RhyCap | Bản Án Đêm Muộn Của Tôi Và Em
Kí ức đêm mưa
Trong căn phòng họp VIP nằm trên tầng cao nhất của tòa nhà chọc trời bọc kính giữa trung tâm sương mù London
Không khí im lặng đến mức có thể nghe rõ tiếng mưa phùn đập vào cửa kính.
Căn phòng được thiết kế theo phong cách tối giản nhưng sặc mùi tiền và công nghệ đỉnh cao.
Ánh đèn phòng được chỉnh xuống mức âm u nhất
Nhường chỗ cho thứ ánh sáng xanh neon loang lổ, lạnh lẽo hắt ra từ hệ thống TV chuyên dụng cỡ lớn.
Trên mặt bàn họp làm từ đá mài nhám, các dòng mật mã, biểu đồ tần số sóng âm và sơ đồ mạng kỹ thuật số chạy dọc
Phản chiếu lên những gương mặt nghiêm nghị của các hacker và chuyên gia dọn dẹp hàng đầu.
Trên chiếc tivi màn hình phẳng treo tường, một nữ phóng viên người Anh mặc áo măng-tô đang đưa tin trực tiếp từ một hiện trường được phong tỏa bằng băng bạt cảnh sát
“...Cảnh sát London vừa phát hiện thi thể của một nghị sĩ cấp cao tại căn hộ riêng ở khu Chelsea.”
“Nạn nhân bị sát hại bằng một phát đạn chuẩn xác xuyên qua tim.”
“Tuy nhiên, điều kỳ lạ là toàn bộ hệ thống camera an ninh của tòa nhà đã bị xóa sạch dữ liệu trong vòng ba tiếng trước khi vụ án xảy ra.”
“Tại hiện trường, các chuyên gia pháp y không hề tìm thấy bất kỳ dấu vân tay hay vệt máu bắn nào của hung thủ...”
Tiếng bật lửa Zippo vàng khối vang lên một âm thanh thanh mảnh, giòn giã giữa không gian tĩnh mịch.
Hoàng Đức Duy ngồi ở chiếc ghế da chủ tọa, ngón tay thon dài lười biếng gạt nhẹ bánh xe lửa.
Một ngọn lửa vàng cam đột ngột bùng lên, phá vỡ thứ ánh sáng xanh neon lạnh lẽo của căn phòng, hắt thẳng lên gương mặt góc cạnh của cậu.
Dưới ánh lửa bập bùng, ngũ quan của vị Chủ tịch trẻ tuổi hiển hiện một cách sắc sảo đến ngạt thở.
Hoàng Đức Duy (CAPTAIN BOY)
…
Cậu sở hữu làn da trắng muốt, mịn màng như bạch ngọc nhưng lại mang sắc thái lạnh lùng, không một chút huyết sắc của một kẻ quanh năm giấu mình trong bóng tối.
Đôi mắt phượng dài, sâu hoắm với con ngươi đen thẫm phản chiếu đốm lửa nhỏ, trông vừa tĩnh lặng vừa nguy hiểm như mặt hồ đóng băng sắp nứt.
Cậu nhàn nhạt nhìn màn hình tivi, cơ mặt không một chút gợn sóng, ngón tay vẫn nhịp nhàng xoay nhẹ chiếc bật lửa trong tay.
Một đàn em thuộc đội công nghệ gập mạnh máy tính lại, kính cẩn quay sang Duy
Vũ Thiên Minh
Họ sẽ không bao giờ tìm thấy gì đâu, Chủ tịch.
Vũ Thiên Minh
Hệ thống lưu trữ đám mây của cảnh sát khu vực đó đã bị người của chúng ta "chăm sóc" sạch sẽ rồi.
Vũ Thiên Minh
Cả vết máu vật lý lẫn dấu vết kỹ thuật số đều biến mất như chưa từng tồn tại.
Hoàng Đức Duy không nói gì. Cậu đưa tay bấm điều khiển tắt tivi.
Màn hình tối đen, trả lại cho căn phòng sự im lặng tuyệt đối.
Duy chậm rãi đứng dậy, bóng lưng cao gầy nhưng vững chãi đổ dài trên nền nhà.
Cậu tiến đến bên khung cửa kính sát trần, nhìn xuống những ánh đèn đường nhòe mờ trong màn mưa London.
Tiếng mưa đập vào kính lách tách... đột nhiên trong tâm trí Duy biến thành tiếng củi lửa nổ tí tách của mười mấy năm về trước.
Trong ký ức của cậu, đó là một đêm đông lạnh giá tại Việt Nam.
Căn nhà nhỏ đang yên ấm bỗng chốc biến thành địa ngục khi những xô xăng bị hắt thẳng qua khe cửa, theo sau là một mồi lửa tàn nhẫn.
Lửa bùng lên ngùn ngụt, khói đen mịt mù chặn đứng mọi lối ra.
Trong làn khói độc dày đặc khiến cổ họng đau rát
Duy nhớ rõ tiếng ho sặc sụa của mẹ và vòng tay ấm áp nhưng run rẩy của bố đang ôm chặt lấy cậu dưới gầm giường.
Bố Duy lấy chiếc chăn ướt cuối cùng trùm lên người cậu, nghẹn ngào hét lớn giữa tiếng lửa cháy ầm ầm
Bố Duy
Duy! Ôm chặt lấy mẹ!
Bố Duy
Đừng buông tay nghe con! Bố sẽ mở đường máu cho hai mẹ con chạy ra ngoài!
Mẹ Duy nước mắt đầm đìa, nắm chặt lấy tay bố, giọng lạc đi vì hoảng sợ
Mẹ Duy
Không! Anh đừng đi!
Mẹ Duy
Bên ngoài bọn chúng đông lắm, bọn chúng mang theo cả dao phóng lợn và gậy gộc!
Mẹ Duy
Chúng nó muốn diệt môn nhà mình! Anh ra ngoài là chết chắc!
Bố cậu cắn răng, ánh mắt đỏ ngầu vì tức giận lẫn bất lực.
Ông nhìn qua khe cửa sổ đang cháy ngùn ngụt.
Giữa khoảng sân, một gã đàn ông mặc áo khoác bò, tay cầm một can xăng rỗng, gương mặt lộ rõ nụ cười man rợ dưới ánh lửa.
Đó chính là Quang Hùng – tên đàn em khét tiếng hung hãn của Nguyễn Gia. Gã đứng đó, lạnh lùng chỉ tay vào căn nhà đang cháy, hét lớn với đồng bọn
Lê Quang Hùng
Đốt! Đốt sạch cho tao!
Lê Quang Hùng
Đại ca Nguyễn Gia đã lệnh rồi, khu đất này phải sạch sẽ để làm ăn!
Lê Quang Hùng
Một mạng cũng không được để sống sót thoát ra ngoài!
Lê Quang Hùng
Nghe rõ chưa? Đứa nào chạy ra là chém chết!
Bố Duy quay lại, nhìn đứa con trai đang run rẩy, ông gào lên
Bố Duy
Duy! Con là đàn ông con trai nhà này, con phải kiên cường lên!
Bố Duy
Hứa với bố, bất kể có chuyện gì xảy ra, con cũng phải sống sót!
Bố Duy
Nhớ kỹ mặt thằng khốn ngoài kia cho bố!
Mẹ cậu ôm chặt lấy Duy vào lòng, khóc nghẹn
Mẹ Duy
Con ơi... mẹ yêu con... con phải sống...
Bố cậu dứt khoát đẩy hai mẹ con ra sau, lấy thân mình lao ra cửa chính để thu hút sự chú ý
Bố Duy
Em phải sống, phải đưa con ra ngoài!
Bố Duy
Đi đường cửa sau nhanh lên!
Bố Duy
Lũ chó chết Nguyễn Gia, tao liều mạng với tụi mày!
Đó là câu nói cuối cùng của bố cậu. Ngay sau đó là tiếng cửa chính bị đạp đổ, tiếng xô xát, tiếng gậy gộc chát chúa và tiếng thét xé lòng của bố Duy khi bị đám người của Quang Hùng bao vây.
Mẹ Duy gào khóc, dùng hết sức bình sinh đẩy Duy vào một lối nhỏ hẹp sau tủ bếp thông ra lỗ thông gió phía sau nhà
Mẹ Duy
Duy... chạy đi con... đừng quay đầu lại... chạy đi... Cầu xin con, chạy đi và sống tiếp!
Mẹ Duy
Mẹ phải ra với bố con...
Khi Duy bò được ra ngoài bãi cỏ phía sau, quay đầu nhìn lại, toàn bộ mái nhà đã sập xuống, chôn vùi cả bố và mẹ cậu trong biển lửa ngút trời.
Cậu bé 13 tuổi năm đó chỉ biết ôm đầu khóc không thành tiếng, cổ họng bỏng rát vì khói và tim gan vỡ vụn vì bất lực.
Cậu ngất lịm đi bên bìa rừng ngay cạnh ngôi nhà đang cháy rụi.
Chính trong đêm định mệnh đó, vợ chồng ông bà Hoàng – những người đứng đầu thế lực sát thủ lúc bấy giờ – đang thực hiện một phi vụ gần đó đã vô tình phát hiện ra cậu.
Bà Hoàng bước tới, tà áo măng-tô đen bay nhẹ trong gió đêm.
Bà cúi xuống, dùng khăn lau bớt vết muội than trên gương mặt đầy nước mắt của Duy.
Cậu bé lúc này nửa tỉnh nửa mê, đôi tay nhỏ bé quờ quạng, vô thức nắm chặt lấy gấu áo bà Hoàng, giọng thều thào nhưng đầy oán hận
Hoàng Đức Duy (lúc nhỏ)
Giết... giết chúng nó... Nguyễn Gia... Quang Hùng... con muốn giết tụi nó...
Bà Hoàng sững người trước sát khí toát ra từ một đứa trẻ. Bà quay sang nhìn chồng mình, ánh mắt lấp lánh
Trần Lương Nhi (Bà Hoàng)
Mình nhìn xem, đứa trẻ này có đôi mắt của một con sói đầu đàn.
Trần Lương Nhi (Bà Hoàng)
Nhà nó bị Nguyễn Gia diệt môn rồi.
Trần Lương Nhi (Bà Hoàng)
Nếu nó sống sót qua được đêm nay, em muốn nhận nó làm con nuôi.
Ông nhìn căn nhà đã cháy thành tro, rồi nhìn xuống bàn tay nhỏ nhắn của Duy đang nắm chặt áo vợ mình
Ông Hoàng tiến lại gần, khoanh tay trước ngực, ánh mắt thâm trầm như mặt hồ không đáy.
Hoàng Đức Minh (Ông Hoàng)
Nhận nuôi một đứa trẻ mang huyết hải thâm thù với Nguyễn Gia không phải chuyện đùa đâu.
Hoàng Đức Minh (Ông Hoàng)
Nó có thể là một con dao sắc bén
Hoàng Đức Minh (Ông Hoàng)
Nhưng cũng có thể đâm ngược lại chúng ta nếu chúng ta không dạy được nó.
Duy lúc này lấy hết chút sức tàn, trừng mắt nhìn ông Hoàng, gằn từng chữ qua kẽ răng rớm máu
Hoàng Đức Duy (lúc nhỏ)
Cứu tôi... dạy tôi... tôi sẽ làm tất cả... tôi sẽ là con dao trung thành nhất... tôi phải báo thù!
Ông Hoàng nhìn Duy hồi lâu, rồi bất giác nở một nụ cười đầy hứng thú.
Ông cúi xuống, bế thốc Duy lên vòng tay rắn chắc của mình, trầm giọng tuyên bố
Hoàng Đức Minh (Ông Hoàng)
Khá lắm! Bản lĩnh này ta duyệt.
Hoàng Đức Minh (Ông Hoàng)
Từ hôm nay, con mang họ Hoàng, tên là Hoàng Đức Duy.
Hoàng Đức Minh (Ông Hoàng)
Nhà họ Hoàng chúng ta sẽ là chỗ dựa, là thanh kiếm để con đòi lại món nợ máu này.
Hoàng Đức Minh (Ông Hoàng)
Nhưng nhớ kỹ, muốn báo thù Nguyễn Gia, con phải trở thành kẻ đứng trên đỉnh cao, mạnh hơn cả bọn chúng!
Tiếng bật lửa Zippo một lần nữa vang lên, kéo Hoàng Đức Duy của hiện tại trở về với thực tại phòng họp.
Vết sẹo tâm lý mười mấy năm qua chưa bao giờ lành, nó vẫn luôn rỉ máu mỗi khi màn đêm buông xuống nước Anh.
Duy rời khỏi cửa kính, chậm rãi đi đến trước tấm bản đồ kỹ thuật số của thành phố London đang hiển thị trên màn hình led khổng lồ.
Cậu chạm nhẹ đầu ngón tay vào màn hình, lướt qua những con phố sầm uất, rồi phóng to khu vực các cảng biển chiến lược dọc sông Thames và cảng Liverpool.
Những đốm sáng đỏ lập tức nhấp nháy, hiện lên dòng chữ: Địa bàn thuộc kiểm soát của Nguyễn Gia.
Ngay sau đó, hình ảnh của Nguyễn Quang Anh – ông trùm trẻ tuổi của Nguyễn Gia
Con trai của cặp vợ chồng quyền lực đứng đầu thế lực mafia này – hiện lên.
Duy trượt ngón tay xuống phần dưới của hồ sơ, dừng lại ở cái tên: Quang Hùng.
Tên này hiện tại vẫn là một quân cờ chủ lực dưới trướng Nguyễn Gia.
Thiên Minh đứng bên cạnh thấy sát khí xung quanh Chủ tịch đột ngột dâng cao, liền hơi cúi đầu, thấp giọng hỏi
Vũ Thiên Minh
Thưa Chủ tịch, phi vụ tiếp theo của Hoàng Gia chúng ta... là thủ tiêu tên Quang Hùng này sao?
Vũ Thiên Minh
Chúng em sẽ lập tức lên kế hoạch ám sát gã ngay đêm nay để báo thù cho gia đình anh.
Duy nhìn chằm chằm vào ánh mắt của Nguyễn Quang Anh trên màn hình
Duy nhìn chằm chằm vào ánh mắt của Nguyễn Quang Anh trên màn hình, khóe môi khẽ nhếch lên một đường cong lạnh buốt, giọng nói trầm thấp nhưng đầy uy lực vang vọng khắp phòng họp
Hoàng Đức Duy (CAPTAIN BOY)
Không!
Hoàng Đức Duy (CAPTAIN BOY)
Giết một mạng người như Quang Hùng thì quá dễ dàng và nhân từ cho bọn chúng.
Hoàng Đức Duy (CAPTAIN BOY)
Tôi không muốn Nguyễn Gia chỉ mất đi một con chó săn.
Hoàng Đức Duy (CAPTAIN BOY)
Mục tiêu lần này của Hoàng Gia là phá hủy các cảng biển của Nguyễn Gia.
Hoàng Đức Duy (CAPTAIN BOY)
Chúng ta sẽ dùng phương pháp ngoài vòng pháp luật của mình để lột trần
Hoàng Đức Duy (CAPTAIN BOY)
chặt đứt từng vây cánh, và kéo toàn bộ đế chế của Nguyễn Quang Anh ra ánh sáng.
Hoàng Đức Duy (CAPTAIN BOY)
Tôi muốn hắn phải nếm trải cảm giác bất lực nhìn tất cả mọi thứ mình bảo vệ bị thiêu rụi...
Hoàng Đức Duy (CAPTAIN BOY)
Giống như tôi năm 13 tuổi….
Bắt đầu cuộc săn
Thiên Minh tiến lên một bước, hai tay đan vào nhau trước bụng, lưng hơi cúi thấp.
Gương mặt gã toát lên vẻ nghiêm nghị xen lẫn sự tò mò, đôi mắt dán chặt vào các đốm sáng đỏ trên bản đồ.
Gã khẽ nuốt nước bọt, cung kính nhìn Duy
Vũ Thiên Minh
Thưa Chủ tịch, cảng London chỉ cách chúng ta chưa đầy vài cây số, hàng hóa cốt lõi của Nguyễn Gia cũng tập trung ở đó rất nhiều.
Vũ Thiên Minh
Tại sao chúng ta không đánh thẳng vào sào huyệt London cho nhanh gọn
Vũ Thiên Minh
Mà lại phải tốn công chọn cảng Liverpool xa xôi như vậy?
Hoàng Đức Duy không quay đầu lại.
Bờ vai gầy nhưng vững chãi của cậu khẽ bất động dưới lớp áo sơ mi phẳng phiu.
Đôi mắt phượng dài hơi híp lại, phản chiếu những dải ánh sáng xanh từ màn hình led khiến thần thái của cậu càng thêm phần yêu mị, lạnh lẽo.
Làn da trắng muốt như bạch ngọc của Duy dưới ánh sáng kỹ thuật số trông gần như trong suốt, đẹp đẽ đến mức vô thực nhưng lại mang theo cảm giác cấm dục, xa cách.
Cậu dùng bút gạch một đường đỏ dứt khoát lên hồ sơ cá nhân của Quang Hùng.
Giọng nói của cậu cất lên trầm thấp, nhịp điệu đều đặn và vang vọng giữa bốn bức tường bọc âm cách biệt.
Hoàng Đức Duy (CAPTAIN BOY)
Đụng vào Nguyễn Quang Anh ở London lúc này là quá vội vàng.
Hoàng Đức Duy (CAPTAIN BOY)
Cảng London do chính tay hắn trực tiếp quản lý
Hoàng Đức Duy (CAPTAIN BOY)
Hệ thống phòng thủ từ trong ra ngoài dày như mạng nhện, phe hacker của chúng ta muốn thâm nhập sâu cần rất nhiều thời gian.
Hoàng Đức Duy (CAPTAIN BOY)
Nhưng cảng Liverpool thì khác, nơi đó đang được nắm giữ bởi Quang Hùng.
Nói đến cái tên "Quang Hùng"
Một luồng sát khí vô hình đột ngột bạt ra từ người Duy khiến Thiên Minh đứng bên cạnh bất giác run rẩy, lùi lại nửa bước.
Ngón tay thon dài của Duy vô thức siết chặt chiếc bút cảm ứng đến mức các khớp xương nhô lên trắng bệch.
Trong lồng ngực cậu, một ngọn lửa hận thù điên cuồng như muốn cào xé da thịt
Hình ảnh ngôi nhà ngập trong biển lửa năm 13 tuổi lại hiện về nhức nhối, thiêu đốt tâm can.
Cậu ép bản thân phải hít một hơi sâu để nuốt xuống ngọn lửa đang nghẹn ở cổ họng
Ép cơ mặt trở lại trạng thái vô cảm trước khi tiếp tục phân tích.
Hoàng Đức Duy (CAPTAIN BOY)
Tên Quang Hùng này hung bạo, sắc sảo và sở hữu thực lực đáng gờm không kém gì Nguyễn Quang Anh.
Hoàng Đức Duy (CAPTAIN BOY)
Hai tên đó là bạn chí cốt, cùng nhau vào sinh ra tử để gầy dựng Nguyễn Gia.
Hoàng Đức Duy (CAPTAIN BOY)
Quang Hùng có tính tự phụ, luôn nghĩ địa bàn của mình là bất khả xâm phạm.
Hoàng Đức Duy (CAPTAIN BOY)
Nhưng một khi cảng Liverpool của Quang Hùng có chuyện
Hoàng Đức Duy (CAPTAIN BOY)
Nguyễn Quang Anh ở London chắc chắn sẽ không ngồi yên.
Hoàng Đức Duy (CAPTAIN BOY)
Chiêu này là “Điệu hổ ly sơn”
Hoàng Đức Duy (CAPTAIN BOY)
Tao muốn dùng một đối thủ mạnh mẽ như Quang Hùng để buộc Nguyễn Quang Anh phải dời gót khỏi vùng an toàn
Hoàng Đức Duy (CAPTAIN BOY)
Chính thức kéo cả hai vào bàn cờ của chúng ta.
Tên thuộc hạ gật gù liên tục, ánh mắt hiện rõ vẻ thán phục thâm sâu trước cái đầu lạnh và tư duy chiến lược của vị Chủ tịch trẻ tuổi.
Duy chậm rãi quay người lại, tà áo khẽ lay động.
Cậu nhìn về phía hai đội trưởng đội Công nghệ và đội Dọn dẹp đang đứng thẳng lưng chờ lệnh
Ánh mắt cậu sắc bén như chim ưng khiến đối phương không ai dám nhìn thẳng.
Hoàng Đức Duy (CAPTAIN BOY)
Đội Công nghệ, nghe rõ lệnh.
Hoàng Đức Duy (CAPTAIN BOY)
Các cậu có đúng ba tiếng trước khi hành sự để thâm nhập vào toàn bộ hệ thống mạng nội bộ của cảng Liverpool.
Hoàng Đức Duy (CAPTAIN BOY)
Tôi không chỉ muốn các cậu cắt sóng, mà phải tạo ra một đoạn dữ liệu video an ninh giả, chạy vòng lặp đè lên hệ thống chính.
Hoàng Đức Duy (CAPTAIN BOY)
Phải lừa được toàn bộ đội ngũ giám sát sừng sỏ dưới trướng Quang Hùng
Hoàng Đức Duy (CAPTAIN BOY)
Khiến chúng tưởng bến cảng vẫn bình yên vô sự trong lúc người của ta ra tay.
Gương mặt đanh lại, lập tức dập chân cúi đầu một góc chín mươi độ, giọng nói dứt khoát
Đội Công Nghệ
Rõ, thưa Chủ tịch!
Đội Công Nghệ
Hệ thống tường lửa của cảng Liverpool không làm khó được chúng em.
Ánh mắt Duy dịch chuyển sang người bên cạnh, bờ môi mỏng mím chặt thành một đường thẳng lạnh lùng
Hoàng Đức Duy (CAPTAIN BOY)
Còn đội của cậu, tiếp cận bến cảng bằng đường biển dưới danh nghĩa tàu đánh cá trong đêm mưa bão đêm nay.
Hoàng Đức Duy (CAPTAIN BOY)
Gài mìn định hướng vào đúng ba kho container chứa hàng cốt lõi của Nguyễn Gia.
Hoàng Đức Duy (CAPTAIN BOY)
Ngay sau khi kích nổ, lập tức cải trang thành đội cứu hộ tư nhân lao vào hiện trường.
Hoàng Đức Duy (CAPTAIN BOY)
Dùng hóa chất triệt tiêu dòng lửa và thu gom sạch sẽ vỏ bom, dấu vết vật lý.
Hoàng Đức Duy (CAPTAIN BOY)
Hành động phải nhanh, sạch, tuyệt đối không để lại bất kỳ bằng chứng nào cho cảnh sát Anh hay người của Nguyễn Gia điều tra.
Khuôn mặt thoáng chút do dự, gã khẽ dời tầm mắt khỏi đôi mắt áp lực của Duy, hạ thấp giọng hỏi đầy ẩn ý
Vũ Thiên Minh
Chủ tịch... mục tiêu lần này có bao gồm mạng sống của Quang Hùng luôn không?
Vũ Thiên Minh
Nếu gã xuất hiện, chúng em có nên tiện tay giải quyết luôn gã để anh bớt đi một kẻ thù?
Khóe môi em khẽ nhếch lên, tạo thành một nụ cười nửa miệng đầy tàn nhẫn và ngạo nghệ.
Ánh mắt cậu không một chút hơi ấm, giống như một vị thần chết đang đùa giỡn với vận mệnh của con mồi
Hoàng Đức Duy (CAPTAIN BOY)
Tên đó sừng sỏ cỡ Nguyễn Quang Anh, không dễ chết thế đâu.
Hoàng Đức Duy (CAPTAIN BOY)
Vả lại, giết gã bây giờ thì quá nhân từ.
Hoàng Đức Duy (CAPTAIN BOY)
Tao muốn gã phải sống trong hoảng loạn, chứng kiến từng vây cánh của mình bị chặt đứt.
Hoàng Đức Duy (CAPTAIN BOY)
Lần này chỉ là một đòn cảnh cáo gửi đến cả hai người bọn họ thôi.
Hoàng Đức Duy (CAPTAIN BOY)
Xuất phát đi!
Hàng chục con người đồng thanh hô lớn, âm thanh rầm rập vang dội rồi lập tức cúi đầu
Đội Công Nghệ
Thưa Chủ tịch!
Ba tiếng sau, tại cảng Liverpool lúc 2 giờ 45 phút sáng.
Cơn bão nhiệt đới đổ bộ khiến những cột sóng biển đen ngòm cao hàng mét liên tục đập vào thành xi măng của bến cảng, phát ra những tiếng gầm rú đinh tai nhức óc.
Mưa như trút nước, quật xối xả lên hàng nghìn thùng container thép xếp san sát nhau.
Giữa màn đêm bão bùng ấy, ba kho container chiến lược của Nguyễn Gia – nơi cất giấu những lô hàng lậu trị giá hàng triệu bảng Anh – vẫn được bảo vệ ngặt nghèo bởi hàng chục tay súng sừng sỏ.
Bọn chúng mặc áo mưa đen, tay siết chặt báng súng tuần tra liên tục.
Không một ai hay biết, những thiết bị kích nổ định hướng siêu nhỏ đã được gài chặt vào các khớp nối chịu lực của các thùng thép.
“ĐOÀNG!!! ĐOÀNG!!! BÙM!!!”
Khung cảnh cảng biển lập tức rơi vào sự hỗn loạn tột cùng.
Tiếng còi báo động rú lên liên hồi, chói tai.
Đám thuộc hạ của Nguyễn Gia ở khu vực lân cận bị hất văng ra xa bởi dư chấn vụ nổ, nhiều kẻ nằm gục trên vũng nước mưa, tiếng la hét thảm thiết, tiếng gọi nhau thất thanh vang lên đầy bất lực giữa tiếng lửa cháy ầm ầm.
Hàng nghìn kiện hàng xa si, rượu ngoại và hóa chất cấm bị ngọn lửa liếm trọn, nổ lách tách rồi bốc khói đen kịt, khét lẹt trùm lên bến cảng.
Những cột khói cuồn cuộn bốc lên cao hàng chục mét, hòa cùng mưa bão tạo nên một cảnh tượng hoang tàn, đổ nát như một bãi chiến trường diệt vong.
Đúng lúc này, Quang Hùng từ phòng điều hành trung tâm lao ra.
Chứng kiến cảnh tượng kho hàng chiến lược trị giá hàng triệu bảng của mình bị thiêu rụi, xung quanh là đống đổ nát hoang tàn và đám thuộc hạ đang nằm la liệt
Hã điên cuồng gầm lên một tiếng xé lòng.
Đôi mắt gã đỏ ngầu sát khí, gã nâng khẩu súng lên nổ súng liên thanh vào khoảng không sương mù trước mặt
Lê Quang Hùng
Lũ chó chết!
Lê Quang Hùng
Ra đây cho tao!!!
Quay trở lại phòng họp London vào thời điểm cuộc tấn công vừa kết thúc.
Trong phòng họp, không khí căng thẳng ban nãy đã được thay thế bằng một sự im lặng đầy thỏa mãn.
Đức Duy lúc này đã thay một chiếc áo sơ mi trắng muốt thanh lịch làm tôn lên nước da trắng ngần của mình.
Cậu ngồi tựa lưng vào ghế da lớn, tư thế lười biếng nhưng toàn thân lại toát ra sự tập trung cao độ.
Một bên tai đeo tai nghe bluetooth đơn, đôi mắt phượng chăm chú dán chặt vào những chấm xanh định vị GPS vừa chuyển sang trạng thái an toàn.
Hoàng Đức Duy (CAPTAIN BOY)
//Cất giọng trầm thấp, nhịp điệu đều đặn và lạnh lùng thông qua bộ đàm điều phối từ xa//
Hoàng Đức Duy (CAPTAIN BOY)
Đội Công nghệ, đè sóng chưa?
Đội Công Nghệ
//Giọng nói truyền qua bộ đàm//
Đội Công Nghệ
Báo cáo Chủ tịch, đã rút lui an toàn!
Đội Công Nghệ
Toàn bộ dữ liệu video giả lập tại cảng Liverpool đã tự hủy không để lại dấu vết số.
Đội Công Nghệ
Hệ thống mạng của Nguyễn Gia tại khu vực đó đang tê liệt hoàn toàn.
Nhìn dấu chấm xanh định vị biểu thị thuộc hạ đã ra đến vùng biển an toàn.
Khóe mắt cậu cong lên, cậu bật cười thành tiếng – một tràng cười khe khẽ.
Trầm thấp nhưng chứa đựng đầy sự ngạo nghệ và giải tỏa sau mười mấy năm kìm nêm hận thù.
Đúng lúc này, trên màn hình máy tính của Duy đột ngột hiển thị một tín hiệu đường truyền mã hóa mới.
Đó là cuộc gọi khẩn cấp từ Liverpool kết nối về thẳng biệt thự của Nguyễn Quang Anh tại London.
Sự giao thoa sóng định vị đỏ rực cả một vùng góc màn hình.
Duy nhìn chằm chằm vào biểu tượng cuộc gọi đó, trái tim cậu đập nhanh hơn vì sự hưng phấn của một kẻ đi săn.
Chiếc bẫy "điệu hổ ly sơn" đã thành công mỹ mãn.
Nguyễn Quang Anh sắp sửa phát điên và phóng xe đi tìm bạn mình, và đó cũng là lúc Duy chuẩn bị bước vào giai đoạn tiếp theo.
Gõ nhẹ ngón tay thon dài lên mặt bàn đá thạch anh, phát ra những tiếng "cọc, cọc" giòn giã phá tan sự im lặng của phòng họp.
Cậu ra lệnh cho thuộc hạ tại hiện trường trước khi ngắt bộ đàm hoàn toàn
Hoàng Đức Duy (CAPTAIN BOY)
Thả chiếc thẻ nhớ cháy một nửa xuống nền đất ẩm gần container số 3.
Hoàng Đức Duy (CAPTAIN BOY)
Để lại ký hiệu Phượng Hoàng cho bọn họ.
Hoàng Đức Duy (CAPTAIN BOY)
Tao muốn Nguyễn Quang Anh và Quang Hùng biết rằng, cuộc chơi chính thức bắt đầu rồi.
Đức Duy ngắt kết nối bộ đàm.
Toàn bộ màn hình máy tính trở lại trạng thái theo dõi ẩn.
Cậu chậm rãi lấy chiếc bật lửa Zippo vàng khối từ túi áo ra, ngón tay gạt nhẹ bánh xe lửa.
Ánh lửa cam ấm áp lại một lần nữa lóe lên, chiếu rọi trọn vẹn gương mặt sắc sảo trắng muốt
Đôi môi mỏng khẽ nhếch và nụ cười đầy mong đợi, đầy lưu luyến của Duy dành cho đối thủ định mệnh của mình – Nguyễn Quang Anh…..
Đoản khúc trong màn mưa
Đêm mưa London, không khí bên trong đại bản doanh tư dinh của Nguyễn Gia đặc quánh sự uy nghiêm, ngột ngạt và lạnh lẽo đến tận xương tủy.
Phòng làm việc của gia tộc mafia sừng sỏ này được bao bọc bởi những bức tường cách âm lót nhung xám tro dày nặng
Ngăn cách hoàn toàn với những tiếng sấm chớp ầm oành đang điên cuồng gầm rú bên ngoài bầu trời.
Ngăn cách hoàn toàn với những tiếng sấm chớp ầm oành đang điên cuồng gầm rú bên ngoài bầu trời.
Những hệ thống nội thất bằng chất liệu gỗ mun đen bóng vây quanh bốn bề căn phòng
Phản chiếu thứ ánh đèn chùm pha lê mờ ảo hắt xuống sàn nhà lát đá thạch anh bóng loáng, trải thảm nhung ấm áp.
Nguyễn Quang Anh đứng bên chiếc bàn dài gỗ ấm chế tác thủ công
Những ngón tay thon dài gõ nhịp đều đặn xuống mặt kính tạo thành những tiếng "cọc... cọc..." khô khốc, phá vỡ sự im lặng tịch mịch.
Hắn sở hữu một gương mặt đẹp như tạc tượng nhưng lại vô hồn
Đôi mắt híp lại chứa đựng sự thâm sâu khó lường của một kẻ vốn được nuôi dạy từ nhỏ để trở thành một cỗ máy chiến tranh tàn bạo, trị vì thế giới ngầm độc hại.
Bà Nguyễn — người mẹ quyền lực.
Vốn là một đại sát thủ khét tiếng sở hữu cả một quân đội ngầm trung thành phía sau — chậm rãi bước đến bên con trai.
Vạt váy nhung đen quý phái của bà lướt nhẹ trên sàn đá, tiếng giày cao gót gõ xuống rất khẽ nhưng đủ khiến người ta phải lạnh gáy vì áp lực.
Bà đứng lại, đưa đôi mắt sắc lẹm như dao cạo nhìn vào bản đồ địa bàn đang trải ra trên mặt bàn, giọng nói trầm thấp nhưng mang theo uy lực tối cao không thể ngó lơ
LƯU MỸ LY (mẹ Quang Anh)
Quang Anh, cảng Liverpool dạo này có vẻ hơi yên bình quá mức.
LƯU MỸ LY (mẹ Quang Anh)
Mẹ không thích sự im ắng dị thường này một chút nào.
LƯU MỸ LY (mẹ Quang Anh)
Con nên nhớ, sự bình yên trong cái giới hắc bang này thường chỉ là điềm báo cho một cơn bão đẫm máu sắp sửa ập đến mà thôi.
LƯU MỸ LY (mẹ Quang Anh)
Đừng bao giờ để bất kỳ kẻ nào có cơ hội chạm vào mạch máu kinh tế cốt lõi của Nguyễn Gia chúng ta.
Nguyễn Quang Anh (Rhyder)
Mẹ cứ quá lo lắng rồi.
Quang Anh vẫn không quay đầu lại, chất giọng điềm tĩnh đến đáng sợ, cơ mặt không một chút gợn sóng.
Nguyễn Quang Anh (Rhyder)
Mọi ngõ ngách ở London và Liverpool này đều nằm trong lòng bàn tay và tầm mắt của con.
Nguyễn Quang Anh (Rhyder)
Chó săn của con rải đều khắp các ngả đường chiến lược.
Nguyễn Quang Anh (Rhyder)
Sẽ không có bất kỳ kẻ nào đủ gu và đủ guốc để tự tìm đường chết một cách ngu ngốc như vậy đâu.
Cánh cửa gỗ nặng nề của căn phòng đột ngột bị đẩy mạnh từ bên ngoài bởi một lực tác động vội vã.
Cùng lúc đó, tiếng chuông điện thoại đặt trên mặt bàn kính cũng vang lên dồn dập, chói tai xé toác bầu không khí trang nghiêm.
Quang Anh hơi nhíu mày, ngón tay lười biếng nhấn loa ngoài.
Đầu dây bên kia lập tức truyền đến tiếng gầm rú điên cuồng của gió bão dữ dội
Hòa lẫn trong giọng nói run rẩy, mất kiểm soát của Quang Hùng — người anh chí cốt cùng hắn vào sinh ra tử, kẻ hiện đang được tin tưởng giao quyền cai quản cảng Liverpool
Lê Quang Hùng
Quang Anh! Mẹ kiếp, chết rồi!
Lê Quang Hùng
Cảng Liverpool... khu vực trung tâm cảng Liverpool bị tấn công nổ tung rồi!
Lê Quang Hùng
Ba container cốt lõi bốc hơi hoàn toàn rồi!
Lê Quang Hùng
Lửa cháy lớn lắm, không dập được, mau đến đây đi!
Ánh mắt Quang Anh lập tức đanh lại như mặt hồ đóng băng vào mùa đông, một luồng sát khí mỏng nhẹ nhưng sắc bén tràn ra tận đầu ngón tay.
Không một lời thừa thãi, hắn cúp máy, giật phắt chiếc áo măng-tô đen trên giá treo rồi lao thẳng ra xe.
Chiếc siêu xe gầm rú xé toác màn mưa đêm, lao đi như một con quái vật điên dại hướng về phía cảng biển Liverpool.
Trong lồng ngực hắn, một cảm giác bức bối xen lẫn tò mò chưa từng có trỗi dậy mãnh liệt. Một vụ nổ ngay dưới mũi Nguyễn Gia?
Kẻ nào lại gan dạ và điên rồ đến thế?
Khi bánh xe của chiếc siêu xe phanh gấp, tạo thành một vệt dài cháy sém trên nền đất sũng nước
Hiện trường trước mắt hiện ra với một sự tương phản đầy choáng ngợp và nghẹt thở.
Cảng Liverpool vốn là một trong những huyết mạch giao thương giàu có, sầm uất bậc nhất đất nước
Với hàng trăm dãy container xếp cao như những tòa nhà chọc trời, trải dài ngút tầm mắt ra tận rìa đại dương bao la.
Tiền bạc, địa vị và quyền lực tối cao của Nguyễn Gia được thể hiện rõ mồn một ở những dàn cần cẩu khổng lồ sừng sững, những chiếc tàu chở hàng nghìn tấn vẫn đang neo đậu kiên cố dưới màn mưa bão.
Một vụ nổ nhỏ không thể làm lay chuyển toàn bộ cái cảng biển khổng lồ mang tầm cỡ quốc tế này
Nhưng tại khu vực trung tâm chiến lược — nơi biệt lập đặt ba chiếc container mật chứa vũ khí hạng nặng và tài liệu tối cao của gia tộc — lại là một bức tranh hoang tàn, sơ xác đến rợn người.
Sức ép kinh hoàng từ vụ nổ định hướng siêu vi đã xé toác ba thùng thép dày thành những mảnh vụn nham nhở như những tờ giấy lộn
Văng tung téo khắp một vùng đất sũng nước biển và dầu máy đen kịt.
Khói đặc từ đống đổ nát bốc lên nghi ngút, khét lẹt, cuộn chặt lấy những giọt mưa lạnh buốt của mùa đông nước Anh.
Những ngọn lửa hung hãn dù bị cơn bão lớn xối xả tạt vào vẫn rực lên một màu đỏ thẫm rợn người, như một vết thương rỉ máu trên cơ thể kiêu hãnh của bến cảng giàu có.
Sự sơ xác, đổ nát của khu vực lõi nằm lọt thỏm giữa sự đồ sộ, xa hoa của cảng biển tạo nên một cảm giác châm biếm sâu sắc
Kẻ đứng sau hoàn toàn không muốn triệt hạ kinh tế hay làm Nguyễn Gia sụp đổ
Hắn chỉ muốn dùng chính ba chiếc container quan trọng nhất này để giáng một cái tát trực diện vào lòng tự tôn kiêu hãnh của họ.
Quang Hùng lao đến từ phía đám cháy, mái tóc ướt đẫm bết chặt vào trán, gương mặt đỏ gay vì tức giận và bất lực.
Gã điên cuồng vung tay, đập mạnh một cái thật mạnh vào nắp ca-pô xe của Quang Anh, gầm lên trong tiếng mưa.
Lê Quang Hùng
Khốn nạn thật chứ!
Lê Quang Hùng
Tao thề hệ thống an ninh ở đây là tối tân nhất do chính tay mẹ mày thiết lập
Lê Quang Hùng
Vậy mà camera lúc đó hoàn toàn bình thường!
Lê Quang Hùng
Không một bóng người, không một cảnh báo sai sót nào hết!
Lê Quang Hùng
Đùng một cái là nổ tung!
Lê Quang Hùng
Ba container cốt lõi của mày đi tong rồi Quang Anh ạ!
Lê Quang Hùng
Dù cái cảng này có giàu đến mấy, mất đi ba thứ đó cũng là một đòn đau đớn vào mặt chúng ta.
Trái ngược hoàn toàn với sự lồng lộn, mất kiểm soát của bạn mình, Quang Anh bước xuống xe một cách thong thả.
Gió bão thổi tung vạt áo măng-tô đen dạ đắt tiền, hắn đưa mắt quét qua đống đổ nát, cúi xuống nhìn những vết cháy sém kỳ lạ trên mặt đất.
Sự điềm tĩnh đến kỳ lạ của hắn lúc này giống như một mặt biển lặng sóng trước khi nuốt chửng mọi thứ.
Hắn đặt tay lên vai Quang Hùng, siết nhẹ, giọng trầm ổn không chút gợn sóng
Nguyễn Quang Anh (Rhyder)
Bình tĩnh đi Hùng.
Nguyễn Quang Anh (Rhyder)
Giận dữ chỉ làm mày che mờ mắt và đưa ra những quyết định ngu ngốc thôi.
Nguyễn Quang Anh (Rhyder)
Ba container này mất đi không làm Nguyễn Gia sụp đổ
Nguyễn Quang Anh (Rhyder)
Nhưng nó chứng tỏ đối thủ lần này của chúng ta thuộc đẳng cấp khác rồi.
Nguyễn Quang Anh (Rhyder)
Hắn không chỉ muốn đốt hàng của tao đâu.
Nguyễn Quang Anh (Rhyder)
Hắn đang muốn gửi cho tao một lời chào hỏi đấy.
Quang Hùng nghiến răng, lồng ngực phập phồng vì phẫn uất.
Lê Quang Hùng
Chào hỏi cái kiểu mẹ gì mà dám động vào tài sản tối mật của mày hả?
Lê Quang Hùng
Mày nhìn xem cái khu VIP này có khác gì bãi rác không?
Nguyễn Quang Anh (Rhyder)
Cứ dọn dẹp đống lộn xộn này đi, gom tất cả những gì còn sót lại cho tao.
Quang Anh khẽ nhếch mép, đôi mắt ánh lên một tia sáng nguy hiểm
Nguyễn Quang Anh (Rhyder)
Tao phải quay về London ngay bây giờ.
Lê Quang Hùng
Về London làm gì?
Lê Quang Hùng
Mày không ở lại tìm manh mối với tao à?
Lê Quang Hùng
//Ngơ ngác hỏi//
Nguyễn Quang Anh (Rhyder)
Không cần.
Hắn quay lưng bước lên xe
Nguyễn Quang Anh (Rhyder)
Con chuột nhắt đốt nhà mày... hình như đang ở địa bàn của tao rồi.
Nguyễn Quang Anh (Rhyder)
Tao sẽ đi tóm đuôi nó.
Trong lúc chiếc siêu xe của Quang Anh lao như xé gió trên đường cao tốc quay trở về London
Gã cả của Nguyễn Gia lập tức đeo tai nghe Bluetooth, ngón tay nhấn một dãy số mã hóa bảo mật cấp cao.
Đầu dây bên kia nhanh chóng bắt máy, giọng một tên thuộc hạ ở cảng London cất lên
Quốc Đạt
Dạ, cậu cả có lệnh gì ạ?
Quốc Đạt - vệ sĩ lâu năm của Quang Anh. Với nét mặt sắt như dao mà cái đầu lạnh cùng sự nhanh nhẹn của mình, anh luôn là cánh tay đắc lực cho cậy chủ…
Nguyễn Quang Anh (Rhyder)
Nghe cho kỹ đây.
Giọng Quang Anh lạnh lùng ra lệnh, âm thanh trầm thấp đầy áp lực
Nguyễn Quang Anh (Rhyder)
Lập tức tắt hết toàn bộ hệ thống đèn chiếu sáng ở cảng London cho tao.
Nguyễn Quang Anh (Rhyder)
Toàn bộ đèn cao áp, đèn kho bãi, tắt hết sạch.
Nguyễn Quang Anh (Rhyder)
Tạo dựng hiện trường giả kiểu giống như cảng đang bị bỏ hoang hoặc không hoạt động đêm nay.
Quốc Đạt
Kể cả hệ thống an ninh đường ranh giới luôn sao ạ?
Quốc Đạt
Như vậy có quá mạo hiểm không ngài?
Quốc Đạt hoang mang hỏi lại.
Nguyễn Quang Anh (Rhyder)
Cứ làm theo lời tao nói.
Nguyễn Quang Anh (Rhyder)
Cắt hết đèn đi, nhưng bật tất cả camera hồng ngoại ngầm lên.
Nguyễn Quang Anh (Rhyder)
Tao muốn xem đứa nào mò vào khu nhà kho tối tăm đó để làm trò.
Nguyễn Quang Anh (Rhyder)
Rõ chưa?
Quốc Đạt
Chúng em làm ngay!
Cùng lúc mệnh lệnh được ban ra từ phía Nguyễn Gia
Tại cảng London — huyết mạch giao thoa hàng hóa, tiền bạc quan trọng nhất do chính tay Nguyễn Quang Anh trực tiếp cai quản.
Một chiếc xe sang trọng màu đen tuyền lẳng lặng đỗ vào một góc khuất, hoàn toàn hòa lẫn vào màn đêm bão bùng.
Cửa xe mở ra, Hoàng Đức Duy bước xuống.
Cậu diện một chiếc áo sơ mi đen lịch lãm, dáng người mảnh khảnh đứng cô độc giữa đất trời London lộng gió.
Đôi mắt phượng của cậu hơi híp lại, thong thả quét nhìn xung quanh.
Toàn bộ bến cảng sầm uất thường ngày giờ đây lại chìm vào một bầu không khí tĩnh mịch, tối tăm và cô liêu đến đáng sợ.
Đức Duy khẽ nhếch môi, một cảm giác thỏa mãn dâng lên, lấp đầy lồng ngực cậu bằng thứ xúc cảm đắc thắng của một kẻ đi săn đang làm chủ cuộc chơi.
Nhịp tim của cậu đập đều đặn, mỗi hơi thở ra trong không khí lạnh giá tạo thành một làn khói mỏng trước mắt.
Kế hoạch "điệu hổ ly sơn" của cậu quả thực quá hoàn hảo, không một vết xước.
Nhìn bến cảng tối om, hoang vắng không một bóng người hoạt động này
Cậu thầm nghĩ gã cỗ máy chiến tranh Nguyễn Quang Anh chắc hẳn giờ đang đứng khóc hận, điên cuồng quay cuồng trước đống tro tàn đổ nát ở Liverpool xa xôi, đến mức bỏ trống cả "long mạch" nhà mình thế này.
Sự tự mãn khiến Duy buông lỏng cảnh giác một chút, cậu chậm rãi rảo bước dọc theo các dãy hành lang container tối tăm, tận hưởng cảm giác dẫm đạp lên niềm kiêu hãnh của kẻ thù.
Tiếng vỗ tay chậm rãi, vang vọng đột ngột xé toác màn đêm tĩnh mịch, phát ra từ trong một góc tối khuất ánh đèn ngay phía sau lưng cậu.
Đức Duy hơi khựng bước chân lại.
Một luồng điện lạnh ngắt chạy dọc sống lưng, lồng ngực khẽ thắt chặt và nhịp tim lệch đi một nhịp, nhưng cơ mặt cậu nhanh chóng lấy lại sự bình thản vốn có như một chiếc hồ nước đóng băng phẳng lặng.
Cậu không quay đầu lại ngay, mà chỉ đứng im nghe tiếng bước chân đều đặn tiến gần từ phía sau.
Từ trong màn sương mù dày đặc và bóng tối hoàn toàn, bóng dáng cao lớn, vững chãi của Nguyễn Quang Anh từ từ bước ra.
Hắn khẽ nhếch mép, một nụ cười nửa miệng đầy tà mị, ngạo nghễ và nguy hiểm xuất hiện trên gương mặt góc cạnh sắc sảo
Nguyễn Quang Anh (Rhyder)
Chào Chủ tịch Hoàng nhé.
Nguyễn Quang Anh (Rhyder)
Thật vinh hạnh khi được đón tiếp cậu ở địa bàn của tôi vào một đêm mưa gió thế này.
Đức Duy lúc này mới thong thả xoay người lại, trực tiếp đối diện với đối thủ truyền kiếp của mình.
Hai ánh mắt chạm nhau giữa không trung như hai luồng điện cực mạnh, làm bùng nổ bầu không khí im lặng.
Một bên là đôi mắt phượng băng lãnh, sâu hoắm như vực sâu không đáy của Đức Duy, cố gắng che giấu sự bất ngờ tột độ bên trong nội tâm
Một bên là đôi mắt chim ưng sắc lẹm, tràn đầy sự chiếm hữu, hưng phấn và thăm dò của Quang Anh.
Khoảnh khắc ấy, không gian như cô đặc lại, thời gian như ngừng trôi.
Duy cảm nhận được một luồng áp lực vô hình, nghẹt thở từ người đàn ông trước mặt — một thứ sát khí dịu nhẹ nhưng có thể bóp nghẹt bất kỳ ai.
Hoàng Đức Duy (CAPTAIN BOY)
…
Còn Quang Anh, hắn lại bị thu hút mãnh liệt bởi vẻ ngoài thanh tú, làn da trắng muốt như bạch ngọc và sự điềm nhiên đến gan góc của vị Chủ tịch trẻ tuổi đang đứng trên địa bàn của mình.
Trong lòng Quang Anh dâng lên một sự hưng phấn tột độ khi nhận ra kẻ dám vuốt râu hùm lại là một chàng trai mang vẻ đẹp nức lòng như vậy.
Quang Anh tiến lại gần thêm vài bước, giọng nói trầm thấp đầy ẩn ý vang lên
Nguyễn Quang Anh (Rhyder)
Khuya thế này rồi…
Nguyễn Quang Anh (Rhyder)
Không biết vị Chủ tịch cao quý của Công ty Dọn dẹp Hành chính lại có nhã hứng đi dạo ở cảng London của tôi thế này?
Đức Duy không hề né tránh ánh mắt bức người ấy, cậu khẽ mỉm cười, giọng điệu nhẹ nhàng nhưng từng chữ thốt ra lại mang theo sự thong thả mỉa mai
Hoàng Đức Duy (CAPTAIN BOY)
Tôi chỉ là chủ quản của một công ty dọn dẹp nhỏ bé
Hoàng Đức Duy (CAPTAIN BOY)
Không ngờ lại khiến ngài bận tâm và nhớ mặt đến tận đây sao, anh Quang Anh?
Hoàng Đức Duy (CAPTAIN BOY)
Tôi chỉ đang đi dạo ngắm cảnh đêm thôi mà.
Quang Anh bước tiến thêm một bước dài, khoảng cách giữa hai người thu hẹp đến mức tối đa
Hương vị lạnh giá của màn mưa như hòa vào hơi thở của cả hai.
Hắn cúi đầu nhìn xoáy thẳng vào đôi mắt phượng của cậu, thanh âm mang theo sự đe dọa đầy quyến rũ.
Nguyễn Quang Anh (Rhyder)
Ngắm cảnh trong một bến cảng tắt hết đèn sao?
Nguyễn Quang Anh (Rhyder)
Cậu Hoàng nói dối tệ thật đấy.
Nguyễn Quang Anh (Rhyder)
Hay là... cậu đang muốn "dọn dẹp" luôn cả cái cảng London này giống như những gì vừa xảy ra ở Liverpool?
Nguyễn Quang Anh (Rhyder)
Cậu nghĩ tôi sẽ để cậu toàn mạng rời khỏi đây à?
Đức Duy khẽ cười thành tiếng, ánh mắt cậu không một chút sợ hãi, ngược lại còn tràn đầy sự thách thức
Hoàng Đức Duy (CAPTAIN BOY)
Anh Quang Anh nói gì vậy, tôi nghe không hiểu.
Hoàng Đức Duy (CAPTAIN BOY)
Liverpool bị làm sao à?
Hoàng Đức Duy (CAPTAIN BOY)
Tôi chỉ làm công việc dọn dẹp hợp pháp thôi, anh đừng đổ oan cho người lương thiện chứ.
Bầu không khí căng thẳng đến mức cực độ, dây thần kinh của cả hai đều căng lên như dây đàn, sẵn sàng bùng nổ bất cứ lúc nào.
Đúng lúc đó, một tiếng động lớn kèm theo ánh đèn flash quét qua từ phía con sông gần cảng.
Thuộc hạ xung quanh vang lên tiếng hét hỗn loạn, còi báo động ngầm bất ngờ hú vang inh ỏi.
Sự chú ý của Quang Anh vô thức bị dời đi trong một tích tắc ngắn ngủi khi hắn ngoảnh mặt về phía dòng sông.
Và chỉ trong một tích tắc ấy, Hoàng Đức Duy đã chuyển động.
Cậu lướt nhanh qua người Quang Anh như một cơn gió nhẹ.
Nhưng thay vì bỏ chạy ngay lập tức, Duy đột ngột dừng lại một nhịp sát bên sườn hắn.
Bàn tay thon dài, mềm mại của cậu khẽ đặt lên bả vai hắn, vuốt nhẹ một cái đầy ẩn ý và trêu đùa, ghé sát tai hắn thì thầm bằng chất giọng ma mị, trầm thấp
Hoàng Đức Duy (CAPTAIN BOY)
Hẹn gặp lại sau nhé, Quang Anh.
Hoàng Đức Duy (CAPTAIN BOY)
Trò hay còn ở phía sau.
Khi Quang Anh giật mình quay đầu lại, bóng dáng của Hoàng Đức Duy đã hoàn toàn biến mất vào màn đêm đặc quánh và sự hỗn loạn của bến cảng, nhanh đến mức ngỡ như một ảo ảnh chưa từng tồn tại.
Quang Anh đứng chôn chân tại chỗ giữa cơn bão.
Hắn chậm rãi đưa tay lên, chạm vào vị trí bả vai vừa bị những ngón tay của Duy vuốt qua.
Trên vạt áo măng-tô bằng dạ của hắn lúc này, một mùi hương thơm dịu nhẹ, thanh mát và ngọt ngào một cách kỳ lạ vẫn đang vương vấn, lan tỏa vào cánh mũi.
Đó là một mùi hương hoàn toàn thuần khiết, hoàn toàn tương phản với mùi khói súng và máu tanh mà hắn phải ngửi hàng ngày trong thế giới ngầm độc hại.
Nguyễn Quang Anh bất giác nở một nụ cười thích thú, ánh mắt nhìn vào khoảng không vô định đầy tò mò và hưng phấn, lẩm bẩm một mình
Nguyễn Quang Anh (Rhyder)
Hoàng Đức Duy... Cậu quả thực rất thú vị đấy.
Nguyễn Quang Anh (Rhyder)
Trò chơi này, tôi sẽ chơi tới cùng với cậu.
Nguyễn Quang Anh (Rhyder)
Để xem ai mới là người bị dọn dẹp.
Download MangaToon APP on App Store and Google Play