Tiếng Việt
NovelToon NovelToon

Tro Tàn Và Hoa Cỏ [CapRhy].

#001.

#001.
Trời đổ cơn mưa từ giữa trưa.
Những đám mây xám kéo kín cả bầu trời, không khí nặng nề tới mức khiến người ta khó thở. Tiếng còi báo động vang lên từng hồi dài giữa thị trấn nhỏ, chen lẫn tiếng bước chân vội vã và những tiếng cửa đóng sầm khắp nơi.
Nguyễn Quang Anh ôm chặt túi thuốc trước ngực, cúi đầu chạy nhanh qua con đường đất đầy nước.
Cậu ghét những ngày như thế này.
Ghét tiếng còi hú giữa trời chiều.
Ghét mùi khói thuốc súng thoảng trong gió.
Ghét cả cảm giác lo sợ mỗi khi nghe thấy tiếng máy bay ngang trên đầu.
Mưa tạt mạnh vào mặt khiến cậu không nhìn rõ phía trước.
RẦM—
Cả người cậu đập mạnh vào ai đó.
Túi thuốc rơi xuống đất, vài cuộn băng trắng lăn ra khỏi túi rồi thấm nước mưa.
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Đau...
Cậu nhăn mặt ngẩng đầu lên, vừa định nổi nóng thì chợt khựng lại.
Người trước mặt mặc quân phục màu cũ bạc, vai áo dính nước mưa. Chiếc mũ quân đội kéo thấp xuống che đi nửa đôi mắt, chỉ thấy được sống mũi cao cùng vẻ mặt khó chịu rõ rệt.
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Em chạy kiểu gì vậy?
Giọng nói trầm thấp vang lên giữa tiếng mưa.
Cậu lập tức cau mày.
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Anh đứng giữa đường còn trách tôi?
Người kia hơi nhướng mày, như thể bất ngờ vì có người dám cãi lại mình.
Anh cúi xuống nhặt giúp cậu cuộn băng bị ướt rồi đưa lại.
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Con nít bây giờ gan nhỉ?
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Tôi không phải con nít.
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Ừ.
Câu trả lời hời hợt khiến cậu càng khó chịu hơn.
Cậu giật lấy túi thuốc khỏi tay người kia rồi lùi lại một bước.
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Tránh ra cho tôi đi.
𓍯𓂃𓏧♡

#002.

#002.
𓍯𓂃𓏧♡
Người kia nhìn cậu vài giây rồi bất ngờ bật cười khẽ.
Lần đầu tiên cậu nhìn rõ mặt anh.
Rất lạ.
Giữa thời buổi chiến tranh đầy khói bụi thế này... Vẫn có người mang gương mặt khiến người khác nhớ mãi chỉ sau một lần gặp ư?
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Tên gì?
Cậu im lặng vài giây mới đáp.
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh.
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Quang Anh...
Anh lặp lại tên cậu rất chậm, như đang ghi nhớ điều gì đó.
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Còn anh?
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy.
Tiếng còi báo động lại vang lên lần nữa.
Xa xa có người hô lớn yêu cầu mọi người vào nơi trú ẩn.
Anh kéo thấp vành mũ.
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Không mau đi còn đứng đây làm gì?
Cậu ôm túi thuốc vào lòng.
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
... Anh cũng vậy thôi.
Anh bật cười.
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Lo cho tôi à?
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Không có.
Cậu trả lời quá nhanh khiến chính cậu cũng thấy chột dạ.
Nước chảy dọc theo mái hiên cũ kỹ thành từng dòng dài lạnh buốt.
Anh nhìn cậu một lúc rồi xoay người bước đi.
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Đi trước đây.
Cậu đứng im nhìn theo bóng lưng người kia khuất dần trong màn mưa xám.
Không hiểu tại vì sao... Cậu lại nhớ rất rõ hình ảnh ấy.
Bóng lưng cao gầy giữa trời mưa.
Chiếc áo quân phục cũ bạc màu.
Và ánh mắt thoáng buồn của Hoàng Đức Duy lúc quay đầu lại nhìn cậu lần cuối.
Khi đó cậu vẫn chưa biết—
Cuộc gặp gỡ dưới cơn mưa đầu hạ năm ấy... Sẽ trở thành ký ức đau lòng nhất trong cuộc đời cậu.
_____________
Sau ngày gặp nhau dưới cơn mưa ấy, cậu cứ nghĩ sẽ không gặp lại anh nữa.
Chiến tranh vốn là vậy.
Người đến rồi đi rất nhanh.
Có khi hôm nay còn nhìn thấy, ngày mai đã chẳng biết đang ở nơi nào.
𓍯𓂃𓏧♡

#003.

#003.
𓍯𓂃𓏧♡
Nhưng cuộc đời đôi lúc lại thích trêu ngươi người khác.
Buổi chiều hôm đó, cậu mang thuốc tới khu trạm nghỉ gần rừng phía Tây. Trời đã tạnh mưa nhưng không khí vẫn ẩm lạnh khó chịu.
Cậu vừa bước vào đã nghe thấy tiếng ai đó.
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Lại là nhóc con cãi nhau với tôi hôm nọ à?
Cậu khựng lại.
Ngẩng đầu lên liền thấy Đức Duy đang ngồi tựa vào bức tường gỗ cũ phía cuối phòng.
Anh mặc quân phục đơn giản, tay áo xắn lên tới khuỷu tay. Trên bàn là khẩu súng đã được tháo ra một nửa để lau chùi.
Cậu nhíu mày.
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Sao đi đâu cũng gặp anh vậy?
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Câu này tôi hỏi cậu mới đúng.
Anh đặt khẩu súng xuống rồi đứng dậy đi về phía cậu.
Khoảng cách đột ngột gần lại khiến cậu vô thức lùi nửa bước.
Anh nhìn cậu, cười nhạt.
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Sợ tôi?
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Ai sợ?
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Vậy lùi cái gì?
Cậu nghẹn họng vài giây rồi quay mặt đi chỗ khác.
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Phiền ch.ết đi được.
Anh bật cười thành tiếng.
Tiếng cười trầm thấp vang lên trong căn phòng nhỏ khiến không khí bớt nặng nề hơn hẳn.
Cậu đặt túi thuốc xuống bàn.
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Tôi mang thuốc tới.
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Ừ.
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Xong rồi, tôi về đây.
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Khoan.
Cậu quay đầu lại.
Anh ném sang cho cậu một thứ gì đó.
Theo phản xạ, cậu đưa tay bắt lấy.
Là một viên kẹo được gói bằng lớp giấy màu bạc hơi nhăn.
Cậu ngẩn người.
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Cho tôi?
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Không thì cho ai?
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Anh có lòng tốt vậy luôn á?
Anh chống tay lên bàn, nghiêng đầu nhìn cậu.
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Trong mắt em tôi khó ưa lắm hả?
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Cũng hơi hơi.
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Gan thật.
Cậu cúi xuống nhìn viên kẹo trong tay.
Thời buổi này đồ ngọt hiếm lắm. Người bình thường còn chẳng đủ ăn, lấy đâu ra kẹo để ăn chơi như trước nữa.
Vậy mà anh lại đưa nó cho cậu dễ dàng như thế.
𓍯𓂃𓏧♡

Download MangaToon APP on App Store and Google Play

novel PDF download
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play