Tiếng Việt
NovelToon NovelToon

《Creepypasta 》Mơ..?!

Chap 1 : căn hầm

Thế giới của Valerie Evans bắt đầu và kết thúc bằng mùi gỗ mục, vị rỉ sét của những thanh sắt đóng hờ trên cửa sổ, và tiếng thở dốc nồng nặc mùi rượu rẻ tiền của một gã đàn ông
Căn hầm nằm dưới nền nhà chính của một điền trang cũ nát thuộc hạt hẻo lánh miền đông Texas
Nơi này quanh năm không có ánh mặt trời, chỉ có một khe hở nhỏ thông lên mặt đất, vừa đủ để Valerie nhìn thấy những đôi ủng da dính đầy sình lầy dẫm qua dẫm lại
Ở Texas, tháng Năm oi bức như một cái lò nung, cái nóng từ mái tôn hầm hập phả xuống, bóp nghẹt bầu không khí vốn đã ít ỏi dưới lòng đất
Valerie ngồi bó gối trong góc tối, đôi mắt màu tím tro vô hồn nhìn trân trân vào một góc tường
Cô mười sáu tuổi, cái tuổi đáng lẽ phải mặc những chiếc váy hoa và cười đùa dưới nắng, nhưng làn da cô lại trắng bệch, tái nhợt như một cái xác không hồn do thiếu ánh sáng lâu ngày
Mỗi hơi thở của cô đều khẽ rít lên trong cổ họng, mang theo cái cọc cằn, bực dọc bẩm sinh của một đứa trẻ bị xích chân trong bóng tối
Vance Evans
Vance Evans
Lại ngẩn người ra rồi à?
Vance Evans bước xuống ba bậc thang gỗ ọp ẹp
Trái ngược với vẻ nhếch nhác của Valerie, cậu khoác trên mình bộ đồng phục học sinh dù đã sờn cũ nhưng vẫn được giặt giũ sạch sẽ
Mái tóc màu xám tro của cậu hơi bết lại vì mồ hôi, và đôi mắt màu xanh lam trong vắt như bầu trời sau cơn mưa đang nhìn chị gái mình một cách ấm áp
Valerie Evans
Valerie Evans
Cậu lại lẻn xuống đây làm gì?
Valerie Evans
Valerie Evans
Muốn bị gã điên đó phát hiện rồi biến chị thành bao cát nữa à?
Valerie Evans
Valerie Evans
Đi lên đi
Valerie Evans
Valerie Evans
Nhìn thấy cái mặt lề mề của cậu là chị phát bực rồi
Vance Evans
Vance Evans
Em mang bánh sừng bò kẹp thịt cho chị đây
Vance Evans
Vance Evans
Hôm nay ở trường có buổi tiệc quyên góp, em đã cố tình ăn thật nhanh rồi giấu một phần mang về cho chị
Vance Evans
Vance Evans
Chị ăn đi, còn ấm lắm
Valerie Evans
Valerie Evans
//quay mặt đi//Chị không thèm!
Valerie Evans
Valerie Evans
Cậu đem đi mà nịnh bợ gã bố vàng ngọc của cậu ấy
Valerie Evans
Valerie Evans
Ông ta thương cậu như báu vật nối dõi tông đường, còn chị chỉ là thứ rác rưởi không đáng một xu
Valerie Evans
Valerie Evans
Ăn đồ của cậu xong để lát nữa ông ta lại lôi tóc chị lên sàn nhà mà nện à?
Vance Evans
Vance Evans
Chị
Vance Evans
Vance Evans
Bố đi nhậu ở thị trấn rồi, nửa đêm mới về
Vance Evans
Vance Evans
Ăn một chút đi, chị
Vance Evans
Vance Evans
Hôm nay chị chưa ăn gì ngoài bát cháo loãng buổi sáng mà
Vance Evans
Vance Evans
//đưa bánh lại gần miệng cô//Nghe em đi
Valerie trừng mắt nhìn cậu, đôi mắt tím tro long lên sọc sọc như muốn nuốt chửng đứa em trai
Nhưng nhìn vẻ mặt nhẫn nhịn và chiếc mũi hơi đỏ lên vì nóng của Vance, cô lại tặc lưỡi giật lấy miếng bánh, cắn một miếng thật to
Valerie Evans
Valerie Evans
Mẹ kiếp... cái bánh này khô khốc như rơm ấy
Valerie Evans
Valerie Evans
Trường học của cậu chỉ cho ăn thứ rác rưởi này thôi à?
Valerie Evans
Valerie Evans
//lầm bầm//Đúng là một lũ vô dụng
Vance Evans
Vance Evans
//mỉm cười//
Vance Evans
Vance Evans
Hôm nay trên lớp, thầy giáo dạy về những thành phố lớn ở bờ Đông
Vance Evans
Vance Evans
Thầy bảo ở New York có những tòa nhà cao chọc trời, ban đêm đèn thắp sáng trưng như những vì sao rớt xuống mặt đất vậy
Vance Evans
Vance Evans
Người ta đi lại tấp nập, không ai quan tâm ai
Vance Evans
Vance Evans
Và phụ nữ ở đó cũng được đi học, được làm luật sư, bác sĩ giống như đàn ông
Valerie Evans
Valerie Evans
//khựng lại//
Valerie Evans
Valerie Evans
Thành phố lớn... Đèn sáng trưng à?
Valerie Evans
Valerie Evans
Nghe ngớ ngẩn thật
Valerie Evans
Valerie Evans
Chắc toàn là một lũ đạo đức giả ăn mặc bảnh bao rồi lừa lọc nhau thôi
Vance Evans
Vance Evans
//nghiêm túc//Nếu sau này có cơ hội rời khỏi đây... em sẽ đưa chị đến đó
Vance Evans
Vance Evans
Em sẽ đi làm
Vance Evans
Vance Evans
Kiếm thật nhiều tiền
Vance Evans
Vance Evans
Để chị được ở trong một căn nhà có cửa sổ lớn, ban ngày có nắng chiếu vào, ban đêm có thể nhìn thấy ánh đèn thành phố
Vance Evans
Vance Evans
Chị sẽ không phải ở dưới hầm nữa
Vance Evans
Vance Evans
//hạ giọng// em sẽ đưa cả mẹ đi nữa
Valerie Evans
Valerie Evans
//gắt//Cậu im miệng đi, Vance!
Valerie Evans
Valerie Evans
Bớt nói mấy lời mơ mộng hão huyền ấy lại
Valerie Evans
Valerie Evans
Cậu mười sáu tuổi rồi chứ không phải đứa con nít lên ba
Valerie Evans
Valerie Evans
Rời khỏi đây?Bằng cách nào?
Valerie Evans
Valerie Evans
Gã đàn ông ngoài kia sẽ xích chân hai mẹ con chị ở cái xó này cho đến chết
Valerie Evans
Valerie Evans
Còn cậu, cậu sẽ cưới một đứa con gái quê mùa nào đó, đẻ con nối dõi cho ông ta
Valerie Evans
Valerie Evans
Rồi lại trở thành một gã vũ phu như ông ta thôi!
Vance Evans
Vance Evans
Em không bao giờ trở thành loại người đó
Vance Evans
Vance Evans
Em thà tự cắt cổ họng mình còn hơn biến thành ông ta
Valerie Evans
Valerie Evans
...
Sự im lặng đột ngột bao trùm căn hầm
Valerie nhìn biểu cảm của em trai, cô biết mình đã nói lời quá đáng, nhưng bản tính bướng bỉnh khiến cô không thể mở miệng xin lỗi
Cô hứ một tiếng, quay mặt đi chỗ khác.
Vừa lúc đó, tiếng bước chân nhẹ nhàng, kéo lê trên sàn nhà phía trên vang lên.
Nắp hầm một lần nữa được đẩy ra, và một người phụ nữ trung niên gầy gò, mặc chiếc váy thô rách nát bước xuống
Gương mặt bà từng có những đường nét vô cùng thanh tú, cao quý của một tiểu thư khuê các, nhưng giờ đây nó đã bị tàn phá bởi những vết sẹo dài, những vết bầm tím mới chồng lên vết bầm cũ
Đó là mẹ của họ
mẹ
mẹ
Vance... con lại xuống đây à?
mẹ
mẹ
Mau lên nhà đi con
mẹ
mẹ
Bố con... bố con sắp về rồi
mẹ
mẹ
Hôm nay ông ấy thua bài ở thị trấn, đang điên lắm
Valerie Evans
Valerie Evans
Mẹ! Sao mẹ lúc nào cũng sợ hãi gã đó như vậy?
Valerie Evans
Valerie Evans
Ông ta thua bài thì liên quan gì đến chúng ta?
Valerie Evans
Valerie Evans
Sao mẹ không dùng cái cuốc ngoài vườn đập vỡ sọ ông ta khi ông ta đang ngủ đi?!
mẹ
mẹ
Valerie! Đừng nói bậy!
mẹ
mẹ
Mẹ... mẹ xin con...
Vance Evans
Vance Evans
Chị, đừng làm mẹ sợ
Vance Evans
Vance Evans
Chị biết mẹ không thể mà
Vance Evans
Vance Evans
Mẹ đừng lo, con lên nhà ngay đây
Người mẹ nhìn đứa con trai vàng ngọc của gia đình, khẽ gật đầu, rồi bà cúi xuống, dùng một ngón tay gầy guộc quệt vào lớp đất ẩm dưới nền hầm
Những nét chữ hiện ra trên nền đất, uốn lượn, mềm mại và đẹp đẽ đến mức tương phản hoàn toàn với căn hầm bẩn thỉu này
"Hope"
Từ nhỏ cô đã luôn thắc mắc, tại sao ở cái vùng quê nghèo nàn, nơi phụ nữ bị coi như gia súc này, mẹ cô lại biết chữ?
Chữ bà lại đẹp đến thế?
Mỗi lần cô hỏi, mẹ chỉ mỉm cười - một nụ cười đau đớn, câm lặng mà lúc đó cô hoàn toàn không hiểu được ý nghĩa của nó
Valerie Evans
Valerie Evans
Mẹ...
Valerie Evans
Valerie Evans
Mẹ lại viết mấy thứ vô dụng này làm gì
Valerie Evans
Valerie Evans
Chữ viết có ăn được đâu
mẹ
mẹ
Sau này con sẽ hiểu, Valerie...
mẹ
mẹ
Chữ viết là thứ duy nhất chứng minh mẹ từng là một con người... trước khi bị kéo vào địa ngục này
Vance đứng bên cạnh, bàn tay cậu siết chặt thành nắm đấm dưới ống tay áo đồng phục
Cậu nhìn vết bầm mới trên cổ tay mẹ, nhìn mái tóc đen rũ rượi của chị gái, và rồi cậu nhìn ra phía cửa hầm, nơi bóng tối của màn đêm Texas đang buông xuống
Ở phía xa, tiếng động cơ gầm rú của chiếc xe bán tải cũ kỹ đang vọng lại
Gã ác quỷ đã về nhà

Chap 2: nhuốm máu

Tiếng động cơ gầm rú của chiếc xe bán tải rít lên một hồi dài rồi tắt ngấm ngoài sân, để lại bầu không khí đặc quánh mùi xăng và hơi đất ẩm trước cơn giông
Tiếng cửa xe rầm rầm dội vào vách gỗ
Gã ác quỷ đã về, và bước chân gã nặng nề, loạng choạng dẫm lên thềm nhà - dấu hiệu quen thuộc của một ngày thua cháy túi trên sới bạc thị trấn
Dưới căn hầm tối, Valerie đứng phắt dậy
Đôi mắt tím tro của cô long lên, bàn tay gầy gò vô thức siết chặt thành nắm đấm đến mức các khớp xương kêu răng rắc
Valerie Evans
Valerie Evans
Cậu nghe thấy chưa, Vance?
Valerie Evans
Valerie Evans
//gằn//Con quái vật đó lại mò về rồi
Valerie Evans
Valerie Evans
Chị đã nói rồi, sao mẹ không dùng thuốc chuột cho gã chết quách đi từ lâu có phải tốt hơn không?
Vance Evans
Vance Evans
//nhẹ giọng//Chị, em xin chị đấy
Vance Evans
Vance Evans
Đừng nói mấy lời đó lúc này
Vance Evans
Vance Evans
Bố nghe thấy thì cả chị và mẹ đều không sống yên được đâu
Vance Evans
Vance Evans
Chị ở yên dưới này, em lên trước
Valerie Evans
Valerie Evans
//gạt phắt//Tránh ra!
Valerie Evans
Valerie Evans
Lúc nào cậu cũng bắt chị nhẫn nhịn!
Valerie Evans
Valerie Evans
Cậu là báu vật của ông ta, cậu đi học đàng hoàng
Valerie Evans
Valerie Evans
Cậu có tư cách gì mà bảo chị phải ở yên dưới cái xó bẩn thỉu này chứ?!
Vance Evans
Vance Evans
Em không có ý đó... Em chỉ muốn chị được an toàn
Vance Evans
Vance Evans
Em lên nhà đây
Cậu quay lưng, nhanh nhẹn bước lên ba bậc thang gỗ rồi đẩy nắp hầm chui lên trên
Vừa lúc đó, tiếng cửa chính bị đạp tung bằng một cú đá bạo lực
Gã đàn ông bước vào, người nồng nặc mùi rượu sặc sụa, gương mặt đỏ gay gắt và hàm răng vàng khè nghiến chặt khi nhìn thấy người vợ đang run rẩy đứng nép bên góc bếp
cha
cha
Con khốn! Đồ ám quẻ!
cha
cha
Hôm nay tao đen đủi thế này đều là tại cái hãm tài của mày!
cha
cha
Tiền đâu? Đưa hết tiền đây cho tao!
mẹ
mẹ
//run rẩy//Tôi... tôi không còn đồng nào cả...
mẹ
mẹ
Tiền mua thuốc cho Valerie còn chẳng có...
Gã bố điên cuồng vung tay, túm lấy tóc bà giật mạnh ra phía sau
cha
cha
Tao cưới mày về, nuôi con phế vật không biết đẻ trứng đó suốt mười sáu năm qua là quá nhân từ rồi!
Vance vừa bước vào phòng khách, thấy cảnh tượng đó liền lao đến, ôm lấy cánh tay gã bố, dùng hết sức bình sinh để kéo gã ra
Vance Evans
Vance Evans
Bố! Đừng đánh mẹ!
Vance Evans
Vance Evans
Con xin bố, hôm nay con đi học về có mang phần ăn cho bố đây
Vance Evans
Vance Evans
Bố tha cho mẹ đi!
cha
cha
//khựng lại//
cha
cha
À! Mày giỏi lắm!
cha
cha
Mày và con rác rưởi dưới hầm kia lại tiêm nhiễm vào đầu con trai tao mấy cái tư tưởng chống đối đúng không?
cha
cha
Nó là báu vật của tao, mày định làm hư nó hả con khốn?!
Chát!
Chiếc thắt lưng da quật thẳng vào bả vai người mẹ
Bà ngã rầm xuống sàn gỗ, tiếng xương va chạm vào nền nhà khan khốc
Gã đàn ông không dừng lại, gã tiếp tục lao vào đá tới tấp, tiếng chửi bới hòa lẫn tiếng khóc nghẹn của người mẹ tạo nên một âm thanh địa ngục
Vance bị đẩy ngã ra sàn, đầu đập vào cạnh bàn chảy máu
Cậu ôm đầu, đôi mắt xanh lam nhìn trân trân vào cảnh tượng trước mắt, hô hấp dồn dập
Chính lúc đó, nắp hầm gỗ bị đạp tung ra hoàn toàn
Valerie lao lên như một con thú hoang bị dồn vào đường cùng
Trong tay cô, lưỡi dao săn bản lớn lấy cắp từ cửa hàng cơ khí lóe lên một tia sáng lạnh lẽo dưới ánh đèn dầu leo lét
Valerie Evans
Valerie Evans
Gã khốn kiếp! Chết đi!
Valerie Evans
Valerie Evans
NovelToon
cha
cha
NovelToon
phập!
cha
cha
ÁÁAAA...!!
cha
cha
Con ranh con! Mày dám?!
Gã bố trợn mắt, định lao đến bóp cổ cô
Vance Evans
Vance Evans
Chị! Tránh ra!
Cậu không hề chần chừ, chộp lấy chiếc ghế gỗ gần đó lao vào đập mạnh vào chân gã bố khiến gã mất thăng bằng quỳ sụp xuống
Valerie không bỏ lỡ một giây nào
Sự tàn nhẫn, lạnh lùng trong dòng máu cô trỗi dậy
Cô bật dậy như một chiếc lò xo, lao tới, đè nghiến gã đàn ông xuống sàn nhà
Cô vung dao lên, hai tay siết chặt cán dao, rồi dùng toàn bộ sức lực găm thẳng vào ngực gã
Một nhát. Hai nhát. Ba nhát.
Máu bắn tóe lên gương mặt trắng bệch của Valerie, nhuộm đỏ cả những lọn tóc đen dài rũ rượi của cô
Valerie Evans
Valerie Evans
Cút xuống địa ngục đi!
Valerie Evans
Valerie Evans
Thử đánh mẹ lần nữa xem!
Valerie Evans
Valerie Evans
Thử gọi tôi là rác rưởi lần nữa xem!
Valerie Evans
Valerie Evans
Thằng khốn!
Gã đàn ông giãy giụa yếu ớt rồi hoàn toàn bất động trên vũng máu
Căn phòng bỗng chốc im lặng đến rợn người, chỉ còn tiếng thở dốc điên cuồng của Valerie và tiếng mưa bắt đầu xối xả đập vào mái tôn ngoài hiên
Người mẹ run rẩy bò dậy, gương mặt tái mét khi nhìn thấy cái xác
Nhưng thay vì la hét, bà nhìn Valerie với ánh mắt vừa kinh hoàng vừa xót xa
Bà biết, mọi chuyện đã chấm hết rồi
Họ không thể ở lại đây được nữa
mẹ
mẹ
Valerie... Vance..
mẹ
mẹ
Chạy... Chúng ta phải chạy ngay đi..

chap 3: quá khứ bị chôn vùi

Cơn mưa đêm ở miền đông Texas không có sự dịu dàng
Nó trút xuống xối xả, mang theo những luồng gió lạnh buốt quật thẳng vào da thịt, biến con đường đất đỏ dẫn ra lộ lớn thành một bãi sình lầy nhớp nháp
Họ đã chạy
Chạy như thể quỷ dữ đang đuổi ngay sau gót chân
Valerie Evans
Valerie Evans
Chạy nhanh lên...
Valerie Evans
Valerie Evans
Mẹ kiếp, cái chân chết tiệt này!
Valerie Evans
Valerie Evans
Vance! Cậu lề mề quá rồi đấy!
Valerie Evans
Valerie Evans
Đi nhanh lên trước khi gã khốn kia... trước khi có kẻ đuổi theo!
Vance Evans
Vance Evans
Em biết rồi... Chị bớt nói lại để giữ sức đi
Vance Evans
Vance Evans
Mẹ? Mẹ cố lên, chúng ta sắp ra đến đường lớn rồi
Vance Evans
Vance Evans
Sắp có xe rồi..
Nhưng người mẹ không trả lời
Bà gục đầu vào vai Vance, hơi thở yếu ớt như một ngọn nến trước gió bão
Đòn roi tích tụ suốt mười sáu năm, cộng thêm vết thương chí mạng đêm nay từ gã chồng vũ phu đã vắt kiệt chút sinh mệnh cuối cùng của người phụ nữ tội nghiệp
Bà ngã quỵ xuống bãi cỏ ven đường, kéo theo cả Vance ngã nhào theo
Valerie Evans
Valerie Evans
//hét lên//Mẹ!
Valerie Evans
Valerie Evans
Mẹ tỉnh lại cho con!
Valerie Evans
Valerie Evans
Mẹ đã hứa là sẽ dắt chúng con đi mà?
Valerie Evans
Valerie Evans
Mẹ biết chữ cơ mà, mẹ giỏi như thế sao lại nằm đây?!
Valerie Evans
Valerie Evans
//lay mạnh//Mẹ dậy đi!
Vance quỳ bên cạnh, bàn tay cậu run rẩy áp vào gò má lạnh ngắt của mẹ
Cậu không khóc, hay đúng hơn là nước mắt đã bị màn mưa xối xả xóa nhòa
Đôi mắt xanh lam của cậu dại đi, nhìn trân trân vào gương mặt nhợt nhạt của người mẹ đang từ từ nhắm mắt
Vance Evans
Vance Evans
//Thì thào//Chị... Mẹ không thở nữa rồi
Valerie Evans
Valerie Evans
Cậu câm miệng!
Valerie Evans
Valerie Evans
Mẹ không chết!
Valerie Evans
Valerie Evans
Chị không cho phép mẹ chết!
Valerie Evans
Valerie Evans
Mẹ..
Tầm nhìn của Valerie nhòe đi
Cái lạnh của nước mưa, mùi máu tanh nồng và sự chấn động tột độ khi tự tay sát hại bố ruột cùng cái chết của mẹ đã đánh sụp hệ thống thần kinh của cô gái mười sáu tuổi
Đầu cô đau như búa bổ, tai ù đi, và trước khi bóng tối hoàn toàn nuốt chửng lấy cô, Valerie chỉ còn nghe thấy tiếng còi hú xé lòng từ đằng xa vọng lại
__
Khi Valerie mở mắt ra một lần nữa, đập vào mắt cô không phải là trần hầm gỗ mục nát, mà là một màu trắng xóa đến nhức mắt
Mùi thuốc sát trùng nồng nặc sộc thẳng vào mũi
Cô đang nằm trên một chiếc giường bệnh với đống dây truyền dịch cắm đầy trên mu bàn tay
Valerie Evans
Valerie Evans
NovelToon
Valerie Evans
Valerie Evans
Mẹ kiếp! Đây là cái xó nào?!
Valerie Evans
Valerie Evans
Mẹ đâu? Vance đâu?!
Cô loạng choạng bước xuống giường, đôi chân trần chạm vào nền gạch men lạnh ngắt của bệnh viện
Valerie đẩy tung cánh cửa phòng bệnh, lao ra ngoài hành lang dài hun hút, nơi những bóng áo trắng của bác sĩ và y tá đang đi qua đi lại
Valerie Evans
Valerie Evans
Mẹ! Vance! Hai người đâu rồi?!
Valerie Evans
Valerie Evans
NovelToon
Valerie Evans
Valerie Evans
//khựng lại//
Vance Evans
Vance Evans
NovelToon
Trên chiếc băng ghế dài bằng sắt sơn tĩnh điện, Vance đang ngồi đó
Cậu mặc một bộ quần áo bệnh nhân rộng thùng thình, mái tóc xám tro bù xù rủ xuống che khuất nửa khuôn mặt
Sự im lặng của cậu dường như tách biệt hoàn toàn với thế giới ồn ào xung quanh
Ngồi bên cạnh Vance là một vị cảnh sát trưởng trung niên da màu, trên người vẫn mặc sắc phục quận hạt, nét mặt vô cùng nghiêm nghị và mệt mỏi
Valerie Evans
Valerie Evans
//lao lại//Vance! Cậu điếc à?!
Valerie Evans
Valerie Evans
Chị gọi sao cậu không trả lời?
Valerie Evans
Valerie Evans
Mẹ đâu rồi? Mẹ đang ở phòng cấp cứu đúng không?!
Vance Evans
Vance Evans
//ngước đầu lên//
Vance Evans
Vance Evans
Chị... Mẹ mất rồi
Vance Evans
Vance Evans
Người ta... người ta đưa mẹ vào nhà xác từ đêm qua rồi
Valerie Evans
Valerie Evans
NovelToon
Valerie Evans
Valerie Evans
Cậu nói láo!
Valerie Evans
Valerie Evans
Mẹ làm sao mà chết được, mẹ giỏi như thế...
quần chúng
quần chúng
CS: Cháu gái, bình tĩnh lại đi
quần chúng
quần chúng
Ta là Cảnh sát trưởng Miller
quần chúng
quần chúng
Ta biết hai cháu đang phải trải qua một cú sốc rất lớn
quần chúng
quần chúng
Đêm qua, một chiếc xe tuần tra đã tìm thấy hai cháu nằm bất tỉnh bên cạnh thi thể của mẹ mình ở bìa rừng
quần chúng
quần chúng
Và... chúng ta cũng đã đến ngôi nhà của hai cháu
quần chúng
quần chúng
Bố của hai cháu, ông ta đã chết vì nhiều vết dao đâm
Valerie Evans
Valerie Evans
//hừ lạnh//Ông ta chết thì sao?
Valerie Evans
Valerie Evans
Ông định còng tay tôi vào tù đúng không?
Valerie Evans
Valerie Evans
Làm đi!
Valerie Evans
Valerie Evans
Cái loại gã đàn ông rác rưởi suốt ngày chỉ biết đánh đập phụ nữ thì chết là đáng lắm!
quần chúng
quần chúng
Ta không đến đây để bắt giữ cháu, Valerie
quần chúng
quần chúng
Hồ sơ bệnh án mười sáu năm qua của cháu và mẹ cháu là bằng chứng rõ ràng nhất cho thấy đây là một vụ phòng vệ chính đáng
quần chúng
quần chúng
Nhưng... có một chuyện này, ta nghĩ hai đứa cần phải biết
quần chúng
quần chúng
Về người mẹ quá cố của hai cháu
Vance Evans
Vance Evans
...
Valerie Evans
Valerie Evans
...
quần chúng
quần chúng
Mẹ của hai cháu... bà ấy không phải là người vùng này
quần chúng
quần chúng
Tên thật của bà ấy là Eleanor
quần chúng
quần chúng
Cách đây mười bảy năm, bà ấy là sinh viên xuất sắc của Đại học
quần chúng
quần chúng
Là con gái duy nhất của một gia đình học thức có tiếng
quần chúng
quần chúng
Vào mùa hè năm 19 tuổi của thế kỷ trước, bà ấy đột ngột mất tích sau một buổi tối rời thư viện
quần chúng
quần chúng
Gia đình đã thuê thám tử tìm kiếm khắp nước Mỹ suốt nhiều năm nhưng vô vọng
quần chúng
quần chúng
Đây là ảnh bà ấy lúc trẻ//chỉ vào tấm ảnh//
NovelToon
quần chúng
quần chúng
Hóa ra, bà ấy đã bị gã đàn ông kia bắt cóc, ép buộc đưa về vùng quê hẻo lánh này
quần chúng
quần chúng
Bà ấy đã sống mười sáu năm qua trong địa ngục mà không một ai hay biết
Valerie Evans
Valerie Evans
//ngây người//
Vance Evans
Vance Evans
NovelToon
Valerie Evans
Valerie Evans
NovelToon
Valerie Evans
Valerie Evans
Mẹ...

Download MangaToon APP on App Store and Google Play

novel PDF download
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play