Tiếng Việt
NovelToon NovelToon

[ Văn Hàm ] Chồng Tôi Là Một Mafia Đó!

Chương 1

Dương Bác Văn - một ông trùm mafia khét tiếng là máu lạnh .Mang vẻ đẹp sắc lạnh tựa điêu khắc ,sống mũi cao thẳng, đôi mắt đen sâu thẳm không chút gợn sóng, và khóe môi luôn nhếch lên nụ cười nửa miệng đầy mỉa mai .Đằng sau lớp băng lãnh ấy là cả một đế chế máu tanh, nơi sự tàn nhẫn và quyền lực ngự trị tuyệt đối.
Từng có người hỏi, rốt cuộc thứ gì đã tạo nên một ông trùm khét tiếng đứng trên đỉnh cao thế giới ngầm Trung Hoa. Cho đến khi đối diện với gương mặt ấy dưới ánh đèn mờ ảo của sòng bài tại Thượng Hải họ mới hiểu, sự đáng sợ nhất không nằm ở họng súng đen ngòm, mà nằm ngay trong đôi mắt hắn .Đó là một gương mặt đẹp đến mức hoàn mỹ, từng đường nét sắc sảo như được tạc từ băng giá. Sống mũi cao ngạo, góc hàm cương nghị và hàng mi rủ xuống che đi tia nhìn sắc lạnh như dao cắt.
Người đời gọi hắn là lão đại ,kẻ đứng trên đỉnh của thế giới ngầm, hô mưa gọi gió khắp vùng đất Thượng Hải .Nhưng có lẽ, họ chỉ nhìn thấy lớp áo choàng quyền lực mà không biết rằng, hắn đã phải đánh đổi cả tuổi thơ và xương máu để kế thừa gia tộc này.
Gia thế của hắn không phải là thứ để phô trương ,nó là sự hòa quyện giữa thế giới ngầm đẫm máu và giới tài phiệt đầy tham vọng. Đời ông cố hắn đã bắt đầu với những hội kín thao túng cả bến cảng, còn đời cha hắn là một ông trùm dùng bạo lực và hối lộ để xây dựng đế chế. Lớn lên trong những dinh thự xa hoa, bao quanh bởi đàn em với súng đạn, hắn chưa bao giờ biết đến hai chữ tình yêu và dịu dàng.
Hắn học cách sử dụng mưu mô và nắm bắt điểm yếu của con người trước khi học cách cầm bút .Nhiều người ao ước có được khối tài sản khổng lồ mà hắn đang nắm giữ từ các sòng bạc, khai khoáng, hay những mạng lưới phức tạp trải dài từ Thượng Hải đến tận châu Âu. Họ không hiểu rằng, mỗi một đồng tiền hắn kiếm được đều nhuốm màu tội lỗi và sự thanh trừng tàn khốc
________
BaaBii_t/g_
BaaBii_t/g_
:))
BaaBii_t/g_
BaaBii_t/g_
hơi dài
BaaBii_t/g_
BaaBii_t/g_
hí hí
BaaBii_t/g_
BaaBii_t/g_
hà hà

Chương 2

1 đêm mưa to như trút nước, xối xả gột rửa đi mọi vết máu và tàn tích của một nhiệm vụ vừa kết thúc. Hắn siết nhẹ vô lăng, ánh mắt sắc lạnh quét qua màn nước trắng xóa. Chẳng hiểu xui rủi thế nào, bóng dáng nhỏ bé, ướt sượt thu mình dưới mái hiên tồi tàn ven đường lại lọt thẳng vào tầm mắt Hắn.
Thế giới ngầm này vốn đầy rẫy dối trá và chết chóc, hắn tưởng chừng trái tim mình đã đóng băng từ lâu. Nhưng khoảnh khắc nhìn thấy đôi vai gầy ấy đang run lên bần bật giữa cái lạnh cắt da cắt thịt, lớp vỏ bọc băng giá của hắn như vỡ vụn. Đôi mắt em trống rỗng, cô độc và lạc lõng giữa cơn mưa lớn
Dương Bác Văn_hắn_
Dương Bác Văn_hắn_
// Bàn tay đang giữ vô lăng bỗng siết chặt //
Dương Bác Văn_hắn_
Dương Bác Văn_hắn_
// đạp phanh gấp //
Dương Bác Văn_hắn_
Dương Bác Văn_hắn_
// mặc kệ trời đang mưa to mà mở cửa xe chạy tới chổ em //
Tả Kỳ Hàm_em_
Tả Kỳ Hàm_em_
hức...
Dương Bác Văn_hắn_
Dương Bác Văn_hắn_
trời mua to thế này❄️
Dương Bác Văn_hắn_
Dương Bác Văn_hắn_
dell biết đường mà kiếm nơi trú à?❄️
giọng hắn vang lên lạnh như băng ,không 1 chút gợn sóng
Tả Kỳ Hàm_em_
Tả Kỳ Hàm_em_
ưm // sợ hãi nhìn hắn //
Dương Bác Văn_hắn_
Dương Bác Văn_hắn_
// khẽ cau mày nhìn em //
Tả Kỳ Hàm_em_
Tả Kỳ Hàm_em_
// chớp chớp mắt //
Dương Bác Văn_hắn_
Dương Bác Văn_hắn_
đồ điên ,mau đứng dậy
Tả Kỳ Hàm_em_
Tả Kỳ Hàm_em_
để làm gì a?
ôi có thể ch3t người mất ,1 chiếc giọng ngọt ,trong trẻo vang lên
Dương Bác Văn_hắn_
Dương Bác Văn_hắn_
đưa mày về nhà ,ở đây cho lạnh chết à?❄️
Tả Kỳ Hàm_em_
Tả Kỳ Hàm_em_
nhưng em làm gì có nhà
Dương Bác Văn_hắn_
Dương Bác Văn_hắn_
về nhà tao ,mau lên❄️
Tả Kỳ Hàm_em_
Tả Kỳ Hàm_em_
đi không được // lắc đầu //
Dương Bác Văn_hắn_
Dương Bác Văn_hắn_
mày bị què à❄️
Tả Kỳ Hàm_em_
Tả Kỳ Hàm_em_
đâu chân mà // rưng rưng //
Ánh mắt hắn vô thức hạ xuống, trút bỏ vẻ sắc bén thường ngày, thay vào đó là sự xót xa và dịu dàng đến lạ
Dương Bác Văn_hắn_
Dương Bác Văn_hắn_
tao sai ,là tao không nên la mày
Dương Bác Văn_hắn_
Dương Bác Văn_hắn_
đừng khóc nữa ,mít ướt ch3t đi được
Tả Kỳ Hàm_em_
Tả Kỳ Hàm_em_
bế.. bế em đi
Dương Bác Văn_hắn_
Dương Bác Văn_hắn_
mắc cái mẹ gì tao phải bế mày?❄️
Dương Bác Văn_hắn_
Dương Bác Văn_hắn_
nhìn xem ,người mày dơ ch3t đi được❄️
_________

Chương 3

Tả Kỳ Hàm_em_
Tả Kỳ Hàm_em_
đã nói là đau chân mà ,rồi ai mượn nhà ngươi tới giúp đỡ em đâu
Dương Bác Văn_hắn_
Dương Bác Văn_hắn_
// ngơ ra //
Dương Bác Văn_hắn_
Dương Bác Văn_hắn_
láo phết chứ đùa
Dương Bác Văn_hắn_
Dương Bác Văn_hắn_
hên cho mày // bế em lên //
Tả Kỳ Hàm_em_
Tả Kỳ Hàm_em_
người gì mà cao như cây cột điện vậy á
Dương Bác Văn_hắn_
Dương Bác Văn_hắn_
tin tao ném mày xuống sông không?❄️
Tả Kỳ Hàm_em_
Tả Kỳ Hàm_em_
không // ôm chặt lấy hắn , nhắm chặt mắt //
Dương Bác Văn_hắn_
Dương Bác Văn_hắn_
* thú vị *
biệt thự Dương Gia
Nơi này nằm tách biệt hẳn với những xô bồ của thế giới ngoài kia, căn biệt thự của hắn không chỉ là một khối kiến trúc bê tông hay kính cường lực đơn thuần
Đứng trước cánh cổng của căn biệt thự ,em nghe rõ tiếng gió rít xuyên qua từng khe hở. Không có lấy một ánh đèn ,nơi này im ắng đến rợn người, tựa như một nốt lặng vĩnh cửu tách biệt hoàn toàn với thế giới nhộn nhịp ngoài kia
Những bức tường đá lạnh lẽo mang sắc xám u ám, điểm xuyết vài bức tranh cổ kính có những đôi mắt vô hồn dường như đang dõi theo từng bước chân em.
Tả Kỳ Hàm_em_
Tả Kỳ Hàm_em_
này mà là nhà a...
Tả Kỳ Hàm_em_
Tả Kỳ Hàm_em_
là nhà ma thì có // siết nhẹ lấy tay áo hắn //
Dương Bác Văn_hắn_
Dương Bác Văn_hắn_
câm mồm❄️ // liếc em //
Tả Kỳ Hàm_em_
Tả Kỳ Hàm_em_
mắng em mãi
Tả Kỳ Hàm_em_
Tả Kỳ Hàm_em_
có làm gì đâu mà
Dương Bác Văn_hắn_
Dương Bác Văn_hắn_
ở im đây // đặt em lên sofa //
Tả Kỳ Hàm_em_
Tả Kỳ Hàm_em_
Ơ..bỏ em ở đây a
Tả Kỳ Hàm_em_
Tả Kỳ Hàm_em_
không mà ,ma bắt em đi đó anh ơi // ôm lấy cánh tay hắn //
Dương Bác Văn_hắn_
Dương Bác Văn_hắn_
ma cái mẹ gì?❄️ mày mới là ma đó
Dương Bác Văn_hắn_
Dương Bác Văn_hắn_
nhìn người không khác gì con ma❄️
Tả Kỳ Hàm_em_
Tả Kỳ Hàm_em_
không mà ,sợ lắm
Tả Kỳ Hàm_em_
Tả Kỳ Hàm_em_
mấy bức tượng kia sẽ bắt em đi đó
Dương Bác Văn_hắn_
Dương Bác Văn_hắn_
tao đi lấy đồ cho mày ,mau ngồi im đi❄️
Dương Bác Văn_hắn_
Dương Bác Văn_hắn_
lắm chuyện❄️
Tả Kỳ Hàm_em_
Tả Kỳ Hàm_em_
bộ mắc anh lạnh lắm hả
Tả Kỳ Hàm_em_
Tả Kỳ Hàm_em_
lạnh với em mãi
Dương Bác Văn_hắn_
Dương Bác Văn_hắn_
// không quan tâm mà bỏ đi //
Tả Kỳ Hàm_em_
Tả Kỳ Hàm_em_
không khác gì cái nhà ma ,đáng sợ
Tả Kỳ Hàm_em_
Tả Kỳ Hàm_em_
còn lạnh nữa ,nhà băng
Bụp
Dương Bác Văn_hắn_
Dương Bác Văn_hắn_
// ném đồ vào mặt em //
Tả Kỳ Hàm_em_
Tả Kỳ Hàm_em_
ui da ,đau // ôm mặt //
Dương Bác Văn_hắn_
Dương Bác Văn_hắn_
ngồi đó mà nói nhãm gì đó ,đi tắm đi
Tả Kỳ Hàm_em_
Tả Kỳ Hàm_em_
tắm...nhà tắm ở đâu a
Dương Bác Văn_hắn_
Dương Bác Văn_hắn_
ngu // xách áo em kéo đi //
Tả Kỳ Hàm_em_
Tả Kỳ Hàm_em_
đau ,đau mông em anh ơi
____________

Download MangaToon APP on App Store and Google Play

novel PDF download
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play