[HungAn] Kịch Bản Máu
Chap 1
Căn phòng tối giản, tông màu xám lạnh
Thành An tỉnh dậy, đầu đau như búa bổ. Cậu cử động chân thì nghe tiếng "lách cách”
Cậu nhìn xuống một sợi xích vàng đang khóa chặt chân cậu vào giường
Thành An
Cái quái gì thế này?
Thành An
Mình đang ở đâu vậy?
Cậu nhìn quanh, mọi thứ dần hiện rõ
Chiếc tủ gỗ mun, rèm cửa màu tro... Cậu nhận ra đây là bối cảnh trong chính cuốn tiểu thuyết mình đang viết dở
Thành An
Đây là phòng của Quang Hùng mà
Thành An
Đừng nói là mình xuyên vào truyện nha má?
Cánh cửa gỗ nặng nề mở ra
Quang Hùng bước vào, dáng người cao lớn che hết ánh sáng hành lang
Anh cầm một khay cháo và một cuốn sổ bìa da
Thành An
/run rẩy, vội vàng ra dấu tay/
Thành An
‘Anh là ai? Tại sao lại trói tôi?’
Anh thong thả ngồi xuống chiếc ghế bành đối diện
Anh nhìn cậu bằng đôi mắt sâu hoắm, lạnh lẽo như nhìn một món đồ chơi sắp hỏng
Thành An
/nghĩ bụng/ “Đúng rồi, trong truyện mình viết Hùng bị câm”
Thành An
“Chỉ cần mình diễn tròn vai vợ câm, tìm cách lấy lòng rồi trốn đi là được”
Quang Hùng bất ngờ đứng dậy, tiến lại gần giường
Anh bóp chặt lấy cằm cậu, lực tay mạnh đến mức cậu thấy xương hàm mình kêu răng rắc
Quang Hùng
/giọng trầm đục, sát khí vây quanh/
Quang Hùng
Đừng diễn nữa, Tác giả
Quang Hùng
Người câm không biết nói hớ trong lúc ngủ đâu
Thành An
/mắt trợn trừng, tim gần như ngừng đập/
Thành An
Anh... anh nói được?
Thành An
Anh vừa gọi tôi là gì?
Quang Hùng
Em viết tôi bị câm để che giấu sự tàn độc của mình
Quang Hùng
Em viết tôi phải chết thảm để làm nền cho đám nhân vật chính của em...
Anh ném cuốn sổ tay vào lòng An. Đó chính là bản thảo gốc mà cậu đang viết ở thế giới thực
Quang Hùng
Bây giờ, trời đưa em vào đây để viết lại cái kết
Quang Hùng
Nhưng lần này, cây bút nằm trong tay tôi
Thành An
Quang Hùng, nghe tôi nói...
Thành An
Đó chỉ là truyện thôi! Tôi không ngờ anh lại...
Quang Hùng
/cắt lời, dí sát mặt vào cậu/
Quang Hùng
Em không ngờ tôi có thật?
Quang Hùng
Hay không ngờ tôi lại hận em đến mức này?
Quang Hùng
Từ giờ, em là vợ câm của tôi
Quang Hùng
Nếu em dám phát ra một tiếng động... tôi sẽ cắt đứt dây thanh quản của em để em được câm đúng như ý nguyện
Anh hất mạnh bát cháo nóng xuống sàn ngay sát chân cậu. Mảnh sứ vỡ vụn, cháo bắn lên da thịt khiến cậu đau đến co rúm người lại
Quang Hùng
Ăn sạch chỗ đó đi
Quang Hùng
Rồi cầm bút lên
Quang Hùng
Tôi muốn xem hôm nay em định hành hạ tôi thế nào trên trang giấy... để tôi còn biết đường mà trả lại cho em gấp đôi
Quang Hùng xoay người bước ra ngoài. Tiếng khóa cửa vang lên khô khốc “cạch”
Thành An
/ngồi thẫn thờ trên giường, nhìn sợi xích vàng/
Thành An
Mình tự đào hố chôn mình thật rồi...
🧸
Mấy nàng ủng hộ tui vs nhá🫶
Chap 2
Thành An ngồi bó gối trên giường, tay cầm cây bút máy run rẩy nhìn vào cuốn sổ trắng
Quang Hùng đang đứng bên cửa sổ, tấm lưng rộng lớn của hắn che khuất ánh trăng, tạo thành một bóng đen áp chế bao trùm cả căn phòng
Quang Hùng
/giọng lạnh lùng/
Quang Hùng
Viết xong chưa? Kiên nhẫn của tôi có hạn
Thành An
"Mình phải viết cái gì đó để thoát khỏi đây"
Thành An
"Đúng rồi! Mình sẽ viết là Hùng đột ngột có việc gấp phải đi xa một tuần, sợi xích này bị lỏng khóa..."
An cắm cúi viết nhanh vào sổ. Cậu nín thở chờ đợi một phép màu xảy ra như cách cậu vẫn thường điều khiển nhân vật
Thành An
/viết xong, đưa sổ cho Hùng với ánh mắt hy vọng/
Quang Hùng
/cầm lấy cuốn sổ, đọc lướt qua rồi bật cười khẩy/
Anh thong thả xé nát trang giấy ngay trước mặt cậu
Quang Hùng
Em nghĩ đây là thế giới thần tiên à?
Quang Hùng
Muốn viết gì là nó biến thành sự thật sao? Tác giả, em quên một quy tắc quan trọng rồi..
Anh tiến lại gần, bóp mạnh lấy cổ tay đang cầm bút của An, ép cậu nhìn thẳng vào mắt mình
Quang Hùng
Trong thế giới này, logic của câu chuyện mới là vạn năng
Quang Hùng
Em đã viết tôi là kẻ đa nghi, chiếm hữu và chưa bao giờ rời mắt khỏi con mồi
Quang Hùng
Vậy nên cái tình tiết khóa lỏng hay đi xa của em... nó quá rác rưởi so với tính cách của tôi
Thành An
/sợ hãi, lắp bắp/
Thành An
Tôi... tôi chỉ muốn cả hai chúng ta đều dễ chịu hơn...
Quang Hùng
Dễ chịu? Để tôi cho em thấy thế nào là đúng nguyên tác
Quaang Hùng lôi mạnh sợi xích, kéo An ngã nhào xuống sàn nhà lạnh lẽo. Anh lôi cậu hướng về phía phòng tắm
Thành An
/hoảng loạn, la lên/
Thành An
Buông tôi ra! Quang Hùng!!
Quang Hùng
Chương 15, đoạn tôi bắt vợ mình gột rửa sự dơ bẩn bằng nước đá giữa đêm đông
Quang Hùng
Em miêu tả cảnh đó rất nghệ thuật mà, nhớ không?
Ánh đèn tuýp nhấp nháy đầy ma mị
Quang Hùng ấn cậu ngồi bệt xuống sàn đá, tay anh cầm vòi hoa sen, vặn nấc lạnh nhất
Quang Hùng
Đừng để tôi phải dùng vũ lực nhiều hơn
Thành An
/khóc không ra tiếng, ra dấu tay cầu xin/
Thành An
Tôi sai rồi, tôi sẽ sửa lại mà, làm ơn...
Xả thẳng vòi nước đá vào người An. Tiếng nước chảy xối xả át đi tiếng rên rỉ của cậu
Quang Hùng
Cảm giác thế nào? Cái lạnh này có giống như cách em để tôi trần trụi đứng dưới mưa trong chương 3 không?
Thành An
/cơ thể run bắn lên vì lạnh, môi tím tái/
Thành An
Hùng... dừng lại... tôi... tôi không thở được...
Quang Hùng đột ngột tắt nước. Anh quăng vòi sen sang một bên, tiến lại gần nâng gương mặt đẫm nước của An lên
Ánh mắt anh không chỉ có hận thù, mà còn có một sự chiếm hữu điên cuồng đến lệch lạc
Quang Hùng
Em đau một, tôi đã đau mười
Quang Hùng
Muốn thoát khỏi đây? Được thôi
Quang Hùng
Hãy viết một chương mà trong đó, tôi thực sự cảm thấy em thuộc về tôi. Nếu không...
Anh nhìn xuống sợi xích vàng ở chân cậu, nụ cười nửa miệng đầy tàn nhẫn
Quang Hùng
Sợi xích này sẽ không chỉ ở chân em đâu. Tôi sẽ xích em vào cuộc đời tôi, cho đến khi trang giấy cuối cùng đẫm máu mới thôi
Anh đứng dậy bước ra ngoài, bỏ lại An run rẩy giữa vũng nước lạnh. Cậu nhìn vào hư không, nhận ra rằng…
Nhân vật phản diện này không chỉ thức tỉnh, mà hắn còn đang nuốt chửng cả người tạo ra hắn
Chap 3
Thành An bị sốt cao sau đêm bị dội nước lạnh. Cậu nằm bệt trên giường, hơi thở nóng rực, gương mặt nhợt nhạt
Quang Hùng bước vào, trên tay không phải là vòi nước, mà là một bộ kim tiêm và lọ thuốc không nhãn mác
Quang Hùng
/thản nhiên ngồi xuống cạnh giường, sát trùng mũi kim/
Quang Hùng
Yếu đuối vậy sao?
Quang Hùng
Tôi còn chưa đi hết một phần ba kịch bản mà em đã muốn bỏ cuộc rồi à?
Thành An
/mắt lờ đờ, nhìn thấy mũi kim thì hoảng sợ, cố lùi lại/
Thành An
Anh... anh định tiêm cái gì cho tôi?
Thành An
Đừng... làm ơn...
Quang Hùng
Thuốc hạ sốt thôi
Quang Hùng
Em mà chết bây giờ thì ai viết tiếp cuộc đời cho tôi?
Anh dứt khoát đâm kim vào cánh tay cậu. Cơn đau nhói khiến cậu tỉnh táo hơn đôi chút
Cậu nhìn thẳng vào mắt anh, lần này ánh mắt không còn là sự sợ hãi đơn thuần nữa, mà là sự liều lĩnh của kẻ bị dồn vào đường cùng
Thành An
Anh nghĩ anh hành hạ tôi là anh thắng sao? Anh có biết tại sao... tôi lại viết anh bị câm không
Quang Hùng
/khựng lại, ánh mắt tối sầm, tay siết chặt lấy bả vai An/
Thành An
Vì tôi biết bí mật về vụ hỏa hoạn năm anh 10 tuổi
Thành An
Tôi viết anh bị câm là để... bảo vệ anh. Để anh không bao giờ có thể vô tình nói ra sự thật về kẻ đã phóng hỏa căn nhà đó
Thành An
Anh nghĩ anh biết hết tất cả?
Thành An
Chính tôi mới là người giấu đi hung thủ thật sự để anh có thể sống sót đến bây giờ
Không khí trong phòng đột ngột giảm xuống độ đóng băng
Quang Hùng bóp chặt cổ An, đẩy mạnh cậu vào thành giường. Gân xanh trên trán hắn nổi lên, biểu hiện của sự chấn động cực độ
Quang Hùng
/gằn giọng/ Em nói dối !!
Quang Hùng
Chính mắt tôi thấy cha tôi đã...
Thành An
/cười cay đắng, nước mắt trào ra/
Thành An
Đó là kịch bản giả mà tôi ném ra để đánh lừa độc giả!
Thành An
Kẻ đứng sau thật sự... chính là người mà anh tôn thờ nhất hiện nay
Thành An
Muốn biết là ai không? Tháo xích cho tôi, và cho tôi một lý do để cứu anh thêm lần nữa
Anh im lặng rất lâu, hơi thở hắn nặng nề phả lên mặt An. Anh đột ngột buông tay, đứng dậy lùi lại một bước
Quang Hùng
Em đang cố thao túng tôi bằng đống chữ nghĩa của em sao?
Thành An
Trong thế giới này, lời của tôi là chân lý
Thành An
Nếu anh không tin, cứ việc viết tiếp chương 20 theo ý anh, rồi xem người đó sẽ tặng anh món quà gì vào ngày sinh nhật sắp tới
Quang Hùng nhìn xuống cuốn sổ bìa da trên bàn, rồi lại nhìn sang An đang nằm co quắp vì cơn sốt
Anh bất ngờ lấy chìa khóa, lách cách một tiếng, sợi xích vàng ở chân cậu rời ra
Quang Hùng
Tôi cho em 3 ngày để chứng minh những gì em nói là thật
Quang Hùng
Nếu đó là lời nói dối để chạy trốn... tôi thề sẽ biến em thành một nhân vật không có cả tay chân để viết thêm bất cứ điều gì nữa
Quang Hùng quay lưng bước ra khỏi phòng, nhưng lần này anh không khóa cửa
An nằm đó, nhìn cổ chân bị hằn vết xích đỏ ửng, cậu biết mình vừa đánh một canh bạc mạng sống
Thành An
"Mình phải sửa lại toàn bộ Chương 20 ngay lập tức. Hung thủ thực sự... phải lộ diện trước khi Hùng phát điên."
Download MangaToon APP on App Store and Google Play