Tiếng Việt
NovelToon NovelToon

[AllKhoiVu] Vực Thẩm?

Chap 1 - Ngày Đầu Gặp Nhau

Buổi sáng đầu thu, bầu trời xám nhạt phủ lên ngôi trường cấp ba nổi tiếng nhất thành phố một lớp sương mỏng.
Phạm Khôi Vũ đứng trước cổng trường, tay siết nhẹ quai cặp. Đồng phục mới còn phẳng phiu nhưng lòng cậu lại rối tung.
Trường quá lớn.
Quá đông người.
Cậu rất ghét cảm giác lạc lõng này.
#pkv_Phạm Khôi Vũ
#pkv_Phạm Khôi Vũ
//thở dài, bước vào trong//
Mái tóc đen mềm bị gió thổi nhẹ, đôi mắt hơi cụp xuống như đang cố tránh ánh nhìn của mọi người.
Vì ngoại hình quá nổi bật nên vừa đi ngang cả sân trường đã có vài tiếng bàn tán.
: Ê học sinh mới hả?
: Đẹp dữ vậy trời...
: Da trắng ghê..
#pkv_Phạm Khôi Vũ
#pkv_Phạm Khôi Vũ
//càng cúi đầu thấp hơn//
Cậu không thích bị chú ý.
Mãi đến khi—
RẦM!
#pkv_Phạm Khôi Vũ
#pkv_Phạm Khôi Vũ
Á—
Khôi Vũ va mạnh vào một người vừa từ dãy hành lang bước ra. Chồng tài liệu trên tay đối phương rơi xuống đất.
#pkv_Phạm Khôi Vũ
#pkv_Phạm Khôi Vũ
Xin lỗi! Xin lỗi nhiều!
#pkv_Phạm Khôi Vũ
#pkv_Phạm Khôi Vũ
//hoảng hốt quỳ xuống nhặt giấy tờ//
Vì vội nên đầu ngón tay vô tình chạm vào tay người kia.
Lạnh.
#pkv_Phạm Khôi Vũ
#pkv_Phạm Khôi Vũ
//ngẩng đầu lên//
Khoảnh khắc ấy, thời gian như ngừng lại vài giây.
Nam sinh trước mặt rất cao. Gương mặt lạnh tới mức khiến người khác không dám lại gần. Đôi mắt sâu và sắc, đồng phục được mặc chỉnh tề đến khó tin.
Bùi Duy Ngọc.
Chủ tịch hội học sinh.
Cũng là người nổi tiếng khó gần nhất trường.
Khôi Vũ lập tức tránh mặt.
#pkv_Phạm Khôi Vũ
#pkv_Phạm Khôi Vũ
Xin lỗi... tôi không cố ý.
#bdn_Bùi Duy Ngọc
#bdn_Bùi Duy Ngọc
//im lặng, nhìn cậu//
Một lúc sau mới cất giọng trầm thấp.
#bdn_Bùi Duy Ngọc
#bdn_Bùi Duy Ngọc
Đứng lên đi.
#pkv_Phạm Khôi Vũ
#pkv_Phạm Khôi Vũ
Dạ...
#pkv_Phạm Khôi Vũ
#pkv_Phạm Khôi Vũ
//nhanh chóng gom hết giấy tờ đưa lại cho hắn//
#pkv_Phạm Khôi Vũ
#pkv_Phạm Khôi Vũ
Của cậu...
#bdn_Bùi Duy Ngọc
#bdn_Bùi Duy Ngọc
//nhận lấy, ánh mắt vẫn dừng lại trên gương mặt cậu//
#bdn_Bùi Duy Ngọc
#bdn_Bùi Duy Ngọc
*Đẹp thật*
Da trắng, mắt trong, môi đỏ nhạt tự nhiên. Nhìn gần còn thấy hàng mi run run vì căng thẳng.
Khôi Vũ bị nhìn đến ngại, nhỏ giọng.
#pkv_Phạm Khôi Vũ
#pkv_Phạm Khôi Vũ
Tôi đi trước nhé...
#pkv_Phạm Khôi Vũ
#pkv_Phạm Khôi Vũ
// vừa quay người thì cổ tay bị giữ lại//
#pkv_Phạm Khôi Vũ
#pkv_Phạm Khôi Vũ
//giật mình//
#bdn_Bùi Duy Ngọc
#bdn_Bùi Duy Ngọc
//cau mày, nhìn đầu gối cậu//
#bdn_Bùi Duy Ngọc
#bdn_Bùi Duy Ngọc
Chảy máu rồi.
#pkv_Phạm Khôi Vũ
#pkv_Phạm Khôi Vũ
Hả?
Lúc này Khôi Vũ mới phát hiện đầu gối mình bị trầy lúc va chạm.
#pkv_Phạm Khôi Vũ
#pkv_Phạm Khôi Vũ
Không sao đâu...
#bdn_Bùi Duy Ngọc
#bdn_Bùi Duy Ngọc
//thở dài//
#bdn_Bùi Duy Ngọc
#bdn_Bùi Duy Ngọc
Đi theo tôi.
#pkv_Phạm Khôi Vũ
#pkv_Phạm Khôi Vũ
...?
#bdn_Bùi Duy Ngọc
#bdn_Bùi Duy Ngọc
Phòng y tế.
#pkv_Phạm Khôi Vũ
#pkv_Phạm Khôi Vũ
//chưa kịp phản ứng đã bị kéo đi//
Mọi người xung quanh gần như chết lặng.
: Ủa... Bùi Duy Ngọc đang dẫn người đi hả?
: Má ơi lần đầu thấy luôn á...
: Thằng đó bình thường ai đụng trúng là ăn chửi mà?
#pkv_Phạm Khôi Vũ
#pkv_Phạm Khôi Vũ
// nghe hết, càng đi càng thấy áp lực//
Trong phòng y tế Bùi Duy Ngọc ngồi xổm trước mặt cậu, cẩn thận sát trùng vết thương.
Cồn chạm vào da khiến Vũ khẽ rụt chân.
#bdn_Bùi Duy Ngọc
#bdn_Bùi Duy Ngọc
Đau?
#pkv_Phạm Khôi Vũ
#pkv_Phạm Khôi Vũ
.. Một chút.
#bdn_Bùi Duy Ngọc
#bdn_Bùi Duy Ngọc
Biết đau mà còn chạy lung tung.
Giọng hắn vẫn lạnh nhưng động tác lại rất nhẹ.
#pkv_Phạm Khôi Vũ
#pkv_Phạm Khôi Vũ
//Nhìn người trước mặt đến ngẩn ra//
Có lẽ vì ánh sáng là cửa sổ quá dịu.
Nên tim cậu bất giác lệch đi một nhịp.
Bùi Duy Ngọc dán băng cá nhân xong mới ngẩng đầu.
#bdn_Bùi Duy Ngọc
#bdn_Bùi Duy Ngọc
Tên gì?
#pkv_Phạm Khôi Vũ
#pkv_Phạm Khôi Vũ
Phạm Khôi Vũ.
#bdn_Bùi Duy Ngọc
#bdn_Bùi Duy Ngọc
... Khôi Vũ. //đọc chậm như đang ghi nhớ//
#bdn_Bùi Duy Ngọc
#bdn_Bùi Duy Ngọc
//đứng dậy//
#bdn_Bùi Duy Ngọc
#bdn_Bùi Duy Ngọc
Tôi là Bùi Duy Ngọc.
#pkv_Phạm Khôi Vũ
#pkv_Phạm Khôi Vũ
Ừm... tôi biết.
#bdn_Bùi Duy Ngọc
#bdn_Bùi Duy Ngọc
//hơi nhướng mày//
#bdn_Bùi Duy Ngọc
#bdn_Bùi Duy Ngọc
Biết tôi?
#pkv_Phạm Khôi Vũ
#pkv_Phạm Khôi Vũ
Cả trường đều biết mà...
Duy Ngọc nổi tiếng đến mức ngày đầu chuyển trường cậu đã nghe người khác nhắc vô số lần.
Học giỏi, lạnh lùng, khó gần, không thích tiếp xúc người khác.
Nhưng giờ người như vậy lại đang đứng trước mặt cậu.
#pkv_Phạm Khôi Vũ
#pkv_Phạm Khôi Vũ
//ôm cặp, nhỏ giọng//
#pkv_Phạm Khôi Vũ
#pkv_Phạm Khôi Vũ
Hôm nay cảm ơn cậu nhé.
#bdn_Bùi Duy Ngọc
#bdn_Bùi Duy Ngọc
//nhìn cậu vài giây rồi quay mặt đi//
#bdn_Bùi Duy Ngọc
#bdn_Bùi Duy Ngọc
... Không có gì.
Ngay lúc Khôi Vũ chuẩn bị rời khỏi phòng y tế, hắn bất ngờ gọi lại.
#bdn_Bùi Duy Ngọc
#bdn_Bùi Duy Ngọc
Phạm Khôi Vũ.
#pkv_Phạm Khôi Vũ
#pkv_Phạm Khôi Vũ
Hả?
#bdn_Bùi Duy Ngọc
#bdn_Bùi Duy Ngọc
Sau này đừng cúi đầu mãi.
#pkv_Phạm Khôi Vũ
#pkv_Phạm Khôi Vũ
...?
#bdn_Bùi Duy Ngọc
#bdn_Bùi Duy Ngọc
Dễ bị đụng người khác.
Nói xong hắn quay đi luôn.
#pkv_Phạm Khôi Vũ
#pkv_Phạm Khôi Vũ
//ngơ ngác vài giây rồi bật cười//
Đó là lần đầu tiên hai người gặp nhau.
Cũng là khởi đầu cho tất cả những đau đớn sau này.
————————
Tác giả cư tê nhất hành tinh
Tác giả cư tê nhất hành tinh
Có mẻ nào từ tóp tóp qua hok.
Tác giả cư tê nhất hành tinh
Tác giả cư tê nhất hành tinh
Cho t xin một like vớiiii.

Chap 2 - Chiếc Áo Khoác

Sau ngày đầu tiên chuyển trường. Cái tên Phạm Khôi Vũ gần như lan khắp cả khối.
Không phải vì học lực.
Mà vì cậu đi cùng Bùi Duy Ngọc.
: Thiệt luôn á? Chính mắt tao thấy luôn.
: Duy Ngọc còn đưa người ta tới phòng y tế nữa.
: Má... chuyện lạ thế kỷ.
Khôi Vũ ngồi trong lớp nghe loáng thoáng mấy lời bàn tán mà chỉ biết cúi mặt xuống bàn.
Cậu không quen bị chú ý đến vậy.
Tiết học đầu tiên nhanh chóng bắt đầu.
Giáo viên chủ nhiệm dẫn Khôi Vũ vào lớp.
GVCN: Đây là học sinh mới của lớp chúng ta.
#pkv_Phạm Khôi Vũ
#pkv_Phạm Khôi Vũ
//hơi siết tay, cuối đầu chào//
#pkv_Phạm Khôi Vũ
#pkv_Phạm Khôi Vũ
Chào mọi người... mình là Phạm Khôi Vũ. Mong được giúp đỡ.
Giọng cậu rất nhỏ nhưng dễ nghe.
Cả lớp im lặng vài giây.
Rồi đột nhiên phía dưới bắt đầu ồn ào.
: Trời ơi dễ thương quá—
: Bạn ngồi kế tui nè!
: Qua đây ngồi đi Khôi Vũ!
Tác giả cư tê nhất hành tinh
Tác giả cư tê nhất hành tinh
Vũ ngồi kế em nè!
#bdn_Bùi Duy Ngọc
#bdn_Bùi Duy Ngọc
Ai cho?
Tác giả cư tê nhất hành tinh
Tác giả cư tê nhất hành tinh
Em cho!
#bdn_Bùi Duy Ngọc
#bdn_Bùi Duy Ngọc
Vì?
Tác giả cư tê nhất hành tinh
Tác giả cư tê nhất hành tinh
Em là tác giả mò.
#bdn_Bùi Duy Ngọc
#bdn_Bùi Duy Ngọc
Kệ m.//đá tác giả bay qua 🍊//
Khôi Vũ luống cuống chưa biết làm sao thì giáo viên đã lên tiếng:
: Em xuống bàn cuối cạnh Bùi Duy Ngọc nhé.
Cả lớp:....
Không khí lập tức yên như chết.
#pkv_Phạm Khôi Vũ
#pkv_Phạm Khôi Vũ
//đứng hình//
#pkv_Phạm Khôi Vũ
#pkv_Phạm Khôi Vũ
... Dạ?
Bùi Duy Ngọc vốn luôn ngồi một mình.
Không ai dám ngồi chung với hắn quá ba ngày.
Áp lực.
Quá áp lực.
#pkv_Phạm Khôi Vũ
#pkv_Phạm Khôi Vũ
//chậm rãi bước xuống với ánh mắt thương cảm của mọi người//
#bdn_Bùi Duy Ngọc
#bdn_Bùi Duy Ngọc
//đang chống cằm nhìn ra cửa sổ//
#bdn_Bùi Duy Ngọc
#bdn_Bùi Duy Ngọc
//nghe tiếng kéo ghế mới liếc sang//
#bdn_Bùi Duy Ngọc
#bdn_Bùi Duy Ngọc
... Lại là cậu.
#pkv_Phạm Khôi Vũ
#pkv_Phạm Khôi Vũ
//cười ngượng//
#pkv_Phạm Khôi Vũ
#pkv_Phạm Khôi Vũ
Xin lỗi.
#bdn_Bùi Duy Ngọc
#bdn_Bùi Duy Ngọc
Cậu thích xin lỗi nhỉ.
#pkv_Phạm Khôi Vũ
#pkv_Phạm Khôi Vũ
Hả?
#bdn_Bùi Duy Ngọc
#bdn_Bùi Duy Ngọc
Có làm gì sai đâu.
#pkv_Phạm Khôi Vũ
#pkv_Phạm Khôi Vũ
//ngẩn người//
Đây là lần đầu tiên có người nói với cậu như vậy.
Từ nhỏ tới lớn, chỉ cần làm phiền người khác một chút, cậu sẽ lập tức xin lỗi.
Dần dần thành thói quen.
#bdn_Bùi Duy Ngọc
#bdn_Bùi Duy Ngọc
//nhìn gương mặt ngơ ngác kia rồi quay đi//
#bdn_Bùi Duy Ngọc
#bdn_Bùi Duy Ngọc
Ngồi đi.
#pkv_Phạm Khôi Vũ
#pkv_Phạm Khôi Vũ
... Ừm.
Suốt tiết học hôm đó, Khôi Vũ gần như không dám động đậy mạnh.
Bởi vì Duy Ngọc quá nổi tiếng.
Mỗi lần hắn nghiêng đầu hay chống tay đều khiến mấy nữ sinh phía trên quay xuống nhìn trộm.
Mà người đang ngồi cạnh hắn lain là cậu.
Khôi Vũ chỉ muốn biến mất luôn cho đỡ ngại.
———————
Tan học.
Bầu trời đổ mưa lớn.
Học sinh trong trường chen chúc dưới mái hiên.
#pkv_Phạm Khôi Vũ
#pkv_Phạm Khôi Vũ
//nhìn màn mưa rồi khẽ thở dài//
Cậu quên mang ô.
#pkv_Phạm Khôi Vũ
#pkv_Phạm Khôi Vũ
Chết thật.
Mưa càng lúc càng lớn.
#pkv_Phạm Khôi Vũ
#pkv_Phạm Khôi Vũ
//Gió thổi lạnh khiến tay run nhẹ//
Đúng lúc đó—
Một chiếc áo khoác bất ngờ phủ lên đầu cậu.
#pkv_Phạm Khôi Vũ
#pkv_Phạm Khôi Vũ
//giật mình quay lại//
#bdn_Bùi Duy Ngọc
#bdn_Bùi Duy Ngọc
//đứng phía sau, trên tay cầm chiếc ổ đen//
#bdn_Bùi Duy Ngọc
#bdn_Bùi Duy Ngọc
Đội vào.
#pkv_Phạm Khôi Vũ
#pkv_Phạm Khôi Vũ
... Cậu thì sao?
#bdn_Bùi Duy Ngọc
#bdn_Bùi Duy Ngọc
Tôi không lạnh.
#pkv_Phạm Khôi Vũ
#pkv_Phạm Khôi Vũ
Nhưng—
#bdn_Bùi Duy Ngọc
#bdn_Bùi Duy Ngọc
Hay muốn bệnh?
#pkv_Phạm Khôi Vũ
#pkv_Phạm Khôi Vũ
//lập tức im miệng//
Duy Ngọc nhìn bộ dạng ngoan ngoãn của cậu mà khó hiểu thấy mềm lòng.
Hắn vốn không thích quan tâm người khác.
Nhưng không hiểu sao nhìn Khôi Vũ đứng một mình dưới mưa, hắn lại thấy khó chịu.
#pkv_Phạm Khôi Vũ
#pkv_Phạm Khôi Vũ
//ôm chiếc áo còn vướng hơi ấm của Bùi Duy Ngọc, nhỏ giọng//
#pkv_Phạm Khôi Vũ
#pkv_Phạm Khôi Vũ
Cảm ơn cậu...
#bdn_Bùi Duy Ngọc
#bdn_Bùi Duy Ngọc
Ừ.
Hai người đứng cạnh nhau dưới mái hiên.
Không ai nói thêm gì.
Nhưng bầu không khí lại kỳ lạ đến mức khiến tim người ta đập nhanh.
Mưa rơi lộp bộp trên nền đất.
Gió mang theo mùi áo của Bùi Duy Ngọc thoang thoảng quanh Khôi Vũ.
Sạch sẽ.
Lạnh.
Nhưng rất dễ khiến người khác an tâm.
#bdn_Bùi Duy Ngọc
#bdn_Bùi Duy Ngọc
Nhà cậu ở đâu.
#pkv_Phạm Khôi Vũ
#pkv_Phạm Khôi Vũ
//đọc địa chỉ//
#bdn_Bùi Duy Ngọc
#bdn_Bùi Duy Ngọc
//im lặng vài giây//
#bdn_Bùi Duy Ngọc
#bdn_Bùi Duy Ngọc
Thuận đường.
#pkv_Phạm Khôi Vũ
#pkv_Phạm Khôi Vũ
... Hả?
#bdn_Bùi Duy Ngọc
#bdn_Bùi Duy Ngọc
Tôi đưa cậu về.
#pkv_Phạm Khôi Vũ
#pkv_Phạm Khôi Vũ
//tròn mắt//
#pkv_Phạm Khôi Vũ
#pkv_Phạm Khôi Vũ
Không cần đâu! Phiền lắm—
#bdn_Bùi Duy Ngọc
#bdn_Bùi Duy Ngọc
Phạm Khôi Vũ.
#pkv_Phạm Khôi Vũ
#pkv_Phạm Khôi Vũ
...
#bdn_Bùi Duy Ngọc
#bdn_Bùi Duy Ngọc
Cậu nói câu "không sao đâu" với "xin lỗi" nhiều thật đấy.
#pkv_Phạm Khôi Vũ
#pkv_Phạm Khôi Vũ
//đỏ mặt//
#pkv_Phạm Khôi Vũ
#pkv_Phạm Khôi Vũ
... Tại làm phiền người khác không tốt.
#bdn_Bùi Duy Ngọc
#bdn_Bùi Duy Ngọc
//nhìn cậu//
#bdn_Bùi Duy Ngọc
#bdn_Bùi Duy Ngọc
//bất ngờ đưa tay kéo nhẹ áo khoác trên đầu cậu thấp hơn để che mưa//
#bdn_Bùi Duy Ngọc
#bdn_Bùi Duy Ngọc
Phiền hay không là do tôi quyết định.
#pkv_Phạm Khôi Vũ
#pkv_Phạm Khôi Vũ
//tim khẽ lệch mất một nhịp//
Ngoài trời mưa vẫn rất lớn.
Nhưng kể từ khi chuyển trường—
Cậu không còn cảm thấy cô đơn nữa.
—————————————
Tác giả cư tê nhất hành tinh
Tác giả cư tê nhất hành tinh
Rồi xong lòi pịa luôn

Chap 3 - Người đặc biệt

Sau ngày được Bùi Duy Ngọc đưa về, Phạm Khôi Vũ chính thức trở thành nhân vật nổi tiếng nhất khối.
Đi tới đâu cũng có người nhìn.
Ngay cả lúc xuống căn tin mua nước cũng nghe tiếng bàn tán.
: Đó đó, người ngồi cạnh Bùi Duy Ngọc ấy.
: Nghe nói hôm qua còn che ô chung nữa.
: Trời thật hả?
#pkv_Phạm Khôi Vũ
#pkv_Phạm Khôi Vũ
//chỉ biết cúi đầu đi nhanh hơn//
Cậu ghét cảm giác bị chú ý.
Nhưng càng né thì nhiều người lại càng tò mò.
———
Giờ ra chơi.
#pkv_Phạm Khôi Vũ
#pkv_Phạm Khôi Vũ
//đang loay hoay mở hộp sữa//
RẦM!
Cửa lớp bị đá mạnh.
Cả lớp giật mình quay xuống.
Một nam sinh cao lớn bước vào với mái tóc hơi rối và ánh mắt cực kỳ ngông nghênh.
Nguyễn Xuân Bách.
Người nổi tiếng ngang hàng với Bùi Duy Ngọc.
Khác với Bùi Duy Ngọc lạnh đến khó gần, Xuân Bách là kiểu người nổi bật vì quá bất cần.
Đánh nhau, cúp học, nói chuyện hỗn.
Nhưng học lực lại rất tốt.
#pkv_Phạm Khôi Vũ
#pkv_Phạm Khôi Vũ
//vừa nhìn thấy người kia đã hơi căng thẳng//
#nxb_Nguyễn Xuân Bách
#nxb_Nguyễn Xuân Bách
//nhai kẹo, ánh mắt quét một vòng lớp rồi dừng lại ở cậu//
#nxb_Nguyễn Xuân Bách
#nxb_Nguyễn Xuân Bách
... Mày là học sinh mới?
#pkv_Phạm Khôi Vũ
#pkv_Phạm Khôi Vũ
//ngơ ngác chỉ vào mình//
#pkv_Phạm Khôi Vũ
#pkv_Phạm Khôi Vũ
Tôi á?
#nxb_Nguyễn Xuân Bách
#nxb_Nguyễn Xuân Bách
Không lẽ tao hỏi cái bàn?
#pkv_Phạm Khôi Vũ
#pkv_Phạm Khôi Vũ
... Ừm.
#nxb_Nguyễn Xuân Bách
#nxb_Nguyễn Xuân Bách
//kéo ghế ngồi ngược xuống trước mặt cậu//
#nxb_Nguyễn Xuân Bách
#nxb_Nguyễn Xuân Bách
Nghe nói mày được Bùi Duy Ngọc đưa về?
#pkv_Phạm Khôi Vũ
#pkv_Phạm Khôi Vũ
//khựng lại//
#pkv_Phạm Khôi Vũ
#pkv_Phạm Khôi Vũ
Sao ai cũng biết vậy...
Cả lớp phía trên cố nhịn cười.
#nxb_Nguyễn Xuân Bách
#nxb_Nguyễn Xuân Bách
//chống cằm nhìn cậu//
Nhìn gần mới thấy người này thật sự đẹp.
Da trắng đến mức nổi bật giữa lớp học đầy nắng. Đôi mắt trong veo như lúc nào cũng mang vẻ dịu dàng.
Quan trọng nhất là—
Rất dễ bắt nạt.
#nxb_Nguyễn Xuân Bách
#nxb_Nguyễn Xuân Bách
//cong môi//
#nxb_Nguyễn Xuân Bách
#nxb_Nguyễn Xuân Bách
Mày tên gì?
#pkv_Phạm Khôi Vũ
#pkv_Phạm Khôi Vũ
Phạm Khôi Vũ.
#nxb_Nguyễn Xuân Bách
#nxb_Nguyễn Xuân Bách
Khôi Vũ... //lặp lại tên cậu rồi bất ngờ lấy hộp sữa trên bàn//
#pkv_Phạm Khôi Vũ
#pkv_Phạm Khôi Vũ
//mở to mắt//
#pkv_Phạm Khôi Vũ
#pkv_Phạm Khôi Vũ
Ơ—
#nxb_Nguyễn Xuân Bách
#nxb_Nguyễn Xuân Bách
//cắm ống hút uống một ngụm trước mặt cậu//
#nxb_Nguyễn Xuân Bách
#nxb_Nguyễn Xuân Bách
Sữa dâu à?
#pkv_Phạm Khôi Vũ
#pkv_Phạm Khôi Vũ
... Đó là của tôi.
#nxb_Nguyễn Xuân Bách
#nxb_Nguyễn Xuân Bách
Giờ là của tao.
#pkv_Phạm Khôi Vũ
#pkv_Phạm Khôi Vũ
//chết lặng vài giây//
#pkv_Phạm Khôi Vũ
#pkv_Phạm Khôi Vũ
... Cậu vô lý quá vậy?
Lần đầu tiên Xuân Bách thấy có người dám nói mình vô lý bằng gương mặt nghiêm túc như thế nên bật cười.
#nxb_Nguyễn Xuân Bách
#nxb_Nguyễn Xuân Bách
Má, dễ thương ghê.
#pkv_Phạm Khôi Vũ
#pkv_Phạm Khôi Vũ
//lập tức đỏ mặt//
#pkv_Phạm Khôi Vũ
#pkv_Phạm Khôi Vũ
Đừng nói vậy!
#nxb_Nguyễn Xuân Bách
#nxb_Nguyễn Xuân Bách
Thì đúng mà.
#nxb_Nguyễn Xuân Bách
#nxb_Nguyễn Xuân Bách
//chống cằm nhìn cậu chằm chằm//
Càng nhìn càng thích trêu.
Ngay lúc ấy—
Một quyển sách bất ngờ đập mạnh xuống bàn.
RẦM!
Không khí lập tức đông cứng.
#bdn_Bùi Duy Ngọc
#bdn_Bùi Duy Ngọc
//đứng bên cạnh từ lúc nào, ánh mắt lạnh tanh nhìn Xuân Bách//
#bdn_Bùi Duy Ngọc
#bdn_Bùi Duy Ngọc
Trả lại.
#nxb_Nguyễn Xuân Bách
#nxb_Nguyễn Xuân Bách
//nhướng mày//
#nxb_Nguyễn Xuân Bách
#nxb_Nguyễn Xuân Bách
Cái gì?
#bdn_Bùi Duy Ngọc
#bdn_Bùi Duy Ngọc
Sữa của cậu ấy.
#nxb_Nguyễn Xuân Bách
#nxb_Nguyễn Xuân Bách
Ủa? Tao uống rồi mà.
#bdn_Bùi Duy Ngọc
#bdn_Bùi Duy Ngọc
Vậy đi mua cái khác.
#pkv_Phạm Khôi Vũ
#pkv_Phạm Khôi Vũ
//vội vàng xen vào//
#pkv_Phạm Khôi Vũ
#pkv_Phạm Khôi Vũ
Không sao đâu mà—
#bdn_Bùi Duy Ngọc
#bdn_Bùi Duy Ngọc
Im.
#pkv_Phạm Khôi Vũ
#pkv_Phạm Khôi Vũ
...? //lập tức im thin thít//
#nxb_Nguyễn Xuân Bách
#nxb_Nguyễn Xuân Bách
//nhìn cảnh đó rồi bật cười khẩy//
#nxb_Nguyễn Xuân Bách
#nxb_Nguyễn Xuân Bách
Ghê vậy?
#bdn_Bùi Duy Ngọc
#bdn_Bùi Duy Ngọc
//không đáp//
#nxb_Nguyễn Xuân Bách
#nxb_Nguyễn Xuân Bách
//nhìn sang Khôi Vũ thêm lần nữa//
Lần đầu tiên trong đời hắn thấy khó chịu.
Vì Bùi Duy Ngọc đang bảo vệ người này.
Mà hắn ghét nhất là cảm giác bị người khác giành trước.
#nxb_Nguyễn Xuân Bách
#nxb_Nguyễn Xuân Bách
//đứng dậy phủi áo//
#nxb_Nguyễn Xuân Bách
#nxb_Nguyễn Xuân Bách
Được thôi.
#nxb_Nguyễn Xuân Bách
#nxb_Nguyễn Xuân Bách
//cuối xuống sát tai Khôi Vũ//
#nxb_Nguyễn Xuân Bách
#nxb_Nguyễn Xuân Bách
"Mai tao mua cho mày hộp khác."
#pkv_Phạm Khôi Vũ
#pkv_Phạm Khôi Vũ
Hả?
#nxb_Nguyễn Xuân Bách
#nxb_Nguyễn Xuân Bách
"Loại lớn nhất luôn."
#nxb_Nguyễn Xuân Bách
#nxb_Nguyễn Xuân Bách
//nói xong rồi lập tức bỏ đi//
Cả lớp vẫn chưa hoàn hồn.
#pkv_Phạm Khôi Vũ
#pkv_Phạm Khôi Vũ
//ngơ ngác quay sang Bùi Duy Ngọc//
#pkv_Phạm Khôi Vũ
#pkv_Phạm Khôi Vũ
... Cậu ấy bị gì vậy?
#bdn_Bùi Duy Ngọc
#bdn_Bùi Duy Ngọc
//nhìn cửa lớp vài giây rồi kéo ghế ngồi xuống//
#bdn_Bùi Duy Ngọc
#bdn_Bùi Duy Ngọc
Đừng thân với cậu ta.
#pkv_Phạm Khôi Vũ
#pkv_Phạm Khôi Vũ
Tại sao?
#bdn_Bùi Duy Ngọc
#bdn_Bùi Duy Ngọc
Phiền.
#pkv_Phạm Khôi Vũ
#pkv_Phạm Khôi Vũ
//chớp mắt//
#pkv_Phạm Khôi Vũ
#pkv_Phạm Khôi Vũ
... Nhưng cậu cũng khó tính mà.
#bdn_Bùi Duy Ngọc
#bdn_Bùi Duy Ngọc
//khựng lại//
Cả lớp:...
Một giây sau, vài tiếng ho sặc vang lên.
#pkv_Phạm Khôi Vũ
#pkv_Phạm Khôi Vũ
//lúc này mới nhận ra mình vừa nói gì, mặt lập tức đỏ bừng//
#pkv_Phạm Khôi Vũ
#pkv_Phạm Khôi Vũ
Không! Ý tôi không phải như vậy—
#bdn_Bùi Duy Ngọc
#bdn_Bùi Duy Ngọc
//nhìn cậu một lúc, rồi bất ngờ cười rất khẽ//
Nụ cười thoáng qua nhanh đến mức Khôi Vũ tưởng mình nhìn nhầm.
Nhưng cũng đủ khiến tim cậu đập loạn cả lên.
#nxb_Nguyễn Xuân Bách
#nxb_Nguyễn Xuân Bách
//ở ngoài cửa lớp, vẫn chưa đi//
#nxb_Nguyễn Xuân Bách
#nxb_Nguyễn Xuân Bách
//đứng tựa vào tường, lặng lẽ nhìn vào bên trong rồi khẽ cười//
#nxb_Nguyễn Xuân Bách
#nxb_Nguyễn Xuân Bách
Chết thật...
Có vẻ hắn bắt đầu hứng thú với người này rồi.
———————————
Tác giả cư tê nhất hành tinh
Tác giả cư tê nhất hành tinh
Hai vị tổng tài và cô vợ nhỏ😌🥲😍😇🥰🤩😎🤨

Download MangaToon APP on App Store and Google Play

novel PDF download
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play