đáng sợ đó.
Giọng Seonghyeon trầm thấp, khàn khàn, mang theo một sự dịu dàng đến rợn người.
Eom_Seonghyeon
Eom_Seonghyeon
Tôi đã mang bữa tối và bài hát mới đến cho em đây.
Koo Ryu quay mặt đi, né tránh cái chạm của anh, giọng nói khản đặc vì nhiều ngày thiếu nước
Seo Koo Ryu[Y/N]
Seo Koo Ryu[Y/N]
Seonghyeon... buông tha cho tôi đi. CORTIS sắp có đợt comeback lớn, nếu phóng viên biết anh giam giữ tôi ở đây..
Eom_Seonghyeon
Eom_Seonghyeon
Biết thì sao?
Seonghyeon đột ngột cắt lời. Nụ cười trên môi anh vụt tắt, thay vào đó là một ánh mắt cực đoan, chiếm hữu đến điên cuồng. Anh bóp cằm Koo Ryu, ép đối phương phải nhìn thẳng vào mắt mình.
Eom_Seonghyeon
Eom_Seonghyeon
Hào quang bên ngoài, album triệu bản, hay sự tung hô của hàng vạn fans hâm mộ... tất cả những thứ đó chẳng là gì nếu không có em. Tôi viết nhạc là vì em, hát cũng là vì em. Em nghĩ tôi sẽ để em chạy trốn sang nước ngoài với kẻ khác sao, Koo Ryu?
Lực tay của Seonghyeon siết mạnh hơn, hơi thở nóng rực của anh phả sát bên tai Koo Ryu, mang theo sự đe dọa đầy thô bạo
Eom_Seonghyeon
Eom_Seonghyeon
Em là của tôi. Cả thân xác này, linh hồn này, từng tiếng khóc tiếng cười của em, chỉ một mình Seonghyeon này được phép sở hữu.
Seonghyeon buông cằm Koo Ryu ra, nhấn nút play trên chiếc máy nghe nhạc. Một giai điệu violin chậm rãi, u uất và đầy kịch tính vang lên, bao trùm lấy căn phòng. Đó là một bài hát tuyệt đẹp, nhưng giai điệu của nó lại tràn ngập sự ngột ngạt và giam cầm.
Eom_Seonghyeon
Eom_Seonghyeon
Bài hát này, tôi sẽ không đưa vào album của nhóm
Seonghyeon vừa nói, vừa tháo chiếc còng tay của Koo Ryu ra, nhưng ngay lập tức ép chặt hai tay của Koo Ryu đỉnh đầu bằng một tay của mình. Anh cúi xuống, ghé sát môi mình vào môi đối phương, nụ cười ma mị lộ rõ.
Eom_Seonghyeon
Eom_Seonghyeon
Bởi vì đây là bản tình ca của riêng hai chúng ta. Thần tượng của công chúng chỉ là một lớp mặt nạ... Còn ở đây, tôi chỉ là kẻ điên cuồng vì em.
Dưới tiếng nhạc ma mị vang lên bên tai, Seonghyeon cúi xuống, thô bạo chiếm lấy bờ môi đang run rẩy của Koo Ryu, chính thức bắt đầu chuỗi ngày giam cầm không có lối thoát.
Hết chương 1.

CHƯƠNG 2: PHÍA SAU ÁNH HÀO QUANG

Trụ sở Big Hit Music tại Seoul mười một giờ đêm vẫn sáng rực đèn. CORTIS vừa kết thúc buổi tập vũ đạo cường độ cao cho đợt comeback sắp tới với full album đầu tay, sau thành công vang dội của đĩa đơn debut "What You Want".
Trong phòng tập lớn, tiếng thở dốc của bốn thành viên vang lên đều đặn. James – anh cả của nhóm, mệt mỏi ném chai nước suối sang cho Juhoon, người đang nằm bệt ra sàn nhà lau mồ hôi. Cách đó không xa, Martin đang đứng trước gương chỉnh lại chiếc áo khoác thun rộng thùng thình, gương mặt lai góc cạnh dù thấm đẫm mệt mỏi vẫn không bớt đi vẻ sắc sảo.
Kim Juhoon
Kim Juhoon
Ủa, thằng nhóc Seonghyeon đâu rồi?
Juhoon vừa tu một ngụm nước vừa ngó nghiêng xung quanh.
Kim Juhoon
Kim Juhoon
Vừa hô kết thúc buổi tập cái là nó biến mất tiêu luôn. Bình thường nó là đứa ở lại muộn nhất để luyện thêm vocal mà?
Keonho – cậu bạn đồng niên với Seonghyeon, đang ngồi buộc lại dây giày, khẽ ngẩng đầu lên đáp
Ahn GeonHo
Ahn GeonHo
Cậu ấy bảo mệt nên về ký túc xá trước rồi ạ. Dạo này nhìn Seonghyeon có vẻ xuống sắc, quầng thâm mắt hiện rõ luôn, lúc nãy nhảy còn suýt hụt một nhịp.
James nhíu mày, biểu cảm của vị trưởng nhóm lập tức trở nên nghiêm túc. Anh nhặt chiếc điện thoại trên bàn lên, nhìn vào dòng tin nhắn mà quản lý vừa gửi đến.
James/Chao ZhuFan
James/Chao ZhuFan
Không chỉ có Seonghyeon bất thường đâu.
James trầm giọng, thu hút sự chú ý của ba thành viên còn lại.
James/Chao ZhuFan
James/Chao ZhuFan
Bên phía công ty vừa thông báo, nhân viên phụ trách nội dung và producer tự do hợp tác trong album mới của chúng ta – Seo Koo Ryu... đã mất liên lạc ba ngày rồi. Điện thoại tắt máy, không đến công ty, nhà riêng cũng không có ai.
Nghe đến cái tên "Seo Koo Ryu", Martin đang chỉnh áo bỗng khựng lại. Cậu quay phắt người lại, nheo mắt suy nghĩ
Martin Edwards Park
Martin Edwards Park
Mất liên lạc? Không thể nào. Tuần trước em còn thấy Koo Ryu thức trắng đêm ở phòng thu để sửa lại bản audio cho bài hát chủ đề của nhóm mà. Một người cuồng công việc như cậu ấy làm sao có chuyện tự dưng biến mất không lý do?
James/Chao ZhuFan
James/Chao ZhuFan
Quản lý nói có thể Koo Ryu bị áp lực quá mức nên lánh mặt vài ngày." James thở dài, xoa xoa thái dương.
Nhưng toàn bộ các bản demo quan trọng, bao gồm cả file gốc giai điệu bổ sung mà Koo Ryu viết riêng cho Seonghyeon đều nằm trong laptop của cậu ấy. Nếu Koo Ryu không xuất hiện, tiến độ phát hành album của CORTIS sẽ bị hoãn lại.
Cả phòng tập bỗng chìm vào một bầu không khí im lặng đến ngột ngạt. Không ai biết rằng, chiếc laptop chứa toàn bộ tài liệu ấy, cùng với chính chủ nhân của nó – Seo Koo Ryu, lúc này đang bị giam chặt trong căn hầm tối tăm của căn biệt thự ngoại ô thuộc quyền sở hữu bí mật của cậu em út Seonghyeon.
Cùng lúc đó, tại căn biệt thự vùng ngoại ô. Tiếng động cơ xe ô tô tắt hẳn. Seonghyeon bước xuống xe, trên tay xách theo một túi giữ nhiệt chứa vài món ăn thanh đạm. Gương mặt mệt mỏi của cậu idol 2k9 khi ở phòng tập lập tức biến mất, thay vào đó là một nụ cười thỏa mãn và ánh mắt ngập tràn sự cuồng nhiệt khi bước đến gần lối vào hầm ngầm. Cạch.
Cửa phòng mở ra. Ánh đèn vàng mờ ảo hắt lên thân ảnh gầy gò của Koo Ryu trên giường. Hai cổ tay của Koo Ryu vẫn bị xích chặt, bộ quần áo xộc xệch, trên làn da trắng sứ lộ ra vài dấu vết đỏ hồng ám muội từ trận hoan ái thô bạo của đêm hôm trước. Nghe thấy tiếng động, Koo Ryu khẽ động đậy, dồn chút sức lực cuối cùng để trừng mắt nhìn kẻ vừa bước vào
Seo Koo Ryu[Y/N]
Seo Koo Ryu[Y/N]
Hủy hoại tôi... và hủy hoại cả đĩa nhạc của CORTIS... Anh điên rồi, Seonghyeon.
Seonghyeon không tức giận. Anh thong thả đặt túi thức ăn xuống bàn, đi đến bên giường, quỳ một gối xuống rồi dịu dàng nâng một bàn tay đang bị còng của Koo Ryu lên, đặt một nụ hôn nhẹ nhàng nhưng lạnh ngắt lên mu bàn tay đối phương.
Eom_Seonghyeon
Eom_Seonghyeon
Hủy hoại?
Seonghyeon khẽ cười thành tiếng, giọng điệu cưng nựng nhưng chứa đầy sự đe dọa.
Eom_Seonghyeon
Eom_Seonghyeon
Sao em lại dùng từ nặng nề thế? Tôi chỉ đang giữ báu vật của mình ở nơi an toàn nhất thôi mà.
Anh đưa tay vuốt tóc Koo Ryu, ghé sát vào tai cậu thì thầm
Eom_Seonghyeon
Eom_Seonghyeon
Hôm nay các anh trong nhóm có hỏi về em đấy, Koo Ryu à. Họ bảo album sẽ bị hoãn nếu thiếu em. Nhưng họ đâu biết... bài hát hay nhất, giai điệu tuyệt vời nhất của em, đã bị tôi xóa sạch khỏi hệ thống của Big Hit rồi. Nó sẽ không bao giờ xuất hiện trong album của CORTIS nữa...
Seonghyeon siết chặt eo Koo Ryu, ép cơ thể cậu dán chặt vào lồng ngực ấm áp của mình, ánh mắt lộ rõ vẻ độc chiếm cực đoan
Eom_Seonghyeon
Eom_Seonghyeon
Nó chỉ được vang lên ở đây thôi. Trong căn phòng này, trên cơ thể này của em. Chỉ một mình tôi được thưởng thức bản tình ca này, hiểu chưa?
Nói rồi, không đợi Koo Ryu kịp phản kháng, Seonghyeon thô bạo ngậm lấy nụ hôn, mạnh mẽ kéo cả hai chìm vào một trận dây dưa đầy tàn nhẫn và điên cuồng mới.
Hết chương 2.

CHƯƠNG 3: VẾT NỨT TRÊN BỀ MẶT

Ánh nắng buổi sớm rọi qua cửa kính lớn của phòng tập Big Hit Music, nhưng không khí bên trong lại lạnh lẽo như băng. Đã năm ngày trôi qua kể từ khi Seo Koo Ryu biến mất. Phía công ty bắt đầu mất kiên nhẫn, thậm chí đã tính đến phương án tìm một producer khác để chắp vá lại những đoạn demo bị thiếu trong album mới của CORTIS.
James/Chao ZhuFan
James/Chao ZhuFan
Nghỉ năm phút đi các đứa!
James lên tiếng, giọng nói không giấu nổi sự mệt mỏi. Anh cả vừa dứt lời, Juhoon liền đổ gục xuống sàn, hai mắt nhắm nghiền vì thiếu ngủ. Lịch trình dày đặc cộng thêm áp lực từ việc hoãn album khiến mọi người đều kiệt sức. Giữa lúc đó, Martin lẳng lặng đi về phía góc phòng, nơi đặt balo của các thành viên. Ánh mắt cậu dán chặt vào chiếc túi xách đen của Seonghyeon đang để hờ khóa. Martin vốn là người nhạy cảm, và những hành động kỳ lạ của cậu út trong mấy ngày qua không thể qua mắt được cậu.
Seonghyeon dạo này rất hay lén lút nghe một đoạn ghi âm ngắn bằng tai nghe dây, tuyệt đối không dùng tai nghe bluetooth vì sợ âm thanh lọt ra ngoài. Hơn nữa, trên cổ áo thun của Seonghyeon hôm qua thấp thoáng một mùi hương rất quen thuộc – mùi nước hoa gỗ tuyết tùng pha lẫn vị bạc hà thanh mát. Đó là mùi hương đặc trưng của Seo Koo Ryu. Thấy Seonghyeon đang bận nói chuyện điện thoại ở ngoài hành lang, Martin giả vờ đi đến lấy chai nước, nhưng ngón tay lại vô tình lướt qua lách vào bên trong chiếc túi của cậu út. Ngay dưới lớp khăn bông tập luyện, đầu ngón tay Martin chạm phải một vật thể bằng kim loại cứng và lạnh ngắt.
Cậu hơi kéo ra một chút. Gương mặt Martin lập tức biến sắc. Đó là một chùm chìa khóa có gắn chiếc móc khóa hình nốt nhạc bằng bạc đã bị trầy xước. Chiếc móc khóa đó là đồ handmade, chính mắt Martin từng thấy Koo Ryu treo nó trên ba lô làm việc của mình.
Tại sao chìa khóa của một người đang "mất tích" lại nằm trong túi của Seonghyeon? Cạch.
Tiếng cửa phòng tập mở ra. Seonghyeon bước vào, gương mặt vẫn giữ vẻ bình thản đến lạ lùng. Nhưng ngay khi nhìn thấy Martin đang đứng quá gần túi đồ của mình, ánh mắt của cậu lập tức co rút lại, lóe lên một tia sắc lạnh đầy nguy hiểm.
Eom_Seonghyeon
Eom_Seonghyeon
Anh Martin, anh đang tìm gì trong túi của em à?
Seonghyeon bước nhanh tới, thẳng tay giật lấy chiếc ba lô, khóa kéo lại một cách dứt khoát. Nụ cười trên môi cậu nhạt thếch, ánh mắt nhìn thẳng vào Martin như một lời cảnh cáo ngầm.
Martin thu tay lại, đút vào túi quần, cố gắng giữ giọng điệu tự nhiên nhất có thể
Martin Edwards Park
Martin Edwards Park
À, anh định tìm cái sạc dự phòng thôi. Nhìn nhầm túi của em. Mà dạo này em đổi gu nước hoa sang mùi gỗ tuyết tùng từ bao giờ thế?
Bầu không khí giữa hai thành viên bỗng chốc căng như dây đàn. Juhoon và Keonho ở gần đó cũng cảm nhận được sự bất thường, đồng loạt quay lại nhìn. Seonghyeon khẽ chớp mắt, nụ cười dịu dàng của một center vạn người mê nhanh chóng quay trở lại trên gương mặt
Eom_Seonghyeon
Eom_Seonghyeon
À, mùi này là do em vô tình dùng thử của một người quen thôi. Nếu anh Martin không thích, lần sau em sẽ không dùng nữa.
Nói rồi, Seonghyeon đeo ba lô lên vai, quay sang nói với James
Eom_Seonghyeon
Eom_Seonghyeon
Anh James, lát nữa em có việc riêng cần ra ngoài một chút, không ăn trưa cùng mọi người được đâu nhé.
Nửa tiếng sau, tại căn hầm ngầm ngoại ô. Rầm!
Cánh cửa gỗ bị đá mạnh ra, va vào tường phát ra âm thanh chát chúa. Koo Ryu giật mình tỉnh giấc khỏi cơn mê man, xiềng xích trên tay kêu lên những tiếng loảng xoảng khô khốc.
Seonghyeon bước vào, gương mặt không còn vẻ dịu dàng giả tạo như mọi khi. Sự nghi ngờ của Martin lúc nãy ở công ty đã triệt để kích động con quái vật chiếm hữu bên trong cậu trai này. Anh ném chiếc ba lô xuống đất, lao đến bên giường, thô bạo túm lấy tóc của Koo Ryu, ép cậu phải ngửa cổ lên đối diện với mình.
Eom_Seonghyeon
Eom_Seonghyeon
Em đã làm gì đúng không?
Giọng Seonghyeon gầm lên, thở dốc vì tức giận.
Eom_Seonghyeon
Eom_Seonghyeon
Em lén để lại dấu vết gì trên người tôi để bọn họ nhận ra hả?!
Koo Ryu bị đau đến mức nhíu chặt mày, nhưng đôi mắt sắc sảo vẫn nhìn thẳng vào kẻ điên trước mặt, bật cười cay đắng
Seo Koo Ryu[Y/N]
Seo Koo Ryu[Y/N]
Tôi bị xích ở đây năm ngày... tôi làm gì được chứ? Seonghyeon, cái đuôi của anh sắp lòi ra rồi. Bọn họ không ngu ngốc đâu.
Eom_Seonghyeon
Eom_Seonghyeon
Câm mồm!
Seonghyeon tức giận hét lên, bóp chặt lấy chiếc cổ gầy gò của Koo Ryu. Nhìn thấy gương mặt Koo Ryu đỏ bừng vì nghẹt thở, sự tàn nhẫn trong mắt Seonghyeon bỗng chốc biến thành một thứ khoái cảm vặn vẹo. Anh nới lỏng tay, nhưng ngay lập tức thô bạo xé rách chiếc áo sơ mi mỏng trên người Koo Ryu, để lộ bờ ngực trắng sứ đầy những vết cắn đỏ thẫm chưa kịp tan.
Eom_Seonghyeon
Eom_Seonghyeon
Bọn họ có nghi ngờ thì đã sao?
Seonghyeon vừa thở dốc vừa cúi xuống, cắn mạnh vào xương quai xanh của Koo Ryu cho đến khi ngửi thấy vị máu tanh ngọt.
Eom_Seonghyeon
Eom_Seonghyeon
Tôi sẽ đổi chỗ giam em. Tôi sẽ đưa em đến một nơi mà ngay cả ánh mặt trời cũng không tìm thấy.
Seo Koo Ryu[Y/N]
Seo Koo Ryu[Y/N]
Seonghyeon... buông... buông ra...
Koo Ryu bất lực dùng chút sức tàn đánh vào vai anh, nhưng hai tay bị xích chặt trên đỉnh đầu khiến mọi sự kháng cự đều trở nên vô dụng.
Eom_Seonghyeon
Eom_Seonghyeon
Koo Ryu, em đừng hòng trốn thoát.
Seonghyeon thì thầm, bàn tay thô bạo vuốt dọc theo đường cong cơ thể của đối phương, đè nghiến Koo Ryu xuống lớp nệm ga giường xộc xệch.
Eom_Seonghyeon
Eom_Seonghyeon
Hôm nay, tôi sẽ khiến em không còn sức để nghĩ đến việc rời bỏ tôi nữa.
Dưới ánh đèn hầm ngầm mờ tối, tiếng violin u uất từ chiếc máy nghe nhạc lại vang lên, hòa lẫn với tiếng xích sắt va đập điên cuồng và tiếng khóc nghẹn ngào bị nuốt chửng bởi những nụ hôn thô bạo, kéo dài đến tận đêm muộn.
Hết chương 3.

Download MangaToon APP on App Store and Google Play

novel PDF download
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play